Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

Chương 143: Rời đi


Thích Vi Vi do dự thật lâu, rốt cuộc mở miệng nói: “Thiên Tứ, hôn lễ c*̉a chúng ta hủy bỏ đi.”

“Vì sao?” Hoàng Thiên Tứ sửng sốt,

thật ra điều mà anh càng quan tâm hơn là nếu như hôn lễ hủy bỏ cô

nên làm sao bây giờ.

“Em không thể mang theo đứa con c*̉a

người khác gả cho anh.” Câu trả lời c*̉a cô rất đơn giản, c*̃ng

rất rõ ràng. Bây giờ cuối c*̀ng cô c*̃ng hiểu được vì sao mấy

ngày nay anh vẫn không yên lòng, chỉ sợ khi đó anh đã biết mình không bị bệnh.

“Nếu hôn lễ hủy bỏ em làm sao giải

thích với dì? Hay là em muốn đi tìm Uông Hạo Thiên?” Hoàng Thiên Tứ nhìn cô hỏi.

“Em không biết. Tuy nhiên vấn đề c*̉a

em không thể để cho anh gánh vác, em sẽ nghĩ biện pháp, càng

không thể bởi vì ở trong tình trạng này mà khiến anh vô tội bị

liên lụy.” Thích Vi Vi nói, từ trong lời nói vừa rồi cô liền

hiểu anh không muốn cưới cô, ít nhất không muốn cưới mình khi

mình mang thai, tuy nhiên cô không thể oán anh.

“Vi Vi …” Hoàng Thiên Tứ nhìn cô, muốn cô phá bỏ đứa bé, lời rất muốn nói ra, nhưng mà anh biết cô sẽ

không đồng ý. Những lời này anh c*̃ng không thể nói ra miệng.

“Sao vậy?” Cô nhìn anh.

“Không có gì.” Anh lắc đầu, thật chân thành nói: “Chuyện này chúng ta vẫn nên để sau này hãy nói

có lẽ tốt hơn. Anh thừa nhận anh đang do dự, anh thích em nhưng

mà trong lòng anh c*̃ng có ích kỷ, anh không thể thuyết phục

chính mình chấp nhận đứa bé không phải con mình. Nhưng anh lại

không hi vọng em bị tổn thương, cho nên chúng ta tốt nhất là nên

tìm một biện pháp vẹn toàn.”

“Thiên Tứ, không thể trách anh. Em

biết nếu như là em em c*̃ng sẽ do dự, đây là bản tính bình

thường c*̉a con người. Em sẽ nghĩ cách, chỉ là em sợ sẽ thương

tổn đến hai bác.” Đây mới là chuyện mà cô lo lắng nhất, hơn nữa hoàn toàn không có biện pháp nào vẹn toàn, bởi vì cô muốn sinh

đứa bé này.

“Chuyện này em không cần lo lắng, anh

sẽ giải thích với họ. Bây giờ em phải cố gắng nghỉ ngơi, chuyện gì c*̃ng đừng nghĩ, anh đến công ty lấy lại đơn từ chức

trước.” Hoàng Thiên Tứ nói, chuyện này trong một lúc c*̃ng không thể nghĩ ra biện pháp.

“Vâng.” Cô gật đầu.

Chờ sau khi anh rời khỏi cô mới ngồi

ở trên giường. Còn có thể nghĩ ra biện pháp gì, bất luận là

biện pháp gì đối với tất cả mọi người đều là thương tổn.

Nếu không nói rõ chân tướng, mọi người ở Hoàng gia nhất định

sẽ ép anh cưới mình, nếu nói cho bọn họ biết đứa trẻ không

phải là c*̉a Thiên Tứ, vậy thể diện c*̉a mẹ để ở đâu. Từ khi

mới bắt đầu đã sai rồi, cho nên bây giờ bất kể làm như thế nào

cũng đều sai.

Cô thật sự muốn buông xuôi tất cả

mọi chuyện, cái gì c*̃ng mặc kệ. Đúng vậy, vì sao cô không thể buông xuôi tất cả mọi chuyện, cô đã mệt mỏi nhiều năm như vậy, cuộc sống c*̉a cô quá mệt mỏi.

Hai ngày sau.

“Vi Vi, mẹ đi mua thức ăn trước, chờ mẹ trở về c*̀ng con đi cửa hàng.” Bà Thích nói.

“Mẹ.” Thích Vi Vi đi đến trước mặt

c*̉a bà, đột nhiên ôm lấy bà: “Mẹ, mẹ nhất định phải chăm sóc

mình cho tốt, biết không?”

Bà Thích ngây ngẩn cả người, cười

nói: “Con… cái con bé này, nói cái gì giống như là con sắp

rời đi vậy. Chỉ là lấy chồng thôi mà, mẹ có thể mỗi ngày

đều tới gặp con nha.”

“Mẹ, cuối c*̀ng con vẫn về nhà

chồng, còn lại một mình mẹ, con thật lo lắng, cho nên mẹ nhất

định phải chăm sóc bản thân thật tốt.” Thích Vi Vi vội vàng che

dấu, rời đi chỉ là bất đắc dĩ.

“Biết rồi, phải là mẹ chăm sóc con,

lúc này con chính là hai người. Được rồi, mẹ đi mua thức ăn

trước.” Bà Thích vỗ nhè nhẹ lên con gái, cô lấy chồng liền trở nên đa sầu đa cảm.

“Mẹ.” Thích Vi Vi lại gọi, ở sâu trong mắt cô là không đành lòng: “Đi qua đường phải cẩn thận.”

“Mẹ c*̃ng không phải là đứa trẻ, còn phải để con nhắc nhở sao.” Bà Thích cười cười. Hôm nay cô làm sao vậy, thế nhưng bà c*̃ng không nghĩ nhiều, xoay người đi ra.

Mẹ đi rồi, Thích Vi Vi mới rơi nước

mắt, nhưng cô đã quyết định, hơn nữa nhất định phải đi, đem túi đồ đã chuẩn bị tốt c*̀ng một phong thư đặt ở trên bàn, cầm

lấy hành lý đã trộm thu thập xong rời đi.

Bà Thích đi mua đồ ăn trở về phát

hiện cô c*̃ng không có ở trong phòng, nghĩ cô ở trong buồng vệ

sinh, thuận miệng hô: “Vi Vi, mẹ đã về, chúng ta đi thôi.”

Không thấy trả lời, bà đi vào nhẹ

nhàng đẩy cửa một cái, cô không có ở nhà. Lúc này mới phát

hiện túi đồ c*̀ng thư đặt ở trên bàn.

“Mẹ, thật sự rất xin lỗi. Xin mẹ tha thứ cho con lừa mẹ, đứa bé trong bụng con là c*̉a

Uông Hạo Thiên. Con yêu anh ấy, con c*̃ng yêu đứa bé này cho nên

con không thể phá bỏ nó. Sở dĩ con rời đi là bởi vì con không

muốn làm cho Thiên Tứ khó xử, làm sao con có thể cố chấp ép

anh ấy chấp nhận một đứa trẻ không phải con mình, c*̃ng không

muốn khiến mẹ khó xử, phải chịu người khác đàm tiếu. Bởi vì con biết mẹ nhất định không cho phép con sinh đứa bé này, con

không có cách nào, thật sự không có cách nào, con chỉ có thể

rời đi, nhưng mà con sẽ trở lại. Có lẽ sau khi nghĩ thông suốt, và cũng có lẽ là sau khi đã sinh đứa bé ra. Mẹ, mẹ nhất định

phải bảo trọng sức khỏe, con gái bất hiếu. Trong thẻ có một

trăm vạn, khi nào mẹ cần tiền có thể lấy ra dùng, mật mã là

sinh nhật c*̉a mẹ.”

Xem hết phong thư này tay bà Thích run

rẩy, cô đi rồi, cô lại có thể trốn đi. Nguyên nhân lại là vì

sinh đứa bé không nên sinh kia. Rầm, lập tức cầm túi trong tay

ném ra ngoài.

Hoàng Thiên Tứ tan làm trở về nhà,

đột nhiên nhìn thấy trên giường đặt một phong thư, cầm lên mở ra liền nhìn thấy trên đó viết: ‘Thiên Tứ, thật xin

lỗi. Em muốn rời đi, em thật sự, thật sự rất mệt mỏi, muốn

một mình đi thả lỏng một chút. Em không thể giải thích với hai bác và bà nội lý do chúng ta không thể kết hôn, như vậy sẽ

khiến cho mẹ bị mất mặt. Em càng không thể làm khó anh, cho nên em rời đi, mẹ tạm thời nhờ anh chăm sóc. Không cần tìm em, chờ em nghĩ thông suốt, em sẽ tự quay về.”

Bức thư lập tức rơi xuống trên mặt

đất, cô ấy rời đi. Thống khổ ngồi ở trên giường, mình đã làm

gì, lại có thể ép cô ấy đi rồi, cô một thân một mình sẽ ở đâu

đây, thật sự là hận chết chính mình vì sao không thể chấp

nhận đứa con c*̉a cô.

Đàm Tiếu Tiếu đang ngồi ở trong

phòng sản phụ, điện thoại vang lên, cô liền đi qua cầm lấy điện thoại: “Xin chào, xin hỏi tìm ai?”

“Tiếu Tiếu, là mình.” Giọng nói c*̉a cô từ trong điện thoại truyền tới.

“Vi Vi, sao vậy? Có phải mọi chuyện đã giải quyết xong rồi không?” Đàm Tiếu Tiếu quan tâm hỏi.

“Tiếu Tiếu, mình phải đi, phải rời đi một thời gian nên không thể đến thăm cậu, cậu tự bảo trọng nhé.”

“Cậu muốn đi, vì sao? Đi đâu?” Đàm Tiếu Tiếu chấn động.

“Mình c*̃ng không biết, Thiên Tứ không

bị bệnh, là bệnh viện nhầm tên, cho nên hiện tại mình không có lý do gì gả cho anh ấy. Mình phải rời đi.”

“Một mình cậu làm sao chăm sóc chính mình, đừng quên bây giờ cậu còn có thai, không bằng cậu trốn

đi, không nhất định phải rời đi.”

“Không cần lo lắng cho mình, Uông Hạo

Thiên cho mình một trăm vạn, ban đầu muốn để cho Thiên Tứ chữa

bệnh, nhưng bây giờ không cần nữa, có số tiền này cậu sợ mình

sẽ sống không tốt sao. Mình chỉ là muốn nói cho cậu biết để

cậu đừng lo lắng cho mình, mình sẽ không mở di động, mình muốn

thật sự thanh tịnh một chút. Được rồi, mình phải lên xe đây,

tạm biệt.”

“Này….” Đàm Tiếu Tiếu vừa định hỏi thêm, điện thoại đã tắt máy.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.