Không Kịp Nói Yêu Em

Chương 22


Vì đã vào đông chiến sự ngày càng cấp

bách. Thừa quân tuy đánh đến thành Càn Bình, nhưng vì chính phủ nước

ngoài ra mặt, nên không thể không tạm đình chiến, chỉ bao vây Càn Bình,

cuộc điều đình do chính phủ nước ngoài bắt đầu đàm phán. Vì nước bạn

chuyển qua ủng hộ chính phủ Xương Nghiệp, nên Mộ Dung Phong rất đau đầu, tình hình đàm phán cũng bị mắc ở đó. Tuy Càn Bình đã nắm trong tay,

nhưng vì chịu sự kìm hãm trong ngoài, Thừa quân không thể động đậy được. Không chỉ chiến sự ở phía Nam mà chiến sự giữa tuyến Bắc và nước Nga

cũng vì có một số nước uy h**p nên phải liên quan, không thể không kiêng kỵ vài phần.

Cho nên không chỉ Mộ Dung Phong, ngay cả đám trợ lí cũng sốt ruột. Hôm đó sau khi cuộc họp kết thúc, các thư kí

ai cũng bận rộn, chỉ có Hà Tự An và Chu Cử Luân chưa đi. Mộ Dung Phong

vốn không thích ngồi lâu, lúc này nửa ngồi nửa nằm trên sofa, gác chân

lên bàn trà hút thuốc, điếu hút chưa được một nửa đã vứt đi, lát sau

châm một điếu khác, lúc sau lại dúi vào chiếc gạt tàn thủy tinh, trong

đó đã chứa đầy tàn thuốc lá. Hà Tự An ho một tiếng nói: “Cậu Sáu, Tự An

có mấy câu không biết nên nói hay không?”.

Mộ Dung Phong nói: “Tôi thấy mấy hôm nay cậu cứ ấp a ấp úng, rốt cuộc có chuyện gì?” Hà Tự An nói: “Bây giờ tình hình tuy không xấu lắm, nhưng cứ mắc kẹt thế này sẽ gây bất lợi cho

chúng ta. Cho dù dành được Càn Bình, đại cục phải nghe theo sự sắp đặt

của chính phủ Xương nghiệp quả thật rất vô vị.” Mộ Dung Phong “ừ” một

tiếng ,nói: “Nội các Xương Nghiệp do Lý Trọng Niên nắm giữ, cái tên đó

có thù với chúng ta đã lâu, bâygiờ chắc đang cười với nỗi đau của người

khác”. Trong lòng anh phiền não, cứ dùng chân đá mấy cái chụp bằng sa

tanh thêu hao trắng trên bàn trà, đôi giày quân đội bằng da trên chân,

anh đã bị sa tanh chà sáng bóng, đám chụp bằng sa tanh đã bị nhuốm vết

bẩn lớn, biến thành màu nâu đất. Chu Cử Luân là một người nghiện thuốc,

chỉ ngồi bên hút thuốc không hề nói gì.

Hà Tự An nói: “Nội các tuy là của Lý

Trọng Niên, nhưng không nắm tiền và lương thực, hắn ta cũng khó mà d0i

được một bước. Nếu Trình gia Ủng Nam chịu ủng hộ cậu Sáu, không những

nguy cơ trước mắt được giải quyết mà đại sự sau này còn xuôi chèo mát

mái”. Mộ Dung Phong vốn đã buồn phiền, đá mạnh vào bàn trà phát ra tiếng lạch cạch: “Đừng vòng vo cậu có cách gì hả, thuyết phục Trình Doãn Chi

ủng hộ tôi?”

Hà Tự An hơi nhuớn người về phía trước,

trong mắt thấp thoáng tia nhìn kì lạ: “Cậu Sáu TRình gia có một tiểu thư khuê nữ, nghe nói tuy từ nhỏ lớn lên ở nước ngoài, nhưng nhân phẩm

tướng mạo đều rất xuất sắc, hơn nữa rất có tài, Trình gia có bốn anh em, Trình Doãn Chi gọi tiểu thư này là Trình Gia nhất kiệt…” Hà Tự An còn

chưa nói xong,đã thấy ánh mắt Mộ Dung Phong sắc nhọn, như băng như tuyết phóng tới, anh ta không hề chần chừ nói tiếp: “Cậu Sáu kết thông gia là cách nhanh gọn nhất lúc này, nếu kết thông gia với Trình gia, thiên hạ

này không phải thuộc về Cậu Sáu sao?”

Khóe miệng Mộ Dung Phong hơi chùng

xuống: “Nếu Mộ Dung Phong tui tiến thân nhờ phụ nữ, không phải khiến

thiên hạ chê cười hay sao?”.

Giọng điệu anh đã cực kì gay gắt, Hà Tự

An không hề do dự chút nào: “Đây là kế sách tạm thời, đại trượng phu

thất thời mới là tuấn kiệt, Cậu sáu xưa nay không phải là người bảo thủ, hôm nay sao lại nói vậy?” Mộ Dung Phong im lặng một lúc, cười lạnh một

tiếng: “Kế sách ạm thời, không phải là cậu giấu đầu hở đuôi sao?”

Hà Tự An nói: “Kẻ làm đại sự không câu

nệ tiểu tiết”. Chỉ nghe “rầm” một tiếng, Mộ Dung Phong đá chiếc bàn trà

đi xa mấy tấc: “Đây là tiểu tiết sao, hôn nhân là chuyện đại sự, muốn

tôi lấy ra để giao dịch, không đời nào.”

Hà Tự An dù sao cũng trẻ tuổi, huống hồ

xưa nay chuyện công tư của Mộ Dung Phong đều tham gia, tuy thấy anh tức

giận, anh ta vẫn cứng đầu nói: “Cậu Sáu nói đây là giao dịch không sai,

là giao dịch số một, cái đem giao dịch chính là thiên hạ. Tình hình hiện nay tuy chúng ta thắng chắc Dĩnh quân trận này, nhưng chiến tranh với

Nga ở phía bắc đã bị siết chặt, chính phủ Xương Nghiệp của Lý Trọng Niên lại là chính phủ quốc tế được công nhận hợp pháp. Cho dù giải quyết

được chiến sự phía bắc, Tống Thái Tổ từng nói: “Cạnh giường của ta sao

có thể để người khác ngủ?” chẳng lẽ Cậu Sáu cam tâm chia nửa giang sơn

cho chính phủ Xương Nghiệp? Nếu tiếp tục dùng binh đối phó Xương Nghiệp, một là không có thời cơ mượn cớ hợp lý, khó tránh khỏi miệng lưỡi bọn

nước ngoài, có khi còn xảy ra biến cố. Hai là sau trận chiến này, nhiều

năm qua quân ta không đủ thực lực, đối đầu với Xương Nghiệp, về sau sao

biết được cục diện thế nào? Ba là chiến tranh không tốt lành, hiện nay

trong và ngoài nước đều đang hô hào hòa bình, phản đối chiến tranh, Cậu

Sáu xưa nay yêu quân như con, có thể nhẫn tâm nhìn hàng vạn binh lính,

lại lao vào biển lửa, chết ở sa trường sao?” Hà Tự An nói một thôi một

hồi, dừng một lát lại nói: “Trình Doãn Chi là người thông minh, nhất

định có thể hiểu được nổi khổ của Cậu Sáu. Cậu Sáu và Trình gia đều có

thứ mình muốn, làm sao Trình gia không chấp nhận chứ? Không mất một binh một tốt mà có thể bình định Giang Nam, không gây chiến tranh muôn dân

thiên hạ còn gì may mắn bằng?”

Mộ Dung Phong yên lặng không nói, Hà Tự

An thấy anh không nói gì, cảm thấy chắc thêm mấy phần, liền nói: “Trình

tiểu thư xuất thân cao quí, nhất định thông tình đạt lý, còn ở chổ Doãn

tiểu thư, sau này Cậu Sáu yêu thương cô ấy nhiều hơn một chút, Doãn tiểu thư nhất định sẽ hiểu được”.

Mộ Dung Phong cảm thấy huyệt Thái Dương

giật giật ,càng lúc càng dữ dội, đau đầu như búa bổ, nói: “Tôi muốn nghỉ một lát”. Hà Tự An đứng dậy nói: “Vậy Tự An cáo từ trước”.

Trong phòng chỉ bật một chiếc đèn điện,

chút ánh sáng xanh chiếu trong căn phòng rộng lớn, ghế sô fa màu tím,

trải nệm gấm rất dày, chiếc nêm gấm đó cũng màu hồng thêu kim tuyến,

dưới ánh đèn nhợt nhạt màu tím giống như máu đọng, ngay cả hoa văn kim

tuyến rực rở như thế cũng giống như một lớp bụi. Mộ Dung Phong vốn phiền lòng, mở hộp thuốn bằng bạc “cạch” một tiếng sau đó đóng lại, một lúc

sau lại “cạch” một tiếng rồi mở ra. Chu Cử Luân nãy giờ không nói gì,

lúc này vẫn ung dung hút thuốc, Mộ Dung Phong cuối cùng không chịu được, vứt hộp thuốn lên bàn trà, khoanh tay đi lại mấy bước trong phòng. Chu

Cử Luân giờ mới chậm rãi gõ chiếc tẩu thuốc hai lần, nói: “Thiên hạ đã

nằm trong tay sao Cậu Sáu cứ do dự chứ?”.

Vẽ mặt Mộ Dung Phong phức tạp khó đoán, dừng chân đứng đó, rất lâu sau chỉ thở dài một tiếng.

Tỉnh Uyển xưa nay ham ngủ, hai ngày nay

vì tinh thần mệt mỏi, cho nên chưa tới mười giờ đã lên giường nghỉ ngơi. Cô đang ngủ rất say,bỗng mơ hồ thấy đôi môi ấm nóng áp lên môi mình,

hơi thở phả lên trên cổ hơi ngưa ngứa, liền co mình lại : “Đừng đùa.”

Anh cứ hôn triền miên không chịu thôi, cô chỉ mơ màng mở mắt ra: “Sao

tối nay về sớm thế?” Mộ Dung Phong “ừ” một tiếng dịu dàng nói: “Mai anh

không có việc gì đưa em đi xem lá đỏ nhé? Nghe nói lá đỏ ở núi Nguyệt

Hoàn đã đỏ hết rồi.” Tĩnh Uyển cười nói: “Không có việc gì tự nhiên ân

cần thế?”Anh cười ha ha ôm cô qua một lằn chăn: “Vậy anh nhất định sẽ

nghĩ việc gì đó”. Cô ngủ rất ấm hai má ửng hồng, tuy trừng mắt nhìn anh, nhưng ánh mắt lại lấp lánh như ánh nước, anh hôn cô say sưa, trong môi

miệng chỉ có sự ngọt ngào của cô, hơi thở cô dần dần rối loạn, đưa tay

ra nắm lấy tà áo anh. Cuối cùng anh bỏ cô ra,a nh đã thay quần áo ngủ,

tóc cũng hơi rối. Anh rất ít khi bình tĩnh ôn hòa như thế, khiến cô có

cảm giác yên bình kì lạ. Anh chống người chăm chú quan sát cô, giống như mấy ngày liền không gặp, lại giống như muốn nhìn kĩ cô có khác gì ngày

thường hay không.

Chăn bông quá ấm, cô hơi nóng, trách móc nói: “Sao nhìn người ta thế, là muốn ăn thịt ấy, hiếm khi về sớm thế

này ngủ sớm thì hơn”.Mộ Dung Phong cười: “Anh không quen ngủ sớm”. Tĩnh

Uyển đẩy anh: “Dù sao cũng kệ anh, em phải ngủ rồi”.Mộ Dung Phong nói:

“Vậy anh cũng ngủ”. Tĩnh Uyển cuốn chăn, nhưng không giữ được bị anh kéo ra, cô “hừ” một tiếng: “Anh đắp chăn của anh ấy…”. Những lời phía sau

đều bị vùi trong nụ hôn nóng bỏng. Anh kẹp chặt lấy cô, dường như muốn

ép cô vào bản thân mình, cô hơi khó thở, anh cắn lấy da thịt mềm mại của cô, tình cảm dường như bộc phát không thể khống chế, anh làm cô đau, cô khẽ rên một tiếng, anh lại coi như không biết, chỉ điên cuồng muốn nuốt gọn cô.

Đêm yên tĩnh đến cực điểm, có thể lờ mờ

nghe tiếng bước chân cảnh vệ bên ngoài tường, xa xa vẳng lên một tiếng

chó sủa, tiếng tí tách nhỏ bên cạnh nghe như quen thuôc gần gũi, lúc

tỉnh dậy anh thẫn thờ một lúc rồi mới nhận ra, hóa ra là chiếc đồng hồ

đó của mình. Sau khi đưa nó cho cô, cô luôn đem nó bên người, cô đã quen đặt chiếc đồng hồ đó ở dưới gối, anh muốn lấy ra xem giờ, nhưng lại

chạm phải kim loại lạnh lẽo, hóa ra là khẩu súng ngắn của mình. Anh đặt

súng xuống dưới gối, đưa tay ra như thể vô tình chạm tóc cô, trơn muợt

mà thật dày, có mùi hoa nhài nhàn nhạt, là mùi hương dầu gội đầu Paris.

Cô ngủ rất say như một đứa trẻ vô tri,

hơi thở đều đều. Anh nhổm người lên nhìn cô, chăn bông hơi tuột ra, lộ

ra bờ vai trắng nõn, mềm mại như ngọc. Anh chầm chậm hôn lên vai cô, cằm anh lún phún râu, chọc vào khiến cô hơi động đậy, cô sợ ngứa nên sợ

nhất là anh dùng râu chọc cô. Từ rất xa truyền đến tiếng chim kêu lách

chách,trời đã sắp sáng rồi.

Hôm nay anh không bận việc gì nên ngủ

rất muộn mới dậy, ăn trưa với Tĩnh Uyển xong anh liền đến núi Nguyệt

Hoàn ngắm lá đỏ. Buổi sáng trời vốn âm u, đến gần trưa màu trời vẫm ảm

đạm như hoàng hôn.Trên núi chỉ có một con đường đá, xe lái đến lưng

chừng núi thì họ xuống xe. Gió trên núi rất to, thổi thốc lông cổ chiếc

áo da rái cá quét vào mặt cô, ngưa ngứa khiến cô phải dùng tay để giữ.

Cảnh vệ đã được bố trí vác súng đứng hai bên đường núi ngoằn ngoèo, từ

xa trông như những chấm đen nhạt nhòa.

Khắp núi lá đỏ đã chuyển sang màu đỏ ối, xung quanh đều cháy lên một ngọn lửa rực rở, lá cây phong và cây thích

rơi đầy đất, lá rụng tích thành một lớp dày trên mặt đường, giẫm lêm êm

ru, không phát ra tiếng động. Anh nắm tay cô hai người lặng lẽ đi về

phía trước, các cảnh vệ đương nhiên rất biết điều, chỉ theo sau từ xa.

Một bên đường có một cây rẻ quạt rất lớn, những chiếc lá rẻ quạt nhỏ,

vàng rực rụng kín gốc cây, cô cúi xuống nhặt một chiếc lá, lại ngẩng đầu lên nhìn ngọn cây chọc trời đó, xung quanh là một trời lá đỏ, chỉ có

một cây rẻ quạt này lẻ loi lá vàng, bỗng nhiên ngẩn ngơ nói: “một cây to như vậy lại đứng cô độc ở đây, thật đáng thương”.

Mộ Dung Phong vốn không cảm thấy gì,

bỗng nghe cô nói một câu như thế chỉ thấy trong lòng như sóng động, anh

quay mặt đi nhìn lên núi: “ở đó không phải có một ngôi miếu sao?” Tĩnh

Uyển thấy một góc tường màu vàng, nhạt ẩn hiện sau tán cây,nói: “hình

như là một ngôi miếu, chúng ta đi xem xem”.

Tuy cô đi một đôi giày bằng đế nhung

nhưng đi một lúc đã cảm thấy không nhấc chân lên nổi, cứ lê từng bước

một, cảm thấy hai chân như nặng ngàn cân. Anh thấy cô đi lại vất vả,

nói: “anh cõng em nhé”. Cô quở trách nói: “vậy ra là cái gì chứ?” Anh

cười nói: “không phải Trư Bát Giới còn cõng cô dâu sao?”.Cô tươi cười

hớn hở: “anh còn thích làm Trư Bát Giới à,em không cản anh đâu”.Anh cũng không kìm được: “em là đồ xấu xa, không chú ý nói một câu liền bị em

bắt được”.Anh đã quỳ xuống: “nào”.Cô do dự một lát, cảnh vệ phía trước

đã lên miếu, cảnh vệ phía sau còn ở con đường núi phía dưới, trong rừng

chỉ có tiếng chim non véo von, xa xa lờ mờ hình bóng cảnh vệ lướt qua,

cô vốn ham vui cười tựa vào lưng anh, ôm lấy cổ anh.

Anh cõng cô lên từng bậc, những bậc

thang lát đá xanh, uốn lượn từ trong rừng lên cao, cô ôm chặt lấy cổ anh ,trên đầu là những cây lá đỏ đỏ rực, vừa giống như vô số ngọn lửa cháy

giữa không trung, lại vừa giống như hoa mùaxuân, nở rực rở tươi thắm.

Màu trời ảm đạm âm u, trông như sắp mưa, những đám mây xám xịt như sắp

ập xuống. Anh đi từng bước lên bậc thang, mỗi bước đi đều lắc lư, nhưng

vai anh rộng phẳng, có thể để cô dựa dẫm như thế. Cô hỏi: “trước đây anh từng cõng ai chưa?” Anh nói: “chưa,hôm nay là lần đầu đấy”.Cô ôm anh

càng chặt hơn: “vậy anh phải cõng em cả đời”.

Cô ở phía sau không nhìn được mặt anh,

anh đi từng bước trên bậc đá, chắc khó đi hơn, cho nên giọng nói hơi kì

lạ: “được,anh cõng em cả đời”

Trên núi có một ngôi miếu quan âm, không hề có người xuất gia trụ trì, chỉ có người trong núi mỗi dịp lễ tết đến thắp hương mà thôi. Các cảnh vệ đã kiểm tra trong và ngoài miếu xong

liền lui ra xa, anh nắm lấy tay cô vào miếu,bên trong tượng Bồ Tát tôn

nghiêm, tuy nước sơn vàng đã bị bong ra nhưng khuôn mặt từ bi của Bồ Tát vẫn vậy. Cô tiện tay lấy một cây hương, c*m v** trong lư hương đá,

thành khẩn vái ba vái. Anh nói: “không ngờ em còn tin cái này?”.

Mặt cô đỏ bừng: “Em vốn không tin bây giờ bỗng hơi tin rồi”.

Anh hỏi: “vVậy em nguyện ước điều gì,

đến lúc đó anh còn đưa em đi trả nguyện”. Mặt cô hơi đỏ: “Em không nói

cho anh biết” Anh “ồ” một tiếng nói: “vậy anh biết rồi, em nhất định là

cầu xin Bồ tát phù hộ cho hai chúng ta”. Mặt cô đỏ rần rần, lườm trách

móc: “Vậy anh cũng nên vái lạy đi”.Anh nói: “anh không tin cái này,vái

làm gì?” Cô kéo nhẹ gấu áo anh: “Thấy phật thì vái cũng là điều nên

làm”. Hôm nay anh thật sự không nỡ làm phật ý cô, thấy cô nói vậy liền

qùy xuống chiếc đệm bụi bặm, vừa cúi đầu xuống, liền thấy cô cũng cúi

đầu xuống vái, giọng cầu khấn tuy nhỏ, nhưng truyền đến tay anh nghe rất rõ ràng: “Mong Bồ tát phù hộ con và Bái Lâm không bao giờ xa nhau”.

Bụi trên đất xọc lên, anh ho một tiếng

đưa tay nắm lấy tay cô, tay cô mềm mại ấm áp, cô hỏi: “Anh sao thế, tay

lạnh vậy? Bảo anh mặc áo khoác lại không chịu ,nhất định vứt ở trên xe.” Anh nói: “Anh không lạnh” Anh lại cúi người xuống phủi bụi trên chiếc

sườn xám cuả cô, rồi đứng dậy nói: “Đi thôi”.

Sau miếu là một khoảng sân lát đá xanh,

mấy căn phòng cho tăng ni đã xiêu vẹo từ lâu, vô cùng đổ nát, có một cây hoa cúc dại trong khe đá, nở ra mấy bông hoa màu vàng nho nhỏ, lay động trong gió khiến người ta thương xót. Vì gió lớn cô kéo chặt áo khoác,

anh ôm chặt lấy cô, chỉ nghe thấy gió ào ào, khí lạnh thấu xương. Cô

không kìm được dựa vào anh, anh ôm cô vào lòng, mùi tóc cô nhàn nhạt,

lẫn vào áo anh. Anh nói nhỏ: “Tĩnh Uyển có một việc anh muốn thương

lượng với em”.

Cô ngẩng đầu lên nhìn anh: “Việc gì thế? Cảm thấy hơi lạnh trên mặt, những bông tuyết đang lác đác rơi xuống cô

“a” lên một tiếng: “Tuyết rơi rồi”.

Những bông tuyết lác đác bị gió cuốn đi

tạt vào người, anh khẽ hôn lên tóc cô, gió trong núi thổi mạnh,môi anh

cũng lạnh buốt. Anh nói: “Tình hình không tốt đánh xong với Dĩnh quân,

anh định tuyên chiến với Xương Nghiệp”. Cô “hả” một tiếng nho nhỏ, anh

nói: “em đừng lo tuy không nắm chắc nhưng anh rất có lòng tin, chỉ cần

tuyến Bắc ổn định lại, Xương Nghiệp chỉ là vấn đề sớm muộn”. Cô biết rõ

hoài bão của anh, tuy rất lo lắng, nhưng không hề khuyên can, chỉ quay

mặt đi nhìn tuyết lặng lẽ rơi xuống cành lá.

Anh nói: “Trận chiến này với Xương

Nghiệp…Tĩnh Uyển…anh muốn đưa em ra nước ngoài, đợi tình hình ổn định

lại, rồi đón em về”.Cô không nghĩ ngợi gì nhiều: “Em không đi em muốn ở

bên cạnh anh”.Tay anh lạnh lẽo, gần như không chút ấm áp: “Tĩnh Uyển anh biết ý của em, nhưng anh không yên tâm. Em ở bên anh đương nhiên là

tốt, nhưng anh hi vọng em để anh yên tâm”.

Tuyết rơi dày thành tiếng, rơi càng lúc

càng nhiều trên cành lá cây, rơi vào mặt hơi đau đau, anh bỗng ôm lấy cô thặt chặt: “Tĩnh Uyển em đồng ý với anh, cho anh chút thời gian, đợi

tình hình ổn định lại anh lập tức đón em về”.Trong lòng cô vạn phần

không nỡ, biết rõ sự nguy hiểm anh phải đối mặt sau này, nhưng có lẽ

đúng như anh nói, khi cô bình yên rồi, có lẽ sẽ khiến anh yên tâm. Huống hồ mặt cô lại đỏ lên, nói: “Được rồi, vậy em về nhà”

Anh mới hiểu ra “nhà” cô nói là nhà ở

Thừa Châu, thấy đôi mắt như nước hồ thu của cô đang nhìn mình, sự chân

thành nồng cháy trong ánh mắt như một con dao, chậm rãi từ tốn róc anh

ra, từng nhát từng nhát một. Anh gần như muốn tránh ánh mắt đó: “Tĩnh

Uyển, em về Thừa Châu không tiện lắm…dù sao cũng chưa chính thức cưới

hỏi, tình hình trong nhà em cũng biết, anh không muốn em chịu ấm ức, anh cho người đưa em đến Nhật Bản, đợi tình hình ổn định, anh lập tức đi

đón em về”.

Cô biết Mộ Dung phủ là gia đình kiểu củ, qui tắc nhiều, thị phi cũng lắm, bản thân mình chưa chính thức cưới gả, đến Thừa Châu dù sao cũng không tiện. Nếu sống ở bên ngoài thị phi càng nhiều, có lẽ tránh ở nước ngoài lại hay hơn. Nghĩ đi nghĩa lại thấy anh chăm chú nhìn mình với vẻ thương yêu vô hạn dáng vẻ đó tham lam gần như muốn dùng ánh mắt khắc cô lại, cô bản tính dịu dàng, không nỡ làm khó

anh nữa, nói: “Được thôi nhưng anh phải đồng ý với em một việc”.

Tim anh thắt lại, buột miệng hỏi: “Việc gì?”.

Cô mĩm cười nói: “Hôm nay anh phải hát một bài cho em nghe”.

Khóe miệng anh hơi cong lên, dáng vẻ đó

giống như mỉm cười, nhưng trong mắt lại ánh lên vẻ thê lương: “Anh

không biết hát”. Nơi mềm yếu nhất trong tim cô hơi đau đớn. Một con

người mạnh mẽ như anh, lại không che giấu được sự vô vọng của ly biệt

trong nước mắt, sau này vạn trùng hiểm nguy, việc bản thân cô có thể

làm, cũng chỉ là để anh yên tâm. Cô gượng cười, lắc nhẹ cánh tay anh:

“em mặc kệ, hôm nay anh phải hát một bài cho em nghe”. Anh nghe tiếng

tuyết rơi rả rích như gõ vào trong tim anh. Chỉ thấy đôi mắt đen láy

trong sáng của cô phản chiếu hình bóng của mình, trong nụ cười tràn ngập sự say đắm, khiến anh nhớ đến rất lâu rất lâu trước đây, vào cuối xuân

cả khu vờn đều là cánh hoa bay,giống như tuyết, bệnh của mẹ rất nghiêm

trọng. Anh đi thăm bà hôm ấy tinh thần bà rất tốt, dưới cửa sổ phía Nam

vô số cánh hoa đang bay qua, tình cờ bay vào trong cửa sổ, trong phòng

sực mùi thuốc, chỉ nghe thấy mẹ ho vài tiếng, lúc đó bà đã rất gầy,

những ngón tay khẩn khiu bà nhẹ nhàng hỏi anh vài chuyện. Anh học được

khúc nhạc từ mấy người cảnh vệ, hát cho bà nghe bà tựa trên chiếc gối

lớn, cười nghe anh hát hết bài, ai ngờ đó là lần đầu tiên mẹ nghe anh

hát cũng là lần cuối cùng.

Đã nhiều năm như vậy, anh không còn hát

cho người khác nghe nữa, anh nói: “anh thật sự không biết hát”. Cô lại

không chịu buông tha: “Em sắp đi rồi ngay cả việc nhỏ như vậy anh cũng

không đồng ý với em sao?”. Anh thấy cô tuy cười nhưng trong ánh mắt vẫn

là sự hoảng loạn bất lực,cuối cùng anh mềm lòng, cười nói: “Em muốn anh

hát vậy anh sẽ hát”.

Tuyết rơi càng lúc càng dày, trắng xóa

như rắc muối ,bồng bềnh bồng bềnh, gió đem theo bông tuyết đập vào hai

người. Anh ôm chặt lấy cô dường như muốn dùng hơi ấm của mình, để che

chắn gió lạnh cho cô,hát nhỏ bên tay cô: “Ra khỏi Nghi Sơn có một con

đường nhỏ,cây đào trồg đối diện cây liễu.Chàng trồng cây đào nàng trồng

cây liễu,cô gái nhỏ cây đào không nở hoa cây liễu nở hoa”. Gió lạnh ù ù

xọc thẳng vào trong miệng,giọng anh tan đi trong gió:nước sông dâng nhấn chìm mỏm đá,đứng trên núi cao trên đỉnh mỏm đá.Đứng trên đài cao trông

xa,cô gái nhỏ, cô gái nhỏ sao nàng không đến…”

Trong tiếng gió vô số bông tuyết đang

rơi, như kết thành một tấm rèm tuyết giữa trời đất,giọng anh dần dần

nhỏ đi,anh cứ ôm chặt lấy cô như thế, trong mắt Tĩnh Uyển ngấn lệ,cô

nói: “Anh nhất định phải sớm sai người đi đón em…đến lúc đó em…”câu nói

nghẹn trong miệng, cuối cùng cũng không nỡ để anh lưu luyến hơn truớc

khi đi,cô chỉ nói: “Em đợi anh đến đón em”.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.