Đức Phật Và Nàng

Chương 51


Thành

Khâu Từ cách chùa Cakra chừng bốn mươi dặm, bình thường chỉ một ngày là tới

nơi. Nhưng vì phải chờ Lữ Quang, buổi sáng đã xuất phát rất muộn, tốc độ di

chuyển lại chậm chạp như rùa, vì vậy, khoảng bốn giờ chiều, đoàn người phải

dừng lại nghỉ ngơi qua đêm cạnh một làng nhỏ, tức là ngày hôm sau mới có thể

đến chùa.

Ngôi

làng này rất nhỏ, đám tùy tùng phải tất bật dựng lán trại, nổi lửa chuẩn bị bữa

tối bên sông Tongchang. Chốc chốc những làn khói nhè nhẹ lại vấn vít bay lả

lướt trên những lán trại san sát.

Tôi

được căn dặn là sau khi vào trong lán thì không được ra ngoài. Mặc dù rất muốn

gặp Rajiva, nhưng tôi phải gắng nhẫn nại, không thể để lộ thân phận. Pusyseda

đến dùng bữa cùng Lữ Quang và Bạch Chấn. Cậu ấy đã hứa sẽ giúp tôi mang thuốc

trị vết thương đến cho Rajiva. Hôm qua tôi nhờ Hiểu Huyên tìm mua loại thuốc

bôi ngoài da tốt nhất phòng khi dùng đến, không ngờ hôm nay đã phải dùng tới.

Hiểu

Huyên cử cô hầu gái thân thiết của cô ấy, tên là Mễ Nhi đi theo chăm sóc tôi.

Cô hầu người Hán này theo Hiểu Huyên từ Trường An đến Khâu Từ. Tôi uể oải ăn

cho xong bữa tối, rồi nhờ Mễ Nhi gỡ bỏ những trang sức cầu kì và kiểu tóc phức

tạp mà Hiểu Huyên đã mất cả buổi sáng để vấn buộc cho tôi. Tôi muốn trở lại với

mái tóc xõa ngang vai tự nhiên, nhẹ nhõm thường ngày. Màn đêm dần buông xuống,

ngoài lán văng vẳng âm thanh náo động của tiếng ca hát và tiếng cười đùa. Lữ

Quang coi việc đi chùa lễ Phật như một chuyến du lịch dã ngoại, ông ta mang

theo không biết bao nhiêu ca kỹ. Không biết trong bữa ăn, ông ta có chịu buông

tha cho Rajiva. Rajiva, em đang ở rất gần chàng, nhưng chẳng thể đến để an ủi

chàng. Tôi thầm trách mình vô dụng, trong đầu được trang bị bao nhiêu kiến thức

lịch sử, vậy mà không cứu nổi người mình yêu.

Tôi thẫn

thờ hóng ra phía cửa trại, thời gian chầm chậm trôi, không biết tôi đã ngồi như

thế bao lâu. Bỗng có ai đó vén mở cửa trại. Nửa thân người Pusyseda xuất hiện,

mặt mũi đỏ vang, bước đi chao đảo. Tôi vội vã chạy đến, từ xa đã ngửi thấy mùi

rượu nồng nặc.

Đưa tay

ra định đỡ lấy cậu ấy thì nhận thấy sau lưng đã có người dìu cậu ấy. Trong đêm

nhìn không rõ mặt, sợ bị lộ thân phận, tôi vội trùm khăn che mặt lên.

Vạt áo

cà sa thấp thoáng trước mắt, trái tim tôi đập cuồng loạn. Bóng dáng cao gầy ấy

đang đỡ lấy Pusyseda, dưới ánh đèn mờ ảo, khuôn mặt đẹp như tạc tượng vẫn rõ

nét, đôi mắt thăm thẳm u buồn, chăm chú quan sát tôi.

Như bị

ai đó điểm huyệt, tôi ngẩn ngơ không biết phải nói gì. Mới hai ngày mà chàng đã

gầy rộc đi trông thấy.

- Ngải

Tình, ta đưa cậu ấy về rồi đây.

Pusyseda

mở mắt, lẩm bẩm câu gì không rõ.

Chúng

tôi bất giác giật mình, Rajiva vất vả dìu Pusyseda vào trong lán và đặt cậu ta

nằm lên tấm đệm trải tạm. Nhìn quanh một lượt, cho Mễ Nhi lui ra nghỉ ngơi.

- Anh

nghe đây, mười một năm trước, tôi chấp nhận nhường cô ấy cho anh vì anh yêu cô

ấy sâu đậm và bền bỉ hơn tôi.

Pusyseda

không chịu nằm yên, miệng làu bàu không ngớt, đòi đứng lên, Rajiva phải ra sức

giữ chặt cậu ta lại. Cậu ta túm lấy áo cà sa của Rajiva, gào lên:

- Cô ấy không

nên yêu anh, vì anh mà cô ấy bất hạnh thế này đấy! Nhiều đêm mất ngủ, hôm nay

còn bị ngất đi.

Rajiva

dịu dàng nhìn em trai, cất giọng nhỏ nhẹ:

- Hôm nay

cậu đã vất vả rồi, mau ngủ đi!

- Tôi đã

hứa với cô ấy sẽ lấy một người phụ nữ xứng đáng và sống thật hạnh phúc. Tôi đã

giữ lời, còn cô ấy thì sao?

Pusyseda

đổ mình xuống gối, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt áo cà sa của Rajiva không chịu

buông, ánh mắt lờ đờ:

- Cô ấy

yêu anh, nhưng hai người chẳng thể có kết quả. Anh không bảo vệ được cô ấy, anh

chẳng làm gì được cho cô ấy cả. Lẽ ra tôi không nên bỏ cuộc…

Rajiva

quay lại nhìn tôi, mặc cho Pusyseda vẫn túm chặt tay áo, chàng im lặng không

nói. Nỗi buồn trong đáy mắt dâng lên tựa sóng biển, chỉ chực trào ra nhưng

chàng đã cố kìm giữ trong hai vực nước sâu thăm thẳm ấy.

- Cô ấy

không nên yêu anh…

Puyseda

buông tay, mắt nhắm nghiền, hơi thở phì phò, miệng vẫn lẩm bẩm vài ba tiếng gì

đó không rõ ràng, rồi chìm vào giấc ngủ.

Chúng

tôi ngồi đối diện, ngàn vạn lời muốn nói nhưng chỉ có thể trao nhau qua ánh

mắt. Thời gian như lắng đọng, âm thanh như ngừng lặng, giữa trời đất này chỉ

còn tôi và chàng, ước gì có thể cứ ngồi nhìn nhau như vậy cho đến ngày tận thế,

không còn muộn phiền, không cần tương lai.

Không

biết bao lâu sau tôi mới chợt nhớ ra và hỏi chàng:

- Vết

thương của chàng sao rồi?

- Sao

nàng lại ngất xỉu?

Chúng

tôi cùng sững lại vì cả hai cùng đồng thanh hỏi người kia.

- Ta

không sao…

- Em

không sao…

Lại

đồng thanh trả lời. Sự đồng điệu dù rất nhỏ nhoi ấy khiến chúng tôi lặng đi.

Rồi chúng tôi lại nhìn nhau, đưa tay về phía nhau và ôm nhau vào lòng. Khoảnh

khắc áp má vào ngực chàng, tôi ngỡ ngàng, nhắm mắt lại. Đã bao lâu rồi tôi

không được tựa mình trong vòng tay ấm áp này? Tôi không muốn mở mắt ra nữa, tôi

sợ đây chỉ là ảo ảnh. Giá như có thể cứ thế ôm nhau đến suốt kếp, tôi sẵn lòng

ngả vào lòng chàng đến tận khi sông cạn đá mòn.

- Ngải

Tình…

Cuối

cùng, chàng là người cất tiếng xua đi không khí u trầm này trước:

- Vì sao

không chịu quay về?

- Chàng

bảo em về là em sẽ về sao, như thế còn gì là thể diện!

Tôi

phải dùng đến chiêu bài này để né tránh chủ đề mà tôi không muốn nhắc đến ấy.

- Nhưng

nàng liều mình đến đây trong khi ta không có cách gì để bảo vệ nàng…

Chàng

thở dài não nề, ánh mắt dâng lên niềm trách móc, nhưng phần nhiều là nỗi bất

lực.

Có một

vết trầy xước bên gò má phải của chàng, vết thương đã tấy đỏ. Tôi xót xa đưa

tay xoa nhẹ vết xước, gắng gượng nở một nụ cười:

- Chàng

đừng quên, tuy em không phải tiên nữ, nhưng em đến từ tương lai. Dù không thể đưa

chàng đi cùng, nhưng em đủ sức tự bảo vệ mình.

- Ngải

Tình!

Chàng

nắm lấy những ngón tay tôi đang mân mê khuôn mặt chàng, tỉ mỉ quan sát gương

mặt tôi. Cảm xúc bị kìm chế khiến cho giọng nói như lạc đi:

- Ta

không đi theo nàng, là vì…

- Em

hiểu. Vì lý tưởng, vì sứ mệnh. Em sẽ không ép chàng phải từ bỏ, tại em quá tham

lam ích kỷ, em muốn thay đổi lịch sử, muốn hai ta được ở bên nhau tự do tự tại.

Tương lai của chàng, em không biết một cách tường tận, chỉ dựa vào vài dòng chữ

ngắn ngủi, mơ hồ và phần nhiều là những lời đồn đoán. Bởi vậy, em muốn trốn

tránh, em sợ phải đối diện với tương lai. Nhưng em đã quên rằng chàng không

giống những người bình thường khác. Nếu phải từ bỏ lý tưởng và sứ mệnh, chàng

sẽ không còn là chàng nữa. Bất luận những ghi chép về chàng có thể tồn tại

nhiều sai sót, nhưng có một điều chắc chắn, đó là: những cuốn kinh phật chàng

dịch, trải qua 1650 năm lịch sử, vẫn được lưu truyền rộng rãi. Số mệnh đã sắp

bày như vậy, em sẽ thuận theo, em sẽ không chống lại ý trời nữa.

Tôi tách

khỏi khuôn ngực của chàng, để được nhìn sâu vào đôi mắt thăm thẳm, hút hồn của

chàng. Người đàn ông này, tôi không có cách nào bớt yêu chàng, dù chỉ một chút,

vì nếu thế, hẳn là tôi sẽ không có đủ dũng khí để bất chấp tất cả đi theo

chàng.

- Nhưng

xin chàng đừng bao giờ nói với em những lời tuyệt tình ấy nữa. Em không sợ bất

cứ điều gì, chỉ sợ phải nghe những lời đó của chàng, nó khiến em buồn vô hạn…

Chàng

đưa tay đón lấy gương mặt tôi, ánh mắt chứa chan nỗi niềm ân hận và thương xót.

Bờ môi run run:

- Ta xin

lỗi…

- Không

sao.

Tôi lắc

đầu, tươi cười. Đó là cách tự bảo vệ và cân bằng trong nghịch cảnh. Dù xảy ra

bất cứ chuyện gì, tôi cũng sẽ mỉm cười đối diện, dù cho nụ cười không hề có tác

dụng gì trong bối cảnh hiện tại.

- Trong

thời đại của em, phụ nữ có quyền tự chủ, không cần dựa vào đàn ông. Do vậy, em

có chủ kiến của mình.. Dù chàng có nói gì cũng không thể ngăn được em. Dù sau

này có vấp ngã vỡ đầu chảy máu, cũng là do em tự chuốc lấy, không phải lỗi của

chàng. Chàng không cần phải hứa hẹn, cũng không cần phải bảo vệ em, càng không

cần day dứt vì nghĩ rằng em sẽ oán trách chàng.

- Ngải

Tình, nàng… Sao ta có thể vô trách nhiệm như vậy!

Chàng

nổi giận, giọng nói không được kiểm soát, đột ngột vút cao. Chàng có vẻ rất xúc

động, ánh mắt sáng rực. Sau một tiếng thở dài, chàng buông tôi ra, bước đi vài

bước, xoay lưng về phía tôi. Bờ vai chàng khẽ rung động, ánh mắt không rời ngọn

đèn dầu, chàng cất giọng trầm ấm:

- Ta nói

những lời đó, đúng là vì muốn ép nàng ra đi. Ta có thể chịu đựng được mọi sự

hành hạ, nhưng ta không thể để nàng phải chịu dù chỉ một chút uất ức. Nếu như

người phải chịu đựng sự việc ngày hôm nay là nàng…

Chàng

ngừng lại, ngẩng đầu hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh. Hồi lâu, mới quay

lại đối diện với tôi, ánh mắt ngập tràn nỗi bi thương, cô độc mà tôi không thể

chịu nổi mỗi khi bắt gặp:

- Nàng

rời xa người thân, từ bỏ cuộc sống tương lai tốt đẹp, để đến bên ta, ta hiểu

nàng đã phải hy sinh những gì. Nhưng, ta lại là kẻ vô dụng…

Tôi

định cất lời, nhưng chàng đã ngăn lại:

- Pusyseda

nói đúng, nếu ta không bảo vệ được nàng, thì phải để nàng ra đi, để nàng tự bảo

vệ mình.

Đã thề

với lòng mình sẽ không rơi nước mắt, nhưng sau khi nghe chàng nói, tôi đã không

giữ được lời thề. Vì muốn ép tôi ra đi, chàng mới nói những lời tuyệt tình đó,

điều này có ý nghĩa với tôi hơn tất thảy. Tôi lại gần chàng, đưa tay lên vuốt

ve bờ vai gầy guộc của chàng, dịu giọng nói:

- Rajiva,

chàng không như vậy…

Tôi

gắng gượng nở nụ cười, để khỏa lấp đi những giọt nước mắt:

- Chàng là

người đàn ông nghị lực và kiên cường nhất mà em từng gặp. Em sẽ luôn ở bên

chàng, đến khi nào chàng không cần em nữa mới thôi.

- Sao ta

có thể không cần nàng?

Chưa

từng thấy chàng hốt hoảng như thế bao giờ, chàng kéo tôi vào lòng, xiết chặt,

vùi đầu vào mái tóc tôi:

- Sau khi

nàng đi, ta chẳng thể nào chợp mắt. Suốt hai ngày qua, lúc nào ta cũng tự hỏi:

Rốt cuộc tình cảm ta dành cho nàng là gì? Hơn hai mươi năm qua, hình bóng nàng

tồn tại trong niềm thương nhớ của ta bên cạnh hình ảnh của Phật tổ. Nếu ta

không phá giới, nỗi niềm này chỉ Phật tổ mới thấu hiểu. Phật tổ từ bi, cho phép

ta mỗi ngày được nhớ nàng một khắc. Cả đời được thương nhớ nàng như vậy, ta

cũng đã mãn nguyện lắm rồi!

Chàng

rời bờ vai tôi, nhìn sâu vào mắt tôi, bàn tay với những ngón dài, khẳng khiu

lướt trên gương mặt tôi, hai hàng lệ tuôn dài trên gò má, đọng lại nơi chiếc

cằm nhọn lún phún râu:

- Sau khi

phá giới, ta đã chẳng thể nào xóa bỏ nỗi nhớ và d*c v*ng. Trước kia chỉ cần nhớ

nàng là đủ, vì ta chưa từng có được nàng. Nhưng giờ đây, khi đã được nếm trải

niềm hoan lạc tột cùng của cõi nhân gian, ta mới biết mình tham lam nhường nào.

Không chỉ nhớ nàng, ta muốn có cả trái tim và thân thể nàng. h*m m**n ấy khiến

ta run sợ. Bởi vì kể từ khoảnh khắc ấy, vị trí của nàng trong trái tim ta đã

trở nên quan trọng hơn cả Phật tổ. Sao có thể như vậy được! Ta biết phải chuộc

tội với Phật tổ thế nào đây? Ta đã cố tìm ra một lí do để an ủi bản thân: Lí do

đó là, nàng là tiên nữ. Nàng là đệ tử do Phật tổ cử đến, nên Người sẽ không

trách tội ta… Sau khi biết được thân thế thật sự của nàng, lẽ ra ta phải nhận

tội với Phật tổ. Nhưng điều đầu tiên ta nghĩ tới lại là, vậy ra nàng không hề

có pháp lực, nếu đi theo ta, nàng sẽ phải chịu khổ. Những lời nói với nàng khi

ấy là những lời nói dối đầu tiên trong đời ta, nó khiến lòng ta đau như cắt.

Trong hai ngày vắng nàng, ta chẳng màng tụng niệm. Chỉ biết nằm dài trên chiếc

giường từng đêm ngày quấn quít bên nàng, chẳng thiết ăn uống. Thậm chí ta cảm

thấy hối hận vì đã để nàng ra đi. Đó là lần đầu tiên trong đời, ta trải qua nỗi

đau khổ, dày vò tâm can nhường ấy.

Chả

trách chỉ hai ngày ngắn ngủi mà chàng trở nên hốc hác như vậy, khóe mắt còn vằn

lên những tia đỏ. Thì ra, nỗi đau khổ, dày vò mà chàng phải chịu đựng còn nặng

nề hơn tôi nhiều lần. Tôi nén nỗi xúc động, khẽ gọi:

- Rajiva…

Chàng

khẽ rời khỏi tôi, vén tay áo trái, để lộ chiếc khăn lụa Atala quấn trên cánh

tay, màu sắc rực rỡ của chiếc khăn nổi bật trên nền da bánh mật của chàng, đẹp

một cách lạ kỳ. Vẻ mặt trang trọng, chàng chậm rãi cất tiếng:

- Khi

Pusyseda đưa nó cho ta, ta biết nàng đang ở gần đây và nàng đang thầm động viên

ta hãy kiên cường chịu đựng. Rốt cuộc, ta đã hiểu ra rằng: Nàng từ đâu đến,

nàng là ai, những điều đó đều không quan trọng. Quan trọng là, nàng đã đến bên

ta, ban cho ta tình yêu mà cả đời này ta không dám mơ tưởng. Chỉ thế thôi đã đủ

rồi… Ngải Tình, ta không muốn giấu giếm tình cảm ta dành cho nàng thêm nữa, ta

muốn thành khẩn thưa với Phật tổ rằng: Ta yêu nàng, yêu như một người đàn ông

và tình yêu đó đã trải suốt hơn hai mươi năm. Không phải vì nàng là tiên nữ,

không phải vì lai lịch kì lạ của nàng. Mà vì nàng là Ngải Tình, là cô gái có nụ

cười ngây ngô nhưng lúc nào cũng kiên cường, quả cảm, mà từ thuở thiếu thời,

hình bóng cô gái ấy đã nhẹ nhàng bước vào trái tim ta.

- Rajiva…

Tôi mỉm

cười nhìn chàng, nhưng nước mắt tuôn rơi, những giọt nước mắt tựa những cánh

hoa sen đậu trên khăn áo. Đây là lần đầu tiên chàng nói với tôi, chàng yêu tôi.

Những lời bộc bạch như vậy, với chàng, khó khăn biết chừng nào. Sự thổ lộ ấy

cảm động hơn tất thảy những lời đường mật trên thế gian này, khiến trái tim tôi

ngây ngất.

- Bởi

vậy, ta sẽ không tiếp tục trốn tránh tình cảm ta dành cho nàng, cũng không kiếm

tìm những lý do nực cười nữa. Ta luôn mong nàng sẽ tránh xa mọi phiền toái, khổ

sở, vậy nhưng nàng vẫn chủ động dấn thân. Ngải Tình, ta không muốn trốn tránh

sứ mệnh của mình, nhưng ta cũng có lòng ích kỷ. Nàng đã đến thì ta sẽ không để

nàng ra đi lần nữa. Có điều, bản thân ta còn chưa biết ngày mai sẽ ra sao, ta

chẳng thể hứa hẹn điều gì với nàng. Con đường phía trước còn nhiều gian nan,

liệu nàng có muốn cùng ta kiên trì đi tiếp?

Tôi hít

một hơi thật sâu, ổn định cảm xúc, nở một nụ cười thật tươi:

- Cách

thời đại của chàng vài trăm năm sau có hai vị cao tăng người Hán tên Hàn Sơn và

Thập Đắc. Giữa họ từng có một cuộc đối thoại như sau: Hàn Sơn hỏi Thập Đắc: Thế

gian có kẻ phỉ báng tôi, ức h**p tôi, sỉ nhục tôi, cười nhạo tôi, coi thường

tôi, xử tệ với tôi, lừa dối tôi, thì tôi phải xử sự ra sao? Thập Đắc đáp rằng:

Chỉ cần nhịn họ, nhường họ, tránh họ, để mặc họ, kính họ, không để ý đến họ,

sau vài năm, hãy đến gặp họ.

Tôi nắm

lấy tay chàng, truyền cho chàng lòng quyết tâm và niềm hy vọng:

- Chúng

ta không cần phải lo lắng ngày mai sẽ ra sao, cũng không cần những lời hứa hẹn

sáo rỗng, hãy quan tâm đến việc, đêm nay ngủ có ngon hay không. Chúng ta phải

nuôi dưỡng tinh thần thật đầy đủ để có thể ứng phó với ngày mai. Lịch sử sẽ

nhanh chóng chứng minh, Lữ Quang chỉ là một tên hề, chàng mới là bậc vĩ nhân

lưu danh thiên cổ.

- Ngải

Tình, dù người đưa nàng đến bên ta có mục đích gì, ta đều cần phải cảm ơn người

đó.

Chàng

cúi xuống hôn tôi, làn môi của chàng như thiêu đốt đôi mắt, hàng mi và gò má

tôi, chạm đến đâu cũng để lại những làn hơi nóng bỏng. Đó là nụ hôn khi cả hai

chúng tôi đã trút bỏ mọi vướng bận, để có thể thản nhiên với mọi sóng gió.

- Vậy

chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với tất cả. Chúng ta phải ăn đủ ngủ đủ, thì ngày

mai mới có sức để chiến đấu.

Tiếng

ậm ừ của Pusyseda đột ngột vang lên, khiến hai chúng tôi hoảng hốt, vội tách

nhau ra. Tôi đã quên hẳn sự có mặt của cậu ta trong lán trại này. Định thần

lại, thấy cậu ta vẫn đang say ngủ, hơi thở phì phò. Chúng tôi nhìn nhau, bật

cười, đột nhiên nhớ ra, tôi hỏi:

- Sao

Pusyseda lại uống say bí tỉ như vậy?

- Lữ

Quang ép ta phá tửu giới, cậu ấy chắn trước mặt ta, uống hết số rượu có trên

bàn tiệc, đức vua phải đứng ra can ngăn, ông ta mới chịu buông tha.

Trong

tôi trỗi lên cảm giác ấm lòng, sau đó là đau lòng. Cậu ấy…

- Tuy

chưa bao giờ nói ra, nhưng trong thâm tâm, cậu ấy rất thương chàng

- Ta

biết…

Rajiva

kéo chăn đắp cho em trai, ánh mắt chàng nhìn Pusyseda chứa chan tình yêu

thương. Chàng chăm chú ngắm Pusyseda chìm sâu trong giấc ngủ, khẽ thở dài:

- Ta cũng

vậy…

Chàng

đứng lên, xiết chặt lấy tôi:

- Tự

nhiên ta thấy buồn ngủ quá, như thể lâu lắm rồi chưa được ngon giấc.

Chàng

buông tôi ra, thì thào:

- Ta về

lán của mình đây…

Tôi

ngẩng đầu, hốt hoảng:

- Chàng…

chàng để em ở lại đây với cậu ấy ư?

- Nàng

đừng quên bây giờ nàng là phu nhân của cậu ấy. Ngoài kia đều là tai mắt của Lữ

Quang, ta là huynh trưởng, ở lại trong lán của em trai quá lâu, sẽ khiến kẻ

khác nghi ngờ.

- Nhưng

em… cậu ấy…

- Ta tin

tưởng em trai mình…

Chàng

ngừng lại một lát, rồi tiếp tục dặn dò:

- Nàng

nghỉ sớm đi, hãy ngủ thật ngon. Ngày mai, chúng ta phải ứng phó với rất nhiều

gian nan.

- Rajiva!

Tôi giữ

chàng lại:

- Vết

thương trên người chàng, còn cả vết thương trên mặt nữa, để em bôi thuốc rồi

chàng hãy về.

Chàng

mỉm cười, lấy ra lọ thuốc tôi đưa cho Pusyseda ra, lắc lắc trước mặt:

- Ta đã ở

lại quá lâu, phải về thôi. Nàng yên tâm, về lán ta sẽ bôi thuốc.

- Chàng

nhớ phải bôi thuốc đó…

Như đột

ngột nhớ ra chuyện gì, chàng dừng bước. Tháo chuỗi hạt mã não trên cánh tay

trái, đeo vào tay tôi. Chuỗi hạt quá dài, phải quấn thành hai vòng. Chàng đóng

chốt, nhìn tôi mỉm cười:

- Sau này

sẽ làm thành hai chiếc, hai ta mỗi người giữ một chiếc.

Tôi gật

đầu, chợt nhận thấy vẻ bí hiểm, ranh mãnh xuất hiện trên gương mặt chàng. Chàng

cúi xuống hôn nhẹ lên môi tôi. Chưa kịp có phản ứng gì thì chàng đã đi xa. Còn

lại mình tôi ngẩn ngơ đắm chìm trong dư vị ngọt ngào của xúc cảm yêu đương, tôi

khẽ đưa tay lên môi nở nụ cười ngây ngô…



Pusyseda đã mê man trong giấc ngủ sâu, tôi vẫn trùm khăn che mặt, đến khu lán

của người hầu, vào ngủ cùng Mễ Nhi. Không phải vì e ngại Pusyseda, mà vì tôi

muốn giữ gìn cho người vợ tốt bụng của cậu ấy. Mễ Nhi là người hầu thân cận của

Hiểu Huyên, tuy nói là đi theo chăm sóc tôi, nhưng biết đâu còn dụng ý gì khác.

Tuy nhiên, tôi rất cảm kích tấm lòng độ lượng của cô ấy, khi cô ấy đồng ý để

chồng mình xa nhà cùng người phụ nữ khác và lại đóng giả là cô ấy. Thế nên, tôi

cũng phải hành xử sao cho thật quang minh chính đại, để cô ấy yên lòng.

Buổi

tối hôm đó tôi đã ngủ rất say, như thể lâu lắm rồi chưa được một giấc nào ngon

lành như vậy. Pusyseda nhiều lần bừng tỉnh trong đêm, nôn mửa trong lán, đều do

một mình Mễ Nhi phục dịch, hôm sau cô ấy kể lại tôi mới biết. Trước khi chìm

vào giấc ngủ mê mệt, tôi chỉ tâm niệm một điều duy nhất: Phải nuôi dưỡng tinh

thần thật đầy đủ, để ngày mai tiếp tục chiến đấu!

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.