Liệu Nguyên

Chương 6: Chương 6 “Bình thường Thang Sách Ngôn gọi anh là “Tiểu Ninh”, chưa từng gọi thẳng tên anh. Hôm nay hắn vẫn luôn gọi là Đư�


Đường Ninh khà n giọng nói anh đã nghĩ kỹ rồi, trong đôi mắt anh có đau đớn có rối bời, nhưng không hề có vẻ hối hận sau khi nói ra.

Thang Sách Ngôn nhìn anh, cũng có vẻ bình tĩnh, chỉ hỏi: “Vì sao? Bởi vì em không chịu được à ?”

Đường Ninh lắc đầu, ngón tay nhẹ nhà ng miết lên quần: “Anh Ngôn à , em đã chịu cuộc sống nà y đủ rồi, em cảm thấy hai chúng ta sống với nhau rất trống rỗng.”

“Trống rỗng ở đâu?” Thang Sách Ngôn hỏi thẳng anh.

Đường Ninh không dám nhìn và o mắt hắn, cho nên chỉ nhìn chòng chọc và o vị trí dưới đôi mắt hắn, nói rằng: “Chỗ nà o cũng trống rỗng.”

“Ví dụ.”

“Anh không thấy sao?” Đường Ninh hỏi hắn, “Giống như lần nà y chúng ta xa nhau nhiều ngà y như vậy, nhưng ngay cả chúng ta cự cãi vì lý do gì anh cũng không nhớ. Em thấy người bình thường sống với nhau không phải như vậy, chúng ta biến cuộc sống trở nên chết lặng.”

Thang Sách Ngôn dựa và o sofa, day day ấn đường, hắn không biện bạch cho bản thân câu nà o.

“Trước kia chúng ta bên nhau thế nà o em đã sắp quên rồi, em không biết liệu có giống như bây giờ hay không.” Đường Ninh hít một hơi, từ từ cất tiếng, “Thậm chí em không muốn nhìn anh, em cảm thấy áp lực. Em sợ anh lại muốn là m những chuyện đó với em, em không thể từ chối, nhưng em thực sự rất.. rất phản cảm. Những điều nà y khiến em cảm thấy mệt mỏi, ngà y nà o cũng trốn tránh, sợ hãi nhìn thấy anh.”

Thang Sách Ngôn đột nhiên cười, dựa và o lưng ghế sofa, cất tiếng cười giễu: “Lời nà y của em giống như anh là người t*ng trùng lên não vậy.”

Không nhớ nổi đã bao lâu rồi họ không là m, có lẽ là cả năm ngoái số lần là m không quá một bà n tay. Đường Ninh nhỏ hơn Thang Sách Ngôn hai tuổi, những năm qua Thang Sách Ngôn vẫn luôn nhún nhường, chuyện gì cũng chiều theo anh. Công việc của Thang Sách Ngôn bận rộn như vậy, thời gian họ bên nhau thực sự có hạn, Đường Ninh lại không thích, so với những cặp đôi bình thường, số lần họ là m quá ít, quá ít rồi.

“Em biết đây không phải vấn đề của anh, đây là chuyện người bình thường đều nên là m, là vấn đề của em.” Ngón tay Đường Ninh lại miết quần, nói một cách chật vật, “Nhưng em không kiềm chế được.”

Hôm nay Thang Sách Ngôn không hề nói khéo, câu nà o cũng rất thẳng thừng: “Em cũng có phản ứng.”

Câu nà y khiến Đường Ninh hơi khó xử, anh cắn môi, gật đầu nói: “Đúng vậy, thân thể em có phản ứng, nhưng tâm lý thì không tiếp nhận.”

“Không tiếp nhận được cái gì? Bước đó?” Thang Sách Ngôn nhìn chòng chọc anh, gương mặt không chút biểu cảm.

Đường Ninh nói: “Tất cả.”

Hai người ngồi lại với nhau thảo luận chuyện nà y, quá hà i hước. Rất nực cười, nhất là hai người yêu nhau đã bên nhau mười mấy năm rồi.

Thang Sách Ngôn hỏi Đường Ninh có cần bác sĩ tâm lý không, Đường Ninh kiên quyết nói không cần, không phải vấn đề tâm lý.

Anh cảm thấy t*nh d*c thật ghê gớm, đó là d*c v*ng đê tiện nhất của con người. Anh ghét việc hai người tr*n tr** g*** h*p giống như động vật.

Thang Sách Ngôn lại hỏi có phải anh đã nghĩ kỹ rồi không.

Đường Ninh im lặng thêm mấy phút rồi gật đầu.

Thang Sách Ngôn gật đầu tỏ ý biết rồi, Đường Ninh cho rằng hắn sẽ nổi giận, nhưng mà không. Hắn chỉ nói: “Đường Ninh à , chúng ta đã sắp bốn mươi rồi. Nhưng anh cảm thấy em giống như dừng ở hai mươi tuổi chưa trưởng thà nh, anh không biết do anh chiều em thà nh ra như vậy hay là em trời sinh đã vậy.”

Thang Sách Ngôn ngồi thẳng người, nhìn đôi mắt Đường Ninh. Đôi mắt Đường Ninh vẫn hoen đỏ, anh lặng lẽ nghe Thang Sách Ngôn nói.

“Em gặp vấn đề gì suy nghĩ đầu tiên luôn là tách ra, nói chia tay, sau đó ném tất cả cho anh, để anh nghĩ cách. Anh không biết em có cái nhìn thế nà o với mối quan hệ tình cảm đồng giới, trong mắt anh nó không khác gì dị giới, không khác gì hôn nhân.”

Giọng Thang Sách Ngôn rất êm tai, lúc hắn hạ giọng nói chuyện nghe rất từ tính, thu hút tai nghe người ta. Nhưng hôm nay hắn lại không nói lời nà o dễ nghe.

“Em luôn dễ dà ng nói chia tay. Hồi trẻ em cáu kỉnh anh coi như em còn nhỏ, anh dỗ dà nh em nhường nhịn em. Nhưng em không thể như vậy đến bảy mươi tám mươi tuổi, cứ không vui là chia tay, không buông được là quay đầu lại. Em nói dằn vặt nhiều lần nên tê dại, em tê dại hay không có đau hay không anh không biết, anh chỉ biết đến giờ anh vẫn không quen chơi trò nà y với em, anh vẫn luôn khó chịu.”

Đường Ninh vẫn luôn lặng lẽ nghe lời hắn nói, không cắt ngang, lúc Thang Sách Ngôn nói anh khó chịu Đường Ninh ngước mắt lên nhìn hắn một chút. Hai người chạm ánh nhìn, cảm xúc đong đầy trong đôi mắt Thang Sách Ngôn khiến Đường Ninh nín thở một chút, sau đó lập tức dời tầm nhìn.

“Lần nà y anh cho em một cơ hội thu lời, Đường Ninh.”

Bình thường Thang Sách Ngôn gọi anh là “Tiểu Ninh”, chưa từng gọi thẳng tên anh. Hôm nay hắn vẫn luôn gọi là Đường Ninh.

“Đường Ninh.” Hắn lặp lại một lần nữa, nhìn thẳng và o gương mặt đối phương, “Em nghĩ kỹ lại lời em nói đi, anh cam đoan lần nà y em nói bỏ đi, em không còn cơ hội hối hận nữa đâu. Anh không biết sống bao nhiêu năm như vậy, ở với anh, rốt cuộc trong lòng em có vị trí thế nà o, anh chỉ biết anh thấy em không lưu tâm, anh với mối tình nà y, em nói ném là ném đi.”

Dường như Đường Ninh muốn cất lời, anh há to miệng, Thang Sách Ngôn không cho anh cơ hội nói.

“Kể từ khi về nước em thay đổi rất nhiều, anh biết em không muốn trở về. Thực ra anh có thể nuông chiều em mãi, em giận anh dỗ dà nh, cũng được cả. Nhưng tiền đề là em phải thích, em phải cần. Nếu em đã không thích như vậy thì bỏ đi. Cái từ bỏ đi nà y do em nói, đúng là dùng tốt lắm.”

Thang Sách Ngôn nói câu nà y xong trở về phòng, hắn đi và o phòng cho khách. Phòng ngủ nhường lại cho Đường Ninh, áo ngủ đồ đạc của Đường Ninh vẫn còn đó, nhưng anh không hề đi thay.

Nửa đêm anh đi, lúc anh đi Thang Sách Ngôn biết rõ.

Thang Sách Ngôn không hề ngủ, hắn biết từ đầu đến cuối Đường Ninh đều ngồi ngoà i sofa, lúc cánh cửa mở ra Thang Sách Ngôn không mở mắt.

Hắn đắp tay lên che trán, giữ trạng thái im lặng nà y lâu thật lâu.

Đà o Hiểu Đông có tổng cộng ba cửa hà ng, về cơ bản anh dà nh nhiều thời gian ở cửa hà ng mới nhất. Chỗ ấy lớn nhất, cũng đông người nhất. Trong cửa hà ng có mấy chục nhân viên, không bao gồm thợ xăm.

Cửa hà ng có hai ông chủ, một là Đà o Hiểu Đông, người còn lại là Hoà ng Nghĩa Đạt.

Hoà ng Nghĩa Đạt là một anh mập thích uống trà , cũng không thể coi là quá mập, chỉ là người hơi to. Hơn bốn mươi, kết nhóm là m ăn với Đà o Hiểu Đông hơn mười năm rồi. Mới đầu Đà o Hiểu Đông chỉ có tay nghề chứ nà o có tiền đâu, tiền đều là Hoà ng Nghĩa Đạt cho anh, cho anh mở cửa tiệm, cho anh gây dựng tên tuổi.

Hai người là anh em sắt đá, bao nhiêu năm như vậy rồi không tách ra, thậm chí còn chưa từng đỏ mặt giận dữ vì chuyện tiền nong lần nà o. Bây giờ cái gì Đà o Hiểu Đông cũng có, thanh danh có, tiền bạc có, chỗ tiền trước kia Hoà ng Nghĩa Đạt cho anh chẳng thấm là bao so với bây giờ. Nhưng Đà o Hiểu Đông không nói gì, mấy lần Hoà ng Nghĩa Đạt chủ động nói muốn rút khỏi nhóm đều bị Đà o Hiểu Đông quát lại.

Người nhà không nhiều lời, lần nà o Đà o Hiểu Đông cũng nói vậy.

Mấy người trẻ tuổi trong tiệm gọi Hoà ng Nghĩa Đạt là “Chú Ích Đạt”, người lớn tuổi hơn thì gọi anh ta là “Đại Hoà ng”.

Tháng sau Đà o Hiểu Đông lại phải đi, anh đi là một hai tháng không trở về được. Anh luôn rong ruổi trong các cuộc hà nh trình, anh nói hình xăm phải đi tìm kiếm, phải đi nhìn. Không có đồ vật chưa từng xem, khắp nơi trên đời nà y đều có người ưu tú hơn, nghệ thuật sáng tạo không có điểm cuối.

Anh đi là lại ném một đống chuyện ở cửa hà ng cho Hoà ng Nghĩa Đạt. Thực ra anh rất dựa và o Hoà ng Nghĩa Đạt, mấy năm qua Đại Hoà ng vẫn luôn để anh được tự do, anh muốn đi thì đi, muốn là m gì thì là m. Anh là một người có dã tâm, muốn rất nhiều, mà Hoà ng Nghĩa Đạt không nhiều lời, cậu muốn là m gì thì nói, chúng ta cùng chuẩn bị.

Cửa hà ng mới nà y là một tòa nhà hơn một ngà n mét vuông, ở trong phố thương mại tấc đất tấc và ng, trước đó Đại Hoà ng mua lại nơi nà y, chứ không phải đi thuê. Thực ra trong tay Đà o Hiểu Đông không có nhiều tiền, khi đó Đại Hoà ng gần như dốc hết nguồn tà i chính có thể điều động hoặc không thể điều động. Kế hoạch đột nhiên quyết định, trước đó không có thời gian chuẩn bị. Khi đó Đà o Hiểu Đông cũng hơi do dự, Đại Hoà ng thu vén ổn thỏa rồi, đi tới nói với anh: “Đầy đủ rồi.”

Đại Hoà ng là một người theo phái hà nh động như vậy, sảng khoái, không xoắn bện. Đà o Hiểu Đông không nói tiếng cảm ơn, không cần lời nói đó, nói ra lại thà nh xa cách.

“Anh Đông à , mình có tham gia triển lãm ở Quảng Châu không? Duyên Tuyến tổ chức, anh xem weibo bọn họ tag mình hôm qua chưa? Anh đã nói với họ là muốn đi chưa?” Đà o Hiểu Đông vừa tới cửa hà ng, Hoan Qua đi tới trước mặt anh hỏi.

Đà o Hiểu Đông chau mà y: “Không nói gì với anh, tháng sau anh không có thời gian, đi rồi.”

“Ầy, em thấy bọn họ có ý mời chúng ta đấy, để em hỏi chú Ích Đạt xem sao.”

Công việc của Hoan Qua là quản lý các tà i khoản trên mạng xã hội, cậu học đại học chuyên ngà nh hoạt động truyền thông mới, chưa tốt nghiệp đã tới cửa hà ng là m việc, đến nay đã gần ba năm rồi.

“Có chuyện gì muốn hỏi tôi thế?” Hoà ng Nghĩa Đạt cũng vừa mới tới, vừa khéo nghe thấy Hoan Qua nói vậy, đứng sau lưng hỏi.

Hoan Qua không quay đầu, Đà o Hiểu Đông chỉ về phía sau lưng cậu ta, cậu ta mới quay đầu nhìn, “Ồ” một tiếng, hỏi lại một lần nữa.

Hoà ng Nghĩa Đạt cũng rất ngạc nhiên: “Không biết, không hỏi han gì anh, lần trước cậu ta phật lòng rồi còn gì? Lại không gọi điện nói với anh một tiếng.”

Hoan Qua ngơ ngác, hỏi: “Thế mình có đi không? Bên mình có chia sẻ lại weibo của họ không?”

Đà o Hiểu Đông suy nghĩ, hỏi Hoà ng Nghĩa Đạt: “Em thì chắc chắn không có thời gian đi rồi, anh thì sao? Anh muốn đi không?”

Hoà ng Nghĩa Đạt cũng rất phiền lòng: “Không đi phía họ lại suy nghĩ tính toán, cho rằng mình cố ý không nể mặt họ, cậu mà không đi chắc bọn họ cho rằng cậu cố ý. Thôi đi vậy, để anh dẫn đi. Không đi cũng không được, người bên kia đã đăng tin rồi.”

Đà o Hiểu Đông bật cười: “Bao nhiêu năm qua mà Duyên Tuyến không tiến bộ một chút nà o, người đâu mà hẹp hòi.”

Đà o Hiểu Đông nhân duyên tốt, dễ bà n chuyện. Nhưng cái gì cũng có mặt xấu, bởi ai cũng cảm thấy mình có quan hệ tốt với anh, ai có việc gì cũng muốn để Đà o Hiểu Đông ra giúp, nếu anh không đi là không nể mặt mũi, không coi tôi là bạn. Chuyện nà y rất phiền não, bởi Đà o Hiểu Đông lấy đâu ra thời gian để nâng đỡ từng người một như vậy. Duyên Tuyến là một thợ xăm ở thà nh phố khác, cũng rất giỏi, mở công ty lấy tên mình. Đà o Hiểu Đông cũng quen cậu ta nhiều năm, người nà y dễ giận, có chút việc cỏn con mà cũng để ý trong lòng.

Hoan Qua hỏi xong thì quay về bà n học, chuẩn bị thi nghiên cứu sinh. Nhân viên chỗ họ không nhiều việc, là m xong việc của mình rồi thì thời gian tương đối tự do, có việc bận cũng được, muốn học xăm hình từ thợ xăm trong cửa hà ng cũng được.

Trong cửa hà ng có mười thợ xăm thường trú, đại đa số đều theo Đà o Hiểu Đông nhiều năm, cũng có mấy người trẻ tuổi mới gia nhập hai năm trở lại. Đều là những thợ xăm rất ưu tú, đều rất có phong cách, bất kể ai cũng rất giỏi. Ở cửa hà ng còn có hai ông chú người Châu Âu, với một thợ xăm người Nhật, ngoà i Đà o Hiểu Đông ra, họ được đặt lịch nhiều nhất.

Trước khi Đà o Hiểu Đông đi phải là m xong những bức hình hẹn gần nhất, cho nên khoảng thời gian nà y vội chạy deadline.

Hôm nay trong tay đầy ắp việc. Đà o Hiểu Đông ít hình nhỏ, về cơ bản đều nhận hình lớn. Khách hà ng là một cậu chà ng trẻ tuổi, không giỏi chịu đau, cứ xuýt xoa r*n r*.

Đà o Hiểu Đông hỏi cậu ta muốn ăn gì, để dưới tầng đặt đồ ăn trước cho cậu ta.

Cậu nhóc bảo: “Em không nuốt nổi cái gì đâu, không cần phải để ý đến em, đưa em cốc coca đá là được rồi, giảm đau.”

“Ăn đi, phải là m tới tận khuya đấy, cậu không chịu nổi đâu.” Đà o Hiểu Đông nói với cậu ta.

Cậu nhóc kéo dà i giọng thở dà i: “Thế gọi đại cho em món gì cũng được.”

“Ăn cơm hộp đi, cơm hộp chỗ họ ngon thấy bà .” Vị khách hà ng bên cạnh nói.

Dưới tầng có nhà bếp, cơm nước rất ngon, đều dà nh phần cho khách hà ng, muốn ăn gì thì mang tới tận tay. Cơm hộp do một cô gái là m việc trong tiệm bê lên, cô bê một cái đĩa rất lớn, phía trên đựng đầy cơm hộp mang lên tầng trên.

“Có đá không chị đẹp? Cho em thêm cốc đá được không?” Vị khách đang nằm sấp của Đà o Hiểu Đông nói với cô gái xinh đẹp bưng cơm hộp.

Cô gái không nhìn cậu ta lấy một cái, đưa cơm hộp xong thì xoay người đi.

“Chị đẹp ơi?” Cậu nhóc gọi thêm một tiếng, “Đá!”

Người ta vẫn không để ý tới cậu, không liếc mắt lấy một cái.

Cậu ta ngoái đầu lại nhìn Đà o Hiểu Đông, cảm thấy nhân viên chỗ họ chảnh đến lạ.

Đà o Hiểu Đông thấy ánh mắt của cậu ta, bảo rằng: “Có người lấy cho cậu rồi.”

“À, em cảm ơn.” Cậu khách trả lời.

Một lúc sau lại có một cậu chà ng bưng đá lên, đặt cốc xuống giá đựng, mỉm cười với cậu. Cậu khách lịch sự nói lời cảm ơn.

Cậu chà ng kia không đáp lời, bỏ đi.

Cuối cùng cậu khách không chịu được, cất tiếng hỏi: “Đùa chứ, anh Đông à , mấy người chỗ các anh đều như vậy à ?”

Đà o Hiểu Đông cười cách lớp khẩu trang, đôi mắt anh mang theo ý cười, hất cằm về phía cậu chà ng vừa đi kia, nói rằng: “Đừng để ý, cậu ta không biết nói.”

Cậu khách trố mắt nhìn, chỉ và o cổ họng mình: “Không biết nói chuyện? Hay là .. không thể nói chuyện?”

“Không thể.”

Cậu khách hết sức ngạc nhiên, lại hỏi: “Thế chị đẹp ban nãy…?”

Đà o Hiểu Đông đổi kim, giơ tay lên chỉ và o tai mình: “Cô ấy không nghe được.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.