Hôn Nhân Đã Qua

Chương 58: Ngoại truyện 1 Vợ sinh rồi!


Nửa đêm, Thời Tiêu cảm thấy bụng đau dữ dội, đau như

là bị thống kinh. Cô mở to mắt nhưng không dám động đậy, Diệp Trì rất bận rộn,

gần đây mới khởi công công trình ở ngoại tỉnh. không biết có vấn đề gì mà

thường xuyên chạy qua chạy lại giữa hai nơi, chẳng khác gì nhà du hành vũ trụ.

Thời Tiêu biết anh có thể không phải vất vả như thế,

cô cũng bảo anh ở luôn bên ấy mà giám sát, bên này dù gì cũng có mọi người

trông nom rồi, bên cạnh còn có bà Diệp, còn có dì giúp việc, sẽ không có chuyện

gì đâu.

Nhưng Diệp Trì là một con lừa cứng đầu, nhất khoát

không nghe, một mực đòi lúc con trai ra đời, người đầu tiên nhìn thấy nó phải

là anh, anh phải để cho con trai anh biết ai mới là đại ca, ấu trí hết biết!

Thời Tiêu lúc ấy phì cười:

-Sao, cảm thấy bị đe dọa à?

Diệp Trì hừ giọng:

- Thằng nhóc này chưa ra đời mà em nhìn Diệp tướng

quân nhà ta đi, cái mặt lạnh như tng băng cả vạn năm tự nhiên lại biết cười mới

lạ chứ. Bộ dạng của bố bây giờ, anh và Diệp Sinh chưa nhìn thấy bao giờ, đợi

thằng nhóc này ra đời rồi còn đến thế nào nữa? Anh phải chấn áp nó ngay từ đầu!

Thời Tiêu dở khóc dở cưi, nhưng ngẫm nghĩ lại thấy đây

chẳng qua là cái cớ của Diệp Trì mà thôi, là anh lo lắng cho cô, càng đến gần

ngày cô chuẩn bị sinh, tâm trạng của Diệp Trì càng trở nên căng thẳng, nhất là

lúc nửa đêm, cô cứ hơi có động tĩnh gì là Diệp Trì lại làm toáng lên.

Thời Tiêu nói: “Hay là chúng ta nhập viện trước, có y

tá chăm sóc, anh không cần phải lo lắng nữa!”

Bà Diệp nói:

- Đợi có dấu hiệu hẵng đi cũng chưa muộn mà. Có đi sớm

cũng chả có tác dụng gì. Ở trong bệnh viện ăn uống chán lắm, dù gì ở nhà vẫn

hơn!

Chú Phan cũng bảo ở nhà, nói rằng tâm trạng của bà bầu

phải thật thư thái, không được căng thẳng.

Nhưng Thời Tiêu thật sự rất xót Diệp Trì, làm xong

công việc lại tất tả chạy về nhà mát xa chân cho cô. Mặc dù ngày não cũng gặp

nhưng Thời Tiêu có cảm giác Diệp Trì gầy đi nhiều lắm.

Thời Tiêu nói chuyện này cho Quyên Tử nghe liền bị

Quyên Tử mắng cho cô một trận, nói cô là đồ vô dụng.

- Đàn bà lúc có bầu là lúc phải biết làm cao. Trong

bụng có cái sinh mệnh ấy có thể danh chính ngôn thuận sai bảo thằng đàn ông, để

hắn biết để có mấy giây c*c kh*** của hắn, phụ nữ chúng ta phải trả giá bằng

hơn chín tháng vất vả đau đớn, da dẻ thô ráp, thân hình biến dạng, đã vậy còn

phải chịu đựng nỗi đau lúc đau đẻ. Nếu có lương tâm thì ngoan ngõan hầu hạ, sau

này biết điều thì yêu thương vợ, không yêu thương vợ là đồ khốn nạ. Còn nếu

ngoại tình thì chẳng khác gì đồ chó má!

Quyên Tử nói rất to, lại đanh thép, ngay cả bà Diệp và

gì giúp việc đang nấu canh trong bếp cũng nghe thấy chứ đừng nói là Diệp Trì và

Tả Hồng đang ở trong thư phòng.

Diệp Trì mặt mày sầm sì, đây rõ ràng là chỉ gà mắng

chó rồi còn gì. Chẳng biết từ bao giờ mà Quyên Tử và Diệp Trì lại trở thành kẻ

thù không đội trời chung của nhau, chẳng ai chịuQuyên Tử cứ dạy cho Thời Tiêu

cách đối phó với Diệp Trì. Diệp Trì thật sự sợ Thời Tiêu bị Quyên Tử làm hư

Diệp Trì có nằm mơ cũng thấy phát khiếp, anh sợ một

ngày nào đó cô vợ đáng yêu bé bỏng của mình sẽ trở thành một người như Quyên

Tử. Diệp Trì nhiều lúc không hiểu người đàn bà này thì có gì tốt đẹp? Đúng,

những người không biết mới nhìn thấy cô ta sẽ nghĩ cô ta rất đẹp, rất quyến rũ,

thân hình cực chuẩn, nhưng tính cách ấy thì Diệp Trì thật sự không thể chịu

đựng được.

Diệp Trì bây giờ đang cực kỳ hoài nghi, không biết

người anh em đã chơi với anh ba chục năm nay có mắc bệnh thích bị ngược đãi hay

không nữa? Kể từ lúc hai người dính lấy nhau, trên mặt, trên người Tả Hồng lúc

nào cũng thấy có vết thương, và trở thành trò cười trong lúc trà dư tửu hậu của

bọn họ.

Nhưng người trong cuộc là Tả Hồng lại cẩm thấy vô cùng

thích thú. Hôm ấy Hồ Quân đã phải thốt lên rằng:

- Tôi thấy cứ tình hình này, có ngày nào đó nghe tin

Tả Hồng bị cô gái tên Quyên Tử ấy dìm chết tôi cũng chẳng thấy sốc nữa!

Diệp Trì tin chắc rằng người đàn bà này chính là tai

họa, một con sư tử hà đông. Nhưng bất hạnh thay, cô ta lại là bạn thân, là chị

em thân thiết nhất của vợ anh, không thể tách rời, không thể cắt đứt, thật đúng

là oan nghiệt!

Trước đây còn nghĩ cố gắng nhẫn nhịn thêm một thời

gian nữa, đợi cô ta lấy chồng là xong, tốt nhất là lấy một ai ở xa xa. Nhưng kể

từ dạo Tả Hồng bám dính lấy Quyên Tử thì đây đã trở thành một khát vọng xa xỉ.

Chẳng cần nghĩ Diệp Trì cũng biết người đàn bà này sẽ đeo bám gia đình anh cả

đời, thậm chí đến đời con trai, đời cháu nội anh cũng đừng mong thoát khỏi

những móng vuốt của cô ta.

Thế mà chẳng hiểu sao ngay cả bà mẹ Diệp Trì và Lâm

Yến đều thích Quyên Tử. Bà Diệp nói:

- Lâu lắm mới gặp một cô gái sống thẳng và thật như

thế!

Lâm Yến nói:

- Quyên Tử là niềm kiêu hãnh của phụ nữ!

Thế là kể từ đó, Quyên Tử bước vào nhà họ Diệp thoải

mái như ở nhà của chính mình. Diệp Trì thầm nghiến răng trèo trẹo vì tức, không

biết làm thế nào để tranh người đàn bà này đây!

Đôi khi, Thời Tiêu và Tả Hồng lại bị kẹt giữa hai

người họ, vô cùng bối rối. Đa số là cứ hễ hai người này đối đầu với nhau, Thời

Tiêu và Tả Hồng như đã thỏa thuận từ trước, lập tức mỗi người kéo một người ra,

tách họ xa nhau ra, đến lúc này thì tạm thời chưa xảy ra chuyện gì “thảm khốc”.

Thời Tiêu định thần lại, không khỏi phì cười. Sao tự

nhiên nửa đêm nửa hôm lại nghĩ đến chuyện này? Thời Tiêu xoa xoa bụng, thấy hết

đau. Nhưng một lúc sau lại bắt đầu thấy đau.

Thời Tiêu cố gắng nhẫn nhịn không muốn làm phiền đến

Diệp Trì, cô biết cái kiểu đau từng con thế này cho thấy còn lâu cô mới sinh,

giờ gọi mọi người sớm quá, còn chẳng biết phải đợi bao lâu nữa. Lần đau này lâu

hơn lần thứ nhất, hơn nữa cảm giác đau lại dữ dội hơn.

Chịu đựng qua cơn đau, Thời Tiêu liền thở phào. Nhưng

mặc dù cô chẳng dám động đậy mà Diệp Trì vẫn tỉnh lại, mở mắt ra thấy vợ đã

tỉnh, anh liền ngồi bật dậy:

- Đau bụng à? Sắp sinh à? Có đau lắm không? Đau chỗ

nào?...phải làm thế nào? ….á, phải đi bệnh viện!

Diệp Trì nói năng loạn xạ, vừa nói vừa nhảy xuống

giường mặc quần áo. Thời Tiêu kéo tay anh lại, nghiêng người hôn lên môi anh

một cái:

- Không được cuống, nghe em này, em không đau, thật

đấy! Đây chỉ là những cơn đau gián đoạn thôi, anh quên rồi à, bác sĩ nói phải

đợi đến lúc cứ hai, ba phút lại đau một lần mới là sắp sinh. Em nhìn đồng hồ

rồi, các cơn đau cách nhau phải đến ba mươi phút, tức là cách nhau rất lâu, anh

cứ yên tâm, em không sao đâu, em đảm bảo đấy!

Chẳng mấy khi vợ lại cứng đầu như thế, nhưng nó lại

khiến Diệp Trì cảm thấy bình tĩnh được vài phút, hiểu rõ cô nói là có cơ sở

khoa học, nhưng trong lòng Diệp Trì vẫn thấy thấp thỏm bất an.

Có lẽ đây là trạng thái bình thường của con người, khi

quá để tâm đến người nào đó, người ta thường hay lo lắng được mất. Có được rồi

thì càng sợ mất đi, mặc dù Diệp Trì là người rất độc tài nhưng về mặt này, anh

cũng giống nhưđàn ông bình thường khác.

Vợ đã mang lại cho anh một thế giới hạnh phúc, Diệp

Trì không cho phép có bất kỳ sơ suất gì với vợ. Anh hôn lên trán vợ:

- Thế thì cũng phải đi bệnh viện, lần này em bắt buộc

phải nghe anh!

Diệp Trì xuống giường, mặc vội quần áo, giúp Thời Tiêu

mặc quần áo, gọi điện cho bà Diệp trước rồi mở tủ quần áo, lấy ra một cái túi

xách đã chuẩn bị từ sớm rồi chạy đến bế Thời Tiêu ra khỏi phòng.

Vì Thời Tiêu, hai người đã chuyển xuống căn phòng ở

dưới tầng một. Vừa ra ngoài đã thấy ông bà Diệp đang ở bên ngoài. Bà Diệp vội

vàng chạy đến, sờ bụng Thời Tiêu:

- Thế nào con, đau lắm phải không? Bắt đầu đau từ khi

nào? Con phải báo cho mẹ sớm chứ!

Thời Tiêu lắc đầu:

- Không sao đâu mẹ, mẹ cứ về phòng nghỉ đi, vẫn còn

sớm mà. Giờ chỉ khoảng nửa tiếng mới đau một lần, chỉ tại Diệp Trì căng thẳng

quá, cứ đòi đi bệnh viện thôi!

Bà Diệp thở phào:

- Ừ, đi sớm một chút cũng tốt, vậy hai đứa đi trước

đi, mẹ với dì ở nhà làm cơm rồi vào bệnh viện. Trước khi sinh con phải ăn nhiều

một chút đấy!

- Diệp Trì, không được lái xe, bảo thư ký Trương lái

xe đưa các con đi!

Diệp tướng quân nghiêm nghị dặn dò.

Vật vã mãi mới tới được bệnh viện, lúc này mới có sáu

giờ sáng. Khoảng cách giữa các cơn đau cũng rút ngắn lại. Vợ chồng Diệp tướng

quân bây giờ vào bệnh viện, lúc này, khoảng cách giữa các cơn đau chỉ cách nhau

mười lăm phút.

Cố chịu qua cơn đau, bà Diệp liền bưng bát canh gà hầm

ngân nhĩ, lấy thìa bón tận miệng Thời Tiêu:

- Ăn nhiều một chút, nếu không tí nữa chẳng có sức mà

đ

Diệp Trì sốt ruột đi đi lại lại trong bệnh viện:

- Chẳng phải bây giờ y học phát triển, có cách đẻ

không đau sao? Sao vẫn đau thế?

Bà Diệp lườm con trai:

- Đẻ không đau chẳng qua chỉ là đỡ đau thôi, mẹ đã hỏi

chú Phan trước rồi, đợi đến khi các cơn đau chỉ còn cách nhau khoảng năm phút

là có thể tiêm mũi giảm đau, nhưng lúc sinh rồi thì vẫn cứ đau thôi. Con cứ

bình tĩnh, đàn bà ai cũng phải qua cửa ải này cả!

- Dạ….

Thời Tiêu khẽ đáp lời. Diệp Trì vội vàng đến gần dìu

cô dựa vào lưng mình:

- Sao thế? Lại đau à?

Thời Tiêu cắn chặt môi, khuôn mặt trắng bệch cố nặn ra

một nụ cười:

- Không….đau lắm………thật đấy!

Những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, bà Diệp lấy khăn

khô thấm mồ hôi, chẳng bao lâu mồ hôi lại phải rịn ra. Đương nhiên bà Diệp hiểu

con dâu đang phải cắn răng chịu đựng những cơn đau nhưng vẫn nói dối Diệp Trì

để nó khỏi lo lắng.

Khó khăn lắm mới vượt qua cơn đau lần này, nhưng chỉ

được vài phút sau cơn đau khác lại ấp đến. Thời Tiêu chưa từng “chịu tội” như

thế này, chỉ mong cóthể chết ngay đi cho rảnh. Cơn đau ấy chẳng khác gì một

người cầm một con dao nhọn đâm liên tiếp vào bụng mình, đau đến thấu tim.

Những giọt mồ hôi to như hạt đậu rơi như mưa, Diệp Trì

nhìn thấy mà xót hết cả ruột. Nếu như có thể anh thật có thể mong chịu đau cho

vợ. Cô vợ bé bỏng anh nâng niu trong lòng bàn tay giờ đang phải “chịu tội” như

thế này đây. Đợi đến khi đẩy Thời Tiêu vào trong phòng phẫu thuật, cô đã đau

đến mức không nói ra lời rồi, miệng th* d*c, nhưng vẫn cố thì thào bảo không

cho Diệp Trì vào.

Trước đây vì tò mò, Thời Tiêu và Quyên Tử từng xem một

video cảnh sinh con. Cô không muốn cảnh xấu xí, thê thảm ấy của mình bị Diệp

Trì nhìn thấy. Cô hi vọng, trong mắt anh, cô mãi mãi xinh đẹp. Nói chung cô

không muốn để Diệp Trì nhìn thấy cảnh tượng thê thảm đó của cô.

Diệp Trì không cãi lại được, đành phải ở ngoài phòng

phẫu thuật, chỉ có bà Diệp được theo vào.

Tả Hồng và Quyên Tử tất tả dẫn bố mẹ Thời Tiêu vào

bệnh viện. Vừa đến nơi đã thấy Diệp Trì đứng như phỗng ở bên ngoài, mắt trân

trân nhìn vào cửa phòng phẫu thuật, con ngươi không đảo lấy nửa cái, mặt mày lo

lắng, toàn thân cứng đờ vì sợ hãi và lo lắng.

“Sợ hãi”, cái từ này có lẽ chưa từng xuất hiện trong

từ điển của Diệp Trì, ít nhất là cho đến bây giờ, hơn ba mươi năm trời, Tả Hồng

mới lần đầu tiên nhìn thấy bộ dạng sợ hãi của Diệp Trì.

Quyên Tử cũng bất ngờ không đối địch với Diệp Trì. Đây

là lần đầu tiên Quyên Tử cảm thấy không nghịch mắt khi nhìn thấy Diệp Trì. Dù

gì cũng không thể phủ nhận Thời Tiêu đã gặp may khi gặp được một người đàn ông

yêu cô nhiều đến thế.

- Oe oe oe…….

Tiếng trẻ con khóc từ bên trong loáng thoáng vọng ra,

tất cả mọi người đều thở phào, gánh nặng ngàn cân dường như đã gỉảm đi một nửa,

nghe thấy cô y tá báo tin vui, Diệp Trì cảm thấy trước mắt tối sầm, bịch một

cái, ngất!

Đôi lời của tác giả: Sinh con đúng là một thử thách

lớn với phụ nữ.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.