Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc

Chương 100: Âm mưu của bà uông 2


Uông Hạo

Thiên nhìn không thấy đồ c*̉a mình, ánh mắt lập tức trở nên

nguy hiểm, nhìn chằm chằm mẹ mình. Ở trong nhà này ngoại trừ

bà ra ai dám động đến đồ đạc c*̉a anh.

“Đừng nhìn mẹ như vậy, chờ lát nữa mẹ sẽ trả cặp lại cho con,

nhưng mà hộ chiếu c*̀ng di động mẹ sẽ cầm. Khi nào con đồng ý

hôn lễ này thì mẹ sẽ trả lại cho con.” Bà Uông không hề e ngại nhìn thẳng anh, bà c*̃ng không còn cách nào khác. Ai lại muốn dùng loại phương pháp này đối với con trai c*̉a mình để

ép nó phải nghe lời chứ.

“Mẹ nghĩ rằng mẹ làm như vậy thì con không có biện pháp nào sao.

Mẹ không phải quá coi thường con trai c*̉a mẹ chứ.” Tay

Uông Hạo Thiên sờ vào trong túi quần c*̉a mình tìm điện thoại

di động, đồ vật đã không có thì anh có thể bảo người bổ sung.

“Con trai, có phải con đang tìm cái này hay không?” Bà Uông đắc ý giơ tay lên, cầm trong tay đúng là điện thoại di động mà anh đang tìm.

Uông Hạo Thiên sửng sốt, điện thoại di động c*̉a mình bị bà lấy mất, giơ tay ra muốn đoạt lại: “Trả con.”

Bà Uông lại cầm điện thoại ném qua cho quản gia đứng bên cạnh, phân phó nói: “Đem nó cất đi.”

“Vâng, thưa phu nhân.” Quản gia cầm điện thoại di động bỏ đi ra ngoài.

“Đứng lại.” Uông Hạo Thiên gầm lên giận dữ liền đuổi theo.

Vừa mới

đuổi đến cửa, ngoài cửa không biết khi nào thì xuất hiện hai

người vệ sĩ da đen đưa tay ngăn cản đường đi c*̉a anh: “Thật xin lỗi, thiếu gia, chúng tôi không thể thả cậu đi ra ngoài.”

Uông Hạo Thiên c*̃ng tức điên lên quay đầu lại tức giận quát mẹ mình: “Uông Tần, mẹ muốn làm cái gì vậy?”

“Không làm gì, chỉ cần con đồng ý cưới Daisy, chuyện gì c*̃ng không có làm.” Bà Uông nói, nhìn thấy dáng vẻ giận dữ c*̉a anh, ánh mắt hiện lên một tia cảm xúc phức tạp.

“Vậy mẹ cứ đợi đi, con là con mẹ nuôi từ nhỏ, tính tình c*̉a con

mẹ chẳng lẽ không hiểu sao. Mẹ càng như thế con càng không

cưới.” Anh ném những lời này lại, tức tối bỏ lên trên lầu.

Bà Uông nhìn thấy anh tức giận chạy lên lầu, vẻ mặt trầm trọng c*̀ng bất đắc dĩ ngồi ở trên ghế salon.

Thở phì

phì đi vào phòng, rầm một tiếng dùng sức đóng cửa lại. Anh

liền ngồi xuống giường, dù có tức giận nhưng anh vẫn đi đến bên điện thoại bàn gọi điện cho Vi Vi, muốn nói cho cô biết mình

rất tốt.

Lại phát hiện điện thoại hoàn toàn không có phản ứng gì giống như không kết nối được: “Chết tiệt!” Chửi thề một tiếng, ném điện thoại đi, không cần nghĩ c*̃ng biết là

do mẹ mình phân phó. Bà thật sự muốn cầm tù mình, muốn ngăn

cản tất cả liên hệ c*̉a mình với thế giới bên ngoài, muốn ép

mình nghe lời sao. Vọng tưởng …

Nhưng mà

cẩn thận nghĩ lại mẹ mình rốt cuộc là bị làm sao vậy. Chưa

bao giờ bà nghiêm túc giống như bây giờ. Bà sớm biết mình sẽ

không đồng ý, lại giống như không đạt mục đích thề không bỏ

qua. Toàn bộ đã sớm lên kế hoạch chu đáo, bà thật sự thích

Daisy hay là vì muốn cho chú Mạch Lâm có thể yên tâm đây??!

Anh c*̃ng

thích Daisy, c*̃ng thông cảm với chú Mạch Lâm. Anh nguyện ý vì

bọn họ làm bất cứ chuyện gì, nhưng chỉ riêng chuyện này là

không thể. Anh không muốn cưới một người phụ nữ mình không yêu,

dù sao c*̃ng là sống chung cả đời, điểm này anh không thể thỏa

hiệp được. Vậy cứ kéo dài thử xem ai là người phải từ bỏ

trước.

Nhưng mà

anh thật không ngờ nhất thời dây dưa liền kéo dài một tháng,

tuy rằng anh c*̃ng rất nóng vội, không biết cô không nhận được

điện thoại c*̉a mình sẽ nghĩ như thế nào. Cô có khỏe không?

Nhưng mà anh c*̃ng không có cách nào, tuy nhiên thu hoạch duy nhất chính là anh càng thêm khằng định người mình yêu chính là

Thích Vi Vi. Muốn tìm Daisy nói chuyện lại không liên lạc được

với cô, nhưng anh biết mẹ mình có thể đợi được đến bao giờ nên anh nhất định phải chịu đựng.

Bà Uông mỗi lần đi vào muốn c*̀ng anh nói chuyện, anh liền mở miệng trước: “Dừng lại, nếu mẹ muốn con cưới Daisy vậy không cần bàn nữa, con sẽ không cưới cô ấy.”

Chỉ có

thể bất đắc dĩ thở dài, âm thầm tổn thương, anh làm sao có

thể hiểu được nỗi khổ trong lòng bà. Thế nhưng nỗi khổ này

bà chỉ có thể một mình chịu đựng, không thể nói cho anh biết.

“Mẹ, con đã trở về.” Daisy vừa vào cửa liền vui vẻ bổ nhào vào trong lòng c*̉a bà, cho bà một nụ hôn.

“Bảo bối, con đã trở lại. Cha con thế nào, có khỏe không?” Bà Uông ôm lấy cô, thấy mặt cô có chút gầy yếu, đau lòng hỏi.

“Mẹ, cha con đã bình phục khá nhiều. Bác sĩ c*̃ng nói không sao, cha

bảo con trở về hỏi xem Hạo Thiên khi nào thì trở về.” Daisy mang vẻ mặt hạnh phúc hỏi.

“Nó …” Bà Uông im lặng một lát mới lôi kéo tay cô, thật chăm chú hỏi: “Daisy, con nói cho mẹ biết, có phải con thật sự yêu Hạo Thiên, muốn gả cho nó không?”

“Mẹ, sao mẹ lại hỏi như vậy. Con từ nhỏ đã thích anh ấy, từ nhỏ đã mơ ước khi lớn lên được gả cho anh ấy.” Daisy nói chắc chắn.

“Nhưng mà …” Bà Uông lại chần chừ, thật sự không muốn tổn thương cô.

“Mẹ, mẹ muốn nói gì cứ nói đi.” Daisy đã phát hiện ra bà có gì khó nói.

“Nếu Hạo Thiên không thích con, không muốn cưới con vậy con sẽ làm thế nào?” Bà Uông vẫn quyết định thẳng thắn nói cho cô biết, dù sao chuyện này sớm muộn gì cô cũng sẽ biết.

“Cái gì?” Daisy ngây ra một lúc, cô chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề này,

nghe thấy mẹ nói như vậy, cô đã hiểu rõ nhất định là Hạo

Thiên cự tuyệt cưới mình.

Nhìn thấy sắc mặt cô ảm đạm, Bà Uông vội vàng nói: “Bảo bối, con đừng lo lắng, là mẹ thuận miệng nói vậy thôi, nó nhất định sẽ cưới con.”

“Mẹ, con không lo lắng. Tình yêu là chính mình cần phải đi tranh

giành, Hạo Thiên chắc là cũng thích con, nhưng có lẽ bởi vì

quan hệ quá quen thuộc nên anh ấy không nhận ra là yêu con thôi.

Nhưng mà con sẽ không buông tay, con muốn đi Thượng Hải tìm anh

ấy.” Daisy nói, chính mình đã nhận định chuyện gì thì nhất định không thay đổi, cô c*̃ng tự tin anh chắc chắn sẽ yêu

mình.

Bà Uông nhìn thấy cô kiên định, tự tin như thế, lộ ra một nụ cười, quyết định không giấu diếm nữa nói: “Hạo Thiên c*̉a con đã trở về rồi, đang ở trên lầu, con đi tìm nó đi.” Có lẽ con bé sẽ có biện pháp thay đổi ý nghĩ c*̉a thằng bé c*̃ng không chừng.

“Thật vậy sao? Vâng, vậy ngay bây giờ con sẽ đi gặp anh ấy.” Nghe được anh đã trở lại, Daisy rất vui mừng, chạy một mạch lên trên lầu, cô không thể chờ được muốn gặp anh.

Uông Hạo

Thiên vốn đang nhàm chán đọc quyển sách trong tay, nghe được

tiếng mở cửa, mí mắt c*̃ng không thèm nâng lên một chút, anh

lười nói chuyện. Mặc kệ mẹ anh có khuyên như thế nào thì mình

c*̃ng chỉ có ba chữ không đồng ý.

Daisy nhìn thấy bộ dáng anh tức giận, nhẹ nhàng đi qua lập tức bổ nhào vào trong ngực c*̉a anh, cười hỏi: “Ai chọc Hạo Thiên c*̉a em tức giận thế?”

“Daisy, là em.” Tuy rằng một bụng buồn bực nhưng nhìn đến cô, anh vẫn rất vui

vẻ. Đã sớm muốn cô trở về, tìm cô nói chuyện rồi.

“Đương nhiên là em. Nhớ em không?” Daisy lấy tay ôm cổ c*̉a anh, ở trên mặt anh hôn một cái, đây là một thói quen từ nhỏ nên đã trở thành tự nhiên.

“Tất nhiên nhớ em, em gái yêu quý c*̉a anh.” Uông Hạo Thiên nhìn cô yêu thương, cố ý đem chữ “em gái” nhấn mạnh.

Daisy đương nhiên nghe ra ý tứ trong lời nói c*̉a anh, nháy mắt nhìn anh, nửa là vui đùa nửa là nghiêm túc nói: “Em không muốn làm em gái c*̉a anh, em muốn làm vợ c*̉a anh.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.