Đức Phật Và Nàng

Chương 92


Trong số một nghìn nhà sư người Hán có mặt trong đại điện thì phần

lớn không tham gia trực tiếp vào quá trình dịch kinh, mà chỉ đến để quan sát và học hỏi. Họ cũng là những tăng sĩ mà Rajiva từ chối nhận làm đệ

tử. Họ ngồi xếp bằng phía dưới, ngóng lên phía trên, cả đại điện là một

biển áo cà sa màu vàng sẫm. Rajiva không mặc áo cà sa màu đỏ, hở vai như khi còn ở Tây vực mà chuyển sang mặc áo cà sa màu vàng sẫm, là trang

phục truyền thống của các nhà sư Trung Nguyên. Kiểu dáng của chiếc áo cà sa này vẫn được lưu truyền đến tận ngày nay, hầu như không thay đổi.

Chỉ có đại sư Buddhayassa là vẫn khoác áo cà sa Tây vực màu đỏ sẫm.

Rajiva và Buddahayassa tọa trên một chiếc giường thấp ngay

dưới chân tượng Phật tổ, ở bục cao của đại điện. Một bên là các đệ tử

Khâu Tử, phía bên kia là “Thập môn bát triết”: Tăng Triệu, Trúc Đạo

Sinh, Đạo Dung, Tăng Duệ, Đạo Hằng, Đàm Ảnh, Tuệ Quán và Tuệ Nghiêm. Họ ngồi xếp bằng trên những chiếc giường gỗ thấp, trước mặt mỗi

người đều có một chiếc bàn, trên bàn bày đủ đồ dùng dành cho việc viết

lách. Những ngày này, họ đang tập trung phiên dịch cuốn “Kinh pháp hoa”. Rajiva đọc to kinh văn này bằng tiếng Phạn một lần để các đệ tử Khâu Tử ghi chép lại. Đọc hết một đoạn, chàng lại quay sang thảo luận với đại

sư Buddhayassa. Kế đó, các đệ tử Khâu Tử sẽ đọc lại phần kinh văn họ vừa ghi chép, Rajiva sẽ kiểm tra và bổ sung nếu có thiếu sót.

Sau đó, đoạn kinh văn bằng tiếng Phạn này được giao cho các đệ tử

người Hán ở phía bên kia. Rajiva đọc một câu kinh bằng tiếng Phạn, tự

mình dịch sang tiếng Hán, các đệ tử người Hán chép lại câu dịch. Trước

đó, Rajiva đã giảng giải cho tôi nghe về vị trí, vai trò của từng người

trong toàn bộ chu trình dịch thuật.

Người đảm nhiệm việc ghi chép kinh văn gọi là “chấp bút”, đó phải là

người có trí nhớ tốt nên công việc này được giao cho Trúc Đạo Sinh.

Người kiểm tra và so sánh bản dịch tiếng Hán với bản gốc tiếng Phạn được gọi là “chứng văn”, công việc này đòi hỏi người đảm nhiệm phải tinh

thông cả tiếng Phạn và tiếng Hán, Rajiva tự mình gánh lấy trách nhiệm

này, Tăng Triệu trợ giúp thêm cho chàng. Người chau chuốt lại bản dịch

được gọi là “nhuận văn”, đó phải là người viết văn rất giỏi, công việc

này được giao cho Tăng Triệu và Trúc Đạo Sinh. Ngoài ra còn có người

kiểm tra và xác nhận độ chính xác về mặt ngữ nghĩa của bản dịch, gọi là

“chứng nghĩa”, do Đạo Hằng và Đàm Ảnh đảm nhiệm công việc khảo đính, đối chiếu và sửa từng câu chữ trong bản dịch. Nhà vua cũng có lúc tham gia

vào quá trình này, gọi là “xuyết văn”.[1]

[1] Tham khảo cuốn “Mười lăm vấn đề của Phật giáo” của học giả Quý

Tiễn Lâm, Trung Quốc. Từng câu chữ đều phải tuân thủ quy trình dịch

thuật hết sức nghiêm ngặt và đầy trách nhiệm. Mùi hương trầm tỏa lan

trong không gian, ngay dưới bức tượng với gương mặt từ bi của Phật tổ,

là thái độ làm việc hết sức cần mẫn, nghiêm túc của mỗi nhà sư. Họ đang

tham gia vào một công việc vĩ đại, mà thành quả của nó lưu truyền đến

ngàn đời sau.

- Thưa thầy!

Trúc Đạo Sinh đang ghi chép, bỗng ngẩng lên, cung kính thưa:

- Năm xưa, cao tăng Trúc Pháp Hộ cũng từng dịch cuốn kinh này, Đạo

Sinh còn nhớ, ngài dịch đoạn kinh văn này là “Trời thấy người, người

thấy trời”.

Rajiva gật đầu:

- “Trời thấy người, người thấy trời”, đoạn kinh văn này rất sát với

ngữ nghĩa trong tiếng Tây vực, nhưng hơi khô cứng, thiếu trau chuốt.

Chàng bước xuống, cất bước chậm rãi dạo qua các đệ tử, giọng chàng trầm ấm:

- Người Thiên Trúc đặc biệt coi trọng vần điệu trong lời ăn tiếng nói hàng ngày, chốn cung đình lại càng chú trọng hơn đến âm vận, đề cao

việc âm hợp với điệu đàn. Người ta thường ca ngợi công đức của các đấng

quân vương thành tâm tín Phật bằng những câu hát. Các bài kệ trong kinh

văn cũng đều được ngâm vịnh theo dạng thức xướng tụng của Thiên Trúc.

Nhưng nếu chuyển dịch nguyên bản những câu kệ đó sang tiếng Hán, thì

mặc dù có thể truyền đạt được đại ý nhưng chắc chắn sẽ làm mất đi âm

vận, nhịp điệu, tính nhạc của nguyên tác. Điều này giống như việc, chúng ta đã nhai nát cơm rồi mà còn đem cho người khác ăn, không những mất đi hương vị ban đầu mà còn khiến người ta ghê sợ.

Chàng chầm chậm cất bước, lời nói chứa bao điều sâu xa:

- Dịch kinh Phật phải chú trọng tới sự cân bằng giữa “thông tục” và

“bay bổng”. Nếu cố bám sát nguyên nghĩa, văn dịch sẽ trở nên thông tục,

khô khan. Nếu sa đà vào cách hành văn hay vần điệu sẽ mắc lỗi bay bổng,

cầu kỳ. Cả hai lỗi này đều có thể khiến bản dịch trở nên lệch lạc. Phải

làm sao để văn chương thông thuận, nghĩa lý trở nên tròn đầy, đó chính

là trách nhiệm của người dịch kinh.

Ai nấy đều lắng nghe rất chăm chú và trăn trở về mối quan hệ giữa

phương pháp dịch ý và dịch nghĩa. Tăng Duệ đột nhiên giơ cao cánh tay

phải vẫn đang cầm bút, nói:

- Thưa thầy, dịch là: “Người với trời gặp gỡ trong một thể giao hòa” có được không ạ?

Rajiva quay người lại, vui mừng nhìn Tăng Duệ:

- Câu này dịch khá lắm, vẫn giữ được ý tứ nguyên tác lại vừa trôi chảy, thanh thoát.

Sau đó, chàng quay sang Trúc Đạo Sinh:

- Đạo Sinh, con hãy chép câu này lại. Chàng nhìn khắp lượt các nhà sư, cất giọng sang sảng:

- Rajiva là người Tây vực, tuy sống ở đất Hán nhiều năm, nhưng không

thể thông thạo ngôn ngữ của người Hán như người gốc Hán, do vậy trong

quá trình dịch thuật, khó tránh khỏi sai sót, các vị không được thờ ơ

với những sai sót ấy. Kinh văn có được chuyển dịch chính xác và thành

công hay không, không thể chỉ dựa vào sức lực của một mình ta.

Tôi ngồi trên đệm cói, mỉm cười ngắm nhìn con người bận rộn ấy, hạnh

phúc dâng tràn trong tim. Chồng tôi lúc nào cũng là một con người khiêm

tốn, hiếu học, nhiệt thành với học trò, khiêm cung và mẫu mực. Tuệ Giảo

đánh giá chàng là người: “Thuần hậu, đức độ, nhân ái, bao dung, khiêm

cung, hiếu học, cần mẫn, miệt mài”. Những lời khen ngợi này không hề

khoa trương chút nào.

Kết thúc một ngày, tôi trở về nơi ở cùng chàng sau giờ tụng kinh buổi tối, khi ấy, mặt trời đã ngả về tây, ánh hoàng hôn rực rỡ chiếu rọi

thần thái an nhiên, tự tại của chàng. Tôi mê mải ngắm nhìn chàng, nụ

cười đậu mãi trên môi. Chàng nhìn tôi cười, cũng cười theo. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương hoa dìu dịu, tôi nắm tay chàng, cùng nhau bước về

nhà…

Chương

92: Mưu kế của Mộ Dung Siêu

Tôi

chầm chậm cất bước trên những bậc đá của lối đi dẫn l*n đ*nh Tử Các Phong,

thuộc dãy núi Chung Nam Sơn, mở căng lồng ngực, hít hà thật sâu bầu không khí

trong lành, tinh khôi cuối tuần này. Nơi ở của Rajiva giống như một bệnh viện

điều dưỡng cao cấp thời hiện đại với danh lam thắng cảnh tuyệt đẹp và không khí

tĩnh mịch, thanh bình. Ven đường là những hàng tùng bách cao vút, và những khóm

tre trúc xanh ngút ngàn, tỏa bóng râm mát. Đình hóng gió, vọng lầu thấp thoáng

ẩn hiện trên những đỉnh đồi cheo leo phía xa xa, khung cảnh rất đỗi yên bình,

Bạn đang đọc truyện Đức Phật Và Nàng tại website ssTruyen. Truy cập ssTruyen.Net để đọc đầy đủ các chương của bộ truyện này

nên thơ. Mỗi buổi sáng, sau khi Rajiva đến chùa, tôi đều tới ngọn núi Khuê

Phong cách nhà không xa để leo núi, tập thể dục. Hôm nay đột nhiên nảy ra ý

định muốn leo lên một ngọn núi khác của ngọn Tử Các Phong, nhưng tôi không tìm

thấy Mộ Dung Siêu đâu cả, nên đành đi một mình.

Mấy

ngày chinh phục ngọn Khuê Phong, đều có Mộ Dung Siêu đi cùng, cậu ra nói rằng

muốn rèn luyện sức khỏe. Nhưng tôi biết, cậu ta muốn tôi giúp để có thể liên

lạc với chú mình. Một nguyên nhân nữa là vì Mộ Dung Siêu rất muốn được nghe tôi

kể tiếp cậu chuyện về Lưu Bang và Hạng Vũ năm xưa. Kể hết chuyện Lưu Bang, Hạng

Vũ, lại kể sang “Tam quốc sách”. Người mẹ Sính Đình của cậu ta tuy rất giỏi thơ

phú, nhưng cô ấy không mấy hứng thú với những câu chuyện lịch sử chém giết đẫm

máu. Hô Diên Bình không phải là người hay chữ, nên cũng không thể truyền dạy

những kiến thức đó cho Mộ Dung Siêu. Nhà lại nghèo, không mua nổi sách, nay

được tôi giảng giải cho nghe, cậu ta đương nhiên rất vui mừng. Ngày nào cũng

đòi tôi kể chuyện, và chỉ khi nào tôi phải đi xử lý công việc, cậu ta mới chịu

“buông tha” cho tôi với nỗi tiếc nuối ngập tràn.

Leo

đến lưng chừng núi, muốn dừng lại nghỉ ngơi ở một đình hóng gió, nên tôi đã men

theo một lối đi nhỏ hoa lê nở đầy. Được mấy bước, chợt tôi nhìn thấy trong đình

có hai bóng người: Một thanh niên cao lớn, tráng kiện, vận quần áo màu thiên

thanh nho nhã, lịch lãm và một thiếu nữ váy hồng yêu kiều tha thướt. Chàng trai

đang trầm ngâm dõi mắt nhìn dãy núi xa xa, cô gái im lặng cúi đầu, đứng phía

sau. Trai thanh gái lịch, váy hồng liễu xanh, tạo nên một khung cảnh thơ mộng,

lãng mạn. Chỉ có điều, khi nhận ra họ là ai, tôi bỗng thấy kinh ngạc và khó xử.

Chả

trách, sáng sớm đã không thấy Mộ Dung Siêu đâu, thì ra cậu ta bận chạy đến chỗ

này hẹn hò. Cô gái xinh đẹp kia, không phải vợ cậu ta, mà là một trong các

thiếu nữ Lương Châu đang trú ngụ tại nhà chúng tôi: Yến Nhi.

Đúng

lúc tôi đang bối rối không biết có nên tránh đi hay không, thì họ nghe thấy

tiếng bước chân tôi. Họ quay đầu lại, và khi nhận ra tôi, cả hai đều đỏ mặt,

rồi cả hai cùng bối rối. Tôi nhếch môi cười, quay lưng bỏ đi.

-

Cô cô, xin dừng bước!

Mộ

Dung Siêu lao đến giữ tay tôi lại, rồi quay sang nói với Yến Nhi:

-

Cô về trước đi.

Yến

Nhi nhìn tôi bằng ánh mắt rất phức tạp, mặt đỏ như gấc chín, rảo bước qua tôi,

vội vã xuống núi. Tôi đi theo Mộ Dung Siêu vào đình hóng gió, bóng chiếc váy

hồng ngày càng khuất dần. Họ bắt đầu từ khi nào vậy? Sao tôi không hề hay biết?

Yến Nhi bảo rằng, cô ấy ái mộ Rajiva ngay từ lần gặp đầu tiên mà! Lẽ nào bây

giờ cô ấy chuyển sang mục tiêu khác?

Mộ

Dung Siêu đứng bên cạnh tôi, vạt áo thiên thanh phất phơ trong gió, ánh nắng

buổi sớm tỏa rạng, càng làm nổi bật vẻ điển trai, thư sinh của cậu ta. Chàng

trai trẻ này trẻ trung, đẹp trai là thế, lại mang trong mình khí chất cao quý

bẩm sinh của dòng dõi Mộ Dung, Yến Nhi từ bỏ Rajiva mà theo đuổi cậu ta cũng là

điều dễ hiểu. Nghĩ như vậy, nỗi bực bội của tôi khi nãy tan dần.

Nhưng,

tôi vẫn không kìm được một tiếng thở dài:

-

Siêu ơi, cháu làm như vậy là có lỗi với vợ cháu.

Cậu

ta sững sờ, mặt đỏ như gấc, lắp bắp:

-

Cháu… cháu không… chị ấy cũng sẽ không…

Đến

lượt tôi sững sờ. Trầm ngâm hồi lâu, tôi quay mặt sang hướng khác, ngắm nhìn

những dãy núi trùng điệp, tươi xanh ngợp mắt. Đúng vậy, Mộ Dung Siêu không cho

rằng như thế là phản bội vợ mình. Cậu ta kết hôn rồi thì sao? Ở thời đại này,

đàn ông có quyền năm thê bảy thiếp. Hô Diên Tĩnh dẫu có biết chuyện, cũng chỉ

lặng lẽ tủi thân mà thôi. Cô ấy hiền lành, dễ chịu là thế, rất có thể sẽ dễ

dàng chấp nhận việc Yến Nhi làm vợ lẽ của Mộ Dung Siêu. Ngày sau, Mộ Dung Siêu

sẽ trở thành vua một nước, dù chỉ là một quốc gia nhỏ bé, thế lực yếu mỏng,

không có đủ tam cung lục viện như bao Hoàng đế khác, nhưng chắc chắn, cậu ta sẽ

không chỉ có một người vợ là Hô Diên Tĩnh.



điều, tôi đến từ thế kỷ XXI, tư tưởng một vợ một chồng đã ăn sâu vào tiềm thức.

Tôi lại được chứng kiến đôi trẻ sống bên nhau, cùng nhau vượt qua hoạn nạn từ

thuở nhỏ. Mấy ngày qua, tôi đã để ý và biết rằng Hô Diên Tĩnh rất nặng lòng với

Mộ Dung Siêu. Thế nên, cứ nghĩ đến việc cậu ta phản bội vợ mình, tôi lại cảm

thấy buồn bực trong lòng.

-

Cô cô giận cháu ư?

Mộ

Dung Siêu đặt tay lên vai tôi. Quay đầu lại, nhận thấy vẻ ngạc nhiên lạ lùng

xen lẫn nỗi lo lắng trong mắt cậu ta. Tôi lên tiếng:

-

Siêu à, lẽ ra cô không nên can dự vào chuyện này, nhưng thực lòng cô không muốn

thấy cháu có năm thê bảy thiếp, nay người này mai người khác, không chung tình,

chung thủy.

Cậu

ta sững sờ, nhìn tôi không chớp mắt, hắng giọng nói:

-

Cô hiểu nhầm rồi. Cháu và cô ấy không có chuyện gì cả. Gần đây, cô ấy cứ lén

lút tặng quà cho cháu, lúc thì túi thơm, lúc thì giày vải, lúc lại túi thêu…

Cháu hiểu ý tứ của cô ấy, nên hôm nay hẹn riêng cô ấy đến đây để nói rõ ràng,

cháu chưa có ý định cưới vợ lẽ. Vậy là tôi đã trách nhầm cậu ta! Tôi gãi đầu,

cười gượng gạo. Không ngờ Mộ Dung Siêu lại là người nguyên tắc như vậy. Yến Nhi

xinh đẹp hơn Hô Diên Tĩnh nhiều, vậy mà cậu ta không hề động lòng.

Cậu

ta bước tới, đứng cạnh tôi, phóng mắt ngắm cảnh đồi núi trùng điệp. Một lúc sau

mới buông tiếng thở dài:

-

Lúc này mà tính chuyện nạp thiếp là thiếu lý trí. Cháu chỉ tạm thời lưu lại

Trường An để tìm kiếm cơ hội liên lạc với chú cháu. Nếu cưới Yến Nhi, một mình

cháu phải chăm sóc ba người phụ nữ, đường đi xa xôi, hiểm trở, giữa thời buổi

binh đao loạn lạc này, cháu làm sao gánh vác nổi.

Tôi

há hốc miệng, rồi tự phạt bằng việc đánh vào đầu mình một cái. Vì sao đầu óc

tôi lúc nào cũng toàn nghĩ đến chuyện yêu đương thế nhỉ? Tôi đã quên mất

người trước mặt mình là Mộ Dung Siêu, người mà lúc nào cũng chỉ nghĩ đến vương

vị, quyền lực, mà không phải tình yêu.

Cậu

ta chăm chú quan sát phản ứng của tôi, ánh mắt lấp lánh những ý tứ khó hiểu.

Tôi lắc đầu, buồn nản:

-

Nắng quá, chúng ta về thôi.

Cậu

ta kéo tay tôi lại, thận trọng rút từ trong người ra một túi vải bọc gì đó khá

dài. Đó là một thanh gươm cong, chừng bảy, tám tấc, bao gươm dát vàng, nạm ngọc

ngà châu báu lấp lánh. Cậu ta nâng niu thanh gươm vàng trong tay, rút ra khỏi

vỏ, lưỡi gươm sắc nhọn, phản chiếu thứ ánh sáng buốt lạnh. - Đây là di vật bà

nội cháu để lại trước lúc lâm chung. Năm xưa, khi ra đi, chú cháu đã nói rằng

ngày sau sẽ nhờ vào thanh gươm này để nhận nhau. Bà nội căn dặn rằng: nhất định

phải tìm được chú cháu, nhất định phải khôi phục đại nghiệp của nhà Mộ Dung.

Tôi

lặng nhìn thanh gươm chứa nặng sự kí thác, lòng tin tưởng và khát vọng cháy

bỏng mấy đời nhà Mộ Dung. Ánh sáng lạnh lẽo hắt ra từ thanh gươm, chiếu rọi

tham vọng mãnh liệt dâng trào trong mắt Mộ Dung Siêu. Trong lòng đột nhiên thấy

buồn ảo não, không ngăn nổi tiếng thở dài:

-

Siêu ơi, những ngày qua cháu dành thời gian để leo núi cùng ta, hôm nay lại cho

ta xem những thanh gươm này, mục đích là muốn ta giúp cháu chuyện gì?

Cậu

ta ngẩng lên, vẻ ngượng ngập:

-

Cô cô biết cả rồi ư?

Cậu

ta suy nghĩ một lát, rồi nhìn tôi nghiêm nghị:

- Mẹ kể với cháu rằng, năm xưa ở Guzang, cô cô từng kết giao với Lý Cảo,

Đoàn Nghiệp, Đỗ Tấn và cả Thư Cử Mông Tốn nữa. Bọn họ đều rất mực nể trọng pháp

sư và cô cô. Những người này không hề tầm thường, họ nể trọng cô bởi vì cô có

điểm gì đó hơn người. Những ngày qua được nghe cô bàn chuyện kim cổ luận

việc giang sơn, cháu lấy làm cảm phục vô cùng. Người phụ nữ tài giỏi như cô,

trên đời này thực là khó kiếm. Đột nhiên cậu ta quỳ xuống, nhìn tôi khẩn thiết:

-

Cô cô đã nhiều lần cứu mạng cháu, ngày sau cháu nhất định sẽ báo đáp. Không

biết, cô cô có thể chỉ cho cháu cách liên lạc với chú cháu được không?

Tôi

kinh ngạc, dạt sang bên, né tránh rồi cất giọng bình thản:

-

Cháu đứng lên đi, cô là đàn bà con gái, không thể giúp cháu bày mưu tính kế.

Tôi

đã suy nghĩ rất kỹ và quyết định rằng, dù tôi không thể thay đổi đường đi của

bánh xe lịch sử, dù rằng số phận của Mộ Dung Siêu đã được an bài như ghi chép

của sử sách, nhưng kết cục bi thảm ấy không thể bắt nguồn từ việc tôi vạch

đường chỉ lối cho cậu ta được. Tôi không thể nhẫn tâm nhìn đứa trẻ đã cùng tôi

trải qua những ngày tháng gian nan nhất của cuộc đời lao đao vào con đường

nghiệt ngã ấy…

Cậu

ta vẫn kiên tâm quỳ lạy, không chịu đứng lên, khuôn ngực phập phồng, ánh mắt

chờ đợi:

-

Cô ơi, chú cháu không có con trai nối dõi, cháu là người thân thiết của chú ấy.

Nếu tìm được chú ấy, cháu sẽ lên ngôi vua, cháu sẽ phong cho cô tước vị mệnh

phụ cao quý, để cô cháu ta được cùng nhau chung hưởng vinh hoa phú quý.

Tôi

nhìn cậu ta đầy ngỡ ngàng, gương mặt ấy tràn đầy niềm tin vào tương lai sáng

lạn, có lẽ trong đầu cậu ta lúc này, chỉ có hình ảnh của chiếc ngai vàng lấp

lánh. Lòng tôi chợt chùng xuống, buồn vô hạn, cậu ta muốn mua chuộc tôi bằng

tiền bạc và quyền lực ư? Quốc gia nhỏ bé của cậu ta ngày sau chiến tranh liên

miên, thoi thóp trong sự kìm kẹp của các nước lớn, “đất đai chừng mười thành

thị, dân số chừng vài vạn người”. Để chuộc lại người mẹ và người vợ mà cậu ta

bỏ rơi ở Trường An, cậu ta đã phải bắt cóc các ca kĩ của Đông Tấn (vì cậu ta

không tìm nổi ca kĩ trong cái quốc gia quá nhỏ bé, dân số quá ít ỏi của mình)

dâng cho Diêu Hưng. Lưu Dục đã viện vào cớ này để gây chiến, chưa đầy sáu năm,

tiểu quốc của cậu ta đã bị tiêu diệt. Vậy mà cậu ta dám nói chuyện vinh hoa phú

quý với tôi!

Tôi

trả lời lạnh lùng:

-

Siêu à, cháu đánh giá quá cao mảnh đất nhỏ bé của chú cháu rồi đấy. Vinh hoa

phú quý ư? Cháu cho rằng cháu có thể ngồi yên trên ngai vàng ấy sao? Cháu cho

rằng một khi có được vương vị thì có thể làm bất cứ chuyện gì cháu muốn

sao? Cháu có biết, chính cái ngai vàng mà ngày đêm cháu mơ tưởng ấy sẽ khiến

cháu mất mạng chỉ trong một thời gian ngắn không?

Ngọn

lửa trong mắt Mộ Dung Siêu ngay lập tức bị dập tắt, cậu ta nhìn tôi đăm đăm,

miệng há hốc, nhưng không nói được lời nào. Tôi quay gót bước đi, ra khỏi đình,

bỗng dừng lại:

-

Cháu từ bỏ ý nghĩ đó đi. Cháu còn gọi ta là cô cô ngày nào, cô sẽ không nói bất

cứ điều gì cho cháu cả.

Dứt

lời, không buồn nhìn cậu ta nữa, tôi lẳng lặng xuống núi, cậu ta không đi theo.

Về đến nhà, một dự cảm bất an dâng lên trong tôi, Mộ Dung Siêu chắc chắn không

dễ dàng từ bỏ như vậy…

Chủ

đề này được lặp lại nhiều lần vào những ngày leo núi tiếp theo. Cậu ta khiến

tôi bực mình, giận quá tôi không nói chuyện với cậu ta nữa. Mấy ngày liền cậu ta

không đi leo núi cùng tôi, chờ khi tôi nguôi giận, mới lại xuất hiện trong đình

hóng gió trên sườn núi Khuê Phong. Cậu ta tỏ ra ngoan ngoãn hơn, không dám nhắc

đến chuyện kia nữa. Và tôi, sau rốt, vẫn không thể lạnh lùng với cậu ta mãi

được. Tôi cho phép cậu ta tiếp tục leo núi cùng mình.

Đứng

trong đình hóng gió, tôi vừa thở hổn hển, vừa phóng tầm mắt ra xa chiêm ngưỡng

núi non hùng vĩ. Khi ấy đã là cuối tháng năm, hơi nóng lan trong gió, mồ hôi

đầm đìa lưng áo.



vật gì đó đột ngột xuất hiện trên trán, khiến tôi giật mình. Mộ Dung Siêu tay

cầm mảnh khăn, đôi mắt to, lấp lánh mê hoặc, nụ cười rạng rỡ:

-

Cô ơi, mồ hôi nhễ nhại trên trán cô rồi kìa, để cháu lau cho cô.

Cậu

ta tiếp tục xích lại gần tôi, chực đưa tay lên trán tôi, mùi hương đặc biệt

trên cơ thể của chàng trai trẻ bay vào mũi tôi, sự gần gũi ấy khiến tôi bối

rối, tôi vội quay đi hướng khác, né tránh:

-

Cô cũng có khăn tay, để cô tự lau.

Cậu

ta dừng lại, vẫn cười rất tươi, hàng lông mày thanh tú rướn cao, rất mực hào

hoa, phong độ. - Cô có khát không?

Tôi

gật đầu. Giữa đường, Mộ Dung Siêu sơ ý đánh rơi túi nước, nên tôi đành chia một

nửa nước cho cậu ta. Thời tiết hôm nay quá ư oi bức, cậu ta uống hết nửa túi mà

vẫn kêu khát, tôi lại phải đưa nốt nửa túi nước còn lại của mình cho cậu ta. Mộ

Dung Siêu suy nghĩ một lát, rồi ngẩng đầu lên, mỉm cười tinh nghịch, kéo tay

tôi, lôi đi:

-

Cháu biết chỗ nào có nước!

Tôi

thấy hơi khó chịu vì bị kéo đi như thế. Gần đây, cậu ta thường hay đụng

chạm vào người tôi, lúc thì nắm tay, lúc thì lại dìu tôi đi, và luôn ra sức thể

hiện sự quyến rũ, nam tính trước mặt tôi. Tôi hơn cậu ta những mười ba tuổi,

nên luôn đặt mình vào vị trí là bề trên của cậu ta. Nhưng những ngày qua, cách

cậu ta nhìn tôi, dường như không phải là thái độ của người bề dưới đối với

người bề trên. Tôi gỡ tay cậu ta ra, bảo rằng tôi tự đi được. Trong lòng thấp

thỏm lo âu, cầu mong sao, chuyện chỉ là do tôi đa nghi mà thôi.

Trước

mắt tôi là một dòng suối tinh khiết len qua khe núi, chảy xuống một hồ nước

trong vắt. Chốc chốc lại có vài chú chim ríu rít vỗ cánh bay lên từ mặt hồ,

khung cảnh thanh bình, yên ả lạ lùng. Cảnh sắc nên thơ ấy khiến tôi gạt qua mọi

ưu tư, vừa vỗ tay, vừa hứng khởi chạy đến bên dòng nước. Tôi vốc nước lên mặt,

làn nước xanh trong, mát lạnh chạm vào da thịt, cảm giác thoải mái, dễ chịu lan

tỏa khắp cơ thể tôi.

Rửa

mặt xong, tôi thấy Mộ Dung Siêu đã cởi bỏ áo ngoài, cánh tay để trần,

từng đường nét trên tấm lưng vạm vỡ hiện lên rõ rệt, làn da trắng bóc, sức trẻ

toát ra từ cơ thể khỏe khoắn của cậu ta. Cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay, trên

bả vai, những múi thịt chắc nịch ở phần bụng, những giọt nước chạm vào cơ thể

cậu ta, long lanh màu mật ong dưới ánh nắng mặt trời, chầm chậm chảy xuống, hấp

dẫn khó tả.

Cậu

ta quay sang nhìn tôi, khóe môi uốn cong thành một nụ cười mê hoặc, sau đó cởi

bỏ giày, tất, xắn cao quần, bước xuống nước. Cậu ta cười vang, té nước vào

người tôi. Tôi mắng vui mấy câu, rồi cũng tháo giầy, cởi tất, ngồi trên bờ, thả

chân trần xuống nước. Làn nước trong veo, mát lạnh ôm ấp cổ chân tôi, tôi đặt

chân lên một hòn đá cuội vừa tròn vừa trơn, nhắm mắt tận hưởng ngọn gió nam ấm

áp.

“Ào

ào”, nước bắn xối xả về phía tôi, tôi vừa mở mắt đã bị kéo dậy: - Cô ơi, cô

xuống nước đi, thoải mái lắm. Chưa kịp phản ứng, tôi đã bị cậu ta lôi đi, viên

đá dưới chân tôi rất trơn, tôi gào thét yêu cầu cậu ta đi chậm lại nhưng cậu ta

không nghe, tôi bồn chồn lo lắng, hình như cậu ta cố ý làm vậy. Tôi nghiêm nghị

nói với cậu ta rằng tôi muốn trở lại bờ, vừa vùng thoát khỏi một cánh tay, thì

cánh tay kia của cậu ta đã vòng ra trước ngực túm lấy tôi. Sau đó cả hai cùng

ngả người chới với về phía sau, tôi thấy mình bị kéo ngã nhào xuống nước.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.