Độc Y Vương Phi

Chương 95: Quyển 3 - Chương 95


Bên

trong tẩm cung Tiêu Nguyên cung, Hạo Vân đế đã tỉnh lại, không thấy được Nam

Cung Diệp, trong lòng biết rõ tại sao Nam Cung Diệp không đến, trong khoảng

thời gian ngắn hắn ở trạng thái vô thần, ngồi thừ trên mặt giường lớn, nhắm mắt

dưỡng thần, mấy đạo thanh âm ân cần bên cạnh vang lên.

Ở đây có mấy người là

thật tâm, hiện tại hắn thấy không rõ những thứ này nữa, chẳng lẽ hắn già rồi

nên hồ đồ, kể từ khi biết mình cũng không phải là vạn năng , nửa đêm hắn tỉnh

mộng, thường hoài nghi mỗi người, tựa hồ tất cả mọi người đều không phải thật

tâm , chẳng qua chỉ sợ hãi quyền thế trong tay của hắn thôi.

Hoa phi thấy hoàng thượng

đã tỉnh, tâm thần trạng thái lại của người không bằng lúc trước, cũng không

còn tinh lực nói chuyện, liền đứng dậy nhìn về mọi người bên trong tẩm cung

" Thân thể hoàng

thượng không tốt lắm, tất cả mọi người trở về đi thôi, để hoàng thượng tốt lên

chút ít lại đến thăm."

Các phi tần hậu

cung rối rít đứng dậy, an tĩnh

lui ra ngoài, ai cũng rất thản nhiên, chỉ có Nguyệt phi sắc mặt âm ngao, nhìn

một bộ dạng nữ chủ nhân của Hoa phi, trong lòng càng phát ra giận dữ, thử nghĩ

xem nếu là Thụy Vương đăng cơ làm hoàng thượng, nhất định sẽ phong Hoa phi làm

Hoàng thái hậu, bởi vì Thụy Vương khi còn bé là do Hoa phi nuôi lớn, nên nữ

nhân này càng ngày càng đắc ý hăng hái, nghĩ tới đây, trong lòng Nguyệt phi

liền rất hận, nàng quyết định sau khi hồi cung lập tức đem tin tức nơi này cho

nhi tử biết, xem một chút nhi tử có chủ trương gì.

Lục hoàng tử An vương dẫn

chúng hoàng tử an tĩnh lui xuống chờ, Văn

Tường công chúa nhìn Hạo Vân đế bị thống khổ như thế, ánh mắt cũng đỏ lên, nghe

nói hôm qua phụ hoàng là bị Văn Bội

làm tức đến ngất, Văn Tường vẻ mặt âm

trầm, đợi đến đoàn người ra khỏi điện, nàng liền chạy thẳng tới Cửu Lang điện

đi tìm Văn Bội tính sổ, ai biết vừa đi vào Cửu Lang điện, liền thấy thái giám

vội vả vọt ra .

Vừa nhìn thấy Văn Tường

công chúa, sớm mở miệng.

" Tham Kiến công

chúa. . ."

" Xảy ra chuyện

gì?" Văn Tường thấy vẻ mặt thái giám lo lắng, bộ dang thở hào hển, không

khỏi kỳ quái cau mài, không phải là Văn Bội xảy ra chuyện gì chứ, nàng

đang suy nghĩ, thì thái giám kia đã quỳ sát xuống, sợ hãi mở miệng: "Bẩm

Văn Tường công chúa, Văn Bội công chúa trở nên đần độn."

“Đần độn?"

Văn tường vừa nghe như

vậy, sau đó phản ứng đầu tiên cho là tên này đang nói đùa, Văn Bội đang yên

đang lành sao bỗng nhiên lại ngốc chứ? Nhất định là làm phụ hoàng tức giận ngất

xỉu, sợ tội cho nên giờ phút này mới giả bộ ngu thôi, nàng cũng muốn xem một

chút nàng ta làm sao giả bộ, Văn Tường công chúa vung tay áo dẫn người đi vào

Cửu Lang điện, rất xa liền nghe được có tiếng người quát tháo: "Mẫu phi,

sao lại trốn Văn Bội? Mẫu phi."

Đây là thanh âm của Văn

Bội, ngay giữa đại điện, mấy cung nữ bị làm cho sợ đến tán loạn chung quanh, mà

Văn Bội công chúa tóc tai bù xù đuổi

theo một cung nữ mặc quần áo lam, kêu to mẫu phi, doạ đám cung nữ kia sợ đến

chạy tán loạn chung quanh, Văn Tường vừa mới đi vào, những cung nữ kia liền sợ

hãi thẳng tắp quỳ xuống đất.

"Tham kiến công

chúa."

Văn Tường vung tay lên,

những người đó cung kính đứng dậy, cung nữ áo lam kia cũng đứng bất động,

lúc này Văn Bội đi tới, vẻ mặt không hiểu lôi kéo ống tay áo của cung nữ kia :

“mẫu phi, người tại sao không để ý tới Văn Bội

nữa, chẳng lẽ Văn Bội làm việc gì sai sao? sau này Văn Bội sẽ nghe lời có được

hay không, mẫu phi."

Văn Tường đi tới, cúi

người nhìn cung nữ đang bị Văn Bội giữ bên người, muốn nhìn xem nàng ta khờ

thật hay giả khờ, Tiểu cung nữ kia bị làm cho sợ đến mồ hôi lạnh ứa ra, phát

run toàn thân, phịch một tiếng quỳ xuống đất, cuống quít dập đầu:

"Công chúa, chuyện này không thể trách nô tỳ, chuyện không liên quan nô

tỳ, Văn Bội công chúa không biết tại sao, sáng sớm liền biến thành như

vậy."

Mà Văn Bội vừa nhìn bộ

dạng của Tiểu cung nữ, lập tức dựng tóc gáy, giống như gà mái che chở gà con

giang hai tay ra, đại nghĩa lẫm liệt nhìn chằm chằm Văn Tường công chúa: “Ngươi

là người nào, dám can đảm làm mẫu phi ta sợ, muốn chết à, ta và ngươi liều

mạng."

Nói xong nàng liều

mạng nhắm trên người Văn Tường

bổ nhào tới, Văn Tường tránh sang bên cạnh, giận dữ lên tiếng mắng mỏ:

"Văn Bội, ngươi đừng giả bộ, ngươi cho rằng ngươi giả bộ như vậy, phụ

hoàng sẽ bỏ qua cho ngươi sao? Ngươi biết điều một chút chờ

chịu phạt đi."

Văn Bội vừa nghe lời nói

của Văn Tường..., động tác dừng lại, vẻ mặt như có

điều suy nghĩ, vươn ra một ngón tay ra cắn cắn, giống như một hài đồng ba tuổi,

còn ch** n**c miếng, phí sức nghĩ

tới, cuối cùng nhìn Văn tường: "Phụ hoàng là ai a?"

Văn tường thật hết chỗ

nói rồi, rất lâu cũng phản ứng không kịp, Văn Bội thật u mê sao? Cá tính nàng

ta cái dạng gì nàng sao không biết, luôn

luôn nhát gan sợ phiền phức, cho dù giả bộ ngu cũng không thể lấy phụ hoàng làm

chuyện đùa, cho nên nàng ta thật sự điên rồi, trong cung đến tột cùng là xảy ra

chuyện gì, đang yên lành bỗng nhiên người thì bị chết, người bị điên, kẻ thì

vào lãnh cung, Văn Tường chỉ cảm thấy có một loại cảm giác hít thở không thông,

giống như bão táp đang bao phủ hoàng cung, nàng xoay người phân phó đi xuống:

"Lập tức truyền ngự y tới đây trị liệu cho Văn Bội công chúa, những

chuyện khác bẩm báo

đến Hoa phi nương nương đi, không nên kinh động hoàng thượng."

" Dạ, công

chúa."

Văn tường vung tay dẫn

người rời đi, thái giám cùng cung nữ phía sau quỳ trên đất

Tiêu Nguyên cung, Thụy

Vương Nam Cung Duệ cùng Tề vương Nam Cung Diệp lần lượt xuất hiện ở trong tẩm

cung, Hạo Vân đế vừa nhìn thấy Nam Cung Diệp tới đây, trong đôi mắt liền nhiều

hơn một chút ít thần thái, hắn bây giờ chỉ một lòng một dạ muốn giải trừ khúc

mắc với Nam Cung Diệp, chỉ có như vậy trong lòng mới thoải mái một chút, bởi vì

đã có lỗi với Ngọc Liên rồi, hắn không muốn làm cho hắn và Nam Cung Diệp còn có

thêm tiếc nuối nữa, chẳng qua hắn biết đây không phải là chuyện một ngày hay

hai ngày, chỉ mong lúc còn sống, hắn có thể nhận được sự tha thứ của Diệp nhi.

" Duệ Nhi, Diệp

Nhi."

Hạo Vân đế kêu một tiếng,

Thụy Vương Nam Cung Duệ đi tới ngồi bên cạnh hoàng thượng, ôn nhuận kêu một

tiếng, bên trong tẩm cung chỉ có Hoa phi ở một bên hầu hạ , thấy huynh đệ hai

người đi vào, liền đi tới ôn nhu mở

miệng: “Hoàng thượng, thiếp thân cáo lui trước."

Hoa phi lui ra ngoài, bên

trong tẩm cung, Thụy Vương hỏi thăm Hạo Vân đế tình huống thân thể, cảm giác

như thế nào vân vân, Hạo Vân đế nhìn Ngũ hoàng tử Thụy Vương, trong lòng thật

cao hứng, trong lòng của hắn vẫn rất thích Ngũ hoàng tử Nam Cung Duệ, cho nên

thấy đứa con trai này tự nhiên là cao hứng , mà đối với Nam Cung Diệp, từ trước

đến nay luôn tính toán, bây giờ hối hận, hắn có chút cảm giác không cách nào

đối mặt đứa con trai này, Nam Cung Duệ cùng phụ hoàng nói một chút, sau đó đứng

lên, nhìn về Nam Cung Diệp: "Thất hoàng đệ, ngươi theo phụ hoàng nói

chuyện một chút, Ngũ hoàng huynh cáo lui trước."

Nam Cung Duệ cùng Hạo Vân

đế an tĩnh cáo lui ra ngoài, ra khỏi Tiêu Nguyên cung, liền dẫn hai gã thủ hạ

xuất cung đi, vòng vo hai hành lang, thì nhìn thấy cuối hành lang có một người,

chính là Mộc Miên nương nương, vừa nhìn thấy nữ nhân này, Nam Cung Duệ giống

như thấy được mẫu phi của mình, Mộc Miên lớn lên cùng mẫu phi

của hắn thật rất giống, ở trong trí nhớ, mẫu phi cũng là vẫn trẻ tuổi như nàng,

luôn ôn nhu nhìn hắn, Nam Cung Duệ nghĩ tới đây, liền giật mình một cái, hắn

sao thế, Mộc Miên là phi tần hậu cung, nghĩ vậy vội khom thắt lưng khiêm

nhường mở miệng.

" Tham kiến Miên phi

nương nương."

" Thụy Vương muốn đi

ra cung?"

Đôi mắt Mộc Miên ngó

chừng Nam Cung Duệ, nàng đã từ trong miệng hoàng thượng thử dò xét ra Ngũ hoàng

tử Thụy Vương rất có thể sẽ đăng cơ làm đế, lúc trước nàng còn bị hoàng thượng

hấp dẫn, bởi vì người nam nhân kia cao cao tại thượng khí phách bao trùm hết

thảy, nhưng là mấy ngày gần đây, hắn bỗng nhiên thoáng cái yên tĩnh lại, bất kể

là trong lòng hay là thân thể, ngay cả đối đãi với nàng, cũng không có nửa

phần nhiệt tình, giống như lão nhân tuổi xế chiều, không có chút nào sinh

cơ, khiến cho nàng sinh lòng phiền chán, bây giờ nhìn đến Thụy Vương, như thấy

người tri âm, nhất là ánh mắt Thụy Vương nhìn nàng, đều khiến tim của nàng nhảy

dựng lên, mặc dù biết rõ, hắn chỉ là thông qua trên người nàng để tìm bóng dáng

mẫu phi hắn, nhưng vì nàng muốn gặp hắn, hơn nữa ở trong cung đều nhanh chóng

bị cô quạnh.

Nàng không cầu Thụy Vương

yêu nàng, hoặc tương lai hắn đi lên ngôi vị hoàng đế có thể tứ phong nàng làm

cái gì, nàng chỉ muốn cùng Thụy Vương giữ lại một chút phân tình, chờ Thụy

Vương sau khi lên ngôi, nàng có thể lấy lại Vân Phượng quốc, đến ngày đó, nàng

liền trở lại Vân Phượng, trở thành Công Chúa Điện Hạ cao nhất Vân Phượng, hoặc

là nữ hoàng, hoàng tộc Vân Phượng không phân chia nam nữ , chỉ cần để cho mọi

người tin phục, là có thể ngồi lên ngôi vị hoàng đế.

" phải"

Nam Cung Duệ gật đầu, Mộc

Miên cũng không có tránh ra , mà là càng phát ra dịu dàng mở

miệng: "Đi Tư Tương điện ngồi một chút không?"

Nàng mềm mại đáng

yêu lên tiếng, ánh mắt tràn

ngập nhu tình, Nam Cung Duệ ngẩn ra, cơ hồ muốn gật đầu đáp ứng, nhưng rất

nhanh kịp phản ứng, hắn là một nam nhân mà đến hậu cung, sớm muộn gì cũng gặp

chuyện , vì vậy nói: "Bổn vương còn có việc, xin cáo lui."

Nói xong không nhìn Mộc

Miên cũng bỏ qua ánh mắt ai oán của nàng, đi xuyên qua bên cạnh các nàng, không

quay đầu lại xuất cung.

Phía sau khóe môi Mộc

Miên vẽ ra một nụ cười, có trí thì nên, Nam Cung Duệ, ta không tin ngươi có thể

thoát được mị lực của ta, nghĩ thế dưới chân bước nhẹ nhàng, trong lòng tựa hồ

có vật gì đó muốn bay ra ngoài, vui vẻ gọi cung nữ ở cách đó không xa mở

miệng: "Đi thôi, hồi cung."

" dạ, nương

nương."

Đoàn người xoay người rời

đi, cũng không vào Tiêu Nguyên cung, lúc đến nàng muốn tới vấn an hoàng thượng,

nhưng càng xem hắn, càng làm cho nàng sợ, nghĩ mãi mà không rõ nam nhân này làm

sao lại có thể nhanh chóng già đi mười tuổi như vậy.

Bên trong tẩm cung Tiêu

Nguyên cung, Nam Cung Diệp nhìn Hạo Vân đế ở trên giường , thoáng cái hắn tựa

hồ già hơn rất nhiều, bên tóc mai đã có mấy sợi bạc điểm giữa tóc đen, trên mặt

lại càng rất nhiều nếp nhăn, một đôi mắt tràn đầy kỳ vọng, giờ phút này hắn chỉ

là một phụ thân của hy vọng hài tử của mình tha thứ, hoàn toàn không phải là

một hoàng đế quyền thế cao cao tại thượng, lòng Nam Cung Diệp dâng lên chua

xót, khi mình không nhìn thấy hắn, luôn nghĩ hủy diệt tất cả mọi thứ của hắn,

nhưng giờ khắc này thấy bộ dạng già nua của hắn, bản thân không thể hình dung

ra còn đâu một phụ hoàng cưỡi trên lưng ngựa thống soái tam quân, phụ hoàng

trên Kim Loan điện chỉ điểm giang sơn, so sánh cùng với người trước mắt, như

một trời một vực, tại sao hắn muốn kỳ cầu sự tha thứ của mình, hắn hoàn toàn có

thể tiếp tục điều khiển hành động của người khác, như vậy mình vẫn có thể cùng

hắn tiếp tục đấu, nhưng mà bộ dạng hiện tại của hắn, bộ dáng này làm cho lòng

của mình đấu tranh dữ dội, cũng cảm nhận

được một loại đau thương.

Ít nhất trong quá

khứ hơn hai mươi năm, hắn vẫn

phụng bồi mình, bất kể hắn ta mưu tính cái gì, dối trá như thế nào, nhưng cũng

không xóa đi được những năm tháng trong quá khứ, chuyện hắn thực sự ở bên cạnh

mình cho đến lúc trưởng thành.

" Diệp Nhi."

Nam Cung Diệp vén lông

mày lên, ngũ quan tuấn mỹ tuyệt luân như chợt hiểu ra, sau đó trầm muộn mở

miệng: "Để cho ta tiến cung làm cái gì?"

" Ngươi nói đi,

ngươi muốn phụ hoàng làm như thế nào? Làm sao ngươi mới có thể thu tay lại."

Hắn không muốn đem giang

sơn mình khổ công xây dựng hủy ở trong tay nhi tử, chính bởi vì như thế hắn mới

khổ công, hắn không muốn làm cho tay các con nhuộm máu thân tình, rồi lại không

muốn phá hủy giang sơn, cho nên mới phải thận trọng, tầng tầng thiết lập ván

cục, trong những việc này người hắn phải xin lỗi duy nhất chính là Diệp nhi,

nên hắn không muốn để cho người hủy diệt giang sơn của hắn, thiên hạ của hắn,

nhưng cũng không muốn phá hủy Nam Cung Diệp, Diệp nhi là con mình, hắn không hy

vọng hại chết bất kỳ một nhi tử nào, chỉ muốn để cho bọn họ trong lòng thoải

mái, nhưng việc này quá khó khăn, các triều đại đổi thay cũng sẽ có các án mưu

nghịch phản loạn, mà kể từ khi xảy ra vụ án thái tử mưu nghịch, hắn liền thiết

kế cục diện, hi vọng để cho mọi người tránh ra, chẳng qua bây giờ, hắn cảm nhận

được sự vô lực, hắn không biết mình rốt cuộc làm đúng hay sai, mỗi người đều là

quân cờ hắn dùng để bố cục, nhưng nếu như hắn không thiết kế, hắn không bố trí,

thiên hạ này sóng gió đã nổi lên, chiến lọan liên miên, hắn phải mất bao nhiêu

tâm lựcmới ổn định giang sơn,

lại sẽ hủy ở trong tay các con, mà khổ nhất vẫn là dân chúng, hơn nữa còn tiện

nghi cho người khác.

Nam Cung Diệp không nói

gì, chẳng qua là phịch một cái đem quyển sổ con ném trước mặt Hạo Vân đế, trầm

ổn nội liễm mở miệng.

"Đừng tưởng rằng

người Trữ phủ kia sạch sẻ, ngươi xem một chút sao, năm ngoái hai bờ sông Giang

Hoài người nào đi trị thủy, tay chân Trữ phủ càng duỗi dài hơn, nhiều năm liên

tục trị thủy nhiều năm liên tục phát sinh hồng tai, đã chết bao nhiêu người,

phá hủy bao nhiêu gia đình, mặc dù triều đình chi bao nhiêu bạc thì có ích lợi

gì, muốn chân chính giải quyết lũ lụt thượng

sách là xử lý những người này, còn có năm trước Trữ Chiết xử lý đại án tham ô,

trong có bao nhiêu con cá đã lọt lưới, ngươi biết là ai ở trong đó động tay

chân sao?"

Nam Cung Diệp càng nói,

sắc mặt Hạo Vân đế càng đen, không nghĩ tới nhi tử luôn luôn không quan tâm đến

mọi chuyện thế nhưng lại điều tra được sắc bén như thế, xem ra chuyện gì hắn

quyết tâm làm nhất định sẽ làm được, nếu như Trữ phủ làm ra những thứ này, hắn

còn cần đối với bọn họ mềm lòng sao?

" tốt, trẫm sẽ xem

."

" Được rồi, nếu như

không có việc gì, nhi thần cáo lui."

Nam Cung Diệp biết có

chuyện gì nam nhân này sẽ xử lý, việc mình nên ra tay đã ra tay rồi, kế tiếp

chỉ cần nhìn Trữ phủ một nhà bị diệt, hắn cũng không phải muốn tiêu diệt người

vô tội, so sánh với chuyện những người này làm, hắn cảm giác mình làm đã quá

nhân từ rồi, lũ lụt ở Giang Hoài, đã chết bao nhiêu người, mà Trữ phủ cùng

quan phủ địa phương rút bao nhiêu ngân lượng, trơ mắt nhìn những dân chúng

kia tử vong, Trữ Chiết xử lý đại án tham ô, đem lũ quan lại tham ô kia một lần

nữa tha trở lại, tiếp tục hại người, chuyện này không thể hận sao?

Hạo Vân đế vừa nhìn thấy

nhi tử muốn đi, không tự chủ được kêu

lên: "Diệp Nhi, ngươi còn chưa nói làm thế nào mới có thể buông tay."

Nam Cung Diệp cũng không

quay đầu lại tiêu sái đi ra, ném lại một câu.

" Nếu như Lan Nhi

trở lại, ta nghĩ ta sẽ thu tay ."

Đúng vậy, nếu như tiểu

nha đầu kia trở lại, hắn có cảm ơn, có lẽ sẽ hạ thủ lưu tình , về phần khác hết

thảy không bàn nữa.

Phía sau, Hạo Vân đế sắc

mặt khó coi, tay dùng sức nắm chặc tấm chăn gấm trên người, thời tiết bây giờ

là tháng mười, nhưng lại giống như mùa đông tuyết rơi làm cho người ta khó có

thể chịu được, hắn không nhịn được mà ho khan, Hoa phi từ bên ngoài dẫn thái

giám đi tới, khẩn trương mở miệng.

" hoàng thượng,

người không sao chớ."

Hạo Vân đế lắc đầu, vừa

ho khan hai tiếng, vươn tay nắm tay Hoa phi: "Thục Hiền, cám ơn nhiều năm

qua như vậy vẫn phụng bồi cùng ta."

Hoa phi lắc đầu, thật ra

thì thân là nữ nhân của hoàng thượng, có cái gì oán hận đây, ban đầu khi các

nàng tiến cung, người nào mà không biết rõ là lòng dạ hoàng thượng sẽ có rất

nhiều nữ nhân, phải chuẩn bị tâm tư thật tốt mới tiến cung, cho nên nàng chưa

bao giờ oán trời hận đất, bất kể là hoàng thượng cưng chìu người nào, nàng từ

đầu đến cuối cũng chỉ là như thế.

" Hoàng thượng đừng

nói, an tâm nghỉ ngơi đi."

Hoa phi vịn Hạo Vân đế

nằm xuống, nàng vẫn ngồi đó nói chuyện với hắn, cho đến khi hắn ngủ thiếp đi,

mới không đành lòng nhìn hắn, nhìn dạng như vậy hoàng thượng, nàng không

đành lòng nói cho hoàng thượng một chuyện, đây là chuyện Tương Tình nói với

nàng trong lần cuối cùng gặp mặt.

Tương Tình nói, thật ra

thì thân thể của nàng rất tốt, nhưng nàng chịu đủ cuộc sống ở trong cung rồi

nhưng lại không có cách nào chạy trốn khỏi nhà lao này, cho nên nàng tình

nguyện chết, thật ra đến thời điểm nàng

chết, có oán trách hoàng thượng, không

phải là yêu, mà là oán, Hoa phi nghĩ tới đây, hi vọng chuyện này chỉ giữ trong

lòng mình, nếu như hoàng thượng biết chuyện này, chỉ sợ sẽ lấy đi tánh mạng của

hắn, hắn vẫn cho là Tương Tình yêu hắn , có lẽ lúc ban đầu nàng cũng yêu hắn,

nhưng tình yêu đó cuối cùng cũng bị che mất, còn xót lại chỉ là oán hận.

Ba ngày sau, tinh thần

hoàng thượng tốt lên một chút, liền hạ chỉ cho Hình bộ, Trữ thị một phủ toàn bộ

bắr vào đại lao, Vũ Văn Phi tựa hồ thấy được ngày cuối cùng của mình, nên tự

tận ở bên trong Vũ Văn phủ, mà những người còn lại của Vũ Văn phủ, trong một

đêm toàn bộ biến mất, Văn Bội công chúa thì si dại.

Hình bộ phúc thẩm vụ án

Trữ phủ, quả nhiên tra ra rất nhiều chuyện, kế sách tu bổ sông Giang Hoài, Trữ

Chiết nhún tay trong án tham ô, bên trong Trữ gia tìm ra không dưới bốn triệu

lượng bạc, chuyện này làm trên dưới Thiên Vận hoàng triều oanh động, Trữ phủ

lập tức bị kê biên tài sản, tất cả đồ toàn bộ xung vào quốc khố, Trữ thị Đại

đương gia Trữ phủ cùng họ hàng gần toàn bộ bị chém, họ hàng xa thì lưu vong đi

đến vùng đất xa xôi, hoặc bị c**ng b*c lao động, về phần Tiêu phủ, cũng là họ

hàng gần Trữ phủ, nhưng bởi vì bình nguyên hầu vẫn được phong hầu cha truyền

con nối, nên Hạo Vân đế hạ chỉ, quyền thế tới đời này thì dừng lại, chuyển đi

đến vùng đất xa xôi, trọn đời không cho phép tiến cung, nam không cho phép vào

triều làm quan, nữ không cho phép tiến cung làm phi.

Từ đó Tiêu phủ xuống dốc,

Tiêu Liên Ái đang ở Tề vương phủ, cũng bị Nam Cung Diệp không chút lưu

tình đuổi ra Vương Phủ, phái

người đưa nàng đi theo người Tiêu phủ, đi trước miền đất xa xôi, trong lúc nhất

thời cả An Giáng thành, như bị bão tuyết quét qua, khắp cả người lạnh thấu

xương, ai cũng không dám vọng động, tiểu tâm dực dực (cẩn thận) làm việc.

Tề vương phủ cũng an định

lại, Tề vương Nam Cung Diệp giống như một con hổ sư tử đang bình phục, không

biết sau này hắn sẽ hành động như thế nào, ai có thể biết được đây?

. . . . . . .

Tiêu thành, Tô phủ hoa mẫu

đơn nở dưới hiên nhà, cúc vàng đứng ngạo nghễ, Kim nam (cây chò vàng) rực rỡ,

cây lựu lửa đỏ bên cạnh kệ gỗ càng thêm kiều diễm, một trận gió thổi qua, như

các mỹ nhân đủ loại tư thái nhanh nhẹn nhảy múa, hương bay mười dặm.

Bên trong hành lang , mấy

tên tiểu nha đầu như những con bướm rực rỡ xuyên qua những hành lang quanh co,

trên mặt của mỗi người tràn đầy nụ cười, nhỏ giọng vừa nói chuyện, từ hành lang

đi về phía trước.

Trong phòng truyền đến

giọng nói mềm mại, thanh dật như nước buổi trưa:

" Tỷ tỷ, vết thương

trên mặt ngươi không bằng để cho Bách Lí Hạo trị cho ngươi đi."

Đây là khuê phòng của một

nữ tử, cửa được che bằng một bình phong lưu ly, trên bình phong là một bức

tranh hoa điểu côn trùng, bố cục chặt chẽ, vòng qua bình phong, gian phòng nhã

trí ôn nhu, cái gì cần có đều có, đầy đủ tủ treo quần áo bàn trang điểm, trên

tường treo tranh sơn thủy, dưới bệ cửa sổ là một hàng tủ ô vuông cách điệu,

phía trên hoặc bầy đặt những đỉnh nhỏ, hoặc bày đặt đồ trang trí bằng ngọc,

hoặc để sách, rèm cửa sổ nhẹ nhàng phiêu

dật, mang mùi thơm nhẹ bay vào.

Lúc này ở trước bàn trang

điểm có hai người ngồi, một cao một thấp, đang mặc cẩm y la quần, đầu gắn châu

sai (theo ta hiểu là một cái trâm có gắn hạt châu) đơn giản, tuy nhiên lại làm

cho khuôn mặt càng trở nên tao nhã, nhất là kẻ nhỏ , tựa như mặt trời Đông

Phương mới mọc, vừa chiếu rọi xuống, như chỉ trong nháy mắt lại toả hào quang

vạn trượng, yểu điệu động lòng người, giống như đóa hoa tháng mười, giờ phút

này thiếu nữ kia vô cùng vui vẻ, trên mặt tan ra nụ cười ngọt ngào , giữa lông

mày ánh sáng ngọc chói mắt, cái miệng nhỏ nhắn như hoa anh đào, đem đầu đặt ở

trên bả vai kẻ lớn, ôm người đối diện, chạm tới vết sẹo trên mặt nàng, mặt của

nàng một nửa không có bị thương, một nửa như bị hủy diệt, thật có thể nói là

như băng hoả chia hai, đáng tiếc người trong cuộc căn bản không thèm để ý, đưa

tay cài lại mạng che mặt.

" Thanh Nhã, nói cái

gì đó? Không có chuyện gì, ta cũng không thèm để ý, không có gì đáng ngại

a."

Tô Thanh Vãn nhàn

nhạt mở miệng, nàng không cho

là mình có cái gì không tốt, ngược lại có một loại giải thoát, ngửng đầu lên

nhìn về tiểu nha đầu bên cạnh, càng ngày càng kiều mỵ rồi, cũng đã trưởng

thành, bất quá trời sanh vóc dáng tinh tế, so sánh với nàng hơi thấp một ít,

nhưng lớn lên xinh đẹp hiếm thấy.

" tỷ tỷ, Huyền Thiên

tâm pháp của ngươi luyện như thế nào?"

Tô Thanh Nhã dựa vào trên

ghế, khóe môi treo lên một nụ cười nhẹ, nàng đem Huyền Thiên tâm pháp truyền

thụ cho Tô Thanh Vãn, bởi vì nàng phát hiện Thanh Vãn có thiên phú luyện võ,

Huyền Thiên tâm pháp dạy cho nàng ấy, rất dễ dàng thông

suốt, chuyện này có lợi cho nàng ấy sau này làm việc, cuối cùng các nàng cũng

phải về kinh .

Một thời gian ngắn gần

đây, nàng ở cùng học nghệ với Bách Lí Hạo, thật ra thì y thuật của nàng lúc

trước đã tương đối tốt, bất quá so với Bách Lí Hạo thì kém hơn nhiều, hiện tại

Bách Lí Hạo đang tá túc trong Tô phủ, nàng tội gì không đi theo hắn học những

này, không dễ gì tiếp xúc được một người như thế.

Vốn định bái Bách Lí Hạo

làm sư phụ, chẳng qua nam nhân này kiên quyết không thu đồ đệ, cuối cùng

phải làm bằng hữu chỉ giáo nàng, bảo nàng có cái gì không hiểu có thể đi đến

hỏi hắn.

Tỷ muội hai người sống ở

trong Tô phủ chớp mắt đã hơn hai tháng, Tô Thanh Vãn tập Huyền Thiên tâm pháp

đã đột phá sơ cấp, mà nàng chẳng những Huyền Thiên tâm pháp đột phá trung cấp,

y thuật cũng không tệ, nàng giỏi nhất chính là giải độc, chuyên nghiên cứu

thiên hạ kỳ độc, về phần khác, tuy có liên quan đến nhưng nàng lại không có

hứng thú.

Đối với chuyện ở kinh

thành, Tô Diễn nhận được một chút tin tức, bởi vì biết các nàng có thể muốn

biết, nên lúc ăn cơm, Tô Diễn cũng sẽ nói tới một chút, để cho các nàng hiểu rõ

động tĩnh nơi đó, cho nên việc Trữ phủ một nhà bị xét xử , Tô Thanh Nhã cùng Tô

Thanh Vãn liền biết, mặc dù không hiểu chi tiết trong đó, nhưng biết nhất định

là Nam Cung Diệp ra tay.

Thanh Nhã cảm thấy rất

vui vẻ, nhất là Tô Diễn lại càng hưng phấn, hắn là người chính trực, diệt trừ

những thứ tham quan ô lại này, côn trùng chi hại, làm vậy thiên hạ dân chúng

cũng vỗ tay khen hay .

Hai tỷ muội ở trong phòng

nói chuyện, bọn nha hoàn ở ngoài cửa, lặng

lẽ nói chuyện, có người chơi

đùa, có người ở hành lang đánh anh lạc dải lụa, đều có các chuyện để làm, bất

quá rất nhanh nghe được thanh âm: “Tham kiến phu nhân."

" ừ, đứng lên

đi."

Thanh âm của Trầm Tuệ Như

vang lên, liền có nha hoàn xốc rèm, cho nàng lđi vào, người chưa đi đến liền nghe

được tiếng cười truyền vào , sau đó ôn hòa mở

miệng.

" Thanh Nhã, Thanh

Vãn các ngươi ở đây làm cái gì?"

Hai người đứng lên, Tô

Thanh Nhã đi tới giúp mẫu thân ngồi xuống, ôn nhu cười

nhẹ: “không có làm cái gì, đang nói chuyện phiếm đây."

" ừ, ngày mai là

mười lăm tháng mười, mẫu thân đi chùa miểu ngoài thành dâng hương, các ngươi

theo mẫu thân cùng đi dâng hương lễ tạ thần linh đi."

Tô phu nhân trong

mắt trên mặt đều tràn đầy nụ cười từ tường (an tường, hiền từ), nàng vốn không

muốn để cho hai nữ nhi theo nàng đi dâng hương, nhưng nàng lần này đi chùa miểu

đầu tiên là đi dâng hương như thông lệ, thứ hai là vì cầu cho các nàng được một

nhân duyên tố, cho nên mới phải bảo các nàng cùng đi dâng hương.

Thanh Nhã cùng Thanh Vãn

không biết dụng ý của phu nhân, chỉ

nghĩ mẫu thân muốn cho hai người các nàng đi theo làm bạn, nên liền đồng ý,

" tốt, mẫu

thân."

" vậy các ngươi tiếp

tục nói chuyện, có Triệu phu nhân mời mấy vị phu nhân quá phủ để thưởng cúc,

mẫu thân đi đây."

Thanh Nhã cùng Thanh Vãn

lắc đầu, phu nhân đứng lên như còn muốn nói điều gì nữa, cuối cùng cũng không

nói gì.

Thật ra thì việc thưởng

cúc chẳng qua là danh nghĩa, phần lớn là các phu nhân muốn mượn cơ hội để dạm

hỏi, thưởng cúc chẳng qua là ngụy

trang, trước kia nàng còn để cho Thanh Nhã cùng Thanh Vãn tham gia, đáng tiếc

hai người này chỉ đi một lần, sau này thấy vậy cũng không đi nữa, đối với những

thứ yến hội kia một chút cao hứng cũng không có, mà nàng tự nhiên cũng không

miễn cưỡng các nàng, chỉ một mình đi.

Mong rằng lần này đi dâng

hương, có thể làm cho hai người các nàng tương lai đều được một nhân duyên tốt,

còn có vết thương trên mặt Thanh Vãn, luôn không để cho Bách Lí thần y chữa trị

cho nàng, thật không biết đứa nhỏ này làm gì.

Trong phòng, tỷ muội hai

người lần nữa nở nụ cười: "Nói vậy là cái tiệc tương thân b**n th**."

Thanh nhã vừa nói xong,

Thanh Vãn liền gật đầu, thật ra thì các nàng nơi nào phải dùng tới tương thân

a, một người là An vương phi, một người là Tề vương phi, nếu nói ra, e là sẽ

làm Tô Diễn sợ hãi, sợ hắn cảm giác mình không chịu nổi, cho nên cái gì cũng

đừng nhắc tới mới tốt.

Ngày thứ hai, mẫu tử ba

người cùng nhau ngồi xe ngựa đi chùa miểu ngoài thành dâng

hương, đường lớn có xe ngựa rất nhiều, qua lại không dứt.

Rìa đường tiếng rao hàng

rong rất vang, một lần rồi lại, tạo thành một cảnh tượng bận rộn, bất quá cũng

có rất nhiều xe ngựa như các nàng vậy, cùng nhau hướng ngoại thành mà đi, hôm

nay là mười lăm tháng mười, tự nhiên sẽ có rất nhiều người đi chùa miểu dâng

hương.

Phu nhân tiểu thư các

nhà, hơn nữa nô bộc cũng đi theo , thế nên có không ít người, trong lúc nhất

thời trên đường liền có chút ít chật chội, nhưng xe ngựa Tô phủ vừa đến,

nhà khác cũng tự động né tránh, ở Tiêu thành, Tô Diễn chính là hoàng đế một

phương, trời cao hoàng đế xa , cũng không còn người trông coi, nơi này cũng

không so sánh với kinh thành,

ra cửa là gặp phải Vương Tôn quý tộc , nhiều lắm cũng một chút phu nhân

nhà giàu, hoặc là quan nhỏ ở phủ nha, nhưng Tô Diễn vẫn là lớn nhất , cho nên

xe Tô phủ tất nhiên sẽ được ưu

tiên.

Dọc theo đường đi, không

trở ngại đến chùa ngoài thành lên dâng hương.

Trước cửa chùa miểu, xe

ngựa đỗ lại, người ta tấp nập lên xuống hết sức náo nhiệt, chẳng những sạp hàng

bán hương thắp, còn có nơi bán các loại đồ chơi nhỏ , khiêu vũ xiếc ảo thuật ,

còn có khấc cái, tóm lại cái gì cần có đều có rất náo nhiệt.

Thanh nhã cùng Thanh Vãn

đi theo phía sau Tô phu nhân trực

tiếp vào đại điện, trong điện trụ trì lão ni

sớm mang áo xám tiểu ni cô ra đón, đem ba các nàng người giống như khách quý

mời vào, bên trong tất cả người không phận

sự đều ở ngoài điện, chờ Tri Phủ phu nhân cùng tiểu thư thắp hương xong mới đến

phiên người khác.

Ngay giữa đại điện mọi

người đều kính cẩn trang nghiêm vạn phần, một loạt loạt ba người đứng kế bên

nhau, có Tiểu ni đốt Hương xong, cung kính đưa tới

cho Tô phu nhân cùng hai nữ nhi, ba người đồng loạt quỳ xuống, dập đầu cho

Bồ Tát, cũng hứa nguyện, thành tâm vô cùng.

Một bên Tô phu nhân rất

thành tâm, một bên Thanh Nhã cùng Thanh Vãn chỉ làm dáng một chút, trên đời nếu

thật có Bồ tát, vậy thì ở đâu ra lắm tai nạn như vậy, chỉ bất quá cầu để làm

yên lòng người thôi, tin thì cầu để người ta an lòng một chút, không tin cũng

không chẳng sao, bất quá ở mặt trước mẫu thân, các nàng tự nhiên là phải làm bộ

làm dáng, bằng không nàng ấy lại lo lắng.

Ba người dâng hương xong,

Tô phu nhân vừa thêm một trăm lượng tiền đèn dầu, lão ni kia lập tức mặt mày

hớn hở, càng phát ra cung kính cẩn thận, Tô

Thanh Nhã khóe môi xé ra một nụ cười âm u , Bồ Tát mà cũng thích tiền sao, hơn

nữa người hưởng thụ chính là Bồ Tát à? Chẳng qua là hạng người lừa đời lấy

tiếng thôi, trong lòng tuy suy nghĩ thế, nhưng cũng không lên tiếng, chỉ đuổi

theo người phía trước, một đường đi đến phòng trà.

Mấy người đi vào chỗ của

mình trong hậu đường ngồi, tiểu ni cô dâng lên nước trà, liền lui qua một bên,

Tô phu nhân cùng trụ trì lão ni ngồi đối diện nhau, Thanh Nhã cùng Thanh Vãn

hai người ngồi ở dưới tay mẫu thân, thần thái nhàn nhạt, chỉ lo thưởng thức

trà, ở đây trà cũng là cực phẩm , thông qua trà có thể nhìn ra hàng vạn hàng

nghìn chân tướng bị che dấu, nếu như Tô phu nhân không phải là phu nhân Tri Phủ

Tiêu Thành, không phải đã cúng một trăm lượng bạc,

chỉ sợ trà dâng lên cũng là trà khác, nàng cười yếu ớt vì nhận ra sự thật này.

Thanh âm phụng nịnh của

Lão ni vang lên: "Đây là Thanh Nhã tiểu thư sao? Càng ngày càng đẹp."

Lão ni cô đánh giá Thanh

Nhã, phát hiện cô nương này càng lớn càng xinh đẹp rồi, trước kia nhìn còn

nhát gan thêm chút ít dịu ngoan, lần này thì khác hẳn, chẳng những người đẹp,

mà ngay cả thần thái cũng cao sang , không nóng không vội, hào quang chiếu

khắp, lão ni cô nhịn không được nên bật thốt lên.

" Thanh Nhã tiểu thư

sẽ là người trên người" Nhìn lại Thanh Vãn đang che mặt, càng lấy làm kỳ

lạ, vị này là ai? Quanh thân quang huy cũng không kém so sánh với Thanh Nhã

tiểu thư, hai vị này đều là quý chủ tử đây.

" Vị này là?"

Tô phu nhân cười cao hứng

giới thiệu: "Đây là nghĩa nữ của ta Thanh Vãn."

"Nguyên lai là Thanh

Vãn tiểu thư, "Lão ni cô đứng dậy thi lễ, Thanh Vãn hơi cúi người xuống

một chút, nhưng cũng không hoàn lễ, trời sanh một cổ

uy nghi, cũng làm cho lão ni cô mở rộng tầm mắt, không nhịn được nhìn về Tô phu

nhân: "Phu nhân a, tương lai ngươi sẽ là chủ tử trân quý đấy, có hai vị nữ

nhi không tầm thường như vậy."

" Trụ trì ý

này?"

Ánh mắt của Tô phu

nhân lập tức đầy tràn màu sắc,

nàng từ trong lời nói của lão ni cô nghe ra ý ở ngoài lời, nói là hai nữ nhi sẽ

trở thành người phú quý sao? nghĩ thế mặt mày không khỏi nở nụ cười, nhìn lão

ni cô đối diện, Tô Thanh Vãn cùng Tô Thanh Nhã đối với chủ đề các nàng đàm luận

không có hứng thú, bất quá lão ni cô này cũng thật là có nhãn lực độc đáo, còn

có thể nhìn ra nhiều thứ, có lẽ là thấy nhiều

người, cũng trở nên có huyền cơ, chẳng qua các nàng thật không có hứng thú, hai

người đứng lên, nhìn về Tô phu nhân.

" mẫu thân, chúng ta

đến phía sau đi dạo."

“Được."

Tô phu nhân phất phất

tay, vẻ mặt từ ái cười: "Đi đi đi đi, cẩn thận lạc đường, Phương Viên nơi

này rất lớn?"

" biết rồi,

"Thanh nhã gật đầu, liền đi ra phía sau gian phòng người còn chưa đi xa,

thì nghe phía sau truyền đến thanh âm của Tô phu nhân: "Ngươi nói con gái

của ta sẽ trở thành người Phú Quý sao?"

Tô Thanh Vãn cùng Tô

Thanh Nhã nhìn nhau cười một tiếng, mẫu thân này thật đúng là quá quan tâm rồi,

bất quá không thể phủ nhận, Tô phu nhân thật sự là một mẫu thân tốt, Tô Diễn

cũng là một người cha tốt, cho nên bọn họ ở chỗ này rất vui vẻ, chỉ trừ lúc nhớ

tới hai người kia, trong lòng có chút đau, còn lại thì không có gì mà không tốt

, hai tỷ muội theo hành lang một đường đi tới phía sau, chỉ thấy hậu viện của

chùa chính là một ngọn núi, trên núi màu xanh hoa cỏ thanh thanh, hoa dại rực

rỡ, tuy là cuối mùa thu, nhưng cỏ vẫn xanh mướt, có lẽ chắc thêm nữa mấy ngày

nữa, cỏ này liền khô héo.

Hai tỷ muội ngồi ở trên

cỏ cùng nhau ngóng về bầu trời bao la nơi xa xăm, hai tiểu nha đầu cách khá xa

xa ngồi nói chuyện.

Tô Thanh Vãn trên tay ôm

một thanh kiếm, trên mặt che khăn màu trắng , trên người nàng quần áo nhung màu

trắng, giống như bạch y hiệp nữ trên giang hồ, mà Tô Thanh Nhã, bởi vì không

muốn làm cho người nhận biết thân phận từ trước , cho nên kể từ khi tới Tiêu

thành, nàng không có dùng cầm, mà chỉ đánh chế một cây chủy thủ cùng ngân châm

làm vũ khí, chủy thủ cùng ngân châm vừa là vũ khí, vừa là công cụ hành y, ban

đầu khi rơi nhai, cầm cùng ám khí khác cũng bị phá hủy, mặc dù có thể chế luyện

lại mìn nổ, nhưng nàng lại ko muốn đụng chạm đến đồ chơi đó nữa, bởi vì Huyền

Thiên tâm pháp của nàng đã đột phá tầng thứ hai, võ công của nàng đã rất lợi

hại, nên không cần dùng đến những thứ đó.

" Thanh Vãn, ngươi

nói xem chúng ta phải dùng phương pháp gì để chế tạo ra danh tiếng cho phụ

thân, đem phụ thân triệu hồi kinh thành."

" Ngươi nghĩ Hồi

kinh."

Tô Thanh Vãn ôm kiếm nhìn

nàng, Thanh Nhã đem đầu nhỏ tựa trên cánh tay, vẻ mặt cô đơn,

giống như con thỏ nhỏ điềm đạm đáng yêu, cử chỉ

giờ phút này nếu rơi vào trong mắt nam tử, chỉ sợ sẽ muốn đem nàng ôm vào trong

ngực hảo hảo an ủi một phen.

" ta nhớ

hắn."

Tô Thanh Nhã giọng nói

buồn buồn vang lên, nàng nhớ Nam Cung Diệp rồi, mặc dù đang ở Tiêu thành cái

gì cũng tốt, tuy nhiên không có hắn, chẳng qua trước mắt cần phải nghĩ một đối

sách, để cho phụ thân danh chánh ngôn thuận thăng quan điều vào kinh thành, như

vậy các nàng có thể cùng nhau vào kinh.

Đến lúc đó có cơ hội, gặp

mặt là khẳng định, nàng muốn nhìn một chút xem hắn có tốt hay không.

" Ngươi a, ban đầu

mạnh miệng nói ném một mình hắn ở

kinh thành, hiện tại đã nhớ rồi sao?"

Tô Thanh Vãn vươn ra một

cái tay gõ đầu Thanh Nhã, đáy lòng cũng không khỏi cứng lại, thật ra thì nàng

cũng nhớ hắn, nhưng vừa nghĩ tới An vương phủ còn có một ít nữ nhân, nàng liền

thu liễm tâm tư nhớ hắn, có lẽ nàng không có ở trong kinh, hắn sẽ sủng chút ít

nữ nhân trong phủ kia, như vậy nàng cùng hắn còn có kết quả thế nào đây?

" Ngươi không nhớ

hắn sao?"

Tô Thanh Nhã đẩy

đẩy Tô Thanh Vãn vẻ mặt

trêu chọc nàng ta, nàng mới không tin đâu, đừng tưởng rằng nàng không biết nàng

ấy thường xuyên nửa đêm không ngủ yên, thật ra thì thích một người bao nhiêu

năm làm sao nói thu lại là thu lại, chỉ bởi vì những nữ nhân kia thôi.

" Chúng ta cùng nhau

trở về thôi, lần này nếu hắn vì ngươi nguyện ý đuổi những nữ nhân kia, dù sao

cũng không có sủng hạnh qua, thì ngươi trở về, ta cái gì cũng không nói, nếu

như còn giữ lại những nữ nhân

kia, dù muốn trở về, ta cũng không đáp ứng."

Tô Thanh Vãn ánh mắt có

chút mê ly, mơ hồ nghĩ tới, để cho hắn đuổi

những nữ nhân kia, làm sao có thể chứ, đầu tiên là Âu Dương Tình, nữ nhi của

Đại tướng quân, làm sao có thể bị đuổi đi đây? Nghĩ tới những thứ này thì nàng

liền phiền lòng, dứt khoát cái gì cũng không nghĩ: "Lan Nhi chuẩn bị làm

sao trợ giúp phụ thân để được triệu hồi về kinh thành?"

" Phụ thân chính là

quá mức chính trực rồi, hắn thật là quan tốt, người như thế tuyệt đối là phúc

của triều đình, nhưng bởi vì bình thường không nịnh bợ người khác, không tặng

lễ vật cho tiểu nhân vân vân, cho nên những người đó mới chèn ép hắn, khiến cho

hắn phải ở loại địa phương này, thật ra thì hắn ở chỗ này đã ba năm rồi, theo

lý cũng nên Hồi kinh, ta nghĩ gần nhất nên chế tạo cho phụ thân một chút thanh

thế, tỷ như thổ phỉ, giặc ngoại xâm, còn có đám người Lâm Phong quốc thỉnh

thoảng quấy rầy biên cảnh của chúng ta, nhất nhất trừng phạt, phen này hành

động xuống tới, ta nghĩ triều đình nhất định sẽ chú ý tới phụ thân , đến lúc đó

liền thuận lý thành chương Hồi

kinh."

“ tốt, kế tiếp phải làm

cái gì, chúng ta nhất định phải gia tăng hành động."

Hai người nói ra ý định

rồi gật đầu, cách đó không xa hai tiểu nha đầu thật nhanh chạy

tới.

" Đại tiểu thư, Nhị

tiểu thư, phu nhân nói muốn ở am ni cô vì các tiểu thư cầu phúc ba ngày, để cho

các tiểu thư trở về trước."

Đối với hai nữ nhi này Tô

phu nhân thật ra rất yên tâm, biết các nàng không phải người bình thường, hơn

nữa còn có hạ nhân Tô phủ cùng tùy tùng đi theo, sẽ

không xảy ra chuyện gì .

Tô Thanh Vãn cùng Tô

Thanh Nhã vừa nghe thấy, liền đứng lên, phủi sạch một chút cỏ xanh dính trên

người, đang chuẩn bị đi vào cùng mẫu thân từ giả, thì tiểu nha đầu đó nói:

"Phu nhân nói nàng cùng lão trụ trì đã tụng kinh văn rồi, các tiểu thư

trở về đi, phu nhân dặn dò các tiểu thư cẩn thận chút, trên đường không thể ham

chơi, thẳng trở về phủ."

Hai người gật đầu, mẫu

thân thật đúng là hay xem các nàng như con nít ba tuổi rồi, bất quá trong lòng

hai người lại rất thoải mái, có người quan tâm mình là một loại phúc khí.

Tô Thanh Vãn cùng Tô

Thanh Nhã dẫn hai tiểu nha đầu đi thẳng ra khỏi chùa miểu, trước cửa rất nhiều

người bị hai hoa tỷ muội này hấp dẫn, Tô Thanh Vãn trên mặt bao phủ

cái khăn che mặt, lộ ra một cổ thần bí, thật giống như bạch y nữ hiệp làm cho

người ta mãi suy đoán, mà Tô Thanh Nhã, Tô phủ tiểu

thư, như một đóa hoa nhỏ trong nước, thần sắc nhàn nhạt, tư thái không tự ti

không kiêu ngào, càng phát ra sang quý, giống như một đóa Tuyết Liên trên núi

cao, làm cho người ta không dám khinh thường nửa phần, hai người kia hấp dẫn

tất cả lực chú ý của mọi người trước cửa chùa miểu, tiếng nghị luận vang lên.

" Tô tiểu thư càng

ngày càng đẹp."

" Thật xinh đẹp, lần

trước nghe nói nàng ấy ngã bệnh rồi, không nghĩ người hết bệnh lại đẹp hơn,

giống như Bồ Tát nương nương trong chùa miểu."

" đúng vậy a, Đúng

vậy a. Ta cũng vậy nghĩ như vậy mà, bên người nàng là ai

vậy?"

Lên xe ngựa Tô

Thanh Nhã cùng tô Thanh Vãn hai người không khỏi khiêu mi, Thanh Nhã hừ lạnh,

nàng trở thành Bồ Tát nương nương hồi nào, mà Thanh Vãn nhịn không được

bệc cười lên, tiểu nha đầu ở cửa

cũng cười ngã trái ngã phải , xe ngựa rời đi chùa miểu chạy xuống núi, sau đó

một đường chạy thẳng tới trong thành.

Trên đường cái, lúc này

đang ồn ào không nghỉ, có người khóc rống, có người tức giận, còn có dân chúng

đứng xem náo nhiệt vây quanh, ngăn trở đường lớn, xe ngựa Tô phủ ngừng

lại, nhất thời đi không qua, lúc này người nào mà đi chú ý xe ngựa Tô phủ , chỉ

để ý phía trước, người càng

tới càng nhiều, cũng không

biết xảy ra chuyện gì, Tô Thanh Nhã quay đầu vén rèm nhìn một cái, nàng có chút

không kiên nhẫn, liền phân phó nha đầu Tiểu Hoàn xuống xe xem xét xảy ra chuyện

gì.

Hai tiểu nha đầu cũng đi

xuống, khoản thời gian một nén hương liền bò lên xe bẩm báo.

" Đại tiểu thư, Nhị

tiểu thư, là biểu thiếu gia lại đi ra ngoài làm cái chuyện ngu ngốc gì

đó?"

Vẻ mặt Tô thanh nhã cùng

Tô Thanh Vãn không hiểu, Tiểu nha hoàn lập tức nhớ tiểu thư bây giờ

đã không phải là tiểu thư trước kia, tự nhiên đối với vị biểu thiếu gia

này không hiểu rõ ràng lắm, phu nhân cũng không ưa bọn họ, cho nên vẫn ít lui

tới.

" Vị biểu

thiếu gia này là nhi tử của cô cô tiểu thư, bởi vì ỷ vào lão gia là Tri Phủ

Tiêu thành, hơn nữa hắn là nhà giàu mới nổi, bình thường đặc biệt háo sắc, vừa

nhìn thấy nữ nhân xinh đẹp liền không thể bỏ qua, mặc dù chỉ có hai mươi mốt

tuổi, nhưng trong phủ nghe nói đã có một vợ mười ba thiếp rồi, ngày hôm nay có

một thanh lâu nữ tử từ kỹ viện chạy ra, dung mạo hết sức dễ nhìn, tú bà đang

dẫn người rượt lại đây, thì đụng với biểu thiếu gia, hắn thoáng mốt cái liền

nhìn trúng nàng kia sau đó cùng tú bà nói muốn chuộc thân cho nàng mang về phủ,

nàng kia biết biểu thiếu gia, nên chết sống không đi, hiện đang gây ồn

ào?"

Tô Thanh Nhã vừa nghe,

biểu thiếu gia này cùng thân thể này của mình có quan hệ, cho nên không muốn để

ý tới, nhưng mà nghĩ đến cô gái kia, cũng có chút ít ý chí mạnh mẽ, nếu mình

đúng lúc gặp phải, cũng không nên bất kể, nàng nhíu mày nhìn Thanh Vãn bên

người “ tỷ tỷ, ngươi xem?"

" làm nữ nhân tội gì

làm khó nữ nhân."

Tô Thanh Vãn nói liền dẫn

đầu xuống xe ngựa, Thanh Nhã đi theo phía

sau, tiểu Hoàn gấp gáp kêu lên: “tiểu thư, người đừng xuống xe, thiếu gia sẽ

khi dễ người."

Tô Thanh Nhã con ngươi

chợt lóe ánh sáng lạnh, thì ra là biểu thiếu gia kia đối với biểu muội cũng

động tâm tư, tốt, hôm nay nàng sẽ cho hắn biết tay.

Hai người vừa xuống xe,

liền có người nhận ra Tô Thanh Nhã, đã sớm mở ra một con đường, thỉnh thoảng có

nhỏ giọng nghị luận.

" đây là Tô tiểu thư

sao? Thật là đẹp a, Tô tiểu thư thật không giống như lúc trước, trước kia nàng

là người rất người nhát gan."

" Đúng vậy a, nhìn

qua thật không giống với lúc trước, không biết nàng xử lý chuyện này như thế

nào."

Trong lúc gười khác nhỏ

to, mấy người các nàng đã đi tới tận cùng bên trong, một đám gia đinh vây quanh

thành một vòng tròn, làm thấy không rõ lắm người ở bên trong, không biết là gia

đinh nào thấy được Tô Thanh

Nhã trước liền kêu một tiếng: "Biểu tiểu thư."

Ở Tiêu thành, Tô Thanh

Nhã là người nổi tiếng, cha nàng là Tri phủ đại nhân, nàng giống như công chúa

của đất này, tự nhiên rất nhiều người biết nàng, giờ phút này có người vừa gọi

đám gia đinh lập tức tách ra, liền lộ ra tình huống bên trong, một nữ nhân mập

mạp, trên mặt bôi phấn thật dầy, đôi môi tô như máu đỏ, khẽ há miệng ngâm miệng

làm người ta sinh chán ghét, lúc này vừa nhìn thấy Tô Thanh Nhã xuất hiện, đã

sớm buông cô gái trên mặt đất ra, vung tay lên phất phất chiếc khăn tay nhỏ,

cười đến thịt béo trên mặt run run.

" Đây không phải là

Tô tiểu thư sao? Tiểu nhân tham kiến Tô tiểu thư."

Cô gái kia vốn vẫn quỳ

rạp trên đất, người đầy vết thương, vừa nhìn thấy Tô Thanh Nhã xuất hiện, giống

như thấy được cứu tinh tới, bắt được chân Tô Thanh Nhã kêu

lên: "Tô tiểu thư, ngươi cứu ta,

ngươi cứu ta" .

Cô gái này giống như con

ngựa chết bỗng nhiên sống lại, nhưng có chút ít dân chúng bên người, vừa nhìn

thấy không khỏi tiếc hận, lại có người nói vang lên.

" Tô tiểu thư trước

giờ là một người nhát gan sợ phiền phức , làm sao sẽ giúp được cho nàng."

" đúng vậy, nghe nói

nàng còn bị chuột hù dọa khóc, cũng đã bị Triệu thiếu gia đùa giỡn, nghe nói

Triệu thiếu gia thấy không có chút - ý vị, nên mới bỏ qua cho nàng."

Mỗi người một câu, làm cô

gái đang nắm chân Tô thanh nhã lực đạo

trong tay liền có chút ít buôn

lõng, tuy nhiên vẫn không có bỏ ra, ít nhất như vậy nàng cảm giác vẫn có một

tia hi vọng, nàng không muốn gả vào Triệu phủ, Triệu Hữu Tài

căn bản là sắc quỷ, ỷ vào cha của hắn có mấy đồng tiền dơ bẩn, cường đoạt nữ

nhân, nàng từ kỹ viện chạy đi, cũng không muốn nhảy đến hang sói khác, nếu có

chết cũng sẽ chết ở trên đường cái này.

Lúc này, kẻ định cướp

người cũng nhìn sang, vừa thấy Tô Thanh Nhã, thân thể liền mềm nhũn, ánh mắt

không động được, một đôi mắt vừa đen vừa trắng, hoàn toàn đứng tròng, trong

lòng mơ hồ nghĩ tới, biểu muội làm

sao mà có chút không giống với lúc trước vậy, đúng rồi nghe nói nàng sinh

bệnh, bây giờ càng đẹp hơn trước, mẹ a, thật đẹp, trong phủ không

có bất kỳ nữ nhân nào so được với nàng, nhìn xem ánh mắt vừa to vừa sáng, thật

giống như một hồ nước vừa sâu vừa rộng, nhìn lỗ mũi kia, ngạo nghễ ưỡn lên cực

kỳ cá tính, cái miệng nhỏ nhắn đỏ au , trên người mặc la quần phớt hồng tựa như

một đóa tường vi, lửa đỏ kiều diễm, làm người ta muốn ngắt lấy , Triệu Hữu Tài

thấy biểu muội, đã sớm đem nữ

nhân trên mặt đất đá đi, chẳng những trong

mắt là thần sắc tham lam, ngay cả nước miếng cũng đều chảy ra.

“Biểu muội, ngươi đã đến

rồi, biểu ca nghe nói ngươi bị bệnh, hai ngày nay đang muốn đi Tô phủ thăm

ngươi, không nghĩ gặp lại ngươi ở chỗ này rồi, thật sự là quá tốt."

Vừa nói Triệu Hữu Tài

liền muốn tiến lên kéo tay Tô Thanh Nhã, lúc này người vây xem ánh mắt cũng

trợn ngược , nhìn hết thảy trước mắt, Tô Thanh Nhã luôn luôn nhát gan nhu

nhược, Tiêu thành rất nhiều người biết đến chuyện này, nghe nói đã từng bị vài

công tử nhà khác đùa giỡn mà không dám lên tiếng, thật là bôi nhọ danh tiếng

của cha nàng.

Bốn phía im lặng không

một chút thanh âm, mọi người trông mong, muốn nhìn bộ dạng Tô Thanh Nhã sợ hãi.

Bất quá cánh tay Triệu

Hữu Tài muốn nắm không thành công, bởi vì hắn vừa vươn ra liền có một thanh

kiếm đẩy tay của hắn ra, hắn ngẩng đầu mới nhìn thấy cô gái che mặt phía sau Tô

Thanh Nhã, hắn mất kiên nhẫn kêu

lên: "Ngươi là ai?"

Tiểu Hoàn lập tức đi tới

cười híp mắt mở miệng: "Đây là

nghĩa nữ mà lão gia cùng phu nhân mới nhận, Đại tiểu thư Tô Thanh Vãn."

Trước đây Tiểu Hoàn cũng

sợ vị biểu thiếu gia này, bất quá nàng đã nhiều lần xem qua Đại tiểu thư luyện

công, còn mang theo kiếm nữa, Đại tiểu thư là người có bản lãnh, cho nên nàng

mới không sợ.

Triệu Hữu Tài vừa nghe

lời này, trên mặt liền có chút ít khó chịu, một nghĩa nữ cũng dám ngăn chặn hắn

, hắn vung tay lên liền hất văng thanh kiếm đó khinh thường mở

miệng: "Một nghĩa nữ thì có quyền hạn gì, đây chính là biểu muội của

ta."

Tô Thanh Vãn vừa nghe lời

của hắn, con ngươi chợt lóe, cổ tay run lên, bảo kiếm còn chưa ra khỏi vỏ, đã

uốn lượn như rắn trực tiếp xông tới, hướng về phía mặt hắn đánh một phen, Triệu

Hữu Tài lập tức sưng mặt sưng mũi rút lui mấy bước, không nghĩ tới cô gái này

không hài lòng liền động thủ, không khỏi nổi giận, quát gia đinh phía sau ra

lệnh: “đánh."

Người vây xem vừa nhìn

thấy đánh nhau, đã sớm rối rít lui về phía sau, thoáng một cái thối lui đến bên

rìa, đường cũng trở nên trống trải, lộ ra thật to một mảnh địa phương, những

gia đinh kia nơi nào dám động thủ, đây là thiên kim tiểu thư của Tô phủ , bọn

họ có mấy lá gan a, trong lúc nhất thời hắn nhìn ta, ta nhìn ngươi, ai cũng

không động thủ.

Lúc này thanh âm của Tô

Thanh Nhã vang lên: "Tỷ tỷ, ngươi làm cái gì vậy?"

Giọng nói thanh thúy dễ

nghe, thật giống như Hoàng Oanh gáy hát, mới nghe thấy đều cảm thấy toàn thân

sảng khoái, nhìn lại thấy trên mặt nàng nở nụ cười nhợt nhạt, hướng về phía

Triêu Hữu Tài ngoắc ngoắc.

Bốn phía đường phố ,

những người đó vừa nhìn thấy động tác này của Tô tiểu thư, đều cảm thấy đáng

tiếc, Tô tiểu thư này đầu óc không tốt à, làm sao không dạy dỗ Triệu Hữu Tài,

lại đem mình hướng trước mặt hắn mà câu dẫn, đây không phải đang nhân từ với

sài lang sao?

Mọi người đang suy nghĩ,

thì Triệu Hữu Tài sớm đã quên đau , vô cùng tiêu sái đi qua, trong lòng tính

toán, sau khi về nhà, lập tức kêu quản gia đem thiếu phụ luống tuổi có chồng

hưu đi, cưới biểu muội làm chánh thê, nghĩ tới Tô Thanh Nhã trước mặt, hắn cười

híp mắt giống con chó đang lấy lòng: "Biểu muội?"

Tô Thanh Nhã cười gật

đầu, thân thể xoay mình bay lên không, thanh âm thanh duyệt lần nữa vang

lên: "Tỷ tỷ, nên làm như vậy."

Tiếng nói của nàng vừa

dứt, một chân như gió lốc, đá thẳng vào h* th*n Triệu Hữu Tài, đặt chân vừa

chuẩn vừa độc, chỉ trong nháy mắt, bầu trời Tiêu thành liền vang lên một

trận tiếng thét như giết heo, sau đó thì

không có một tí thanh âm nào nữa, bị đá trúng hạ thể Triệu

Hữu Tài trực tiếp ngất đi, người vây quanh

xem ngây người, gia đinh Triệu gia ngây người, tú bà cùng quân nô lại càng ngây

người như phỗng, chỉ có Đinh Đương mang vẻ mặt sùng kính, người này là nữ hiệp

a, đúng là mục tiêu trong cuộc đời của nàng a.

Tô Thanh Nhã một cước đá

xong, ưu nhã phủi phủi tay, thật giống như không có chuyện gì sau đó nhìn về

phía gia đinh Triệu phủ: "Còn không mang thiếu gia nhà các ngươi trở về

trị liệu, giữ lại làm gì?"

Đám người nhất thời ồ

lên, tất cả mọi người phục hồi tinh thần lại, đây là Tô tiểu thư sao? Mới vừa

rồi là Tô tiểu thư ư, thật là một cước lăng không lợi hại, thật là một cước

cuồng vọng a, Triệu Hữu Tài bây giờ

sợ là đã đoạn tử tuyệt tôn rồi, bất quá nghe nói Triệu phủ đã có hậu nhân, xem

ra người nầy, sớm nên có người dạy bảo mới tốt.

Tô Thanh Nhã cũng không

thèm nhìn tới những người đó, trực tiếp đi tới, vươn tay cho Đinh Đương, kéo

nàng đứng lên, gọi Tiểu Hoàn đứng cách đó không xa phân phó: "Cho vị tú bà

này một lượng bạc, ngày mai đem khế ước chuộc thân của Đinh Đương đưa đến

Tô phủ "

Đám người lại bị sát đánh

lần nữa, ngây người hồi lâu, một lượng bạc chuộc người, vị tiểu thư này không

biết giá thị trường phải không , hay là không biết cách dùng bạc, một

lượng có thể mua đầu heo, sợ rằng mua heo cũng không đủ a, nhưng đây là người

sống sờ sờ a.

Tú bà phục hồi tinh thần

lại, xông qua khóc gào lên: "Tô tiểu thư a, Tô tiểu thư, ngươi cũng không

thể ăn thịt người như vậy , nha đầu này ít nhất phải làm năm trăm lượng bạc ,

nào có một hai lượng như vậy."

Tô Thanh Nhã nghe xong,

đưa tay lên cầm một lượng bạc của Tiểu Hoàn :

"Không cần sao? Vậy thì khỏi đi."

Sau đó quay đầu nhìn tú bà

bằng ánh mắt lạnh lẻo tựa như một cây đao: " Ngươi to gan lớn mật thật,

dám ở bên đường buôn bán người, có biết triều đình nghiêm cấm tư nhân buôn bán

nhân khẩu hay không, không chính xác là tư mua tư bán, các ngươi thế nhưng dám

can đảm bên đường làm ra chuyện này, còn có nhiều nhân chứng như vậy, quan

trọng nhất là một người con nhà đàng hoàng vì vậy mà bị thương nặng, xem ra

chuyện này phải đưa cho phủ nha thẩm tra xử lí."

Tiếng nói của àng vừa

dứt, tú bà cùng thủ hạ quân nô một phân tiền cũng không cần, nói cái gì cũng

không nói, trực tiếp bỏ chạy, đám người vây xem coi như hoàn toàn bị khuất

phục, Tô tiểu thư quá trâu rồi, thật là làm cho người ta nhìn với cặp mắt khác

xưa a, một cước đá xuống đoạn tử tuyệt tôn người ta, còn không tốn một phần

tiền liền đem người từ trong tay tú bà yêu tiền như mạng dẫn đi ra ngoài.

Tô Thanh Nhã cùng Tô

Thanh Vãn mang theo Đinh Đương cùng hai tiểu nha đầu lên xe ngựa, một đường

hướng Tô phủ mà đi.

Trên đường cái đám người

từ từ giải tán, có hai người đứng ở phía sau, một người trong hai kẻ đó lớn lên

mê người, y phục màu lam tà mị, trong tay còn cầm một cây quạt màu bạc, hai mắt

hiện lên ánh sáng quỷ dị, quay đầu một bên hỏi người qua đường : “vị tiểu thư

mới vừa rồi là người của phủ nào?"

" Nữ nhi Tô tri phủ

- Tô Thanh Nhã" Người nọ nói xong liền đi xa, nam tử áo lam khóe môi nở

một nụ cười điên đảo chúng sanh, vừa thu lại chiết phiến, vừa nhẹ lẩm bẩm:

"Tô Thanh Nhã, có ý tứ."

Phía sau tên thủ hạ cẩn

thận mở miệng: "Chủ tử, chúng ta đây là?"

" Ở trọ."

Bọn họ chẳng qua là tùy

tiện đi dạo một chút, đang muốn ra khỏi thành, không ngờ lại gặp được một người

thú vị như vậy, tương đối cùng hắn có duyên, tại

sao hắn lại bỏ qua đây? Tô Thanh Nhã, có đủ tư cách làm nữ nhân của Âu Dương

Dật ta đây.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.