Giả Cán Bộ

Chương 597: Bị chèn ép khắp nơi


Một đoàn người Khô Lộc Văn đều nơm nớp lo sợ, rơi vào cảm giác sợ hãi

chưa từng có, cho là sự tình bọn họ lấy hết ruột công ty Xuân Huy đã bại lộ rồi.

Trong lúc hoảng loạn, lại tìm tới Dương Tử Hiên, nặn ra khuôn mặt tươi cười, nói: "Dương sở trưởng, chủ tịch tỉnh có cái gì bất mãn đối với công tác của chúng tôi không?"

Dương Tử Hiên lúc

này đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội đe đám người dọa Khô Lộc Văn,

liền cười đểu nói: "Có phải là có người nào đó bên trong nhà máy các

người báo cáo xấu cho chủ tịch tỉnh không? Anh ngẫm lại xem, bình thường ai ý kiến nhiều nhất, phát biểu nhiều nhất?"

Dương Tử Hiên không đợi Khô Lộc Văn trả lời, liền rời đi, lưu lại mấy người Khô Lộc Văn sững sờ tại chỗ.

Loại nói mà không nói rõ này, lại càng làm cho Khô Lộc Văn tin tưởng, hôm

nay có người báo cáo xấu về mình ở trước mặt Hoàng Văn Thanh, lập tức hạ lệnh điều tra.

Vừa ra ngoài đường đi nhà xưởng, liền thấy thân

ảnh uyển chuyển của được Trần Linh đứng ở ven đường, trời đã sắp đen,

đèn trên đầu xe chiếu vào mặt đẹp trắng như tuyết, lại còn treo một tia

đỏ bừng, vô cùng đẹp mắt.

Nhìn thấy Dương Tử Hiên xe dừng lại, Trần Linh liền lượn lờ lên xe, mùi thơm nhàn nhạt quanh quẩn trong không khí.

"Hoàng Văn Thanh hôm nay vô cùng tức giận, lại làm cho bọn Khô Lộc Văn

gặp phải tín hiệu sai lầm, cho rằng Hoàng Văn Thanh phát hiện ra vấn đề

công ty Xuân Huy..." Trần Linh khoác đầu ngón tay tuyết trắng lên bàn

tay Dương Tử Hiên.

Dương Tử Hiên chạy chiếc xe đến con đường vắng vẻ một chút, thỏa mãn cảm xúc của tay chân, mới nhen nhóm một điếu

thuốc, nói: "Lúc tôi gần đi, lại đe dọa Khô Lộc Văn bọn hắn một lần, tôi chắc chắn Khô Lộc Văn đã bắt đầu theo dõi những công nhân viên chức

nghỉ việc kia, khẳng định là trong lòng hắn cho rằng, đâm thọc trước mặt Hoàng Văn Thanh hôm nay, là những công nhân viên chức nghỉ việc kia."

Trần Linh che miệng cười một tiếng khách khách, nói: "Cậu thật đúng là đủ

xấu, cậu làm vậy, không phải là bắt đám người Khô Lộc Văn chó cùng rứt

giậu sao?”

“Đám người Khô Lộc Văn chó cùng rứt giậu, nhất định sẽ càng áp bách đối với những công nhân viên chức nghỉ việc kia, lại càng dễ bức bách những công nhân viên chức nghỉ việc kia..."

"Nhất định phải tranh thủ thời gian xử lý bọn hắn." Dương Tử Hiên lộ ra thần sắc phiền não.

"Cần khẩn cấp như vậy sao?" Trần Linh đưa cánh tay mềm mại ra, chậm

rãi ôm lấy hắn, hương thơm ngọt mê người lập tức chui vào lỗ mũi.

Dương Tử Hiên thậm chí có thể cảm giác được tính đàn hồi mềm mại của b* ng*c

Trần Linh, đang gần sát thân thể của mình, cánh tay không nhịn được, véo một cái.

Trần Linh lập tức phát ra một tiếng r*n r* tựa như mèo kêu: "Không nên làm vậy!"

Dương Tử Hiên đình chỉ động tác, bất đắc dĩ lắc đầu, nói: "Hoàng Văn Thanh

tìm tôi nói chuyện vào buổi chiều, gõ gõ tôi, muốn tôi chắp hai tay dâng hình thức cải cách toàn thể công nhân viên chức cầm cổ phần của nhà máy chế tạo ô tô Ích Châu cho hắn, tôi không đáp ứng.”

“Tôi chắc chắn hắn không sẽ không thể kiên nhẫn, rất có thể sẽ vạch mặt đối phó tôi, tình cảnh của tôi rất nguy hiểm."

Dương Tử Hiên không phải loại người tự cao tự đại, hắn biết rõ, hiện tại,

Hoàng Văn Thanh thật sự muốn triệt hạ mũ cánh chuồn trên đầu hắn, độ khó thật sự là không lớn.

Một cán bộ cấp phó sở, căn bản vô pháp

đấu với quan lớn cấp chính bộ, ngay cả Trần Chí Ôn, loại quan lớn cấp

phó bộ, trong tay chức quyền này cũng bị Hoàng Văn Thanh nói điều chỉnh

liền điều chỉnh, huống chi là hắn, loại quan cấp sở nho nhỏ?

"Nguy hiểm như vậy à? Có muốn lát nữa tôi đi chắp nối cùng bọn lão Đổng, lão Thành không, băng rôn kháng nghị, biểu ngữ, chúng tôi đã chuẩn bị

xong, chỉ chờ một thời cơ, sẽ đi đến khu nhà máy kháng nghị, đòi quyền

lợi của công nhân viên chức nghỉ việc, xé toang áo ngoài đẹp đẽ của tầng quản lý tầng."

Lão Đổng, lão Thành, những người này đều là đại

biểu rất có uy tín trong những công nhân viên chức bị công ty Xuân Huy

cho nghỉ việc.

Dương Tử Hiên lắc đầu, nói: "Cô không thể tiếp tục ra mặt, bằng không thì trận đấu tranh này sẽ có dấu vết quá rõ ràng, dù sao thì đây cũng không phải là phản ánh vấn đề bằng con đường bình

thường!”

“Tính tình Khô Lộc Văn rất táo bạo, hiện tại muốn kiếm

thêm một số tiền lớn rồi rời đi, hắn hai ngày này nhất định sẽ hung hăng cầm mấy công nhân viên chức nghỉ việc ra trút giận, nhất định sẽ kịch

động công nhân viên chức mãnh liệt đánh trả... Căn bản không cần cô ra

mặt cổ động, bọn hắn sẽ tự phát."

Trần Linh có chút oán trách:

"Nhưng nhân tố không xác định trong này thật sự nhiều lắm, nếu lão già

chủ tịch tỉnh kia gây bất lợi đối với cậu thì làm sao bây giờ?"

Dương Tử Hiên bất đắc dĩ lắc đầu, nói: "Những việc chính trị này, cô cũng đừng có lẫn vào làm gì, tôi sẽ xử lý tốt."

Cái miệng tươi đẹp màu hồng cách mặt mình rất gần, thân thể mềm mại,

đầy hương thơm dán chặt lên trên thân thể của mình, Dương Tử Hiên âm

thầm thở dài, cô gái này đã đặt hết tâm tình ở trên người mình rồi.

Hắn cũng không đành lòng cự tuyệt, cánh tay đưa vào trong quần màu trắng bó sát người nàng, trên ngón tay truyền đến cảm giác mềm mại đàn hồi mê

người, hắn vừa uốn éo xoay người, liền đè lên thân thể kia rồi, tiếng

r*n r* bắt đầu tuôn ra.

......

Từ khu Giang Đông trở về, trong nội tâm Dương Tử Hiên cảm thấy không thoải mái, ngả đầu liền ngủ.

Hứa Tinh ngồi ở sô pha xem TV, hướng tiểu Thiến chép miệng, hỏi: "Tiểu

Thiến xinh đẹp, hai ngày này hắn làm sao vậy? Tại sao tâm tình như là

không tốt thế, không phải là bị bệnh đấy chứ? Có cần đi khám một chút

không?"

Tiểu Thiến ôm đệm, đầu dao động lúc lắc giống như trống, nói: "Hẳn là vì sự tình công tác không hài lòng, em cũng không giúp

được gì hết...chị Hứa Tinh, chị có văn hóa, nếu không thì chị đi lên an

ủi anh ý một tý."

Hứa Tinh nghĩ nghĩ, mình đang ăn nhờ ở đậu

trong nhà hắn, lại không trả đồng nào, cũng nên làm ra chút cống hiến,

nghĩ đến đây, liền đi lên lầu, đẩy cửa phòng Dương Tử Hiên ra, trong

phòng một mảnh hắc ám, cũng không mò ra đèn ở nơi nào.

"Boong boong lang!"

Không biết đá vào cái gì, Hứa Tinh lảo đảo một cái, liền té lăn quay

lên giường, Dương Tử Hiên đang ngủ mơ màng lập tức nhảy dựng lên, nổi

giận gầm lên một tiếng: "Cô ăn no rỗi việc hả? Tiến phòng tôi làm gì

vậy?"

Hứa Tinh đầy thiệt thòi, muốn chống đỡ đứng người dậy.

Dương Tử Hiên mở đèn lên, liền lộ ra thân thể to lớn vạm vỡ, cả người chỉ mặc một cái quần tam giác, Hứa Tinh đã từng gặp loại tình thế này lần nào

đầu, oa một tiếng, liền che mặt lại.

Tâm tình Dương Tử Hiên vốn

đã không tốt lắm, bị Hứa Tinh náo loạn như vậy, có chút dở khóc dở

cười, nói: "Tôi nói Hứa đại tiểu thư này, cô không thể yên ổn một chút

sao? Cô ăn cứ ăn, đùa cứ đùa, đừng có đến làm phiền tôi."

Hứa

Tinh không ngờ, mình đến là vì ý tốt, lại bị Dương Tử Hiên cho rằng mình đang đùa, liền dậm chân một cái, hờn dỗi đẩy cửa đi ra ngoài, không để ý tới Dương Tử Hiên nữa.

Tiểu Thiến nghe được động tĩnh, vội vàng đi lên, vừa mới lên đến một nửa cầu thang, liền gặp được Hứa Tinh hai

mắt đẫm lệ, khóc như mưa từ trên lầu đi xuống, vội vàng kéo góc áo nàng, hỏi: "Chị Hứa Tinh, chuyện gì xảy ra? Anh ấy bắt nạt chị à?"

Hứa Tinh cũng không nói gì, trực tiếp đi trở về phòng mình, tiểu Thiến

vội vàng đuổi theo, Hứa Tinh nói: "Tôi không bao giờ muốn để ý đến hắn

nữa, mấy ngày nữa tôi sẽ đi!"

Dương Tử Hiên ngồi trên lầu nghe

thấy rõ ràng, đau đầu một hồi, cũng mặc kệ những chuyện làm tâm tình

không yên này, hiện sự tình rối loạn đã đủ nhiều rồi, nghĩ đến đây, hắn liền trở lại giường nghỉ ngơi.

Buổi sáng, cơ thể vẫn chưa nghỉ ngơi tốt, đã phải đi làm.

Còn chưa ngồi nóng đít, Thường Mai liền vụng trộm gọi điện thoại cho

hắn, hỏi: "Chủ tịch tỉnh hôm nay rất tức giận đấy, có phải là cậu đã làm chuyện gì đắc tội hắn không?"

Dương Tử Hiên kể chuyện ngày hôm qua, Thường Mai cũng có chút lo lắng, nói là sẽ hỗ trợ Dương Tử Hiên nghe ngóng.

Thời gian buổi sáng thoáng một tý đã trôi qua rồi, Dương Tử Hiên suy nghĩ

xem mình có nên đi thương lượng một chút cùng Trần Chí Ôn hay không.

Đại Danh hệ gần đây có thể nói là tổn thất thảm trọng, các mối

quan hệ Trần Chí Ôn khổ tâm kinh doanh tại sở tài chính bị Hoàng Văn

Thanh và Chu Trì Khôn liên thủ ăn mòn, tổn thất hơn phân nửa, hai phó sở trưởng thân cận Trần Chí Ôn, một người bị điều đi, một người đứng

sang bên cạnh.

Dương Tử Hiên biết rõ chuyện này có quan hệ rất

lớn đến mình, thở dài một hơi, vẫn cầm lấy điện thoại gọi cho Trần Chí

Ôn, Trần Chí Ôn cũng không trách móc gì, chỉ bảo buổi tối Dương Tử Hiên

đến nhà hắn ăn cơm.

Tiệc tối của thường vụ phó chủ tịch tỉnh

cũng không xa xỉ, ăn thanh đạm mà lịch sự tao nhã, ăn cơm xong, về sau, Trần Chí Ôn đề nghị Dương Tử Hiên cùng đánh cờ.

Bảo mẫu lấy hộp cờ từ thư phòng ra, bày ở bàn thủy tinh phòng khách, Trần Chí Ôn rất ưa thích đánh cờ, là sự tình mọi người tại ủy ban tỉnh đều biết, có lời

đồn đại, nước cờ của hắn so với kỳ thủ chuyên nghiệp còn mạnh hơn.

Dương Tử Hiên cầm quân trắng, đánh một lúc, liền biết trình độ Trần Chí Ôn không cao, sở dĩ truyền ra lời đồn đại hắn thắng kỳ thủ chuyên

nghiệp, hơn phân nửa là kỳ thủ nào đó cố ý thua hắn.

Trình độ cờ

của Dương Tử Hiên rõ ràng cao hơn Trần Chí Ôn nhiều lần, vô luận là bắt

đầu, lên tốt, Dương Tử Hiên đều tính cho mấy nước sau, nhưng cuối cùng

Dương Tử Hiên vẫn cố ý thua Trần Chí Ôn.

Một ván qua đi, đồng hồ thạch anh trên tường cũng đã điểm chín điểm rồi, Trần Chí Ôn cười cười, nói: "Sức cờ thằng nhóc cậu không kém, so với tôi thì mạnh hơn

nhiều."

Dương Tử Hiên lắc đầu, cười nói: "Không đủ tâm tư kín đáo đến che dấu chủ tịch tỉnh ngài."

Trần Chí Ôn thạo sự đời, tự nhiên biết rõ Dương Tử Hiên cố ý để cho hắn thắng, miệng nói: “Cậu đánh cờ rất tốt, co được dãn được, tư thế đó có

thể xử dụng vào thực tế, tiền đồ xứng đáng một câu không thể hạn lượng."

Dương Tử Hiên nhìn nhìn bóng ngọn cây ngoài cửa sổ, Trần Chí Ôn nói như vậy, rõ ràng cho thấy đang nói mình quá cứng ở trong quan trường, sẽ

ảnh hưởng đến sự tiến bộ của mình.

Dương Tử Hiên không biết có

phải bởi vì Trần Chí Ôn bị ngăn cản, trở nên sợ hãi, không dám mạnh mẽ

tiến công như trước kia rồi hay không, liền thăm dò nói: "Tôi muốn nhà

máy chế tạo ô tô Ích Châu áp dụng hình thức thay đổi chế độ xã hội toàn

thể công nhân viên chức cầm cổ phần, để mở rộng sản lượng của nhà máy

chế tạo ô tô Ích Châu!”

“Tối hôm qua Hoàng Văn Thanh chủ tịch

tỉnh điểm danh tôi cùng đi đến công ty Xuân Huy khảo sát, nói là muốn

dùng loại hình thức này tại công ty Xuân Huy, tìm tôi nói chuyện, tôi

cảm thấy điều kiện công ty Xuân Huy không đủ, không thể áp dụng loại

hình thức này, tôi đã cự tuyệt."

Trần Chí Ôn nheo mắt lại, không nghĩ tới, quan lớn cấp chính bộ kiêu ngạo như Hoàng Văn Thanh cũng sẽ

hạ thấp tư thế, muốn làm giao dịch cùng Dương Tử Hiên, đối với giá trị

của Dương Tử Hiên, hắn lại đề cao thêm một phần.

"Vậy cậu tìm

tôi, là muốn thông qua tôi, mở rộng hình thức toàn thể công nhân viên

chức cầm cổ phần của cậu ra ngoài sao?" Trần Chí Ôn giả bồ hồ đồ.

Tâm tình Dương Tử Hiên có chút trầm trọng, gật gật đầu, nói: "Đúng

vậy, nếu như không mở rộng ra ngoài, tôi sợ mình sẽ làm mai mối giúp đỡ

cho Hoàng Văn Thanh, dùng quyền thế của hắn, có thể tùy thời lấy mũ cánh chuồn của tôi xuống, sau đó là đánh cắp tất cả thành quả."

"Tình cảnh của tôi rất nguy hiểm!"

Lời nói đã nói đến đây, Trần Chí Ôn vẫn không cho Dương Tử Hiên một câu

trả lời thuyết phục, thái độ có chút không mặn không nhạt.

Đợi

Dương Tử Hiên đi ra ngoài phòng khách, Trần Chí Ôn mới đứng ở phía

trước cửa sổ, bóng ngọn cây thưa thớt rơi xuống bên cửa sổ, bà vợ Trần

Chí Ôn ở một bên nghe thấy rõ ràng, hỏi: "Lão Trần, anh biểu lộ thái độ

như vậy, không làm lạnh tâm tiểu Dương đấy chứ?"

"Phải nhìn hắn giác ngộ thế nào thôi!"

Trần Chí Ôn xoay người lại, nói: "Hiện tại tôi thật sự không có biện pháp

tiếp tục xung đột với Hoàng Văn Thanh, không có biện pháp giúp hắn.”

“Hiện tại chỉ có cách tập trung phòng thủ, sợ là Hoàng Văn Thanh và Chu Trì

Khôn còn có thể liên thủ, tiếp tục cắt gọt thế lực của chúng ta, em

không thấy những ngày này, mỗi ngày đều có bộ hạ cũ đến thăm tố khổ sao? Tôi bây giờ là ốc không mang nổi mình ốc, không thể rút tay ra giúp

hắn!"

"Cũng không thể trách hắn, bản thân phân chế độ thuế chính là do anh đảm nhiệm, hiện tại những đạn bắn ngược dòng đến rồi, anh

cũng chỉ có thể tự mình gánh, không trách hắn được! Bà vợ xoa bóp bả vai cho Trần Chí Ôn, thở dài nói:.

Trần Chí Ôn cau mày, nói: "Tôi

đâu có trách hắn rồi! Việc vốn không quan hệ đến hắn, tôi sẽ xem xét một chút, nếu như tình huống không thể chuyển biến tốt đẹp, tôi có ý định

đi trung ương, tìm mấy lão lãnh đạo nói chuyện về tình huống La Phù!”

“Bí thư tỉnh ủy và chủ tịch tỉnh quan hệ quá tốt, loại tình huống này không bình thường, trung ương không cho phép."

Ra cửa lớn, Dương Tử Hiên thở ra một hơi thật sâu, Trần Chí Ôn có chỗ cố kỵ, hắn hiểu được.

……..

Dưới ánh đèn vàng óng ánh, Dương Tử Hiên nằm ở trên bàn sách múa bút

thành văn, Dương Tử Hiên có ý định ghi một bài văn cải cách xí nghiệp

nhà nước về "toàn thể công nhân viên chức cầm cổ phần", phát biểu trên

báo tỉnh.

Dương Tử Hiên có ý định vượt lên trước, tại trước khi

Hoàng Văn Thanh lấy mũ cánh chuồn của hắn xuống, đem cái lý luận này

truyền ra bên ngoài, như vậy, dù bọn người Hoàng Văn Thanh Trương Ôn

muốn sử dụng cái lý luận này, cũng là mượn hắn, mà không thể trực tiếp

coppy gạt bỏ cống hiến của hắn.

Linh linh, điện thoại trên đầu

giường vang lên, Dương Tử Hiên vừa cầm lên nghe, một đầu khác điện thoại không có giọng nói, chỉ có tiếng vi vu của gió.

"Xin hỏi anh tìm ai? Tôi là Dương Tử Hiên!"

Tâm niệm Dương Tử Hiên vừa động, cảm thấy một đầu khác điện thoại nhất

định là người mình biết, nhưng không biết là ai, tiếp tục chờ trong chốc lát, tiếng vi vu không còn rồi, điện thoại cũng treo rồi.

Dương Tử Hiên cảm thấy kì quái, chau mày lại, không biết cuộc điện thoại kỳ

quái này rốt cuộc là có ý gì, ngày hôm sau lại để cho Hồ Khải tra một

chút, là điện thoại từ tỉnh Nam Tô, thành phố Kim Kinh gọi đến, Dương

Tử Hiên không nhớ nổi có người quen gì ở Kim Kinh, liền không để ý tới.

Bởi vì hiện tại hắn cực kỳ bực bội.

Buổi sáng, Dương Tử Hiên đưa bài văn vẻ này cho Thái Lãng Minh, nguyên này

trưởng phòng phòng tuyên truyền Tỉnh ủy, muốn thông qua quan hệ của Thái Lãng Minh, đăng công bố ra ngoài trên báo tỉnh.

Nhưng lại bị trưởng phòng tuyên truyền Hoàng Trấn Đông cản trở.

Thái Lãng Minh sợ bài văn vẻ giá trị cực cao này rơi vào trong tay hắn, liền cầm về đi cho Dương Tử Hiên, nói là mình bất lực.

Thậm chí Thái Lãng Minh còn căng thẳng ở trước Hoàng Trấn Đông, Hoàng Trấn Đông không đồng ý đăng bài văn vẻ này, hơn nữa còn ra lệnh cho các báo

chí lớn Tỉnh ủy, cấm tuyên truyền văn vẻ có quan hệ đến công tác Dương

Tử Hiên chủ trì.

"Khinh người quá đáng?"

Dương Tử Hiên có chút tức giận.

Thái Lãng Minh là bạn học cũ của Trương Luân, không có con cái, coi

Trương Tuyết Bách là con mình, yêu ai yêu cả đường đi, cực kỳ chiếu cố

Dương Tử Hiên, Dương Tử Hiên tin tưởng lần này hắn cũng đã tận lực.

Dương Tử Hiên cũng hiểu, Hoàng Trấn Đông hoan phân nửa là nghe theo ý kiến của Trương Á Đông.

Tuy Dương Tử Hiên và Trương Á Đông không có ân oán gì quá sâu, nhưng

cùng với cháu trai Trương Á Đông tại Nam Hồ thì lại có quan hệ không

thoải mái, cháu trai này không ít lần nói xấu Dương Tử Hiên ở trước mặt

Trương Á Đông, Trương Á Đông cũng có cảm quan không tốt đối với Dương

Tử Hiên.

Trước kia Trương Á Đông và Hoàng Văn Thanh liên thủ, gọt quyền Trần Chí Ôn, nếm được ngon ngọt, trong khoảng thời gian này, vẫn

là tuần trăng nguyệt của hắn và Hoàng Văn Thanh, đương nhiên phải ngăn

cản Dương Tử Hiên thông qua tuyên truyền, phát ra giọng nói của mình.

Thái Lãng Minh cũng có chút phát khổ, con mắt nong nóng, nói: "Cậu bé, ai,

tôi thật sự không giúp được cậu, người đi trà mát, tôi cũng đã về hưu, ở phía trong ủy bản có rất nhiều thằng nhóc trẻ tuổi, không dèm ngó ngàng đến tôi, lão đầu già khọm này..."

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.