Hơi Ấm

Chương 47


Chuyển ngữ: Loyal Pang

Biên tập: Trịnh Bà Bà

Vùng ngoại ô trống trải, hoàng hôn khiến bóng cây thoạt nhìn

nghiêng ngả, Hạ Miên khoanh cánh tay đi về phía trước, đột ngột xuất

hiện một người đàn ông mặc áo đen. Ánh mắt anh ta giấu sau mắt kính, Hạ

Miên không nhìn rõ lắm, chỉ thấy khóe môi anh ta hơi nhúc nhích, giọng

nói cứng nhắc như máy móc: “Cô Hạ? Bên này, mời.”

Lòng bàn tay của Hạ Miên cũng đổ mồ hôi lạnh, nhấc chân đuổi theo bước chân của người đàn ông.

Đi qua một con đường nhỏ trong rừng rất dài mới nhìn thấy một cái

đình mang phong cách rất cổ xưa. Xa xa Hạ Miên đã nhìn thấy gương mặt

lạnh lùng xa cách của Mạc Bắc, anh cũng không bị đãi ngộ bất công gì, mà là ngồi sừng sững trong đình.

Ngồi đối diện anh là một người đàn ông vai rộng lưng dài thoạt nhìn to lớn rắn chắc, bộ đồ tây tối màu ôm lấy cơ thể.

Hạ Miên bước nhanh đến, Mạc Bắc nghe thấy tiếng bước chân ngẩng đầu

lên, lúc thấy cô đôi mắt đen khẽ lóe lên, bỗng dưng giận dữ trừng mắt

với người đàn ông trước mặt: “Anh tìm cô ấy đến làm gì?”

Tiếng nói lạnh lùng vẫn như cũ, khóe miệng người đàn ông mỉm cười:

“Xem thử coi cuối cùng cô Hạ có điểm nào hấp dẫn cậu như vậy.”

Chân mày Hạ Miên cau chặt, đi đến bên cạnh Mạc Bắc, cẩn thận đánh giá anh một hồi mới quay đầu nhìn về phía người đàn ông đối diện.

Đây là một khuôn mặt vô cùng ưa nhìn, cũng không có quá nhiều nét thô lỗ, nhưng đáy mắt của anh ta lại mang theo sát khí và lạnh lùng đậm

đặc, khiến cho mặt mày thanh tú của anh ta thoạt nhìn có vài phần nham

hiểm.

Người đàn ông đã quan sát Hạ Miên, ngón tay thon dài gõ nhẹ từng cái lên mặt bàn đá cẩm thạch: “Hạ Miên?”

Hạ Miên nhếch khóe môi, nhìn anh ta phòng bị.

Người đàn ông đứng dậy, chậm rãi đi đến phía sau cô và Mạc Bắc, thân

hình anh ta cao lớn, vóc dáng rất cao, rõ ràng đứng phía sau hai người

không nhìn thấy được vẻ mặt tăm tối của anh ta, nhưng lại có một cảm

giác áp bức mãnh liệt khó hiểu.

Người đàn ông bỗng cúi người nhích đến gần Hạ Miên, khẽ nói: “Chồng cô là Bạc Cận Yến?”

Ngón tay Hạ Miên càng nắm chặt hơn, quay đầu cảnh giác nhìn chằm chằm anh ta: “Cuối cùng anh là ai? Muốn làm gì?”

Người đàn ông nhướng nhướng chân mày, bỗng nói ra một câu kỳ lạ khó hiểu: “Tôi biết chồng cô.”

Sắc mặt Hạ Miên càng khó coi thêm, cô vốn không dám suy nghĩ bậy bạ,

sợ người đàn ông này nói ra chuyện mà cô không cách nào tiếp nhận, ra vẻ trấn định nói: “Anh bắt Mạc Bắc làm gì?”

Người đàn ông nhíu nhíu chân mày như có điều suy nghĩ, nghiêng đầu cười nói: “Muốn chứng thực một số chuyện.”

Tròng mắt Hạ Miên nhanh chóng co rút, trong lòng bất an bắt đầu khẩn

trương khó hiểu, Bạc Cận Yến không đến nỗi nhàm chán vậy chứ, lúc này

còn chứng minh xem cuối cùng mình quan tâm anh ấy bao nhiêu sao?

Mạc Bắc đứng dậy ngăn trước người Hạ Miên, ánh mắt rét buốt nhìn lên

người đàn ông trước mặt: “Tôi không biết cuối cùng anh có mục đích gì,

nhưng tôi và Hạ Miên không có bất cứ quan hệ quá đáng gì cả. Bây giờ cô

ấy đã kết hôn, tôi chỉ lấy thân phận bạn bè ở bên cạnh cô ấy, cũng không ảnh hưởng đến bất cứ ai.”

Hạ Miên kinh ngạc nhìn Mạc Bắc, câu trả lời của Mạc Bắc hiển nhiên là anh cũng cảm thấy người đàn ông này quen biết Bạc Cận Yến. Trong lòng

cô càng thêm khó chịu, nhưng trước sau vẫn không tin được chuyện này sẽ

liên quan đến Bạc Cận Yến.

Người đàn ông nghe vậy, vẻ mặt không hề gợn sóng chút nào, lười nhác

ngồi trên ghế đá vắt chéo hai chân: “Cho nên trong lòng cậu còn thích

cô Hạ? Không cảm thấy bất công cho người vợ sau này của mình à?”

Hạ Miên nhíu mày, trước sau vẫn cảm thấy lời nói của người đàn ông này hơi kỳ lạ.

Mạc Bắc im lặng trong giây lát, ánh mắt hơi phức tạp: “Tôi thích ai

không cần phải khai báo cho bất cứ kẻ nào, nhưng tôi có nguyên tắc của

mình, biết chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm.”

Người đàn ông trầm ngâm nhìn Mạc Bắc, Hạ Miên lại phát hiện trong mắt anh ta mang theo vài phần tán thành.

“Vậy nếu như tương lai cô Hạ hối hận…” Người đàn ông kẹp lấy một điếu thuốc lá nói có thâm ý khác, nhìn anh qua ngọn lửa xanh thẳm, “Cậu sẽ

không hề lựa chọn tiếp nhận cô ấy sao?”

Mày rậm của Mạc Bắc cau chặt, quả đấm bên người cũng càng siết càng nặng.

Nhưng Hạ Miên nói ra đầu tiên, giọng nói sắc bén: “Chúng tôi không quá đáng như anh nghĩ vậy.”

Người đàn ông nheo lại đôi mắt hẹp dài, đôi mắt dữ tợn nhìn thẳng về

phía Hạ Miên, anh ta đi đến vài bước, bỗng móc một khẩu súng từ người

vệ sĩ bên cạnh, tốc độ nhanh đến mức hai người hoàn toàn chưa hồi phục

lại tinh thần.

Hạ Miên và Mạc Bắc đều chấn động.

Anh ta mở chốt bảo hiểm, họng súng chĩa vào huyệt thái dương của Hạ Miên: “Tôi ghét nhất bị phụ nữ phản bác.”

Hạ Miên cắn răng liếc anh ta, cười khẩy nói: “Anh nói sai rồi mà còn không cho người ta phản bác là đạo lý gì chứ.”

Giọng điệu tăm tối lạnh lùng của người đàn ông này bay vào trong tai cô: “Tôi nói chính là đạo lý.”

Bước chân Mạc Bắc khó khăn lắm mới nhúc nhích, người đàn ông lại mỉm

cười mở miệng: “Không muốn cô Hạ một xác hai mạng thì tốt nhất thành

thật một chút.”

Cả người Mạc Bắc tức giận đứng nguyên tại chỗ, đôi mắt đen nhánh dấy

lên ngọn lửa hừng hực: “Anh cũng biết cô ấy mang thai rồi, có gì thì cứ

chĩa vào tôi.”

Nụ cười của người đàn ông càng sâu, quả thật thay đổi họng súng chĩa vào đầu Mạc Bắc.

Họng súng lạnh lẽo đặt ngay mi tâm, hai người đàn ông liếc nhìn đối

phương, Mạc Bắc có trấn định nữa cũng có phản ứng bình thường của một

con người, thái dương cũng khẽ chảy mồ hôi ướt nhẹp.

Người đàn ông bỗng cười khẽ một tiếng, ném súng trong tay cho thuộc hạ bên cạnh.

Nỗi khiếp sợ của Mạc Bắc và Hạ Miên vẫn còn chưa lui, dường như người đàn ông có lời gì muốn nói với Mạc Bắc thì không khí giằng co lại bị

một tiếng nói đánh vỡ: “Hạ Miên!”

Hạ Miên quay đầu lại, nhìn thấy Bạc Cận Yến với vẻ phong trần mệt

mỏi, hình như trên mặt anh nhiễm sương lạnh, áo khoác màu đen trên người hơi xốc xếch, lúc ánh mắt nhìn thấy người đàn ông bên cạnh cười sâu xa

thì trên mặt hơi đổi.

Người đàn ông nhướng chân mày rậm nói chế giễu về phía Bạc Cận Yến: “Đã đến trễ bỏ mất một trò hay.”

Sắc mặt Bạc Cận Yến khó coi cực kỳ, cũng không đáp trả lại lời chế

nhạo của người đàn ông, mà là đi thẳng đến bên cạnh Hạ Miên xem xét một

lượt: “Không có gì chứ?”

Tâm trạng Hạ Miên phức tạp, nhìn anh kinh ngạc: “Không phải anh… đi

công tác đến thành phố S sao?” Chỉ hơn ba tiếng thôi, dù anh có tạm thời bay về cũng không thể nhanh như vậy.

Bạc Cận Yến làm như không ngờ đến cô sẽ hỏi như thế, gương mặt anh

tuấn có vẻ khốn cùng ngắn ngủi, nhưng nhanh chóng nói hờ hững: “Tạm thời hủy bỏ.”

Cả hai đều biết rõ ràng đương nhiên điều này là dối trá.

Hạ Miên không hề hỏi đến, Bạc Cận Yến cũng không giải thích dư thừa.

Cũng là người đàn ông bên cạnh xem cuộc vui búng điếu thuốc trong tay đi, bỗng nói với Bạc Cận Yến: “Không đuổi kịp không cần gấp, tôi đã

quay lại, về nhà cậu có thể từ từ xem. Tin tưởng cậu rất muốn biết tâm ý của em dâu đối với mình, đối với bệnh của cậu…”

Sắc mặt Bạc Cận Yến bất ngờ nhướng mắt: “Bạch Thầm”

Hạ Miên cảm giác được Mạc Bắc bên cạnh cũng đột ngột hơi giật mình,

cô hoài nghi nhìn về phía Mạc Bắc, Mạc Bắc hơi mất tự nhiên chuyển ánh

mắt đi.

“Chờ anh một chút.” Bạc Cận Yến ôm siết lấy Hạ Miên, rồi cất chân đi về phía Bạch Thầm.

Đầu óc Hạ Miên càng ngày càng rối loạn, chăm chú nhìn bóng lưng của

Bạc Cận Yến, bỗng có một cảm giác không ổn xa lạ, tại sao có ảo giác

càng ngày càng không hiểu người đàn ông này, hơn nữa dường như anh còn

có rất nhiều chuyện gạt mình.

Mạc Bắc ở bên cạnh trầm mặc thật lâu, bỗng nói với Hạ Miên: “Chuyện

này chắc không có liên quan đến cậu ta, Bạch Thầm là anh trai của Bạch

Tiểu Lê.”

Hạ Miên nghe thấy ánh mắt vẫn ngơ ngác như cũ, Mạc Bắc giật mình: “Bạch Tiểu Lê chính là… một cô gái trong tòa soạn bọn anh.”

Mạc Bắc không nói thêm gì nữa, nhưng Hạ Miên đoán được hàm nghĩa anh

giấu diếm sau câu nói, có lẽ là Bạch Tiểu Lê thích Mạc Bắc, Bạch Thầm

chỉ muốn khảo nghiệm anh sao?

Nói như vậy là không có liên quan đến Bạc Cận Yến à? Nhưng mà Hạ Miên vẫn không thoải mái như cũ.

Dường như quan hệ của Bạch Thầm và Bạc Cận Yến rất tốt, hai người nói rất lâu, Bạc Cận Yến đưa lưng về phía Hạ Miên, cô không thấy được vẻ

mặt của anh, lại có thể đoán được từ nụ cười trên gương mặt của Bạch

Thầm là quan hệ của hai người rất thân.

Nhưng mới vừa rồi Bạc Cận Yến vội cắt ngang Bạch Thầm như vậy.

Lần trước Bạc Cận Yến cũng đột ngột cắt ngang lời của Thiệu Khâm, lần này Bạch Thầm cũng vậy.

Hạ Miên không rõ cuối cùng Bạc Cận Yến giấu diếm mình cái gì? Hai

người đã kết hôn, không phải là nên cư xử thẳng thắn sao? Gia đình mỏng

manh của bọn họ cần rất nhiều niềm tin và kiên trì…

Bạch Thầm liếc nhìn Hạ Miên đứng ngẩn người cách đó không xa, ánh mắt nhìn Bạc Cận Yến phức tạp: “Chính là cô gái này khiến cho năm năm trước cậu biến thành như vậy à?”

Bạc Cận Yến nhếch môi mỏng, hỏi ngược lại: “Cậu chưa nói chuyện không nên nói chứ?”

Bạch Thầm trợn trừng lườm anh một cái mất hình tượng: “Cậu vẫn cứ quan tâm cô ta như thế?”

Ánh mắt Bạc Cận Yến dịu dàng nhìn Hạ Miên, nhưng lúc nhìn về phía

Bạch Thầm lại mang theo vài phần chế giễu hiếm có: “Cố chấp của tôi vẫn

kém hơn của cậu một chút xíu, cậu còn mưu tính với cả người nhà cậu nữa

kìa.”

Trên mặt Bạch Thầm lộ ra vài phần bối rối, gương mặt lạnh lùng vẫn

rét lạnh như cũ, nhưng đáy mắt lại ấm áp hiếm có: “Người ông đây thích

thì đừng ai nghĩ đến.”

Bạc Cận Yến xoa mi tâm, lắc đầu bất đắc dĩ: “Đừng ép người khác, cậu còn có chuyện rách nát chưa giải quyết được kia.”

Bạch Thầm thu lại thần sắc, gương mặt hơi nghiêm trang, nhìn Bạc Cận

Yến lại có vài phần luyến tiếc: “Cậu không giống vậy à? Mới vừa rồi là

từ đâu đến?”

Bạc Cận Yến rủ mắt không nói, Bạch Thầm lắc đầu: “Thôi, đã sớm biết cậu là kẻ điên rồi.”

Bạc Cận Yến không giải thích với Hạ Miên sao anh lại có mặt tại hiện

trường, cũng không giải thích vì sao nói dối gạt cô là đi công tác. Hai

người đi đón Diệc Nam về nhà, cậu nhóc thấy ba bỗng thần kỳ xuất hiện,

thể hiện rõ vẻ kinh ngạc và vui mừng: “Ba, ba là siêu nhân sao? Nhanh

như vậy đã bay về rồi.”

Bạc Cận Yến yêu chiều ôm Diệc Nam vào lòng, khóe miệng mang nụ cười: “Ba sẽ xuất hiện lúc mẹ cần nhất.”

Hạ Miên ngồi bên cạnh nhìn hai người trước sau vẫn im miệng không nói.

Diệc Nam lại thân mật với Mạc Bắc một hồi, Bạc Cận Yến nhìn Hạ Miên

không yên lòng, đi đến nắm chặt lấy tay cô: “Em mang thai đừng suy nghĩ

lung tung.”

Hạ Miên cảm giác mình có nghi vấn đầy bụng cần anh trả lời, nhưng khi nhìn đôi mắt anh thành khẩn lại không thể hỏi ra được. Người này rõ

ràng vẫn là người đàn ông cô biết mười mấy năm kia mà.

Bạc Cận Yến thản nhiên nhìn lại cô, bàn tay to lớn dịu dàng v**t v*

vùng bụng bằng phẳng của cô, lại nở nụ cười đơn thuần như trẻ con: “Con

yêu, nhớ ba không?”

Hạ Miên bị hành động trẻ con này của anh chọc cười, cầm lấy bàn tay xương khớp rõ ràng của anh: “Hiện tại nó chỉ lớn vậy thôi.”

Hạ Miên đưa ngón tay ước chừng kích thước, Bạc Cận Yến thuận thế ôm

hờ cô vào trước ngực, trong mắt mang theo nhiệt độ nóng bỏng, nhìn cô

xúc động: “Lớn vậy cũng không được kỳ thị nó.”

Hạ Miên lẳng lặng nhìn anh hồi lâu, cảm giác rằng như vậy mới là Bạc

Cận Yến mình biết, nhưng suy nghĩ đáng sợ hai ngày qua đã khiến tâm

trạng cô không yênchỉ như là do cô suy đoán thôi. Bạc Cận Yến yêu mình

như vậy làm sao có thể có một bộ mặt đáng sợ vậy chứ?

Hạ Miên cảm thấy còn nghĩ tiếp thì bản thân mình cũng không tốt.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.