Hôn Nhân Đã Qua

Chương 17


Thời Tiêu hơi tò mò nhìn xung quanh, cô không biết

rằng ở giữa trung tâm thành phố huyên náo lại có một góc nhỏ yên ắng như thế

này. Nó nằm ở một góc nhỏ trong trung tâm mua sắm, cách đó không xa là những

giá sách la liệt, bày đủ các loại sách báo. Mùi hương ngọt ngào của bánh ngọt

và nồng nàn của cà phê phảng phất xung quanh, rất giống cảm giác mà Lục Nghiêm

mang lại cho người khác: rất tư sản.

Thời Tiêu còn nhớ, lúc còn học đại học, Lục Nghiêm rất

thích các nhà văn nước ngoài như: Haruki Murakami, Franz Kafka, thích cà phê và

rượu vang, thích nhạc jazz...là những thứ mà cô cảm thấy không thể hiểu nổi,

thế mà anh ta lại vô cùng đam mê. Học đến năm thứ ba, Lục Nghiêm đã có thể nói

thành thạo tiếng Anh, tiếng Pháp, có lẽ còn có cả tiếng Nhật nữa, bởi cô từng

nhìn thấy anh “gặm” những cuốn sách văn học Nhật.

Lúc ấy cả anh và Hứa Minh Chương đều không ở kí túc xá

trong trường mà thuê một căn hộ hai phỏng ngủ cách trường không xa. Hứa Minh

Chương thích những những thứ truyền thống, Lục Nghiêm thì ngược lại. Cuối cùng,

một người ưa truyền thống như Hứa Minh Chương sau khi tốt nghiệp lại ra nước

ngoài du học, còn Lục Nghiêm thì ở lại trong nước, hơn nữa còn trở thành một

kiểm sát viên.

Kể ra thì đó cũng chẳng phải là chuyện bất ngờ gì, bố

của Hứa Minh Chương là người trong ngành công an, còn bố của Lục Nghiêm hình

như cũng là lãnh đạo viện kiểm sát ở đâu đó, nếu không hai người đã chẳng thể

lớn lên bên nhau. Nghe nói mẹ của Lục Nghiêm là một phiên dịch viên, có lẽ cái

cốt cách tư sản trong anh chính là bắt nguồn từ mẹ.

Thời Tiêu thu ánh mắt lại, ngẩng đầu thở dài: “ Rất

giống phong cách của anh!”

- Cái gì?

Lục Nghiêm nhướng mày hỏi.

- Cảm giác nơi này rất hợp với anh!

Lục Nghiêm không nhịn được cười. Hứa Minh Chương lúc

ấy thường nói, Thời Tiêu của tôi là một cô nhóc ngốc nghếch, tôi phải mua đồ ăn

sáng mang đến cho cô ấy, tôi phải ngồi giám sát cô ấy ăn sáng, tôi phải chở cô

ấy đến thư viện, tôi phải giúp cô ấy đoán đề thi...

Lục Nghiêm không tài nào nhớ nổi, kể từ khi quen biết

Thời Tiêu, Hứa Minh Chương có tất cả bao nhiêu cái “phải” làm nữa, hơn nữa gần

như mỗi cái “phải” đều có liên quan đến Thời Tiêu. Kể từ khi Thời Tiêu trở

thành bạn gái của Hứa Minh Chương, Lục Nghiêm đã trở thành một con “kì đà”,

trên con đường mà hai người hay đi bỗng xuất hiện một con nhóc. Cho dù là đi

đâu, Hứa Minh Chương cũng dẫn theo cô đi cùng.

Lục Nghiêm từng mắng Hứa Minh Chương là trọng sắc

khinh bạn, nhưng đến tận hôm nay, Lục Nghiêm mới hiểu, có lẽ đó không phải là

trọng sắc khinh bạn , mà là yêu quá sâu sắc, Hứa Minh Chương đã thật lòng yêu

và yêu quá sâu sắc.

Hai người học cùng nhau từ hồi mẫu giáo lên tận đại

học, dựa vào vẻ ngoài điển trai, tài năng cùng với điều kiện gia đình vượt

trội, xung quanh hai người có không ít các cô gái để mắt đến. Thậm chí hồi còn

học cấp ba, Hứa Minh Chương từng có một mối tình đầu khá mông lung, nhưng so

với mối tình với Thời Tiêu thì chẳng là gì.

Quen với Thời Tiêu hoàn toàn là một chuyện ngẫu nhiên.

Nhưng cái gọi là tình yêu lại chẳng có quy luật gì cả. Ngay từ cái lần ấy, Hứa

Minh Chương đã bị chìm đắm vào chuyện tình cảm này, thậm chí chẳng còn sức lực

mà vùng vẫy. Và trong i Thời Tiêu vẫn còn lơ mơ chưa hiểu hết vấn đề thì cô đã

trở thành bạn gái danh chính ngôn thuận của Hứa Minh Chương, khiến cho cả

trường phải bàn tán xôn xao.

Lúc ấy Thời Tiêu đang học kỳ thứ hai của năm nhất đại

học. Trong học viện, cô không phải là một người đẹp được xếp đầu bảng, nhưng cô

nhóc này cũng khá thú vị, tất cả những cậu sinh viên cưa cẩm Thời Tiêu cuối

cùng đều bị “gãy cưa” và bị thu nạp làm anh em, bằng hữu của cô nàng.

Minh Chương thì tấn công trực tiếp luôn, ngay buổi tối

hôm quen nhau, anh đã thẳng thừng “chiếm đoạt” nụ hôn đầu của cô nhóc. Sau đó

Minh Chương còn chia sẻ với Lục Nghiêm về cảm giác lúc ấy. Anh không giấu nổi

sự phấn khích trong lòng, nói: “Lục Nghiêm, tôi không nói ngoa đâu, lúc ấy tôi

có cảm giác tim mình như muốn bay ra ngoài, bay lên không trung rồi rơi bịch

xuống đất. Lúc ấy tôi biết cả đời chỉ có thể là cô ấy thôi!”

Lục Nghiêm lúc ấy biết bạn thân của mình đã bị lún sâu

vào chuyện tình cảm này thật sự, không còn cách gì có thể cứu vãn được. Lúc đó

anh đã nghĩ, chuyện của họ có thể lâu bền mãi mãi, nhưng đời chẳng ai biết được

chữ “ngờ”, sau một thời gian yên ấm, Thời Tiêu đột nhiên thay lòng đổi dạ, còn

Hứa Minh Chương thì lên đường đi xa.

Lục Nghiêm lúc ấy nổi cơn thịnh nộ, túm lấy cổ áo của

Hứa Minh Chương đã say mèm mà gào lên: “Mẹ kiếp, chẳng phải cậu bảo cả đời này

chỉ có thể là cô ta sao? Nếu đã như thế sao không đi mà cướp lại, nếu là đàn

ông thì mau đi cướp lại đi!”

Hứa Minh Chương lúc ấy chẳng còn chút ý chí, chỉ biết

lẩm bẩm một câu: “ Cô ấy không yêu tôi nữa, cô ấy không yêu tôi, tôi cướp lại

cũng có ý nghĩa gì?”, giọng nói vô cùng não nề, đau như cắt ruột gan... Đến tận

bây giờ, Lục Nghiêm vẫn còn nhớ như in từng cảnh tượng trong quá khứ. Lúc ấy

trong cơn tức giận, anh đã chạy một mạch đến kí túc của Thời Tiêu, đạp cửa xông

vào, lôi Thời Tiêu ra ngoài, hỏi thẳng chuyện có phải cô thay lòng đổi dạ

không. Lúc ấy Thời Tiêu đã lạnh lùng nói là đúng. Lục Nghiêm đã vung tay cho cô

một bạt tay trời giáng.

Lục Nghiêm còn nhớ lúc ấy mình đã ra tay rất mạnh, đến

nỗi mà tát Thời Tiêu xong, tay anh cũng như tê dại.

Lục Nghiêm trong vô thức siết chặt bàn tay phải, lạnh

lùng đưa mắt nhìn cô. Cô nhóc ngày nào đã lớn thật rồi,so với vẻ non nớt lúc

ấy, dường như Thời Tiêu bây giờ đã chững chạc và quyến rũ hơn nhiều. Lục Nghiêm

duỗi tay ra, bê cốc cà phê lên nhấp một ngụm: “Bánh xốp ở đây rất ngon, cô thử

đi!”

Thời Tiêu lắc đầu: “ Em nghĩ chắc anh không phải vì

muốn để em ăn bánh xốp nên mời em đến đây!”

Lục Nghiêm thu lại nụ cười trên môi, ánh mắt dò xét

nhìn Thời Tiêu: “ Tôi không biết rốt cuộc bốn năm qua đã xảy ra chuyện gì, giờ

nghĩ lại, thấy dường như mọi thứ không hợp với logic cho lắm. Nhưng giờ Hứa

Minh Chương đã về, hai người cũng gặp nhau rồi, vậy thì nói rõ trắng đen ra có

phải tốt hơn không, cần gì phải dùng cái cớ kết hôn rồi để lấp l**m cho xong

chuyện. Tính cách của Hứa Minh Chương ra sao chẳng lẽ cô còn chưa rõ? Cô càng

như vậy, cậu ta càng không thể từ bỏ. Đừng nói với tôi người đàn ông đưa cô đến

bệnh viện hôm ấy chính là chồng cô nhé? Chuyện này hoang đường đỉnh điểm đấy.

Hơn nữa tôi không thể không cảnh cáo cô, cho dù hai người quen nhau thế nào,

hãy tránh xa người ấy ra một chút, anh ta không phải loại tử tế đâu!”

- Không phải loại tử tế?

Đây là lần đầu tiên Thời Tiêu nghe được lời đánh giá

như thế này về Diệp Trì từ miệng người khác.

Lục Nghiêm dựa lưng ra sau, ánh mắt thoáng vẻ châm

chọc: “Có thể tôi đang ôm rơm nặng bụng rồi!”

Thời Tiêu không muốn bàn luận nhiều về Diệp Trì. Nói

chuyện với Lục Nghiêm về Diệp Trì, cô cứ cảm thấy anh ta có vẻ gì đó khác

thường. Thời Tiêu ngẩng đầu lên, nghiêm túc nhìn vào mặt anh ta mà nói: “ Lục

Nghiêm, em thật sự đã kết hôn rồi!”

Lục Nghiêm ngây ra một hồi. Trước khi đến tìm Thời

Tiêu, Lục Nghiêm dám chắc cô chỉ dùng lí do đã kết hôn để lừa phỉnh Hứa Minh

Chương mà thôi, hơn nữa anh cũng đã dò hỏi hết đám đồng nghiệp, lãnh đạo của Thời

Tiêu, bọn họ đều quả quyết cô chưa lấy chồng.

Lục Nghiêm nghĩ rằng, nếu cả hai còn chưa kết hôn, như

vậy là vẫn còn cơ hội, dù gì thì cũng đã từng yêu nhau đến chết đi sống lại.

- Thời Tiêu, đây không phải trò đùa đâu!

Thời Tiêu cười như mếu: “ Thực ra những chuyện này

không hề quan trọng, thử hỏi những gia đình như gia đình các anh có thể chấp

nhận một đứa con dâu xuất thân tầm thường như em không? Lục Nghiêm, đừng tự lừa

gạt bản thân nữa. Em có kết hôn hay không, không phải là vấn đề, điểm này đáng

ra anh phải hiểu rõ hơn em chứ?”

Lục Nghiêm bỗng ngây người ngạc nhiên, cô nhóc ngốc

nghếch của ngày nào giờ đã trở nên vô cùng sắc sảo. Theo như những gì Lục

Nghiêm biết về bố mẹ Hứa Minh Chương, chuyện này quả thật không dễ dàng. Nhưng

Lục Nghiêm luôn tin người có niềm tin nhất định sẽ thành công, chỉ cần hai

người kiên trì, cuối cùng cũng sẽ có ngày thành công, dù gì trên đời này làm gì

có bố mẹ nào thắng nổi con cái mình?

Mắt Lục Nghiêm đột nhiên sáng lên, anh thử thăm dò

Thời Tiêu: “ Hay là bốn năm trước mẹ Hứa Minh Chương từng đến tìm cô?”

Thời Tiêu cúi đầu, nhớ lại một buổi chiều hoàng hôn

bốn năm trước, đúng vào thời gian nghỉ hè, cô đi làm thêm, vừa về đến chân cầu

thang khu chung cư thì nhìn thấy một chiếc xe hơi sang trọng đỗ ở bên đường.

Gia đình cô sống ở chung cư của xưởng gang thép, trong một căn hộ kiểu cũ, lúc

ấy vẫn chưa được cải tạo hay di dời, những người sống ở đây phần lớn đều là

những công nhân của xưởng gang thép. Vì vậy sự xuất hiện của chiếc xe hơi này

thật sự rất bắt mắt.

Thời Tiêu không nén được liếc mắt vài lần. Cửa kính xe

từ từ hạ xuống, cô nhìn thấy ngồi trên ghế sau xe là một phụ nữ rất xinh đẹp và

sang trọng, nhưng ánh mắt có vẻ khinh khỉnh, bà ta nhìn cô từ đầu đến chân

khiến Thời Tiêu có cảm giác cô vô cùng hèn mọn và nhỏ bé.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên Thời Tiêu đã biết mẹ Hứa

Minh Chương không hề thích mình, thậm chí có thể nói là ghét. Giờ nhớ lại ánh

mắt ấy, cô vẫn còn thấy rùng mình.

Thời Tiêu thất thần hồi lâu, nghĩ một lát rồi quyết

định không nói. Dù gì chuyện xảy ra đã lâu rồi, giờ có nói đến cũng chẳng còn ý

nghĩa gì nữa. Lục Nghiêm không hỏi tiếp, thực ra trong khoảnh khắc thất thần

của cô ban nãy, anh đã hiểu ra,chắc chắn mẹ Hứa Minh Chương đã đến tìm cô.

Không cần nghĩ cũng biết những lời mẹ Hứa Minh Chương đã nói sẽ khó nghe như

thế nào. Trong mắt bố mẹ của họ, tình yêu thật ra chỉ là một thứ hết sức nực

cười, không hề có một chút giá trị so với chuyện lợi ích hay môn đăng hộ đối,

hoàn toàn không đáng để nhắc đến.

Điện thoại của Thời Tiêu đột nhiên đổ chuông, cô lấy

điện thoại trong túi ra,

- A lô, đang ở bên ngoài tòa nhà trung tâm thành phố,

gần cơ quan của Quyên Tử, lát nữa sẽ đi ăn cơm với cô ấy. Ừ! Ok! – nghe giọng

Thời Tiêu có vẻ trầm trầm, Diệp Trì biết cô đã hết dỗi rồi. Thấy cô bảo đang ở

gần tòa soạn của Quyên Tử nên anh nghĩ cô đang ngồi với Quyên Tử, thế nên không

hỏi thêm, chỉ dặn cô đừng ăn mấy thứ linh tinh, rồi bảo cô đến cửa hàng lẩu tự

chọn ở gần đó mà ăn, mùi vị cũng được mà cô cũng thích. Nghe thấy Thời Tiêu

đồng ý, Diệp Trì mới cúp máy.

Hồ Quân ngồi đối diện liền rút một cây gậy đánh golf

ra, nói đùa: “ Diệp Trì, tôi nói thật cậu đừng thấy khó nghe, cậu quản lý Thời

Tiêu nhà cậu hơi bị nghiêm ngặt quá đấy, sắp bằng bố cô ấy đến nơi rồi! Cẩn

thận kẻo có áp bực sẽ có phản kháng đấy! Hồi đó Đảng của chúng ta cũng giành

được chính quyền là nhờ thế đấy!”

- Im ngay!

Diệp Trì cầm trái bóng ném về phía Hồ Quân: “ Cậu rảnh

rang thế thì mau xử lý tình hình giao thông của thành phố ta đi, tắc đường đến

phát điên lên!”

Hồ Quân đẩy cây gậy đánh bóng ra, lạnh nhạt nói: “ Tắc

đường cho đáng đời! Đi mẹ hết xe đạp đi, cho khỏi tắc, đỡ phải nói tôi!”

Diệp Trì phì cười. Hồ Quân bỏ cây gậy xuống, đi đến

bên ghế sô pha, nằm thẳng cẳng xuống ghế, thở dài: “Chỉ có cậu là biết thưởng

thức! Hay là tôi cũng từ chức, qua chỗ cậu kiếm miếng cơm nhỉ! Chẳng cần gì

nhiều, cho tôi làm giám đốc thôi cũng được!”

Diệp Trì chẳng buồn đoái hoài, nghĩ đến chuyện lần

trước: “ À phải rồi, cậu có quen mấy gã ở trên thành phố mà vợ tôi tiếp hôm

trước không?”

Hồ Quân ngồi bật dậy: “ Cái gì? Ngay cả chuyện này mà

cậu cũng ghen à? Thôi đủ rồi đấy Diệp Trì ạ, tôi thấy lo thay cho vợ cậu đấy!

Nếu có ngày nào cô ấy đi với thằng khác thật...”

Còn chưa nói hết, thấy mặt Diệp Trì đã sa sầm, ánh mắt

sắc lạnh như dao, cứ như thể muốn ăn tươi nuốt sống người khác ngay lập tức, Hồ

Quân đành vội vàng im miệng: “ Thôi được rồi,tôi nói sai, chẳng qua tôi chỉ đùa

thôi mà, có cần nghiêm trọng hóa lên thế không? Thực ra thì trong ba thằng nhóc

ấy cũng có một người đáng lưu ý thật, là con trai của cục phó cục công an, mới

tước ngoài về đã được bố sắp xếp cho vào làm ở phòng điều tra kinh tế. Phó

phòng Hứa năm nay có cơ hội thăng quan, con đường công danh của thằng nhóc ấy

chẳng khác nào được trải thảm đỏ. Nghe nói nó cũng giỏi, “thái hậu” nhà tôi đã

nhắm thằng nhóc ấy rồi, đang bàn bạc, muốn vun vào cho con nhóc Đình Đình. Con

mắt của “thái hậu” nhà tôi sắc bén thế nào cậu cũng biết rồi đấy. Người bình

thường còn lâu mới lọt vào mắt bà ấy!”

Nói rồi Hồ Quân liếc sang Diệp Trì: “ Cậu chớ có nghĩ

vẩn vơ nữa! Vợ cậu cũng xinh đẹp, nhưng chưa đến mức khuynh nước khuynh thành,

đừng có nhìn ai cũng thành tình địch như thế!”

Diệp Trì bật cười: “ Cút mẹ đi, cậu mà còn không đi là

tôi lấy gậy đuổi ra đấy! Tôi còn nhiều việc phải làm, không rảnh rỗi ngồi tiếp

cậu đâu!”

Hồ Quân ngoan ngoãn nghe lời, đứng dậy chuẩn bị ra

ngoài, trước khi đi còn dặn dò: “ Đừng quên tối qua chỗ Đình Đình nhé, hôm nay

nhà hàng con bé khai trương, cậu không đi, sau này nó quấy nhiễu cậu thì đừng

có trách!”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.