Gấm Rách

Chương 58: Cảnh tượng đó kỳ dị đáng sợ đến cực điểm


Hai hàng máu chảy xuống từ mắt cô, cảnh tượng đó kỳ dị đáng sợ đến cực

điểm. Bỗng nhiên anh rùng mình, lồng ngực dường như nghẹn lại sắp ngạt

thở, tại sao lại như thế, có sự đau đớn khiến người ta tuyệt vọng.

Cả người cô đổ xuống, khắp nơi đều là máu……máu uốn lượn theo sàn nhà,

thấm đến tận chân anh, bỗng nhiên anh cảm thấy lục phủ ngũ tạng bị rút

ra. Không, đừng, anh không muốn…….anh không muốn như vậy………anh không hề

muốn như vậy……..Thánh Hâm…….

“Thánh Hâm………Thánh Hâm………Thánh Hâm…….”

“Tỉnh lại đi, này, anh tỉnh lại đi, anh sao thế?”

Anh bị lay dậy, đêm yên tĩnh như vậy, anh còn có thể nghe thấy tiếng

tim đập gấp gáp của mình, đèn ở đầu giưỡng đã bật một chiếc, có một

khuôn mặt quen thuộc mơ hồ nhìn gần sát anh, quen thuộc đem theo chút

buồn ngủ, nhìn anh hơi kinh ngạc. Dường như trong chốc lát, anh bất giác co giật bất chợt ôm lấy cô, thở một tiếng thật dài, vùi mặt vào trong

tóc cô: “Thánh Hâm, anh yêu em.”

“Anh sao thế hả?” Cô hơi buồn cười đẩy anh ra: “Đang ngủ ngon bỗng nhiên hét lớn, lúc tỉnh dậy lại kỳ lạ như thế.”

“Ồ.” Ý thức anh dần dần tỉnh táo, khả năng tự kiềm chế cũng trở lại

từng chút một, tất cả đều trở lại……..anh cười cười: “Anh gặp ác mộng.”

Xuống giường: “Anh đi uống chút nước, em có cần không?”

“Em không.” Cô lật mình, trong giọng nói đầy ngái ngủ, “Quay lại nhớ tắt đèn.”

Lúc anh quay lại, cô đã ngủ, anh vẫn quên tắt đèn, ánh đèn vàng vọt

chiếu qua từ cửa kính ma sát, mơ hồ giống như là màu mặt trăng ngày

12,13 âm lịch, đẹp tuy đẹp, nhưng luôn luôn là trăng khuyết. Anh mở to

mắt nhìn, không buồn ngủ chút nào, anh lặng lẽ nghe tiếng thở đều đặn

của cô ở bên cạnh. Cô ngủ thật ngon, cô ngủ luôn giống như đứa trẻ, xưa

này đều như vậy, cô là cô gái không có âm mưu, cô tin anh không chút

nghi ngờ như thế, chẳng lẽ cô chưa từng nghĩ bản thân anh mới là kẻ thù

đáng sợ nhất của cô sao?

Anh không ngủ được, vừa vào phòng làm việc tự nhiên liền sầm mặt xuống, các thư ký nói chuyện làm việc đều hết sức cẩn thận. Thành tích kinh doanh giữa kỳ không tốt, anh được dịp nổi

giận một cách danh chính ngôn thuận ở phòng họp, mấy thành viên ban giám đốc nhìn anh hết sức lo sợ, sự tức giận của anh đành cố nuốt vào trong, thôi đi, họ cũng không phải là không cố gắng hết sức. Khua khua tay,

trợ ký lập tức tuyên bố tan họp. Mọi người đều có dáng vẻ như được đại

xá, nối đuôi nhau đi ra ngoài. Căn phòng họp rộng lớn lập tức trống

trải, mặt bàn gỗ cây cao su được đánh bóng đến mức sáng như gương, phản

chiếu lại ánh đèn lên trần nhà như bầu trời đầy sao. Anh mở hộp thuốc

bằng bạc, lấy ra một điếu thuốc.

Hoàng Mẫn Kiệt âm thầm giúp anh châm lữa, gọi nhỏ một tiếng “Ngài Dịch”, lại chần chừ một lát không nói tiếp.

Anh đang tức giận: “Học của ai dáng vẻ ấp a ấp úng đấy hả?”

Hoàng Mẫn Kiệt là một tay anh dạy mà ra, bị mắng một câu cũng không

phản kháng, chỉ báo cáo một năm một mười với anh: “Giám đốc gọi điện

thoại đến nói, cô Phó mua hơn 900 vạn chỉ số hàng hóa tương lai, tôi

nghĩ tiền vốn và gán nợ ngân hàng của cô ấy chắc cũng chỉ có từng ấy.”

Thấy ông chủ không có phản ứng, ngừng lại một lúc mới hỏi: “Chúng ta có tiến hành theo kế hoạch ban đầu không?”

Anh vẫn im lặng, nhìn đám khói trắng nhờ phảng phất bay lên từ đầu ngón tay, quá lâu rồi không hút thuốc, ngửi thấy mùi này thật sự hơi xa lạ.

Một lúc lâu sau mới nói: “Tôi muốn yên tĩnh một lát, cậu đi ra ngoài

trước đi.” Khóe môi của Hoàng Mẫn Kiệt hơi động đậy, muốn nói, nhìn nhìn sắc mặt anh lại kiềm lại, âm thầm lui ra ngoài, chỉ để anh nghe thấy

một tiếng “lạch cạch” nhỏ của ổ khóa.

Anh tiện tay dập điếu thuốc

chưa hút một hơi vào gạt tàn, anh thỉnh thoảng mới hút thuốc, đối với

thói quen xấu này, anh luôn có khả năng khống chế bản thân mình. Nhưng

Phó Thánh Hâm thì sao? Anh sớm muộn cũng phải đối mặt. Anh phải thừa

nhận, cô là thói quen xấu lớn nhất trong cuộc đời này của anh,

nhưng…..anh thật sự đã nghiện rồi, nếu hoàn toàn xóa bỏ cô từ trong cuộc sống của bản thân mình, anh thật sự sẽ không chút động lòng như kế

hoạch ban đầu chứ?

Phim giả tình thật là sai lầm duy nhất anh phạm phải, anh còn có khả năng thay đổi không?

Sự nghiện ngập dựa dẫm hơn nữa anh cũng có thể cai được. Anh có sự tự

tin đó, anh là Dịch Chí Duy, không có việc gì trên thế giới này anh

không làm được. Tắt điện thoại nội bộ, anh đứng lên, vẫn còn một đống

công việc đang đợi anh, Đông Cù—–Vương quốc thương mại anh sáng lập, anh tạo ra thần thoại, đương nhiên sẽ không bại dưới tay một người phàm

trần.

Buổi tối anh cố tình tìm một số chương trình cho mình, hẹn

một nhà thiết kế quần áo xinh đẹp đi ăn đồ ăn Pháp, sau đó lại lái xe đi hóng gió, cuối cùng 3 rưỡi sáng mới quay về chung cư của mình.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.