Hôn Nhân Đã Qua

Chương 51


Diệp Trì ngồi trên xe của Phương Chấn Đông đi thẳng ra

ngoại ô huyện Thông Giang, đến nhà của Phương Chấn Đông đang ở. Trên đường đi

Diệp Trì cứ nghĩ mãi, nếu anh nhớ không nhầm thì đây chính là nơi Hứa Minh

Chương bị điều chuyển đến. Vốn cứ tưởng đây là nơi khỉ ho cò gáy, nào ngờ đến

rồi mới biết đứng là non xanh nước biếc, đúng là may mắn cho thằng ranh ấy.

Lúc mới đến, Diệp Trì đã nghĩ: đừng có bảo vợ anh bỏ

trốn đến đây với Hứa Minh Chương đấy chứ! Nhưng hôm qua Hồ Quân gọi điện bảo

anh Đình Đình đã đuổi theo Hứa Minh Chương đến đây, hàm ý muốn bảo anh là “giơ

cao đánh khẽ”, đừng làm khó Hứa Minh Chương quá.

Diệp Trì biết chắc chắn nhà họ Hồ không thể nào cấm

đoán được Đình Đình, đành phải đồng ý chuyệnĐình Đình với Hứa Minh Chương. Diệp

Trì sảng khoái nhận lời, dù gì chỉ cần vợ anh không còn nhớ gì đến gã Hứa Minh

Chương ấy nữa là được.

Xe dừng lại trước một căn nhà hai tầng nhỏ, anh lính

hậu cần xuống xe , bật ô, Diệp Trì đi theo anh ta vào bên trong. Người mở cửa

là một cô nhóc rất đáng yêu, mở cửa ra, chưa kịp nhìn rõ bên ngoài là ai đã sà

đến:

- Mẹ, mẹ về rồi, con thỏ của con chết rồi, làm sao bây

giờ?

Diệp Trì ôm lấy con bé lên, con bé chẳng biết lạ là

gì, nghiêng đầu nhìn Diệp Trì , mắt chớp chớp: “Chú là ai?”

Diệp Trì hơi ngẩn người, đôi mắt của con bé trong veo

và ngây thơ, khiến cho anh nhớ đến Thời Tiêu.

Phương Chấn Đông từ đằng sau bước đến, ôm lấy bé:

“Bống, đây là chú Diệp!”

Cô nhóc mặc dù còn nhỏ nhưng nói năng rất rành mạch:

- Ô, con biết rồi, chú là chú Điệp, bị mất vợ. Sao vợ

chú lại đi mất thế? Có phải tại chú đánh vào mông cô ấy không?

Anh lính hậu cần chạy đến giúp cô giúp việc một tay

pha trà, ai nấy đều bật cười. Phương Chấn Đông đặt cô bé xuống, dí vào mũi:

“Chỉ được cái ăn nói linh tinh!”

Con bé liền chống nạnh:

- Bà nói với con là, trước đây bố từng đánh mất mẹ!

Nói rồi con bé liền kéo tay anh lính hậu cần, lắc lắc

hỏi:

- Chú Triệu ơi, mẹ cháu đâu, sao vẫn chưa về?

- Bống ngoan nhé, mẹ cháu sắp về rồi, chúng ta chờ

thêm một lúc nhé!

Dì dắt tay cô bé lên gác, Phương Chấn Đông nhìn Diệp

Trì:

- Đúng là lâu quá rồi không gặp, chớp mắt đã gần mười

n. Lần trước gặp nhau là ở buổi diễn tập hảo lục không quân liên hợp Hoa Bắc,

chúng ta có gặp nhau, cậu dẫn mấy người cắt đường lui của tôi, nếu không phải

tôi phản ứng kịp thì cả bộ Tư lệnh đã bị cậu san phẳng rồi, thể diện cũng đi

toi. Đáng tiếc về sau nghe nói cậu xuất ngũ đi du học, vốn muốn giao đấu với

cậu một trận để xem ai thắng ai bại, vậy mà…!

Diệp Trì cười, liếc nhìn người đàn ông trước mặt mình,

lịch sự nhưng cũng không khỏi ngang ngược. Nói như cách của Diệp tướng quân

thì, Phương Chấn Đông là một “tướng văn”, nhưng trên chiến trường, người ấy có

thể liều mạng, độc ác gấp nhiều lần loài sói. Nhưng có như vậy mới là nam tử

hán, mới là đàn ông đích thực.

Hiện giờ, mặc dù đã bớt “góc cạnh” như thời trẻ, nhưng

thay vào đó là sự điềm đạm và chững chạc bộ quân phục ngay ngắn, trên vai đeo

quân hàm bốn sao, khuôn mặt trẻ trung nhưng toát lên vẻ uy nghiêm.

Con người Phương Chấn Đông rất cao ngạo, vô cùng cao

ngạo, có thể nói là chẳng coi ai a gì. Ngoài đám binh lính dưới cấp của anh ta,

anh ta chẳng nể nang ai bao giờ. Nhưng câu nói này của Phương Chấn Đông vô cùng

tự nhiên và thân thiết, gần như đã kéo gần lại khoảng cách, khoảng cách giữa

Phương Chấn Đông và Diệp Trì Một là bởi vì nể mặt Phong Cấm Thành, hai là bởi

vì trong lòng Phương Chấn Đông cũng có chút tiếc nuối nhân tài.

Hai người nói chuyện rất vui vẻ, mặc dù đến giờ Diệp

Trì đã xuất ngũ được nhiều năm, nhưng anh từng là một người nổi bật trong quân

ngũ, thế nên cũng có những nhìn nhận độc đáo đối với các chiến lược luyện binh.

Lúc Hàn Dẫn Tố về nhà, hai người đàn ông đã đến thư

phòng của Phương Chấn Đông , đứng trước tấm bản đồ quân sự, chăm chú nghiên

cứu.

Dẫn Tố thay quần áo lên lầu thăm con gái trước. Con bé

chơi mệt nên đã ngủ rồi. Cô liền xuống nhà tự tay pha trà, bê lên thư phòng.

Diệp Trì đương nhiên đã nghe nói về người vợ tái hôn

của Phương Chấn Đông . Chuyện của Phương Chấn Đông năm ấy cũng ầm ĩ lắm, anh ta

lúc ấy một mực đòi lấy một người phụ nữ có một đời chồng. Với địa vị và danh

tiếng nhà họ Phương, chuyện này đúng là không tưởng.

Nhưng hôm nay gặp mặt, Diệp Trì không khỏi thầm tấm

tắc, những phụ nữ thế này rất hiếm gặp, không chỉ rất xinh đẹp mà phong toát ra

từ bên trong con người khiến cho người phụ nữ này không chỉ đẹp, dịu dàng mà

còn khiến cho những người nhìn thấy cô cảm thấy bình yên, thanh thản.

Sắc mặt Phương Chấn Đông không hề thay đổi, nhưng ánh

mặt lại dịu dàng và sáng lấp lánh.

Điện thoại Diệp Trì đột ngột đổ chuông. Diệp Trì cáo

lỗi rồi đi ra gần cửa sổ nghe điện thoại, sắc mặt từ bình thản chuyển sang phẫn

nộ, chẳng còn nghĩ được là mình đang là khách nhà họ Phương nữa:

- Em nói ai? Tưởng Tiến, tiền bối của Tiêu Tiêu á?

Hàn Dẫn Tố ngẩn người, Phương Chấn Đông quàng vai Dẫn Tố,

nhìn cô hồi lâu rồi thì thầm hỏi:

- Sao thế, em khó chịu ở đâu à?

Dẫn Tố xua tay, đợi Diệp Trì đặt điện thoại xuống liền

do dự hỏi:

- Vợ anh là Thời Tiêu à?

Diệp Trì khựng người.

Xuất phát từ huyện Thông Giang, ngồi xe qua đường núi,

đến dưới chân núi thì trời đã tối đen rồi. Phương Chấn Đông bảo Diệp Trì đợi

trời sáng rồi hãy đi, mặc dù núi không cao lắm nhưng địa hình hiểm trở,hơn nữa

đường lại trơn trượt khó đi, trời lại tối, rất nguy hiểm.

Diệp Trì hay tin của vợ, đâu còn tâm trí nào mà lo

đường trơn trượt, mặc dù có là núi đao anh cũng phải đi. Phương Chấn Đông đành

phải cử bốn binh sĩ, vũ trang đầy đủ đi theo anh lên núi.

Năm người vừa lên đến đỉnh núi thì gặp mưa rào ập

xuống. Diệp Trì dùng ống nhòm quan sát trong đêm nhìn xuống cái thôn nhỏ heo

hút ở bên dưới, mặt liền trắng bệch ra:

- Các anh về báo tin ngay, núi ở đây chuẩn bị sạt lở

rồi.

Bốn anh lính này đóng quân ở đây cũng lâu rồi, đương

nhiên cũng biết. Nhìn ra xa, những cái cây to trên lưng chừng núi đều đang

nghiêng xuống, tốc độ rất chậm nhưng theo kinh nghiệm của họ, điều này vô cùng

nguy hiểm

Diệp Trì nói xong liền một mình lao xuống. Hai anh

lính liền ngăn lại:

- Anh Diệp, lúc này phải chờ viện binh đến đã, mình

anh xuống đó nguy hiểm lắm!

Diệp Trì hất tay họ ra, gầm lên:

- Mẹ kiếp, đừng có làm mất thời gian nữa! Vợ tôi đang

ở bên dưới, tôi không xuống đó thì còn gì là đàn ông?

Gào lên xong Diệp Trì liền lao xuống, gần như vừa chạy

vừa lăn. Mấy người kia cũng biết tình hình nguy cấp, vội vàng xuống núi báo tin.

Lúc Diệp Trì đến thôn, ngôi làng bé nhỏ đã bị chia làm

hai bởi đất đá ở trên núi sạt lở xuống. Trong tiếng mưa rào xối xả loáng thoáng

tiếng chó gà kêu, tiếng người huyên náo.

Mặc dù mưa to nhưng dưới góc cây đại thụ ở đầu thôn

vẫn đứng đầy người, trời tối đen chẳng nhìn rõ mặt. Họ nhìn thấy Diệp Trì từ

xa, liền đổ xô chạy đến như nhìn thấy cứu tinh.

- Giải phóng quân đến rồi, giải phóng quân đến rồi,

được cứu rồi!

Lúc trưởng thôn chộp lấy tay Diệp Trì,nhìn phía sau

Diệp Trì liền ngạc nhiên hỏi:

- Sao lại chỉ có một mình anh thế?

Diệp Trì gạt nước trên mặt nói:

- Mọi người mau tránh xa các căn nhà gỗ, cố gắng kiếm

một khoảng đất trống để trú ngụ. Đội cứu nạn lập tức đến ngay. Tiêu Tiêu đâu,

Thời Tiêu đâu? Cô ấy ở đâu?

Lúc này trưởng thôn mới biết hóa ra người này đến đây

để tìm cô giáo Thời .Ông chỉ vào căn nhà ở lưng chừng dốc đã bị bùn đất ngăn

cách, nói:

- Cô ấy ở bên kia, chúng tôi đã thử rồi nhưng không

sang được, cô ấy bị nhốt ở đó rồi!

nhìn sang bên đó, mấy căn nhà ở lưng chừng dốc đang

chầm chậm trượt xuống. Diệp Trì chẳng nghĩ ngợi gì mà xông về phía đó. Trưởng

thôn liền kéo anh lại nhưng không được.

Diệp Trì gần như phát điên lao về phía đó. Cũng may

Phương Chấn Đông đã trang bị vũ trang đầy đủ cho anh, cũng may Diệp Trì từng là

một quân nhân, và có dân làng ở đây buộc một đầu dây thừng vào hòn đá to ở bên

kia, một đầu dây buộc quanh eo anh, mấy người đàn ông mạnh khỏe của thôn đã kéo

sợi dây thừng, tránh để bùn đất đẩy Diệp Trì xuống.

May mắn cho Diệp Trì là những chỗ anh đi qua không bị

lún hay sụt lở, đều có những tảng đá rắn chắc. Khó khăn lắm mới vượt qua được,

bất ngờ một trận cuồng phong ập đến, Diệp Trì loạng choạng mấy bước, ngã nhào

xuống đất, đầu đập vào đá, máu tuôn ra hòa vào nước mưa. Diệp Trì mặc kệ, lấy

khăn tay ra buộc chặt vết thương rồi dùng cả tay lẫn chân để leo lên.

Vừa vào đến trong sân thì bức tường bao xung quanh đã

đổ sụp, Diệp Trì nghe thấy tiếng vợ: “Diệp Trì , Diệp Trì ơi, Diệp Trì …”

Tiếng kêu run rẩy, sợ hãi và tuyệt vọng. Diệp Trì lao

đến đạp cửa, hơn chục phát mà cửa vẫn không mở ra. Diệp Trì lấy cây súng là

Phương Chấn Đông đã nhét cho anh trước đó, kéo chốt bảo hiểm, lên đạn, giơ lên,

nhằm vào ổ khóa bắn liền mấy phát rồi dùng chân đạp mạnh, cánh cửa bật tung ra.

Cánh cửa rời ra, rơi vào chân Diệp Trì .

Diệp Trì chửi đổng một tiếng, nhảy bằng một chân vào

trong, chiếc đèn pin trên tay quét một lượt khắp phòng, lập tức nhìn thấy vợ

anh đang ôm chặt lấy bụng, co ro trong góc tường, run lên bần bật. Đang ở trong

bóng tối nên mắt cô không thể thích ứng với ánh sáng ngay, Thời Tiêu đưa tay

lên che mắt, miệng vẫn gọi tên Diệp Trì .

Diệp Trì tức phát điên lên, nhảy qua đó ôm cô vào

lòng, ôm thật chặt, chẳng còn chút kẽ hở nào.

- Cho dù em có chạy đến chân trời góc biển nào anh

cũng tóm được em về!

Nỗi khủng hoảng tích tụ lên đến đỉnh điểm, bỗng nhiên

nhìn thấy Diệp Trì , Thời Tiêu gần như sụp đổ, ôm chầm lấy Diệp Trì , gào khóc:

“Sao giờ anh mới chịu đến, sao giờ mới chịu đến, đồ khốn, khốn khiếp, sao giờ

mới chịu đếnThời Tiêu gào thét xong liền chủ động chồm đến, hôn lên môi Diệp

Trì , đưa lưỡi vào sâu trong miệng anh.

Trái tim Diệp Trì như mềm ra thành nước, làm gì có

thời gian để so đo chuyện cô bỏ trốn. Trong khoảnh khắc , lý trí đã trở lại,

anh vội đẩy cô ra: “Em đi mau đi, ra ngoài , đi từ đây ra!” Diệp Trì vừa nói

xong thì rắc một tiếng, mái nhà trên đầu hai người đổ sụp xuống.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.