Kiếm Pháp Vương Giả

Chương 580: Chương 581 � Cương hoà i nghi


Giọt máu cá»§a Hoặc Thiên nà y mặc dù là mà u đỏ thắm, nhưng hoà n toà n không giống như một giọt máu, mà là một đoà n nước lỏng có sinh mạng, không ngừng nhẹ nhà ng rung động. Â

Đồ Cương đi lên trước một bước, nhưng còn chưa đụng tới giọt máu nà y đã “phịch” một tiếng, ngã xuống, toà n thân đều run bắn lên, sắc mặt trắng bệch, “rốp, rốp, rốp”, trong tiếng khớp xương nổ vang, hắn hoà n toà n nằm úp sấp sát trên mặt đất. Â

Loại hiện tượng nà y trước kia cÅ©ng thường xuyên phát sinh ở quanh thân Hoặc Thiên, nhưng theo thiên nữ tuyệt thế nhảy và o Thần Anh Cảnh, nà ng đã có thể khống chế loại năng lá»±c nà y, thu phóng tá»± nhiên. Nhưng bây giờ giọt máu tươi cá»§a nà ng thoát khỏi thân thể, lại mất đi khống chế. Â

Khẳng định thân phận cá»§a Hoặc Thiên là tối cao tối thượng, nên một giọt máu tươi nà y cÅ©ng vô cùng tôn quý! Â

Không phải một Nguyệt Minh Hoà ng nho nhỏ như Đồ Cương nà y có thể chịu đựng được! Â

Chu Hằng thở dà i, lấy ra một cái bình thu giọt máu tươi kia và o. Â

Lập tức, dâng lên một mà n hà o quang mà u trắng nhạt, nhưng ngay sau đó liền biến mất, rồi không tới và i giây lại phát ra mà n sáng mà u trắng nhạt, sau đó lại biến mất, giống như một ngọn nến đang không ngừng chao đảo trước là n gió nhẹ. Â

Mọi người thấy thế đều ngạc nhiên không thôi! Â

Tuy nhiên, trước đó phát sinh việc lạ đã đủ nhiều, nên mặc dù lần nà y có điều cổ quái, vẫn còn kém xa không thể sánh với 49 đạo sấm sét và trời giáng mưa máu trước đó. Â

Đồ Cương thật vất vả mới bò dậy, nhìn ánh sáng chợt tối chợt lóe kia, trong khoảng thời gian ngắn lại không biết nên phán đoán như thế nà o. Â

Mà n hà o quang mà u trắng mờ nhạt nà y đại biểu tuổi cá»§a Hoặc Thiên không vượt qua 500 tuổi, nhưng vì sao lại chợt lóe chợt tắt chứ? Cho tới bây giờ chưa từng gặp loại tình huống nà y đâu! Â

– Đồ Cương! Có được hay không? Chu Hằng không nhịn được hỏi. Â

– Được rồi, được rồi! Chưa tới 100 tuổi! Đồ Cương sau khi cả kinh liền vội và ng nói, cổ quái thì cổ quái, người ta chính là theo chân Dược Tôn đại nhân tới, cho dù có hÆ¡i châm chước một chút cÅ©ng không sao. Â

HÆ¡n nữa, đó đúng là ánh sáng trắng mà , chỉ là lúc sáng lúc tắt một chút, nhưng lão già rồi, không chú ý thấy được chẳng phải là chuyện rất bình thường ư? Â

Hoặc Thiên nhẹ nhà ng vẫy tay một cái, “vù” một giọt máu trong bình lập tức b*n r*, bay tới trong bà n tay nà ng, rồi giống như trâu đất xuống biển, hòa tan và o trong là n da cá»§a nà ng, không để lại chút đấu vết gì! Â

Đồ Cương thầm giật mình trong lòng! Â

Cái bình kia nhìn như bình thường, bên trong có trận pháp phức tạp, vô cùng cường đại, tuy rằng không thể dùng để đối địch, nhưng bất kỳ máu gì thu và o trong đó đều sẽ bị xé nát, lúc nà y mới có thể phân tích tuổi. Â

Thế mà giọt máu nhỏ cá»§a Hoặc Thiên nà y vẫn còn nguyên vẹn! Â

Nói cách khác, máu tươi cá»§a nà ng có thể chống lại áp chế cá»§a trận pháp! Â

Máu huyết rời thân thể vẫn còn uy lá»±c kinh khá»§ng như thế ư? Â

Tuy rằng Đồ Cương một lòng si mê luyện đan, nhưng lão cÅ©ng không phải kẻ ngu ngốc: người xuẩn ngốc là m sao có thể trở thà nh Dược sư nhị tinh? Hắn lập tức ý thức được, Hoặc Thiên không đơn giản, thậm chí còn yêu nghiệt hÆ¡n so với Chu Hằng! Â

Lão nghÄ© lại trước đó, không sao nói rõ được vì sao khi đi tới gần giọt máu lại mẹp sát đất, lại nghÄ© tới 49 đạo sấm sét, nghÄ© tới nỗi bi thương tận tim gan kia… dường như hết thảy điều đó đều có liên quan với Hoặc Thiên… Â

Không sai! Hết thảy đều bắt đầu từ lúc nà ng cắt là n da cá»§a mình! Â

Nếu là thá»±c sá»±, nữ nhân nà y đến tột cùng là tồn tại gì? Mà rÆ¡i một giọt máu cÅ©ng khiến cho thiên địa cùng bi thương, khiến cho mọi người cùng hộc máu… điều nà y cÅ©ng không thể dùng cường đại để hình dung! Â

Trong đầu lão hiện ra vô số ý niệm, tuy rằng nghi hoặc tầng tầng lớp lớp, nhưng lão là Dược sư, Dược Tôn đại nhân ở ngay bên cạnh, lão cÅ©ng không dám suy nghÄ© tiếp! Â

Cứ như vậy đình chỉ, coi như lão không thấy gì cả! Â

Sau khi Chu Hằng bọn họ hoà n thà nh kiểm tra tuổi, tá»± nhiên lập tức rời phòng trắc nghiệm. Thời gian cÅ©ng không còn nhiều lắm sẽ tối, sáng mai Tinh Phong Thí Luyện bắt đầu rồi. Â

Trên đường trở về, con lừa đen rÆ¡i lại sau cùng, hÆ¡n nữa cà ng chạy cà ng chậm. Â

Không giống với những người khác, nó đã sớm nếm qua đau khổ với Hoặc Thiên, hÆ¡n nữa không chỉ một lần! Â

Lúc trước người phát hiện Hoặc Thiên cÅ©ng không chỉ một mình Chu Hằng, nó cÅ©ng tận mắt thấy một gốc cây đà o nối thẳng lên trời, hóa thà nh một cây mầm giống thu và o trong cÆ¡ thể Hoặc Thiên. Lúc ấy đã chấn khiếp nó đến muốn ngất xỉu! Â

Trước đó sấm sét liên tục, mưa máu rÆ¡i vãi, nó là kẻ đầu tiên nghÄ© tới chính là Hoặc Thiên, trừ nữ ma đầu nà y ra, không ai là m được! Â

Nó không sợ trời không sợ đất, nhưng lại sợ Hoặc Thiên đến tận xương tá»§y, nà o dám quá thân cận với nà ng! Â

– Nghỉ ngÆ¡i cho khỏe, ngà y mai bắt đầu Tinh Phong Thí Luyện rồi! Dương Lan Hinh nói. Â

Lâm Tà i Tuấn, Lưu Hà n Diệp đều về lại phòng cá»§a mình, Chu Hằng muốn nhất dÄ© nhiên là theo và o căn phòng cá»§a Hoặc Thiên cùng ngá»§ với nà ng, nhưng đó chỉ là một ý tưởng tốt đẹp! Hắn trước về tới gian phòng cá»§a mình, nhưng một lát sau liền nhảy cá»­a sổ ra, đi tới dưới cá»­a sổ phòng Dương Lan Hinh. Â

Cá»­a sổ đang đóng, nhưng sao là m khó được hắn, linh lá»±c đẩy hư không một cái, cá»­a sổ liền mở ra, hắn như một con cá lội trượt và o. Â

Trùng hợp là , Dương Lan Hinh đang thay quần áo, từng cảnh tượng từng tư thế cá»±c kỳ khoa trương, hoà n toà n thể hiện ra hết vẻ phong tình thà nh thục đẹp đẽ cá»§a nà ng, cÅ©ng là m cho lá»­a dục cá»§a Chu Hằng dần dần bùng cháy lên. Â

Hắn nhảy một cái, một tay từ phía sau lưng ôm lấy vưu vật thÆ¡m ngà o ngạt nà y, hai bà n tay mỗi bên bắt được một tòa ngọc phong cao ngất. Â

Dương Lan Hinh đầu tiên là cả kinh, nhưng khí tức nam nhân quen thuộc à o à o đi và o trong mÅ©i, nà ng lập tức biết người tập kích nà y là ai, không khỏi quở mắng: – Hôm nay ta cÅ©ng không trúng mị độc, không cần hổ trợ cá»§a huynh! Â

– Cô bé Æ¡i! Đại gia phải cướp sắc mới được! Ôn hương trong ngá»±c, đặc biệt trong tay còn đang nắm hai ngọc phong đẫy đà , trong nháy mắt Chu Hằng liền nổi lên phản ứng mãnh liệt, dùng bộ phận cứng rắn kia ma sát b* m*ng Dương Lan Hinh. Â

Cảm nhận được d*c v*ng cá»§a Chu Hằng tăng cao, Dương Lan Hinh không khỏi mặt đỏ tới mang tai, toà n thân máu chảy xiết, dường như sắp nổ tung. Nà ng kẹp chặt hai chân, nhưng một dòng hÆ¡i ấm đã theo đùi chảy xuống… Â

– Ngà y mai đã phải bắt đầu Tinh Phong Thí Luyện, huynh thà nh thật một chút! Nà ng cố ý quở mắng, để che giấu trạng thái cá»§a mình. Â

Chu Hằng cười hắc hắc, bà n tay to trước khi Dương Lan Hinh hoà n toà n kịp phản ứng đã kéo xuống cái váy nà ng ngay cả đồ lót, ngón tay tìm tòi, cắn Dương Lan Hinh và nh tai nói: – Thật sá»± là không thà nh thật, ướt nha! Â

– Huynh tên khốn nạn nà y! Dương Lan Hinh xoay người lại, đập liên tiếp và o ngá»±c Chu Hằng: Người nà y thật đáng ghét! Â

Chu Hằng đẩy nà ng ngã xuống giường, trong một tiếng ưm cá»§a nà ng… một trận mưa rền gió dữ không thể tránh khỏi đã xảy ra… Â

Đợi cho mây tan mưa tạnh, Dương Lan Hinh nằm ở trên người Chu Hằng, một bà n tay ngọc nhẹ nhà ng xoa xoa lồng ngá»±c hắn, nói: – Huynh đến tột cùng bao nhiêu tuổi? Nà ng chỉ biết là Chu Hằng trẻ tuổi đến đáng sợ, nhưng cụ thể bao nhiêu thì không rõ rà ng lắm. Â

Chu Hằng gãi đầu một cái. Từ ngà y rời Nguyên Thạch Trấn hắn vốn không tính năm; mà Huyền Cà n đại lục bởi vì đến gần tan vỡ, khí hậu cÅ©ng cá»±c kỳ không ổn định, không thể theo xuân hạ thu đông để phán đoán rốt cuộc qua bao nhiêu năm. Â

Hắn ngẫm nghÄ© rồi nói: – Đại khái chừng 24, 25 tuổi! Â

– Vậy so với huynh, ta đã thà nh lão thái thái bà rồi! Dương Lan Hinh khẽ thở dà i. Â

Thá»±c ra nà ng có thể tham gia Tinh Phong Thí Luyện, đã nói lên nà ng vẫn còn thuộc phạm trù tuấn kiệt trẻ tuổi, nhưng quả thật nà ng cÅ©ng sắp 8000 tuổi, tuy rằng vẫn còn có tuổi thọ lâu dà i, nhưng so với Chu Hằng thì lại chênh lệch quá xa. Â

– Không sao! Ta không ngại bị muội là m trâu già gặm cỏ non! Chu Hằng xoay người một cái lại đặt Dương Lan Hinh ở dưới thân. Â

– Đừng là m rộn nữa! Trời sắp sáng rồi! Dương Lan Hinh phát hiện Chu Hằng lại có phản ứng. Â

– Thời gian đủ mà ! Chu Hằng vừa nói vừa nhích động thân mình, lập tức toà n thân Dương Lan Hinh tê tái một trận, sau đó tay chân hoạt động ôm chặt lấy hắn… Â

… Â

– Các ngươi đến muộn! Lâm Tà i Tuấn sắc mặt âm trầm, trong ánh mắt như muốn phun ra lá»­a. Â

Lưu Hà n Diệp cÅ©ng là vẻ mặt không chênh lệch lắm. Bọn họ đều là tay già đời chuyện trăng hoa, sao lại không nhìn ra: nét đỏ á»­ng vẫn còn trên gương mặt xinh đẹp cá»§a Dương Lan Hinh không có tan đi kia đại biểu cho ý nghÄ©a gì? Â

Tối hôm qua, là m không ít lần đây! Â

Nhìn bộ dáng x**n t*nh cá»§a Dương Lan Hinh kia còn chưa có tan đi, là m cho vưu vật vốn đã quyến rÅ© tận xương nà y cà ng lộ hết phong tình, cộng thêm vẻ mê hoặc phát ra từ trong thâm tâm kia, khiến hai người nà y vừa đố kỵ vừa hận vừa giận. Â

Bọn họ tưởng tượng tối hôm qua nam nhân ghé và o trên thân Dương Lan Hinh là chính mình? Â

Dương Lan Hinh sắc mặt chợt lạnh xuống, lạnh lùng đảo mắt nhìn lướt qua Lâm Tà i Tuấn, vẻ không vui không cần nhiều lời. Â

Mặc dù nà ng không có nói ra chuyện là m ác cá»§a Lâm Tà i Tuấn, nhưng cÅ©ng không có nghÄ©a là tha thứ cho hắn! Nà ng đã sớm hạ quyết tâm sau chuyến đi Tinh Phong Thí Luyện, phải lưu đà y tên biểu ca nà y, vậy mà người kia lại còn có mặt mÅ©i chỉ trích nà ng và Chu Hằng, ngược lại đúng là ứng với một câu nói: “ác nhân cáo trạng trước”. Â

– Tên mặt trắng cút sang một bên, bằng không Lư đại gia quất ngươi mông nở hoa bây giờ! Con lừa đen là kẻ thứ nhất đứng ra kêu lên. Â

Lâm Tà i Tuấn tức giận đến toà n thân phát run, hắn bị Chu Hằng áp chế còn không tính, người ta là Dược sư tam tinh hắn không thể trêu và o. Nhưng con lừa đê tiện nà y thì tính là gì, chẳng qua chỉ là Nguyệt Minh Vương, xách già y cho hắn cÅ©ng không xứng! Â

Dám trách mắng hắn, không phải là ỷ và o chỗ dá»±a Chu Hằng ư! Â

Lâm Tà i Tuấn không có cãi lại, Dược sư tam tinh là nhân vật hắn không thể đối kháng, nhưng nỗi oán độc trong lòng hắn lại sâu đậm thêm một phần. Â

Hắn nhất định phải g**t ch*t Chu Hằng trong Tinh Phong Thí Luyện! Â

Năm người một con lừa ở dưới hướng dẫn cá»§a người hầu, đi tới quảng trường phía sau Tư Đồ gia trạch. Ở giữa quảng trường có một tòa truyền tống môn, nhưng lúc nà y cÅ©ng không có khởi động, hÆ¡n một ngà n người đã sớm chờ ở chung quanh, lặng ngắt như tờ. Â

Tuy rằng Chu Hằng bọn họ tới trễ nhất, nhưng chưa tới thời gian bắt đầu Tinh Phong Thí Luyện, chờ thêm ná»­a tiếng, năm vị lão tổ cá»§a Tư Đồ gia mới đồng loạt ra mặt, đồng thời xuất hiện còn có mười ba đại gia tộc khác cá»§a Dã Mã Thà nh. Â

Tuy rằng Dương gia được bổ nhiệm thay vị trí cá»§a Phó gia, nhưng Dương gia đang bận rộn chuyện chuyển nhà đến luống cuống tay chân, nên không có tham dá»±. Â

– Thời gian tới rồi, mọi người là m chuẩn bị cuối cùng đi! Hy vọng các ngươi đều có thể phát huy ra tiêu chuẩn tốt nhất, là m vẻ vang cho Dã Mã Thà nh ta! Tư Đồ Yếu Phương đại biểu Tư Đồ gia lên tiếng. Â

– Không được mang theo bất kỳ pháp khí không gian! Điểm ấy sớm đã nói rõ, hy vọng các ngươi không cần có tâm lý man trá, nếu không tá»± gánh lấy hậu quả! Â

– Bắt đầu đi! Â

Truyền tống môn mở ra, trong tiếng động “ông ông ông…”, trên hai cây cột cá»§a truyền tống môn cùng phát ra một mà n ánh sáng mà u tím, đan và o một chỗ tạo thà nh một cánh cá»­a ánh sáng mà u tím. Â

– Thời gian có hạn, mau chóng và o đi! Tư Đồ Yếu Phương quát lớn. Â

“Vù, vù, vù…” từng bóng người phóng và o bên trong truyền tống môn, vừa chìm và o phía sau mà n cá»­a ánh sáng lập tức như trâu đất xuống biển, cÅ©ng không có vượt qua bên kia, mà trá»±c tiếp biến mất. Â

– Đi! Chu Hằng tay trái nắm tay Dương Lan Hinh, tay phải dắt Hoặc Thiên. Hắn lo lắng khi mọi người xuyên qua truyền tống môn sẽ bị tách ra; về phần con lừa đê tiện tá»± nhiên không nằm trong lo lắng cá»§a hắn. Â

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.