Kiếm Pháp Vương Giả

Chương 557: Chương 558 Tư � Lăng


Mỗi Dược sư đều mắt cao trên đỉnh, Dược sư nhất tinh cÅ©ng dám không để Nguyệt Minh Đế và o mắt. Đến Dược sư bát tinh, cÅ©ng là cấp bậc Địa Dược sư, mặc kệ tu vi bản thân cao thấp thế nà o cÅ©ng đủ là m khó dễ trước mặt Vương giả Sáng Thế Cảnh. Â

Số lượng hiếm có quyết định địa vị! Â

Nhưng có thể là m các Dược sư Tây Hợi Thà nh nà y vây quanh Chu Hằng như chó con, mỗi người tranh nhau nịnh nọt, như là được Chu Hằng khen một câu sẽ mừng đến nở hoa. Â

Chu Hằng cÅ©ng là người phà m tục, thích được người khác nịnh nọt, nhưng dù sao nghe nhiều cÅ©ng không có ý nghÄ©a, những Dược sư nà y đều cả đống tuổi, lời buồn nôn ùn ùn là m cho hắn cÅ©ng không chịu nổi. Â

– Cái nà y… ta thông qua chứng thá»±c Dược sư tam tinh rồi chứ? Hắn hỏi. Â

– Đương nhiên! Các Dược sư đồng loạt kêu to, ai dám nói không là đối chọi với bọn họ! Đây chính là Dược Tôn chuyển thế mà ! Â

– Vậy còn không mau đưa minh bà i thân phận cho ta! Chu Hằng khó chịu nói, đám người nà y coi hắn là đại mỹ nữ tuyệt thế hay sao? Có gì hay mà nhìn, như là trên mặt hắn có hoa vậy. Â

– Vâng vâng vâng! Â

Các Dược sư đều gật đầu không ngừng, nhưng trong lòng kỳ quái, đường đường Dược Tôn chuyển thế lại còn để ý tới danh hiệu Dược sư tam tinh? Â

Nhưng Dược Tôn lão nhân gia đã căn dặn, tá»± nhiên là có dụng ý cá»§a lão nhân gia, bọn họ không cần hiểu, cÅ©ng không cần phải hiểu, chỉ cần là m theo là được! Ba vị Dược sư nhị tinh vội và ng ra lệnh, đi chuẩn bị minh bà i Dược sư. Â

– Đại nhân, chế tạo minh bà i còn cần lão nhân gia ngà i cung cấp một giọt máu, thế nà y… Nhị trưởng lão Nguyên Phong có chút e ngại nói, thật sá»± không cẩn thận đắc tội vị Dược Tôn đại nhân chuyển thế trẻ tuổi nà y. Â

Chu Hằng thật không hiểu sao những người nà y lại kính sợ hắn như thế, chẳng qua là Dược sư tam tinh mà thôi. Hắn gật đầu, mạnh mẽ cắt vỡ là n da, nặn ra một giọt máu có chút mà u và ng, ném về phía Nguyên Phong. Â

Đây chỉ là máu tươi cá»§a hắn, không phải tinh huyết, nhưng ngay cả như vậy cÅ©ng nặng mấy trăm vạn cân, ở trong cÆ¡ thể hắn tá»± nhiên có linh lá»±c khống chế, chỉ khi nà o rời khỏi cÆ¡ thể mới trở nên nặng nề như núi. Â

Ngay cả Nguyên Phong là Nguyệt Minh Hoà ng tiếp đón giọt máu nà y cÅ©ng cảm thấy bà n tay trầm xuống, hắn thật không ngờ máu tươi cá»§a Chu Hằng ngưng thá»±c như thế! Â

Máu cà ng nặng, nói rõ thể chất cá»§a Chu Hằng cà ng kh*ng b*! Â

Coi nà o, vị Dược Tôn chuyển thế nà y có thể chất sánh được với pháp khí Nguyệt Minh Cảnh còn gí Â

Hắn không dám lãng phí thời gian, vội và ng nâng giọt máu kia đi xuống. Â

– Đại nhân, mặc dù phân hội chúng ta có tư cách chứng thá»±c Dược sư tam tinh, nhưng trước tiên vẫn phải báo cáo lên tổng bộ, minh bà i nà y phải cần hai ba ngà y mới giao và o tay đại nhân được! Đồ Cương cẩn thận nói cho Chu Hằng. Â

Chu Hằng gật đầu, hai ba ngà y thì hắn còn chờ được, trong lòng vừa động, hỏi: – Vậy phải đi chỗ nà o mới có thể chứng thá»±c Dược sư cao cấp hÆ¡n? Â

– Hiệp hội Dược sư ở Hợi Tiên Thà nh, Tuất Tiên Thà nh cùng Dậu Tiên Thà nh đều chỉ có thể chứng thá»±c Dược sư tam tinh là cao nhất. Thân Tiên Thà nh, Mùi Tiên Thà nh, Ngọ Tiên Thà nh thì có thể chứng thá»±c cao nhất là Dược sư ngÅ© tinh. Tị Tiên Thà nh, Thìn Tiên Thà nh, Mão Tiên Thà nh có thể chứng thá»±c cao nhất là Dược sư thất tinh. Dần Tiên Thà nh có thể chứng thá»±c cao nhất là Dược sư bát tinh. Sá»­u Tiên Thà nh là Dược sư cá»­u tinh, Tý Tiên Thà nh là Dược sư thập tinh! Lý Tú Phân cÅ©ng cung kính giải thích. Â

– Vậy ta đây là m sao đi Thân Tiên Thà nh? Chu Hằng nổi giận, bây giờ hắn chỉ mới là Nguyệt Minh Hoà ng, nhưng Thân Tiên Thà nh lại phải cần tu vi Nhật Diệu Vương mÆ¡i đi và o được. Â

– Đại nhân, ngà i không biết thân phận Dược sư tam tinh là có thể cho ngà i đi thẳng từ Tiên Thà nh thứ bảy đến thứ chín hay sao? Nguyên Phong kỳ quái hỏi, nhưng lập tức liền nghÄ© tới, có thể trong quá trình chuyển thế, vị Dược Tôn nà y gặp rắc rối gì, trí hớ bị mất mát. Â

May mắn là năng lá»±c luyện đan không bị mất! Â

Thì ra là thế! Â

Dược sư tam tinh đã có thể đi Thân Tiên Thà nh, sau đó dùng nÆ¡i nà y là m ván nhảy, chỉ cần có đủ thá»±c lá»±c luyện đan là có thể một đường trá»±c tiếp tiến thẳng Tý Tiên Thà nh! Â

Chu Hằng cười khẽ, xem ra hắn tâm huyết dâng trà o chạy đến nÆ¡i nà y chứng thá»±c Dược sư quả nhiên là hà nh động sáng suốt! Nó chẳng những là giấy thông hà nh, còn là m hắn có thêm một tầng bảo hộ, đụng tới hắn, chính là địch với Hiệp hội Dược sư! Â

Không có người nà o dám to gan trắng trợn chém giết một vị Dược sư! Ngay cả Dược sư nhất tinh cÅ©ng không được! Â

Bởi vì chế tạo minh bà i thân phận phải cần ít nhất hai ngà y, Chu Hằng cùng hai nữ nhân quyết định ở tạm trong nà y. Đối với chuyện nà y, người Hiệp hội Dược sư đương nhiên là cầu còn không được, ai không muốn thỉnh giáo Dược Tôn đại nhân một chút, dù cho thỉnh giáo không được, dính chút tiên khí cá»§a Dược Tôn cÅ©ng hay. Â

Chu Hằng cùng hai nữ nhân vừa dọn và o, liền nghe tiếng cười sang sảng truyền đến: – Tại hạ Tư Đồ Lăng, quấy rầy ba vị! Â

Ba người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một thanh niên áo gấm đang đứng ở cá»­a chính. Tuy rằng cá»­a mở, nhưng hắn không trá»±c tiếp bước và o, mà chờ ở cá»­a. Â

Chỉ là m động tác như vậy liền là m Chu Hằng có cảm tình với hắn, cười nói: – Tại hạ Chu Hằng, mời Tư Đồ huynh và o! Â

– Cảm tạ Chu huynh! Tư Đồ Lăng bước nhanh và o, tuy rằng thân hình gọn gà ng, nhưng mỗi một bước đặt xuống đều tạo ra cảm giác ngưng trọng như rồng hổ, là m như không giống một người, mà là một vị đế vương trong chúng tiên, khí thế hùng hồn. Â

Đây là một vị Nguyệt Minh Hoà ng. Â

– Tư Đồ huynh, còn nhận ra tiểu muội? Dương Lan Hinh cÅ©ng đứng dậy, hÆ¡i cúi chà o Tư Đồ Lăng. Â

– Thì ra là đại tiểu thư Dương gia! Tư Đồ Lăng nhíu mà y, nhưng lập tức liền giãn ra mỉm cười. – Không ngờ tới, tại hạ tá»± cho là tốc độ rất nhanh, nhưng vẫn chậm hÆ¡n Dương tiểu thư một bước! Â

– Không phải Tư Đồ huynh chậm, mà là Chu huynh ngươi nói vốn là phu quân cá»§a tiểu muội! Dương Lan Hinh không kiêng dè đáp. Â

Tư Đồ Lăng cà ng cười sáng lạn, chỉ và o Dương Lan Hinh, nói: – Ngươi đó ngươi đó, ta còn chưa nói cái gì, ngươi đã chặn hết lời phía sau rồi! Â

Dễ thấy được, khẳng định là Tư Đồ Lăng thu được tin tức, đặc biệt chạy đến đây chiêu mộ Chu Hằng! Chỉ là Dương Lan Hinh nói rõ là người cá»§a Chu Hằng, tá»± nhiên cắt đứt khả năng đà o tường cá»§a Tư Đồ Lăng. Â

Dương Lan Hinh cười kiều mỵ, nhưng lại lùi về một bước, về đằng sau Chu Hằng, như là vợ nhỏ nghe lời. Mục đích cá»§a nà ng đã đạt tới, như vậy thân là nữ nhân cần gì phải đứng ở phía trước, già nh đi hà o quang cá»§a nam nhân mình? Â

Chu Hằng tá»± nhiên cÅ©ng nghiêng sang nữ nhân cá»§a mình, tuy nhiên hắn cÅ©ng có và i phần cảm tình với Tư Đồ Lăng, liền cười vươn tay chỉ ra, nói: – Tư Đồ huynh, mời ngồi! Â

Lúc nà y Dương Lan Hinh không còn ngạo mạn cá»§a đại tiểu thư, tá»± mình bưng trà rót nước, sau đó cùng Nguyệt Ảnh Thánh Nữ đứng song song sau lưng Chu Hằng, nhu thuận ngoan ngoãn. Â

– Chu huynh thật có phúc! Tư Đồ Lăng khen ngợi, không biết có mấy phần thà nh tâm mấy phần giả ý, tuy nhiên có thể khiến cho Huyết La Sát biến thà nh tiểu nữ nhân ôn nhu, chỉ riêng điểm nà y cÅ©ng đủ bội phục. Â

Chu Hằng chỉ là cười, ở trong khuê phòng thì hắn không ngại đùa giỡn với chúng nữ, tăng tiến tình ái, nhưng tuyệt đối sẽ không thảo luận nữ nhân cá»§a hắn với nam nhân khác. Â

Hai người nói chuyện trời đất, Tư Đồ Lăng có tà i ăn nói, cÅ©ng cá»±c kỳ bác học đa tà i, cÆ¡ bản đều là hắn nói chuyện, nhưng lại không hề tẻ nhạt, là m cho ba người Chu Hằng mỉm cười lắng nghe. Â

Cuối cùng, hắn uyển chuyển đưa ra lời mời Chu Hằng là Dược sư cho gia tộc, lúc nà y Dương Lan Hinh cÅ©ng không xen và o, chỉ là dán thân thể lên người Chu Hằng. Â

Đây là chỗ thông minh cá»§a nà ng, hiện tại hoà n toà n đặt mình và o vị trí tiểu nữ nhân, mặc cho Chu Hằng là m chá»§. Bằng không luôn xen và o trước mặt nam nhân, ngay cả có được sá»§ng ái thế nà o cÅ©ng sẽ là m cho Chu Hằng chán ghét. Â

Chu Hằng cảm thụ được mềm mại đè trên lưng, cười từ chối Tư Đồ Lăng. Â

Hắn lấy danh hiệu Dược sư chẳng qua là thêm một cái hộ thân phù, cÅ©ng không có ý định là Đan sư cho người ta, ngay cả không có Dương Lan Hinh “sắc dụ”, hắn cÅ©ng không thể nà o đồng ý với Tư Đồ Lăng. Tuy nhiên là m ăn không được cÅ©ng còn nhân nghÄ©, hắn cùng Tư Đồ Lăng coi như vừa gặp đã quen, đối phương tha thiết cho mời, Chu Hằng đồng ý buổi tối cùng đi Thiên Phương Các uống rượu. Â

Tư Đồ Lăng cÅ©ng không tham vọng một lần nói chuyện liền là m Chu Hằng trở thà nh Dược sư cá»§a Tư Đồ gia, thấy đã kết giao tình được với Chu Hằng, liền thức thời cáo lui, nói buổi tối sẽ phái xe ngá»±a đến đón ba người Chu Hằng. Â

Đợi cho hắn rời đi, Chu Hằng liền hỏi Dương Lan Hinh lai lịch cá»§a người nà y. Â

– Tư Đồ gia chính là gia tộc lớn nhất Dã Mã Thà nh, được lệnh Tuyệt Tiên Thà nh quản lý trật tá»± Tiên Thà nh! Dương Lan Hinh bắt đầu nói đến lai lịch cá»§a Tư Đồ gia. Â

Tư Đồ gia cÅ©ng giống Dương gia, thá»±c lá»±c người mạnh nhất là Nguyệt Minh Đế, tuy nhiên dù cùng là gia tộc Nguyệt Minh Đế, nhưng thá»±c lá»±c hai nhà lại trên trời dưới đất! Â

Dương gia tính cả lão tam Vương Nguyên Long đã chết cÅ©ng chỉ mới có ba người Nguyệt Minh Đế, nhưng Tư Đồ gia thì sao? Nghe nói có ít nhất 30 người! Â

Đây là nội tình tích lÅ©y mấy chục vạn năm! Â

Khắp Tây Hợi Thà nh, gia tộc có thá»±c lá»±c tương đương Tư Đồ gia khoảng chừng 10 cái, trong bọn họ có 9 nhà nghe lệnh Tuyệt Tiên Thà nh, quản lý chín tòa thà nh lớn, địa vị cao cả! Â

– Tư Đồ Lăng chính là người xuất sắc trong thế hệ trẻ Tư Đồ gia, có danh xưng vương giả, rất nhiều người thá»±c lá»±c mạnh hÆ¡n hắn cÅ©ng cam lòng quy thuận hắn, cho rằng người nà y sẽ có ngà y một bước lên trời! Cuối cùng Dương Lan Hinh mới quay lại nói tới Tư Đồ Lăng. Â

Chu Hằng gật đầu tỏ vẻ đồng ý, nói: – Tư Đồ Lăng quả thật có tướng vương giả, chỉ riêng nói chuyện cÅ©ng là m người ta cảm thấy như tắm trong gió xuân, hÆ¡n nữa mỗi câu tri ká»·, cà ng là m người ta có kích động kẻ sÄ© chết vì tri ká»·! Â

– Không phải ngươi cÅ©ng muốn quy thuận hắn đó chứ? Â

Nguyệt Ảnh Thánh Nữ ở đằng sau ôm lấy cổ Chu Hằng, b* ng*c đầy đặn dán sát lên lưng Chu Hằng. Â

Trong lòng Chu Hằng rung động, quay lại kéo nà ng và o lòng, cười nói: – Trên đầu ta có sừng, cao ngạo không phục tùng được, không ai thuần phục được ta! Â

– Ta không tin! Dương Lan Hinh cười quyến rÅ©, ánh mắt như nước, dung mạo trắng ngọc như tỏa sáng, vô cÅ©ng diễm lệ, nà ng dùng ngón tay vẽ vòng tròn trên ngá»±c Chu Hằng. Â

Chu Hằng không khỏi d*c v*ng tuôn trà o, ánh mắt nhìn Nguyệt Ảnh Thánh Nữ trà n đầy tính xâm lược, hai bà n tay đã không yên phận trên dưới cùng hà nh động, công thà nh phạt trại cho hắn. Â

– Lan Hinh, ngươi thả lá»­a sao lại đốt lên người ta? Nguyệt Ảnh Thánh Nữ vội và ng giãy giụa, nà ng còn chưa thích ứng thân thiết với Chu Hằng ở trước mặt nữ nhân khác. Â

Dương Lan Hinh cười duyên, ném mị nhãn cho Chu Hằng là m lá»­a d*c v*ng cá»§a hắn cháy cà ng thêm mạnh. Â

Cảm giác được thứ cứng như cây sắt cá»§a Chu Hằng đang chỉ và o mông mình, Nguyệt Ảnh Thánh Nữ cÅ©ng mị nhãn như ch** n**c, khuôn mặt đỏ như nhuộm, chống lên ngá»±c Chu Hằng. – Đừng quấy, buổi tối còn phải đi dá»± tiệc nữa! Â

– Còn hai giờ, không vội! Â

– Ngươi vừa nổi cơn lên, hai giờ là m sao đủ!

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.