Hôn Nhân Đã Qua

Chương 30


Thời Tiêu ghét nhất là gì? Ghét nhất là bị uy h**p, đe

dọa! Bốn năm trước, mẹ Hứa Minh Chương đã dùng chiêu này để ép buộc cô từ bỏ

tình yêu của mình. Bốn năm sau, Diệp Trì cũng dùng chính thủ đoạn này để ép cô

buộc phải theo anh ta về nhà.

Nhà? Trong tim Thời Tiêu, có lẽ lúc đầu cô chỉ coi

mình là một khách ở nhờ, nhưng cũng từng có một thời gian cô thực sự coi đây là

nhà của mình.

Nhà là cái gì? Còn nhớ trong một cuốn tiểu thuyết đã

nói, nhà là nơi mọi người đối xử chân thành với nhau, nhà là một chuyến đi xa

từ

lúc đầu xanh cho đến khi đầu bạc. Nhà là trạm dừng

chân của cuộc đời, cũng là bến cảng tránh bão của chúng ta.

Diệp Trì từng mang lại hơi ấm cho cô, gần như đã ủ ấm

trái tim lạnh giá bao nhiêu năm nay của cô. Nhưng giờ anh đang uy h**p cô, dùng

Quyên Tử để uy h**p cô.

Nếu nói đến những người Thời Tiêu quan tâm nhất, ngoài

bố mẹ cô thì chỉ có Quyên Tử. Qua đây cô cũng có nhận thức mới về sự bỉ ổi của

Diệp Trì, hoặc cũng có thể loại người như anh ta đã quen với việc đe dọa người

khác, bởi vì đe dọa có hiệu quả, nắm trong tay quyền lực thao túng trời đất, có

thể khiến cho những dân thường thấp cổ bé họng như cô phải tuân theo mệnh lệnh

của anh ta.

Lúc Diệp Trì cúi xuống thì thầm đe dọa bên tai cô,

Thời Tiêu chợt hiểu ra, cô muốn ly hôn nhưng cô không thể, chỉ cần Diệp Trì

không đồng ý, cả đời này cô và anh ta vẫn bị buộc chặt lấy nhau.

Tri nhân tri diện bất tri tâm, Thời Tiêu giờ nghĩ lại

mới thấy hồi đầu mình đã nghĩ quá đơn giản. Giờ nghĩ lại thấy chuyện chia tay

trong hòa bình với Diệp Trì là điều hoang tưởng.

Thời Tiêu nhìn chằm chằm ra bên ngoài cửa kính, một

buổi chiều hoàng hôn của mùa xuân, những chồi non đang nhú lên trên cành, không

khí phảng phất chút ẩm ướt được nhuộm vàng bởi hoàng hôn.

Cô đã đoán sai, Diệp Trì đã quen với việc đe dọa, thậm

chí còn thích đe dọa người khác. Bởi vì đe dọa khiến cho mọi chuyện đơn giản

hơn nhiều. Cái gì là đê tiện chứ? Trong từ điển của anh ta, chỉ cần có thể đạt

được một cách nhanh chóng, chuyện đê tiện đến đâu cũng chỉ là bình thường. Anh

ta đã nắm được điểm yếu của cô. Anh thậm chí còn hiểu cô hơn chính bản thân cô,

tính tình của cô quá lạnh lùng, anh đã nâng niu cô, chiều chuộng cô như vậy mà

cô vẫn nói đi là đi. Mặc dù lạnh lùng nhưng cô vẫn rất trọng tình, chỉ cần

người khác có bản lĩnh “cắm rễ” trong lòng cô, có thể cả đời này cô sẽ không

bao giờ quên, trọng tình trọng nghĩa, giống như Quyên Tử, giống như gã Hứa Minh

Chương kia.

Diệp Trì khẽ ngoảnh đầu nhìn sang cô: sắc mặt xanh

xao, những cơn gió lạnh bên ngoài thổi vào mặt cô, làm bay những lọn tóc mai

mềm mại, để lộ ra cái tai trắng ngần, giống như một miếng ngọc tinh xảo. Nơi

đây chính là khu vực nhạy cảm của cô, anh biết rõ lắm chứ, lần nào anh cũng mơn

man, l**m láp, khiến cho cô không khỏi rạo rực, bị k*ch th*ch rồi cô sẽ ngoan

ngoãn để mặc anh hành sự. Thời Tiêu lúc ấy khiến cho anh có thể lên tận trời

hái sao xuống cho cô.

Nhưng đó chỉ là d*c v*ng, Diệp Trì thu ánh mắt lại, từ

đáy mắt ánh lên vẻ ảm đạm mà người khác khó phát giác ra, cuối cùng anh cũng

hiểu ra, đó chẳng qua chỉ là d*c v*ng, thứ mà trước đây anh háo hức theo đuổi,

nhưng giờ đột nhiên anh lại cảm thấy tẻ nhạt, vô vị. Cái anh cần là tình yêu,

anh muốn có tình yêu của Thời Tiêu, muốn trái tim trong lồng ngực của cô khắc

tên anh, chỉ khắc tên anh. Cô phải yêu anh, cô buộc phải yêu anh.

Con người Diệp Trì không đạt được mục đích thì quyết

không chịu thua, chuyện làm ăn cũng thế, mà chuyện tình yêu cũng vậy.

Chiếc xe đỗ vào bãi, tắt máy, Diệp Trì còn chưa rút

chìa khóa ra thì Thời Tiêu đã đẩy cửa xe đi ra. Anh cũng mặc kệ, chỉ cần cô

theo anh về nhà thì mọi chuyện đều dễ nói.

Đồ đạc của Thời Tiêu vẫn ở chỗ Quyên Tử. Cô đi lên cầu

thang trước, lúc Diệp Trì rút chìa khóa thì cô đã lên cầu thang rồi. Anh ái

ngại lắc đầu, lại làm mình làm mẩy đây mà!

Diệp Trì chẳng giận cũng chẳng sốt ruột, chỉ chậm rãi

đi lên thang máy. Thang máy vừa mở đã nhìn thấy Thời Tiêu đứng ngoài cửa, cúi

đầu, mái tóc dài xõa xuống, che mất khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, chẳng thể nhìn

được vẻ mặt của cô. Cô dựa lưng vào tường, chân giẫm giẫm liên tục vào những ô

gạch men dưới sàn, giống hệt như một đứa nhóc chơi chán rồi về đến nhà mới phát

hiện ra quên mang chìa khóa, khiến cho người lớn tức không được mà bực chẳng

xong.

Diệp Trì đi đến đứng trước mặt cô, không buồn mở cửa

mà đưa hai tay nâng đầu cô lên. Anh phải dùng sức bởi cô đang dỗi, một mực

không chịu nghe theo lời anh. Bị Diệp Trì nâng mặt lên, Thời Tiêu không thể

không nhìn thẳng vào mặt anh ta. Hai người đứng rất gần nhau, hơi thở của anh

phả vào mặt cô. Thời Tiêu bất lực nhắm chặt mắt lại, không thèm nhìn Diệp Trì.

Anh khẽ cười, cúi xuống, nhẹ nhàng hôn vào đôi môi mà anh đang nhớ cồn cào.

Anh không nôn nóng, chỉ đặt lên môi Thời Tiêu một nụ

hôn, rồi một nụ hôn nữa… giống như là chuồn chuồn đậu nước, nhẹ nhàng và dịu

dàng.

Thời Tiêu không khỏi sởn gai ốc sợ hãi, đối với những

hành động thân mật của Diệp Trì, cô bắt đầu có bản năng phản kháng. Đêm ấy đã để

lại ký ức sâu đậm với cô, nhưng phản kháng sẽ mang lại điều gì? Thời Tiêu càng

thêm sợ hãi. Cô nhắm chặt mắt lại để mặc cho anh hôn, hết cái này đến cái khác,

cảm giác anh đã dừng lại, hồi lâu không có động tĩnh gì, Thời Tiêu thử mở mắt,

vô tình bắt gặp đúng ánh mắc của anh. Cô cứng đờ người như một tên tù binh bị

bắt giữ.

Diệp Trì nhìn cô rất lâu, lâu đến mức cái đèn cảm ứng

âm thanh trên trần nhà đã tắt rồi mà anh vẫn nhìn cô. Cùng với tiếng nói của

anh vang lên, cái đèn liền bật sáng trở lại: “Tiêu Tiêu, em không thắng được

anh đâu em biết không? Từ nhỏ đến lớn, chẳng có ai thắng được Diệp Trì này, giờ

em mới hối hận không thấy quá muộn hay sao? Hồi đó em đã dây vào anh, đã lấy

anh rồi, thế thì cả đời này em sẽ là của anh, của Diệp Trì này. Nói thế nào

nhỉ, sống thì nằm chung giường, chết nằm chung một mộ. Vì vậy nếu có ý nghĩ

khác, tốt nhất em nên từ bỏ cho sớm! Vô ích thôi!”

Diệp Trì thả cô ra, lấy chùm chìa khóa của cô trong

túi quần ra, đặt vào tay cô.

- Giờ thì mở cửa đi, chúng ta về nhà thôi!

Nói thực lòng, Thời Tiêu thật sự muốn vứt chùm chìa

khóa ấy vào mặt anh ta. Người đàn ông này thật vô liêm sỉ, bỉ ổi, độc đoán,

hoàn toàn không biết tôn trọng người khác, ý muốn của người khác đều phải thực

hiện theo ý anh ta.

Nhưng cô biết Diệp Trì là người nói được làm được. Cả

đời này cô sẽ bị ràng buộc với anh ta, trừ phi anh ta chán trước, từ bỏ trước,

muốn ly hôn với cô. Thời Tiêu đứng yên nhìn anh ta, ngọn lửa tức giận như đang

nhảy nhót trong đôi mắt. Diệp Trì mỉm cười, ôm cô vào lòng, nắm chặt bàn tay

cô, cắm chìa khóa vào ổ rồi mở cửa, kéo cô vào bên trong. có hơi bừa bãi, bên

cạnh tủ đựng giày có một chậu cây bị ném vỡ, cây bị bật cả rễ, đất rải ra khắp

nhà.

Diệp Trì cúi xuống ôm cô vào nhà: “Lát nữa anh sẽ xử

lý em!”

Thời Tiêu vùng vẫy vài cái bị Diệp Trì đánh vào mông.

Anh cúi xuống thì thầm: “Em mà còn chống cự nữa là anh không nhịn được nữa đâu

đấy!”

Thời Tiêu nhạy cảm nhận ra bộ phận nào đó ở bên dưới

cơ thể anh ta đang cứng lên. Cô cắn chặt môi, cụp mi xuống, không thèm nhìn anh

ta.

Người đàn ông này không bao giờ che giấu d*c v*ng của

mình, hơn nữa chỉ cần anh ta muốn là nhất định phải có cho bằng được, Thời Tiêu

hiểu rất rõ điều này, nhưng hiện giờ cô vẫn còn cảm thấy ám ảnh với chuyện này.

Diệp Trì cũng biết điều đó. Trên đường đi anh đã nghĩ,

dù gì Thời Tiêu cũng không giống như những người đàn bà mà anh từng chung đụng,

cô giống như là một bông hồng được lớn lên trong lồng kính, chưa từng trải qua

sương gió, cho dù trước anh có một Hứa Minh Chương, nhưng lần đầu tiên của cô là

dành cho anh, cô vẫn còn non nớt, anh có thể nhận ra được điều đó rất rõ ràng.

Tối hôm ấy anh thực sự quá tức giận, bị cơn ghen tuông

gặm nhấm đến phát điên lên. Lúc ấy anh đã nghĩ, hóa ra cô không chỉ thuộc về

mình, cái cơ thể ở bên dưới mình đã từng thuộc về một người đàn ông khác. Có

thể họ đã hôn hít, s* s**ng, hoặc có thể…

Diệp Trì không phải kẻ ngốc, đã lâu như vậy mà cô vẫn

chưa quên được một người đàn ông, vậy thì chắc chắn hai người đã từng rất thân

mật. Không cần nghĩ cũng có thể đoán ra, mặc dù vẫn giữ được “cái màng” mỏng

manh kia, nhưng những chuyện thân mật khác, có lẽ hai người cũng chẳng thiếu,

dù gì họ cũng đã yêu nhau.

Yêu nhau, đây là điều mà Diệp Trì cảm thấy khó chịu

nhất. Cô đã từng yêu, có thể giờ trái tim vẫn còn yêu. Hứa Minh Chương thì càng

khỏi phải nói rồi, chỉ cần thấy ánh mắt anh ta nhìn Thời Tiêu là có thể biết

anh ta yêu cô biết nhường nào, lưu luyến cô biết bao nhiêu.

Thực ra Diệp Trì cũng rất sợ, nếu như hai người họ yêu

nhau thế thì anh ngăn cản họ có nghĩa lý gì? Vì vậy anh phải điều tra, phải làm

rõ chuyện quá khứ của hai người, biết địch biết ta trăm trậnăm thắng. Diệp Trì

tôn thờ câu nói này, hơn nữa anh ta cũng rất muốn biết nếu như Hứa Minh Chương

đã không thể từ bỏ, vậy tại sao hồi ấy lại chia tay?

Trước mắt, quan trọng nhất vẫn là Thời Tiêu. Rõ ràng

cuộc bạo hành đêm qua đã để lại “di chứng” cho cô. Nếu nói Diệp Trì có điều

phải hối hận thì đây đúng là điều khiến anh hối hận nhất. Nếu như biết cô không

thể gạt bỏ chuyện cũ, lúc ấy có chết vì tức anh cũng tuyệt đối không làm như

vậy. Diệp Trì thở dài, đặt Thời Tiêu lên giường, xoa xoa đầu cô: “Anh đi chuẩn

bị nước tắm cho em, em tắm rửa trước, anh xuống nhà nấu cơm, vẫn còn canh gà,

anh nấu cho em ít mì nhé!”

Thời Tiêu nhìn thấy Diệp Trì như thế này chợt thấy

trong lòng khó chịu. Cô tự nhủ mình không thể mềm lòng. Cô ngoảnh đầu nhìn ra

ngoài cửa sổ, những căn nhà ở bên ngoài đều đã tắt đèn.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.