Đức Phật Và Nàng

Chương 87


Rất lâu sau đó chúng tôi mới bình tĩnh trở lại. Chàng mở thư của con

trai ra đọc một lần nữa, lúc ngẩng lên, vẻ mặt đầy căng thẳng:

- Ngải Tình, lần này, nàng chỉ ở lại được nửa năm thôi ư? Tôi gật đầu nặng nhọc, tôi định mấy hôm nữa mới nói cho chàng, nào ngờ nhóc Rajiva

đã làm lộ chuyện. Mắt chàng sẫm tối, chàng đứng lên, bước đến bên cửa

sổ, ánh mắt viễn du trên hàng thông bên ngoài, trầm ngâm rất lâu.

Lòng tôi buồn rười rượi, tôi đâu muốn chỉ ở bên chàng nửa năm ngắn

ngủi? Nhưng, ngay cả khoảng thời gian ngắn ngủi này, tôi cũng đã phải cố công lấy trộm của ông trời. Tôi lại gần chàng, gọi khẽ:

- Rajiva…

Chàng quay đầu lại, nét âu sầu trong đáy mắt đã tan biến, chàng nở nụ cười hồn hậu, ôm vai tôi, chúng tôi mỉm cười, cùng nhau ngắm nhìn những cây thông kiên cường trong gió tuyết:

- Phật tổ đoái thương đã cho vợ chồng mình gặp lại nhau, ta vô cùng

biết ơn người, không còn mong cầu gì hơn nữa. Nửa năm cũng đủ rồi…

Tôi cũng cười. Đúng vậy, những nửa năm kia mà! Chỉ cần chúng tôi

trân trọng từng khoảnh khắc trong suốt nửa năm ấy, chúng tôi có thể sống vui vẻ và hạnh phúc bằng mấy mươi năm thời gian, không phải sao? Tôi

ngả đầu vào vai chàng, cảm nhận niềm hạnh phúc và mãn nguyện trào dâng

trong lòng. Trái tim, trở nên êm như lụa.

Chúng tôi tựa vai nhau được một lúc, bỗng chàng quay lại hỏi tôi:

- Ngải Tình, bênh huyết hư của nàng vẫn cần uống thuốc mỗi ngày ư?

Thằng nhóc Rajiva, sao lại kể mọi chuyện trong thư cơ chứ!

Sớm biết như vậy, tôi đã đọc trước để thẩm tra rồi.

Không muốn chàng lo lắng, tôi chỉ trả lời qua loa:

- Em không sao! Em có mang theo một đơn thuốc điều trị bệnh huyết hư, chỉ cần thuốc thang đều đặn là ổn.

Tôi lấy đơn thuốc mà Chinh Viễn đã in ra giấy, đưa cho Rajiva, chàng

đọc tỉ mỉ, gật gù khen bài thuốc hay. Chàng ngồi xuống chép lại, đưa bản giấy in cho tôi cất đi, sau đó mang theo đơn thuốc ra ngoài.

Lúc chàng về phòng, tôi tiếp tục kể chuyện nhóc Rajiva cho chàng

nghe, từng chi tiết một, không để sót bất cứ điều gì, ngoại trừ căn bệnh máu trắng bẩm sinh và cuộc phẫu thuật cấy ghép tủy của bé. Chàng lắng

nghe như uống từng lời. Nghe đến đoạn con trai bộc lộ tài năng và sự

chín chắn thiên bẩm, chàng vui mừng, gật đầu khen ngợi. Nghe đến đoạn

con trai nghịch ngợm, tinh ranh, chàng chau mày, lắc đầu phì cười.

Mãi đến lúc bóng người trong căn phòng trở nên mờ ảo, chúng tôi mới

nhận ra trời đã tối. Đệ tử của chàng mang thuốc đã sắc và bữa tối đến.

Chàng nghiêm nghị ép tôi uống thuốc và ăn hết thức ăn. Tôi muốn kể tiếp

cho chàng nghe, nhưng chàng mỉm cười lắc đầu.

- Ngải Tình, muộn rồi, đi ngủ thôi. Con trai dặn dò ta phải để tâm

việc ăn cơm, uống thuốc đúng giờ giấc của nàng hàng ngày và không được

để nàng thức khuya. Chàng mỉm cười dịu dàng:

- Ta phải thay con trai, chăm sóc nàng thật chu đáo.

Chương

87: Hạnh phúc ngọt ngào

Những

dịu dàng, ve vuốt êm ái cứ mãi nấn ná trên trán tôi. Lúc hé mắt trong cơn ngái

ngủ mơ hồ, tôi bắt gặp đôi mắt màu xám nhạt gần mình trong gang tấc. Ánh sáng

ngập đầy căn phòng, nụ cười ngọt ngào của chàng tỏa rạng trên môi, chàng

đang chăm chú “thưởng thức” tôi. Tiếng chim kêu ríu rít, giòn tan ngoài

cửa sổ, bóng nắng rực rỡ này nhắc tôi rằng, bình minh đã qua từ lâu. Má tôi

nóng ran, đây là lần đầu tiên kể từ khi sinh nhóc Rajiva, tôi dậy muộn thế này.

Đã bao lâu rồi, không được ngon giấc như vậy? Tôi đánh răng, rửa mặt và dùng

bữa sáng cùng chàng. Có tiếng gõ cửa và một giọng nói cung kính vang lên:

-

Thưa thầy, Bệ hạ cho người báo tin, sau nửa canh giờ nữa, ngài sẽ đến đây.

Tôi

mỉm cười vì biết chắc nhà vua sẽ đến. Ngài quả là con người thấu tình đạt lý,

nên mới dành cho chúng tôi hai ngày trọn vẹn vừa qua. Rajiva mở cửa bước ra,

giọng nói cung kính lại cất lên:

-

Bệ hạ còn bảo, ngài rất muốn gặp… gặp… sư mẫu.

Từ

“sư mẫu” phát ra thật khó khăn, sau rất nhiều ngập ngừng, do dự, ấp úng và gắng

gượng. Tôi cười trừ, tiếp tục gấp gọn chăn đệm.

-

Tăng Triệu, theo ta vào trong. Rajiva khẽ thở dài. Tôi ngạc nhiên hướng mắt ra

cửa. Hai ngày qua, mỗi khi đệ tử của chàng mang đồ đến cho chúng tôi, chàng đều

đích thân ra ngoài nhận, không cho phép bất cứ ai vào phòng.

Nhà

sư trẻ tuổi bối rối bước vào và dừng chân tại nơi ánh mặt trời xuyên qua ô cửa

sổ, đầu cúi thấp. Tôi quan sát và đoán nhà sư trẻ này chưa đến hai mươi tuổi,

gương mặt thanh tú, nho nhã, vóc dáng gầy gò, trong nắng mai rực rỡ, người đó

giống như một trang giấy trắng, tinh khôi.

-

Ngải Tình, đây là đại đệ tử của ta, tên gọi Tăng Triệu.

Rajiva

bước đến bên tôi và giới thiệu nhà sư trẻ.

Tôi

gật đầu, tôi biết nhà sư này. Sau khi đến Trường An, Rajiva đã thu nhận ba ngàn

đệ tử, đều là những nhân tài. Trong đó, những người tài giỏi bậc nhất được mệnh

danh là “Thập môn tứ thánh”[1], “Bát tuấn”[2] hay “Thập triết”[3]. Tăng Triệu

luôn ở vị trí số một. Trong số các đệ tử người Hán, Tăng Triệu là người đi theo

Rajiva nhiều năm nhất, cũng là người được truyền dạy nhiều nhất. Tặng Triệu để

lại bốn cuốn luận xuất sắc, được người đời sau tập hợp lại trong quyển “Triệu

luận” – là cuốn kinh văn quan trọng của phái Tam luận tông. Chỉ tiếc rằng, Tăng

Triệu qua đời rất sớm (năm ba mươi mốt tuổi), nếu không vị sư trẻ này còn có

thể gặt hái được nhiều thành tựu to lớn hơn nữa.

[1]

Bốn đệ tử xuất sắc nhất của Kumarajiva.

[2]

Tám đệ tử tài giỏi nhất trong pháp hội của Kumarajiva.

[3]

Mười đệ tử thông minh trí tuệ nhất của Kumarajiva.

Tôi

đang mải quan sát vị sư trẻ tuổi, tài giỏi, thì nghe Rajiva nói khẽ:

-

Cẩu Nhi, con hãy quỳ lạy sư mẫu như quỳ lạy mẹ mình, vì chính sư mẫu đã cứu

sống con.

Cả

tôi và Tăng Triệu đều bàng hoàng ngẩng lên. Tôi kinh ngạc nhìn nhà sư trẻ nho

nhã, hiền hậu này, không còn chút dấu vết nào của hình hài chú bé con năm xưa

trên tay tôi nữa. Cẩu Nhi ư? Tăng Triệu chính là bé Cẩu Nhi tôi nhận nuôi năm

xưa ư?

-

Thưa thầy!

Tăng

Triệu dường như đã mất bình tĩnh, giọng run run:

-

Cô ấy, cô ấy chính là sư mẫu mà người ngày đêm mong nhớ? Chính là sư mẫu năm

xưa đã nhận lời kí thác của mẹ con đã cứu mạng và nhận nuôi con lúc nạn đói

hoành hành ở thành Guzang?

Rajiva

gật đầu khẳng định:

-

Bởi vậy, người khác có thể không nhận sư mẫu, nhưng con thì không được.

-

Sư mẫu!

Tăng

Triệu đột nhiên quỳ sụp xuống và bật khóc:

-

Cẩu Nhi lạy tạ ơn đức của sư mẫu. Nếu không có người, con đã bỏ mạng cùng cha

mẹ trong trận đói năm ấy, đâu thể theo thầy học đạo như bây giờ.

Nước

mắt chứa chan, tôi vội đỡ Tăng Triệu đứng dậy, năm nay cậu đã mười tám tuổi.

Sau khi tôi đi, Rajiva đã nuôi dưỡng và nhận cậu làm đệ tử. Vậy nên, mặc dù là

người trẻ nhất trong số mười đệ tử ưu tú của Rajiva, nhưng Tăng Triệu lại là đệ

tử được Rajiva truyền dạy nhiều nhất. Mười sáu năm sớm tối nương tựa vào nhau,

hai người không chỉ có tình thầy trò, mà còn có cả tình cha con.

Hàn

huyên với Tăng Triệu được đôi câu, thì chúng tôi hay tin Diêu Hưng sắp tới nơi.

Rajiva nắm tay tôi bước ra ngoài sau hai ngày giam chân trong phòng. Từ

lúc gặp chàng, tôi như người mất hồn, chẳng để tâm mình đang ở đâu,

chỉ lờ mờ nhớ rằng, sau cuộc hội ngộ trong chùa Thảo Đường, chàng dìu tôi đi chừng

mười lăm phút thì tới nơi này. Như vậy, nơi ở của chàng cách chùa không xa lắm,

có điều tôi chắc chắn rằng chàng không sống trong chùa.

Tôi

nheo mắt ngắm nhìn dinh cơ này trong nắng trưa chói chang, đó là một khu vườn

rộng lớn và trang nhã, nửa này của hoa viên là hàng tùng bách cao vút, nửa kia

là những cây lạp mai[4], hoa cỏ muôn màu đua nhau khoe sắc. Đúng vào mùa hoa

lạp mai nở rộ, hương thơm ngan ngát, đằm đượm, thấm vào tận buồng tim lá

phổi. Giữa vườn là một hồ nước nhân tạo nhỏ xinh, ven hồ là kiến trúc vọng đình

được xây trên một ngọn núi giả. Chạy dọc hoa viên là dãy nhà chính năm gian

được xây dựng theo lối kiến trúc truyền thống với ngói chồng và chiếu

nghỉ, cột trụ dầm xà được điêu khắc và trang trí hoa văn hết sức tinh tế, hai

dãy nhà ngang ở hai bên cũng rất trang nhã, hoa lệ.

[4]

Lạp mai, tiếng Nhật gọi là Roubai, tiếng Anh là: Wintersweet, hoa lạp mai nở

vào mùa đông, cánh hoa trong như là sáp nến, mùi thơm dìu dịu, thoang thoảng.

Người hầu đang hối hả quét dọn, các nhà sư tấp nập ra vào, thấy chàng nắm tay

tôi, ai nấy đều tỏ ra kinh ngạc. Rajiva căn dặn người hầu gọi tôi là phu nhân,

lại nhắc nhở các đệ tử gọi tôi là sư mẫu. Theo sự sắp xếp của chàng, từ nay mọi

việc trong nhà sẽ do tôi cai quản. Sau đó, chàng đưa tôi đến phòng khách trong

dãy nhà chính. Giữa phòng bày một sạp gỗ lớn với các họa tiết khá cầu kì, hai

bên là các sạp gỗ nhỏ và bàn trà. Tượng Phật tổ được đặt trên một chiếc bàn

dài, hương thơm của gỗ đàn hương vấn vít tỏa lan khiến bầu không khí trở nên

thanh khiết, êm dịu.

Bao

năm bên nhau, đây là lần đầu tiên tôi được sống cùng chàng ở một nơi sang trọng

như vậy. Truyện kể về chàng viết rằng, chàng “không sống trong chùa

cùng các sư sãi khác, mà ở nhà riêng, có người hầu kẻ hạ, sung túc, đủ đầy”.

Diêu Hưng quả đã biệt đãi chàng.

Nhắc

đến Diêu Hưng chợt nhớ lại một chuyện, tôi khẽ hỏi Rajiva: - Hôm đó, trên

đại điện chùa Thảo Đường, lúc chàng đi về phía em, Diêu Hưng đã ngăn chàng lại.

Sau đó, chàng đã nói gì với nhà vua?

Rajiva

tủm tỉm cười, ghé sát tai tôi, thầm thì:

-

Có hai đứa bé cứ nhảy múa trên vai ta, hãy ban cho ta một thiếu nữ.

Tôi

gần như nghẹt thở, đưa tay lên bịt miệng, mắt tròn xoe nhìn chàng:

-

Chàng… chàng… vì sao lại nói vậy? Chàng mỉm cười bình thản: - Nếu ta không nói

như vậy, theo nàng, sử sách có thể được sửa lại không?

Tôi

không biết phải trả lời ra sao. Quả thực, dù chàng có nói gì với Diêu Hưng

chăng nữa, cũng chẳng thể thay đổi những ghi chép “đáng sợ” kia. Biết vậy,

nhưng trong lòng tôi vẫn không nguôi tấm tức. Tuy nhiên, thấy chàng dường như

xem chuyện đó nhẹ tựa lông hồng, tôi cũng thấy bình tâm. Đúng thế, chàng nói gì cũng không quan trọng nữa, vì dù sao người đời sau cũng sẽ ghi

chép như vậy, bận lòng làm chi nữa?

Tăng

Triệu bước vào, thông báo Diêu Hưng chuẩn bị tới nơi. Rajiva gật đầu, dẫn chúng

tôi ra ngoài cổng nghênh đón. Tiếng chân người, tiếng vó ngựa, tiếng bánh xe

lộc cộc rầm rộ vang lên, cả một đội quân đông đảo đi theo hộ tống hai, ba cỗ xe

ngựa. Ở giữa là cỗ xe màu vàng lóng lánh, hoa lệ. Khi xe dừng trước cổng, các

thái giám đon đả chạy lại, rước Diêu Hưng xuống xe.

Rajiva

cung kính cúi chào, nếu theo đúng quy tắc mà tôi được học thì trong trường hợp

này, tôi phải quỳ lạy nhà vua. Trong lúc còn đang bối rối không biết nên ứng xử

ra sao, tôi nhận được tín hiệu từ Rajiva, nên chỉ cúi đầu hành lễ. Diêu Hưng

chắp tay vái chào Rajiva, và không quên đưa mắt về phía tôi. Qua cái nhìn của

ngài, tôi nhận ra rằng, ngài không hề nhớ đã từng gặp tôi trước đó.

Ngài

ngự trên ghế cao trong phòng khách, Tăng Triệu dâng trà. Diêu Hưng cười vui vẻ:

-

Chẳng hay chuyến viếng thăm của trẫm có làm phiền quốc sư không?

Ngài

đưa mắt về phía tôi, lời nói đầy hàm ý:

-

Trẫm nghe nói, hôm đó, sau khi đưa cô gái này đi, quốc sư hai ngày liền không

rời khỏi phòng.

Rajiva

mỉm cười, gật đầu đáp:

-

Bệ hạ có biết khi còn ở Lương Châu, bần tăng từng có vợ?

-

Trẫm nghe nói, phu nhân của quốc sư tuy là công chúa Khâu Tử nhưng lại là

người Hán. Đó là một cô gái hiền thục, đoan trang, tài trí hơn người. Mười sáu

năm trước mang thai, nhưng không may mất sớm. Ánh mắt Rajiva trôi

nhẹ về phía tôi, rồi chàng khẽ thở dài, cất giọng thâm trầm:

-

Rajiva và vợ vốn là duyên trời định, trải qua mấy mươi năm dâu bể, cứ ngỡ chỉ

có thể gặp lại nhau nơi địa ngục. Chẳng ngờ, Phật tổ đoái thương, ban cho bần

tăng cơ hội được gặp lại vợ mình, bần tăng không mong cầu gì hơn.

Diêu

Hưng hoàn toàn bị bất ngờ, ngài quay sang quan sát tôi kỹ hơn:

-

Chả trách đang lúc giảng kinh mà quốc sư hành động lạ lùng như vậy. Thì ra vì

tướng mạo của cung nữ này giống hệt phu nhân của quốc sư. Quốc sư quả là người

nặng tình nặng nghĩa, bao nhiêu năm vẫn không nguôi nhớ nhung vợ hiền, trẫm lấy

làm cảm phục.

Tôi

há hốc miệng vì ngỡ ngàng. Trí tưởng tượng của Diêu Hưng thật phong phú. Rajiva

chỉ mỉm cười, không nói, ý chừng muốn để mặc nhà vua thoải mái với những suy

đoán của mình. Diêu Hưng tiếp tục:

-

Nếu năm đó phu nhân quốc sư có thể sinh hạ quý tử, thì bây giờ công tử của quốc

sư đã là một trang nam nhi phong độ ngời ngời, giống hệt quốc sư. Cứ nghĩ như

vậy, trẫm lại khôn nguôi tiếc nuối.

Chúng

tôi nhìn nhau, không biết phải trả lời ra sao. Diêu Hưng bắt gặp ánh mắt chúng

tôi giao nhau thì bật cười ha hả:

-

Mừng thay quốc sư là người nhìn xa trông rộng, thần cơ diệu toán. Chẳng bao lâu

nữa quốc sư sẽ được đón một cặp song sinh, thật đáng chúc mừng!

Rajiva

tỏ ra bối rối, chắp tay thưa rằng:

-

Những lời phỏng đoán của bần tăng lúc trước là sai lầm. Đến nay bần tăng mới

biết, vợ mình mắc bệnh nặng, e là không thể sinh nở được nữa.

Diêu

Hưng ngỡ ngàng, lắc đầu:

-

Nếu vậy thì thật đáng tiếc.

Nhà

vua nhấp một ngụm trà, suy nghĩ một lát rồi tiếp tục:

-

Quốc sư hãy để trẫm sắp xếp.

Tôi

giật mình, ý của nhà vua là ngài sẽ tặng cho Rajiva mười cung nữ ư? Đây là sự

thật lịch sử, chẳng thế thay đổi, vậy đến lúc đó, tôi phải ứng xử ra sao?

Rajiva

lắc đầu:

-

Bệ hạ chẳng nên bận lòng, bần tăng tuổi tác đã cao, vả lại bần tăng còn việc

quan trọng hơn phải hoàn thành.

Diêu

Hưng tỏ ra ngạc nhiên:

-

Ngoài việc giảng đạo và thu nhận đệ tử, quốc sư còn việc gì quan trọng hơn nữa?

Rajiva

thong thả dạo bước, nghiêm trang đáp:

-

Phật pháp được truyền bá vào Trung Nguyên bắt đầu từ thời Hán Minh Đế. Sau thời

Ngụy Tấn, các bộ kinh luận ngày càng xuất hiện nhiều. Nhưng kinh văn tiếng Hán

hầu hết đều được dịch bởi các nhà sư Thiên Trúc và Tây vực. Hành văn trúc trắc,

không lưu loát, ngữ nghĩa còn nhiều sai sót, và phần lớn đều chưa truyền đạt

được hết cái tinh túy của bản gốc tiếng Phạn. Người dân Trung Nguyên khó mà

tiếp nhận và lĩnh hội được những kinh văn ấy. Bần tăng sinh sống ở Trung Nguyên nhiều năm và đã nghiên cứu không ít thư tịch bằng chữ Hán. Bần tăng muốn

chuyển dịch tất cả các cuốn kinh, luật, luận sử tiếng Phạn sang tiếng Hán, từ

đó góp phần truyền bá rộng rãi giáo lý Phật giáo trên mảnh đất Trung Nguyên

rộng lớn này.

Diêu

Hưng càng nghe càng phấn khởi, nhà vua hào hứng vỗ tay tán thưởng:

-

Hay lắm! Quốc sư tinh thông cả tiếng Phạn lẫn tiếng Hán, chắc chắn sẽ là dịch

gỉa kinh Phật số một. Chi bằng quốc sư hãy lập ra đạo tràng dịch thuật trong

chùa Thảo Đường, trẫm hứa sẽ trợ giúp quốc sư toàn bộ kinh phí.

-

Đạo tràng dịch thuật cần được tổ chức nghiêm ngặt, và cần sự đóng góp công sức

của rất nhiều người. Hai mươi tư đệ tử Khâu Tử có thể giúp bần tăng phần

kinh văn tiếng Phạn, nhưng số các tăng sĩ người Hán có đủ năng lực trợ giúp bần

tăng dịch kinh Phật hiện chỉ có một mình Tăng Triệu, chỉ e, sức một người không

thể cáng đáng số lượng công việc lớn như vậy.

-

Chuyện đó có gì khó!

Cặp

mắt Diêu Hưng phát sáng, nhà vua gật gù nói: - Trẫm sẽ lập tức hạ chỉ, chiêu mộ

tăng sĩ tài giỏi từ khắp nơi tề tựu về đây, bái quốc sư làm thầy, trợ giúp quốc

sư dịch thuật kinh Phật.

Sau

khi Diêu Hưng ra về thì buổi chiều hôm đó, chúng tôi vui mừng đón tiếp đại sư

Buddhayassa. Tiếng Hán của ngài không trôi chảy, nên ngài đã mất rất

nhiều công sức để đến được chùa Thảo Đường. Trước đó, tôi đã kể cho Rajiva nghe

chuyện tôi gặp đại sư trên đường đi. Chàng vui mừng khôn tả khi hay tin “người

bạn tri kỷ” sắp tới Trường An trợ giúp chàng dịch thuật kinh văn. Hơn hai mươi

năm mới gặp lại, họ có rất nhiều điều muốn nói với nhau. Tôi để hai người được

thoải mái chuyện trò, hàn huyên, còn mình thì tập làm quen với nơi ở mới dưới

sự hướng dẫn của Tăng Triệu.

Tôi

dạo quanh một lượt khu nhà, gặp ai Tăng Triệu cũng dừng lại, nghiêm nghị giới

thiệu với họ tôi là ai. Khi gặp lại tôi, các đệ tử Khâu Tử của Rajiva đều

nhận ra tôi. Mặc dù vô cùng kinh ngạc, nhưng họ vẫn tỏ ra rất mực cung kính với

tôi. Tôi cũng không muốn giải thích gì nhiều, chỉ mỉm cười nói với họ rằng, tôi

vừa từ nhà mẹ đẻ trở về.

-

Rajiva, chàng mệt không?

Tôi

đặt thêm lên bàn một chạc đèn gồm ba cây nến, dùng kéo cắt bỏ đầu bấc đã cháy

đen. Căn phòng sáng lên rất nhiều, nhưng vẫn không thế so sánh với bóng đèn

thời hiện đại. Nhìn bóng tôi và chàng quấn quít trên rèm cửa sổ, chợt nhớ đến

câu thơ của Lý Thương Ẩn: “Bao giờ chung bóng song Tây, Còn bao nhiêu chuyện

núi này mưa đêm”[5].

[5]

Câu thơ trong bài “Dạ vũ ký bắc” (Đêm mưa gửi người phương Bắc), bản dịch của

Tương Như.

Lòng

chợt thấy ấm áp lạ.

-

Ta không mệt.

Chàng chấm đầu bút lông vào nghiên mực, tiếp tục công việc viết lách, nhưng

chốc chốc lại đưa tay lên dụi mắt. Ngồi cách bàn viết càng xa, mắt chàng càng nheo lại.

-

Chàng dừng lại một lát đã.

Tôi

dịu dàng lên tiếng, lôi trong ba lô ra chiếc kính lão, đeo lên mắt chàng.

Chàng kinh ngạc nhìn cuốn tập trước mặt, nhấc lên đặt xuống kiểm tra vài lần,

khóe môi vẽ một đường cong đẹp mắt, quay lại hỏi tôi:

-

Đây là thứ gì vậy? Vì sao đeo vào lại có thể thấy rõ như thế?

Chàng

đeo kính nhìn rất lạ, giống hệt các vị giáo sư uyên bác trong trường đại học.

Rajiva về già giống cha chàng như đúc. Tôi thầm cảm thán: sức mạnh di truyền

mới thật lớn lao làm sao!

-

Thứ này gọi là kính lão, dành cho người nhiều tuổi, mắt kém. Chiếc kính này ứng

dụng nguyên lý quang học, có thể giúp mắt chàng khôi phục khả năng tập trung.

Người cao tuổi nơi em sống đều đeo kính này khi đọc sách hay viết chữ. Chàng

chưa kịp tán tụng, tôi đã thở dài:

-

Em mang theo kính lão hai độ, là loại kính mà những người tầm năm mươi tuổi

thường đeo, nhưng không chắc dã chính xác, tốt nhất chàng nên đến bệnh viện để

đo mắt và kính. Nhưng tiếc là, chàng không đến đó được…

Chàng

không đáp, chỉ mỉm cười hiền từ, các nếp nhăn nơi đuôi mắt, trên trán, khóe môi

và trên cổ chàng được dịp “khoe mình”. Nhưng những dấu vết khắc nghiệt của thời

gian ấy không làm mất đi vẻ nho nhã ở chàng. Khí chất thoát tục từ con người

chàng đã thăng hoa tựa vò rượu quý ủ qua nhiều năm tháng, hương thơm,

theo thời gian, càng thêm nồng nàn, khiến người ta say đắm, khiến người ta ngất

ngây. Gương mặt từng trải ấy, tôi nhìn ngắm bao nhiêu cũng không thấy chán.

Chàng

“hào phóng” để mặc tôi nhìn ngắm, không đỏ mặt như hồi trẻ nữa. Nhưng thấy tôi

không có ý định kết thúc cuộc “thưởng lãm”, chàng buồn cười, định đưa tay ra

kéo tôi sát lại.

-

Đúng rồi, em còn món đồ này nữa. Tôi cố ý né tránh: - Chàng nhấc chân lên.

Tôi

giúp chàng xỏ đôi tất bằng lông cừu dài đến tận đầu gối, rất dày và ấm. Đây là

loại tất xuất khẩu sang Nga, mấy trăm nghìn một đôi, tôi đã mua liền một lúc

mấy chục đôi.

-

Chàng thấy ấm không? Mùa đông đi tất này sẽ không bị nứt nẻ nữa.

-

Ừ.

Chàng

ngẩng lên nhìn tôi, bật cười:

-

Thật không ngờ ta lại được sử dụng đồ vật của một nghìn năm sau.

Tôi

còn mang theo mấy chục hộp lưỡi dao lam, mười mấy chiếc dao cạo râu. Khi Tuyết

Tuyết nhìn thấy chiếc ba lô to uỳnh của tôi, cô bé đã giật mình hoảng hốt. Tôi

đưa tất cả cho Rajiva, chàng mỉm cười, lôi trong tủ ra một vật gì đó được quấn

bọc rất cẩn thận bằng khăn tay. Thì ra là một chiếc dao cạo râu đã gỉ sét, là

chiếc dao mà năm xưa tôi mang cho chàng.

Sống

mũi cay cay, tôi rút khăn tay chấm nước mắt:

-

Gỉ sét như vậy còn giữ lại làm gì nữa, số dao cạo râu mới này đủ cho chàng dùng

mấy năm liền.

Chàng

không đáp, chỉ lặng lẽ cười, bọc lại cẩn thận rồi cất vào tủ. Chàng xỏ tất lông

cừu, đeo kính lão, kéo tôi vào lòng, xiết chặt eo tôi, vùi đầu vào tóc tôi, hơi

thở ấm áp của chàng phà vào cổ tôi. Tôi khẽ hắng giọng, nhìn cuốn tập trên bàn,

hỏi chàng:

-

Chàng đang viết gì vậy”

-

Ta đang viết “Thực tướng luận” theo yêu cầu của Bệ hạ, sách này gồm hai

quyển. Ta viết ròng rã gần một tháng nay, cũng sắp xong rồi. Chàng ghé sát vào

tôi, dịu dàng nói:

-

Đại tướng Diêu Hiển và Tả tướng Diêu Tung nhiều lần ngỏ ý mời ta đến chùa Đại

Tự ở Trường An thuyết giảng kinh văn mới, đợi sau khi ta hoàn thành cuốn sách

này, chúng ta sẽ lên đường.

Tôi

rất đỗi ngạc nhiên:

-

Em cũng đi ư?

-

Tất nhiên rồi!

Chàng

vẫn xiết chặt eo tôi, đặt một nụ hôn lên cổ tôi:

-

Trong nửa năm nàng ở đây, ta không muốn xa nàng một ngày nào cả.

Chàng

tháo kính, đặt lên bàn, sau đó bế tôi lên:

-

Con trai căn dặn ta phải giám sát việc thuốc thang và nghỉ ngơi của nàng mỗi

ngày.

Chàng

đặt tôi lên giường, hơi thở gấp gáp:

-

Ta già mất rồi, sắp bế không nổi nàng nữa.

Tôi

vội vã an ủi:

-

Tại em mập lên đấy.

Chàng

đổ người lên mình tôi, cười rạng rỡ: - Đúng là nặng hơn đôi chút…

Đại

sư Buddhayassa chỉ ở lại với chúng tôi một buổi tối, sau đó ngài dọn đến chùa

Thảo Đường, vì không cầm theo hết số kinh văn tiếng Phạn, Rajiva phải nhờ đại

sự Buddhayssa chép lại cuốn “Thập trụ kinh”, để sau khi chàng từ Trường An trở

về, hai người sẽ cùng nhau nghiên cứu và phiên dịch cuốn kinh này.

Đại

sư Buddhayassa không tỏ thái độ bài xích cuộc sống vợ chồng của tôi và

Rajiva, nhưng tôi biết, ngài rất khó chấp nhận. Tuy nhiên, cả tôi và

chàng lâu nay đã không còn bận tâm đến việc người khác đánh giá về chúng

tôi ra sao. Chúng tôi đâu còn thời gian để bận lòng về việc đó, thời gian dành

để tận hưởng dư vị hạnh phúc mà chúng tôi đang có còn chẳng đủ nữa là.

Trung

tuần tháng ba dương lịch, hoa đào nở rộ. Sắc hồng rực rỡ phủ kín cả khu vườn.

Gió xuân thổi qua các cành cây, những cánh hoa cuộn bay trong không trung, la

đà đậu khẽ trên bờ vai gầy guộc của chàng. Chàng nhìn tôi, nụ cười rạng rỡ giữa

trời hoa bay, thần thái ấy hệt như một tiên ông giữa chốn bồng lai tiên cảnh.

Chàng

chìa tay về phía tôi:

- Chúng ta đi Trường

An nào…

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.