Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

Chương 141: Hôn lễ bất đắc dĩ


Hoàng Thiên Tứ nhận được điện thoại

c*̉a Vi Vi bảo anh ngay lập tức đến nhà c*̉a cô, không dám chậm

trễ liền lái xe đến. Nhưng không biết cô muốn mình đến gấp như

vậy để làm gì.

“Chào dì!” Anh mỉm cười nói. Vừa vào cửa liền cảm giác được không khí không bình thường, anh không

khỏi nhìn Vi Vi. Mắt nhìn thấy trong ánh mắt c*̉a cô giống như

có rất nhiều điều muốn nói nhưng không thể nói ra, trong lòng

lo lắng một chút.

“Thiên Tứ, dì hỏi con, bây giờ con và Vi Vi thế nào rồi?” Bà Thích nhìn anh hỏi.

“Rất tốt ạ.” Hoàng Thiên Tứ thật cẩn thận trả lời, không biết trong lời nói c*̉a bà thật ra có hàm nghĩa gì.

“Rất tốt là ổn rồi, Vi Vi nói con

đang chuẩn bị kết hôn. Vậy thì nhanh chóng kết hôn đi, con bé

mang thai không thể kéo dài được.” Bà Thích nói, bà không thể

đợi đến khi bụng con gái lớn lên mới kết hôn, người ta sẽ nói

bà không biết dạy con.

Hoàng Thiên Tứ ngây ra một lúc, Vi Vi

mang thai vì sao lại hỏi anh khi nào thì kết hôn, còn nữa, mình

nói muốn kết hôn với Vi Vi lúc nào?! Vì sao lại nói vậy?!

“Thiên Tứ, cái gì mẹ c*̃ng biết rồi. Em c*̃ng không muốn tiếp tục do dự, em quyết định sẽ gả cho

anh.” Thích Vi Vi sợ anh sẽ để lộ nên giành nói trước.

Hoàng Thiên Tứ nhìn cô một hồi lâu

mới hiểu được ý tứ trong lời nói c*̉a cô. Nhất định là cô nói với dì đứa trẻ là c*̉a mình, lại nhìn đến ánh mắt nghi hoặc c*̉a dì, không thể vạch trần cô, chỉ có thể phối hợp, lập

tức giả vờ vui mừng đỡ lấy cô nói: “Thật sao? Em thật sự quyết định sao? Vậy chúng ta lập tức chuẩn bị hôn lễ.”

“Hôn lễ nên sớm chuẩn bị rồi.” Bà

Thích nhìn thấy dáng vẻ bọn họ như vậy c*̃ng không còn hoài

nghi, chỉ thúc giục nói: “Các con lập tức chuẩn bị kết hôn.”

“Vâng, dì. Con lập tức sẽ chuẩn bị.” Hoàng Thiên Tứ kiên định nói.

“Như vậy c*̃ng được. Vậy con ở nhà

c*̀ng Vi Vi, dì đi mua thức ăn, hôm nay chúng ta cùng ăn một bữa

cơm.” Bà Thích nói, xoay người đi mua thức ăn.

Thích Vi Vi nhìn thấy bà đóng cửa

lại, lúc này mới xin lỗi nhìn anh nói: “Thiên Tứ, thật xin

lỗi. Em là vì bất đắc dĩ mới làm như vậy, nếu mẹ biết đứa

bé là c*̉a anh ấy nhất định sẽ ép em phá bỏ, nhưng em không

muốn bỏ đứa bé này.”

“Vừa rồi em nói như vậy anh đã hiểu

rồi nhưng mà bây giờ làm sao đây. Chúng ta thật sự phải kết hôn sao? Em thật sự muốn gả cho anh sao?” Hoàng Thiên Tứ nhìn cô

hỏi.

“Thiên Tứ, chỉ cần anh không chê em, em sẽ gả cho anh, chăm sóc anh.” Thích Vi Vi nhìn anh, vốn dĩ chính mình đã nghĩ gả cho anh, hiện tại coi như là vẹn cả đôi bên.

Chăm sóc anh? Lúc này Hoàng Thiên Tứ

mới nhớ tới, bây giờ cô vẫn cho là mình bị bệnh, gả cho mình

chỉ là kế sách tạm thời nhưng bây giờ mình không có bệnh. Vậy nên làm thế nào bây giờ?!

“Thiên Tứ, nếu anh không muốn em c*̃ng

không miễn cưỡng anh. Em sẽ nói rõ ràng với mẹ.” Thích Vi Vi

không muốn ép buộc anh, dù sao cưới một người phụ nữ trong

bụng có đứa con c*̉a người đàn ông khác, chuyện này cần có bao nhiêu dũng khí, huống chi là khi anh đang tuyệt vọng như vậy.

“Vi Vi, anh không phải không nguyện ý.

Em để cho anh suy nghĩ, được không?” Hoàng Thiên Tứ mâu thuẫn,

c*̃ng biết nếu cô có biện pháp thì cần gì phải nói dối. Anh

yêu Vi Vi, rất yêu Vi Vi nhưng mà anh c*̃ng là người, anh c*̃ng ích kỷ. Hơn nữa hiện tại anh biết mình không có bệnh cho nên anh

không muốn con c*̉a người khác.

“Vâng.” Cô gật đầu, đúng là cô không

nên ép anh, chuyện như thế này sao có thể ép anh. Thật ra nếu

anh không đồng ý thì mình phải làm sao bây giờ?!

Thế nhưng bọn họ lại không thể ngờ

mọi chuyện căn bản vượt ra khỏi phạm vi khống chế c*̉a bọn họ. Bà Thích rất nhanh đã điện thoại báo cho Hoàng gia, người hai

nhà rất vui vẻ, đã bắt tay vào chuẩn bị hôn lễ.

“Thiên Tứ, con là cái đồ tiểu tử

thối. Vi Vi c*̃ng đã mang thai con còn không muốn cưới con bé sao. Mặc kệ con có thích đồng nghiệp c*̉a con hay không, bây giờ lập

tức cắt đứt đi, nhất định phải cưới Vi Vi. Mọi chuyện trước

kia coi như chưa từng xảy ra.” Ông Hoàng nghiêm khắc ra lệnh.

“Thiên Tứ, lần này ba mẹ không thể tùy theo ý con được.” Bà Hoàng c*̃ng nói.

Bà nội lại đi đến trước mặt anh nói: “Thiên Tứ, bà muốn ôm chắt.”

“Con biết rồi.” Hoàng Thiên Tứ có

nỗi khổ mà không thể nói ra, không muốn đồng ý lại không thể

từ chối. Bây giờ ở loại tình huống này anh c*̃ng không thể cự

tuyệt được. Anh không thể nói với ba mẹ đứa bé không phải là

c*̉a mình, đến lúc đó Vi Vi lại phải làm như thế nào.

Trong ảnh viện áo cưới, Thích Vi Vi

nhìn ra anh không yên lòng nhưng vẫn cố chấp chống đỡ phối hợp

với mình, cô cảm thấy mình thật hèn hạ. Anh c*̃ng đã bị bệnh, mình còn mang chuyện này để vu cáo hãm hại anh. Có lẽ hôn lễ này thật sự không nên cử hành, giả bộ không thoải mái nói:

“Thiên Tứ, hôm khác chúng ta tiếp tục chụp ảnh cưới, được

không? Tự nhiên đầu em có chút choáng váng.”

“Em có muốn đi bệnh viện không? Anh đưa em đi bệnh viện kiểm tra một chút.” Hoàng Thiên Tứ đỡ lấy cô.

“Không cần đâu, em về nhà nghỉ ngơi một chút sẽ tốt hơn.” Cô lắc đầu.

“Vậy được rồi, chúng ta về nhà trước.” Hoàng Thiên Tứ đỡ lấy cô, có chút cảm giác không kiên nhẫn.

Anh biến hóa rất nhỏ nhưng cô vẫn

cảm thấy được, cô càng thêm khẳng định anh đồng ý kết hôn là

thân bất do kỷ, là bị mình, bị mẹ mình, bị cha mẹ c*̉a anh

ép.

“Tiếu Tiếu, mình nên làm sao bây giờ? Mình đem bản thân đặt trên đống lửa, bây giờ kết hôn c*̃ng không

được, hủy hôn càng không được. Mình sắp bị chính mình bức điên rồi.” Thích Vi Vi tựa vào trên ghế salon c*̉a cô, cô rất hối

hận vì đã nói dối như vậy.

“Vi Vi, cậu đừng như vậy. Có lẽ mọi

chuyện không giống như cậu nghĩ, có lẽ Hoàng Thiên Tứ là vì

suy nghĩ cho cậu. Dù sao anh ấy c*̃ng là một người gần chết,

có thể lấy được cậu còn có cái gì mà không biết đủ. Tuy

rằng cậu có em bé nhưng cậu vẫn sẽ chăm sóc cho anh ấy.” Đàm

Tiếu Tiếu nói.

“Không phải, mình hiểu Thiên Tứ. Anh

ấy không phải cam tâm tình nguyện. Tiếu Tiếu, cậu nói cho mình

biết bây giờ mình nên làm như thế nào? Hủy hôn thì phải làm sao để khiến cho mẹ mình tha thứ mới có thể giữ được đứa bé?”

Đầu c*̉a cô sắp nổ tung rồi.

“Mình c*̃ng không biết, tuy nhiên mình

tin tưởng chỉ cần cậu không muốn không ai có thể ép cậu.” Đàm

Tiếu Tiếu nói, tại sao chuyện khiến cô buồn phiền cứ hết chuyện này tới chuyện khác như vậy.

“Mình mệt mỏi quá, muốn tìm một

chỗ không có ai để trốn, cái gì c*̃ng không để ý nữa.” Cô thật sự rất muốn bỏ đi nhưng mà cô có rất nhiều người không bỏ

xuống được, không bỏ xuống được mẹ, không bỏ xuống được Thiên

Tứ.

“Đừng có đoán mò nữa. Cậu tự mình

phiền não như vậy thì không bằng tìm anh ấy nói chuyện, nghe

thử xem ý nghĩ thật sự trong lòng anh ấy, quan trọng là sự

chân thành.” Đàm Tiếu Tiếu đề nghị nói.

Lời c*̉a cô khiến Thích Vi Vi suy nghĩ cẩn thận lại. Đúng vậy, tại sao mình không nghĩ đến chuyện

c*̀ng anh ngồi nói chuyện nhỉ, cô muốn nghe suy nghĩ thật sự

trong lòng Thiên Tứ. Xem ra cô thật sự là tự khiến mình phiền

lòng, lập tức đứng dậy nói: “Tiếu Tiếu, vậy mình đi trước.”

“Này, cậu đi chậm thôi. Đừng quên bây

giờ cậu không phải là một người nữa.” Đàm Tiếu Tiếu nhìn

thấy dáng vẻ vội vàng c*̉a cô vội vàng dặn dò.

“Mình biết rồi.” Giọng nói c*̉a cô từ trong thang máy truyền đến.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.