Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 39


Tuyết Ám khoanh tay, lưu manh mười phần nói: “Nếu ta không trả người thì sao?”

“Vậy chỉ có thể cướp.” Lạc Ưng cười hớ hớ nói: “Tiểu thư xinh đẹp như vậy ngoan ngoãn đứng cạnh huynh đệ, nghĩ đến việc

cướp được nàng vào tay liền cảm thấy hưng phấn.”

Lạc Ưng cười cực kỳ tà khí, Phong Quang bất giác nắm chặt góc áo rụt người lui lại phía sau Tuyết Ám.

Tuyết Ám khóe môi khinh khỉnh, “Lạc Ưng, nói chuyện đàng hoàng đi, ngươi dọa đến Hạ tiểu thư đáng yêu rồi.”

Một câu này nghe như giả dối đùa giỡn, trong mắt Tiêu Nhược và

Bạch Dung thấy lời hắn nói c*̃ng không có gì lạ, hắn vốn là

người thích mê hoặc đối phương mà nói nửa thật nửa giả, hắn

không nhất thiết phải quan tâm đến người khác, nhưng Lạc Ưng vẫn thu lại thần sắc trêu đùa, ánh mắt làm càn c*̃ng không đặt ở

trên người Phong Quang nữa.

Tiêu Nhược vẫn luôn im lặng cuối c*̀ng c*̃ng mở miệng, hắn nói:

“Thả Hạ Phong Quang, chúng ta có lẽ còn có thể làm một giao

dịch.”

Thị vệ bên cạnh áp giải ra một nam nhân thương tích đầy mình,

hắn cực kỳ suy yếu ngẩng đầu, gương mặt vốn thanh tú dơ bẩn

dính đầy máu, “Chủ tử, không cần quan tâm thuộc hạ…”

Chỉ một câu như vậy c*̃ng tiêu hết khí lực còn lại trên người hắn, Phong Quang còn nhớ rõ hắn, hắn là A Thất.

“Tiểu tử này thật có cốt khí.” Lạc Ưng hiếm khi khen một

người nào, A Thất tính ra là người khiến hắn khó mà có được

thưởng thức một lần, “Bọn họ nghiêm hình tra tấn hắn ba ngày

ba đêm, hắn một chữ c*̃ng không nói, hôm nay là lần đầu tiên

Bạn đang đọc truyện Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc tại website ssTruyen. Truy cập ssTruyen.Net để đọc đầy đủ các chương của bộ truyện này


thấy hắn mở miệng.”

“Hắn là người c*̉a ta, tất nhiên không giống với người thường.”

Ánh mắt Tuyết Ám không hề dừng lại trên người A Thất một chút nào, hắn dường như đang tự hào nhưng chẳng qua c*̃ng chỉ là

thủ hạ cấp dưới c*̉a mình mà thôi.

Bạch Dung nhíu mi nói: “Chúng ta đoán được hắn đã ở Nghiễm

Cáp thành, như vậy ngươi c*̃ng sẽ đến đây, nếu như ngươi còn có

chút lương tri thì hãy dùng Hạ tiểu thư trao đổi với chúng ta.”

“Lương tri? Quân sư đang nói đùa à? Con người c*̉a ta, trừ khi là

người có giá trị, còn lại sống hay chết ta c*̃ng không muốn

quản.” Động tác c*̉a hắn thong thả mà tao nhã tháo xuống mặt

nạ trên mặt, làm cho khiếm khuyết kia lộ ra dưới mắt c*̉a mọi

người, hắn cười, cười như trước kia phong hoa tuyệt đại, “Mọi

người đều là người quen c*̃, cần gì che che lấp lấp, tự nhiên

một chút thì hơn phải không?”

Hai mắt Bạch Dung mở to: “Mặt c*̉a ngươi…”

“Ngày trước quân sư đây đến làm khách trong doanh trướng c*̉a ta,

kho quân hỏa bỗng nhiên cháy, cả bầu trời đều là lửa, ngay cả

quân sư c*̃ng không cẩn thận mà bị kẹt trong đám cháy, quân sư

là khách quý, làm sao ta có thể để ngươi chết cháy bên trong

được?”

“Là vì… ta?” Thân mình Bạch Dung run lên, trong ánh mắt đều là

không thể tin được, nước mắt đột nhiên tràn ra, Tiêu Nhược gọi

nàng nàng c*̃ng không có phản ứng.

Lửa đó là nàng phóng, c*̃ng bởi vì đám cháy đó mà khiến cho

Quảng Lưu quốc tổn thất nghiêm trọng, hơn nữa Đại Duy quốc còn

bất ngờ tập kích dẫn đến Quảng Lưu quốc bại trận lui quân.

Nàng vốn còn chuẩn bị vì Tiêu Nhược mà táng thân biển lửa,

nhưng khi bị khói đặc hun nóng đến thần chí không rõ, nàng cảm thấy bản thân được người bế đi ra ngoài, mở mắt ra đã về tới bên trong quân doanh c*̉a Đại Duy quốc, người đầu tiên nàng nhìn

thấy chính là Tiêu Nhược… Nàng có thể sống mà đi ra từ trong

đám cháy, nàng sao có thể lại bỏ qua vấn đề này? Rõ ràng,

rõ ràng hắn là một người kiêu ngạo như vậy, nàng còn từng

cảm thán dung mạo hắn còn hơn cả nữ tử, nhưng hôm nay… nay…

Ánh mắt Lạc Ưng trầm xuống, một lúc sau mới phát ra âm thanh than thở, “Tiểu tử ngươi, đúng là.”

Người duy nhất không cảm thấy ngoài ý muốn ở đây c*̃ng chỉ có Phong Quang.

Nàng giật nhẹ ống tay áo Tuyết Ám, Tuyết Ám c*́i đầu, nửa

gương mặt có thương tích đối diện nàng, nàng áp sát vào hắn,

hơi thở ấm áp phun lên gáy và tai hắn, mềm mại ngứa ngái.

Nàng nhỏ giọng nói: “Bão cát sắp tới.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.