Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

Chương 126: Hai năm sau


Daisy đi vào khách sạn, nhìn thấy trong phòng khắp nơi đều

là hoa hồng, cùng với bong bóng đủ màu, còn có chữ Hỷ đỏ thẫm trên giường thì

vui sướng không nói nên lời. Không thể tin được, cuối cùng cô cũng đợi được

ngày gả cho anh Hạo Thiên. Cô muốn trải qua ngày hôm nay thật lãng mạn, do vậy

mang chiếc áo ngủ gợi cảm chuẩn bị đã lâu đi vào phòng tắm.

Nghe theo chú Mạch Lâm dặn dò, Hạo Thiên trở lại căn phòng Tổng

thống xa hoa. Nhìn thấy trong buồng dán chữ Hỷ chói mắt, trong đầu anh hiện lên

đều là hình ảnh của cô, không biết cô hiện tại ra sao?!

Daisy ra khỏi phòng tắm nhìn thấy anh đứng đó thì vui mừng

kinh ngạc, mang theo vài phần mong đợi, lại có chút ngượng ngùng: “Anh Hạo

Thiên, àh không, ông xã, anh đã trở về! Có muốn em chuẩn bị nước tắm không?”

Uông Hạo Thiên trông thấy cô mặc áo ngủ trong suốt đỏ như lửa,

cổ áo khoét sâu lộ ra cặp nh* h** tr*n tr** trắng ngần. Cơ thể cô thực sự rất đẹp,

nước da so với người phương Đông lại càng trắng như tuyết, ánh mắt câu hồn khiến

cho người khác máu huyết sục sôi. Có lẽ vì rượu nên ánh mắt anh đã có phần mê

ly, tuy nhiên trước một giai nhân như vậy nếu không có phản ứng thì khẳng định

anh không còn là đàn ông nữa mà đã biến thành thái giám mất rồi. Thế nhưng, lý

trí tỉnh táo của anh lại nói với anh rằng, cô không phải một người vợ bình thường,

anh không yêu cô, nên càng không được tổn thương cô. Anh nhất định phải nói rõ

ràng với cô.

“Lại đây, em ngồi xuống, anh có chuyện muốn nói.” Anh ra hiệu

cô ngồi xuống rồi tự mình ngồi đối diện trước mặt cô.

Daisy ngồi xuống nhưng lại ôm lấy cánh tay anh: “Ông xã, anh

nói đi, em nghe!”

“Daisy, sau này đừng gọi anh như vậy, cứ gọi anh là anh Hạo

Thiên đi. Còn nữa, anh hy vọng em hiểu được hiện tại anh và em kết hôn là để

cho chú Mạch Lâm yên lòng. Em biết người anh yêu là Vi Vi, cho nên anh hy vọng

em cùng anh diễn vở kịch này cho tốt.” Uông Hạo Thiên tự mình rút cánh tay ra,

thực sự rất nghiêm túc cùng cô bàn bạc.

“Không! Em không muốn diễn trò!” Daisy đột nhiên kích động:

“Em đã gả cho anh, em là vợ của anh. Em nói rồi, em sẽ không để bụng quan hệ của

anh và cô ấy.”

“Daisy! Em bình tĩnh! Em không để ý nhưng mà anh để ý, Vi Vi

để ý. Hơn nữa, như vậy đối với em là không công bằng.” Hạo Thiên nhìn cô chằm

chằm, lớn tiếng nói.

“Em không cần công bằng, em cũng không muốn quản. Bây giờ em

chỉ biết em là vợ của anh, em muốn ở cùng một chỗ với anh, đêm nay là đêm tân

hôn của chúng ta.” Daisy nói xong lấy tay kéo dây áo ngủ xuống…

“Daisy! Không thể như vậy!” Uông Hạo Thiên lập tức bắt lấy

tay cô.

“Anh Hạo Thiên, em nhất định phải trở thành người phụ nữ của

anh.” Daisy đưa mắt đánh giá anh. Cơ hội này cô đã đợi rất lâu, sẽ không bỏ

qua.

“Daisy, đừng như vậy, sau này em sẽ hối hận.”

“Sau này có hối hận hay không em không biết, nhưng mà hiện tại

em sẽ không hối hận. Em thực sự hiểu rõ em muốn anh!”

“Daisy, em đừng ép anh!” Uông Hạo Thiên tức giận quát, sao

cô lại cố chấp như vậy.

“Em không ép anh, em chỉ muốn trở thành người phụ nữ của

anh…” Daisy vẫn chưa nói xong thì điện thoại đột nhiên đổ chuông.

Daisy nhìn thoáng qua anh rồi xoay người nghe điện thoại. Vừa

cầm lấy điện thoại thì nghe được bên trong là tiếng lo lắng của mẹ: “Daisy, Hạo

Thiên, các con mau trở về! Chú Mạch Lâm ngất rồi!”

“Cái gì??! Ba ngất rồi??!” Daisy hoảng hốt, điện thoại từ

trong tay rớt xuống.

Uông Hạo Thiên cũng sửng sốt cầm điện thoại nói với mẹ: “Mẹ,

chúng con lập tức tới ngay!” Vừa dứt lời thì nhìn thấy Daisy xoay người hướng

ra ngoài chạy đi, vội vàng giữ chặt cánh tay cô: “Em còn chưa thay quần áo!”

“A.” cô lúc này mới phản ứng lại, bất chấp tất cả, trước mặt

anh nhanh chóng thay quần áo.

************

“Mẹ! Thế nào rồi? Ba con thế nào rồi?” Daisy vừa vào cửa liền

vội vàng hỏi.

“Daisy, con đừng vội, bác sỹ đang khám.” Bà Uông cầm tay cô

an ủi nói: “Vị bác sĩ đó chúng ta mời từ Mỹ về.”

Uông Hạo Thiên ở một bên dùng ánh mắt hỏi ông Uông, ông Uông

lắc đầu ý bảo không tốt lắm.

Bác sĩ từ trên lầu đi xuống, không đợi bọn họ hỏi liền mở miệng,

thận trọng nói: “Ông Lâm bệnh tình không tốt lắm, đáng lẽ không nên tới đây, bởi

vì ông ấy nhiều lần yêu cầu về đây, lúc này tốt nhất là ngay lập tức quay về Mỹ.”

“Quay về Mỹ? Được.” Uông Hạo Thiên lập tức bố trí máy bay

riêng, ông Uông liền dặn dò cấp dưới.

“Được, lần này ta đi.” Ông gật gật đầu.

“Tôi đây. Ba tôi hiện tại thật ra là có chuyện gì vậy?” Daisy

cấp bách khóc.

“Cô Daisy, bệnh của ông Mạch Lâm tôi cũng không muốn giấu diếm,

chỉ là thời gian cấp bách, quay về Mỹ tôi sẽ tận lực chữa trị.” Bác sĩ nói.

“Ba ơi!” Daisy khóc, ngã nhào vào trong lòng bà Uông.

Bà Uông lập tức ôm cô, phân phó người làm: “Các người nhanh

nhanh thu xếp hành lý cho chúng ta cùng nhau trở về!”

“Vâng, bà chủ!” Người hầu lập tức lên lầu.

*************

Thích Vi Vi ủ rủ ngồi trước bàn. Sáng sớm nhận được điện thoại

của anh nói là chú Mạch Lâm đột nhiên ngất xỉu, lập tức phải trở về Mỹ, trên đường

ra phi trường thì điện thoại cho cô.

Ngày tháng trôi qua, lòng của cô gần như đã bình yên rất nhiều.

Cô đã có thể thản nhiên đối mặt với anh Thiên Tứ. Daisy một mực ở lại Mỹ để

chăm sóc ba, cho rằng có cô, ba sẽ có thể kéo dài cuộc sống. Do vậy, Uông Hạo

Thiên thường xuyên đi đi về về giữa Mỹ và Thượng Hải, mỗi một lần đi về bọn họ

đều gặp mặt nhau. Thời gian đầu thực sự rất kích động, thế nhưng ngày tháng dài

quá, cô có chút mệt mỏi, cũng có chút chán ghét cuộc sống như thế này.

Bệnh của mẹ rất tốt. Bà cùng ba ngẫu nhiên gặp lại vài lần,

thế nhưng cảm giác trước đây hoàn toàn không còn nữa. Tất cả tâm trí của cô đều

dồn ở việc học hành. Tiếu Tiếu cùng Lý Tường vẫn lúc gần lúc xa, vì trong lòng

Tiếu Tiếu vẫn còn vướng mắc. Cứ như vậy, nhoáng một cái hai năm đã trôi qua.

“Vy Vy, chúc mừng em tốt nghiệp!” Hoàng Thiên Tứ đưa cho cô

một bó hoa tươi.

“Thiên Tứ, cảm ơn anh!” Cô ôm anh.

“Đi! Hôm nay anh sẽ mời em! Chúng ta đi chúc mừng một chút!”

Thiên Tứ vừa cười vừa nói. Hai năm nay anh rất ít đả động đến vấn đề tình cảm,

bởi vì anh muốn cô có thời gian để tự mình lựa chọn.

“Vậy em sẽ không khách sáo!” Thích Vi Vi khẽ mỉm cười, từ

nay về sau cô sẽ bắt đầu làm lại cuộc đời.

Về đến nhà cũng là lúc cô nhận được điện thoại của Uông Hạo

Thiên: “Vi Vi, chúc mừng em tốt nghiệp!”

“Cảm ơn!” Trên mặt cô có chút mất mát, vì cô nghĩ rằng hôm

nay anh sẽ trở về, anh đã nói như vậy.

“Đáng lẽ anh đã trở về, thế nhưng chú Mạch Lâm hôm qua đã

qua đời.” Anh giọng điệu có chút nặng nề giải thích.

“Đã qua đời?!” Trong lúc này Thích Vi Vi đột nhiên không biết

nên nói gì.

“Vi Vi, mấy ngày nay anh bộn bề công việc, sẽ không có thời

gian gọi điện cho em. Khoảng chừng nữa tháng mới có thể trở về.” Anh nói thêm.

“Em biết rồi. Anh an ủi Daisy cho tốt. Cô ấy nhất định rất

đau lòng.” Cô nói.

“Anh sẽ làm. Còn nữa, em không cần tìm việc. Anh đã dặn

Thiên Lỗi trực tiếp sắp xếp em vào công ty.” Anh đã sớm an bài tốt tất cả mọi

thứ.

“Em còn chưa định đi làm. Em trước hết chờ anh trở về, làm

tiệc chia tay bạn bè đã.” Vi Vi nói, cô không muốn vào làm trong công ty anh.

“Được, vậy là tốt rồi. Em nghĩ ngơi vài ngày, mời bạn bè làm

tiệc chia tay nhé!” Uông Hạo Thiên gật gật đầu nói.

Bà Thích đem đĩa trái cây đặt trước mặt cô, ngồi xuống. “Vi

Vi, sáng nay ba con gọi điện đến đây, nói nếu như con cần việc làm…”

“Mẹ, con sẽ không đến công ty ba.” Thích Vi Vi lập tức nói.

Cô không muốn gặp người đàn bà kia.

“Mẹ hiểu rõ ba con, cũng biết ông ta không nói cho con vào

làm trong công ty, chỉ là tìm cho con một chỗ làm. Nhưng mà mẹ cũng chỉ chuyển

lời, còn xem con quyết định như thế nào.” Bà Thích nói.

“Mẹ, con không muốn dựa vào người khác, con muốn tự mình tìm

việc.” Thích Vi Vi nói.

“Mẹ ủng hộ con!” Bà Thích cầm lấy tay cô, nhìn cô lưỡng lự,

im lặng rất lâu mới lên tiếng: “Vi Vi, đã hai năm qua, con…”

“Mẹ, mẹ đừng nói. Cho con một chút thời gian, con biết phải

làm như thế nào. Tin tưởng con.” Vi Vi ngắt lời bà. Kỳ thực trong lòng đã có

cách nghĩ riêng.

“Mẹ tin con nhất định sẽ xử lý tốt. Vậy con đi ngủ sớm đi.”

Bà Thích quyết định không ép cô, tin tưởng hai năm trôi qua cô đã biết được ai

mới là người thích hợp nhất với mình.

***************

Những ngày tiếp theo, cô đều ngồi trước máy vi tính gửi sơ yếu

lý lịch đến các công ty.

Ring ring ring… Di động reo vang, là Tiếu Tiếu, cô một mặt

nghe điện thoại, một mặt vẫn nhìn chằm chằm máy tính: “Tiếu Tiếu, tìm được việc

chưa?”

“Vi Vi, làm sao bây giờ? Mình nên làm cái gì bây giờ?” Bên

trong truyền đến âm thanh lo lắng bất lực của cô.

Vi Vi sửng sốt, vội vàng hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”

“Mình… Mình mang thai.” Đàm Tiếu Tiếu úp mở hồi lâu mới nói.

“Cái gì? Mang thai???” Cô giật nảy người, lập tức hỏi: “Của

ai?”

“Trừ anh ấy ra thì con ai nữa!”

“Lý Tường?” Cô thở nhẹ: “Cỏn tưởng rằng xảy ra chuyện gì, nếu

đã là anh ấy, cậu có gì ngạc nhiên. Hai người kéo dài đã hai năm, cậu hẳn là

nên gả cho anh ấy.”

“Thế nhưng…nhưng mình không xác định trong lòng anh ấy còn

có Phương Thải hay không, anh ấy có thực sự yêu mình hay không. Mình biết mình

không nên để ý, nhưng trong lòng thực sự rất để ý, càng không muốn nghĩ lại

càng đố kỵ. Mình sắp điên rồi.” Tiếu Tiếu đau khổ nói.

“Vậy…làm sao bây giờ? Bây giờ cậu đã mang thai, cậu không phải

muốn bỏ đứa nhỏ chứ? Anh ấy có biết không?”

“Không biết. Anh ấy không biết. Mình vẫn chưa nói cho anh ấy

biết. Mình không biết bây giờ nên làm cái gì nữa.”

Thích Vi Vi suy nghĩ một lát, đột nhiên nói: “Được rồi.

Trong lòng cậu đã nghi ngờ, vậy chúng ta nghĩ biện pháp thăm dò xem người nào

trong lòng anh ấy mới thực sự quan trọng.”

“Biện pháp gì?” Đàm Tiếu Tiếu ngây người hỏi.

“Biện pháp này cần Phương Thải phối hợp, mình nghĩ cô ấy rất

vui lòng phối hợp.” Thích Vi Vi nói, vì Tiếu Tiếu, vì đứa bé, cô chỉ có thể làm

như vậy.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.