Hôn Nhân Đã Qua

Chương 26


Diệp Trì đâu có ngờ, trong khi mình nôn nóng trở về

thì lại có một “tin sốc” như vậy đang chờ.

Vừa tắt máy, nhìn vào gương chiếu hậu thấy có một

chiếc xe đang lái đến. Một chiếc xe hơi hạng sang lái đi trong đêm thực sự rất

bắt mắt. Diệp Trì vốn chỉ liếc qua, nhưng vừa xuống xe, anh đã không khỏi nhíu

mày.

Chiếc xe ấy đỗ lại ở dưới cột đèn, mặc dù đèn không

sáng lắm nhưng vẫn có thể nhìn thấy rõ. Người ngồi tr

n ghế lái phụ chính là vợ anh.

Lửa giận bừng lên trong đầu Diệp Trì, mặc dù Thời Tiêu

nói ăn cơm xong còn đi hát, nhưng đi đến giờ này mới về thì thật quá đáng!

Thời Tiêu đẩy cửa bước xuống, Hứa Minh Chương cũng

xuống theo, đứng dưới cột đèn nhìn theo cô, cũng chẳng đi vào ngay mà chậm rãi

châm một điếu thuốc, đứng dựa lưng vào cột đèn và hút. Trong làn khói trắng

mỏng, khuôn mặt anh thấp thoáng toát lên sự u uất.

Thời Tiêu đi được hai bước liền đứng lại trên bậc

thang, nhưng không ngoảnh đầu lại, im lặng giây lát rồi nói: “Hứa Minh Chương,

tạm biệt!”

Tay Hứa Minh Chương run lên, điếu thuốc kẹp trong

những ngón tay rơi xuống đất. Tạm biệt, bốn năm trước, cô cũng từng nói như

vậy, cũng lạnh lùng nói với anh: “Hứa Minh Chương, tạm biệt!”

Ở nước ngoài mấy năm liền, đêm nào anh cũng giật mình

bừng tỉnh khỏi cơn mê, câu này dường như đã trở thành cơn ác mộng anh không thể

xua tan được. Tạm biệt, tạm biệt, không bao giờ gặp lại nữa. Thà không gặp còn

hơn, gặp rồi có thể thế nào chứ? Người đã có vợ, người đã có chồng. Bên cô đã

có Diệp Trì, còn mình, cho dù không có Hồ Đình Đình cũng sẽ là người khác. Mà

cho dù không có ai, cô cũng sẽ không ngoảnh đầu lại. Năm ấy cô đã cương quyết

đến thế, giờ vẫn y như vậy.

Giữa hai người họ chẳng còn chút hi vọng nào, nhưng

sao anh vẫn mãi lưu luyến, vẫn khao khát được ôm lấy cô, không thể nào buông

tay? Anh lại rút một điếu thuốc ra, rít vài hơi rồi ném xuống đường, di chân

dập tắt, cười chua xót rồi quay đầu lái xe bỏ đi.

Diệp Trì có ngốc thế nào cũng có thể hiểu ra, cái gã

Hứa Minh Chương này với vợ không phải mối quan hệ bình thường. Anh không nhìn

thấy vẻ mặt của Thời Tiêu, nhưng biểu cảm của anh chàng họ Hứa kia thì anh thấy

hết. Đây là một người đàn ông đau khổ vì tình, ánh mắt anh ta nhìn vợ anh vô

cùng lưu luyến, sâu sắc, hoặc có thể còn cả sự đau khổ, van lơn, hối tiếc…

Diệp Trì bắt đầu nghĩ đến Hứa Minh Chương. Trong ấn

tượng của anh, lần đầu tiên nghe thấy cái tên này là bởi tên sếp khốn kiếp bắt

cô đi tiếp khách. Giờ nghĩ lại, tối ấy anh đã ngồi máy bay về nhà ngay trong

đêm, nhìn thấy Thời Tiêu có vẻ là lạ, cô nói bị cảm cúm, nhưng anh nhớ, anh

thấy mắt cô sưng đỏ.

Anh hỏi nhưng cô chỉ nói rằng chơi điện tử nhiều quá,

trước khi đi ngủ lại uống nhiều nước. Vì vậy mà suốt mấy hôm liền, Diệp Trì

ngày nào cũng hạn chế thời gian chơi điện tử của cô, quy định chỉ được chơi

trong hai tiếng, vì chuyện này mà Thời Tiêu còn làm mình làm mẩy với anh mất

mấy hôm.

Giờ nghĩ lại, thấy mình đúng là ngu xuẩn hết sức, chắc

chắn là vì gặp lại tình cũ rồi. Chuyện ra sao Diệp Trì không rõ, chỉ biết chắc

chắn không phải quan hệ bình thường.

Diệp Trì không muốn truy cứu chuyện quá khứ, nhưng nếu

Hứa Minh Chương là bạn trai thời đại học của Thời Tiêu thật thì anh thực sự sẽ

để bụng, nói thực lòng, anh ta là một người đàn ông xuất sắc, xét về gia thế,

tướng mạo, khả năng… đều được xếp vào hạng xuất sắc trong giới bọn anh. Nếu

không mẹ của Hồ Quân đã chẳng sốt sắng vun vào cho con gái của mình.

Điều khiến Diệp Trì để tâm nhất chính là tuổi tác, hai

mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, cô đang ở độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời. Trước đây

Diệp Trì không cảm thấy, nhưng sau đó khi ở cùng Thời Tiêu, anh thường nghi ngờ

không biết cô có chê bai mình lớn tuổi quá không.

Mười tuổi, khoảng cách mười tuổi, theo như thời buổi

hiện nay, cứ cách nhau ba tuổi đã là cách nhau cả một “thế hệ”. Như thế chẳng

phải anh và Thời Tiêu cách nhau đến hẳn ba “thế hệ” có lẻ hay sao? Hơn nữa cô

đứng bên cạnh Hứa Minh Chương, rõ ràng là xứng đôi hơn, ít nhất là về tuổi tác.

Hơn nữa anh cũng chẳng phải thằng mù, cho dù biết Thời

Tiêu đã kết hôn, thằng nhóc này vẫn yêu cô.

Diệp Trì lúc này mới hiểu ra, thảo nào hôm tết anh cứ

thấy Hứa Minh Chương với Thời Tiêu có gì đó là lạ, hóa ra là can tình.

Diệp Trì đóng mạnh cửa xe, hùng hổ đi lên cầu thang,

lúc ấn thang máy còn thầm nghĩ: “Giỏi lắm, thích chơi trò này chứ gì? Tình cũ

không rủ cũng đến, ngó đứt tơ vương chứ gì? Đừng mơ! Để xem tôi trị cô ra sao!

Muốn cắm sừng Diệp Trì này hả? Đừng mơ!”

Diệp Trì mở cửa, ném chìa khóa xe lên mặt tủ đựng

giày, đá giày sang một bên, chẳng buồn đi dép vào mà đi thẳng chân trần lên

nhà, mở cửa phòng ngủ ra. Trong phòng chẳng có ai. Diệp Trì tức điên lên, cởi

áo khoác ngoài ném xuống đất, đi thẳng vào trong phòng tắm, giơ tay lên gõ rầm

rầm vào cửa: “Thời Tiêu, mẹ kiếp, cô ra đây ngay! Ra ngay!”

Thời Tiêu giật nảy mình, vừa mới c** q**n áo, ngâm

mình trong nước ấm, ai ngờ Diệp Trì quay về, chẳng phải anh ta bảo mai mới về

hay sao? Mặc dù trong lòng có hơi bất ngờ và vui mừng nhưng nhìn thấy bộ dạng

của mình như thế này, cô lại bực bội nói: “Anh làm gì thế? Em đang tắm, đợi một

lát!”

Rầm! Rầm! Rầm!

- Mở cửa ra, nghe thấy chưa! Thời Tiêu!

Thời Tiêu nổi cáu, đúng là dở hơi, nửa đêm nửa hôm mò

về lại còn làm loạn, đã vậy cô cứ ngâm mình trong bồn, mặt đắp mặt nạ, mặc xác

Diệp Trì muốn làm gì thì làm.

Diệp Trì đập cửa cả buổi mà chẳng thấy động tĩnh gì,

lửa tức giận trong lòng đã bừng lên dữ dội, anh giơ chân đạp cửa, đạp mấy lần

mà vẫn không mở được. Diệp Trì giờ mới hối hận vì đã làm cửa tốt quá. Anh lao

xuống lầu, tìm bộ chìa khóa sơ cua rồi lao lên tầng, mở khóa phòng tắm rồi đạp

cửa xông vào.

Thời Tiêu giật nảy mình, giật phắt cái mặt nạ xuống,

kinh ngạc nhìn anh. Diệp Trì mặc kệ, lửa giận đã bùng lên rồi. Anh túm lấy tóc

cô.

- Á, đau quá!

Thời Tiêu la lên. Cô vừa kêu đau, Diệp Trì đã không

khỏi mềm lòng, nới lỏng tóc cô ra, nhìn cô từ trên xuống dưới, ánh mắt nảy lửa

khiến Thời Tiêu không khỏi sợ hãi. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Diệp Trì

như vậy, cơn phẫn nộ của anh hung dữ như muốn hủy hoại tất cả.

N sợ hãi trong mắt Thời Tiêu khiến Diệp Trì trong phút

chốc khôi phục lại một chút lý trí. Anh cố đè lửa tức giận xuống, rít qua kẽ

răng: “Cô với Hứa Minh Chương rốt cuộc là có quan hệ gì?”

Mặt Thời Tiêu trắng bệch ra trong tích tắc rồi bình

thường lại ngay. Cô chẳng còn sợ hãi nữa mà bực bội nói: “Sao? Anh xông vào đây

là vì muốn lật lại chuyện cũ với em đấy hả?”

- Lật lại chuyện cũ ư?

Diệp Trì cười u ám: “Nói như vậy là cô thừa nhận rồi.

Hắn là cái gì, là mối tình đầu của cô, là bạn trai của cô thời đại học, hai

người đã làm những gì? Ôm ấp, hôn hít, sờ mó, hay là …”

Diệp Trì cúi xuống sát mặt cô: “Hay là…? Thế nào? Nó

có khỏe bằng tôi không?”

Thời Tiêu tức đến run rẩy, vung tay lên cao, chẳng

buồn nghĩ mà thẳng tay giáng cho Diệp Trì một cái tát thật đanh: “Anh tưởng tôi

cũng mặt dày, đê tiện, nhơ nhớp như anh chắc?”

Anh túm chặt lấy cánh tay cô vừa vung lên, siết rất

mạnh, mạnh đến mức Thời Tiêu có cảm giác xương cốt của mình như vỡ vụn ra.

Nhưng cô vẫn cố nhẫn nhịn, nhìn anh bằng ánh mắt bướng bỉnh. Mặc dù chuyện tình

cảm của cô và Hứa Minh Chương đã đi qua rồi, nhưng đó là đoạn hồi ức đẹp nhất

trong cuộc đời cô, đẹp đến mức cả đời này cô không thể nào quên. Đẹp đến mức cô

không thể để bất cứ ai sỉ nhục nó. Diệp Trì có tư cách gì mà chất vấn cô những

chuyện này?

Trước khi kết hôn, anh ta lăng nhăng đến mức nào, hầu

như ai ai cũng biết. So với anh, bản thân cô có thể coi là thánh nhân. Hơn nữa

cô nhớ rằng lần đầu tiên của mình đã trao cho anh ta. Thế mà anh ta còn nói như

vậy, đúng là kẻ khốn kiếp.

Dám tát tai Diệp Trì, cô là người đầu tiên. Một đại

thiếu gia lẫy lừng như anh mà lại để cho một con đàn bà sỉ nhục. Người phụ nữ

nhát gan này lại dám vung tay tát anh, đã thế tát anh rồi còn hùng hồn nhục mạ

anh như vậy. Cơn ghen tuông trong lòng Diệp Trì như một ngọn lửa bùng cháy dữ

dội, lan rộng ra, hủy diệt toàn bộ lý trí của anh. Diệp Trì chẳng qua chỉ hỏi

dò và suy đoán, nhưng khoảnh khắc khi suy đoán này thành thật, anh mới phát hiện

ra, mình thật sự khó mà chịu đựng nổi. Suy nghĩ duy nhất trong đầu anh là cô

không yêu anh, không phải vì cái gì khác, mà là vì trong lòng cô đã có người

khác, đến giờ cô vẫn chưa thể quên người

Cô yêu gã đàn ông ấy sâu sắc biết nhường nào, chân

thành biết nhường nào, chỉ cần nhìn những giọt mồ hôi rịn ra trên trán vì đau

đớn nhưng cô vẫn cắn chặt răng, dũng cảm nhìn thẳng vào mặt Diệp Trì là anh có

thể cảm nhận được.

Thất bại đến quá nhanh, nhanh như một trận lở núi,

bỗng chốc hàng tấn đất đá đổ ập xuống, chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi có

vài giây đã hủy hoại tất cả. Lần đầu tiên trong đời Diệp Trì cảm thấy đau đớn,

đau tới mức gương mặt như biến dạng đi. Anh đau đớn thì kẻ “đầu sỏ” gây ra nỗi

đau này là Thời Tiêu cũng đừng mong được thoải mái.

Diệp Trì bật cười ha hả, tiếng cười rất đáng sợ.

- Nhơ nhớp, dơ bẩn, cô có biết thế nào là nhơ nhớp, dơ

bẩn không?

Nói rồi anh đột nhiên thả tay cô ra. Đối mặt với một

Diệp Trì như thế này, Thời Tiêu bắt đầu sợ hãi. Diệp Trì lúc này rất không bình

thường, bản năng tự vệ khiến cô vùng ra khỏi tay anh ta, bất chấp mình đang ở

trong trạng thái không mảnh vải che thân, lao như bay ra ngoài. Mới chạy được

hai bước đã bị Diệp Trì kéo tóc lại chẳng chút thương hoa tiếc ngọc.

Anh ta xoay người đè cô vào bức tường phòng tắm, cảm

giác lạnh buốt ngấm vào da thịt cô. Thời Tiêu khẽ rùng mình, ngẩng đầu nhìn vào

mắt Diệp Trì. Ánh mắt anh ta tràn đầy sự tàn bạo, hung dữ, khiến cô vừa thấy xa

lạ vừa thấy sợ hãi. Đây nào phải là người đàn ông yêu thương, chiều chuộng cô

hàng ngày, anh ta chẳng khác gì một kẻ điên mất hết lý trí.

Thời Tiêu dồn sức toàn thân vùng vẫy, nhưng cơ thể cô

đã bị Diệp Trì đè chặt vào tường, không thể cử động được, phần dưới của anh

cứng lên, chạm vào Thời Tiêu, cô đột nhiên hiểu ra người đàn ông này muốn làm

gì.

Ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu, Diệp Trì đã nhấc một

chân của cô lên. Cô đẩy anh ta ra, rút được hai tay ra, hoảng loạn vùng vẫy.

Trong lúc hoảng loạn, cô đã cào lên cổ Diệp Trì, để lại những vết xước hằn trên

cổ anh ta.

Thời Tiêu càng phản kháng Diệp Trì càng nổi cáu. Giỏi

lắm, gặp lại tình cũ rồi nên không cho tôi động vào nữa chứ gì? Cơn giận bùng

lên, anh một tay siết chặt cánh tay cô, rút thắt lưng ra, trói chặt hai tay cô

lại, cởi khóa quần, rồiuồn c** q**n ra mà xông đến luôn, bất chấp sự chống cự,

phản kháng của Thời Tiêu.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.