Hôn Nhân Đã Qua

Chương 55


Sau khi Quyên Tử và Tả Hồng đi khỏi, Thời Tiêu khoanh

hai tay trước ngực, nheo nheo mắt nhìn Diệp Trì , Diệp Trì cảm thấy sống lưng

lạnh toát, liền toét miệng cười trừ:

- Vợ à, chân anh đau quá, em qua xoa cho anh đi !

Thời Tiêu lững thững đi ra, ngồi xuống bên mé giường:

- Bác sĩ nói bây giờ không cho động vào chân anh, cho

dù là xoa bóp cũng phải đợi khi nào xương của anh khỏi lại đã. Thôi đừng đánh

trống lảng nữa, giờ có phải chúng ta nên nói đến chuyện những tấm ảnh đó không

nhỉ?

Diệp Trì vội vàng giơ cánh tay không bị gãy lên:

- Anh thề, anh với cô ta không có gì thật mà!

Thời Tiêu hừ giọng:

- Không làm gì á, từ góc độ đó, hai người dính chặt

vào nhau, chẳng còn chút kẽ hở nào, cái lưỡi…

Diệp Trì vội vàng lấy tay bịt chặt miệng cô lại:

- Vợ à , em tha cho anh có được không hả, anh sai rồi,

sau đó anh đã nghĩ lại rồi, anh có thể ghen tuông đến mức muốn giết người, đổi

lại là em thì em cũng vậy thôi. Anh yêu em , Tiêu Tiêu, sau này anh sẽ chung

thủy, em thấy chồng em giờ gãy chân, gãy tay rồi, sắp thành phế nhân rồi đây

này. Hơn nữa chuyện của em và Hứa Minh Chương chẳng phải chúng ta đã coi như là

quá khứ rồi hay sao?

Thời Tiêu bĩu môi

- Anh đúng là đồ xấu xa!

Diệp Trì làm bộ tội nghiệp:

- Bởi vì những tấm ảnh này mà Diệp tướng quân nhà ta

đã ném cả cái lọ hoa vào đầu anh, suýt nữa thì tiêu đời đấy, em cũng hả giận đi

nhé! Người ta bảo quân tử không so đo chuyện cũ, chuyện trước đây chúng ta đừng

truy cứu nữa, em hãy chờ xem những biểu hiện sau này của anh. Hay là đợi về nhà

rồi, anh sẽ làm theo lời Quyên Tử, anh sẽ chuyển hết tài sản công ty, nhà cửa,

tiết kiệm sang tên em, nếu như anh mà phạm lỗi, anh sẽ trắng tay ra khỏi nhà,

em thấy thế nào?

Thời Tiêu phì cười, lấy ngón tay cào cào mặt anh:

- Chẳng phải anh rất “bạo chúa” sao, bỗng dung lại

ngoan thế? Thật là mất mặt quá đi, em mà truyền ra ngoài thì tiếng tăm của Diệp

thiếu gia coi như đi tong nhỉ!

Diệp Trì cười như mếu:

- Bạo chúa á ? Kể từ lúc gặp em, anh biến thành “gấu

chó” rồi, vợ à, em thương anh đi mà, nhé…

Lâm Yến đẩy cửa bước vào, vừa hay nghe được câu này

liền che miệng cười. Diệp Trì sau vài giây ngại ngùng liền nắm tay lại đưa lên

miệng giả vờ ho rồi hỏi:

- Diệp Sinh đâu rồi?

- Ở ủy ban có chút việc, anh ấy đi trước rồi, bảo em

nói với hai người một tiếng. Chiều nay em cũng về luôn, em hỏi bác sĩ rồi, hai

tuần nữa là anh có thể xuống giường đi lại rồi! Chú Phan đã gọi điện qua đây,

bảo hai người mau mau quay về để chú ấy làm kiểm tra toàn diện cho anh. Ngoài

ra, Thời Tiêu cũng phải kiểm tra định kỳ thai sản!

Diệp Trì gật đầu đáp:

- Chuyện này em không phải lo đâu, không cần lâu như

thế đâu. Chỉ vài ngày nữa là bọn anh về thôi, dù gì không phải nhà mình nên cứ

thấy không yên.

Lâm Yến khẽ cười

- Hai người trải qua bao nhiêu chuyện rồi, sau này cố

gắng sống cho tốt !

Hai tuần sau, Thời Tiêu và Diệp Trì gặp Phương Chấn

Đông và Hàn Dẫn Tố rồi quay về thành phố B.Cũng chính lúc này Thời Tiêu mới

biết Phương Chấn Đông rốt cuộc là người như thế nào. Nên nói thế nào nhỉ, anh

là một tướng quân tài giỏi, một người chồng dịu dàng, một người cha yêu thương

con cái, mỗi ánh mắt anh ta nhìn Dẫn Tố đều ánh lên sự trân trọng và yêu

thương.

Diệp Trì nói với cô, hồi đầu để lấy Dẫn Tố mà Phương

Chấn Đông đã làm ầm ĩ suốt một thời gian dài. Thật không biết giữa hai người có

những chuyện gì, không biết có giống như cô và Diệp Trì hay không, phải trải

qua sinh tử mới biết gìn giữ tình yêu.

Không về qua nhà mà Diệp Trì được đưa thẳng đến phòng

dịch vụ của bệnh viên Nhân Dân. Mặc dù lúc ở Trùng Khánh, dịch vụ cũng không

tồi, nhưng dù gì ở đây cũng là địa bàn của Diệp Trì . Hơn nữa công ty cũng có

việc cần xử lý gấp, dù gì cũng đã mất không ít thời gian vào chuyện này, hai

hạng mục công trình lớn vừa mới được khởi công, cho dù thuộc hạ có giỏi thế nào

thì một ông chủ như Diệp Trì cũng không thể nghỉ ngơi quá lâu được.

Buổi sáng nhập viện, làm kiểm tra tổng thể, ăn cơm

trưa xong, Diệp Trì liền mở cuộc họp tại phòng bệnh đến tận bây giờ. Thời Tiêu

nhìn đồng hồ, kim giờ đã chỉ năm giờ chiều, Thời Tiêu ngẫm nghĩ một hồi, đang

định bước vào thì của phòng bệnh mở ra, người ở bên trong lần lượt đi ra, cúi

đầu lịch sự chào Thời Tiêu .

Người đi ra cuối cùng là thư ký Lưu, Thời Tiêu liền

kéo anh ta lại, thì thầm:

- Sau này có thể thu ngắn thời gian họp không, tôi sợ

sức khỏe anh ấy không chịu nổi !

Thư ký Lưu gật đầu:

- Tôi sẽ kiến nghị lên tổng giám độc Diệp, nhưng chưa

chắc đã có tác dụng !

Nói rồi anh ta gãi gãi đầu:

- Chuyện đó…thực ra chị nói với anh ấy có lẽ sẽ có

hiệu quả hơn !

- Tiêu Tiêu, em còn làm gì ở bên ngoài mà chưa vào thế

?

Tiếng Diệp Trì từ trong phòng bệnh vọng ra. Thời Tiêu

gật đầu với thư ký Lưu rồi đi vào bên trong.

Thư ký Lưu không khỏi lắc đầu mỉm cười, vừa ngẩng đầu

lên đã thấy Diệp tướng quân và vợ đang tiến lại gần, vội vàng cúi đầu chào.

Diệp tướng quân liếc thư ký Lưu, khẽ gật đầu. Thư ký Lưu bước lên trước, mở cửa

phòng bệnh cho họ.

Diệp Trì đang làm nũng với Thời Tiêu ở trong phòng.

Gần đây Diệp Trì coi như được nếm “ngọt” đã đời. Thời Tiêu vợ anh mặc dù da mặt

mỏng nhưng dễ mềm lòng, chỉ cần anh giả bộ đáng thương, đưa ra những yêu cầu

không đến nỗi quá đáng quá, Thời Tiêu thường sẽ đồng ý.

Vì vậy Diệp Trì học được thói giả bộ yếu đuối, ngon

ngọt năn nỉ vợ, nhìn Thời Tiêu đỏ bừng mặt nhận lời, cảm giác ấy thật ngọt

ngào, hạnh phúc khỏi nói !

Lúc nãy Diệp Trì họp mệt, cứ nhất định bắt Thời Tiêu

phải lên giường nằm với anh một lát. Giữa ban ngày ban mặt, người ra người vào,

Thời Tiêu có chết cũng không chịu. Diệp Trì mặt dày quen rồi, nhưng da mặt cô

còn mỏng, lúc ở bệnh viện quân đội Trùng Khánh, anh cứ năn nỉ bắt cô hôn anh, như

vừa hôn là anh liền ghì chặt lấy cô không chịu buông, mấy lần bị cô y tá bắt

gặp, xấu hổ gần chết.

Lúc ra khỏi bệnh viện Trùng Khánh, Thời Tiêu phải cúi

gằm mặt xuống cho đỡ ngượng. Ai ngờ giờ đến đây rồi, Diệp Trì lại được đằng

chân lân đằng đầu. Thời Tiêu cắn chặt môi, nhất quyết không chịu, cô biết lần

này đồng ý, lần sau không còn biết yêu cầu gì nữa?

Vợ chồng Diệp tướng quân bước vào, nhìn thấy cảnh

tượng: Thời Tiêu ngồi bên giường, Diệp Trì ghé sát gần ôm lấy cô, thì thầm vào

tai cô chuyện gì đó, người ngoài nhìn vào thấy vô cùng thân mật.

Diệp Trì khẽ đằng hắng khiến Thời Tiêu giật nảy mình,

vội vàng đẩy Diệp Trì ra, đứng bật dậy. Diệp Trì bị cô đẩy liền rên lên một

tiếng, Thời Tiêu vội vàng quay lại đỡ anh”

- Sao,

Diệp Trì lắc đầu rồi lại thì thầm vào tai cô:

- Tối nay em phải đền anh đấy !

Mặt Thời Tiêu đỏ bừng lên, khẽ lườm anh một cái rồi

quay sang đón lấy cái cặp lồng giữ ấm trong tay bà Diệp:

- Bố mẹ, bố mẹ đến rồi ạ !

Diệp tướng quân nghiêm nghị nhìn cô rồi quay sang nhìn

Diệp Trì:

- Hừ, các anh các chị gây chuyện đến nỗi suýt mất cả

mạng, chúng tôi có thể không đến được không? Chuyện này tôi tạm gác lại, anh

chị nghe cho rõ đây, tôi không biết anh chị định làm cái gì, cứ sinh cháu nội

tôi ra trước rồi tính tiếp, đây là mệnh lệnh !

Thời Tiêu cúi đầu vâng dạ. Diệp Trì nhìn thấy vẻ tội

nghiệp của vợ liền vội nói:

- Không liên quan gì đến Tiêu Tiêu đâu, tại con hết

đấy ạ, tại con gây chuyện, bố muốn đánh muốn phạt , con nhận cả, đợi con ra

viện sẽ về nhà chịu phạt. Cho dù bố có nhốt con trong mật thất ba tháng cũng

được, mong bố bớt giận ạ! Cháu nội của bố vẫn khỏe, bố cứ yên tâm, thằng nhóc

chết tiệt cứ nhảy tưng tưng trong bụng Tiêu Tiêu đấy ạ!

Bà Diệp trừng mắt:

- Nói lăng nhăng, cái gì mà chết tiệt ? Đây là cháu

đích tôn nhà họ Diệp đấy !

Ba Diệp đỡ Thời Tiêu ngồi xuống ghế, xoa xoa bụng cô,

thở dài:

- Hai đứa thật là, là cha mẹ rồi mà chẳng chịu nghĩ

cho con gì cả, cứ hành hạ nhau thế, xảy ra chuyện lớn còn giấu bố mẹ. Nói đi

cũng phải nói lại, có chuyện lớn thế nào mà không thể giải quyết trước mặt

nhau, thằng Trì có phạm lỗi gì, con cứ đến nói với mẹ, mẹ không trị được nó còn

có bố nó. Thế này mà chẳng may xảy ra chuyện gì thì biết làm thế nào?

Bà Diệp nhìn Thời Tiêu hồi lâu rồi xót xa n

- Con nhìn xem, gầy đến thế này rồi, chắc chắn là

không đủ dinh dưỡng rồi. Cứ ở suốt trong bệnh viện, ăn ngủ không đầy đủ, hay là

cứ theo mẹ về nhà, tẩm bổ cho tốt, ở đây cứ để mẹ bảo gì giúp việc đến giúp là

được !

Diệp Trì vội vàng phản đối:

- Mẹ, chú Phan nói rồi, ba ngày sau sẽ có kết quả kiểm

tra, không vấn đề gì đâu, cứ để con về nhà tĩnh dưỡng cũng được. Mẹ cứ để vợ

con ở đây với con thêm vài ngày. Không có cô ấy con không ngủ được. Mẹ không

thể có cháu nội rồi lại ném con trai mẹ sang một bên như thế chứ !

Thời Tiêu vội vàng trừng mắt với Diệp Trì . Diệp Trì

liền mặt dày chớp chớp mắt với vợ. Bà Diệp phì cười, Thời Tiêu thì đỏ bừng mặt,

cúi đầu ngại ngùng, khẽ giật áo bà Điệp. Bà Diệp xoa đầu cô nói:

- Hai đứa thật là ! Đợi ra viện rồi thì chuyển về nhà

ở nhé, mấy tháng sau phải bồi bổ cho tốt, nếu không đứa bé sinh ra lại yếu ớt

thì phiền phức lắm đấy !

Tiễn ông bà Diệp về xong, Thời Tiêu liền quay lại,

nghiến răng bẹo má Diệp Trì:

- Để em xem da mặt anh rốt cuộc dày đến đâu, toàn nói

năng linh tinh…

Diệp Trì cười he he rồi nhân cơ hội hôn cô mấy cái.

Phong Cẩm Phong vừa bước vào đã nhìn thấy hai người thân mật như thế, sắc mặt

liền sầm xuống.

Nhìn thấy cô ta bước vào, khuôn mặt cười nhăn nhở của

Diệp Trì lập tức sầm xuống.

Phong Cẩm Phong khựng lại, Thời Tiêu ngẫm nghĩ một lát

rồi đứng dậy:

- Em ra ngoài lấy nước nhé !

Xách phích nước nóng ra ngoài lấy đầy phích nước xong.

Thời Tiêu liền đứng dựa vào cửa sổ hành lang chờ đợi. Từ góc Thời Tiêu đang

đứng có thể quan sát cả thành phố này, mặc dù hoàng hôn chưa nhuộm đen cả bầu

trời nhưng thành phố đã lên đèn.

trong lòng Thời Tiêu cảm thấy hơi thương hại Phong Cẩm

Phong, từ nhỏ đến lớn theo đuổi một người đàn ông, gần như dùng toàn bộ thủ

đoạn và tâm sức mà vẫn không đạt được. Thậm chí trong lòng Diệp Trì , cô chẳng

có chút chỗ đứng nào, có thể trước đây còn miễn cưỡng coi là em gái, nhưng trải

qua chuyện này, tất cả những gì còn lại chỉ là sự đề phòng và căm ghét.

Diệp Trì lạnh nhạt với Phong Cẩm Phong, Thời Tiêu đã

được nếm cái cảm giác lạnh nhạt này của anh. Diệp Trì mà không yếu thì có chết

cũng không yêu, nhưng một khi đã yêu rồi nhất định sẽ không buông tay, cho dù

có phải dùng thủ đoạn bỉ ổi anh đều phải đạt được, đó mới là Diệp Trì .

Nếu như bây giờ cô còn chưa yêu anh ấy thì có lẽ cuộc

hôn nhân của hai người chính là bi kịch khủng khiếp nhất. Nhưng cô đã yêu anh,

vào chính cái đêm ấy, vào khoảnh khắc kinh hoàng tột độ, cô đột nhiên bừng

tỉnh, cô yêu Diệp Trì , cô đã yêu anh từ lâu.

Cứ nghĩ cô dứt khoát như thế, lạnh lùng như thế, nhưng

giờ nghĩ lại, trong lòng cô vẫn nhớ đến Diệp Trì . Bản thân cô cũng chẳng rõ

bắt đầu từ khi nào, nhưng trong lòng cô dám chắc, cô yêu người đàn ông độc đoán

ấy.

- Thời Tiêu !

Giọng nói của Phong Cẩm Phong vang lên sau lưng cô.

Thời Tiêu quay người lại, khuôn mặt Phong Cẩm Phong hiện lên trong ánh đèn có

vẻ gì đó không chân thực, nhưng giọng nói của cô ta dường như vẫn đầy kiêu ngạo

và coi thường như thế”

- Thời Tiêu , cho đến bây giờ tôi vẫn cảm thấy, cô

không xứng với anh ấy!

Thời Tiêu bật cười:

- Tôi không quan tâm đến những chuyện đó, cái tôi quan

tâm là anh ấy yêu tôi, yêu hơn cả tính mạng của anh ấy. Vì vậy cả đời này tôi

sẽ ở trong vòng tay của anh ấy, sống thật hạnh phúc !

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.