Đức Phật Và Nàng

Chương 32


Mavasu

đã rất kinh ngạc khi mở cổng và thấy tôi. Sau lễ tang Kumarayana ông đã theo

Rajiva quay lại Subash. Người nô bộc rất mực trung thành này đã chăm sóc cha

con Rajiva và cả tôi nữa, hết mực ân cần tận tuỵ. Tôi mỉm cười với ông, nói

rằng tôi tới để từ biệt và nhờ ông tới chùa thông báo với Rajiva.

Mavasu

quay về cùng với Rajiva. Bây giờ còn chưa đến giờ tụng kinh buổi chiều, vậy là

cậu ấy lại trốn việc rồi!

Khi

Rajiva bước chân qua cánh cổng, cậu ấy bị vấp vào bậc cửa, lúc đó tôi đang đứng

ngoài cửa phòng nên đã thấy cả. Một bậc cao tăng đại đức, mọi cử chỉ thường

ngày vốn rất từ tốn nho nhã vậy mà cũng có lúc vấp chân vào bậc cửa suýt ngã,

tôi bật cười.

Thấy

tôi cười cậu ấy có vẻ hốt hoảng, dừng bước trấn tĩnh, chỉ một lát đã lấy lại

được phong thái ung dung đĩnh đạc thường thấy, chậm rãi tiến về phía tôi.

- Vì

sao không chờ kết thúc buổi tụng kinh buổi tối hãy về?

Cậu ấy

sững người, gương mặt ửng đỏ, lặng yên không đáp, ánh mắt trôi về phía xa xôi.

-

Rajiva, cậu là trụ trì của một ngôi chùa lớn, cậu không thể tuỳ ý vi phạm giới

luật như khi còn nhỏ được.

Tôi

nghiêm mặt, nói với cậu ấy bằng giọng điệu lên lớp của cô giáo năm xưa.

- Cậu

về chùa đi, hết giờ tụng kinh buổi tối hãy quay lại.

Ngừng

một lát, tôi nói tiếp:

- Tôi

có chuyện muốn nói.

-

Chuyện ra đi ư?

Tôi hơi

ngạc nhiên, rồi thì gật đầu. Cậu ấy thông minh tuyệt đỉnh như vậy lẽ nào không

đoán ra được.

- Nếu

vậy, buổi tối Rajiva sẽ quay lại.

Giọng

nói điềm tĩnh, không mảy may xao động. Cậu ấy khẽ cúi người, xoay lưng bước đi.

Nhưng khi đi qua bậc cửa, không hiểu sao lại bị vấp một lần nữa. Nhưng lần này,

tôi chẳng cười nổi.

Mùa

thu, màn đêm buông xuống nhanh hơn. Mặt trời vừa khuất núi, gió đã se se lạnh

trong không gian, sương đêm buốt giá. Tôi ngồi bên cửa sổ, ánh mắt đổ dồn về

phía cánh cổng, Rajiva xuất hiện, tôi chăm chú quan sát bước chân của cậu ấy.

Tốt rồi, lần này không bị vấp nữa.

Cậu ấy

bước vào phòng, vừa thấy tôi bèn cất giọng trầm ấm:

- Trời

về khuya lạnh lắm, cô mặc thêm áo vào cho ấm.

Mũi tôi

cay cay, nước mắt chỉ trực trào ra. Tôi hít một hơi dài che đi thanh âm đang

nghẹn ngào nơi cổ họng:

- Đúng

vậy, tôi cảm lạnh mất…

- Cô

không biết quý trọng sức khoẻ gì cả, ngày mai tôi sẽ mời thấy thuốc đến khám

xem sao.

Ánh mắt

Rajiva di chuyển đến cánh tay bị thương của tôi.

- Mấy

ngày nay vẫn bôi thuốc đều đặn chứ?

Hơn một

tháng ở phủ quốc sư, Rajiva không tự mình đến băng bó cho tôi nhưng hằng ngày

vẫn có một a hoàn đến giúp tôi. Và dù bận bịu chăm sóc cha, cậu ấy vẫn ngày

ngày đều đặn đến thăm tôi và dặn dò tôi không được động vào vết thương khi đã

ăn da non. Sự chăm sóc ân cần kéo dài đến tận khi cậu ấy rời phủ.

- Không

cần đâu!

Rajiva

đừng chăm chút tôi như vậy, tôi không dám nhận. Tôi cắn chặt môi, cố gắng giữ

cho giọng nói của mình thật bình thản.

- Ngày

mai tôi sẽ trở về thành Khâu Từ. Tôi đã liên hệ được với đội thương nhân, chúng

tôi sẽ nhanh chóng lên đường đi Trường An.

Cậu ấy

không lên tiếng, ánh mắt lại trôi xa, một lúc lâu mới quay lại nhìn tôi, chậm

rãi nói:

- Cô

vẫn muốn đến thăm thành cổ Taqian kia mà! Rajiva vừa quyết định tới Yarkland

học đạo, trên đường sẽ đi ngang qua đó…

-

Rajiva!

Tôi

ngắt lời cậu ấy, chỉ muốn ngay lập tức đẩy những ẩn ức dồn nén, chất đầy trong

lòng ra bên ngoài.

- Cậu

vẫn không hiểu sao? Tôi ra đi vì không muốn tiếp tục ở bên cậu nữa.

Ánh mắt

Rajiva đột ngột tối sầm, hàng mi dài rũ xuống, một tiếng cười chua chát bật

lên:

- Ra là

vậy

Cậu ấy

nghiêng đầu, hít một hơi thật sâu, khe khẽ cất tiếng:

- Vậy

thì để Pusyseda chăm sóc cho cô. Cậu ấy tuy nóng nảy nhưng thật lòng với cô...

- Rajiva!

Tôi

không kềm chế nổi nữa, cậu ấy thông minh như vậy, nhưng vì sao đến giờ vẫn

không hiểu ra?

- Thế

nghĩa là sao? Nhường tôi cho em trai cậu ư? Bởi vì Pusyseda có thể danh chính

ngôn thuận ở bên cạnh tôi ư? Rajiva, tôi không cần ai chăm sóc cả, tôi...

- Ngải

Tình..

Rajiva

đột nhiên ngẩng lên, ánh nhìn sắc lẹm bừng lên trong đôi mắt màu xám nhạt long

lanh ấy.

- Phải

thế nào mới chịu ở lại?

Tôi mở

miệng nhưng không thốt được nên lời, nước mắt lăn dài trên má.

- Tôi...

Lại mở

miệng, nhưng vẫn chưa thể bật ra một câu nói hoàn chỉnh.

- Tôi...

Tôi

quay đi. Tôi không muốn cậu ấy thấy tôi khóc, nhưng không hiểu sao tôi không

kềm chế nổi. Tôi làm sao kềm chế nổi.

- Ngải

Tình...

Giọng

nói khẽ khàng, nhẹ như hơi thở, cánh tay dài gầy guộc vươn đến với tôi. Tôi

nhắm mắt lại. Ngã mình vào vòng tay đang run rẩy của Rajiva.

Khoảnh

khắc chạm vào khuôn ngực của cậu ấy, một tiếng nói mơ hồ, bồng bềnh trôi trên

đỉnh đầu tôi:

- Mười

năm chờ đợi chẳng lẽ chỉ đổi được vài tháng ngắn ngủi bên nhau?

Tôi

không khống chế nổi mình, đã bật khóc thảm thiết. Rajiva, Rajiva, vì sao người

tôi yêu lại là cậu? Vì sao chúng ta yêu nhau lại không thể ở bên nhau? Vì sao

khi ấy tôi lại đồng ý tham gia vào dự án vượt thời gian ngu ngốc này?

Trong

vòng tay cậu ấy, tôi đã khóc triền miên, khóc nhiều đến nghiêng ngả cả đất

trời, khóc ướt đẫm vai áo của người ấy. Hơi ấm của Rajiva qua làn vải mỏng ấy

khiến má tôi bỏng rát. Ước gì vòng tay ấm áp này là nơi tôi có thể nương tựa

vào bất cứ khi nào.

- Ngải

Tình...

Cậu ấy

khẽ đẩy tôi ra, nhìn sâu vào mắt tôi. Hai hàng lệ đổ dài trên gương mặt hao

gầy, đọng lại thành những giọt trĩu nặng nơi chiếc cằm nhọn, lún phún sắc xanh,

rồi nhỏ xuống chiếc áo cà sa màu nâu sòng. Nước mắt vỡ òa, thấm trên làn vải

mỏng, tạo thành hình những bông hoa nhỏ sẫm màu.

- Đây là

lần đầu tiên trong đời Rajiva khóc. Lần đầu khóc vì mẹ, nhờ có cô mà tôi biết

được lúc đau khổ có ai đó ở bên cạnh thật dễ chịu biết bao. Lần thứ hai vào

buổi tối ngày cha mất, một mình Rajiva lặng lẽ chạy ra ngoại thành để khóc. Khi

ấy tôi đã mong có cô ở bên cạnh biết nhường nào.

- Tôi ở

đó...

Tôi đã

khóc không thành tiếng, ngước nhìn cậu ấy bằng đôi mắt ướt nhòe.

- Tôi đã

đến đó, đến rất gần cậu và chờ đợi đến tận bình minh ngày hôm sau khi cậu quay

về.

Rajiva

siết tôi trong vòng tay thật chặt, không giống như trước đó. Cánh tay cậu ấy

ngày một mạnh mẽ hơn, như muốn hòa tan tôi trong lồng ngực cậu ấy vậy. Vòng tay

cuồng nhiệt khiến tôi chới với. Tôi vòng tay ôm lấy bờ vai gầy guộc của cậu ấy.

Rajiva khẽ rùng mình, đột nhiên đẩy tôi ra.

- Ngải

Tình, Rajiva chưa bao giờ thấy vui vẻ như trong ba tháng qua. Cứ nghĩ đến thời

khắc cuối ngày được trở về gặp cô, tôi ngày ngày mong chờ giờ tụng kinh buổi

tối.

- Rajiva...

Tôi như

mê đi trong ánh mắt đám đuối của cậu ấy.

- Tôi

cũng vậy, ngày nào cũng mong ngóng cậu trở về...

- Tôi

muốn...

Rajiva

ngập ngừng. Ánh mắt khóa chặt đôi mắt tôi. Mỗi tiếng thốt ra như có sức nặng

nghìn cân.

- Rajiva

từ lâu đã muốn...

Tôi

nhìn Rajiva, chớp mắt, hít một hơi thật sâu, chờ đợi. Cậu ấy ngập ngừng rất

lâu, cứ khẽ mở miệng lại mím chặt môi lại, không sao cất nổi dù một tiếng.

- Rajiva...

Tôi khẽ

gọi, mắt nhìn sâu vào hai vực nước hun hút của cậu ấy.

- Cậu

muốn nói gì?

- Muốn...

hôn... nàng, được không?

Cậu ấy

nói ra rồi, tuy giọng còn run run nhưng mỗi chữ thốt ra là cả một nỗ lực dời

non lấp bể. Gương mặt bừng bừng như thiêu đốt, đôi mắt như hai vực nước trong

suốt, sâu hun hút ấy gắn chặt lấy tôi, như chờ đợi. Trái tim tôi lại chịu thử

thách, nước mắt tuôn trào. Ôi người đàn ông này mới thuần khiết làm sao, đến

bây giờ vẫn còn hỏi tôi có được hay không.

- Không

được.

Tôi cố

gắng hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng đáp lại.

- Chàng

không thể phá giới.

Rajiva

giật mình, cánh tay khi nãy vẫn siết chặt hai vai tôi khẽ buông và quay mặt đi.

Một nỗi thất vọng, buồn tủi đày đọa gương mặt chàng.

Đó là

sắc diện luôn khiến trái tim tôi quặn thắt.

- Nhưng,

em có thể hôn chàng...

Tôi

kiễng chân, vòng tay lên níu lấy chiếc cổ thiên nga của chàng, khẽ đặt môi lên

bờ môi mỏng manh của chàng. Từ khoảng cách gần trong gang tấc ấy, đôi mắt to

của chàng trùm lên tôi tựa hai vực nước sâu vô tận hút tôi vào bên trong. Hàng

lông mày dài thanh tú khẽ rung động, đẹp như thần tiên. Môi chàng rất mềm.

Khoảnh khắc chạm vào đôi môi ấy như có một luồng điện lan tỏa khắp cơ thể tôi.

Rajiva

khẽ rùng mình, đôi mắt vẫn mở to, đáy mắt hắt lên một tia kinh ngạc, tiếp theo

đó là niềm vui rạng rỡ. Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận sự ngọt ngào của đôi môi

chàng bằng trái tim. Thì ra nụ hôn tuyệt vời đến như vậy! Trước đó, với

Pusyseda không thể gọi là hôn. Đây mới là nụ hôn thực sự của tôi. Nụ hôn mà

suốt đời tôi sẽ không thể nào quên.

Rajiva

chỉ đứng yên lặng, để mặc tôi gắn môi mình lên làn môi mềm mượt của chàng. Khi

tôi đánh liều dùng đầu lưỡi l**m nhẹ trên bờ môi vẫn đang mím chặt của chàng,

Rajiva kinh ngạc, khẽ kêu lên một tiếng, đôi môi hé mở. Chỉ nửa giây đắn đo,

đầu lưỡi tôi nhẹ nhàng vân du vào bên trong, chạm vào đầu lưỡi ngọt và ấm của

chàng. Chàng vẫn đứng yên, không động đậy, nhưng hơi thở bỗng trở nên gấp gáp.

Lúc chạm phải đầu lưỡi tôi, chàng đột ngột ôm chặt lấy eo tôi, đầu cuối thấp,

thân người đổ về phía trước, chủ động đẩy cao đầu lưỡi cuốn lấy tôi. Chúng tôi

mê man đuổi bắt nhau, cuốn lấy nhau, quấn quít bên nhau. Trời sập thì đã sao,

đất lở thì đã sao?! Giữa đất trời này, chỉ có tôi và chàng, người đàn ông và

người phụ nữ...

Lúc

tách nhau ra, hai chúng tôi cùng thở hổn hển, nhìn vào mắt nhau và cười...

- Chàng

nhớ nhé, chàng bị em ép buộc, em chính là người dụ dỗ chàng phá giới, vì vậy,

em sẽ gánh chịu mọi tội lỗi. Chàng không có tội gì cả. Dù phải sa xuống bất cứ

tầng địa ngục nào, Ngải Tình cũng không sợ...

- Ngải

Tình...

Một tay

chàng giữ chặt eo tôi, một tay khẽ đặt lên má tôi, chàng dịu dàng v**t v*

gương mặt tôi. Bàn tay với những ngón dài, thon gầy ấy chạm đến đâu là làm cho

gương mặt tôi bừng sáng đến đó.

- Rajiva

đã phá giới từ lâu rồi...

Chàng

khẽ cất tiếng, cọ trán chàng vào trán tôi.

- Ghen tị

với em trai, phạm phải giới luật đố kỵ. Luôn mơ tưởng đến nàng, phạm phải giới

luật tư dâm. Ở bên nàng lại khao khát được chạm vào nàng, phạm phải giới luật

khát khao d*c v*ng. Ngải Tình, mười năm trước, mười năm qua, Rajiva đã luôn phá

giới.

Chàng

xoay người tôi lại, để mắt tôi nhìn vào mắt chàng. Vẻ dịu dàng trong đôi mắt ấy

khiến tôi như mềm đi.

- Bởi

vậy, ta mới đáng bị đẩy xuống địa ngục, chứ không phải nàng...

- Rajiva...

Tôi áp

mình vào ngực chàng.

- Chàng

không có tội gì cả. Chính em đã quyến rũ chàng. Em giống như yêu nữ từng quyến

rủ Phật tổ năm xưa. Khi chàng tỉnh cơn mơ, em sẽ tan theo mây khói.

Ngón

tay chàng đặt trên miệng tôi, ngăn tôi nói tiếp. Tôi ngước nhìn đôi mắt long

lanh, tinh khôi như hồ nước thu. Giọng chàng êm như lụa, thoảng bên tai:

- Không

đâu, nàng không như vậy...

Chàng

nhìn tôi, ngập ngừng, do dự, đắn đo.

- Nàng…

Hít một

hơi thật sâu giọng chàng nhẹ bẫng như làn gió.

- Nàng…

có muốn Rajiva hoàn tục không?

-

Không!

Tôi

hoảng sợ, rời khỏi vòng tay chàng. Hiện thực nghiệt ngã đã ùa về.

- Chàng

không thể!

-

Rajiva, sau này chàng sẽ có được những thành tựu lớn lao, chàng sẽ đến Trung

Nguyên truyền bá Đạo Phật và giúp cho đạo Phật ở Trung nguyên phát triển rực

rỡ.

Tôi đăm

đăm nhìn chàng, giọng nói không biết từ lúc nào trở nên quá đỗi bi ai:

- Bởi

vậy, chàng không thể hoàn tục. Nếu chàng làm vậy, em không thể tưởng tượng nổi

hậu quả sẽ ra sao, em sẽ hoá điên mất! Và cả đời này em sẽ không thể tha thứ

cho mình.Rajiva, số mệnh của chàng đã được định đoạt, không thể nào thay đổi…

Tôi

nghẹn ngào, tôi biết vận mệnh của chàng, tôi không thể thay đổi vận mệnh đó,

vậy còn vận mệnh của tôi thì sao? Lẽ ra, tôi sẽ không bao giờ chạm được vào

chàng, nhưng dự án vượt thời gian này đã thay đổi số mệnh của tôi. Ai mà biết

được rồi số mệnh của tôi sẽ đi về đâu…

Chàng

thở dài, kéo tôi vào lòng.

- Ngải

Tình, Phật tổ đã cử nàng đến bên ta phải không? Nàng là tiên nữ, nên nàng biết

tương lai của ta phải không?

-

Rajiva, em không biết phải giải thích như thế nào với chàng về sự xuất hiện của

em, nhưng những gì em nói đều là sự thật. Hãy hứa với em, cả đời này chàng sẽ

không hoàn tục. Xin đừng quên lý tưởng lớn lao của chàng: Hãy đưa Đạo Phật đến

Trung nguyên để cứu rỗi biết bao con người đang đắm chìm trong bể khổ.

Chảng

xiết chặt tôi hơn, khuôn ngực phập phồng,

hồi lâu mới cất lời:

- Được,

ta hứa với nàng, nàng muốn ta đến Trung nguyên truyền bá đạo Phật, ta nhất định

sẽ đi.

Chàng

ngập ngừng, lấy giọng, câu hỏi xen trong nỗi ngẹn ngào trôi đến bên tai tôi:

-

Nhưng, nàng vẫn phải ra đi ư?

-

Rajiva, chàng từng nói, mọi thứ đều không tồn tại kia mà! Em chỉ là một ảo ảnh,

em không tồn tại thực sự, em sẽ nhanh chóng biến mất. Sau này, chỉ cần chàng cố

gắng, chàng nhất định sẽ quên được em…

- Chúng

sinh trong cõi phàm trần ai nấy đều bị ràng buộc bởi thế giới vật chất và tinh

thần mà chẳng thể thanh thản.

Chàng

nhẹ nhàng buông tôi ra, xoay lưng, hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ, ngọn đèn dầu

buổi chiều muộn không che nổi nét cô đơn trong đáy mắt.

Rajiva

đắm chìm trong cõi trần ai, biết bao điều ràng buộc, làm sao có thể an nhiên tự

tại?

Mọi

ân oán đời này

Đều

vô thường chóng phai

Cõi

thế nhiều khổ não

Đời

người như sương mai



yêu nên sợ hãi



yêu nên ưu phiền

Kẻ

nào lià chữ “ái”

Tâm

mới được an nhiên.

Tôi khẽ

nhẩm đọc những câu thơ trong tiểu thuyết “Phi hồ ngoại truyện” mà Viên Tử Y đọc

cho Hồ Phỉ nghe trước khi ra đi, đây cũng chính là những câu kệ trong kinh văn

Phật giáo (cuốn “Phật thuyết diệu sắc vương nhân duyên kinh”).

Từng

câu từng chữ lúc này như cứa vào tim gan tôi.

-

Rajiva, lìa xa ái tình, sẽ không còn ưu sầu khổ não nữa…

- Nếu

nói quên là sẽ quên được thì đâu còn là “vì yêu nên sợ hãi, vì yêu nên ưu

phiền” nữa.

Rajiva

khép mắt, giọt nước mắt sau cùng nhỏ xuống.

- Ý

trời không thể trái. Nếu đã vậy ta trả nàng về cõi trời…

Đêm đó,

không sao chợp mắt được, chúng tôi nương tựa vào nhau, truyền hơi ấm cho nhau.

Trời trở sáng sẽ là thời khắc li biệt, giá như thời khắc ấy đừng bao giờ đến.

-

Rajiva…

- Ừm…

- Đến

giờ tụng kinh buổi sáng rồi…

- Hết

một đêm rồi ư? Sao thời gian trôi nhanh đến vậy?

- Hôm nay

sự phụ lên đường về Jabul, ta phải đi tiễn người, sau đó sẽ tới Yarkand. Các

tăng sỹ ở đó đã nhiều lần mời ta đến thuyết giảng về giáo lý Đại Thừa…

- Ừm…

- Vì

vậy, ta không thể tiễn nàng…

- Ừm…

- Ngải

Tình, liệu ta có được gặp lại nàng không…?

- Em

không biết.

- Ngải

Tình, hôm nay ta đã hôn nàng, vì vậy, tội nghiệt của chúng ta là như nhau.

Rajiva thân là bậc tăng nhân, thờ Phật, nhưng đã phá giới, ta đáng bị đày xuống

địa ngục đại tiêu nhiệt…

- Vâng,

vậy em sẽ tới đó tìm chàng…

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.