Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

Chương 145: Đơn ly hôn


Bà Uông nhìn thấy sắc mặt anh khó coi ngồi vào một bên quan tâm hỏi: “Con trai, sao vậy? Có phải đã

xảy ra chuyện gì không?” Bằng không anh c*̃ng sẽ không đột nhiên

trở về.

Uông Hạo Thiên nhìn bà, không muốn

giấu diếm bà, lên tiếng nói: “Mẹ, thật xin lỗi. Lần này con

về là muốn c*̀ng Daisy nói chuyện ly hôn.”

“Ly hôn? Con thật sự đã nghĩ kỹ

chưa?” Bà Uông nhìn anh, trong lòng vẫn có chút do dự, hai năm

qua mà bọn họ vẫn còn chưa có tình cảm sao? Từ lần trước Daisy trở về bà c*̃ng đã mơ hồ cảm giác bất an, chỉ là, ly hôn

Daisy sẽ đồng ý sao.

“Đúng vậy, lần này con phải ly hôn.”

Anh gật đầu, từ khi mới bắt đầu anh đã không muốn kết hôn với

Daisy. Lúc đó kết hôn là bất đắc dĩ, hơn nữa bởi vì hiện tại anh không thể đợi.

“Haiz…” Bà Uông khẽ thở dài, không

biết nên nói cái gì. Bà không muốn con trai miền cưỡng, c*̃ng

không hi vọng Daisy khổ sở, có lẽ chính mình từ khi mới bắt

đầu đã sai lầm rồi, không nên ép con.

“Mẹ, con biết mẹ lo lắng cho Daisy,

con c*̃ng không muốn thương tổn cô ấy. Nhưng lần này thật sự

không còn cách nào khác, Vi Vi mang thai, mẹ muốn con c*̉a con phải

lưu lạc bên ngoài sao?” Uông Hạo Thiên nói, anh biết mẹ rất mong

đợi ẵm cháu, anh có thể tưởng tượng được.

“Mang thai?” Ánh mắt bà Uông lập tức

trợn to, trên mặt lộ ra vui mừng, tươi cười: “Vậy có phải nói mẹ sắp có cháu nội không?”

“Có thể nói như vậy, tuy nhiên c*̃ng

có thể là cháu gái.” Khóe môi Uông Hạo Thiên c*̃ng lộ ra một

nụ cười, mặc kệ là trai hay gái, chỉ cần là con c*̉a anh c*̀ng

Vi Vi anh đều thích.

“Cháu gái c*̃ng tốt, cháu gái c*̃ng

tốt.” Bà Uông cao hứng nói, tươi cười lại lập tức cứng đờ:

“Thế nhưng nếu Daisy không đồng ý thì sao?”

“Con sẽ cố gắng nói chuyện với cô

ấy.” Uông Hạo Thiên nói, bây giờ c*̃ng không phải do cô quyết định nữa. Anh c*̃ng nguyện ý tin tưởng Daisy sẽ đồng ý, từ nhỏ

c*̀ng cô lớn lên, anh biết bản tính c*̉a cô rất thiện lương.

“Vậy con cố gắng nói chuyện với con bé xem sao.” Bà Uông hiện tại thật sự có chút khó xử.

“Mẹ, mẹ yên tâm đi. Cho dù con và cô

ấy ly hôn nhưng cô ấy vẫn là một phần c*̉a nhà chúng ta như

trước , là em gái c*̉a con, con gái c*̉a mẹ.” Đoạn nhân tình này

chắc chắn sẽ không biến mất.

“Vậy là tốt rồi.” Bà Uông gật đầu,

vẫn còn có chút lo lắng, tuy nhiên mọi chuyện đã đến mức này

đã không thể theo mình được.

Daisy chạy về nhà liền nhìn thấy anh và mẹ ngồi ở trên ghế salon, chắc là đặc biệt chờ mình.

“Daisy, con đã về. Chắc là chưa ăn cơm, ăn cơm trước nhé.” Bà Uông đi tới nói.

“Mẹ, không cần đâu, con không đói

bụng. Để cho con với Hạo Thiên nói chuyện, được không?” Daisy

biết điều gì nên tới tóm lại là trốn không thoát.

Bà Uông nhìn bọn họ, sau đó nói:

“Được rồi, mẹ lên lầu trước, các con ở phòng khách nói đi.”

Bà không thể chen vào trong chuyện này bởi vì bà không biết nên giúp ai, trong bàn tay đều là thịt, ai thương tâm bà c*̃ng sẽ

khổ sở.

“Hạo Thiên, anh có chuyện gì thì nói thẳng đi.” Daisy ngồi vào đối diện với anh, cô đã sớm chuẩn bị tinh thần.

“Daisy, anh không biết em đã nghĩ kỹ

chưa, anh không thể đợi nữa, lần này anh trở về là để ly hôn

với em.” Uông Hạo Thiên dứt khoát nói.

“Em đã nghĩ đến.” Daisy lộ ra một nụ cười tươi, mà người nhìn không hiểu hàm ý.

“Em đã nghĩ đến, như vậy anh hi vọng

em thành toàn anh. Tuy rằng chúng ta ly hôn nhưng mà chúng ta vẫn là người một nhà, anh không muốn thương tổn em. Anh chỉ là

không có cách nào yêu em.” Uông Hạo Thiên nhìn cô, nói thật chân

thành.

“Em hiểu mà. Hạo Thiên, anh đợi em một chút.” Daisy nói xong xoay người đi lên lầu.

Uông Hạo Thiên không biết cô muốn làm

gì, chờ cô từ trên lầu đi xuống trong tay cầm một phần văn kiện đưa đến trước mặt anh.

Anh nhìn thoáng qua, mặt trên là dòng chữ tiếng Anh viết “đơn xin ly hôn” ngây ngẩn cả người nhìn cô,

cô đã sớm chuẩn bị tốt.

Lúc này Daisy mới lên tiếng: “Hạo

Thiên, sau khi trở lại Mỹ em nghĩ rất lâu, đột nhiên suy nghĩ cẩn thận, em không nên ích kỷ như vậy, biết rõ anh không yêu em còn

bắt buộc anh, không xứng với tình nghĩa c*̉a anh và mẹ đối với em. Thật ra từ bỏ tất cả chuyện này, giữ lấy một người đàn

ông không yêu mình chắc là sẽ không hạnh phúc, chỉ đáng tiếc

lúc trước em nghĩ rất đơn giản. Bạn bè nói với em có lẽ tình

cảm c*̉a em đối với anh không phải là tình yêu, mà chỉ là không muốn xa rời. Hiện tại nghĩ lại bọn họ nói rất có lý, cho

nên em suy nghĩ thật lâu và cuối cùng quyết định buông tay, viết

xong tờ “đơn xin ly hôn” này, định c*̀ng bạn bè đi chơi vui vẻ sau

đó quay lại Thượng Hải tìm anh, không ngờ anh lại đến đây

trước.”

Uông Hạo Thiên thật không nghĩ có mấy

tháng không gặp mà cô giống như đột nhiên trưởng thành, càng

không nghĩ đến cô đã viết xong đơn ly hôn, vui mừng mang theo cao

hứng nói: “Daisy, cám ơn em.”

“Không, Hạo Thiên, hẳn là em nên cám

ơn anh. Cám ơn anh bao dung đối với em, anh có thể tha thứ cho em

vì đã tạo thành thương tổn cho anh không?” Nước mắt Daisy rơi

xuống nhưng trên mặt lại mang theo nụ cười, vốn dĩ cho rằng

mình sẽ rất đau lòng, lại thật không ngờ thật sự nói ra c*̃ng

vô c*̀ng thoải mái.

“Từ trước đến nay anh đều không trách

em, bởi vì trong lòng anh em chính là một cô em gái nhỏ ưa làm

nũng. Cho nên cho dù em làm gì anh đều có thể tha thứ.” Uông

Hạo Thiên nhìn cô, lấy tay sờ sờ cái mũi nhỏ c*̉a cô, cảm giác trước đây đã quay trở lại.

“Đây chính là lời nói c*̉a anh đó. Em vẫn là em gái c*̉a anh, sau này em tìm anh, không cho phép anh

chê em phiền.” Daisy nín khóc, mỉm cười “Đúng rồi, Vi Vi đâu? Anh c*̀ng cô ấy thế nào rồi?”

“Cô ấy mang thai rồi.” Nghĩ đến cô có mang đứa con c*̉a mình, tim c*̉a anh liền thật kích động, hận

không thể lập tức nhìn thấy cô.

“Mang thai?” Daisy nhìn anh, tỉnh ngộ: “Cho nên anh mới vội vã quay về để c*̀ng em ly hôn, phải không?”

“Đúng vậy.” Anh gật đầu.

“Vậy chúc mừng anh. Em c*̃ng phải

c*̀ng anh trở về để xem Vi Vi.” Daisy nói, hơn nữa bởi vì chính

mình còn thiếu cô một lời giải thích.

“Thế nhưng cô ấy mất tích rồi.” Ánh

mắt Uông Hạo Thiên trầm xuống. Người phụ nữ này dám mang theo

con c*̉a mình chơi trò mất tích, chờ sau khi tìm được cô xem anh

phạt cô như thế nào.

“Mất tích?” Daisy trừng to mắt, không rõ hỏi: “Vì sao mang thai cô ấy lại mất tích?”

“Bởi vì mẹ c*̉a cô ấy không muốn để

cho cô ấy chưa lập gia đình mà đã có thai, cho nên mẹ cô ấy ép

cô ấy phá bỏ đứa bé. Cô ấy không còn cách nào khác đành phải bỏ đi, cho nên đây chính là lý do anh đến tìm em.” Uông Hạo

Thiên giải thích đơn giản.

“Thật vậy sao? Còn có người mẹ như

vậy, ép con gái mình phá thai, đây chính là phạm pháp.” Daisy

không thể tin được.

“Nơi đó là Trung Quốc, không phải là

Mỹ. Pháp luật không giống nhau, anh không thể chậm trễ nữa, phải lập tức đặt vé máy bay ngày mai trở về.” Uông Hạo Thiên nói.

“Em c*̃ng trở về.” Daisy nói.

“Em tất nhiên phải trở về, bởi vì giấy kết hôn c*̉a chúng ta được cấp ở Trung Quốc.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.