Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

Chương 135: Chúng ta kết hôn đi


Thấy cô sốt ruột không biết làm sao, Uông Hạo Thiên nhắc nhở:

"Gọi điện thoại đi, tuy rằng anh ta không nhất định bắt máy.”

Lúc này Thích Vi Vi mới phản ứng lại, lập tức lấy điện thoại

ra gọi, nhưng đúng là anh đã khóa máy.

"Anh ấy tắt điện thoại. Không được, em phải đi tìm anh ấy."

Thích Vi Vi nóng nảy, thật sự sợ anh sẽ nghĩ quẩn. Lúc này anh nhất định rất yếu

đuối, cô phải đi cùng anh.

"Anh đi với em." Uông Hạo Thiên nói.

"Không, anh đừng đi, để em tự mình đi. Bây giờ anh ấy

chắc chắn không muốn gặp bất kỳ ai."

Thích Vi Vi ngăn cản anh.

Uông Hạo Thiên nhìn cô gật gật đầu: "Vậy được rồi,

nhưng mà em muốn đi đâu, để anh đưa em đi."

"Em cũng không biết." Thích Vi Vi lắc đầu.

"Em bình tĩnh một chút. Hai người không phải từ bé lớn

lên bên nhau sao, em nghĩ lại xem anh ta có thể đi đâu." Uông Hạo Thiên nhắc

nhở.

"Em không biết, không biết." Cô trước giờ không hề

để tâm tới, đều là anh tìm cô.

"Vậy em muốn đi tìm như thế nào?" Uông hạo Thiên cầm

vô lăng lái không mục đích, không biết nên đi đâu.

"Đưa em đến nhà anh ấy." Thích Vi Vi nói, cô tin rằng

anh sẽ trở về, anh nhất định sẽ sắp xếp chu đáo, bởi vì anh không phải loại người

bị kích động mà không chu toàn mọi việc.

Xe dừng ở bên đường, Uông Hạo Thiên cầm tay cô, lo lắng dặn

dò: "Có việc gì phải điện thoại cho anh."

"Vâng." Cô gật gật đầu, lập tức xuống xe chạy vào

trong.

Hoàng Thiên Tứ đứng trên ghềnh đá, nhìn xuống bên dưới nước

sông Hoàng Phổ cuồn cuộn không dứt, anh thực sự muốn nhảy xuống tìm cái chết.

Ung thư gan giai đoạn cuối, anh cũng biết là không có hy vọng chữa trị, nếu muốn

cũng phải tốn rất nhiều tiền nhưng chỉ có thể kéo dài sinh mệnh thêm một, hai

năm; mà anh cũng không có khả năng này, cho nên chết đi là lựa chọn tốt nhất.

Anh nhắm mắt lại. Gió lạnh từ bờ sông thổi tới làm anh nháy

mắt tỉnh táo. Không được. Anh không thể chết như vậy, anh còn nhiều việc chưa

làm xong, anh phải tận dụng khoảng thời gian còn lại để hoàn thành những tâm

nguyện của mình.

Bước chân nặng nề về đến nhà bỗng thấy cô cuộn tròn người mệt

mỏi nhắm mắt ngủ ở trước cửa. Xem chừng cô đã đợi ở đây rất lâu.

"Vi Vi, em sao lại ở đây? Mau đứng lên, như vậy sẽ sinh

bệnh." Anh thoáng đau lòng nâng cô dậy. Cô là đang chờ mình.

Thích Vi Vi mở to mắt, nhìn thấy anh lập tức kích động ôm chầm

lấy anh:

"Anh Thiên Tứ, anh đã trở về. Anh không có việc gì, thật

tốt quá!"

Hóa ra cô đang lo lắng cho mình. Nhìn thấy cô quan tâm mình

như vậy, cõi lòng tuyệt vọng của anh bùng lên một tia ấm áp. Thì ra cô vẫn luôn

để ý đến mình.

Kéo cô vào nhà, nhanh chóng đưa quần áo cho cô thay, lại vội

vàng đưa cô một chén trà nóng.

Thích Vi Vi hai tay cầm trà nhưng lại nhìn anh, dường như so

với suy nghĩ của mình thì anh kiên cường hơn rất nhiều. Là anh đã suy nghĩ cẩn

thận hay đang làm ra vẻ kiên cường?! Cô ngập ngừng hỏi: "Anh Thiên Tứ, anh

đã biết rồi phải không?"

"Em muốn giấu anh sao? Loại chuyện như thế này làm sao

mà giấu được." Anh gật gật đầu.

"Anh Thiên Tứ, anh đừng buồn. Chúng ta đến bệnh viện

khác kiểm tra, nói không chừng là bệnh viện đã nhầm lẫn." Cô vội nói, muốn

cho anh một chút hy vọng.

"Vi Vi, không cần. Anh hiểu sức khỏe của mình mà. Bệnh

viện sao có thể phạm sai lầm như vậy. Anh đã chấp nhận sự thật này rồi."

Hoàng Thiên Tứ cong môi lên tươi cười, chẳng qua là bộ đdng như vậy làm cho người

ta thật đau lòng.

"Không chừng có khả năng, biết đâu bọn họ thực sự nhầm

lẫn." Thích Vi Vi học theo Uông Hạo Thiên nói, thật sự mong muốn ông trời

cho anh một cơ hội.

"Không cần mất công. Anh cũng không muốn lãng phí thời

gian nữa. Anh muốn tận dụng khoảng thời gian ít ỏi của mình để làm những chuyện

có ý nghĩa." Hoàng Thiên Tứ lắc đầu. Suy nghĩ cả đêm anh đã hiểu rõ mình

nên làm cái gì.

"Anh muốn làm gì?" Thích Vi Vi nhìn anh, liền hiểu

được. "Anh muốn từ bỏ việc chữa trị sao? Không thể."

"Anh không phải không muốn điều trị, anh chỉ là không

muốn lãng phí thời gian, cũng không có nhiều tiền như vậy. Anh cũng không muốn

thêm gánh nặng cho ba mẹ, để bọn họ cuối đời cũng không được sống tốt. Hiện tại

anh cũng chỉ có thể làm như vậy." Hoàng Thiên Tứ nói.

"Anh là lo lắng chuyện tiền bạc sao? Không sao, em có

tiền. Em không thể để anh từ bỏ việc chữa trị.” Thích Vi Vi kiên định nói, cô

tin tưởng Hạo Thiên nhất định sẽ giúp mình, còn có Tiếu Tiếu. Cô cũng có thể

xin ba tiền viện phí. vậy là đủ rồi.

"Em đi đâu mà kiếm tiền? Ba em sao? Ông ta dựa vào cái

gì giúp anh? Hay là tìm Uông Hạo Thiên? Anh sẽ không dùng tiền của anh ta. Bất

kể là ai anh cũng không muốn mắc nợ ân tình. Vì vậy, Vi Vi, em không cần nói nữa,

anh sẽ tự quyết định chuyện của mình, chỉ là nhờ em trước mắt đừng nói cho ba mẹ

anh biết, anh không muốn bọn họ lo lắng." Vẻ mặt Hoàng Thiên Tứ rất khó

coi, anh không muốn liên lụy đến bất cứ ai, nhất là cô.

"Lúc này anh vẫn còn tính toán những chuyện đó sao? Chẳng

lẽ tính mạng của mình mà anh cũng không quan tâm sao?" Thích Vi Vi quát

anh, anh sao lại có thể dễ dàng từ bỏ như vậy??!

"Anh quan tâm, nhưng quan tâm thì có tác dụng gì? Quan

tâm có thể không chết sao?" Hoàng Thiên Tứ cũng quát lên, anh cũng không

muốn chết.

"Thế nhưng, vì sao anh lại nghĩ dùng tiền để báo đáp

cha mẹ, chẳng lẽ anh không hiểu rằng thứ bọn họ muốn chính là anh còn sống hay

sao? Còn có em, anh không muốn lấy em nữa sao? Anh không còn nghĩ sẽ chăm sóc

em, sẽ cho em một cuộc sống thật tốt hay sao?" Thích Vi Vi lớn tiếng chất

vấn anh, tuyệt đối không cho phép anh cam chịu như vậy.

"Anh muốn, nhưng

anh cũng không có cách nào, anh không muốn liên lụy đến mọi người."

Hoàng Thiên Tứ đau khổ nắm chặt hai tay.

"Không, anh không phải liên lụy đến mọi người. Anh còn

sống mới là tâm nguyện của bọn em, hiểu không?" Thích Vi Vi cầm tay anh, đột

nhiên nói:"Thiên Tứ, chúng ta kết hôn đi. Em muốn gả cho anh, từ nhỏ em đã

nghĩ sẽ gả cho anh." Chỉ cần anh có hy vọng sống, việc gì cô cũng nguyện ý

làm.

Hoàng Thiên Tứ dịu dàng nhìn cô, hai tròng mắt mơ hồ, nước mắt

rơi trên tay cô. Sao cô lại thiện lương như vậy. Anh lập tức ôm lấy cô:

"Vi Vi, em có biết anh vẫn mong muốn cưới em, cưới em cũng chính là giấc mộng

thuở bé của anh, nhưng mà không phải lúc này. Em không cần thương hại anh, cũng

không cần dùng chính bản thân mình để cổ động cho anh.”

"Em không thương hại anh, chưa từng thương hại anh, lại

càng không phải vì cổ vũ anh. Em thật sự muốn lấy anh, được không?" Thích

Vi Vi nhìn anh rơi lệ, trên mặt mang theo nụ cười hạnh phúc, chậm rãi tới gần

anh, nhắm mắt lại, nhón chân lên...

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.