Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 59


Tại một nơi cách đại điện không xa,

đi qua một dãy hành lang dài liền đến gian phòng c*̉a trụ trì

đại sư Linh Cảm tự. Trụ trì đại sư hiệu Kiến Viễn, nghe đồn

ông có phật pháp cao thâm, không dễ dàng tiếp khách hành hương,

cho dù là Hoàng đế đến đây thì c*̃ng có thể nói một câu thời

cơ chưa tới, duyên phận chưa tới mà từ chối, Hoàng đế c*̃ng

không thể cứng rắn phái người bắt ông ra gặp.

Phong Quang nhìn tăng nhân mặt mũi hiền lành ngồi trên đệm cói,

không khỏi bị hơi thở bình thản c*̉a ông lây lan, đúng là một

vị cao tăng đắc đạo chân chính.

“Hạ cô nương đã đến.”

“Kiến Viễn đại sư.” Phong Quang c*́i người thi lễ, “Chuyện trước

đây còn đa tạ Kiến Viễn đại sư tương trợ, nếu không chỉ sợ ta

thật sự đã thành cô hồn dã quỷ từ lâu.”

“Không cần cảm tạ bần tăng, là do Hạ cô nương tâm từ nhân thiện, mệnh không nên tuyệt.”

Ba tháng trước, sau khi Phong Quang bệnh nặng hồi lâu thì không

hiểu sao hồn rời cơ thể, thân thể nàng bị một hồ yêu xâm

chiếm. Khi thấy nữ nhi mình bỗng nhiên tính tình thay đổi, Hạ

Triều phát hiện có điều không đúng nên đi thỉnh Kiến Viễn đại

sư xuống núi trừ yêu, Phong Quang từ đó mới có thể lấy lại

thân thể, tránh được việc trở thành một linh hồn vô chủ.

Nhưng Phong Quang rất nghi hoặc, “Kiến Viễn đại sư, ta nghe người

khác nói ngài rất ít khi rời núi, lần đó vì sao…”

“Bần tăng từng nói là mệnh Hạ cô nương không nên tuyệt.” Kiến

Viễn bí hiểm nói: “Hạ cô nương còn sống mới có thể cứu được

nhiều người khác.”

Phong Quang im lặng, nếu theo cốt truyện mà nói, phát hiện bản

thân yêu phải Tề Đoan thì An Lộc sẽ giúp Tề Đoan trở lại vương

phủ một lần nữa, mượn sức mạnh c*̉a Mẫn quý phi mà đoạt lại

vị trí thế tử, Tiêu vương bị bệnh, Tiêu vương phi bất ngờ qua

đời, mà Tề Mộ khi mất đi người thân và địa vị, đến An Lộc

người mà hắn đã muốn động tâm c*̃ng bị Tề Đoan đoạt lấy, việc hắn làm càng lúc càng cực đoan, cuối c*̀ng đi đến một bước

không còn có thể quay đầu được nữa.

“Hạ cô nương không cần lo nghĩ, hết thảy tùy tâm mà làm là

được, vòng tay chuỗi hạt phật này, tặng cho Hạ cô nương.”

“… Đa tạ đại sư.” Nàng tiếp nhận chuỗi hạt, cảm giác bị người khác nhìn thấu linh hồn c*̃ng không thoải mái, nhưng nàng c*̃ng

biết, người này có vẻ là cao tăng hiểu biết sâu rộng, nàng…

đắc tội không nổi.

Giống như biết được suy nghĩ trong lòng nàng, Kiến Viễn hiền

hòa cười nói: “Tay đeo chuỗi hạt có Phật pháp sẽ bảo vệ cô

nương bình an, yêu ma quỷ quái không thể đến gần, thỉnh Hạ cô

nương nhớ luôn mang trên người.”

“Vâng, đa tạ đại sư.” Phong Quang lần này chân thành nói lời cảm tạ, nàng vốn đang lo lắng nếu hồ yêu đó quay về thì phải làm sao, hiện tại không khác gì có được một cái bảo đảm.

c*́i người từ biệt Kiến Viễn đại sự, Vân nhi khó có được một

lần muốn đi cầu bùa hộ mệnh, biết tiểu thư nhà mình không có

hứng thú gì nên bản thân Vân nhi thay nàng cầu, Phong Quang sờ

sờ hai má có chút ngượng ngùng, nàng đứng trước điện chờ Vân

nhi tìm nàng.

Người cầu bùa bình an không ít, Vân nhi đi xếp hàng, Phong Quang

nhàm chán chậm rãi đi tới dưới một tàng cây. Cây bồ đề cao

lớn cành lá sum xuê, trên cây treo đầy tơ hồng nối với một thanh thẻ bài bằng gỗ đào, mơ hồ có thể nhìn bên trên gỗ đào có

viết tên, còn có người đang ném thẻ bài lên trên.

Bên người Phong Quang truyền đến một âm thanh dễ nghe: “Nghe nói

viết tên c*̉a mình và tình nhân lên mộc bài, ném được lên cây

thì Phật tổ sẽ phù hộ họ bên nhau đến đầu bạc c*̃ng không

rời.”

Nàng quay đầu nhìn lại, có chút kinh ngạc, “Thế tử.”

“Hạ tiểu thư, đã lâu không thấy.” Tề Mộ phong thái hơn người như lúc gặp lần đầu.

“Thế tử, làm sao người biết là ta?” Nàng vừa đến đây đứng,

c*̃ng không ra tiếng, chẳng lẽ hắn chỉ đứng ở đây thì thuận

miệng nói.

“Hạ tiểu thư có thể dựa vào mùi mà phân biệt người, sao biết

được tại hạ không thể như vậy?” Tề Mộ cười nhẹ nhàng, “Từ

lúc đêm mưa đó nhấm nháp qua mùi hương hoa đào phảng phất, tại

hạ thế nhưng hàng đêm đều không thể quên mà nhớ lại.”

“Thế tử.” Mặt Phong Quang chớp mắt đỏ ửng, c*̃ng không dám la to, chỉ có thể hạ giọng tức giận nhìn hắn.

Tề Mộ dễ dàng nghe ra thanh âm như chim hoàng oanh c*̉a nàng mọi

khi nay hàm chứa cơn giận, hắn sung sướng mở cây quạt trong tay

ra, khe khẽ lay động, quả nhiên là một vị công tử cực kỳ tiêu

sái, “Cớ gì Hạ tiểu thư lại tức giận? Tại hạ chẳng qua chỉ

hoài niệm một đêm hoa đào rơi mà thôi.”

Nàng hé miệng, quay đầu đi không hề nhìn hắn.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.