Long Đồ Án

Chương 38: Quyển 2 - Chương 38 Chí Tôn vô địch


Chính lúc

Không Hạc dốc toàn lực đánh một chưởng muốn giải quyết triệt để người

thanh niên tiền đồ vô lượng này… Trước mắt hắn đột nhiên trống rỗng, một chưởng của hắn lại cứ thế đánh vào không trung.

Trên trán

Không Hạc lúc này rơi xuống từng giọt nước, cũng không phải là nước mưa, nước mưa vốn dĩ cũng không thể ảnh hưởng đến hắn, mà là mồ hôi…. Mồ hôi lạnh.

Không Hạc

không cách nào tin được Bạch Ngọc Đường lại biến mất, hơn nữa, thân pháp vừa rồi của hắn chính là Ẩn độn thuật… Tại sao hắn lại biết?

“Thiên hạ võ công, vạn tông quy nhất.”

Không Hạc

hơi sững sờ, giọng nói này truyền đến từ phía sau, vừa mới quay đầu lại

đã thấy được Bạch Ngọc Đường. Mà vị trí của Bạch Ngọc Đường gần như y

đúc vị trí hắn đánh lén phía sau ban nãy.

Không Hạc

quay phắt lại, Bạch Ngọc Đường lui ra mấy bước, đối mặt với hắn, khi hắn chuyển động, từ dây buộc tóc ướt đẫm rớt xuống mấy giọt thủy châu, hình ảnh hắn càng có chút trở nên hư ảo.

“Vạn tông

quy nhất?” Không Hạc nhíu mày, cười lạnh: “Cuồng ngôn, ngươi muốn nói

rằng võ công trong thiên hạ này căn bản đều là của Phái Thiên Sơn ngươi

sao?”

Bạch Ngọc

Đường cười lạnh một tiếng, động tác giống hệt Không Hạc mà đưa tay vung

đao, khi Vân Trung Đao vừa mới chém vào mặt đất nửa thước, Bạch Ngọc

Đường đã lại biến mất, trong mưa lớn vô ảnh hữu hình, nội kình tán loạn

khắp nơi, chiêu thức giống hệt như Không Hạc ban nãy.

Giữa hai

hàng lông mày Không Hạc thoáng hiện ra một tia nghi hoặc, cũng không dám tin – Tuy rằng Bạch Ngọc Đường là đồ đệ của Thiên Tôn, năng lực lĩnh

hội cùng khả năng có thể hơn người, nhưng không có lý nào ngay cả Ẩn độn thuật cùng Không Hạc Chưởng cũng có thể liếc mắt một lần là học được,

đây chính là công phu độc môn hắn, mất mấy chục năm mới có thể thấu hiểu được a.

Chính lúc Không Hạc nghi ngờ, những người khác cũng nghi ngờ.

Chúng đệ tứ

Phái Thiên Sơn đều há hốc miệng – Hay là đúng như câu nói vạn tông quy

nhất kia của Bạch Ngọc Đường, đây chính là tinh túy của Phái Thiên Sơn

sao?

Chỉ có Triển Chiêu cùng Triệu Phổ là ngầm hiểu, liếc mắt nhìn nhau một cái – Chiêu

kia của Bạch Ngọc Đường chính là cái mà người ta gọi là tự đưa mình vào

chỗ tử để tìm đường sinh, đây chính là nghi binh kế để hù dọa Không Hạc.

Thực ra thì công phu của Không Hạc vô cùng kỳ diệu, sao có thể liếc mắt một cái đã học ngay được.

Thế nhưng

Bạch Ngọc Đường ngoại trừ khả năng lĩnh hội kinh người ra, Hắn còn có

Như Ảnh Tùy Hình cùng Cách Không Chưởng. Hai loại công phu này có điểm

giống với công phu của Không Hạc, bình thường còn có thể phân biệt được, nhưng mà hôm nay mưa to gió lớn, giả tượng tạo ra căn bản lại giống

nhau như đúc.

Hơn nữa, ban nãy Bạch Ngọc Đường cố tình phân tâm hắn bằng câu ‘vạn tông quy nhất’,

cũng đủ làm cho Không Hạc tay chân luống cuống, tự loạn đấu pháp của

mình.

Nhưng mà vừa rồi, Bạch Ngọc Đường hoàn toàn có cơ hội đánh lén Không Hạc, nhưng mà

Hắn lại hoàn toàn không làm vậy là vì cần phải dẫn xuất kế hoạch thứ

ba…. Đây cũng chính là kế hoạch cuối cùng để triệt để giải quyết Không

Hạc.

Triệu Phổ nhướng mi tán thưởng – Suất tài!

Triển Chiêu vỗ vỗ vai hắn – Ngươi cũng đâu kém!

Triệu Phổ cũng chắp tay lắc lắc với Triển Chiêu – Qúa khen, quá khen, bội phục bội phục.

Công Tôn

đứng phía sau nhìn thấy Triển Chiêu cùng Triệu Phổ từ lo lắng chuyển

sang thong thả, cũng biết Bạch Ngọc Đường nắm chắc phần thắng rồi, hắn

cũng cảm thấy yên tâm chút. Lúc này lại nghe thấy Tử Ảnh ở phía sau đột

nhiên hỏi Tiểu Tứ Tử: “Sao lại run vậy? Lạnh à?”

Tiểu Tứ Tử lắc đầu, rất nghiêm túc mà ôm má, nhìn thẳng phía trước xem trận đấu: “Thật khẩn trương nha!”

Mọi người

được bé nhắc tỉnh, giờ mới phát hiện, từ bao giờ cả người đã nổi cả da

gà lên rồi – Cao thủ so chiêu, hơn nữa từ trong sự trầm tĩnh của Bạch

Ngọc Đường còn toát lên sự nhạy bén cùng sát khí đúng là khiến cho người ta không rét mà run, tuy rằng đại đa số mọi người đều không hiểu tại

sao Hắn lại làm được như vậy, hay chính xác mà nói, ngoại trừ Triển

Chiêu cùng Triệu Phổ, và… Ân Hậu đang quan sát ở xa xa ra, không có ai

biết được bước tiếp theo Hắn sẽ làm thế nào, trong đó bao gồm cả Không

Hạc đang thẹn quá hóa giận kia.

“Tiểu quỷ,

đừng có ỷ vào việc mình có thiên phú mà tự cho mình là đúng, dù ngươi có thông minh đến đâu, có vạn tông quy nhất cái gì đi nữa, lão phu cũng để cho ngươi mở rộng tầm mắt một chút, cho ngươi biết cái gì gọi là trăm

năm nội kình!” Nói xong, hắn lại sử dụng Không Hạc Chưởng một lần nữa,

lần này hắn không hề dùng Ẩn độn mà là quyết định trực diện đánh tới

Bạch Ngọc Đường, dùng nội lực để hòng chiến thắng, một chưởng đánh chết

Bạch Ngọc Đường.

Thế nhưng

đương nhiên là Bạch Ngọc Đường không có cho hắn có cơ hội làm vậy, ngay

lúc Không Hạc toàn lực xuất chưởng, Hắn lại lóe thân một cái… Biến mất!

Không Hạc cười lạnh: “Ngươi còn muốn lừa ta? Ngươi còn non lắm.”

Nói xong, hắn phát chưởng đánh ra khắp hướng, trong màn mưa, mọi người nhìn rõ ràng nội kình quét ngang.

Thế nhưng hắn lại nghe thấy một tiếng cười lạnh từ phía sau mình truyền đến.

Không Hạc hơi sửng sốt, không thể nào tin được Bạch Ngọc Đường lại không ở hướng kia, sao có khả năng được.

Nghĩ đến đây, hắn đột nhiên hiểu được.

Triển Chiêu cùng Triệu Phổ hiểu ý cười – Nước mưa!

Sở dĩ Bạch

Ngọc Đường để cho toàn thân mình chìm trong nước mưa mà không dùng nội

kình tránh mưa như bọn họ, chính là vì không muốn Không Hạc phát hiện ra được nội kình của Hắn để có thể phán đoán ra vị trí của Hắn. Như vậy,

Hắn có thể dùng Cách Không Chưởng xuất nội lực tạo ra giả tượng mình ở

nơi khác, để có thể giương đông kích tây, dẫn dắt Không Hạc xuất chưởng

mà sơ suất ở phía sau.

Nhưng mà ngay sau khi Không Hạc lạnh gáy vì biết mình trúng kế, hắn lại không thấy Bạch Ngọc Đường đánh lén.

Không Hạc

nhanh chóng nhảy ra…. Trong lòng sinh nghi ngờ – Rõ ràng hai lần Hắn đều có thể đánh lén mình, tại sao Bạch Ngọc Đường vẫn chưa ra tay?

Lúc này, Bạch Ngọc Đường lại biến mất.

Không Hạc

tức giận, nhưng lại không thể phán đoán được bởi vì nhân hình trước mắt

có thể là hư nhưng cũng có thể là thật, có thể chính là bản thể Bạch

Ngọc Đường, cũng có thể là do Hắn dùng Cách Không Chưởng tạo ra, nếu

mình đánh ra thì lại sơ hở phía sau như ban nãy.

Giao chiến

chính là như vậy, nếu như đối phương chỉ có hư, hoặc chỉ có thực thì rất dễ, chỉ sợ đối phương lúc hư lúc thật để lừa gạt mình mà thôi.

Chính trong

lúc nhất thời không thể phán đoán ấy, Không Hạc lại lóe ra một ý tưởng,

tâm nói – Tiểu quỷ ngươi chơi đùa hoa chiêu, ta đây thân kinh bách chiến lại có thể sợ ngươi sao? Nhĩ xong rồi, hắn liền vận khí bắt đầu đánh

Không Hạc Chưởng ra cả bốn phía.

Nội lực của

Không Hạc kinh người, hơn nữa lại chủ động đánh ra không trung như vậy,

trong nhất thời lại thấy nước bắn tung tóe, xung quanh vì nội kình của

hắn mà cuồng phong gào thét.

Chính lúc

Không Hạc thà giết lầm còn hơn bỏ sót mà đại khai sát giới phóng nội

kình đánh ra tứ phía ấy, Bạch Ngọc Đường lại hiện thân, rõ ràng ở ngay

trước mắt Không Hạc.

Không Hạc

giơ tay ra nhưng cũng không có đánh thẳng đến hắn mà chỉ cười lạnh: “Tự

cho mình thông minh, đừng mơ tưởng lại muốn lừa ta lần nữa!”

Hắn vừa xoay người, lại nhìn thấy Bạch Ngọc Đường vận nội lực, đánh một chưởng về phía hắn.

Không Hạc

vừa nhìn thấy, tâm tình vui vẻ, Tiểu tử này đầu óc choáng váng rồi sao?

Lại muốn dùng Không Hạc Chưởng để chống lại Không Hạc Chưởng của ta? Cho dù ngươi có một nửa nội lực của Thiên Tôn cũng không thể chống lại ta,

trực diện đánh chỉ có con đường chết.

Không Hạc

cũng trực diện nghênh chiến, thuận thế thu lại nội kình, nâng tay muốn

vận cả mười thành nội lực định đánh cả về phía Bạch Ngọc Đường.

Thế nhưng nhìn lại Bạch Ngọc Đường phía trước, lại thấy hắn thu hồi nội lực, lặng lẳng mà đứng trong mưa nhìn hắn.

Không Hạc ngây người một cái – Trong đầu một ý niệm vừa chuyển, lại có hoa chiêu gì nữa.

Chính tại

lúc hắn đang nghi hoặc, đột nhiên lại bị đánh mạnh một chưởng phía sau,

chưởng nội kình này mạnh kinh người, gần như khiến cho Không Hạc nghĩ

rằng Thiên Tôn đột nhiên chạy đến đánh hắn một chưởng, đánh đến độ ngực

hắn đau nhói gân cốt vỡ tan mà thổ huyết.

Hắn há miệng quay đầu lại nhìn, miệng còn nhẩm chửi hai tiếng – Đê tiện!

Nhưng mà hắn vừa mới nói ra tiếng này, lại phát hiện sau lưng hắn không có ai hết,

lúc này hắn đang đứng trước đám người Tư Mã Không, phía sau lưng hắn

ngoại trừ người của phe hắn thì cũng không có cao thủ nào cả, càng miễn

bàn đến Thiên Tôn.

Ngay cả bọn Tư Mã Không cũng khó hiểu nghi hoặc nhìn nhau – Ai đánh Không Hạc?

Không Hạc bị thương nặng, ngã khụy xuống đất, một tay đỡ ngực, một tay chống đất,

ngẩng đầu nhìn Bạch Ngọc Đường: “Ngươi…. Tại sao lại có nội lực thâm hậu như thế?”

Bạch Ngọc Đường đứng trước mặt hắn: “Không phải nội lực của ta!”

“Đó là ai, ai đánh lén ta…” Không Hạc không tin.

Bạch Ngọc Đường chỉ Không Hạc: “Chính ngươi!”

Không Hạc

hơi sững sờ, nhất thời tỉnh ngộ – thì ra tất cả những việc Bạch Ngọc

Đường làm trước đó đều là để dụ hắn phát điên mà phóng nội kình khắp

nơi. Cuối cùng lại dẫn hắn đến vị trí ban nãy, chính là vị trí Không Hạc chưởng của hắn tụ lại cuối cùng. Bởi vì nội kình có điểm dừng lại, khi

phát loạn giữa không trung đã bị Bạch Ngọc Đường dùng Cách Không Chưởng

điều chỉnh hướng đánh của Không Hạc Chưởng, cho nên hắn mới có thể trở

thành tấm bia sống cho nội lực của chính mình nhắm đến, hắn bị đánh lén

bởi chính nội lực của mình.

Không Hạc

không thể tin nổi mà nhìn Bạch Ngọc Đường – Tiểu quỷ này đã tính toán từ bao giờ? Ngay từ khi bắt thời tiết bắt đầu thay đổi, lợi dụng trời mưa

mà từng bước dẫn hắn sập bẫy, tự nhận diệt vong sao.

“Giống a!”

Chính tại

lúc Lam Hồ Ly đang tán thưởng Bạch Ngọc Đường thông minh tuyệt đỉnh thì

Ân Hậu bên cạnh đột nhiên sâu kín mở miệng: “Khó trách sao Lão Qủy kia

lại chỉ nhận mình hắn, quả nhiên là quá giống.”

“Thiên Tôn cũng hư vậy a?” Lam Hồ Ly nhịn không được hỏi.

“Đây không phải là hư.” Ân Hậu lắc đầu cười nhạt: “Đây chính là thông minh thuần túy nhất.”

“Nói đi nói

lại.” Lam Hồ Ly bất đắc dĩ: “Rốt cuộc thì tinh túy của Phái Thiên Sơn

lại là cái thiên phú hơn người này a, xem ra đám tiểu đồ đệ kia không

còn hy vọng gì nữa rồi, nếu so sánh với Bạch Ngọc Đường chẳng phải đều

nên chạy đi tự vẫn luôn đi sao?”

Ân Hậu cố

đầu nàng, lắc đầu cười: “Xem ra ngươi vẫn còn non lắm đó. Xem xong náo

nhiệt rồi, đến Bích Thủy đàm chuẩn bị dọn rác thôi.”

Nói xong, Ân Hậu lắc lư rời đi, Lam Hồ Ly xách váy chạy theo phía sau, Cung chủ còn

khen nàng non a! Hơn nữa, nhìn dáng đi thật qua suất nha!

Không Hạc bị chính nội lực của mình đánh trọng thương, bởi vì lúc hắn đánh Bạch Ngọc Đường, tâm địa rất hiểm độc, chiêu chiêu đều muốn dồn Hắn đến con đường chết, cho nên nội kình phóng ra cũng quá mạnh, bản thân hắn lúc bị đánh lại hoàn toàn không phòng bị cho nên nôn ra mấy ngụm máu rồi vẫn chưa

hoãn khí lại được. Cứ như vậy, một cao thủ thuộc thế hệ tông sư, cũng là một truyền kỳ lại đi đời nhà ma chỉ vì so chiêu với một hậu bối trẻ

tuổi. Sau này trận đánh này trở thành truyền kỳ của giang hồ, mà tâm tư

kín đáo cùng sự thông minh lanh lợi của Bạch Ngọc Đường cũng khiến cho

người ta vô cùng khâm phục.

Lúc này bốn phía đều tĩnh lặng như tờ.

Mấy đệ tử Phái Thiên Sơn lúc này cũng không biết mình làm thế nào có thể hít thở bình thường lại được nữa.

Những cao

thủ còn sót lại của Thập đại cao thủ đột nhiên hiểu được tại sao Thiên

Tôn lại chỉ nhận Bạch Ngọc Đường mà không nhận bọn họ rồi. Trước đây bọn họ chỉ nghĩ rằng bọn họ kém Bạch Ngọc Đường không nhiều lắm, bây giờ

mới biết mình vô tri đến nhường nào? Vì vậy nhất thời cũng cảm thấy vô

cùng nhụt chí.

Lúc này

trong lòng Lục Phong lại vô cùng sốt ruột, vốn dĩ cứ tưởng để cho bọn họ kiến thức công phu của Bạch Ngọc Đường một chút sẽ có thể k*ch th*ch ý

chí chiến đấu của bọn họ, nhưng mà không nghĩ tới giờ đây ý chí lại bị

đả bại hoàn toàn.

Chính lúc hắn đang sốt ruột lại đột nhiên nghe thấy có người hô lớn: “Kẻ này không trừ sau tất để lại họa!”

Tiếng nói

vừa dứt, chỉ thấy Tư Mã Không cùng Tiết Trường Đông đồng thời nhảy lên,

hớp lực đánh một chưởng về phía Bạch Ngọc Đường, xem ra là muốn nhân lúc Bạch Ngọc Đường không hề chuẩn bị dồn Hắn vào chỗ chết.

Nhưng mà bọn chúng còn chưa kịp chạm đến Bạch Ngọc Đường đã nghe thấy một tiếng rồng ngâm vang lên, sau đó là hàn quang chợt lóe… Huyết quang bay ra.

Mọi người đều choáng váng.

Chỉ thấy

Triển Chiêu vốn dĩ đứng ở xa xa không biết đã bay lên trời từ lúc nào,

chuẩn xác mà xuất hiện trước mắt hai kẻ đang định đánh lén Bạch Ngọc

Đường trên không kia, Y rút kiếm ra khỏi vỏ, động tác nhanh đến độ không một ai thấy được rõ ràng.

Trong mưa

lớn, Cự Khuyết xẹt qua một vòng cung, kiếm pháp mang đến cảm giác hoàn

toàn khác biệt với vẻ ôn nhuận thường ngày, khiến người ta cảm thấy lần

xuống tay này đặc biệt ngoan lệ cùng quyết liệt.

Một kiếm này, trực tiếp chém rơi đầu của cả Tư Mã Không và Tiết Trường Đông.

Hai cỗ thi thể rơi ùm xuống đất, máu tươi hòa lẫn cùng vô số bọt nước trắng xóa mãnh liệt bắn lên.

Triển Chiêu

rơi xuống đất, một tay vẫn chắp phía sau, một tay vung lên trường kiếm…. Máu loãng bắn lên mặt đám môn đồ mà Không Hạc cùng Tứ phái mang đến

kia, cảnh tượng nhìn đến rợn người.

Triển Chiêu

hơi hơi ngẩng đầu, sát khí hoàn toàn khác thường ngày kia ngay cả Công

Tôn cùng Tiểu Tứ Tử cũng chưa có gặp qua bao giờ.

Triệu Phổ cười nhạt – Lộ bản tính rồi sao. Ta đã nói Nam Hiệp đâu phải chỉ đơn giản là một tên tham ăn lanh lợi như vậy được mà.

Triển Chiêu vừa nhàn nhạt tới một câu “Cút!” là cả đám người liền xoay người bỏ chạy.

Triệu Phổ nháy mắt ra hiệu cho Âu Dương, ý là – Đi giúp Ân Hậu bắt người thôi!

Âu Dương dẫn theo nhóm ảnh vệ đi trước, đám người này đa số đều là những tội phạm

giang dương tội ác tày trời, bọn chúng đã ẩn nấp nhiều năm bặt vô âm

tín, lần này đều tự chui đầu vào lưới, bắt hết lại xử theo luật pháp để

tránh cho chúng ngày nào đó lại dã tâm bừng bừng làm hại người nữa.

Ân Hậu vốn

tính đánh với Không Hạc một trận, lại không nghĩ đến hai đứa nhỏ đã tự

mình phát uy, mình cũng không cần tự tay động thủ, chỉ đơn giản là đến

xem náo nhiệt mà thôi.

Bạch Ngọc Đường nhìn nhìn Triển Chiêu bên cạnh mình.

Triển Chiêu đưa cánh tay đang chắp sau lưng kia lên trước, trong tay đang cầm Vân Trung Đao của Hắn.

Bạch Ngọc

Đường tra đao vào vỏ, lại thấy nước lọt vào mắt cay cay, vừa định đưa

tay lên lau lau một chút, liền cảm thấy trên mắt mình có thứ gì đó mềm

mại chạm vào.

Bạch Ngọc Đường mở mắt nhìn.

Triển Chiêu dùng ống tay áo sạch sẽ đang lau mặt cho Hắn.

Bạch Ngọc Đường hơi kinh ngạc.

Triển Chiêu cười thật tươi: “Nói đi, tinh túy của Phái Thiên Sơn rốt cuộc là gì nha?”

Bạch Ngọc

Đường cũng không có chú ý đến đám đồ đệ Phái Thiên Sơn đang nín thở vểnh tai nghe lén đằng kia, tất cả lúc này đều đang ngẩng đầu nhìn Hắn.

Hắn suy nghĩ một chút, mở miệng nói: “Sư phụ ta hình như cũng có nói qua, là chí tôn vô địch.”

Mọi người đều nghiêng đầu – Này có ý gì?

Triển Chiêu đổi tay áo lau cổ cho Hắn: “Có ý gì?”

Bạch Ngọc Đường nhún vai một cái, nói: “Ai biết được, chắc là nghĩ cách để đừng thua đi!”

Chúng đệ tử Phái Thiên Sơn đều nhìn nhau, cùng quay sang nhìn Lục Phong – Cái này tính là tinh túy gì?

Triển Chiêu

lại gật gật đầu: “Hiểu rồi, mặc kệ chiêu gì a, công phu gì a, tất cả đều không quan trọng, chỉ có không ngừng nghĩ cách để gặp được bất cứ cường địch gì cũng đều không thua, như vậy mới chân chính là chí tôn vô địch

đi, ha?”

Bạch Ngọc Đường đang ngẩng mặt để Triển Chiêu lau cho mình, vô tư trả lời: “Đại khái là vậy đi!”

Lục Phong

hơi hơi mỉm cười, chắp tay thi lễ với Triển Chiêu vừa mới quay đầu lại

nhìn hắn -Triển Chiêu tâm tư tỉ mỉ, lại rất thiện lương, thích giúp

người khác giải quyết khó khăn, còn thích cứu vớt người trong khốn cảnh, quả đúng là Đại hiệp đương thời. Hẳn là Y nhìn ra được đồ tử đồ tôn

Phái Thiên Sơn đang u mê, bởi vậy mới cố ý nhắc nhở.

Mà nhìn lại những môn sinh của Phái Thiên Sơn lúc này, người nào cũng đang bắt đầu suy nghĩ, cũng có người đã tỉnh ngộ ra.

Đúng vậy! Võ công cao cường, nội lực thâm hậu cái gì, đều phải do chính mình đạt

lấy, công phu Bạch Ngọc Đường chắc gì đã cao được như Không Hạc nhưng

lại thắng quá vinh quang, hiểu được đạo lý học đi đôi với hành mới chính là đạo của võ học, phải đạt được đến cảnh giới chí tôn vô địch, cần

phải để cho mình mỗi lần đối chiến dù có gặp phải đối thủ cao đến thế

nào cũng không thua, đó mới là cái đạo của người luyện võ!

Triển Chiêu

thấy vấn đề hình như đã giải quyết xong cả rồi, cũng cười, đưa tay chỉ

chỉ phía sau Bạch Ngọc Đường, Bạch Ngọc Đường quay đầu lại, Triển Chiêu

cầm lấy tóc Hắn, dùng hai vạt áo chà a, chà a, lau khô tóc cho Hắn.

Bạch Ngọc

Đường đứng im bất động, mặc cho Triển Chiêu đang giễu võ giương oai trên mái tóc của mình, cũng không còn thấy vẻ mặt băng sơn đâu nữa, thần sắc lúc này cũng chỉ có ôn dịu nhu hòa mà thôi.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.