Hôn Nhân Đã Qua

Chương 49


Tưởng Tiến đi rồi. Đứng trên nóc nhà, nhìn ra con

đường núi phía xa, nơi người đàn ông đang vẫy tay với cô, Thời Tiêu bỗng thấy

có chút áy náy.

Tâm ý của Tưởng Tiến rõ như vậy, sao cô có thể không

biết? Lúc nào cũng là anh vươn mình che chắn cho cô mỗi khi cô gặp nguy hiểm,

trước đây như vậy, bây giờ cũng vẫn vậy.

Tưởng Tiến nổi tiếng ở trường đại học A. Sau khi quen

biết Tưởng Tiến, Thời Tiêu có nghe được một số tin đồn về anh: một người đàn

ông theo Thanh Giáo, từ trước đến giờ chỉ thấy có rất nhiều cô gái đuổi theo

anh nhưng chưa bao giờ thấy anh qua lại với bất cứ cô gái nào.

Năm năm trước, lúc anh nhận lời giúp cô, lúc ấy Thời

Tiêu không nghĩ ngợi nhiều, nhưng giờ nghĩ lại, đó là Tưởng Tiến, sao có thể vô

duyên vô cớ giúp đỡ một đàn em mới quen biết được có mấy ngày. Có thể trước đây

cô ngu ngốc không biết đến. Nhưng những ngày ở đây, thứ tình cảm thỉnh thoảng

bộc lộ qua ánh mắt anh khiến Thời Tiêu e

Thời Tiêu rất lý trí, nói như Diệp Trì là sống vô tâm

vô tính, nói như Tưởng Tiến là lạnh nhạt bẩm sinh. Cô nghĩ kĩ rồi, nếu muốn

tiếp tục làm bạn với Tưởng Tiến, chỉ có cách giả bộ ngốc nghếch, dù gì giả ngốc

đôi khi cũng là cách giải quyết tốt nhất.

Mặc dù cảm thấy mình che đậy rất khéo, nhưng… Thời

Tiêu đưa tay lên xoa xoa trán mình, ở đó vẫn còn đọng lại hơi ấm:

- Cô ngốc à, đừng sợ, nếu người khác không cần em, vẫn

còn có anh!

Cậu này nghe có vẻ chuyện đùa, nhưng giọng nói rất

nghiêm túc. Thời Tiêu có thể nhận ra điều đó. Nhưng Tưởng Tiến à, anh xứng đáng

với một cô gái tốt hơn!

- Cô Thời, nước đầy rồi!

Hai học sinh ở bên dưới gọi với tên. Thời Tiêu cẩn

thận bám vào lan can đi xuống, mỉm cười gật đầu:

- Cảm ơn các em!

Cậu bé mới mười tuổi đầu, tính tình chất phác và nhút nhát

đặc trưng của trẻ em miền núi, nhưng lại toát lên vẻ chân thành và nhiệt tình.

Thời Tiêu rất thích nơi này, mặc dù cô cũng hiểu bản

thân mình chẳng qua chỉ đang chạy trốn. Nhưng nơi này khiến cho trái tim cô

bình yên, đôi khi cô nghĩ, nếu như cô cũng là một đứa trẻ lớn lên ở đây, mặc dù

nghèo khổ nhưng có lẽ sẽ ngây thơ và vui vẻ hơn nhiều.

Chớp mắt đã hơn một tháng trời, bên ngoài chẳng có

chút động tĩnh gì, có lẽ bởi vì cái thôn này ở nơi quá heo hút, cách biệt hoàn

toàn với thế giới bên ngoài. Cũng có thể Diệp Trì đã quên cô, đang hạnh phúc mỹ

mãn bên cạnh Phong tiểu thư rồi. Đây chẳng phải là mong muốn của mình sao?

Nhưng chẳng hiểu sao, khi cái ý nghĩ ấy nảy lên trong đầu, Thời Tiêu bỗng cảm

thấy vô cùng khó chịu và đau đớn.

Thời Tiêu lắc đầu thở dài, mình đúng là một đứa con

gái mâu thuẫn!

Tưởng Tiến đi rồi. Ngày hôm sao, trong thông có một

người lạ, tên là Hàn Dẫn Tố, một người phụ nữ sâu sắc, đẹp như tranh vẽ, nhưng

từ con người li toát lên vẻ gì đó rất mạnh mẽ, kiên cường, nét hạnh phúc tràn

ngập trên khuôn mặt. Cô là một họa sĩ, công theo giá vẽ đến đây để vẽ phong

cảnh. Đan Đan nói với Thời Tiêu, chị Hàn năm nào cũng đến đây vài lần, hơn nữa

chồng chị Hàn là chú giải phóng quân rất tài giỏi, đang đóng quân ở doanh trại

bên ngoài ngọn núi lớn.

Hàn Dẫn Tố sẽ ở lại ba ngày, ngoài những lúc vẽ phong

cảnh, cô còn tranh thủ thời gian dạy bọn trẻ một vài tiết mỹ thuật. Nhìn vẻ mặt

hào hứng và thích thú của lũ trẻ, Thời Tiêu lại cảm thấy chua xót. Một chuyện

bình thường như thế mà ở đây lại trở nên vô cùng quý báu.

Hàn Dẫn Tố và Thời Tiêu nhanh chóng trở lên thân

thiết. Hàn Dẫn Tố quyết định dọn đến ở nhờ trong nhà Thời Tiêu. Có Hàn Dẫn Tố,

Thời Tiêu mới phát hiện mình đúng là một kẻ vô dụng. Tài nghệ nấu bếp của Hàn

Dẫn Tố chẳng thể chê vào đâu, khả năng nấu món ăn Tứ Xuyên tuyệt vời, đủ cả màu

sắc, mùi vị lẫn hình thức. Thời Tiêu uống một ngụm canh cá, xoa xoa bụng mình,

hài lòng thốt lên:

- Chị Dẫn Tố, tài nghệ nấu nướng của chị thật tuyệt

vời!

Hàn Dẫn Tố đặt đũa xuống, nhìn Thời Tiêu cười:

- Thực ra chị làm món ăn Hàng Châu giỏi hơn, chị là

người Hàng Châu mà. Món ăn Tứ Xuyên là vì chồng chị thích ăn nên chị mới học

làm. Sau này có cơ hội chị sẽ nấu cho em ăn!

- Chồng chị á?

Thời Tiêu ngẩng đầu nói: "Đan Đan nói chồng chị

là chú giải phóng quân, đóng quân bên kia núi. Vậy thì chắc chị theo chồng đến

đây nhỉ. Thế mà em cứ tưởng chị là giáo viên, chị giảng bài rất chuyên

nghiệp."

- Trước chị từng là giáo viên. Sau khi kết hôn lại ly

hôn, sau đó lại tái giá với Trấn Đông. Vì đặc trưng nghề nghiệp của anh ấy nên

chị phải nghỉ việc đi theo đấy. Hai năm nay đóng quân ở Thành Đô, có thể sang

năm sẽ đi Tây Tạng.

Thời Tiêu há hốc miệng, Dẫn Tố bật cười:

- Em thật là dễ thương, giống hệt như con Bống nhà

chị!

- Bống? Ai thế chị?

- Con gái chị, năm nay được ba tuổi, cách trợn mắt há

miệng của nó cũng na ná như em!

Nói rồi Dẫn Tố liếc nhìn bụng Thời Tiêu:

- Xem ra cũng phải năm tháng rồi nhỉ, mặc dù ở đây rất

đẹp nhưng điều kiện y tế kém lắm. Hãy nghĩ cho đứa trẻ trong bụng, mau mau ra

khỏi nơi này đi.

Thời Tiêu chu môi: "Em muốn ở lại đây cả đời,

nuôi nấng con trai em!"

Dẫn Tố cười, nụ cười rất nhẹ nhàng, nhìn Thời Tiêu

dường như cô có thể nhìn thấy bóng dáng của chính mình vài năm về trước. Dẫn Tố

không khỏi lắc đầu, nghiêm túc nói:

- Chạy trốn thực ra không thể giải quyết được hoàn

toàn vấn đề. Chuyện lớn như thế nào, đi qua rồi ngoảnh đầu nhìn lại lại thấy

mình vô cùng ngốc nghếch, có thể trong lúc em còn chần chừ đã bỏ lỡ cảnh tượng

đẹp nhất của đời mình rồi!

Thời Tiêu ngẩn người:

- Chị Dẫn Tố, chị từng bỏ lỡ ư?

- Cái gì?

- Cảnh tượng đẹp nhất trong cuộc đời?

Dẫn Tố lắc đầu, ánh mắt hiện lên niềm hạnh phúc:

- Không, chị không bỏ lỡ, bởi vì "cảnh

tượng" của chị là sống động, là kiên định, từ đầu đến cuối đều đi theo

chị. Trong lúc chị thờ ơ không ngoảnh đầu lại, anh ấy luôn ở đằng sau chị, chạm

tay vào là tới, nhưng chị vẫn tiếc nuối, dù gì vẫn bỏ qua một chút thời gian có

thể hạnh phúc bên nhau.

Sáng ngày thứ ba, có hai anh bộ đội đến đón Dẫn Tố đi,

bọn họ rất cung kính với chị. Thời Tiêu biết, chồng của Dẫn Tố chắc chắn không

phải là một quân nhân bình thường. Chỉ có điều, một phụ nữ sau khi ly hôn rồi

vẫn có thể hạnh phúc như vậy. Thời Tiêu vô cùng ngưỡng mộ và chúc phúc cho chị.

Chị rất xứng đáng với hạnh phúc

Thời Tiêu nghĩ kĩ lại những lời Dẫn Tố nói, mặc dù cảm

thấy rất có lý, nhưng bảo cô quay về như thế này khiến cô cứ cảm thấy mất mặt

Bạn đang đọc truyện Hôn Nhân Đã Qua tại website ssTruyen. Truy cập ssTruyen.Net để đọc đầy đủ các chương của bộ truyện này

làm sao? Thời Tiêu cũng không biết rốt cuộc mình cảm thấy mất mặt cái gì, nhưng

cứ nghĩ trốn được ngày nào hay ngày ấy, hoàn toàn không hay biết, cô ở đây thì

ăn ngon ngủ yên, trong khi Diệp Trì thì đang sắp phát điên lên rồi.

Suốt nửa tháng ròng không có tin tức gì, cô mua vé

giường nằm đến Thành Đô, vậy mà lật tung cả Thành Đô rồi mà vẫn không thấy tăm

hơi đâu, cứ như thể đã mọc cánh bay mất hút vậy.

Ba ngày trước Diệp Trì đến Thành Đô, cũng may bố mẹ vợ

của anh chỉ về nhà vài ngày là đi, nếu không Diệp Trì cũng chẳng biết phải ăn

nói ra làm sao với họ nữa.

Mẹ vợ thường ngày trông cứ tưởng thờ ơ với mọi thứ

nhưng nếu biết chuyện Diệp Trì khiến cho Thời Tiêu phải bỏ đi, thật không biết

bà ấy có thể làm những gì? Diệp Trì cũng biết nếu muốn ở với vợ cả đời còn lại,

tuyệt đối không thể đắc tội với bố mẹ vợ.

Trước khi đi, Diệp Trì có đến tìm Quyên Tử, Diệp Trì

dám chắc nếu Thời Tiêu có liên lạc với ai, người ấy chỉ có thể là Quyên Tử.

Diệp Trì đập cửa suốt cả buổi, người ra mở cửa lại

chính là Tả Hồng, mặt mày hắc ám như kiểu không được thỏa mãn. Anh ta quấn

quanh eo một chiếc khăn tắm, trước ngực có mấy vết cào, trên mặt còn lằn rõ dấu

năm ngón tay. Vừa mở cửa Tả Hồng đã gào lên:

- Mẹ kiếp, ai thế? Mới sáng ra đã đến phá quấy rồi!

Nhìn thấy Diệp Trì, Tả Hồng vội vàng che đi vết thương

trên mặt. Diệp Trì chẳng buồn đoái hoài đến hành động "bịt tai giả

vờ" nghe thấy tiếng chuông của Tả Hồng, hỏi thẳng:

- Quyên Tử đâu, có ở nhà không?

Nói rồi liền đẩy cửa bước vào. Tả Hồng vội giơ tay ra

ngăn lại:

- Này này Diệp Trì, cậu đợi chút đã, đợi ở đây chút

đã, để tôi bảo vợ tôi chỉnh trang lại tí có được không, có câu "không nhòm

ngó vợ bạn"

Mặc dù đang rất sốt ruột nhưng Diệp Trì nghe vậy cũng

phải bật cười:

- Vợ cậu á? Cút m… đi, Quyên Tử mà chịu làm vợ cậu,

tôi đổi thành họ của cậu luôn!

Tả Hồng cười nham nhở:

- Nói chung là cô ấy lên giường với tôi thì chính là

vợ tôi rồi!

"Bốp" một cái, Tả Hồng bị ai đập vào sau

gáy:

- Đừng có mặt dày như thế, anh khóc lóc vật vã, một

mực đòi lên giường với tôi. Chúng ta đã nói rõ rồi, đôi bên tự nguyện, cái gì

mà vợ với chả chồng? Đừng có giở trò này với tôi, nghe mà thấy buồn nôn!

Diệp Trì chưa kịp nhìn thấy bộ dáng Quyên Tử thì Tả

Hồng đã vội vàng che chắn rồi ôm lấy Quyên Tử vào trong:

- Được rồi, bà cô ơi, em nói gì cũng được hết! Em vào

nhà ăn mặc đàng hoàng rồi hãy đi, như thế này thì còn ra thể thống gì nữa?

- Bà đây ăn mặc vô cùng đàng hoàng, anh còn đòi hỏi

tôi mặc cái gì nữa?

- Bộ này lộ ngực, lộ chân, đàng hoàng cái cóc khô gì…

Diệp Trì chẳng hơi đâu đếm xỉa đến hai người bọn họ,

giờ đến việc của mình anh còn chẳng lo xuể. Cuối cùng Quyên Tử cũng mặc bộ quần

áo ngủ của Tả Hồng rồi đi ra, ống quần xắn cao, bộ quần áo rộng thùng thà thùng

thình, trông như trẻ con mặc quần áo người lớn, khiến cho vẻ đẹp gợi cảm thường

ngày bị che đi, thay vào đó là chút trong sáng, đáng yêu hiếm có.

Diệp Trì liếc hai người bọn họ, không khỏi nhíu mày.

Quyên Tử ngáp dài một cái, nói chẳng cút thiện cảm:

- Anh đến đây làm gì, ở đây không hoan nghênh anh!

- Tiêu Tiêu ở đâu?

- đâu á?

Quyên Tử cười khẩy, lạnh lùng đáp:

- Không biết, mà cho dù có biết cũng không nói cho

anh!

Diệp Trì mắt sắc như dao lam, đứng bật dậy. Tả Hồng

liền vội vàng ấn anh ngồi xuống, lên tiếng dàn hòa:

- Hai người làm cái gì thế? Có gì từ từ nói mà!

- Anh cũng biến đi! Đàn ông chẳng thẳng nào tử tế, cả

hai cút hết cho tôi!

Quyên Tử vừa nói vừa đạp Tả Hồng "thẳng

chân". Tả Hồng khẽ rên lên, nhón chân xoay hai vòng:

- Sao em độc ác thế, sau này anh tàn phế là em phải

chịu trách nhiệm đấy!

- Nực cười, chịu trách nhiệm á? Tìm vợ chưa cưới của

anh mà bắt chịu trách nhiệm, đến lượt tôi chắc? Mẹ anh là người đầu tiên không

đồng ý đấy! Chẳng phải mẹ anh nói tôi yêu nghiệt sao? Anh nên tránh xa tôi ra

cho sớm, kẻo tôi lại mang tai họa đến cho anh, cho cả nhà anh đấy!

Diệp Trì nhíu mày:

- Quyên Tử, Tiêu Tiêu đang mang bầu năm tháng rồi, cô cũng

biết cô ấy chưa từng đi xa bao giờ, nếu như có xảy ra chuyện gì…

- Có xảy ra chuyện gì? Diệp Trì, anh đừng mèo khóc

tiếng chuột nữa, đừng tưởng tôi không biết, những chuyện anh đã gây ra, cho dù

Thời Tiêu có muốn sống tiếp với anh tôi cũng không đồng ý! Giờ vẫn còn sớm,

giải tán cho nhanh. Thời Tiêu tốt xấu thế nào sau này chẳng liên quan gì đến

anh! Cút, cút hết!

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.