Hình Xăm

Chương 44: Chương 44 “Ngón tay ướt nhẹp cá»§a Tiêu Khắc chỉ xuống dưới bụng Chu Tội, giọng lại khà n hÆ¡n €�…Tiger line.”


Câu hỏi nà y quá khó, Tiêu Khắc và Lục Tiểu Bắc bốn mắt nhìn nhau, cuối cùng nở nụ cười vô lực, á khẩu không trả lời được.

“Anh đừng nói với em là vẫn chưa đấy nhé.” Lục Tiểu Bắc trợn tròn mắt nhìn Tiêu Khắc.

Hai người nhìn chòng chọc đối phương, sau đó không ai nói gì suốt nửa buổi, tất cả đều đã ẩn chứa trong sự yên lặng đấy. Cuối cùng Lục Tiểu Bắc thở dà i, chửi thề một tiếng “Đậu”.

Tiêu Khắc chớp mắt, sau đó mỉm cười xoa xoa đầu cậu, nói: “Yên tâm, giao cho anh.”

“…Xin lỗi anh Tiêu.” Lục Tiểu Bắc chau mà y, vẻ mặt rầu rĩ, nói tiếp, “Cũng không biết em nói xin lỗi cho ai nữa, suy cho cùng đại ca em là người bị hại, nhưng anh mới là người vô tội nhất, nói chung là xin lỗi anh.”

Tiêu Khắc còn chưa bỏ bà n tay xoa đầu cậu xuống, Lục Tiểu Bắc nói xong anh lại tiếp tục xoa đầu cậu, khiến cả người Lục Tiểu Bắc cũng nghiêng ngả theo, Tiêu Khắc nhoẻn cười nói: “Xin lỗi cái quần què, đang nói chuyện với ai đấy, anh là ai mà cậu phải xin lỗi chứ, còn xin lỗi nữa anh xẻo lưỡi cậu luôn.”

Lục Tiểu Bắc nói: “Anh là anh Tiêu của em, anh là sứ giả thiên đường, cứu vớt nhân gian, cứu vớt cả thế giới. Chân thà nh cảm ơn anh Tiêu của em, nếu đại ca em gặp tiền nhiệm là do kiếp trước tạo nghiệt, thì gặp anh chính là sau khi tạo nghiệt anh ấy lại cứu cả giải ngân hà , cảm ơn anh, cảm ơn anh!”

“Cái miệng nà y, ngậm lại nghỉ ngơi đi, còn cảm ơn nữa là anh đổi chỗ đấy.” Tiêu Khắc búng đầu cậu một cái, mỉm cười nhắm mắt lại nghỉ ngơi, không nói chuyện nữa.

Tiêu Khắc đã rất mệt mỏi, vốn nên ngủ một chút nữa, nhưng tinh thần vừa uể oải vừa phấn khích, rất mâu thuẫn, uể oải nhưng không tà i nà o rơi và o giấc ngủ được. Câu hỏi của Lục Tiểu Bắc đâm trúng nỗi đau của anh, chuyện nà y vẫn canh cánh trong lòng anh, tuy không quá ghê gớm, nhưng chung quy mỗi khi nghĩ tới đều thấy ngột ngạt. Ngoà i mặt anh và Chu Tội không có vấn đề gì, nhưng Tiêu Khắc không nói không có nghĩa là anh không biết.

Thực ra mỗi tối Chu Tội đều không ngủ chung với anh. Chuyện nà y anh đã biết từ rất lâu rồi, kể từ khi có một lần tỉnh dậy không thấy Chu Tội ở bên cạnh, sau đó anh để tâm tới, phát hiện mỗi ngà y Chu Tội đều ngủ ngoà i sofa. Trước khi ngủ họ bên nhau, khi tỉnh lại vẫn bên nhau, thật giống như họ vẫn ngủ chung một giường.

Nhưng sự thật không phải như vậy, sau khi Tiêu Khắc ngủ say Chu Tội lại lặng lẽ đi ra ngoà i, ngủ trên sofa mấy tiếng, đến rạng sáng lại trở về.

Không thể ngủ chung một giường với người mình thương là chuyện bi ai tới nhường nà o cơ chứ. Thế nhưng một người cố gắng là m hết tất thảy, một người lại giả vờ như không hay. Có mệt mỏi không? Thực ra hai người đều rất mệt mỏi. Nhưng tình cảm còn đó, để ở bên nhau thì phải cùng khắc phục những điều nà y, cũng phải chấp nhận nó.

Tiêu Khắc thực sự để tâm tới Chu Tội, những chuyện trước đây anh không chịu đựng được thì bây giờ đều nhẫn nhịn, nếu lúc đó đã quyết định đưa thầy Chu về yêu thương bảo vệ, thì anh phải kiên trì để hắn từ từ thay đổi. Nếu đổi lại là trước đây, đối phương có một tiền nhiệm khắc cốt như vậy, là m thế nà o Tiêu Khắc cũng không tiếp thu được, xưa nay anh đều muốn tình cảm vẹn tròn nhất, thiếu một phần cũng không được. Nhưng bây giờ anh không những chấp nhận, mà còn phải chịu đựng cả bóng tối tiền nhiệm để lại.

Tiêu Khắc nhắm mắt khẽ cười không thà nh tiếng, thể như thầy Tiêu đúng là sứ giả của thiên đường. Tình yêu khiến con người từ bỏ giới hạn của bản thân mình, khiến con người ta trở nên nhu nhược qua loa, cũng trở nên khoan dung vĩ đại. Tất cả đều vì tình yêu.

Tiêu Khắc đi cùng Lục Tiểu Bắc, muốn về thẳng cửa tiệm tìm thầy Chu, nên không đi cùng đồng nghiệp của mình. Tiêu Khắc mang theo một vali hà nh lý, mà Lục Tiểu Bắc chỉ đeo một balo, thoạt nhìn hai người đều không có chút tinh thần, trên mặt hiện rõ vẻ uể oải.

Lục Tiểu Bắc nói: “Quay về em phải nghỉ ngơi ba ngà y, bây giờ em không nhìn hình xăm được, nhìn thấy mà chỉ muốn ói.”

“Nghỉ đi.” Tiêu Khắc nói, “Nghỉ dăm bữa nửa tháng và o.”

“Vâng, mấy cái không trì hoãn được thì em là m, còn trì hoãn được thì dời lại hết đi, bây giờ Bắc gia bị chứng sợ hãi hình xăm rồi.” Lục Tiểu Bắc đội mũ lưỡi trai trên đầu, lúc bước đi theo thói quen khẽ cúi đầu.

Tiêu Khắc vừa đi còn phải vừa nhìn cậu để không đụng phải người khác, đi một lúc mới nói với cậu: “Bắc gia bao tuổi rồi, có thể nhìn đường hay không?”

Lục Tiểu Bắc đang định nói chuyện, điện thoại trong túi lại đổ chuông, cậu vừa tìm vừa nói: “Chỉ là em mỏi cổ quá, cảm giác không nhấc đầu lên được, đầu nặng như muốn rơi xuống ý.”

Cậu nhận điện thoại: “Đại ca.”

Tiêu Khắc nhìn sang, Lục Tiểu Bắc cũng nhìn về phía anh, nói với điện thoại: “Đúng vậy, em với anh Tiêu của em đi với nhau.”

“Mới xuống, bọn em đang đi ra đây.”

“Hở? Đậu! Thật sự luôn!”

Cúp máy rồi cậu nhìn Tiêu Khắc nói: “Đậu xanh, quả nhiên yêu đương khiến con người ta thay đổi, đại ca em nói ảnh đang ở bãi đậu xe đợi bọn mình nà y.”

Tiêu Khắc chau mà y: “Anh ấy đến à ?”

“Vầng, nhất định không phải tới đón em, anh mới là đối tượng ảnh tới đón.” Lục Tiểu Bắc nói.

Tiêu Khắc mỉm cười, trong lòng nói đúng là thầy Chu nhớ mình rồi.

Thực ra Chu Tội đã tới từ rất lâu rồi, từ Thượng Hải bay về đây cũng hơn hai giờ, nhóm Tiêu Khắc vừa lên máy bay thì hắn đã xuất phát. Hắn rất muốn và o đợi, nhưng thật sự không tiện, già đầu rồi không ôm bó hoa đứng đợi người được, nếu thật sự là m vậy người ta nhìn có khi lại thấy chán vẻ mặt già nua kia. Hắn do dự xuống xe nhiều lần cuối cùng vẫn ở lại trên xe, ngậm viên thuốc ho, lặng lẽ đợi.

Tiêu Khắc vừa và o bãi đậu xe liền thấy xe của Chu Tội, đi về phía hắn.

Chu Tội mở cốp sau, bước từ trên xe xuống. Tiêu Khắc vừa nhìn thấy hắn liền nở nụ cười thật tươi, trông thấy đôi mắt cười kia trái tim già cả của Chu Tội như mềm nhũn, rơi lộp bộp. Chu Tội vươn tay giúp anh cất hà nh lý đi, Tiêu Khắc đứng bên cạnh chăm chú nhìn, cười nói: “Nhớ anh quá Chu bảo bối à .”

Lục Tiểu Bắc ở đằng sau còn chưa đi tới, Chu Tội cũng nở nụ cười yếu ớt với Tiêu Khắc, hỏi anh: “Điện thoại di động đâu rồi? Sao không nghe máy?”

Tiêu Khắc sờ và o trong túi, nói: “Không mang theo, chắc ở trong túi Tiểu Bắc.”

Lục Tiểu Bắc đi tới cởi balo xuống bỏ và o trong cốp xe, tự giác ngồi xuống ghế sau.

Lên xe Tiêu Khắc hỏi Chu Tội: “Cổ họng sao vậy?”

Chu Tội nói: “Bị cảm nhẹ, không sao đâu.”

“Thiếu người quan tâm đây mà ,” Lục Tiểu Bắc ngồi ở phía sau nói, “Anh đi mà em cũng đi, không ai sưởi ấm ảnh.”

Chu Tội liếc nhìn cậu qua gương chiếu hậu, hỏi: “Gầy đi à ?”

Nói đến đây Lục Tiểu Bắc liền co tròn người khó chịu: “Em khổ quá, sau nà y em không đi nữa đâu, tốt nhất anh đừng đưa tác phẩm ra ngoà i, không em lại phải đi.”

Tiêu Khắc cười nói với Chu Tội: “Có hơi sợ hãi với hình xăm.”

Dọc đường về Lục Tiểu Bắc nói qua tình huống với Chu Tội, mấy chuyện thượng và ng hạ cám không có gì quan trọng, sau đó nói: “Phải rồi, có một đống người thấy em liền dúi phong bì, đều nói là bạn cũ của anh. Mịa, bạn cũ nà o mà em không biết thì em không nhận, chỉ nhận của mỗi Đà o Hiểu Đông, phong bì của ảnh 50 ngà n.”

Lục Tiểu Bắc ngồi co quắp ở phía sau, lầm bầm nói: “Tiên sư chứ em còn đụng kiểu đầu với Đà o Hiểu Đông nữa, không phải hồi trước ảnh để tóc dà i sao? Mịa, lần nà y thế mà lại cạo hết, cũng không biết có phải bị bệnh hói đầu trung niên không, không thì đang yên đang là nh như vậy lại cạo đầu là m gì. Lúc em ngồi bên cạnh ảnh có thằng cha trêu em hỏi em có phải con của ảnh không, con cái đầu ông ấy.”

Lục Tiểu Bắc phỉ nhổ suốt cả dọc đường, hai người phía trước yên lặng lắng nghe không lên tiếng. Dù sao lần nà y Bắc gia cũng đại diện cho phòng là m việc đi ra ngoà i, cái nà y cũng được tính như là đi công tác, hà nh hạ người ta như vậy chẳng lẽ còn không cho người ta phỉ nhổ.

Chu Tội để trống mấy ngà y nà y, đưa Lục Tiểu Bắc về rồi đưa Tiêu Khắc về thẳng nhà . Lúc quay về không là m chuyện người lớn gì cả, chỉ ôm hôn mấy cái rồi thôi, cho thầy Tiêu ngâm mình, để massage thư giãn, Tiêu Khắc thoải mái nằm trong bồn tắm thiếp đi.

Lúc anh ngâm mình Chu Tội chuẩn bị cơm xong, ngồi xổm bên cạnh nhìn Tiêu Khắc nửa buổi, muốn gọi anh dậy nhưng lại không nỡ, thế nhưng anh đã ngâm mình lâu rồi, da tay nhăn nhúm lại. Lúc do dự hắn cứ đau đáu nhìn gương mặt Tiêu Khắc, cuộc sống của thầy Tiêu suy cho cùng vẫn luôn an ổn, không bị dà y vò, chỉ mới đi công tác có một tuần đã gầy đi nhiều.

Cứ nhìn tới nhìn lui lại không chịu được, hắn cúi xuống hôn lên khóe môi Tiêu Khắc một cái. Chuyện nà y ngây thơ quá, anh già sợ mình hôn là m thầy Tiêu tỉnh giấc, thế thì mất mặt quá, bởi vậy nên lúc hôn rất nhẹ nhà ng, bờ môi vừa chạm xuống liền rời đi, kết quả lại bị cánh tay Tiêu Khắc ngăn lại, vòng lên cổ hắn rồi cắn lấy đôi môi.

Chu Tội nhắm mắt lại, thật sự ngại quá, không biết nên quay đầu về phía nà o.

Nụ hôn ướt át triền miên kết thúc, Tiêu Khắc thấp giọng cười bên môi hắn, ậm ờ hỏi: “Nhớ em rồi à ?”

Chu Tội hết cách, bất đắc dĩ nở nụ cười, giọng khà n khà n: “Bị em bắt ngay tại trận rồi, mặc em xử trí.”

“Ừ.. được thôi.” Tiêu Khắc ngâm mình trong nước thoải mái quá, tất cả dây thần kinh trên người đều dần dần thức tỉnh, thời điểm tốt như vậy mà không ăn thịt thì lãng phí quá. Thầy Tiêu ngâm nước cả cơ thể mềm mại ấm áp, trước giờ khi là m anh đều rất cởi mở, hai người đà n ông là m thì nên phóng khoáng như vậy, là m sao cho thật sảng khoái, nếu khi đó đã nhận mệnh đổi thuộc tính, thì việc gì phải nhăn nhó cà u nhà u, là m là xong.

Tiêu Khắc đỏ mắt hỏi Chu Tội: “Anh có biết em thích nhất chỗ nà o trên người anh không?”

Chu Tội lắc đầu, cái nà y hắn thật sự không biết.

Tiêu Khắc nhếch miệng, ngón tay ướt nhẹp chỉ xuống dưới bụng Chu Tội, giọng lại khà n hơn: “…Tiger line.”

Lần đầu tiên Tiêu Khắc thấy chỗ đó của Chu Tội, khi đó quan hệ của anh và Chu Tội mới bắt đầu có chút mập mờ. Tiêu Khắc ngồi trước máy tính trong cửa hà ng, Chu Tội đứng bên cạnh anh cất sách, cánh tay giơ lên kéo theo vạt áo, Tiêu Khắc nghiêng đầu trông thấy đường nét rắn rỏi trên eo và bụng hắn, cùng với tuyến nhân ngư mơ hồ trên thắt lưng nà y.

Lông mao mọc từ rốn trở xuống, lông thưa thớt dọc tuyến nhân ngư phác lên đường nét kh*** g**. Tiêu Khắc cực kỳ yêu thích vị trí nà y trên người Chu Tội, bởi vậy nên anh rất thích nhìn Chu Tội ở nhà không mặc áo chỉ mặc quần. Dọc từ rốn trở xuống, kết thúc ở mép quần, khiến con người ta mơ tưởng vô và n, là lời mời gọi nam tính đầy hấp dẫn với anh.

Chu Tội nhắm mắt lại, một động tác tùy ý của thầy Tiêu cũng có thể khiến hắn mê mệt.

..

l*m t*nh là một chuyện rất tiêu hao thể lực, Tiêu Khắc ăn no liền đi ngủ. Trước khi ngủ anh và Chu Tội vẫn gần gũi bên nhau, cánh tay đôi chân gác lung tung trên người đối phương.

Mà n đêm đen đó giờ đều dà i dằng dặc lạnh lùng, ngay cả bầu không khí dường như cũng ngưng trệ theo bóng đêm lạnh giá, thứ ấm áp duy nhất là Tiêu Khắc nằm bên cạnh. Chu Tội nhắm mắt lại, cảnh tượng trước mắt hỗn loạn phức tạp, cảm giác tồn tại của người bên cạnh vô cùng mãnh liệt, đè nén trong lồng ngực hắn, thậm chí không thể thở nổi.

Chu Tội đã quá quen với những buổi tối như vậy, nhìn gương mặt ôn hòa say giấc của Tiêu Khắc bên cạnh khiến hắn cảm thấy an yên nhẹ nhõm trong thoáng chốc. Tiêu Khắc mạnh mẽ như vậy, khiến người ta chỉ cần nhìn anh thôi cũng có thể tâm vô tạp niệm. Nhưng chỉ cần nhắm mắt lại, sự an yên thoải mái kia sẽ lập tức biến mất, cảm giác người bên cạnh trở nên lạnh lẽo cứng ngắc, cảnh tượng trong đầu vặn vẹo trắng xám, trong không khí dường như có mùi tanh nồng.

Chu Tội luyến tiếc Tiêu Khắc, anh ấm áp quá, hắn không muốn buông anh ra, không muốn buông tay.

Nhưng áp đặt cảm giác tồn tại của một người khác lên Tiêu Khắc là không được, không đề cập tới bản thân hắn có đau khổ hay không, mà chỉ riêng chuyện lẫn lộn khí tức của hai người hoà n toà n khác nhau là không tôn trọng Tiêu Khắc. Không thể so sánh họ với nhau, như vậy rất có lỗi với trái tim thuần khiết vẹn nguyên của thầy Tiêu. Hắn không nỡ là m như vậy với anh, không muốn.

Bởi vậy nên buổi tối ôm nhau ngủ với Chu Tội chỉ có hai phương thức, hoặc là mở mắt nhìn anh đến sáng, hoặc là buông hơi ấm trong lòng mình đi ra ngoà i.

Tới tới lui lui đều rất vất vả, rất đau khổ xoắn bện, nhưng vẫn muốn giữ chặt người nà y, không muốn buông tay. Là thật lòng yêu thích, muốn cùng sống bên anh, muốn có tương lai.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.