Độc Y Xấu Phi

Chương 13: Yến vương gia giết người


Tiếng sáo rất đẹp,

nhưng mà tiếng sáo đẹp rất nhiều, tiếng sáo này cũng không thể khiến cho người khác thừa nhận năng lực của bạch y nữ tử.

Công Tôn Trường

Khanh uống một ngụm trà, phát hiện trà này vào miệng thơm ngát bốn phía, vị rất ngon, lại nhịn không được uống nhiều thêm vài hớp, trên đài cao ở dưới lầu, bạch y nữ tử đã chậm rãi hát lên.

“Thiếp chỉ là một con hồ ly tu hành ngàn năm.

Ngàn năm tu hành ngàn năm cô độc.

Khi đêm dài người tĩnh lặng.

Có thể nghe thấy tiếng thiếp đang khóc.

Nơi ngọn đèn tàn lụi lại có người thấy thiếp nhảy múa...”

Khác với sự thanh lệ uyển chuyển của những nữ tử khác, thanh âm của bạch y

nữ tử hàm chứa tang thương, trong Bạch Hoa Lâu tĩnh lặng hiện ra vẻ đột

nhiên khác lạ. Nghe một mình, thanh âm này cũng không tính cực đẹp,

nhưng phối hợp với ca từ thê lương bi ai như vậy, ngược lại thêm phần

mênh mông, càng thêm nổi bật ý cảnh ca từ, lại có một phen phong vị

khác.

Đợi nữ tử xoay người qua đây, tâm của Công Tôn Trường Khanh mãnh liệt run lên một cái.

Nữ tử kia, không có vẻ đẹp tuyệt sắc khuynh quốc khuynh thành, cũng không

có đoan trang quốc sắc thiên hương, có chính là mị hoặc động lòng người.

Bàn tay nàng khéo léo trên mặt có hai hàng mi lá liễu tinh tế, ba đường

phấn bạc ngay mi tâm thanh diễm xinh đẹp, môi hồng nhận, khéo léo tinh

xảo, mắt hồ ly dài tròn, đuôi lông mày lấp lánh ánh bạc, xứng với con

ngươi đen ngập nước kia, làm cho người không nhịn được muốn đem nàng che chở thật tốt.

Nữ tử toàn thân không có trang sức hoa lệ gì, một

đầu ô ti quấn ở sau đầu, một cái đuôi hồ ly điểm xuyến, càng thêm hợp

với tạo hình “Bạch hồ” này.

“Lúc thiếp yêu người người đang nghèo xơ xác gian khổ học tập.

Lúc rời khỏi người người đã đề tên bảng vàng động phòng hoa chúc.

Có thể vì người nhảy một điệu.

Thiếp là bạch hồ người đã phóng sinh ngàn năm trước.

Người nhìn tay áo phiêu phiêu, tay áo phiêu phiêu.

Thề non hẹn biển đều hóa thành hư vô.”

Chuyện tình yêu xa xưa đẹp đẽ thê lương cỡ nào, chấp nhất tình yêu động lòng

người cỡ nào, Công Tôn Trường Khanh chưa từng động tâm như thế bao giờ,

tế bào trên cơ thể hắn bắt đầu rục rịch, mà ngay cả nơi nào đó trên

người hắn, cũng bắt đầu động đậy.

Đúng! Chính là nàng! Nàng chính là nữ nhân chân chính của cuộc đời mình! Lúc này, mọi thứ liên quan đến Hạng Quân Mỹ hết thảy đều bị Công Tôn Trường Khanh để phía sau đầu. Sức sống phục hồi của thân thể cùng với va chạm tâm hồn đều k*ch th*ch thật sâu Công Tôn Trường Khanh. Mọi người ở đây đều chìm đắm trong tiếng ca

của bạch y nữ tử, Công Tôn Trường Khanh đã chậm rãi xuống lầu, đi đến

trước đài cao, vẻ mặt lưu luyến si mê nhìn về phía bạch y nữ tử.

Nơi nào đó trên lầu hai, một cánh cửa sổ được mở phân nửa, đúng lúc có thể

nhìn thấy vẻ mặt si mê của Công Tôn Trường Khanh. Hạng Quân Vãn uống

trà, khóe môi nhếch lên tươi cười thần bí, hai mắt lại lạnh lùng nhìn về phía Công Tôn Trường Khanh, “Thì ra Yến vương gia thích loại hình này!”

Lạc Tuyết đứng ở phía sau Hạng Quân Vãn, lúc biết được tiểu thư cũng không

biễu diễn hoa khôi nữa, nàng hoàn toàn nhẹ nhàng thở ra.

“Tiểu

thư, người làm em thật sợ, em còn tưởng rằng người thật sự muốn đi làm

hoa khôi chứ! Bất quá kĩ thuật hóa trang của người thật tốt, rõ ràng chỉ có sáu phần tư sắc, bị người trang điểm một chút, quả thực liền trở

thành thiên tiên!”

“Lạc Tuyết!” Hạng Quân Vãn nghiêng mặt, nhìn

về phía nữ hài tử đơn thuần trước mắt này, thanh âm so với bình thường

nghiêm khắc hơn một chút. “Nếu không phải bất đắc dĩ, không có ai nguyện ý bán mình. Ai cũng có cha sinh mẹ dưỡng, ai cũng hy vọng được trải qua cuộc sống vui vẻ hạnh phúc, vận mệnh các nàng như thế, cũng không phải

là do các nàng mong muốn. Ta không hy vọng ngươi dùng ánh mắt kì thị đó

đối đãi với những cô nương này!”

“Ngươi đừng quên, lúc trước

ngươi thiếu chút nữa cũng rơi vào thanh lâu. Không phải mỗi người cũng

may mắn giống như ngươi, ngay thời khắc mấu chốt được người khác bảo vệ. Đối đãi người khác, đặc biệt là người có địa vị yếu thế, nên thêm một

phần thương hại cùng bao dung, biết chưa?”

Hạng Quân Vãn chưa

từng nghiêm túc cùng mình nói chuyện như vậy, Lạc Tuyết vừa nghe liền

biết tiểu thư đang tức giận, vội vàng quỳ xuống, “Tiểu thư, em không

phải có ý này, là em không đúng, tiểu thư đừng nóng giận!”

Hạng

Quân Vãn cũng không để cho Lạc Tuyết đứng lên, lúc Lạc Tuyết nhìn những

nữ tử thanh lâu này rõ ràng mang theo thành kiến, điểm này khiến cho

Hạng Quân Vãn rất không thích. Nha hoàn cùng kỹ nữ đều là người sống

trong tầng lớp xã hội cuối cùng, chưa nói tới cao quý cùng đê tiện, đều

là người đáng thương bị nô dịch.

Mấy ngày này, Hạng Quân Vãn đã

cố gắng cải tạo Bách Hoa Lâu, khiến cho nó từ thanh lâu truyền thống,

biến thành hưu nhàn hội sở mới, mục đích đúng là hi vọng thay đổi vận

mệnh của những cô nương trong Bách Hoa Lâu này, để cho các nàng không

cần phải bán thân thể cùng tự tôn của chính mình.

Làm một người

xuyên không từ thế kỷ 21, giáo dục mà Hạng Quân Vãn tiếp thu được khiến

nàng không thể chấp nhận loại hình thức kiếm tiền này, vì thế Hạng Quân

Vãn đã đem hết toàn lực đi thay đổi vận mệnh của những nữ tử này. Nếu

thời cơ chín muồi, Hạng Quân Vãn muốn trả cho các nàng khế ước bán mình, cho các nàng lựa chọn một cuộc sống mới.

Dưới đài, bài “Bạch hồ” động lòng người đã kết thúc, không đợi mọi người vỗ tay ủng hộ, Công

Tôn Trường Khanh đã đi lên đài cao, khẩn cấp bắt được cổ tay mảnh khảnh

của nữ tử.

“Nàng tên là gì?”

“Hồ Cơ.”

“Tên rất hay! Hồ Cơ, đi cùng bổn vương đi, bổn vương hứa cho nàng một đời một kiếp, hứa cho nàng vinh hoa phú quý, thế nào?”

“Ngươi là ai? Thả ra! Cứu mạng...” Ngay lúc Công Tôn Trường Khanh cho là mình

nhất định sẽ có được lòng giai nhân, bạch y nữ tử giãy dụa hét rầm lêm,

“Đăng đồ tử, buông tay!”

Tranh chấp của hai người khiến cho người bên ngoài chìm đắm trong tiếng ca của nàng tỉnh táo lại, các nam nhân

mới vừa rồi còn thương tiếc bạch hồ si tình, vừa thấy bạch y nữ tử bị

người ta bắt lấy khi nhục, lập tức đứng lên vì Hồ Cơ bênh vực kẻ yếu,

cũng có người tiến lên vì mỹ nhân ra mặt, khiến cho Công Tôn Trường

Khanh buông Hồ Cơ ra.

“Các ngươi cút cho bổn vương!” Công Tôn Trường Khanh quay đầu, nói ra thân phận của mình.

“Là Yến vương điện hạ!” Có công tử quý tộc quen biết Công Tôn Trường Khanh, trải qua một màn huyên náo của hắn, tất cả mọi người đã biết thân phận

của hoa y công tử trước mắt, bước chân của những người muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân cũng chậm lại.

Nhìn thấy bộ dáng của những người

này, Công Tôn Trường Khanh đắc ý nở nụ cười, “Hoa Ngũ Nương, ra đây, bổn vương muốn chuộc thân cho Hồ Cơ! Hoa Ngũ Nương...”

“Thì ra là

Yến vương gia.” Hoa Ngũ Nương lắc lắc cái eo giống như cây liễu đi đến

trước mặt Công Tôn Trường Khanh, “Vương gia, đã lâu không gặp.”

“Ít nói nhảm, bổn vương muốn chuộc thân cho Hồ Cơ, ra giá đi.”

“Ta không cần!” Không đợi Hoa Ngũ Nương nói chuyện, Hồ Cơ mở miệng phủ

quyết, “Ta muốn chờ Sở Sinh trở về, ta sẽ không đi theo bất luận kẻ

nào.”

Hồ Cơ vừa nói, người bên cạnh lại thổn thức lên, hay cho

một nữ tử si tình cuồng dại, thế nhưng đau khổ chờ người trong lòng,

thật sự là làm cho người ta cảm động.

“Bổn vương coi trọng ngươi

là phúc khí của ngươi, ngươi đừng lên mặt không biết xấu hổ!” Công Tôn

Trường Khanh đem Hồ Cơ bắt đến trước mặt, bàn tay to nhéo người của

nàng, “Đi theo thư sinh nghèo dầm dã nước mưa, đi theo bổn vương ăn ngon mặc sướng, ngươi đừng không biết tốt xấu!”

“Muốn ta đi theo

ngươi, trừ phi ta chết!” Hồ Cơ cắn răng, không chịu khuất phục, bộ dáng

kia làm cho người ta thấy thực sự đau lòng, lại khiến cho người bên

ngoài không khỏi vì nàng đổ mồ hôi.

“Được! Ngươi muốn chết? Liền

chết cho bổn vương nhìn thử xem!” Công Tôn Trường Khanh cạy miệng của Hồ Cơ ra, đút một viên thuốc vào trong miệng nàng. “Đây là độc dược bổn

vương vừa mới lấy được, ngươi không phải không sợ chết sao, vậy ngươi ăn nó cho bổn vương xem...”

Lời của Công Tôn Trường Khanh còn chưa dứt, Hồ Cơ liền phun một ngụm máu lên mặt hắn.

Sau đó thân thể Hồ Cơ chậm rãi ngã xuống, Hoa Ngũ Nương bụm mặt hét rầm lêm, “A! Giết người! Yến vương gia giết người!”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.