Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây

Chương 7: Bồ Tát cũng không biết được tôi buồn đến thế nào


Lần du ngoạn này trở thành thứ trải nghiệm mà Tô Vận

Cẩm cảm thấy kỳ quái nhất từ trước tới nay, sánh bước cùng đi bên hai chàng

trai xuất sắc là vậy. thế mà cô như ngồi trên thảm đinh, đã không biết Thẩm Cư

An nghĩ ra sao thì chớ, đến Trình Tranh mà cô vốn ngỡ rằng nhìn qua hiểu ngay,

cô cũng không tài nào đọc thấu cho được. Tô Vận Cẩm trong lòng khúc mắc , lại e

nói nhiều càng hớ, nên từ đầu đến cuối rầu rầu im lặng, may có Thẩm Cư An ứng

phó chừng mực,suốt chặng đường anh tỏ thái độ thân thiện,lựa từng lúc mà giới

thiệu cho Trình Tranh về những phong cảnh, tập quán đặc sắc bản địa, không e dè

không ngại ngùng, cứ thế ung dung tự tại. Trình Tranh cũng thể hiện xuất sắc

vai diễn một thính giả, cơ hồ hết sức hứng thú với những gì Thẩm Cư An giới

thiệu .

Chùa Lục Dung toạ lạc trên đường Lục Dung, tuy là ngày đầu tiên trong kỳ nghỉ

dài, thế nhưng hương hoả trong chùa lại không đến mức náo nhiệt cho lắm. Sau

khi bước vào cổng chùa, những mái chùa cổ cùng cây rừng âm u tịch mịch, dáng vẻ

trang nghiêm, khiến cho long người bất giác lặng hẳn xuống.

Ba người vừa đi vừa ngắm nghía, nơi hương hoả thịnh nhất trong chùa đương nhiên

vẫn là phía trước tượng Quan Âm, bất kể thời thế có biến đổi ra sao, những dục

vọng người đời không thoả nguyện được vẫn cứ chất chồng như thế, bản thân chẳng

thể làm được gì, chỉ đành cầu viện đến chư vị thần phật hư vô.

Thẩm Cư An vào chùa nương phép cửa chùa, theo chân các hương khách khác đi mua

hương thắp, lần lượt đưa cho Tô Vận Cẩm và Trình Tranh. Trình Tranh không nhận,

cậulắc đầu bảo: “ Tôi không tin cái này”. Thẩm Cư An cười cười nói : “ Ai mà

chẳng có những nguyện vọng không thể thực hiện được,nếu tin tưởng có thể làm

cho cậu thấy vui vẻ hơn, thế thì việc gì phải không tin chứ? Nếu đã đến đây rồi,

thì cứ thắp nén hương đi, người ta đồn là Quan Âm Bồ Tát ở đây linh nghiệm lắm,

không chừng có thể thực hiện được nguyện vọng của cậu thật ấy chứ”.

Trình Tranh im lặng chốc lát, không ngoan cố nữa, đón lấy hương châm lên, cùng

hai người kia rập đầu cung kính trước tượng thần, lần lượt viết vào sổ công đức

họ tên và những việc sở cầu, sau đó đóng góp tiền hương hoả vào hòm công đức.

Tô Vận Cẩm nhìn thấy Trình Tranh không chút chau mày rút từ túi quần jean ra

một tờ 100 tệ bỏ vào trong hòm , tự nhiên bảo : “ Chỉ cần bày tỏ ít tấm lòng là

được rồi ”. Trình Tranh đáp lời: “ Tấm lòng của tôi đâu chỉ đáng một chút này”.

Thắp hương xong, Thẩm Cư An thấy Tô Vận Cẩm bị sức nóng của lư hương hun đến

mức trán lấm tấm mồ hôi, bèn đề nghị sẽ ra ngoài cổng chùa mua nước. Tô Vận Cẩm

muốn đi cùng anh, lại e bỏ lại Trình Tranh một mình trơ trọi ở đây cũng không

ổn. Thẩm Cư An đi ra rồi,chỉ còn lại Trình Tranh và cô- hai người đứng yên chỗ

cũ, Tô Vận Cẩm bỗng cảm thấy hơi ngượng ngịu, không biết phải nói gì, cứ khách

sáo với cậu ta cũng thấy kỳ quặc, nhưng trò chuyện thì lại không biết phải bắt

đầu từ đâu, thế nên cứ giả bộ chăm chú ngắm nhìn khung cảnh xung quanh, một

mình lăng quăng đi lại tứ phía. Không muốn ngoặt sang lối rẽ phía trước, cô bèn

ra phía trước điện Lục Tổ 1 , ở đây

lại có một dãy động thông thiên nữa.

1 Lục Tổ Huệ Năng ( 638-713 ): vị tổ thứ sáu của Thiền

tông Trung Quốc, môn đệ và pháp tự của Ngũ tổ Hoằng Nhẫn.

Tô Vận Cẩm nhìn tượng Lục Tổ bên trong điện, xiêm y bay bổng , thần thái tuệ

minh, sống động như thật , bất giác trong lòng nhớ đến điển cố trứ danh nói về

sự ngộ đạo của vị Lục Tổ này, đang lúc xuất thần, nghe thấy có tiếng bước chân

ai đó dừng ngay sau lưng cô, không cần ngoái đầu lại cô cũng thể cảm nhận đó là

ai.

“ Cậu vào đây làm gì”, cậu ta hỏi.

“ Tôi đang ngắm tượng Lục Tổ, có lẽ chỉ có tuệ căn trời sinh như Lục Tổ mới có

được nét thần thái vượt thoát hết thảy như thế này. ” Tô Vận Cẩm ngắm nhìn

tượng Lục Tổ.

“ Thế nhưng chẳng phải ai cũng là Lục Tổ được”. Trình Tranh chầm chậm bước đến bên

cô.

Tô Vận Cẩm trong lòng bỗng dậy lên thứ cảm giác bải hoải, “ Trình Tranh , cậu

về đi ”.

“ Tại sao phải về ? Tôi còn phải xem cho rõ rang đã. Tôi vốn ngỡ rằng cậu vẫn

chưa biết cách yêu người khác , hoá ra chỉ là cậu không biết cách yêu tôi. Cậu

có thể vì việc Tử Dực đã có bạn gái mà thất vọng đến thế, có thể timg thấy mọtt

anh người yêu như ý ở trong trường nhanh chóng đến vậy, tại sao lại tiếc rẻ

không cho tôi một lời hứa hẹn?” Khuôn mặt câu ta bị ngược sáng, nhìn không rõ

dáng vẻ ra sao.

“ Cậu muốn hứa hẹn ra sao chứ ? ” Tô Vận Cẩm quay ngoắt người, van gay vào long

cậu ta. Chỉ cách mọtt lớp áo phông mỏng manh, cô có thể cảm thấy hơi ấm trên cơ

thể cậu ta, cả hơi thở của riêng mình cậu ta nữa. Hơi thở này sao thân thuộc

đến thế, tựa hồ quay trở lại mùa hè năm ấy, chỉ cần cô quay đầu lại, là có thể

nhìn thấy cậu ta ngay.

Trình Tranh dang hai tay ôm lấy cô,bất chấphết thảy mà nói: “ Cậu không yêu tôi

cũng được, nhưng dựa vào cái gì mà hôn tôi rồi lại bỏ rơi tôi, như thế là thế

nào?”.

“ Buông ra, buông ra! Bồ Tát đang nhìn đấy.” Tô Vận Cẩm hất ngay cánh tay cậu

ta đang ôm vòng lấy cô.

“ Thế nhưng BồTát cũng không biết được tôi buồn ra thế nào”, Trình Tranh uể oải

thõng tay xuống, nỗi uất ức trào lên. “ Vận Cẩm, tôi đến đây chỉ để tìm cậu

thôi, ít nhất thì cậu nói cho tôi biết, tôi có chỗnào không tốt ”

Đây là lần đầu tiên Tô Vận Cẩm chứng kiến anh chàng Trình Tranh trước nay cứng

cỏi lại tỏ ra yếu ớt trước mặt cô,bất giác thấybuồn bã. Cô luôn cho rang cậu ta

tâm tính trẻ con, khi xưa gây chuyện một chặp rỗi sẽ quên ngay, ai ngờ bao

nhiêu lâu như thế, cậu ta vẫn cứ tìm đến.

“ Không phải là cậu có chỗ nào không tốt, ngược lại cậu quá tốt, chúng ta không

hợp với nhau ”.

“ Đây là cái lý lẽ quái quỷ gì thế ? Thế Thẩm Cư An thì hợp hay sao?” Cậu ta

bất bình bẻ lại.

Trình Tranh bị chọc cho đau, khẩu khí quay trở lại ngang ngượcnhư xưa, “ Tôi

không quan tâm, dù sao thì cậu cũng không thể đối với tôi thế này được. Tối

hômấy cậu nói cái gì mà “ cái này trả lại cho cậu”,tôi nói cho cậu biết, cậu

trả lại không hết được đâu! ”.

Tô Vận Cẩm im lặng nhìn cậu ta, đây mới là Trình Tranh mà cô vốn quen, cô ghét

nhất cậu ta quen thói cả vú lấp miệng em, bất kể lý lẽ cứ ngỡ rằng mình có được

mọi thứ là chuyện đương nhiên. Cô cứ nghĩ làcậu ta đã khác xưa, thực ra cậu ta

chẳng thay đổi một chút nào hết.

Cô vượt qua cậu ta, chẳng hé một lời bước ra khỏi điện Lục Tổ, vừa hay trông

thấy Thẩm Cư An xách mấy chai nước suối đi về phía này. Trông thấy nụ cười rạng

rỡ của Thẩm Cư An , Tô Vận Cẩm như thể người sắp chết đuối nhìn thấy bờ, cả con

tim đến lúc này mới yên ổn trở lại.

Mấy ngày tiếp theo, Trình Tranh đều bày tỏ muốn Tô Vận Cẩm đưa cậu đi loăng

quăng đây đó. Cậu ta lấy tư cách bạn học cũ để đưa ra yêu cầu như thế, Tô Vận

Cẩm cũng không tiện từ chối. Nhưng từ sau khi ở chùa Lục Dung về, cô đều cố

gắng tránh ở một mình cạnh cậu ta, mỗi lần đi ra ngoài chơi đều kéo thao Thẩm

Cư An. Hơn thế thái độ của cô đối với Trình Tranh từ đầu đến cuối đều điềm đạm

bình thản, bất kể cậu ta nói bóng gió thật giả ra sao, cô vẫn một mực không hề

lay động.

Thẩm Cư An dường như không mảy may phát giác ra thứ không khí kỳ quặc cuộn lên

giữa Trình Tranh và Tô Vận Cẩm. Mỗi lần Tô Vận Cẩm hẹn anh cùng ra ngoài dạo

chơi, Cư An đều hăm hở đi. Cũng may nhờ khả năng nhìn xa trông rộng và tiết chế

tình cảm của anh, cảnh ba người đồng hành lạ đời thế này không đến nỗi trở lên

sượng sùng ngượng nghịu.

Mấy ngày trôi qua như thế , tâm ý Trình Tranh cơ hồ cũng dần dà nguội lạnh. Đến

ngày thứ năm, cậu ta nói với Tô Vận Cẩm và Thẩm Cư An rằng hôm sau sẽ trở lại

Bắc Kinh. Tô Vận Cẩm trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, vậy nên giữ phép lịch

sự, tối hôm ấy cô cùng Thẩm Cư An cùng tổ chức bữa tiệc tiễn chân cậu ta ở một

tiệm ăn nhỏ ngay gần trường.

Từ đầu đến cuối bữa ăn, Trình Tranh đều tỏ ra trầm lặng khác thường , rầu rầu

cạn mấy cốc bia với Thẩm Cư An, tâm tư không được cải thiện. Nhìn thấy dáng vẻ

này của cậu ta, Tô Vận Cẩm thấy không đành lòng, nhưng cũng không tiện nói điều

gì, nếu cô đã không định đáp lại tình cảm của cậu ta, thì cũng không nên mang

lại chút kỳ vọng nào hết, như thế mới là phương cách tốt đẹp nhất cho cả hai

người. Con người Trình Tranh , chẳng qua là chưa từng nếm trải thứ tư vị muốn

có mà chẳng đạt được ,qua đợt này rồi, đợi đến khi cậu ta nghĩ được đâu ra đấy,

Tô Vận Cẩm đối với cậu ta cũng chỉ là một câu chuyện đùa chẳng hơn.

Ba người ăn uống trong im lặng hồi lâu, gần đến lúc tàn cuộc, Trình Tranh chủ

động nâng cốc bia của mình lên, tỏ vẻ lịch sự hiếm có nói với hai người: “ Đa

tạ hai người mấy ngày hôm nay đã thu xếp thời gian đi cùng với tôi, nếu như có

làm phiền thì tôi xin dùng cốc bia này tạ lỗi, những thứ khác thôi không nói,

hy vọng các vị cạn cùng tôi cốc này”.

Thẩm Cư An nâng cốc lên nói: “ Đừng nên nói thế, cậu là bạn học cũ của Vận Cẩm,

chúng tôi đem hết tấm lòng chủ nhà ra cũng là việc nên làm mà”. Anh liếc sang

Tô Vận Cẩm, chỉ thấy cô mặt mũi căng thẳng nhìn cốc bia đầy ngật.

“ Tửu lượng của em không tốt, có thể miễn cho em được không?” Tô Vận Cẩm nhăn

nhó nói.

Trình Tranh nhìn chằm chằm vào cô: “ Đây là cốc bia lần đầu tiên tôi mời cậu,

đến cả một yêu cầu này thôi cậu cũng từ chối sao? ”.

Cậu ta đã nói như thế này, Tô Vận Cẩm muốn uống cũng không được,mà không uống

cũng chẳng xong.

Lúc này, Thẩm Cư An đã uống cạn bia trong cốc của mình, đón lấy cốc bia từ

trong tay Tô Vận Cẩm, điềm đạm nói với Trình Tranh: “ Nếu không phật lòng cốc

này tôi uống cạn thay Vận Cẩm.”

Khoé môi Trình Tranh hơi nhếch lên, giọng điệu thoắt cứng rắn: “ Đây là việc

giữa tôi và cô ấy, chỉ sợ anh gánh thay không nổi ”.

Vẻ yên ổn bề ngoài gắng duy trì bấy lâu đã bị cái bất cần của Trình Tranh phá

tan, Tô Vận Cẩm không ừ hữ gì, giằng ngay lấy cốc bia từ tay Thẩm Cư An, ngửa

cổ lên uống. Bình thường cô không động đến một giọt nước, cốc bia đầy đến ngọn

uống được một nửa đã có vẻ muốn ợ ra, đến Thẩm Cư An cũng mướt mồ hôi lo sợ cho

cô, thế nà cô vẫn gồng mình uống cạn, cuối cùng sặc một chặp, rồi ho sù sụ

không dứt, cả khuôn mặt đỏ gay, mắt cũng ứa lệ Thẩm Cư An vội vã đưa giấy ăn.

Cô đặt mạnh cái cốc đã trống trơn lên mặt bàn, vừa ho vừa nói với Trình Tranh:

“ Thế này cậu đã vừa ý chưa ”.

Trình Tranh đưa mắt lạnh lùng theo dõi diễn biến của hoạt cảnh trước mắt, bỗng

nhiên mỉm cười nói với Thẩm Cư An: “ Anh xem, cô ấy cứ cứng đầu cứng cổ thế này

đấy, không thể chọc giận được tí nào ” .

Thẩm Cư An vỗ vỗ lưng Tô Vận Cẩm, nhìn thấy cô đã hồi người ,mới thản nhiên đáp

lời: “ Tôi lại thích nhất tính cách này của cô ấy ”.

Trình Tranh tiếp lời anh : “ Nhưng nhiều lúc cái kiểu nặng nhẹ đều không ưa của

cô ấy thật khiến người ta bầm gan tím ruột ”.

“ Cũng không đến nỗi đâu, tính cách Vận Cẩm ngoài nhu trong cương, chỉ cần cậu

dành cho cô ấy đủ sự tôn trọng , thì cũng không đến nỗi khó sống lắm”.

Tô Vận Cẩm mắt trông hai con người này cứ đối đáp bình luận này kia coi như

không có sự tồn tại của cô, trong lòng có đôi chút không thoải mái, nhưng chẳng

tiện xen vào.

“ Anh quen Tô Vận Cẩm cũng chưa được bao lâu nhỉ? thế mà có vẻ rất hiểu cô ấy”.

“ Thực ra , để thấu hiểu một con người , đâu chỉ cần mỗi thời gian”.

Trình Tranh lại cười bảo: “ Nếu như anh đã hiểu cô ấy đến thế, liệu có thể thay

cô ấy trả lời một câu khiến tôi trăn trở rất lâu không?” Cậu ta nói đến đây, Tô

Vận Cẩm đã ít nhiều đoán được câu tiếp theo, Trình Tranh không đếm xỉa gì đến

ánh mắt cảnh cáo mà cô ném sang, tiếp tục nói : “ Bấy nay tôi vẫn không nghĩ ra

nổi,từng có một lần, cô ấy hôn tôi ngay trên đường , trước mặt bao nhiêu người

qua kẻ lại, rồi bỏ mặc tôi ở chỗ đó, về sau không có liên hệ gì với tôi nữa,

việc này rốt cuộc là tại sau?”.

“ Trình Tranh , cậu …” Tô Vận Cẩm tức đến nỗi lại ho sặc sụa.

Thẩm Cư An nhìn Trình Tranh , im lặng một hồi, không nổi giận cũng không hỏi

tiếp, chỉ nắm lấy bàn tay Tô Vận Cẩm đang chống trên bàn, đáp rằng: “ Nếu Vận

Cẩm không bằng lòng trả lời câu hỏi của cậu, tôi nghĩ nhất định là vì chuyện

cậu nói đấy cũng chỉ là mộ sự hiều lầm. Một nụ hôn có thể có rất nhiều hàm ý,

cũng như những lúc cô ấy hôn tôi vậy, trước nay tôi chưa bao gìơ cần phải hỏi

tại sao”.

Nét cười của Trình Tranh cứng đờ nơi khoé môi, đêm khuya nóng nực ẩm ướt tiết

tháng năm, thế mà cậu cảm nhận cái lạnh đang từ từ thấm vào tận xương tuỷ. Cậu

nghĩ, có lẽ mình thua thật rồi, cứ cho là chưa bao giừo chịu thừa nhận, nhưng

đã nói đến nước này rồi, đối thủ cứ thế nhẹ nhành mây gió mà bốn lạng địch nổi

vạn cân, còn cậu thì đã tan tác chẳng còn quân tướng gì.

Có lẽ người bận tâm nhiều hơn sẽ vĩnh viến là kẻ thua cuộc.

Hồi lâu cậu mớil ên tiếng , giọng nói khản đặc đến nước bản thân mình cũng thấy

lạ: “ Tô Vận Cẩm, cậu ngốc vẫn hoàn ngốc, nhưng chọn bạn trai thì lại có chút

tinh đời.”

Tô Vận Cẩm nhìn cậu ta chằm chằm không nói một lời gương mặt đỏ lựng khác

thường, nhưng không phải là e thẹn hay giận dữ. Hơi men của cốc bia ấy đủ khiến

một người tửu lượng không mấy cao như cô cảm thấy tất thảy xung quanh đều mờ

nhoà hư thực.

Ngón tay Trình Tranh gõ gõ từng nhịp trên mặt bàn, mang chút vẻ thờ ơ lãng

đãng: “ Bạn trai của cậu xuất sắc như thế, chẳng trách dễ dàng được Vĩnh Khải

tuyển vào? ”.

“ Vĩnh Khải? Làm sao cậu biết được? ” Tô Vận Cẩm lắc lắc đầu , kể cả lúc ý thức

đôi phần lơ mơ như thế này, cô vẫn nhớ rằng mình chưa bao giờ nhắc đến việc này

với Trình Tranh.

“ Nói thì cũng trùng hợp ,lúc đầu chẳng phải tôi đã từng bảo với cậu đấy thôi,

tôi qua đây thăm họ hàng không phải là lừa cậu đâu. Chương Vĩnh Khải là ông

ngoại tôi, tập đoàn Vĩnh Khải là đặt theo tên của ông, ông ngoại sau khi qua

đời, đã để lại toàn bộ sản nghiệp cho hai người con. Chị gái duy nhất của

Chương Tấn Manh- người hiện đang nắm giữ tập đoàn Vĩnh Khải- chính là Chương

Tấn Nhân, mẹ tôi. Mẹ cũng vì bố tôi mà phải cư trú lâu dài ở tỉnh khác, tôi cũng

sinh ra ở đó , thế nên mới tình cờ gặp được Tô Vận Cẩm là cậu đây. Ồ, đúng rồi,

Thẩm Cư An , anh không muốn biết là ai nói về anh với tôi hay sao?’’.

Tay cậu vẫn gõ nhịp trên mép bàn, thứ âm

thanh có hồi luật gõ đều đều khiến cho Tô Vận Cẩm lòng dạ rối bời, lời của cậu

ta từng câu từng từ rành rọt lọt vào tai, thế mà cô dường như chẳng hiểu chút

nào cả, ánh mắt thẫn thờ vô cùng. Cô chỉ biết rằng bàn tay đang nắm lấy tay cô

bỗng nhiên siết chặt hơn, trong cơn mơ màng lảo đảo, trong lòng cô cuộn lên thứ

dự cảm chẳng lành, chẳng lẽ sẽ có thứ gì đó vì những việc xảy ra hôm nay mà

thay đổi.

Trình Tranh nhìn thấy trong mắt Thẩm Cư An thoáng loé lên nét kinh ngạc, biết

rằng những lời vừa rồi của mình không phải không có tác dụng. Trong lòng không

hề cảm thấy chút vui sướng nào. Đây là một đòn phản kích tuyệt vọng trong lúc

đã thua không thể lui thêm bước nào nữa, cứ cho là đã làm tổn thương đến đối

thủ, đến chỗ đứng của bản thân cậu cũng chẳng thể trở lại được nữa, không cần

đến Tô Vận Cẩm khinh bỉ cậu, đến bản thân cậu cũng cảm thấy nhục nhã vì cái hèn

hạ của chính mình. Thế nhưng cậu không thể để tâm quá nhiều như thế được, cô ta

luôn bảo cậu không có lý lẽ gì hết, giờ thì cậu cho cô ta thử nghe lý lẽ của

cậu đây. Đằng nào thì cậu cũng không thể trơ mắt trông bọn họ tình ý mặn nồng

còn bản thân chỉ một mình l**m láp vết thương.

Thẩm Cư An rất nhanh chóng lấy lại thần thái tự nhiên, anh để Tô Vận Cẩm đang

nửa thức nửa ngủ tựa lên bờ vai mình, lặng lẽ nói với Trình Tranh: “ Hoá ra là

vậy. Đúng là máu thịt một nhà, cậu làm tôi một lần nữa chứng kiến cái “ tự tin”

riêng có trong huyết thống Chương gia nhà các người. Rất tiếc ,những cái cậu

nói ở đây chẳng thay đổi được gì hết, điều duy nhất có thể khiến tôi từ bỏ Tô

Vận Cẩm chỉ có thể là lựa chọn của chính cô ấy. Xin lỗi, Vận Cẩm uống nhiều

rồi, tôi phải đưa cô ấy về ký túc xá ”.

Trình Tranh nhìn Tô Vận Cẩm đang yên lành nhắm mắt tựa trên người Thẩm Cư An,

cậu biết lựa chọn của cô sẽ chẳng thể là cậu. Đúng như Thẩm Cư An vừa nói , nụ

hôn tối hôm ấy chỉ là ngộ nhận của cậu mà thôi, cậu chán nản nhìn Thẩm Cư An

gọi tính tiền, sau đó nửa ôm nửa dìu Tô Vận Cẩm để đi về.

Lúc Tô Vận Cẩm vừa mới đứng dậy, thân người đang tựa trong long Thẩm Cư An khẽ

động đậy, dường như vô thức thốt từ miệng ra hai chữ.

Lời nói của cô không lớn, thế nhưng đủ khiến cho hai người đàn ông ngay bên

cạnh cùng một lúc đờ ra như hoá đá.

“ Trình Tranh.. ”.

Sáng hôm sau, Tô Vận Cẩm thức dậy trên giường ký túc xá giữa một trận đau đầu

rã rời, cô nửa ngồi trên giường, những ký ức buổi tối hôm trước cứ khi liến khi

đứt tràn về trong óc cô, cô vẫn nhớ cô uống rất nhiều, hình như là Thẩm Cư An

đưa cô về.

Cô vừa bước xuống giường ,vừa bóp trán đi rửa mặt mũi, bạn cùng phòng Tiểu Văn

cười ám muội hỏi: “ Vận Cẩm, tối qua cậu uống bao nhiêu thế? Say sưa đến mức

này”.

“ Một cốc bia”.

Tiểu Văn chớp mắt, “ Một cốc bia mà cậu ra nông nỗi này? Hí hí, có điều nói đi

cũng phải nói lại, nếu mà có anh chàng đẹp trai như thế đưa về, chẳng cần giọt

rượu nào tớ cũng say bí ti”.

Tô Vận Cẩm cười cười, chăm chú vào rửa mặt súc miệng. Ai ngờ Tiểu Văn hứng thú

tới mức từ giường mình nhỏm dậy, đi ra bên cạnh thúc thúc khuỷu tay vào cô,

“Này, nói thật đi, anh chàng đẹp trai tối hôm qua ở đâu ra đấy?”.

“ Tối hôm qua đưa tớ về là..”

“ Cứ giả vờ mãi cũng chả giống đâu”,Tiểu Văn trách. “ Anh ta chắc không phải ở

trường mình, tớ thừa biết trường mình làm sao mà sinh ra được kiểu nam sinh hay

ho như thế. ”

“ Hay ho như thế nào?” Tô Vận Cẩm dứt khoát bỏ cái khăn mặt trong tay xuống.

“ Cũng khó miêu tả lắm, tóm lại là người ngợm không chê vào đâu được, khuôn mặt

thì đúng kiểu tớ thích.. À, hình như chính là anh chàng mà Tiểu Lộ nói, hôm

trước tự xưng là bạn trai của cậu ở dưới nhà ý. Thế rốt cuộc ai mới là …”.

Tiếp sau đó Tiểu Văn nói những gì, Tô Vận Cẩm đã hoàn toàn không có chút ấn tượng

nào nữa, cô lập bập thay quần áo, nhằm thẳng ký túc xá của Thẩm Cư An mà đi,

không làm sao gạt bỏ nổi mối hồ nghi trong lòng. Rõ ràng cô nhớ đến lúc cuối

mình vẫn ngả trên vai Thẩm Cư An, anh chẳng có lý do gì để giao cô cho Trình

Tranh đưa về ký túc xá cả, lẽ nào tối hôm qua có chuyện gì đó mà cô không biêt?

Sau khi chạy đến ký túc xá của Thẩm Cư An, thấy bạn cùng phòng bảo anh đã

ngoài, Tô Vận Cẩm chẳng nghĩ ngợi gì chạy thẳng đến thư viện. Từ trước đến nay

chưa bao giờ cô nôn nóng muốn trông thấy Thẩm Cư An như thế này, cô muốn biết

tối hôm qua rốt cuộc là có chuyện gì.

Quả nhiên , Tô Vận Cẩm đã tìm thấy anh ở chỗ cũ trong thư viện. Lúc cô bước

đến, Thẩm Cư An đang vùi đầu vào đống sách vở, trông thấy cô cũng không tỏ vẻ

ngạc nhiên, chỉ mỉm cười với cô như mọi khi,bảo: “ Em đến đấy à, tỉnh rượu

chưa, trong người có chút khó chịu chỗ nào không?”

Tô Vận Cẩm ngồi xuống bên cạnh anh, hỏi thẳng thừng: “ Tối qua tại sao người

đưa em về lại là cậu ta? ”.

Thẩm Cư An nhìn cô nói: “ Như thế không được hay sao?”.

“ Là ý gì?”,Tô Vận Cẩm trừng mắt.

Thẩm Cư An không nói gì, nghĩ đoạn , chầm chậm sát lại bên cô, trước khi cô kịp

phản ứng, anh đã hôn phớt qua môi cô, nụ hôn nhẹ nhàng tựa chồn chuồn đạp nước,

sau đó lại lui người ra, “ Vận Cẩm, anh phát hiện ra là từ hồi chúng mình ở bên

nhau, anh chưa từng hôn em bao giờ”.

Tô Vận Cẩm ít nhiều đã hiểu ra, “ Anh vẫn còn để bụng những lời cậu ta nói, lần

đó em chỉ là … ”

“ Không cần giải thích ”, Thẩm Cư an nhẹ nhàng cắt ngang lời cô. “ Anh đã nói

là sẽ không vì lời lẽ nào của bất cứ ai mà từ bỏ em, huống hồ chuyện đã qua rồi

cũng chẳng cần nhắc lại”.

“ Thế thì tại sao? Em không tin nguyên nhân ở chỗ cậu ta là cháu của Chương Tấn

Manh”.

Thẩm Cư An cười cười, không trả lời câu hỏi này, chỉ bảo : “ Vận Cẩm, anh hiểu

em , có một số chuyện em giấu được Trình Tranh, giấu được chính bản thân em,

thế nhưng không giấu nổi anh đâu. Anh trước nay đều không nói thẳng ra, là bởi

vì anh vẫn nghĩ rằng em có thể bỏ qua được , thế nhưng đến giờ anh mới phát

hiện ra rằng có lẽ đây chẳng phải là chuyện dễ dàng.”

“ Đúng , cậu ta đã từng nói… Thế nhưng nếu em muốn ở bên cậu ta thì chẳng phải

đợi đến tận bây giờ”, Tô Vận Cẩm khó nhọc giải thích , cô giận bản thân vụng

mồm vụng miệng đến lúc quan trọng không biết phải nói năng ra sao để đối phương

hiểu được lòng mình.

Thẩm Cư An tỏ ra gay gắt hiếm thấy, “ Em không muốn ở bên cậu ta, là bởi vì em

không yêu hay là không dám.”

“ Em không yêu cậu ta” Tô Vận Cẩm cứng cỏi đáp.

Thẩm Cư An lắc đầu. “ Thế thì em yêu anh ư? Cái em yêu chỉ là thứ mục tiêu mà

em muốn đạt tới hay là con người Thẩm Cư An thực sự? ”.

“ Em không hiểu ânh đang nói gì”, Tô Vận Cẩm thốt lên đau xót, đã rơm rớm nước

mắt.

“ Em hiểu đấy, Vận Cẩm , anh biết khi ở bên an hem cảm thấy rất dễ chịu, anh

cũng như thế, là bởi vì xét ở một mức độ nào đó chúng mình giống nhau. Thế

nhưng đây không phải là tình yêu, anh cũng có cái kiêu ngạo của anh chứ. ”

Tô Vận Cẩm cắn chặt môi, kìm nén, cứng cỏi không để nước mắt ứa ra, khăng khăng

hỏi: “ Nhất định là cậu ta đã nói cái gì rồi, rốt cuộc cậu ta nói gì với anh?

Nói cho em ngay!”.

Thẩm Cư An lặng thinh, dường như đến đây lời đã cạn.

“ Được rồi, anh không nói, em đi hỏi cậu ta”.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.