Hoàng Tộc Đại Chu

Chương 1141: Bạch Hổ Cùng Kỳ Lân


“Đúng rồi! Ngươi còn không

biết thân phận của nó. Bạch Hổ thần thú là thần thú hộ tông Kiếm tông

chúng ta. Điểm này, người biết cũng không nhiều. Nó ở bên ngoài thích

biến hóa thành một con thỏ, tên là Bao Bao”.

“Bao Bao sao?!!”

Phương Vân thân hình kịch chấn, bản thể Bao Bao đại nhân, lại có thể là

thần thú thủ tông Kiếm tông!! Nếu Đế Nhất lfm khó nó, lấy tu vi của con

thỏ, căn bản không phải đối thủ của hắn. Đặc biệt hắn hiện tại trong tay có ba thanh thần kiếm.

“Tru Tiên điện ở nơi nào, nói cho ta biết!”

Phương Vân tiến lên trước một bước, lập tức nói. Rất nhanh, Lý trưởng

lão liền truyền đến một đạo ý thức, mặt trên thể hiện ra vị trí của “Tru Tiên điện” bí ẩn nhất của Kiếm tông.

“Ông!”

Phương Vân thân hình chợt lóe, cũng không cùng những người khác chào

hỏi. Lập tức liền trốn vào hư không, biến mất không thấy. Phương Vân

hiện tại ngộ thông “Vô tận chi môn”, đối với không gian chi đạo nắm

trong tay, đạt tới một bước không thể tưởng tượng. Xuyên qua không gian

so với trước kia, nhanh hơn vô số lần.

Bát quá trong nháy mắt, Phương Vân đã đến vị trí của Tru Tiên điện theo

như lời trưởng lão Lục Tiên điện. Đây là một tòa kiến trúc cương thiết

to lớn, ở bên trong một đoạn thời không đứt gãy bí ẩn. Chẳng qua, thời

điểm khi Phương Vân tới, nhìn thấy đã là một mảng đổ nát, toàn bộ cung

điện đều sập xuống, tựa như đã trải qua chiến đấu cực kỳ kịch liệt.

“Không tốt! Đến chậm rồi!”

Phương Vân trong lòng trầm xuống. Trưởng lão Lục Thiên điện hôn mê, đã

hôn mê thời gian thật dài. Thời điểm này lại đây, việc cũng đã xong. Bất quá, Phương Vân cũng là muốn tận nhân sự.

“Ông!”

Trong mắt hào quang biến hóa, trong mắt Phương Vân lập tức sinh ra biến

hóa. Toàn bộ tất cả, đều trong mắt hắn, lấy một loại hình thái khác tồn

tại. Bí ẩn gì, đều trốn không quá ánh mắt của hắn. Mà cùng lúc đó, tin

tức khổng lồ từ bốn phương tám hướng vọt tới, tiến vào bên trong đầu của Phương Vân.

Phương Vân sau khi được thần lực ma thần, đối với loại tin tức trong hư

không này, mức tiếp nhận tăng cường không chỉ mấy lần. Không bao lâu sau đã tìm ra một số tin tức hữu dụng.

“Hả?”

Phương Vân thời điểm ánh mắt đảo qua tầng dưới chót đại điện, đột nhiên

ánh mắt dừng lại, đưa bàn tay ta, một vật tỏa ra ánh sáng màu lục, lập

tức từ phế tích bay ra, rơi vào bàn tay Phương Vân.

Đây là một đám chân khí màu lục còn lưu lại, bởi vì trong đó ẩn chứa khí tức sinh mệnh quá mức phong phú. Thế cho nên đoạn chân khí này ngưng

kết, bộ dáng hóa thành mầm mống. Tựa như tùy thời sẽ chui từ dưới đất

lên mà ra, trưởng thành một cây đại thụ che trời.

“Vạn Cổ Thanh Thiên Đại Đế…”

Phương Vân trong mắt hiện lên một đạo hào quang. Loại chân khí này, hắn

sớm đã tiếp xúc, đúng là chân khí lão tổ tông yêu tộc Vạn Cổ Thanh Thiên Đại Đế. Cũng chỉ có chân khí của hắn, mới có được khí tức sinh mệnh

mãnh liệt như vậy, có thể hóa thành mầm móng, trưởng thành đại thụ che

trời.

“Ngươi đã đến rồi!...”

Một trận thanh âm già nua mà thong thả đột nhiên ở trong đại điện vang lên.

Thanh âm này, rất xa rất xa, lại rất chậm rất chậm, giống như một người già đi không nổi vậy.

Mặt ngoài mầm móng chân khí màu lục, khửi lên từng đợt gợn sóng nhỏ.

Nguyên bản mầm móng chân khí bất quá chỉ lớn bằng giọt nước, đột nhiên

trở nên sâu không lường được, giống như liên kết với một thế giới không

đáy vậy.

“Vào đi”.

Mầm móng chân khí, sinh ra một cỗ hấp lực cường đại. Một cái thông đạo

lốc xoáy hắc ám, trống rỗng thành hình. Là một cái thông đạo thời không, đi thông địa phương không biết.

“Ông!”

Phương Vân không có do dự thân hình nhoáng lên một cái, lập tức hóa

thành một đạo tia chớp nhập vào trong thông đạo thời không này. Đây là

đạo vĩ độ không gian kỳ dị, không cùng không gian nào song song. Đây là

một đạo thông đạo chân khí, giống như một cái ống dẫn gấp khúc màu lục

vậy. Phương Vân dọc theo ống dẫn xâm nhập, càng ngày càng cảm giác được

khí tức sinh mệnh càng nồng đậm.

“Oành đùng!”

Phương Vân hóa thành một đạo cầu vồng chói mắt, từ trên trời giáng xuống thật mạnh trên mặt đất.

Đây là một mảng địa phương hoàn toàn xa lạ, nơi nơi đều là cổ mộc che

trời, mỗi một cây so với bất cứ ở một gốc đại thụ nào của thế giới trung thổ đều cao lớn hơn. Ước chừng mấy trăm trượng đến mấy ngàn trượng. Mỗi một cây đều lớn hơn mười người ôm.

Cổ thụ che trời liên tiếp, kéo dài bát ngát. Tản mát ra hương vị rừng rậm nguyên thủy.

Đây là thế giới tuyệt đối không ở bên trong trung thổ. Thế giới vô biên

vô hạn, cùng mây trắng trên trời, tôn lên lẫn nhau, có vẻ cực vì tĩnh

lặng. Ở trung ương thế giới, có một cây đại thụ kỳ dị, nhìn không tới

Bạn đang đọc truyện Hoàng Tộc Đại Chu tại website ssTruyen. Truy cập ssTruyen.Net để đọc đầy đủ các chương của bộ truyện này

gốc, cũng nhìn không tới tán cây, liền như vậy thẳng xỏ xuyên qua thiên

địa, vắt ngang qua bên trong thế giới. Tản mát ra một cỗ khí tức hồng

hoang, cổ lão.

“Vạn Cổ Thanh Thiên Đại Đế!”

Phương Vân trong đầu xẹt qua một cái ý niệm. Ở trước mặt cây đại thụ

này, bất luận kẻ nào đều đã sinh ra một loại cảm giác nhìn lên cùng nhỏ

bé. Đây là bản thể Vạn Cổ Thanh Thiên Đại Đế. Một gốc cây đại thụ thông

thiên triệt địa!

Ở trong gốc đại thụ này, ẩn chứa lực lượng đáng sợ người thường khó có thể tưởng tượng!

Phương Vân đi qua, đại địa ở dưới chân hắn, không ngừng co rút lại. Chỉ

trong tích tắc, đã đi tới trước mặt gốc đại thụ độc nhất vô nhị kia.

“Yêu tổ!”

Phương Vân kêu ra tên của cây đại thu này ở thế giới bên ngoài. Hắn là tồn tại cổ lão nhất của yêu tộc.

“Tiền bối, đã lâu không gặp”.

Bên phải Phương Vân đột nhiên xuất hiện một bóng người, mặc hầu phục, là Tứ Phương hầu Phương Dận, từ trong Thiên địa vạn hóa chung đi ra. Đứng

thẳng ở dưới cây đại thụ này. Vẻ mặt hắn bình thản, mang theo một tia

mỉm cười. Tựa như cùng Vạn Cổ Thanh Thiên rất quen thuộc.

“Thật cao hứng gặp lại hậu duệ của Đế Vũ”.

Trên thân cự mộc, hào quang lóe ra. Trong nháy mắt, ngay tại vị trí rể

cây, bên cạnh mọi người trống rỗng xuất hiện một gã trung niên nam tử.

Người này mặc hoa phục xanh biếc, hiện ra một cỗ hương vị cực kỳ tôn

quý, vĩ đại, giống như đế vương vậy. Nhưng mà, ánh mắt hắn lại cực kỳ

bình thản, giống như có thể cất chứa thế giới vạn vật vậy.

Loại ánh mắt này, hiện tại đã muốn rất khó nhìn thấy. Không có dã tâm,

không có tham dục. Chỉ có bình thản vô tận. Giống như sự tình gì, ở

trong mắt hắn, đều là như bóng mây qua thềm vậy.

Đây là một tòa hóa thân của Vạn Cổ Thanh Thiên, bản thể của hắn, là cự

mộc trong thiên địa, có được lực lượng không thể tưởng tượng.

Ánh mắt Vạn Cổ Thanh Thiên Đại Đế, chỉ ở trên người Phương Dận dừng lại một lát, liền chuyển dời đến Phương Vân:

“Người trẻ tuổi, chúc mừng ngươi đạt được lực lượng viễn cổ ma thần.

Ngươi hiện tại, đã có được lực lượng sóng vai cùng tổ tiên ngươi”.

Tổ tiên Phương gia, tự nhiên chính là Đại đế “Vũ” lực lượng cường đại

nhất thượng cổ. Thời đại thượng cổ, Vạn Cổ Thanh Thiên Đại Đế từng cùng

Đế Vũ đại chiến một hồi. Kết cục tự nhiên là Vạn Cổ Thanh Thiên chiến

bại. Bất quá, Đế Vũ cũng không có g**t ch*t Vạn Cổ Thanh Thiên Đại Đế.

Không chỉ như vậy, thượng cổ Đế Vũ thậm chí đem bí quyết cường đại nhất

của mình, đều truyền cho vị yêu tộc thánh tổ này. Khiến cho hắn cường

đại hơn!

Đây là một chuyện bí ẩn, không có bao nhiêu người biết. Thượng cổ Đế Vũ

tuy rằng trấn áp yêu tộc, hơn nữa còn hàng phục Vạn Cổ Thanh Thiên Đại

Đế. Nhưng quan hệ giữa bọn hắn, cũng không phải kẻ địch. Thậm chí so với bằng hữu còn muốn thân mật hơn.

Phương Vân nhìn trước mắt vị Huyền Minh đại đế cường đại nhất trong

ngoại tộc này. Trong ánh mắt cũng không có chút kỳ lạ hoặc đối địch. Hắn có thể cảm giác được, ở trên người vị Vạn Cổ Thanh Thiên Đại Đế này,

cùng hắn có loại cảm giác huyết mạch tướng liên. Loại cảm giác này thực

vi diệu, nhưng chân thật tồn tại. Thật giống như là cùng một cái huyết

mạch vậy.

Về lai lịch Vạn Cổ Thanh Thiên Đại Đế, không có bao nhiêu người biết.

Thời đại thượng cổ, Đế Vũ là một vị. Rồi sau đó, Phương Dận sau khi có

được Phật Hoàng thánh kiếm, cũng tính một vị. Sau đó, Phương Dận lại

đem bí mật này nói cho hắn.

Vạn Cổ Thanh Thiên Đại Đế lai lịch thật ra rất đơn giản.

Nó chẳng qua là một mầm móng đại thụ chôn sâu ở trong đại địa của thời

đại viễn cổ. Nếu không có gì khác thường, cái mầm móng này khi trưởng

thành ở thời đại viễn cổ, thì cũng chỉ là một gốc cực mộc bình thường ở

thời đại viễn cổ không có lực lượng gì dị thường. Nhưng trong lúc vô ý

rơi xuống vài giọt Tam Hoàng tinh huyết, làm cho cái mầm móng đại thụ

này, có được linh tính. Ý thức của nó thưc tỉnh, cũng mở ra cánh cửa trí tuệ của nó.

Đến hiện tại, ba giọt Thánh hoàng tinh huyết đã trở thành thứ trân quý

nhất ở trong cơ thể Vạn Cổ Thanh Thiên Đại Đế, chảy ở trong thân thể

hắn. Đây là ba vị cường giả tam hồn viên mãn cường đại nhất từ trước tới nay ban cho. Cho nên Vạn Cổ Thanh Thiên Đại Đế mới có thành tựu sau

này.

Ba giọt Thánh hoàng tinh huyết thuần khiết này cũng là nguyên nhân làm

cho Phương Vân cảm giác được, cùng Vạn Cổ Thanh Thiên Đại Đế có loại

liên hệ huyết mạch. Tới một mức độ nào đó thì hai bên quả thật là huyết

mạch tương liên.

Vạn Cổ Thanh Thiên Đại Đế sống lâu dài lâu vô cùng, vượt qua thời đại

viễn cổ mạt kì đại phá diệt. Cũng đã trải qua thời đại thượng cổ cùng

trung cổ phá diệt, vẫn sống đến thời đại cận cổ. Hơn nữa càng ngày càng

cường đại.

Trận chiến thượng cổ Đế Vũ trấn áp yêu tộc ấy, chú định vị yêu tộc thánh tổ này, một mạch hậu duệ cùng Đế Vũ Dây dưa không ngớt. Vạn Cổ Thanh

Thiên Đại Đế mấy lần ra tay cứu cha con Phương gia, nguyên nhân cũng là

như thế. Nếu không mà nói lấy tính cách vị lão tổ này, là cũng không

thích loại chuyện như thế.

“Bao Bao ở chỗ của ngài?”

Phương Vân trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.

“Là hậu duệ Đế Vũ trẻ tuổi”.

Vạn Cổ Thanh Thiên Đại Đế chậm rãi nói, hắn ánh mắt chớp động, tựa như đang cẩn thận đánh giá Phương Vân.

“Là người cứu nó”.

Phương Vân bình tĩnh nói.

“Đúng”.

Thanh âm Vạn Cổ Thanh Thiên Đại Đế, vẫn không có gì phập phồng, thanh âm ông ông vang lên, cũng không phải từ hóa thân truyền ra. Mà là từ bản

thể cự mộc ở phía sau hắn phát ra, mang theo một cỗ hương vị cổ lão.

“Ta không có gì để nói nữa” Phương Vân đã yên tâm.

Vạn Cổ Thanh Thiên Đại Đế là yêu tộc chi tổ, đại đế Huyền Minh cảnh. Bản thể hắn lại là một cây cự mộc, có được lực lượng sinh mệnh cường đại.

Nó đã muốn ra tay, như vậy con thỏ Bao Bao tất nhiên không sao. Không

cần phải lo lắng đến hắn.

Sinh mệnh sống tới thời đại này, Vạn Cổ Thanh Thiên Đại Đế đã không thua kém gì rất nhiều viễn cổ ma thần. Ở một số phương diện, thậm chí còn

thắng hơn.

“Bất quá, nó lại muốn gặp ngươi…”

Thanh âm Vạn Cổ Thanh Thiên Đại Đế ở trong thiên địa ông ông vang lên,

hóa thân của hắn đột nhiên biến mất. Trên thân cây thạt lớn, lộ ra một

cái động khẩu, đủ một người thông qua.

Phương Vân do dự một chút, rồi đi vào…

Đây là một không gian chừng ngàn bước, cũng không phải quá lớn. Góc sáng sủa của không gian, một con thỏ đang nằm ở trên một đống cà rốt, trên

người nó trải rộng vết thương, tất nhiên là chân khí Vạn Cổ Thanh Thiên

Đại Đế, cũng không thể làm cho nó hoàn toàn khôi phục.

Ở bên cạnh con thỏ, còn có một cự thú. Đó là một con kỳ lân màu tím mình đầy thương tích. Trên người trải rộng từng đạo vết kiếm thật sâu, sâu

có thể thấy được xương.

“Tiểu tử, là ngươi!!”

Thời điểm Phương Vân đi vào, con thỏ bị dọa nhảy dựng. Thân hình ngồi

thẳng lên. Nguyên bản trong ánh mắt lờ đờ, có một chút tinh thần.

“Là ta. Ta đi một chuyến Tru Tiên điện. Bất quá, lại đã muộn rồi, chỉ thấy một đống phế tích...”

Phương Vân bình tĩnh nói, ánh mắt hắn nhìn qua kỳ lân nguyên khí đại thương:

“Đó cũng là Đế Nhất tạo thành sao?”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.