Gấm Rách

Chương 19: Có tin tức nội bộ bán cho em


Buổi chiều ngày hôm sau, cô làm xong việc từ sớm rồi lái xe về nhà, xe

vẫn chưa đỗ vững ở cửa, Thánh Khi liền đi ra từ phòng khách: “Chị cả về

rồi!”

Thánh Hiền chạy ra, thấy mọi người đang đợi một mình cô,

cô hơi áy náy cười cười: “Chị mới tan ca.” Liền gọi người làm cầm giúp

mấy túi giấy trên xe. Lúc này mẹ kế cũng đứng ở cửa, hơi mỉa mai nói:

“Đại tiểu thư về rồi sao?”

Cô cười một lát, vẻ mặt tự nhiên gọi một tiếng: “Dì.” Lại nói: “Sinh nhật Thánh Hiền, tôi suýt quên mất, đợt này bận đến mức hồ đồ, cũng rất ít khi về nhà.”

Vào nhà nói

chuyện, người làm cũng đem số đồ đạc đó vào, Thánh Hâm liền phân từng

thứ một: “Đây là của Thánh Hiền, đây là của Thánh Khi, cái này cho Thánh Hi, dì, cái này tặng dì.”

Không khí tốt đẹp đó giữ đến lúc cô

về. Cô về rất muộn, Dịch Chí Duy cũng đã về, đang làm việc dưới ánh đèn

trong phòng sách. Cô thò đầu vào trong một lát, anh cũng không nhìn

thấy, do đó cô gõ cửa.

“Vào đi.” Vẫn không chú ý, giống như là

giọng điệu trong phòng làm việc. Cô cố ý ho một tiếng, gọi: “Ngài Dịch.” Anh thuận miệng đáp, bấy giờ mới phản ứng lại được, ngẩng đầu lên nhìn

cô cười: “Về rồi à?” Để tránh hiềm nghi, cô không tùy tiện vào phòng

sách này của anh, huống hồ bây giờ anh đang làm việc, cho nên chỉ đứng

ngoài cửa hỏi: “Buổi tối ăn gì, bây giờ đã đói chưa, có cần em làm cho

anh chút đồ ăn đêm không?”

“Không cần. Hôm nay anh rất nhiều

việc, em đừng đợi anh, ngủ trước đi.” Anh lại cúi đầu xuống, trên bàn

bật một chiếc đèn tự quang, ánh sáng màu trắng chiếu vào khiến bóng của

anh săc nét nõ ràng, dường như khắc vào đáy máu trắng ấy.

Buổi

sáng tỉnh dậy, mới biết cả tối qua anh không ngủ. Đi vào phòng sách xem, máy tính vẫn bật, trên bàn lộn xộn xếp đầy giấy tờ, anh tựa vào ghế

nhắm mắt, không biết là ngủ hay nghỉ ngơi. Cô quay người đi vào bếp rót

một cốc sữa, anh quả nhiên chưa ngủ, thấy tiếng bước chân liền mở mắt

ra, chau chau mày: “Sữa?”

“Biết là anh không thích, nhưng trong tủ lạnh chẳng còn gì cả, cà phê không thể uống lúc bụng rỗng.”

“Trẻ con mới uống nó.” Anh duỗi người ra——chỉ uống một nửa, liền đặt

xuống, anh là người quá coi trọng vẻ bề ngoài, trong tình hình này cũng

không mất bình tĩnh. Anh nói: “Anh nhận tấm lòng rồi, em uống đi. Anh

hẹn người ta đánh bóng.” Không yêu cầu cô đi cùng, chắc chắn là nói

chuyện công việc. Cô gật gật đầu, uống một ngụm sữa đó. Anh đứng dậy thu dọn đống tài liệu lộn xộn, bỗng nhiên nhớ ra, cười hỏi: “Em có hứng thú chơi cổ phiếu không?”

“Thị trường cổ phiếu gần đây không được

tốt.” Cô nói nhàn nhạt, tim lại đập thình thịch, anh không phải là người không có trật tự như thế, câu hỏi này nhất định có ý sâu sa. Anh hôn

nhẹ lên mặt cô, sau đó nói bên tai cô: “Vì việc em giúp anh lấy sữa, có

một tin nội bộ muốn bán cho em.”

“Ồ?” Cô miên cưỡng trấn tĩnh lại bản thân mình, hỏi phản lại: “Giá bao nhiêu? Em yêu cầu cái gì cũng phải có giá của nó.”

Anh cười lớn: “Anh thật sự đã dạy em quá nhiều rồi.”

Cô cười tươi: “Đã là giao dịch, đương nhiên em phải hỏi rõ.”

Anh lại hôn cô, hài lóng nói: “Anh chỉ cần em đi Nhật nghỉ phép với anh thôi. Anh còn cung cấp vé máy bay khứ hồi và chỗ ở khách sạn, điều kiện có tốt không?”

Cô liền đồng ý, hỏi: “Vậy sản phẩm thì sao?”

Anh vẫn là giọng điệu đùa cợt đơn thuần: “Ngài Dịch Chí Duy chuyên gia

phân tích thị trường cổ phiếu nổi tiếng khuyên em nên mua Hằng Xương, có thể mua bao nhiêu, thì mua bấy nhiêu.”

Mặt cô hơi biến sắc,

không cần hỏi nhiều cô liền hiểu, đây là cơ hội vô cùng có lợi, đó là cơ mật thương mại cao nhất, chỉ sợ ở Đông Cù, có tư cách biết trước sự

tình cũng chỉ có 2,3 người.

Đây là cơ hội tốt nhất để Hoa Vũ

vùng dậy, cô kiềm nén sự vui mừng trong lòng, nhón chân lên hôn lên mặt

Dịch Chí Duy: “Cảm ơn anh!”

Về đến công ty, lập tức gọi điện

cho người quản lý cổ phiếu của mình, dặn dò xong việc đó, lại lập tức

gom tất cả tiền có thể dùng chuyển vào tài khoản cổ phiếu.Cô cũng đã

chần chừ mấy giây, nghĩ đến liệu đây có phải là một cái bẫy không, nhưng Dịch Chí Duy muốn chặn đánh Hoa Vũ dễ như trở bàn tay, chỉ cần không

đảm bảo khoản vay nữa sẽ có thể hại Hoa Vũ muôn đời muôn kiếp không ngóc lên được, anh không cần phải quanh co nhiều như thế. Huống hồ, nếu ngay cả anh cũng không thể tin tưởng, cô không biết bản thân mình còn có thể tin ai nữa. Do đó cô quyết tâm dốc toàn bộ sức lực.

Thị trường cổ phiếu vẫn sóng yên bể lặng, một chút động tĩnh cũng không có. Đợi

đến tối, Dịch Chí Duy cũng mất tích, điện thoại tắt máy, thư ký phòng

làm việc luôn đáp: “Ngài Dịch đang họp.” Cô đương nhiên là bắt đầu sốt

ruột, buổi tối Dịch Chí Duy cũng không về nhà, cô mất ngủ cả đêm, liên

tục gặp ác mộng. Lần này cô thế chấp quá lớn, chẳng may thua sẽ thất bại thảm hại, ngay cả chút ít tiền khổ sở khó khăn mấy tháng nay thắng được cũng sẽ một lần nữa bị thua hết sạch. Ngày hôm sau cả ngày vẫn không có tin tức gì, thần kinh cô đã căng đến cực điểm, đứng ngồi không yên.

Người quản ký lại gọi điện đến hỏi: “Cô Phó, vẫn phải tiếp tục sao?”

Dù gì đã đánh cược lớn như vậy, dứt khoát chơi đến cùng, cô nhẫn nại: “Đương nhiên là tiếp tục.”

Hôm đó cô như đang đếm từng giây để qua ngày vậy, buổi tối lại nằm trên giường trằn trọc hơn nửa đêm mới ngủ, hai ngày không ngủ được, lần này

ngủ rất sâu, không ngờ lại không tỉnh. Cuối cùng người quan lý mừng rỡ

gọi điện đến gọi cô dậy: “Cô Phó! Hôm nay vừa mới mở cửa Hằng Xương đã

tăng lên 24.8 điểm, tăng 6.1 điểm so với lúc cô mua vào, chỉ sợ buổi

chiều sẽ ngừng ở điểm chênh lệch nào nữa?”

Tinh thần cô phấn chấn lên, trong chốc lát liền ngồi xuống: “Chỉ số tương lai thì sao?”

“Điều có còn phải nói, cô Phó, lần này cô sẽ kiếm được món hời rồi!”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.