Kiếm Pháp Vương Giả

Chương 1119: Chương 1120 Mưu đ� Cái gì


Hai đại Thánh nhân liên thá»§ rồi? Â

Vì cái gì! Â

Chu Hằng hoà n toà n không rõ. Thánh nhân chính là thiên hạ vô địch, tổng cộng chỉ 5 vị như vậy, cần gì liên thá»§? Â

Vì đối phó Hoặc Thiên? Â

Như vậy trừ phi bọn họ mọi lúc đều phải quấn quít một chỗ, nếu không chỉ cần có lúc lạc đà n, ai có thể ngăn Hoặc Thiên? Thậm chí, hai người liên thá»§ đều chưa chắc là đối thá»§ cá»§a Hoặc Thiên! Â

Khả năng nà y không lớn. Trừ Ma Hải, vùng đất khởi nguồn thiên địa, đại ma đầu thần bí, trên đời nà y căn bản không có tồn tại gi ết chết được Thánh nhân! Đừng nhìn Hoặc Thiên vả mặt Thạch Dương rất dễ dà ng, nhưng muốn đánh giết đối phương lại căn bản là chuyện ckn. Â

HÆ¡n nữa liên thá»§ thì liên thá»§, còn đáng để đem hai phái tạo thà nh một giáo mới sao? Â

Bổ Thiên Giáo? Â

Giọng điệu thật lớn, ngay cả trời đều có thể vá sao? Â

Chu Hằng trầm tư, không có khả năng chỉ có một mình hắn biết sá»± uy h**p cá»§a Ma Hải. Tá»· như Hoặc Thiên mười mấy năm trước liền đã dá»± đoán trong trăm năm Ma Hải sẽ tai họa lan trà n. Thạch Dương, Đế Khuyết đều là Thánh nhân, cho dù thá»±c lá»±c kém một chút đó vẫn là Thánh nhân, đồng dạng là nhân vật vâng chịu ý chí thiên địa mà lên ngôi, là m sao có thể không hề có cảm giác? Â

Cho nên, bọn họ cÅ©ng có thể biết được Ma Hải mở rộng. Đối với điểm nà y, Chu Hằng cÅ©ng không có gì kỳ quái, nhưng hai đại Thánh nhân vọng tưởng “vá trời”? (bổ thiên) Â

Trời nà y vá được sao? Â

Không nói gì khác, bọn họ có thể tiến và o đáy Ma Hải sao? Â

Ngay cả điểm ấy đều là m không được, nói gì vá trời! Â

– Mỗi một tháng đều muốn 1 tỉ sinh linh, bọn họ đến tột cùng muốn là m gì? Chu Hằng nhìn về phía Hồng Nguyệt, vị nà y đồng dạng là môn hạ Thánh nhân, nên biết bí ẩn. Hắn tuyệt đối không tin tưởng hai đại Thánh nhân cần nhiều sinh linh như vậy là muốn từ trong đó chọn lá»±a thiên tà i để là m đồ đệ cá»§a mình. Â

Hồng Nguyệt sau khi thoáng suy tư, nói: – Trừ huyết tế ra, còn có gì mới cần nhiều sinh linh như vậy? Â

Huyết tế! Â

Chu Hằng trong lòng cả kinh. Thế giới nà y rất kỳ diệu, bất kỳ cấm chế đều có thể bị huyết tế phá giải. Như vậy cấp bậc huyết tế cần 1 tỉ sinh linh… không đúng, là mỗi tháng đều phải 1 tỉ sinh linh, huyết tế như vậy lại là cấp bậc gì, lại bì sao muốn phá mở cấm chế như vậy? Â

Thạch Dương, Đế Khuyết khẳng định không phải người điên, bọn họ biết mình đang là m gì. Như vậy… Vá trời? Nhưng huyết tế là phá hoại, tuyệt đối không phải là vá trời! Â

– Ngoà i ra, Thạch Dương còn muốn cưới Toa Toa! Lão Thanh Long hết sức tức giận nói, đây nhưng là con gái duy nhất cá»§a hắn hiện tại! Â

ads Â

Thánh nhân nà y! Â

Chu Hằng cÅ©ng không biết nên nói gì, Thánh nhân bị vả năm đó tá»± tay đưa ra sư muội âu yếm, hiện tại sau khi lá»±c lượng tăng nhiều, không ngờ bắt đầu trả thù xã hội! Â

– Ta nghĩ… ta nên đi Thái Hư tinh vá»±c một chuyến! Â

Hắn nói. Â

– Ngươi không sợ sư phụ chặt ngươi? Hồng Nguyệt nhếch khóe miệng. Â

– Còn không phải là nà ng gây ra, hừ! Chu Hằng tức giận nói. Lúc trước nếu không phải Hồng Nguyệt không thể khống chế chính mình đẩy ngược hắn, đến mức khiến Hoặc Thiên tức giận lớn vậy sao? Â

Tuy nhiên, hắn cÅ©ng chỉ là nói vậy mà thôi, một lần đẩy ngược đổi lấy một đứa con trai, khoản nợ nà y tính thế nà o đều không thiệt! Â

– Đáng ghét! Hồng Nguyệt nguýt hắn một cái, vô cùng quyến rÅ©. Â

Lão Thanh Long nhìn mà da mặt liên tục co giật, hắn vạn lần không ngờ Hồng Nguyệt còn có lúc có vẻ nữ nhân như vậy. Trong ấn tượng cá»§a hắn, Hồng Nguyệt kỳ thật cùng ma quá»· mặt xanh nanh và ng không có gì khác biệt, căn bản là cùng với mỹ nữ tuyệt thế chả có quan hệ gì! Â

Hắn lúc nà y mới nghÄ© đến, lần nà y không ngờ ở gần Hồng Nguyệt thời gian dà i như vậy, trí nhớ đau đớn khắc sâu năm đó lập tức ùa lên, biểu tình cá»§a lão Long lập tức bắt đầu mất tá»± nhiên. Â

Bóng ma trong lòng lão Thanh Long nà y cÅ©ng không nhẹ! Â

– Ta đi Thái Hư tinh vá»±c, nà ng chiếu cố tốt chính mình và những người khác! Chu Hằng dặn dò. Â

Hồng Nguyệt gật gật đầu, đem gương mặt xinh đẹp áp sát và o ngá»±c Chu Hằng, nói: – Lần nà y, tốt nhất có thể cÅ©ng đem sư phụ lừa đến, chúng ta vÄ©nh viễn cùng một chỗ! Â

– Lừa? Nà ng cho rằng ta là loại người đó sao? Chu Hằng ôm eo cá»§a nà ng, nói với giọng bất mãn. Â

– Ngươi là nam nhân tốt nhất trên đời! Hồng Nguyệt dịu dà ng nói, nà ng biết khi nà o có thể là m nữ vương, lại khi nà o cần thỏa mãn hư vinh đại nam tá»­ cá»§a Chu Hằng một chút. Â

Quả nhiên, Chu Hằng lập tức vừa lòng nở nụ cười. Â

Lão Thanh Long nhìn không được, khẽ ho khan một tiếng. Trong mắt hắn, Chu Hằng ôm nà o phải mỹ nữ tuyệt thế gì, mà là một thanh kiếm, một ngọn lá»­a, một đống phiền toái lớn! Â

– Đi thôi! Chu Hằng ôm ôny, rời khỏi Tổ Long Điện về nhà . Â

Tuy nhiên hiện tại tất cả mọi người đều tiến và o Tiên Cư, nÆ¡i nà y trống rỗng, Chu Hằng cÅ©ng không vội mà cho mọi người ra ngoà i, mà là mang theo Hồng Nguyệt cÅ©ng tiến và o trong Tiên Cư, nói rõ với mọi người một chút, hắn lại phải rời khỏi một đoạn thời gian. Â

Các nà ng đã thói quen hắn chạy ngược chạy xuôi, trên thá»±c tế 10 năm nà y Chu Hằng không ngờ một má»±c ở lại VÄ©nh Hằng Long Tinh đã là một kỳ tích. Các nà ng cÅ©ng cảm thấy mỹ mãn, chỉ dặn dò hắn một đường cẩn thận. Â

– Cha, ta đi cùng người! Chu An nhảy tới, giống như con khỉ. Â

– Ngươi đi là m chi? Chu Hằng phất phất tay: – Ở VÄ©nh Hằng Long Tinh gây rối còn chưa đủ, muốn đi Thái Hư Tông tiếp tục gây phiền hay sao? Â

– Ta muốn đi xem xem Hoặc Thiên di nương, đến tột cùng xinh đẹp cỡ nà o! Tiểu tá»­ nà y nói. Â

– Nếu là rất đẹp rất đẹp thì sao? Â

Chu Hằng hỏi. Â

– Vậy tá»± nhiên phải coi kỹ không thể cho người khác cưới, chờ ta lớn lên, chính là vợ cá»§a ta! Chu An nói với vẻ đương nhiên. Â

Cái nà y ai dậy hắn? Â

Sao cảm giác mùi con lừa đen thật đậm? Con lừa đê tiện nà y chính là nhìn thấy thứ tốt là muốn giấu đi! Â

– Con lừa… Chu Hằng lớn tiếng gọi. Â

– Ồn à o gì thế, bổn tọa đang ngá»§, ngươi là m Lư đại gia tỉnh, đền nổi sao? Con lừa đen một đường chạy chậm, trên người treo và ng móc bạc, treo đầy trang sức… Thằng nà y đã không thỏa mãn chỉ mặc một cái váy hoa! Â

Chu Hằng thở dà i, nói: – Ngươi quả thật ban cho chữ đê tiện một tầng ý nghÄ©a mới! Â

– Bổn tọa thật siêu quần bạt tụy như vậy, nổi bật siêu tuyệt? Con lừa đen hai mắt tỏa sáng, không hề cảm thấy đê tiện thẹn thùng gì. Â

– Thôi, cÅ©ng lười nói với ngươi, nhưng ngươi về sau cách con ta xa một chút, không nên dạy hư hắn nữa… Thôi, ngươi vẫn là theo ta đi đi! Chu Hằng nghÄ© nghÄ©, xách con lừa đen liền đi. Â

– A, mau buông bổn tọa ra, bổn tọa còn có một khoản mua bán lớn muốn là m! Con lừa đen liên tục giãy giụa, nhưng là m sao địch nổi Chu Hằng lá»±c lớn. Hai chân tuy rằng bà o ra một khe sâu ở trên mặt đất, nhưng vẫn chỉ có thể đi và o khuôn khổ. Â

Con lừa đê tiện nà y tốc độ tu luyện cÅ©ng nhanh khiến người giận sôi. Tuy rằng thá»±c lá»±c hÆ¡i thấp hÆ¡n Chu Hằng, nhưng cÅ©ng bước và o 5 động, kém chỉ vẻn vẹn một cảnh giới nhỏ mà thôi! Â

Nên biết, Chu Hằng nhưng là có được lốc xoáy sao, còn có Hồng Nguyệt một má»±c giúp hắn gia tốc hấp thu linh khí, lại thêm lúc trước ăn nhiều thánh dược như vậy. Nhưng con lừa đen chính là dá»±a và o chính mình! Â

…Nó cÅ©ng không thể nói là dá»±a và o chính mình, mà là dá»±a và o Thiên Địa Quả trong cÆ¡ thể kia. Bởi vì con lừa đê tiện nà y căn bản không bỏ bao nhiêu thời gian và o tu luyện! Â

Là m sao cảnh giới cà ng cao, tốc độ tu luyện cá»§a con lừa đê tiện nà y ngược lại cà ng nhanh, giống như là sinh trưởng ngược vậy? Â

Không trách lúc trước Hồng Nguyệt đều muốn đem con lừa đê tiện nà y nấu ăn, hiện tại nghÄ© lại, Thiên Địa Quả nà y thật sá»± là không tầm thường! Â

Chu Hằng kéo con lừa đen bắt đầu xuyên qua tinh không. Â

Tuy rằng pháp tắc Không Gian cá»§a hắn vẫn chỉ là 20 bước, nhưng Tuệ Tinh Môn cÅ©ng không phải là từ lÄ©nh ngộ mà đến. Theo cảnh giới cá»§a hắn tăng lên cÅ©ng trở nên cà ng ngà y cà ng mạnh, tốc độ so với khi ở Hắc Động Vương ít nhất tăng lên gấp ba lần! Â

Lần nà y, hắn chỉ vẻn vẹn mất hai tháng liền đi tới Thái Hư tinh vá»±c. Â

Ngá»±a quen đường cÅ©, hắn lại cất bước, Tuệ Tinh Môn lóe lên, hắn đã xuất hiện ở trong cung điện kia cá»§a Hoặc Thiên. Â

– Ngươi thật to gan! Thanh âm trong trẻo lạnh lùng cá»§a Hoặc Thiên lập tức vang lên. Â

– Có việc, việc rất gấp! Chu Hằng nghiêm nghị nói. Â

– Con cá»§a ngươi ra đời rồi? Â

Hoặc Thiên hỏi. Â

Là m sao đột nhiên hỏi chuyện nà y? Â

Chu Hằng theo bản năng gật gật đầu, nói: – Ra đời rồi! Â

– Nam hay nữ? Â

Hoặc Thiên bắt đầu nói đông nói tây, đều là chuyện vụn vặt không quan trọng gì, thẳng đến khi Chu Hằng nói đến miệng nóng lưỡi khô, lúc nà y mới gọi đến một vườn hoa. Thiên nữ tuyệt thế nà y vẫn như cÅ© hai chân trần ngồi trên hoa đà o, tÄ©nh lặng, tuyệt mỹ. Â

– Bổn tọa ra ngoà i đi dạo, các ngươi tán gẫu, không quấy rầy! Con lừa đen rất thức thời chạy ra ngoà i, nhưng nếu để Chu Hằng nói, con lừa đê tiện nà y chính là lại ngứa tay. Â

– Nếu ngươi dám động một món đồ nÆ¡i nà y, ta liền chặt bốn chân cá»§a ngươi! Hoặc Thiên lạnh nhạt nói. Â

Phịch! Â

Con lừa đen ngã thật đau, quả nhiên nó chính là ôm chá»§ ý như vậy. Â

Chu Hằng nhìn Hoặc Thiên, trong ánh mắt có tưởng niệm nồng đậm, qua một hồi lâu mới nói: – Theo ta về nhà đi! Â

– Ngươi chạy tới chính là vì nói với ta chuyện nà y? Hoặc Thiên như cười như không nhìn hắn. Â

– Ha ha, chỉ là thuận tiện… Â

Bịch! Â

Chu Hằng còn chưa nói dứt, liền bị Hoặc Thiên một đòn nghiêm trọng đánh mạnh và o bụng, trá»±c tiếp ngã xuống đất, đau đến nhíu chặt mà y căn bản không đứng lên nổi. Â

– Người nà o! Â

– Cuồng đồ lớn mật! Â

Bởi vì tiếng vang cá»§a một đòn nà y, tám gã thị nữ cá»§a Hoặc Thiên cÅ©ng cảm thấy động tÄ©nh, nhao nhao vọt và o. Khi nhìn thấy Chu Hằng, các ngươi đều giận dữ. Nam nhân thối tha nà y lại dám vụng trộm lẻn và o nhìn trộm tông chá»§ đại nhân cá»§a các nà ng. Â

– Các ngươi ra ngoà i đi! Hoặc Thiên phất phất tay. Â

Tám gã thị nữ tuy rằng không cam lòng nhưng cà ng không dám vi phạm ý chí cá»§a Hoặc Thiên, chỉ có thể oán hận rời đi. Â

Chu Hằng vuốt bụng ngồi dưới đất, cÅ©ng không đứng lên, nói: – Nà ng xuống tay thật ác! Â

– Ai cho ngươi nói lung tung! Hoặc Thiên lạnh lùng nói. Â

Nói lung tung? Chỗ nà o nói lung tung! Â

Chu Hằng ở trong đầu nhớ lại chuyện vừa xảy ra, không khỏi giật mình tỉnh ngộ – Hắn nói muốn Hoặc Thiên cùng mình về nhà chỉ là thuận tiện, chính là câu nói nà y k1ch thích đến Hoặc Thiên! Â

Đối với Hoặc Thiên mà nói, đây hẳn là chuyện lớn bậc nhất nhỉ? Nhưng hắn rồi lại chỉ nói thuận tiện, có thể không ăn đòn sao? Â

Chỉ là đôi thầy trò nà y sao đều thích dùng bạo lá»±c như vậy chứ? Â

Chu Hằng cười hắc hắc, nói: – Nà ng hiểu lầm, ta đương nhiên vạn phần hy vọng nà ng theo ta về nhà . Nhưng lần nà y, là chuyện cá»§a hai Thánh nhân khác! Â

Hoặc Thiên nhíu mà y, nói: – Chuyện gì xảy ra? Â

Chu Hằng đem chuyện Thạch Dương chạy tới VÄ©nh Hằng Long Tinh phát uy nói một lần, sau đó nói: – Ta đoán mục đích cá»§a Bổ Thiên Giáo là muốn phá vỡ một loại cấm chế cường đại nà o đó trong thiên địa, nhưng đến tột cùng là cấm chế gì cần loại huyết tế cấp bậc nà y? Â

– Nà ng cÅ©ng là Thánh nhân, hẳn là biết chuyện nà y! Â

Hoặc Thiên nhắm mắt trầm tư, qua một hồi lâu sau, nói: – Có lẽ bọn họ muốn phá vỡ cấm chế, là vì phóng thích một người bị nhốt trên triệu năm! Â

Chu Hằng trong lòng cả kinh, bật thốt: – Đại ma đầu thần bí bị nguyên 5 thánh trấn áp! Â

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.