Gấm Rách

Chương 27: Sẽ không có bất cứ vướng mắc nào với anh ta nữa


Hôm ra viện Dịch Chí Duy đúng lúc phải gặp khách hàng lớn, liền cho thư

ký đến đón cô ra viện. Đợt này Hoàng Mẫn Kiệt luôn cùng đến bệnh viện

với Dịch Chí Duy, thân quen với cô hơn một chút, thái độ với cô cũng tốt hơn nhiều. Anh ta và lái xe cùng đến đưa cô về, lại nói: “Ngài Dịch nói có việc gì thì để lại tin nhắn ở phòng thư ký, hôm nay ngài ấy rất bận, có lẽ về hơi muộn.”

Cô cảm ơn, tiễn họ về. Trong chung cư vẫn

rất gọn gàng. Cô đi vào phòng ngủ, lúc ấy mới phát hiện trên đầu giường

có thêm một khung tranh bạc, bên trong là ảnh chụp chung của cô và anh,

chụp ở vườn Diệu Tâm, trong sân nhỏ trắng và đen, anh ôm lấy vai cô từ

phía sau, hai khuôn mặt kề sát, hai người mỉm cười thật tươi, giống như

hoa mặt trời song song. Cô bất giác mỉm cười. Đặt khung ảnh xuống, trên

bàn có album ảnh, bên trong đều là ảnh họ chụp ở Nhật Bản. Những bức ảnh này đều là mới lấy về từ tiệm rửa ảnh sau khi cô bỏ đi, cô chưa từng

được xem, đứng ở đó lật từng tấm, chỉ cảm thấy thú vị, có rất nhiều ảnh

đều là anh ép cô chụp, anh hay thích chụp cô lúc xấu xí, có một bức cô

đang ăn kem bông, mặt toàn bông trắng, giống như ông già noel, vô cùng

buồn cười.

Những ngày tháng vui vẻ như thế, hồi ức đẹp đẽ như thế, chắc không chỉ một mình cô cảm thấy nhớ nhung, cảm thấy hạnh phúc chứ?

Buổi chiều cô không có việc, liền về nhà. Thánh Khi nói với cô: “Mẹ nói hôm nay chắc chắn chị sẽ về nhà, cho nên đặc biệt bảo nhà bếp làm thêm

mấy món!” Bà Phó bảo con bé nói như vậy, lại dường như hơi ngượng, ho

một tiếng chuyển chủ đề, nói: “Mầy ngày trước công bố kết quả thi liên

trường, Thánh Khi may mắn, không biết con bé đục nước béo cò thế nào,

vào được khoa Y đại học Đài Bắc.”

Thánh Khi nói: “Mẹ! Người ta là thi đỗ, cái gì mà đục nước béo cò.”

Thánh Hâm lại vui thay cho con bé, thấy khuôn mặt tươi rói của Thánh

Khi, ngay cả mắt cũng cười, bản thân mình chưa từng thấy Thánh Khi vui

như thế bao giờ, cười nói: “Thánh Khi không đơn giản đâu, đại học Đài

Bắc còn khó thi vào hơn rất nhiều trường nước ngoài, Thánh Khi học giỏi

hơn nhiều so với người chị gái này.” Lại hỏi: “Thích cái gì làm quà thi

đỗ hả?”

Thánh Khi nói: “Chị mua cho em bao nhiêu đồ ở Nhật như vậy, em không cần thứ khác nữa.”

Thánh Hâm sững lại một lát, quà đầu tiên cô mua ở Nhật đã quên ở cửa

hàng nhỏ đó, sau đó lại mua bù một chuỗi trân châu cho Thánh Khi, bất

luận thế nào cũng không coi là nhiều, sao con bé lại nói như vậy?

Chính lúc đó Thánh Hiền chạy vào, trong tay cầm chiếc V8 nhỏ nhắn tinh

xảo đó, hét: “Chị cả chị hai, em quay cho hai người một đoạn.” Chính là

chiếc V8 cô mua ở Nhật đó, rõ ràng cô đã quên ở Nhật, sao lại ở Đài Bắc

rồi? Chẳng lẽ nói là Giản Tử Tuấn giúp cô đem về, sao lại gửi về nhà

chứ?

Bà Phó nói: “Được rồi, Thánh Hiền, coi như chị cả mua cho

con một bảo bối, quay cả ngày đến tối cũng không rời tay.” Thấy Thánh

Hâm sững sờ, cười giải thích nói: “Cô bảo công ty chuyển phát nhanh đưa

đến, họ gói không kĩ, làm xước một vệt như vậy, thật đáng tiếc. Thánh

Hiền lại coi như bảo bối, rất trân trọng.” Bà sợ Thánh Hâm nhìn thấy

nhanh như thế đã làm xước, cho nên giải thích, Thánh Hâm mới hiểu ra,

Giản Tử Tuấn cho công ty chuyển phát nhanh gửi đến, anh đương nhiên

không tiện ra mặt.

Ở nhà ăn xong cơm trưa, cô liền phải đi,

Thánh Khi tiễn cô ra ngoài, cô nói: “Không cần tiễn, chị không lái xe

về, gọi taxi được rồi.”

Thánh Khi lại cúi đầu, gọi nhỏ một tiếng: “Chị cả….”

“Sao vậy? Có việc muốn nói với chị?”

Thánh Khi đỏ mặt, lúc lâu lại không lên tiếng, Thánh Hâm cười nói: “Có gì mà khó nói chứ? Chị cả đâu phải người ngoài.”

Thánh Khi giờ mới nói: “Dịch……anh ta không phải là người tốt, chị cả, hay là chị đừng ở bên cạnh anh ta nữa.”

Cô cười: “Dịch Chí Duy là người như thế nào chị biết, em không cần lo

cho chị. Bây giờ giữa chị và anh ấy không có vấn đề gì quá lớn nữa, hơn

nữa, bây giờ chị vẫn không có cách nào rời xa anh ấy.”

“Chị yêu anh ta không?”

Thánh Hâm quay đầu lại theo bản năng. Lá cây đa trong vườn vươn ra bên

ngoài tường, rũ xuống rễ thon dài, lá xanh……màu xanh đầy mắt, ủ rũ giống như muốn thả mình xuống, màu xanh âm u ngày hạ, kỳ lạ giống như là

khiến người ta khó thở. Cô nói: “Đây không phải là vấn đề quan trọng,

quan trọng là những thứ anh ấy có thể cho chị, người khác không có cách

nào cho chị được.”

Thánh Khi tiếp tục hỏi: “Là tiền sao?”

Thánh Hâm gật gật đầu: “Là tiền, quyền lực, địa vị……còn có rất nhiều

thứ, không có anh ấy chị không thể có ngày hôm nay, không có công ty của anh ấy sẽ không có như bây giờ, cho nên trước mắt chị vẫn không thể mất đi sự ủng hộ của anh ấy.”

Thánh Khi nói: “Vậy anh ta đối với chị thì sao? Hai nhà chúng ta……”

Trong lòng đau đớn, cô không muốn nói tiếp, bởi vì cuộc nói chuyện này

khiến cô cảm thấy vất vả: “Chúng ta không nói chuyện này nữa——-có việc

đến công ty tìm chị, hoặc là gọi vào điện thoại của chị, chị còn có

việc, em cũng vào đi.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.