Đổi Chồng: Cưng Chiều Em Đến Nghiện

Chương 66: Bữa tiệc, bốn người đàn ông đều xuất hiện


Kể từ buổi tối một người đàn ông nào đó táo bạo mặc áo choàng tắm một

màu lúc ẩn lúc hiện ở trước mặt Đường Tố Khanh, sau khi cô không có phản ứng gì, mấy ngày tiếp theo người đàn ông thay đổi hành động phơi bày

trước kia, rốt cuộc trở về trong hàng ngũ bình thường, không mặc lộ như

vậy.

Đối với người đàn ông đột nhiên thay đổi, cô chỉ coi như người đàn ông

này đến mùa động kinh, trong lòng cô thở phào nhẹ nhõm đồng thời không

biết vì sao đột nhiên lại có chút tiếc nuối, chỉ là Đường Tố Khanh bận

rộn cũng không suy nghĩ nhiều tại sao mình lại đột nhiên có loại cảm

giác kỳ quái này.

Không có hành động phơi bày, nhưng Đường Tố Khanh cứ có cảm giác ánh mắt của người đàn ông nhìn cô gần đây vô cùng kỳ lạ, thật sự giống như quét mắt nhìn cô từ trong ra ngoài một lần, thỉnh thoảng trong mắt tỏa ra

ánh lửa khó hiểu, nhìn thấy khiến trong lòng cô sợ hãi.

Sau khi tan việc chiều hôm nay, Đường Tố Khanh cũng không về thẳng nhà,

mà vội vàng đi ứng phó một bữa tiệc, chuyện là lúc đi làm buổi trưa hôm

nay, Thị Trưởng tự mình đến phòng làm việc của cô nói cho cô biết cục

trưởng cục tài chính của Thành phố S mời hai người ăn cơm, Đường Tố

Khanh luôn luôn không thích những bữa tiệc xã giao thế này, bởi vì thật

sự không được tự nhiên đối với một đám người nhà nước, hơn nữa uống rượu chiếm đa số, căn bản một bữa cơm lại không thể no bụng.

Nhưng người hẹn bọn họ hôm nay là cục trưởng cục tài chính, cô có chút

do dự rồi, tòa nhà của tòa thị chính vẫn còn đang thi công, hạng mục

ngân sách phải được cục trưởng cục tài chính tự mình ký văn kiện mới có

thể triển khai xuống, nếu như cô không đến lại lo lắng đối phương bới

móc, đến lúc đó ngân sách không đúng hạn, áp chế khắp nơi, vậy vô cùng

không có lợi đối với việc thi công.

Trải qua suy nghĩ thì Đường Tố Khanh đồng ý, nếu như đến lúc đó không

thích nơi đó, có thể tìm lý do rời đi trước, khi thời gian tới lúc tan

việc, Đường Tố Khanh vừa mới đi ra cửa phòng làm việc vừa lúc nhìn thấy

Thị trưởng Âu Dương Khiêm cũng đang chuẩn bị, hai người cười nhạt mà gật gật đầu, cùng nhau xuống lầu đến bãi đậu xe dưới tầng hầm, mở cửa xe,

cho xe con đi tới cùng một chỗ.

Đi theo Âu Dương Khiêm lòng vòng dạo quanh lại đi đến giữa đoạn đường

Hoa Sơn yên tĩnh, nơi này là chỗ các ông cụ thường tản bộ, cách nội

thành rất xa, tới Thành phố S lâu như vậy nhưng cô vẫn chưa từng tới con đường này, chỉ nhìn thấy chỗ này tồn tại trên bản đồ, hai bên đường

xi-măng rộng rãi trồng đủ loại ngô đồng tiêu chuẩn, lái xe con ở trên

con đường này, Đường Tố Khanh suy đoán chố hẹn sắp đến có thể là nhà

hàng tiêu chuẩn, xe con của Âu Dương Khiêm chậm rãi dừng bên ngoài một

nhà hàng cổ kính ở phía cuối đường Hoa Sơn.

Đi theo Âu Dương Khiêm vào nhà hang cổ kính này, đạp tấm gỗ đàn màu đỏ

vang lên thùng thùng, trưng bày sứ thanh hoa, ghế dây mây cổ xưa, thắp

sáng ngọn đèn dầu màu vàng sáng làm cho người ta hoảng hốt trong nháy

mắt, khiến Đường Tố Khanh cho là đi tới thị trấn cổ cách rất xa, mỗi một góc nhà hàng cũng được bố trí tỉ mỉ, hiện lên tao nhã và cao quý.

Đi theo Âu Dương Khiêm đi tới trước cửa một gian phòng bao được đặt tên

là Mặc Ngâm Hương, gõ cửa, nghe giọng nói đàn ông trung niên ở bên

trong, Âu Dương Khiêm đi vào đó trước, Đường Tố Khanh theo sát ở phía

sau.

Đi vào trong, cô lập tức có chút trợn tròn mắt, không phải nói cục

trưởng cục tài chính hẹn hai người bọn họ ăn cơm không? Sao trong phòng

có nhiều người như vậy, Đường Tố Khanh cười nhạt đi theo phía sau Âu

Dương Khiêm chào hỏi mọi người, quét mắt nhìn đám người một vòng, phát

hiện ít nhiều gì cũng có mười mấy người đang ngồi, hơn nữa đều là một số nhân vật quan trọng ở Thành phố S.

Giống như cô biết cục trưởng cục tài chính đang nói cười ríu rít nói

chuyện cùng Âu Dương Khiêm, thư ký thị ủy, Lạc Mộ Thiên cũng ở hàng ngũ

được mời, trong đó còn có nhân vật trung tâm kinh tế của Thành phố S

nhìn tương đối nhìn quen mắt, Tề Ngạo Vũ chủ tịch tập đoàn Ngạo Thiên,

còn dư lại một vài nhân vật đều không thể gọi tên, loáng thoáng mà cảm

thấy đã gặp qua ở bữa tiệc nào đấy. Đối với ánh mắt nhìn tới của Lạc Mộ

Thiên, hai người gật đầu x chào hỏi lẫn nhau một cái.

Ngay trong nháy mắt cô đang suy nghĩ, cục tài chính cục trưởng đã nhìn

sang phía cô, một đôi mắt đen nhánh sáng loáng thoáng hiện lên vẻ tò mò

nhìn về cô, thân thiện đưa bàn tay trắng nõn thon dài ra, lớn giọng hét

lên: " Phó Thị Trưởng của chúng ta thật sự là nữ anh hùng khó gặp, hân

hạnh, hân hạnh!" .

"Đâu có, cục trưởng quá khen!" Đường Tố Khanh cười nhạt bắt tay với anh

ta, trong khi anh quan sát cô, cô cũng đang quan sát đối phương, chỉ

thấy cục trưởng cục tài chính trước mắt này nhìn qua ước chừng 30 tuổi,

mặt chữ điền cương trực công chính, ngũ quan thâm thúy hợp với tròng mắt đen nhánh sáng loáng không ngừng, ngoại trừ bộ dáng khôn khéo mấy phần

lại có khí thế không hề giận mà uy.

"Tiểu Khanh, không ngại anh gọi em như vậy chứ?" Cục trưởng cục tài

chính Mặc Ly tự nhiên thân thiết nói, thấy dáng vẻ đột nhiên thân thiện

đó thế nào cũng làm cho Đường Tố Khanh cảm thấy mình giống như bạn tốt

quen biết hơn mười năm của anh ta.

"Tùy ý cục trưởng, tên chỉ là một danh hiệu mà thôi." Đường Tố Khanh cười nhạt mà nói.

"Được, được, vậy Tiểu Khanh cũng đừng gọi cục trưởng, cục trưởng, gọi

thẳng tên tuổi của anh, thân thiết như vậy một chút." Mặc Ly cười híp

mắt nói, trong mắt lóe lên tình cảm nào đó, nắm tay của cô chốc lát liền thân sĩ buông ra.

Ngay lúc hai người bọn họ chào hỏi, một số người ngồi ở trên bàn ăn trực tiếp nổi lên tính trêu đùa, cười hì hì trêu ghẹo nói: "Lão Mặc, cậu

đừng nhìn thấy mỹ nữ liền nhìn chằm chằm, giới thiệu giúp làm quen một

chút đi." .

Nghe vậy, tròng mắt đen nhánh của Mặc Ly nhìn Đường Tố Khanh một cái,

thấy cô vẫn nở nụ cười nhạt, cũng không có chỗ nào lúng túng, lúc này

mới khẽ yên tâm, cười mắng: "Em đừng để ý, bọn họ luôn nói chuyện như

vậy." .

"Thẳng thắn." Đường Tố Khanh cười nói một chút.

"Lão Mặc, anh sẽ không thật sự nhìn thấy mỹ nữ liền dấu riêng cho mình

không để cho chúng ta nhìn một chút chứ?" Bàn ăn bên kia tiếp tục cười

ha hả nói.

Trong lòng Mặc Ly khẽ tức giận, đám người này cũng không nhìn trường hợp liền loạn ồn ào trêu đùa lung tung, không nhìn thấy Phó Thị Trưởng

người ta một mình ở chỗ này, trước tiên đừng nói chức vụ người ta cao

bao nhiêu, chỉ một nói khí chất trên người cũng để cho người không đành

lòng cho cô chịu uất ức.

Trong lòng Mặc Ly không vui, nhưng trên miệng lại cười mắng: "Đám người

này thật là trà ngon cũng ngăn không được miệng của bọn họ, Tiểu Khanh,

anh giới thiệu mấy người cho em làm quen một chút, nói không chừng về

sau có một chút trợ giúp đối với sự nghiệp của em." , dứt lời sau đó

thân thiết trực tiếp lôi kéo cánh tay của cô đi về phía bàn ăn.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.