Độc Y Xấu Phi

Chương 1: Điều kiện của Yến vương


Tháng hai, xuân hàn.

Vừa qua giao thừa, hương vị của năm mới còn chưa tan hết. Hoàng Đô Cẩm

thành của Thương Nguyệt quốc, còn bị mùi vị nồng đậm của năm mới bao

phủ, mọi người gạt bỏ sự lạnh lẽo, đón gió, từ trong nhà ra ngoài chúc

tết với người thân, bằng hữu. Một năm mới, trong cái mùa rét lạnh này,

bắt đầu.Dân gian, khắp nơi vui vẻ hòa thuận, trong hoàng cung Thương

Nguyệt quốc, lại bị âm trầm bao phủ.

"Thế nào"

Người nói

chuyện là hoàng thượng Công Tôn Nam của Thương Nguyệt quốc. Thương

Nguyệt lấy chữ vi tôn, lúc này, một bộ hoa phục thêu Kim Long gắn ở trên người Công Tôn Nam, khiến cho vẻ mặt của hắn vừa ngưng trọng vừa âm

trầm, trở nên càng thêm âm tình bất định. Từ trên người hắn phát ra từng đợt hàn khí, dọa cho Thái sử lệnh Đỗ Trạch bên cạnh lạnh từ trong ra

ngoài, ông nhịn không được rùng mình một cái, chòm râu dài khẽ run,giống như vừa có gió quét qua chòm râu dưới cằm ông ta vậy.

"Bệ hạ,

Thái Bạch Kim Tinh hiện rõ ban ngày, không kĩ lưỡng, thiên hạ tất loạn

a...." Làm một Thái Sử lệnh hợp cách, Đỗ Trạch biết cái gì nên nói, cái

gì không nên nói. Vừa nghĩ tới giữa trưa xuất hiện Thái Bạch Kim Tinh

lóa mắt trên bầu trời, Đỗ Trạch cảm thấy giữa cổ họng có ngọn lửa thiêu

đốt, không biết là sợ hay là hưng phấn. Tứ quốc bình phân thiên hạ, đến

hôm nay, đại lục đã yên ổn được ba trăm năm. Có câu phân lâu tất hợp,

Thái Bạch Kim Tinh này xuất hiện, chẳng lẽ là một dự đoán? Vừa nghĩ đến

vị thiên tử dã tâm bừng bừng bên cạnh này, Đỗ Trạch đem hỏa khí trong cổ họng nuốt xuống, chỉ là cúi đầu, không dám nhìn đến hắn, lại càng không dám suy đoán lòng của hắn. Nhưng mà mặc dù không nhìn thấy vẻ mặt biến

hóa thất thường của Công Tôn Nam, Đỗ Trạch từ khí tức phát ra trên người vị đế vương này vẫn có thể cảm nhận

được Công Tôn Nam đang kích

động. Ông thậm chí có thể đoán được, trong đầu của Công Tôn Nam lúc này

đang ảo tưởng cảnh đẹp của độc bá thiên hạ ra sao.

"Bói toán đi"

Chỉ một lát, Công Tôn Nam liền khôi phục lại tâm trang. Thân là đế vương,

hắn luôn khống chế cảm xúc rất tốt, cho dù hiện tại trong lòng hắn giống như đại dương mênh mông, nhiệt huyết quay cuồng, nhưng trên mặt hắn chỉ là hàn ý hơi giảm, người bên ngoài cũng không thể nhìn ra tâm tư của

hắn. Thái Bạch Kim Tinh hiện rõ ban ngày, từ xưa đến nay là thiên hạ đại loạn, điềm báo tân chúa sinh ra đời. Nhìn chung trong lịch sử, mỗi lần

xuất hiện loại tình huống này, đều là lúc thiên hạ phân ra. Công Tôn Nam từng vô số lần ảo tưởng, chính mình có thể dẫn đầu thiết kị của Thương

Nguyệt quốc xua nam, đông chinh,tây tiến, đem thiên hạ bao quát trong

lòng mình, không nghĩ tới rốt cuộc đã đợi được cơ hội này. Hay là, hắn

chính là tân chúa ứng với mệnh trời mà sinh ra? Khóe môi của Công Tôn

Nam khẽ giương lên, chòm râu đen như mực trên môi khẽ rung hai cái, lại

khôi phục bình tĩnh.

"Cốc cốc cốc đinh"

Đồng tử trong mai

rùa, va chạm vào mai rùa, thanh âm trầm thấp phá vỡ sự yên tĩnh của ngự

thư phòng. Đỗ Trạch quỳ trên mặt đất, tay gầy còm già nua bao phủ mai

rùa màu ô thanh. Ông cẩn thận mà lắc, kết quả này giống như quyết định

vận mệnh của toàn bộ đại lục.

"Keng keng đinh"

Đồng tử rơi xuống đất, mặc dù Công Tôn Nam muốn duy trì hình tượng của chính mình,

lúc này cũng nhịn không được từng bước tiến lên phía trước: "Thế nào"

Đỗ Trạch nhìn kết quả trước mắt, trong lòng "lộp bộp" một cái, có chút loạn. Sao lại có thể như thế này?

"Kết quả rốt cuộc như thế nào?"

Nhận thấy được sự khác thường của Đỗ Trạch, Công Tôn Nam lại từng bước tiến

lên,đem cái đầu đang cúi xuống của Đỗ Trạch kiên quyết ép đến đối diện

với mình.

"Bệ hạ, quẻ tượng cho thấy, Thái Bạch hiện rõ, nữ chúa hưng vượng....."

Mọi thứ xảy ra trong cung, cũng không ảnh hưởng đến sự hiền hòa ngoài cung. Sự xuất hiện của Thái Bạch Kim Tinh, cũng không gây rối loạn lớn cho

dân gian. Trong lòng bách tính dường như chờ mong sớm có thể có một trận rung chuyển lớn ảnh hưởng đến cả nước thậm chí toàn bộ đại lục, thay

đổi tốt số mệnh ti tiện của bọn họ.Loạn thế, mặc dù tràn ngập đẫm máu,

nhưng cũng tràn ngập cơ hội. Dưới sự thống trị vừa đói vừa rét của quân

vương, không bằng hợp lại. Dã tâm, không chỉ quân vương mới có, dã tâm

lớn, tiềm tàng nhiều ở dân gian.

Phía đông Cẩm thành, hồ Bảo Hiền, Vương phủ của Yến vương Công Tông Trường Khanh tôn quý đứng sau thái tử, tọa lạc tại đây.

"Theo thiếp thân thấy, hoàng thượng là thật sự yêu thương vương gia của chúng ta! Nếu không sao lại đem con hổ hoa ban của Đường Hỷ quốc tiến cống

ban cho vương gia, mà không phải thái tử chứ! Hiện tại con hổ sinh hạ

một đôi hổ con, có thể nói chính là chuyện tốt, tỳ thiếp chúc mừng vương gia!"

Nói chuyện, là Tam phu nhân được sủng ái nhất vương phủ.

Nàng lớn lên xinh đẹp, cười rất quyến rũ, trâm cài màu vàng trên tóc đen rũ xuống, lại khẽ quét qua hai má trắng mịn nõn nà của nàng, nhìn qua

có một loại phong tình mị hoặc.

Nghe xong lời của Tam phu nhân,

Công Tôn Trường Khanh cười to, buông xuống rượu ngon trong tay, tay lại

đặt trên lưng của Tam phu nhân "Đừng nói lung tung, người phụ hoàng coi

trọng nhất, tất nhiên là thái tử đại ca. Nếu để cho người ta nghe thấy

lời của nàng, Bổn vương cũng không bảo hộ được nàng."

Công Tôn

Trường Khanh lời tuy nói là thế, nhưng trong giọng nói lại tràn ngập

khẳng định. Tam phu nhân giỏi về quan sát sắc mặt người khác, tự nhiên

biết được ý nghĩ của vị vương gia này, người mềm nhũn, dựa vào trong

lòng Công Tôn Trường Khanh: "Vương gia, người nỡ sao?"

"Tất

nhiên.....không nỡ rồi". Nắm lấy tay nhu nhược không xương của mỹ nhân,

Công Tôn Trường Khanh cười khẽ, ghé vào bên tai nàng nhỏ giọng nói một

câu: "Buổi tối chờ Bổn vương".

Biết Công Tôn Trường Khanh buổi

tối sẽ ở trong phòng mình, trên mặt Tam phu nhân khẽ vui mừng, các phu

nhân bên cạnh nhìn thấy một màn này, trong lòng đem nữ nhân này hận đến

ngiến răng nghiến lợi, ở mặt ngoài lại giả vờ hào phóng thỏa đáng.

"Vương gia, con hổ này thả nuôi ở phía sau an toàn sao? Vạn nhất nó bổ nhào

tới, khiến người bị thương thì làm sao?" Tứ phu nhân mới nạp là một nữ

tử thanh tú, nàng lần đầu tiên nhìn thấy hổ, trong lòng có chút sợ hãi,

sau khi nghe thấy tiếng hổ gầm, càng sợ đến mức lui về sau mấy bước, xém chút nữa ngã sấp xuống.

Đưa tay tiếp được mỹ nhân sắp ngã xuống

đất, Công Tôn Trường Khanh cho nàng một cái ánh mắt "Có ta ở đây": "Đừng sợ, rào chắn cao như vậy, trừ phi con hổ mọc thêm cánh, nếu không một

năm trước nó đã bay lên đây rồi".

"Đa tạ vương gia" Tứ phu nhân

ngượng ngùng cười, thuận thế tựa vào trong lòng của Công Tông Trường

Khanh, đem Tam phu nhân chèn ép ra ngoài.

"Hừ!" Tam phu nhân thấy thế, không dám có gì bất mãn, chỉ có thể hung hăng trừng mắt nhìn Tứ

phu nhân. Nhưng đối phương như trước bá chủ vòng ôm của Công Tôn Trường

Khanh, tựa hồ không xem hàn khí trong mắt của Tam phu nhân.

Đại

phu nhân đối với màn tranh giành tình nhân nho nhỏ làm như không thấy,

nàng vào phủ, đã sớm quen xem nữ nhân tranh đấu. Ngược lại là Nhị phu

nhân "Phốc xuy " cười một tiếng, thu hút tầm nhìn của mọi người, nàng ta tay hoa nhấc lên, chỉ về bóng dáng gầy gò phía xa, "Các ngươi xem,

khách quý đến rồi!"

Trong giọng nói của Nhị phu nhân lộ ra vui

sướng khi người gặp họa, chờ người nàng nói xuất hiện, khuôn mặt tươi

cười lúc đầu của Công Tôn Trường Khanh lập tức biến mất.

"Ngươi không ở Hạnh Viên, chạy tới đây làm gì?"

Đứng ở trước mặt Công Tôn Trường Khanh, là nữ chủ nhân trên danh nghĩa của Yến vương phủ - Yến vương phi Hạng Quân Vãn.

"Nô tỳ , nô tỳ....Đến chúc mừng vương gia tân xuân, tân xuân....." Chống

lại cặp mắt lạnh như băng của Công Tôn Trường Khanh, lời chúc mừng vốn

chuẩn bị tốt của Hạng Quân Vãn toàn bộ quên sạch bách, ngay cả lời nói

cũng trở thành nói cà lăm.

Nhìn nữ nhân trước mắt, khóe miệng của Công Tôn Trường Khanh hiện lên một nụ cười châm chọc. Hạng Quân Vãn

không đến còn tốt, một khi lộ diện, khiến cho tâm tình sáng sủa của hắn

trở nên gió táp mưa sa. Sự xuất hiện của nàng, giống như nhắc nhở một

màn sỉ nhục của ba năm về trước. Nàng giống như một thứ bén nhọn, đâm

thật sâu vào trong lòng hắn, hận không thể trừ đi cho thống khoái.

"Vương gia, vương phi là muốn đến chúc mừng tân xuân của người". Lạc Tuyết

đứng phía sau của Hạng Quân Vãn, vội vàng vì tiểu thư nhà mình giải

thích. Vướng víu tân xuân, hắn cũng không làm khó Hạng Quân Vãn cho lắm, chỉ liếc mắt quét nàng một cái rồi quay đi chỗ khác.

Thấy Công

Tôn Trường Khanh không có đuổi mình đi, trái tim khẩn trương của Hạng

Quân Vãn mới thoáng bình ổn xuống, thậm chí còn có chút cao hứng. Ít

nhất hắn lưu lại nàng, điều này đối với nàng quanh năm suốt tháng không

thấy mặt phu quân, đã là ân điển cực lớn rồi.

Tam phu nhân chịu

tức giận ở chỗ Tứ phu nhân, tiếc rằng Tứ phu nhân là người mới đang nổi

trội, nàng không thể khiêu khích, cho nên sau khi nhìn thấy vương phi bị người bỏ quên này, mị nhãn của Tam phu nhân vừa chuyển, nảy ra ý hay.

"Vương phi, người xem, đây là con hổ hoa ban năm trước bệ hạ ban cho vương gia".

"Ừ." Tam phu nhân đột nhiên đối tốt với mình, khiến Hạng Quân Vãn thụ sủng

nhược kinh. Trước kia Tam phu nhân ánh mắt là để trên trời, đối với nàng châm chọc khiêu khích không nói, còn trắng trợn mắng nàng độc chiếm vị

trí vương phi. Hôm nay, tại sao lại biến thành vẻ mặt ôn hòa như vậy?

"Vương phi, lệnh tôn là tướng quân nổi danh lừng lẫy của Thương Nguyệt quốc

ta, nghe nói lúc tướng quân còn trẻ từng chỉ dựa vào hai đấm đã đánh

chết một con hổ hoa ban. Đều nói hổ phụ vô khuyển tử, vương phi nếu là

nữ nhi của đại tướng quân, khẳng định cũng sẽ học được nửa chiêu thức

của đại tướng quân. Có thể vì chúng ta mà tái hiện lại sự dũng mãnh của

tướng quân năm đó hay không?"

Tam phu nhân nói một hơi dài như

thế, đầu óc của Hạng Quân vãn còn chưa kịp chuyển, chỉ có thể ngây ngốc

đứng ở đấy, tay chân luống cuống. "Ta, ta...."

Tam phu nhân muốn

trút giận, Công Tôn Trường Khanh dĩ nhiên biết. Nữ nhân trong lúc tranh

đấu hắn vẫn đều mở một mắt nhắm một mắt, Hiện tại mỹ nhân ý đồ gây khó

dễ Hạng Quân Vãn, làm Công Tôn Trường Khanh rất vừa lòng, lập tức mở

miệng phụ họa, giúp đỡ một phen.

"Vương phi nếu có thể xông vào

hang hổ, ôm được hổ con, Bổn vương sẽ đáp ứng ngươi một yêu cầu". Công

Tôn Trường Khanh xoay hạt châu trong tay, giọng nói mị hoặc: "Ví dụ

như......Thị tẩm!"

Công Tôn Trường Khanh vừa dứt lời, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn dĩ tái nhợt của Hạng Quân Vãn khẽ phiếm hồng.

Thị tẩm?! Nói đến động phòng hoa chúc đêm đó hắn đã đem nàng vứt bỏ ở Hạnh

Viên xa xôi, hai người vẫn chưa chính thức trở thành phu thê chân chính, nàng cũng bởi vì thế trở thành trò cười lớn nhất của Thương Nguyệt

quốc. Hôm nay, có phải là một cơ hội?

"Vương phi, không

nên......" Nhìn thấy hành động điên rồ của chủ tử nhà mình, Lạc Tuyết ở

sau lưng nàng nhỏ giọng cầu xin: "Đừng đi...."

Chỉ là không đợi Lạc Tuyết nói xong, Hạng Quân Vãn đã nhún người nhảy lên rơi xuống hang hổ.

"Ngao...." Nhìn thấy nữ nhân đột nhiên xâm nhập lãnh địa của mình, con hổ hoa ban đứng dậy.

"Ta, ta không có ý gì......Cầu xin ngươi, đem....đem hổ con cho ta

mượn.....mượn một chút.....một chút liền trả lại cho ngươi....."

Nhìn thấy con hổ đi tới, dũng khí nhảy xuống vừa rồi của Hạng Quân Vãn đều

mất hết, trong miệng nàng cắn một cái, muốn chạy nhưng hai chân lại cố

định một chỗ, chỉ có thể toàn thân run lên: "Cầu...van cầu ngươi...."

"Thật là ngu ngốc, cùng con hổ nói chuyện, nàng tưởng rằng hổ có thể nghe

hiểu sao??" Biểu hiện của Hạng Quân Vãn rơi vào trong mắt mọi người đưa

đến một hồi cười nhạo, ngồi nghe những tiếng kêu của nàng.

"Vương phi, chạy mau a!" Lạc Tuyết lo lắng nhìn Hạng Quân Vãn, tiếc là nàng

lên tiếng quá chậm, con hổ đã bổ nhào đến, móng vuốt sắc bén hướng về

phía cổ họng mảnh khảnh của Hạng Quân Vãn.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.