Giả Cán Bộ

Chương 653: Tập đoàn Sa Hà


Trong lòng Dương Tử Hiên thầm giật mình, dĩ vãng, cho dù Bất Dương Mai xảy ra vấn đề gì lớn hay nhỏ, Tô Ban Mai đều rất ít tự mình gọi điện

thoại cho hắn, bởi vì Dương Tử Hiên đã sớm chuẩn bị phương án dự phòng

cho các nàng, không phải chuyện trọng đại, không cần phải tìm hắn, miễn

để cho một ít người hữu tâm cầm chuyện này để nói.

Bởi vậy, hiện tại Tô Ban Mai tìm hắn, chắc chắn không phải là chuyện nhỏ.

"Đã xảy ra chuyện gì?" Sắc mặt Dương Tử Hiên bắt đầu trở nên nghiêm túc.

"Cửa hàng chính của Bất Dương Mai tại tỉnh Nam Tô đã xảy ra vấn đề,

hiện tại đã bị phong tỏa rồi!" Tô Ban Mai tận lực khống chế tâm tình của mình.

Sắp đến lễ mừng năm mới rồi, xảy ra chuyện như vậy,

thật sự là làm cho người ta không dễ sống, kẻ làm ra chuyện này, thật sự là có chủ tâm làm cho người ta không thể qua năm mới.

"Cả cửa hàng đều bị phong tỏa?" Dương Tử Hiên mặt mũi tràn đầy kinh ngạc.

Cách làm này thật sự là có chút tuyệt tình, năm nay đúng vào mùa tiêu

thụ các loại điện gia dụng thịnh vượng, nhất là hai ngày hai mươi bảy,

hai mươi tám này, rất nhiều người bận rộn một năm, tích trữ không ít

tiền, ngoại trừ mua thêm hàng tết ra, cũng rất thích mua thêm một ít đồ

điện gia dụng.

Thời gian mấy ngày gần tết, đối với tiêu thụ

điện gia dụng, là một giai đoạn tiêu thụ hoàng kim, cửa hàng bị đóng

cửa, chỉ cần xét về ngạch tiêu thụ, đã thiếu hụt đi rất nhiều, càng

không phải nói tới ảnh hưởng đối với nhãn hiệu.

"Cả cửa hàng đều phong tỏa, là buổi sáng việc xảy ra hôm nay, mấy quản lý kinh

doanh trong công ty Bất Dương Mai tỉnh ở Nam Tô đều ra mặt nói chuyện,

nhưng không thành công, cho nên mới truyền đạt đến chỗ tổng bộ chúng

ta..." Tô Ban Mai ấn ấn thái dương, xảy ra chuyện như vậy nhi, nàng cũng cảm thấy cực kỳ lo lắng, không thể ngồi yên.

"Nghành nào phong tỏa cửa hàng? Xảy ra vấn đề gì mà cửa hàng bị đóng cửa?"

"Căn cứ vào tin tức Kim Kinh bên kia truyền tới, là cục công thương

thành phố Kim Kinh ra mặt phong tỏa cửa hàng, nói chúng ta tiêu thụ sản

phẩm giả và tiêu thụ sản phẩm kém chất lượng." Tô Ban Mai buồn rầu nói.

"Sản phẩm gì?"

"Là một nhãn hiệu nồi cơm điện nổi danh do Phật Sơn bên kia cung ứng."

Tô Ban Mai nhíu mày, nói: "Em cảm thấy cái tiêu thụ sản phẩm giả và

tiêu thụ sản phẩm kém chất lượng này, căn bản là cục công thương bên kia không có chuyện để làm, tự nhiên tìm việc.”

“Nơi cung ứng

sản phẩm nồi cơm điện này là xí nghiệp điện gia dụng chế tạo nồi cơm

điện đứng thứ nhất trong nước, sản phẩm còn xuất khẩu đến các quốc gia

Âu Mỹ, em đã từng tự mình đến nhà máy bọn hắn kiểm tra dây truyền sản

xuất, tuyệt đối không có vấn đề, vậy mà cục công thương còn đến chỗ

chúng ta làm phiền."

"Thời điểm phong tỏa cửa hàng, nói chúng ta tiêu thụ sản phẩm giả và tiêu thụ sản phẩm kém chất lượng, có điều

tra lấy chứng nhận hay căn cứ chính xác không? Cục công thương cũng

không thể chụp mũ lung tung, nói chúng ta có vấn đề, ngay cả chứng cớ

cũng không đưa ra chứ?" Dương Tử Hiên có chút nghi hoặc hỏi.

"Họ chỉ nói chúng ta kẻ tiêu thụ sản phẩm giả và tiêu thụ sản phẩm kém

chất lượng, là người tiêu dùng trách cứ, liền trực tiếp phong tỏa cửa

hàng." Tô Ban Mai cười khổ nói.

Sắc mặt Dương Tử Hiên trầm

xuống, hành vi cục công thương Kim Kinh này quá phách lối rồi, ngay cả

chứng cớ cũng không đưa ra, liền phong tỏa cửa hàng.

Hắn trầm giọng nói: "Có phải là có người ở sau lưng giở trò quỷ không? Em nghĩ

xem, có phải đối thủ cạnh tranh của Bất Dương Mai đang làm trò quỷ?"

"Thời gian cục công thương ra tay rất mẫn cảm, vừa vặn chọn đúng mấy

ngày trước hôm lễ mừng năm mới để phong tỏa cửa hàng, em cũng cảm thấy

kỳ quặc, khả năng là có đối thủ cạnh tranh đang làm trò quỷ."

"Ở Kim Kinh, anh không nhiều mối quan hệ lắm, muốn giúp đỡ cũng rất

khó, vẫn phải dựa vào tầng quản lý Bất Dương Mai các em ra mặt nói

chuyện."

"Anh có thể đi cùng với em không?"

"Anh

dù sao cũng là cán bộ có cấp bậc nhất định, loại tranh cãi xí nghiệp

này, anh ra mặt, rất dễ dàng làm cho người ta có cơ sở để liên tưởng

càng nhiều hơn, chỉ sợ không tốt lắm, nhưng anh có thể đi cùng em đến

Kim Kinh."

Dương Tử Hiên gật gật đầu, nói: "Anh đứng ở sau

lưng làm quân sư quạt mo là được rồi, ra mặt quay vần với cục công

thương, vẫn phải dựa vào chính các em."

Hẹn xong xuôi thời gian và địa điểm gặp mặt với Tô Ban Mai, Dương Tử Hiên mới cúp điện thoại xuống.

Lương Quân Mi ở bên cạnh nghe được rõ ràng, Dương Tử Hiên cũng không còn cố ý tránh nàng.

"Công ty cổ phần Dương Ban Mai Xích thật sự là xí nghiệp của anh sao?"

Lương Quân Mi làm tại phòng tình báo, tin tức đến tai luôn nhiều hơn một chút so với rất nhiều người.

"Em hỏi cái này, sẽ không có

câu trả lời chính xác, hiện tại quan hệ giữa anh và công ty cổ phần

Dương Ban Mai Xích đã không còn nhiều, anh không chiếm một phân cổ phần

nào!" Dương Tử Hiên nhảy lên ngựa rồi nói.

Lương Quân Mi

không muốn tìm hiểu quá sâu về vấn đề này, dồn chú ý vào vấn đề làm sao

để lên ngựa, mặc dù có võ, nhưng mấy lần cố gắng nhảy lên đều thất bại,

chứng kiến Dương Tử Hiên nhếch miệng, con mắt cong cong mỉm cười, trong

lòng liền tức giận.

Nàng chống hai tay vào nạnh, cực kỳ không thục nữ, hướng Dương Tử Hiên rống lên một tiếng: "Không phải anh nói sẽ dạy em cưỡi ngựa sao? Tại sao em cảm thấy hiện tại anh chính là một

khán giả đứng ở bên cạnh chế giễu em thế?."

"Cái này mà cũng

có thể trách anh sao?" Dương Tử Hiên bất đắc dĩ nhảy xuống ngựa, tay

giang ra, đưa về hướng đôi chân Lương Quân Mi.

"Anh làm gì

thế!" Nhìn thấy hai tay Dương Tử Hiên đánh úp về hướng đôi chân và phần

eo của mình, Lương Quân Mi sợ tới mức kêu to lên, trong nội tâm thầm

nghĩ, người này, không phải thực sự là một tên dê cụ chứ?

"Kéo em lên ngựa." Dương Tử Hiên không ngờ Lương Quân Mi phản ứng mãnh liệt như vậy, lại hai tay rụt trở về.

"Không có phương pháp lên ngựa khác sao, phương pháp nào có chút kỹ

thuật ý?" Lương Quân Mi chống hai tay vào nạnh, áo lông màu tuyết trắng

chăm chú bao lấy thân thể thon thả của nàng, b* ng*c cong cong đẹp mê

hồn.

Dương Tử Hiên nhìn thấy, trong lòng nhảy dựng, vội vàng

dời ánh mắt của mình đi chỗ khác, ho khan một tiếng, nói: "Lực bật hai

chân em không đủ để leo lên ngựa, chỉ có thể dùng phương pháp thô sơ này thôi."

Lương Quân Mi muốn hờn dỗi nói không cưỡi nữa, nhưng

nàng lại không nhịn được mê hoặc khi cưỡi ngựa, chỉ có thể nhăn nhăn nhó nhó đồng ý.

Nhưng trước khi để cho Dương Tử Hiên động thủ,

vẫn đặt ra mấy điều kiện với Dương Tử Hiên: "Nắm thì nắm, không cho phép suy nghĩ miên man! Không cho phép v**t v* s* s**ng!"

Thời

điểm nói cái từ "v**t v*" này, bản thân Lương Quân Mi cũng không nhịn

được mà xấu hổ đỏ mặt, không dám nhìn Dương Tử Hiên, quay thân thể sang

chỗ khác.

Bắp chân rất tròn hiện ra trước mặt Dương Tử Hiên, trên mặt và cái cổ tuyết trắng đều nhiễm lên một lớp đỏ ửng.

Dương Tử Hiên quét một vòng trên đôi chân thanh tú của Lương Quân Mi,

dưới đầu gối, tất chân màu đen bao lấy bàn chân thanh tú, tăng thêm vài

phần cảm giác quyến rũ.

Thời điểm Dương Tử Hiên thò hai tay

ra, đặt lên đôi chân và vòng eo đàn hồi kinh người, thân thể Lương Quân

Mi và hai tay Dương Tử Hiên giống như bị điện giật.

Cảm giác

đàn hồi và mềm mại kinh người, còn có cả hương vị cơ thể nhàn nhạt từ

bàn tay truyền đến thần kinh Dương Tử Hiên, não bộ lập tức liền tưởng

tưởng xa vời.

Trong khoảng thời gian ngắn này, Lương Quân Mi

lại quên dùng sức chống lại, đợi thời điểm Dương Tử Hiên tăng mạnh lực

tay nắm đôi chân nàng, Lương Quân Mi mới nhớ tới việc mình đã lên ngựa,

liền cố gắng giãy ra.

"Cưỡi ngựa chính là việc vận dụng dây

cương, roi, chân, chân, phần hông, tất cả tổng hợp lại! Đầu tiên khi lên ngựa chính là giữ thăng bằng, chân kẹp vào, cọ bụng ngựa, kéo dây cương hơi nghiêng, dùng roi lắc lư, phải nhớ kĩ những biện pháp này..."

Vì để giảm bớt không khí mập mờ giữa hai người, thời điểm Dương Tử Hiên vừa lên ngựa, liền bắt đầu giảng giải các bước cơ bản trong việc cưỡi

ngựa cho Lương Quân Mi, hơn nữa còn vừa giảng giải, vừa tiến hành làm

động tác mẫu.

Lương Quân Mi làm tất cả những điều Dương Tử

Hiên nói một lần, nhưng con ngựa này dường như là có tính bướng bỉnh,

luôn bất động không chịu đi, liền nhăn lông mày đẹp mắt lại, nói: "Những điều anh nói đều không dùng được."

"Không dùng được, vậy thì làm sao anh có thể khống chế con ngựa này?"

Dương Tử Hiên điều khiển ngựa đi một vòng, cười nói: "Nói không chừng tối hôm qua, con ngựa của em cãi nhau với bà vợ, hôm nay liền bướng bỉnh."

Lương Quân Mi gắt một tiếng, cau mày nói: "Anh cũng nên suy nghĩ biện pháp cho em chứ."

"Thật sự không được, cứ đánh cho một cái, nhưng phải chú ý, nói không chừng

sẽ làm cho nó nổi giận." Dương Tử Hiên nói xong, Lương Quân Mi liền làm

theo.

"Hí!" Một tiếng ngựa hí vang lên, theo roi rơi xuống, con

ngựa dưới háng giống như là ăn phải Vigara, phi vọt lên phía trước, làm

Lương Quân Mi sợ tới mức mặt mày thất sắc.

"Cúi thấp xuống!" Dương Tử Hiên hô, sợ xảy ra điều gì ngoài ý muốn, vội vàng cưỡi ngựa đuổi theo.

May mắn mà con ngựa kia chỉ chạy như điên trong chốc lát, liền chầm chậm

ngừng lại, Dương Tử Hiên theo ở phía sau, chậm rãi dạy bảo, Lương Quân

Mi rất nhanh liền nắm giữ được cách cưỡi ngựa.

Nhìn tư thế uyển chuyển của Lương Quân Mi, Dương Tử Hiên nhớ tới tình hình lần trước gặp Trang Vũ Nhi ở chỗ này.

Đạp tuyết phi nhanh, hai người cùng nhau chơi đùa chốc lát trong chốn hoang dã, sau đó mới rời khỏi, lái xe trở về nội thành ăn cơm, Dương Tử Hiên

liền muốn chạy qua Dương Ban Mai Xích, cùng Tô Ban Mai đi Kim Kinh.

"Bất Dương Mai tại Kim Kinh bên kia gặp phải một chút phiền toái, cửa hàng

chính bị phong tỏa, là cục công thương Kim Kinh làm, Quân Mi, em có quen thuộc lãnh đạo thành phố Kim Kinh không?" Dương Tử Hiên chợt nhớ tới,

lực ảnh hưởng của Lương gia tại tỉnh Nam Tô không là thấp.

"Kim

Kinh nói không dễ nghe, chính là một vương quốc độc lập tại tỉnh Nam Tô, ủy ban tỉnh Tỉnh ủy bên kia căn bản là không chỉ huy nổi quan viên

trong thành phố, em cũng không quá quen thuộc..." Lương Quân Mi tỏ vẻ

thật có lỗi vì không có biện pháp giúp đỡ.

Dương Tử Hiên không hề cảm thấy kỳ quái, lực ảnh hưởng của Lương gia chủ yếu là ở trong quân

đội, mà không phải phương diện chính trị, ảnh hưởng của Lương gia trong

thành phố Kim Kinh không lớn cũng không có gì kỳ quái.

"Vậy thì

không có biện pháp rồi, anh chỉ có thể tự mình đi một chuyến..." Xảy ra

việc này, Dương Tử Hiên cũng có chút phiền lòng, nếu như là ở tỉnh La

Phù, Dương Tử Hiên tuyệt đối không lo lắng, nhưng tỉnh bên ngoài, lại có điểm khó làm.

Dương Tử Hiên cơ hồ không có nhân mạch tại tỉnh Nam Tô, nhưng lực ảnh hưởng của Dương gia tại tỉnh Nam Tô không nhỏ.

Tựa như Dương Tự Âm, ngay tại tỉnh Nam Tô, nàng đảm nhiệm thị trưởng thành

phố gdp lớn nhất tỉnh, thành phố Cô Tô, nhưng những nhân mạch này, hắn

không có khả năng sử dụng được.

Dương Tử Hiên đầy bụng tâm sự,

cũng không chú ý tới cảm xúc biến hóa của Lương Quân Mi, chỉ nhớ kỹ câu

nói sau cùng trước khi Lương Quân Mi rời đi.

"Hôm nay rất vui vẻ, cám ơn anh đã đi cùng em!"

"Du ngoạn cùng đại mỹ nữ như em, anh cũng rất vui vẻ!" Dương Tử Hiên tận

lực làm cho miệng lưỡi mình trơn tru một chút, không muốn làm không khí

trở nên cứng ngắc.

Lương Quân Mi lại không nói gì tiếp, mở cửa xe Đừng Khắc ra liền rời đi.

Thời điểm chạm mặt với Tô Ban Mai, đã là buổi tối rồi, nhìn thấy Dương Tử

Hiên, Tô Ban Mai giống như là gặp được cứu tinh, nhào lên ôm Dương Tử

Hiên, mùi con gái thơm ngát làm cho Dương Tử Hiên say mê.

Váy

liền áo tuyết phưởng màu vàng nhạt, lộ ra khí chất thục nữ, bên ngoài

phủ một cái áo khoác dài màu đen dày, Tô Ban Mai đứng trong tuyết cũng

cực kỳ bắt mắt.

Dương Tử Hiên ôm nàng lên xe, mới chậm rãi hỏi:

"Hẳn là có người giở trò quỷ ở sau lưng, mấu chốt là phải bắt được người giở trò quỷ này."

"Tập đoàn Sa Hà là xí nghiệp bản địa tỉnh Nam

Tô, cực kỳ bài xích chúng ta, những xí nghiệp từ tỉnh ngoài này tiến

vào, trước kia tập đoàn Càn Khôn muốn thành lập đài phát thanh tại tỉnh

Nam Tô, cũng bị cục quản lý thông tin tỉnh Nam Tô bác bỏ, không cho bọn

hắn giấy phép, cũng là trò quỷ tập đoàn Sa Hà làm!".

Tập đoàn Sa Hà.

Cái tên này, Dương Tử Hiên cũng không xa lạ gì, với tư cách một trong những trụ cột kinh tế dân doanh trong nước, mấy cổ đông lớn trong công ty này đời sau đều là khách quen trên bảng trăm người giàu nhất TQ và Forbes,

nhưng những cổ đông lớn này lại cực kỳ khiêm tốn.

Dương Ban Mai Xích có thể làm giàu, cũng là bởi vì bắt được quyền đại lý máy nhắn tin từ tập đoàn Sa Hà.

Thời điểm vừa gây dựng sự nghiệp, Dương Ban Mai Xích căn bản không có tư

cách đàm phán tư cách cùng Motorola, Tùng Hạ, NEC, những công ty nhãn

hiệu lớn này, cho nên, chỉ có thể thông qua phương thức làm đại lý cho

tập đoàn Sa Hà, bắt được nhãn hiệu máy nhắn tin Motorola.

Từ việc này, có thể nói Dương Ban Mai Xích quật khởi, không thể không kể đến

công lao của tập đoàn Sa Hà, nhưng hiện tại Dương Ban Mai Xích bắt đầu

phát triển, hơn nữa còn dùng đầu tư cổ phiếu, đẩy các nghành điện gia

dụng, thông tin, sản phẩm bảo vệ sức khoẻ, tiến vào tỉnh Nam Tô, lại gặp phải tập đoàn Sa Hà ngắm bắn mãnh liệt.

Dương Tử Hiên sờ sờ cái

mũi, cười nói: "Lần này thật đúng là lũ lụt vọt lên miếu Long Vương,

chúng ta dựa vào tập đoàn Sa Hà, từ trong kẽia nghiệp lớn, hơn nữa còn

là công ty hình thức đầu tư cổ phần, không dám mạo hiểm tiến ra ngoài là đúng.”

“Trước kia, đối với loại hình thức kinh tế dân doanh này, quốc gia vẫn chưa có chính sách bảo vệ rõ ràng, tập đoàn Sa Hà cố thủ

tỉnh Nam Tô, có thể khống chế nguy hiểm chính sách ở trong phạm vi nhất

định, dù sao thì loại xí nghiệp chính thương như bọn hắn, có thể dựa vào thế lực chính trị trong tỉnh Nam Tô lẩn tránh nguy hiểm, đây cũng là tệ nạn lớn nhất của xí nghiệp dân doanh.”

“Kể cả tập đoàn Càn Khôn, cũng một mực không dám khuếch tán nghiệp vụ ra bên ngoài tỉnh, chính là sợ ra ngoài La Phù tỉnh, liền ít đi ô dù ủy ban tỉnh La Phù.”

“Thẳng đến khi chứng kiến chúng ta quy mô tiến công thị trường Hoa Đông, vẫn

không xảy ra việc gì, Hà Khôn mới dám tiến công tỉnh Nam Tô, chỉ là, đối tượng hắn lựa chọn tiến công rất không ổn, lực lượng bản địa tỉnh Nam

Tô lớn, hơn nữa còn có nền kinh tế dân doanh phát đạt, xí nghiệp hương

trấn phát đạt, lựa chọn tỉnh Nam Tô làm trạm khuếch trương chiến lược

thứ nhất, thật sự là quá sai lầm."

"Dương Ban Mai Xích chúng ta

đã chiếm được chỗ trống trong chính sách, lúc nhiều xí nghiệp dân doanh

cố thủ trong địa bàn tỉnh nội, chúng ta đã có can đảm đi ra ngoài tỉnh,

quy mô xâm chiếm thị trường Hoa Đông, rút ngắn quá trình phát triển!"

Dương Tử Hiên sờ sờ cái mũi cười nói: "Cũng may mắn là chúng ta đi đúng

đường, nếu quốc gia vẫn ôm thái độ cảnh giác đối với loại hình thức kinh tế dân doanh này mà nói, Dương Ban Mai Xích chúng ta khẳng định sẽ là

người thứ nhất bị đánh thảm nhất."

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.