Độc Y Vương Phi

Chương 77: Quyển 2 - Chương 77


Ngày hai mươi tám tháng

ba, đại thọ năm mươi của Hạo Vân đế, hôm nay cả kinh đô An Giáng thành rất náo

nhiệt, chẳng những là phủ của các hoàng tử, mà ngay cả những quan to trong

triều, ai cũng mượn cơ hội này hướng hoàng đế để tỏ vẻ trung thành, sáng sớm,

trên đường của bá tánh bình dân cực kỳ náo

nhiệt, hương xa bảo mã qua lại không dứt, tửu lâu trà tứ lại càng có rất nhiều

khách nhân, họ tụ tập ở một nơi để nghị luận xem hôm nay nhà ai sẽ dâng tặng lễ

vật gì, ai sẽ có những món bảo vật kỳ lạ vân vân, không khí bị khuấy động lên

náo nhiệt dị thường.

Bầu trời xanh vạn dặm,

không có một đám mây, trời xanh thẳm, thật giống như một mảnh gấm màu lam, làm

cho người ngắm nhìn nó thấy lòng khoan khoái vui vẻ.

Tề vương phủ cũng không

khẩn trương giống như các nhà khác, vẫn yên lặng bình thảng như ngày thường,

nên làm cái gì thì làm cái đó, nếu muốn có cái gì khác lạ, thì chỉ có ở Liên

viện, bên trong từng trận thanh âm líu ríu không ngừng bay ra ngoài.

Dưới hành lang ở bên

ngoài lan can, một loạt mấy nữ tử đang mặc quần váy màu đỏ, loại này quần váy

này là đặc chế, đai lưng ôm, tay áo rộng, thật dài và thướt tha khi múa, tựa

như những đoá hoa hồng, nghiên lệ tuyệt đẹp.

Màu đỏ là tượng trưng cho

cát tường, rất thích hợp với quang cảnh ngày hôm nay.

Những tiểu nha đầu này có

bao giờ vào hoàng cung, ra mắt hoàng đế đâu, cho nên bây giờ không khỏi kích

động, líu ríu nói chuyện không ngừng, lúc này Phượng Lan Dạ đã dùng xong đồ ăn

sáng, từ bên trong đi ra, theo phía sau là Diệp linh, Diệp linh đang ôm Lục ỷ

cầm, hai người trực tiếp đi tới trên thềm đá, nhìn tám tên hồng y nha hoàn đứng

bên dưới.

Phượng Lan Dạ thần sắc

nhàn nhạt nhìn lướt qua họ, những nha đầu này đều là nha đầu bên trong Liên

viện, tính tình thế nào nàng đều biết, đã trãi qua tỉ mỉ tuyển chọn ra.

"Hôm nay tiến cung,

các ngươi chỉ cần đem vũ đạo phát huy tốt là được, không cần phải khẩn trương,

biết không?"

"Dạ, Vương

Phi."

Mọi người đáp lời, rồi an

tĩnh lại, đồng loạt nhìn Phượng Lan Dạ đứng ở trên cao, hôm nay Tiểu Vương phi

mặc một bộ y phục màu trắng ngà, bên hông thắt dây lưng màu bạc có thiêu đoá

Thiên Diệp Hải Đường, phía trước còn tinh tế buộc thêm sợi băng,

theo từng bước đi ưu nhã của nàng, bay múa trong gió, trên đầu nàng vấn búi tóc

công chúa, nơi đó cắm một cành trâm ngọc bích có cờ tua, cờ tua có góc cạnh,

dưới ánh mặt trời lấp lánh tạo ra những vòng cung ánh sáng lấp lánh, mờ ảo đến

nói không ra lời, dung nhan nàng thanh tuyệt nghiên lệ, cái trán cao lộ ra anh

khí bức người, nhưng đôi mắt lại càng sâu u vạn phần, nàng chỉ cần tùy ý liếc

một cái, liền làm cho lòng người có cảm giác bị đè nén, đúng là người trời sinh

khí chất hơn người.

"Cuẩn bị lên đường

đi."

Phượng Lan Dạ ra lệnh một

tiếng, sau đó dẫn đầu đi ra ngoài, trên con đừng u kính chạm mặt một thân ảnh

cao ráo, cẩm bào màu tím, cao quý và mang theo phong phạm vương giả, tư thái ưu

nhã chậm rãi đi tới, ống tay

áo rộng đung đưa, thật giống như đám mây mây mù bao quanh núi xanh, màu tím vốn

là màu sắc cực kỳ kén chọn người mặc, nhưng khi khoác lên trên người hắn, lại

rất phù hợp, dường như trời sanh màu sắc này chỉ để dành cho hắn.

Cao quý, hào phóng , ưu

nhã, còn mang theo chút sắc bén đèn nén mà không phát ra.

Đợi đến khi hắn đi tới,

mọi người chỉ cảm thấy quanh mình thật giống như bị một tầng băng bao phủ, cảm

giác đè nén khiến người khác không dám tùy tiện ngẩng đầu nhìn, mặc dù biết hắn

mang theo một loại cao nhã không nhiễm bụi trần, nhưng cường thế áp bách lòng

người vẫn đồng thời đập vào mặt họ, khiến cho mấy tên nha đầu phía sau thở cũng

không dám thở mạnh, khẩn trương cúi đầu

mà đứng.

Phượng Lan Dạ quay đầu

quét nhìn phía sau một cái, rồi phân phó Diệp linh: "Các ngươi đến phía

trước đi, tất cả đều lên xe ngựa chờ."

" Dạ, Vương

Phi."

Diệp linh lĩnh mệnh, vung

tay lên, phía sau tám nữ tử toàn bộ đi theo Diệp linh ra ngoài.

Hôm nay tám tên vũ công

này, cầm đầu chính là Hoa Ngạc, nha đầu này đối với khiêu

vũ cũng rất có thiên phú, cho nên Phượng Lan Dạ liền phân phó nàng làm người

dẫn đầu, chỉ huy đại cục.

Mắt thấy chín người bọn

họ đã rời đi, Phượng Lan Dạ ngửng đầu lên nhìn về phía Nam Cung Diệp.

" Vương gia, chúng

ta cũng đi thôi, thời gian không còn sớm, đoán chừng những nhà khác đã sớm đi

rồi."

Nam Cung Diệp híp lại đôi

mắt phượng, ánh sáng khiếp người nhẹ toả

ra ngoài, thanh âm trầm thấp vang lên: "Lan Nhi muốn hiến vũ cho phụ hoàng

sao?"

Phượng Lan Dạ ánh mắt tối

sầm lại, mím môi cười: "Có phải thế không? Vương gia hãy chờ xem thì sẽ

biết, ta nghĩ sẽ không làm cho Tề vương phủ mất thể diện ."

"Mất thể diện? Ta

không ngại."

Nam Cung Diệp nói lời này

đều là thật, năm trước hắn căn bản cũng không có tặng lễ vật, hôm nay tặng lễ,

xem như là có lòng rồi, chỉ sợ phụ hoàng đã rất vui mừng, cuối cùng năm nay

hắn đã tiến bộ hơn, cho nên có mất thể diện hay không cũng không sao cả, hơn

nữa tiểu nha đầu này nhất định sẽ làm nổi bật, cho nên hắn không lo lắng:

"Tốt lắm, chúng ta tiến cung đi."

Nam Cung Diệp vươn bàn

tay to ra rất tự nhiên nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Phượng Lan Dạ, Phượng Lan Dạ

cũng không cự tuyệt, hai người kẻ trước người sau đi ra ngoài.

Trước cửa Tề vương phủ,

những tiểu nha đầu kia đã lên xe ngựa, phía trước Vương Phủ còn có

một chiếc xe ngựa chuyên trách khác, Tích Đan dẫn mấy tên hạ nhân Vương Phủ,

đang cung kính đứng ở ngoài xe ngựa, vừa nhìn thấy Vương gia cùng Vương Phi

tới, vội cung kính cúi đầu: "Tham kiến

Vương gia, Vương Phi."

"Ừ."

Nam Cung Diệp gật đầu,

nhưng cũng không để ý tới người ở phía sau, lôi Phượng Lan Dạ cùng tiến lên xe

ngựa, rồi ra lệnh một tiếng: "đi thôi."

Đoàn người cuồn cuộn rời

đi Tề vương phủ, hai chiếc xe ngựa đi đầu, phía sau là mười mấy tên thị vệ cưỡi

ngựa theo, chạy thẳng tới hoàng cung.

Hôm nay ngày sinh của Hạo

Vân đế, dù đã sớm hạ chỉ tất cả đều tổ chức đơn giản, cho nên chỉ ở Gia Khánh

điện cử hành đãi tiệc, cũng không có cổ động cho phô trương, tham gia bữa tiệc

gồm có các đại thần trong triều cùng gia quyến , còn có hậu cung phi

tần, các nhà Vương gia hoàng tử, nên số người cũng không ít.

Xe ngựa vẫn chạy nhanh

hướng cửa cung, trước cửa cung đã có người xuống xe, phàm là quan to trong

triều đều không ngồi xe ngựa đi vào, phải tiếp nhận xong sự kiểm tra của Ngự

Lâm quân trong cung mới có thể đổi qua kiệu tiến vào cửa cung, về phần Vương

gia cùng hoàng tử thì không cần tiếp nhận những thứ thẩm tra này, họ có thể

ngồi xe ngựa tiến thẳng vào nội cung.

Cho nên xe ngựa Tề vương

phủ trực tiếp xuyên qua cửa

cung, chạy thẳng tới cửa nội cung, phía sau lưu lại những tiếng thở dài.

Trước cửa nội cung, tiếng

người ồn ào, tổng quản thái giám hậu cung dẫn một hàng hàng thị vệ

cùng thái giám ở trước cửa cung kiểm tra, đây là trạm kiểm soát thứ hai, đối

tượng được cẩn thận kiểm tra chính là những hoàng tử này long tôn này, hôm nay

bởi vì nhiều người phức tạp, để phòng ngừa xảy ra phong ba, cho nên những tên

thị vệ cùng thái giám trong cung không dám có nửa phần qua loa, đối với Vương

gia hoàng tử thì không dám kiểm tra, nhưng hạ nhân bọn họ mang đến , tất cả đều

phải kiểm kỷ, sau đó ghi danh vào trong danh sách, nếu như xảy ra chuyện gì,

Vương Phủ các nhà muốn chạy trốn trách nhiệm cũng không thoát được.

Nam Cung Diệp dìu Phượng

Lan Dạ xuống xe ngựa, chỉ thấy rất nhiều người đã đến, lúc này trước cửa cung

đã vắng lạnh rất nhiều, khi đoàn người bọn họ đi tới, tổng quản thái giám canh

giữ ở trước cửa vừa nhìn thấy Nam Cung Diệp, sớm đã dẫn người cung kính thỉnh

an.

"Chúng tiểu nhân

tham kiến Tề vương Gia, Tề vương phi."

Nam Cung Diệp thật cũng

làm khó hắn, vung tay lên: "Đứng lên đi, làm việc cho tốt."

"Dạ, Tề vương

Gia."

Phượng Lan Dạ mắt lạnh

liếc xuống, tổng quản thái giám hậu cung này cũng là vô cùng biết chuyện, xem

ra là ngươi có thể sử dụng, mặc dù tuổi không lớn lắm, nhưng khôn khéo nương

theo làn gió, biết thỉnh an Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ, sau khi vừa lui

đi đã đổi sắc mặt, thật tình nghiêm túc cẩn thận tra xét hạ nhân Tề vương phủ,

sau đó theo thứ tự ghi tên vào trong danh sách, đợi đến tất cả mọi chuyện xử lý

hoàn tất, Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ mới dẫn người đi vào cửa nội cung.

Phía sau tổng quản thái

giám kia càng phát ra nịnh hót cung kính: "Tiễn Tề vương Gia, Tề vương

phi."

Phượng Lan Dạ hừ lạnh:

"Thật là một kẻ nương theo chiều gió nịnh chủ."

Nam Cung Diệp lạnh lẻo

trầm thấp mở miệng: "Ở trong cung để sinh tồn xưa nay điều như vậy, Lan

Nhi không cần để ý."

Đoàn người xuyên qua cầu

nhỏ mái đình, thỉnh thoảng nhìn thấy ở

trong đó các cung nữ cùng thái giám, nơi nơi đều bận rộn, nhìn lại phía trước

cách đó không xa, chính là người An vương phủ đang đi tới, An vương phi Tư Mã

Vụ Tiễn thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn quanh, tựa hồ như đang tìm cái gì, vửa

thấy thân ảnh Phượng Lan Dạ, sớm dừng lại thân thể, quay qua An vương Nam Cung

Quân bên người nói cái gì đó, ánh mắt của Nam Cung Quân nhìn sang, trên mặt hắn

ánh sáng ôn nhuận như ngọc vẫn không giảm, người An vương phủ ngừng

lại.

Hai nhà vừa thấy mặt, Nam

Cung Quân cùng Nam Cung Diệp liền chào hỏi trước, sau đó hai nam nhân này vừa

nói chuyện đi ở phía trước, Tư Mã Vụ Tiễn cùng Phượng Lan Dạ đi ở phía sau, hai

nữ nhân cũng rất cao hứng, hiếm có trường hợp đi cùng nhau thế này.

" Tỷ cứ một mực chờ

muội đấy?"

Tư Mã Vụ Tiễn nhỏ giọng

nói, thật ra thì xe ngựa An vương phủ bọn họ

đã xuất phủ từ sớm rồi, bởi vì muốn đợi Lan Dạ, cho nên nàng phân phó phu xe

ngựa đi chậm lại, sau khi vào cung, nàng cũng rất chầm

chập tiêu sái , nhìn chung quanh, bởi vì nàng hiểu rõ cá tính Lan Dạ, biết nàng

không thể nào đi sớm, nên chỉ có thể trì hoãn, cũng may Nam Cung Quân rất chịu

phối hợp với nàng, cùng nhau thong thả đi, cuối cùng cũng đợi được người của Tề

vương phủ.

"Muội biết tỷ sẽ

chờ, cho nên hôm nay đi hơi sớm."

Phượng Lan Dạ quả

thật biết Tư Mã Vụ Tiễn sẽ đợi

nàng, cho nên buổi sáng hôm nay so với ngày thường đã dậy sớm một chút, nếu

không theo như cá tính của nàng, còn chậm hơn nữa kìa, hai người một lớn một

nhỏ lôi kéo tay, dẫn một đống

người phía sau cùng nhau hướng về Gia

Khánh điện mà đi.

Hiện tại Phượng

Lan Dạ mặc dù không có cao gầy như Tư Mã Vụ Tiễn, nhưng cũng đã ra dáng yểu

điệu thục nữ rồi, mặt mày như hoạ, đi tới chỗ nào đều rất làm người khác chú

ý, hơn nữa Tư Mã Vụ Tiễn lại là một mỹ nhân, nên hai người thật giống như hai

đóa hương sắc khác nhau nhưng đều rực rỡ.

Gia Khánh điện, là nơi

chuyên môn dùng để tổ chức yến tiệc ở trong cung, bên trong điện lúc này tiếng

người ồn ào, cực kỳ náo nhiệt, rất nhiều quan to trong triều cũng gia quyến đã

đến, ba người một nhóm, năm người một đám cùng nhau nghị luận, tiếng sau cao

hơn tiếng trước, náo nhiệt không dứt.

Người của Tấn vương phủ

cùng Sở Vương phủ đã sớm tới, đang bị người ta bao quanh vây vào

giữa, hình thành hai phái nhân vật rất rõ ràng.

Hai bên đại điện, bàn gỗ

hình chữ nhật được xếp thành hàng theo thứ tự, trên bàn đã bày biện bình hoa

ngũ sắc, trong bình cắm những đóa hoa kiều diễm, bên cạnh còn có khay đựng các

loại trái cây trân quý, rượu ngon thanh thuần, hương thơm xông vào mũi, ngoài

ra còn có các món thức ăn điểm tâm, chứa ở trong một hộp gỗ tử đàn khắc

hoa.

Cả đại điện, ngoảnh đầu

nhìn lại, tràn ngập đủ các loại màu sắc, đẹp như tiên cảnh.

Thanh âm lanh lảnh của

thái giám vang lên: "An vương đến, An vương phi đến."

"Tề vương đến, Tề

vương phi đến."

Trong đại điện, mâu quang

đồng loạt nhìn sang, rất nhanh liền có người đi tới, vây quanh An vương cùng Tề

vương để nói chuyện, Phượng Lan Dạ cùng Tư Mã Vụ Tiễn mặc kệ những người này,

đi tới chỗ ngồi vừa đi vừa nói chuyện, tiểu nha hoàn của Tề vương phủ cùng An

vương phủ , cũng tự giác tìm một góc mà đứng.

Trong Gia Khánh

điện, chảy tràn ngập các loại màu sắc, trăm hoa đua nỡ, nhìn lại một cái đẹp

không sao tả xiết.

Phượng Lan Dạ cùng Tư Mã

Vụ Tiễn chưa nói thượng hai câu nói, thì liền có người bao vây, hiện tại thân

phận của hai người các nàng là rất sang quý, cho nên những gia quyến của quan

trong triều, thì chỗ nào cũng nịnh nọt, nàng một lời ngươi một câu , toàn bộ

huyên náo không ngớt.

"Nghe nói An vương

phi cùng Tề vương phi rất đẹp, hôm nay vừa nhìn thấy quả nhiên danh bất hư

truyền."

"Đúng vậy a, đúng

vậy a, rất là lộng lẫy, tối nay trên đại thọ của hoàng thượng, có thể nói là mỹ

nhân chói mắt nhất."

Phượng Lan Dạ cùng Tư Mã

Vụ Tiễn nhìn nhau, hai người đều có chút phiền chán những nữ nhân này, cười đến

vẻ mặt nịnh hót dối trá, vừa nhìn liền biết nói không phải lời thật lòng, hai

người vốn định tránh ra, thì bỗng có

người chen vào.

"Phải không?"

Thanh âm này khí thế mười

phần, vừa nghe liền làm cho người ta không được tự nhiên, mọi người ngửng đầu

lên nhìn lại, chỉ thấy người vừa nói chuyện chính là Văn Tường công chúa mà

hoàng thượng sủng ái nhất, một thân hoa y Văn

Tường công chúa ngoài cười nhưng trong không cười nhìn những gia quyến của các

quan to trong triều, những nữ

nhân này lập tức thấy ngọn gió khác liền thay đổi phương hướng.

"Mặc dù An vương phi

cùng Tề vương phi rất chói mắt, nhưng so với công chúa , tự nhiên là hơi thiếu

một chút , Văn Tường công chúa và Văn Bội công chúa là sáng chói nhất tối

nay."

Phượng Lan Dạ nhìn những

kẻ mang sắc mặt bà tám này, tương đối phiền chán, lạnh lùng liếc bọn họ một cái,

vốn định không rãnh đâu mà để ý đến, nhưng hết lần này tới lần khác Văn Tường

công chúa khuôn mặt mang theo ý cười ngăn trở đường đi của hai người bọn họ.

"Hoàng tẩu, Văn

Tường vẫn một mực tìm người, sao người lại trốn tới cái chỗ này , đi, theo Văn

Tường đi nói chuyện một chút."

Nàng giống như cô bé đưa

tay lôi Tư Mã Vụ Tiễn định đi, Phượng Lan Dạ đạm mạc nhìn Văn Tường công chúa,

toan tính của nữ nhân này nàng nhìn một cái là biết được, thì ra muốn lôi Tư Mã

Vụ Tiễn đi để cô lập nàng thôi.

Phượng Lan Dạ biết thì Tư

Mã Vụ Tiễn tất nhiên cũng sẽ biết, sắc mặt trầm xuống, liền rút tay về nhàn

nhạt mở miệng: "Công chúa, yến hội sắp bắt đầu rồi, hay là đến chỗ ngồi

đi."

Nàng xoay người lại chuẩn

bị cùng Phượng Lan Dạ đi tới chỗ ngồi của mình, Văn Tường công chúa luôn luôn

tâm cao khí ngạo, vốn từ đáy lòng vẫn xem thường Tư Mã Vụ Tiễn, nhưng nàng ta

là hoàng tẩu của mình nên đành chịu, mới vừa rồi nàng làm thế vì muốn cô lập

Phượng Lan Dạ, mới cư xử với Tư Mã Vụ Tiễn đúng mực và khách khí, ai ngờ nữ

nhân này lại không thèm cho nàng mặt mũi, nghĩ vậy sắc mặt không khỏi trầm

xuống, đôi mắt từng đợt sóng ánh sáng lạnh dâng lên bắn về

phía Tư Mã Vụ Tiễn, thanh âm liền chìm đi vài phần.

" hoàng tẩu?"

Một ít nữ nhân nịnh nọt

đang vây xem ở bên người, trước mắt cũng không tỏ rõ thái độ gì, tuy vậy họ vẫn

có lòng muốn xem náo nhiệt, nhưng lại không có can đảm đành lặng lẽ lui về

phía sau một chút.

Hôm nay vẫn là ngày sinh

của Hạo Vân đế, Phượng Lan Dạ không muốn làm cho Văn Tường gây náo loạn bừa

bãi, liền quay đầu nhỏ giọng với Tư Mã Vụ: "Công chúa đã nói vậy, tỷ cứ đi

theo nàng ta đi, tỷ làm chị dâu cũng cần phải như thế."

Ai biết tiếng nói nàng

vừa dứt, kia Văn Tường cũng không thèm mang ơn, ngược lại càng buồn bực thêm,

khóe môi vẽ ra nụ cười châm chọc, khinh thường mở

miệng.

"Quả nhiên là vật

họp theo loài a."

Bên này đang nói chuyện,

thì phía sau lại có tiếng bước chân vang lên, chỉ thấy Tấn vương phi Lâm Mộng

Yểu cùng Sở Vương phi Tô Nghênh Hạ đã dẫn một bang phu nhân đi tới, đúng lúc

nghe được câu nói của Văn Tường công chúa, Lâm Mộng Yểu liền lấy khăn che miệng

mà cười, run rẩy như một bông hoa xinh đẹp nơi u cốc.

"Muội muội, đây là

tất nhiên , cho nên ngươi cần gì vì những thứ người không đáng giá mà làm cho

mình tức giận chứ, đừng quên ngày hôm nay là đại thọ của phụ hoàng, chúng ta

hay là ngồi vào chỗ của mình đi, phụ hoàng sắp đến đó."

Văn Tường vừa nghe lời

nói của Lâm Mộng Yểu tựa hồ cũng biết được trước mắt không thể tiếp tục giằng

co, liền trợn mắt nhìn Tư Mã Vụ Tiễn cùng Phượng Lan Dạ một cái, rồi xoay người

đi theo phía sau Lâm Mộng Yểu , những người khác tự nhiên cũng theo sát hai

nàng.

Lúc này, tổng quản thái

giám hậu cung đã đi đến, chỉ huy thái giám đem mọi người đưa tới chỗ ngồi riêng

của mình, hoàng thượng cùng các nương nương sắp tới.

Trên đại điện, mọi người

an vị xong, chỗ ngồi của các hoàng tử thì ở trên cao, sau đó theo thứ tự mà xếp

hàng xuống, trong triều thì bắt đầu từ nhất phẩm đại quan cùng gia quyến, sau

đó là các đại quan cùng gia quyến khác, như thế đi xuống, Gia Khánh điện rộng

lớn như thế nhưng xa xa nhìn lại một cái rốt cuộc bóng người cũng đông nghịt.

Ngay giữa đại điện trãi một tấm thảm màu đỏ sang quý, có thêu bức hoạ long

phượng trình tường, hết sức mỹ lệ.

Tề vương phủ cùng An

vương phủ chỗ ngồi nằm cạnh nhau, cho nên Phượng Lan Dạ nghiên thân thể cùng Tư

Mã Vụ Tiễn nói chuyện, bỗng nhiên trước cửa đại điện vang lên tiếng hô lớn của

thái giám.

" hoàng thượng giá

lâm."

" Mai Phi nương

nương giá lâm, Nguyệt phi nương nương giá lâm, Hoa phi nương nương giá lâm,

Chiêu Nghi nương nương giá lâm, Miên phi nương nương giá lâm."

Xếp ở vị trí cuối cùng

chính là một Tân phi tử mà hoàng thượng vừa sủng ái - ngũ phẩm tần, mọi người

đang tò mò, thì nghe thái giám bẩm báo

xong, tất cả đều đồng loạt đứng

dậy, cúi đầu, bất quá khóe mắt thỉnh thoảng liếc qua, phần lớn mọi người đều

nhìn xem Miên phi nương nương đến tột cùng là ai.

Đi đầu chính là Hạo Vân

đế, một thân Minh hoàng long bào, đầu đội kim quan, khí thế uy nghiêm, ánh mắt

sắc bén, hào quang trải rộng, chỉ một ánh mắt đã làm cho mọi người phải cẩn

thận từng li từng tí, vị hoàng đế này cũng không phải là người bình thường,

chẳng những hiếu dũng thiện chiến, hơn nữa tinh thông mưu lược, lại càng vô

cùng giỏi về suy đoán lòng người, cho nên Thiên Vận hoàng triều mặc dù sóng

ngầm quỷ dị bốn phía, động tay động chân, nhưng chân chính đối mặt với vị hoàng

đế này, mọi người cũng đàng hoàng cẩn thận, không dám khinh thường.

Một thân minh hoàng Long

bào, uy nghiêm lạnh lùng, nhưng đi bên cạnh hoàng thượng, không phải là Mai Phi

nữa, mà là một vị nữ tử bao phủ cái khăn che mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt, quyến

rũ động lòng người, ánh mắt thật giống như một hồ nước trong xanh, một đầu tóc

đen tựa như thác nước xoã xuống, vừa đi vừa chuyển động, dáng điệu thướt tha

nhiều vẻ, cao sang mềm mại mà đáng yêu, nữ tử này quả thật là trời sanh vưu

vật, xem ra hoàng thượng rất thích vị phi tử

này rồi, mọi người đều suy đoán như vậy, nhìn lại mấy vị nương nương ở phía

sau, sắc mặt đều âm u, tựa hồ rất mất hứng, đây cũng là chuyện hợp tình hợp lý,

từ xưa nay nữ nhân thất sủng, phần lớn đều ghen ra mặt.

Hạo Vân đế dẫn đầu ngồi

xuống, mấy người phi tần phía sau tất cả đều ngồi vào chỗ của mình, lúc này

hoàng thượng mới không nhanh không chậm mở

miệng.

" Cùng ngồi xuống

đi."

" tạ ơn phụ hoàng (

hoàng thượng )."

Mọi người rối rít ngồi

xuống, lúc này nhạc trúc đã vang lên, ngoài cửa đại điện có người mặc quần áo

khiêu vũ của cung đình, vũ cơ chậm rãi đi vào, trong lúc nhất thời giống như

nhiều con bướm bay tán loạn, làm người ta hoa cả mắt, không kịp nhìn, bất quá

mọi người nào có lòng dạ mà xem những thứ này vũ đạo, chỉ chú trọng vào nữ

tử bao phủ khăn che mặt đang ngồi ở bên cạnh Hạo Vân đế, quan hệ của hai

người rõ ràng vô cùng thân ái,

xem ra tất cả đều là sự thật, hoàng thượng quả nhiên mê luyến vị nữ tử này.

Phượng Lan Dạ mắt lạnh

nhìn tất cả mọi chuyện ở phía trên, sau đó làm như không có chuyện gì xảy ra

cầm lấy đôi đũa ngọc, gắp lấy một khối điểm tâm nhẹ nhai rồi từ từ nuốt, cũng

không thèm xem ca múa, bên cạnh Nam Cung Diệp quan tâm nghiên nửa người qua hỏi

thăm: "Nàng không sao chớ"

Vừa rồi hắn thấy Văn

Tường gây khó khăn cho các nàng, hắn vốn định qua giải vây, nhưng sau đó cũng

không có bước qua.

Phượng Lan Dạ cười lắc

đầu, nàng có thể có chuyện gì, rượu ngon thanh thuần, ca múa mừng cảnh thái

bình.

Một khúc kết thúc, trong

đại điện, vũ cơ cung đình lui xuống, lúc này lễ nghi quan của hộ bộ tiến

lên đứng ở ngay giữa đại điện, cung kính cẩn thận mở

miệng: "Hôm nay là ngày đại thọ của hoàng thượng, ngô hoàng nhân từ anh

minh, không muốn tổ chức phô trương tất cả nghi lễ đều đơn giản đi, hiện tại

bắt đầu lễ quỳ bái hoàng thượng."

Lễ nghi Quan lời nói vừa

rơi xuống, xoay mình dẫn đầu quỳ xuống, trong đại điện, mọi người đều đứng dậy,

bao gồm các vị hoàng tử Long Tôn, còn có mấy vị hậu phi bên người hoàng thượng,

tất cả đều đứng dậy, ngay giữa đại điện rộng lớn, theo vị trí thứ tự, nhất

tề quỳ xuống lạy.

"Chúc hoàng thượng

phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn, hàng năm có hôm nay, hàng tháng có ngày

này."

Bên trong Gia Khánh điện,

tiếng hô vang thành một mảnh, mọi người dập đầu liên tiếp ba cái, Ngô Vân đế

mặt mũi đã ôn hòa mấy phần, chậm rãi phất

tay: "Tất cả đứng lên đi."

Mọi người lần lượt đứng

dậy, đi về chỗ ngồi của mình.

Lễ nghi quan của hộ bộ

một lần nữa đi tới giữa đại điện, quét mắt các vị hoàng tử cùng đại quan trong

triều một cái, thanh âm trầm hữu lực vang lên: "Bây giờ là các vị hoàng tử

cùng các vị quan viên dâng tặng lễ vật mừng thọ."

Lễ nghi quan nói xong,

liền lui xuống về chỗ ngồi.

Hạo Vân đế ngồi trên cao

híp lại con ngươi, quét một vòng, cuối cùng đưa ánh mắt rơi vào trên người Nhị

hoàng tử Tấn vương Nam Cung Trác.

Thái tử đã qua đời, Tấn

vương là con trai lớn nhất, tất nhiên hắn nên bắt đầu trước, Tấn vương Nam Cung

Trác trên gương mặt hiện lên nụ cười tà mị, chậm rãi đứng lên, quét mắt nhìn

mọi người một cái, cuối cùng mỉm cười mở

miệng: "Nhi thần ghi nhớ lời dạy bảo của phụ hoàng, mọi việc lấy dân làm

đầu, cho nên hôm nay quà tặng của nhi thần là Kim Chi Ngọc tuệ."

Nam Cung Trác tiếng nói

dứt, hạ nhân của Tấn vương phủ ở phía sau, liền mang một hộp lễ vật đi ra, bước

tới chính giữa đại điện, mọi người nhìn lại, thấy hộp gấm đó cũng không có kỳ

lạ, chỉ hoa lệ một chút mà thôi, không biết Kim Chi Ngọc Tuệ đến tột cùng là

vật gì?

Chỉ thấy hộp gấm mở ra,

trong hộp là một nhánh kim quang lập lòe cùng với cây lúa màu xanh bằng ngọc,

Tấn vương Nam Cung Trác đi tới, cầm lấy cành kim quang lập lòe kia, nội liễm

trầm ổn mở miệng: "Màu vàng

của cành kim quang ngụ ý Giang Nam nhất mạch lúa mì, vụ mùa thu hoạch năm nay

tràn đầy màu vàng, tựa như cả vùng đất bao phủ một tầng màu vàng óng

ánh."

Nam Cung Trác nói xong để

xuống cành kim quang kia, lại cầm lấy cành bông lúa xanh ngọc, chậm rãi mở

miệng: "Bông lúa màu xanh biếc này tượng trưng cho mùa thu hoạch lúa nước

tốt nhất năm nay, nhi thần đã nhận được tin tức, năm nay các nơi thu

hoạch có thể nói một mảnh trúng mùa, cho nên lễ vật này mới gọi là Kim Cành

Ngọc Tuệ, hôm nay đại thọ của phụ hoàng, nhi thần chúc phụ hoàng khỏe mạnh

trường thọ, hơn nữa chúc Thiên Vận hoàng triều vạn dân tề nhạc, thiên hạ vĩnh

viễn Thái Bình."

Lễ vật của Tấn vương phủ

có thể thấy có một phong cách riêng, Nam Cung Trác vừa về tới chỗ ngồi, liền

nghe được trong đại điện vang lên tiếng vỗ tay như sấm, những đại thần trong

triều kia, không khỏi phụ họa gật đầu, tiếng đồng ý vang thành một mảnh, ngồi

trên cao Hạo Vân đế hài lòng gật đầu, đôi mắt sắc bén sâu không lường được kia

hiện lên vẻ ôn nhuận hiếm thấy, ngồi ở hoàng đế bên người không xa, Mai Phi

nương nương vừa nhìn thấy thần sắc của hoàng thượng, cuối cùng cũng lộ ra khuôn

mặt tươi cười.

Lễ vật của Tấn vương phủ

được thu nhận, tiếp theo là lễ vật của Nam Cung phủ, Tam hoàng tử Nam Cung Tiếp

luôn luôn làm việc khiêm tốn, không có ý với bất kỳ đảng

phái tranh giành nào, xưa nay hắn chỉ yêu âm luật, cho nên đối với đại thọ của

phụ hoàng, lễ vật cũng vô cùng đơn giản, lễ vật Nam Cung phủ dâng lênh nghênh

đón một mảnh thở dài, nhưng hoàng thượng cũng không có mất vui, sắc mặt không

đổi lệnh cho người ta nhận xuống, lúc đến phiên Sở Vương phủ, Phượng Lan Dạ

không khỏi nở nụ cười, ngồi ở bên người nàng Nam

Cung Diệp lập tức chú ý đến tâm tình vui vẻ của nàng, nhỏ giọng mở miệng.

"Lan Nhi, nàng đã

làm cái gì?"

Hắn chỉ biết hôm đó, nàng

đã động tay động chân, nhưng không biết vật kia là cái gì?

Phượng Lan Dạ mở trừng

hai mắt, cười nhẹ mở miệng: "Xem rồi sẽ biết."

Nói xong liền không để ý

tới Nam Cung Diệp nữa, vẻ mặt mang ý cười nhìn Sở Vương Nam Cung Liệt đang đứng

ở ngay giữa đại điện, chỉ thấy hạ nhân Sở Vương phủ đã mang ra một hộp dài

khoản mười hai thước, làm cho rất nhiều người ngắm

nhìn, mọi người thỉnh thoảng nghị

luận, không biết Sở Vương phủ năm nay tặng lễ vật gì, năm ngoái bọn họ đoạt

được ngôi vị đầu, năm nay chắc sẽ không đoạt lần nữa chứ.

Sở Vương Nam Cung Liệt vẻ

mặt đầy ý cười, mặt mày cuồng ngạo, tựa hồ có chút tự hào, nhìn về phía Hạo Vân

đế trên cao.

"Đây là trời giáng

kỳ vật, nhi thần không dám tự mình làm của riêng, nên lập tức phái người ra roi

thúc ngựa đưa vào Cung, để hiến

tặng cho phụ hoàng."

"Trời giáng kỳ

vật?"

Trong điện một mảnh nghị

luận vang lên, rất nhiều đại quan trong triều đều cố sức duỗi dài cái cổ, muốn

nhìn xem đến tột cùng là vật gì, Phượng Lan Dạ vẫn ngồi không nhúc nhích, khóe

môi treo cười lạnh bộ dạng đang xem kịch vui, một bên Tư Mã Vụ Tiễn quét nhìn

trong điện một cái, không có hứng thú với bọn người kia, nhưng đối với vẻ mặt

Phượng Lan Dạ thì có chút hứng thú, liền nghiên người qua hỏi thăm: "Ngươi

biết đó là món đồ gì không?"

Phượng Lan Dạ hất hất

cằm, ý bảo Vụ Tiễn nhìn xem, lúc này người của Sở Vương phủ đã mở ra cái hòm

gấm.

Một con rồng phỉ thuý

hình dạng bay lên không dài khoản mười một thước (TT:

ta không biết rõ một thước bao nhiêu mét nên giữ nguyên văn), trong

suốt xanh biếc, loang loáng như mặt đầm, vừa nhìn cũng biết là thứ tốt, một

khối phỉ thúy lớn như vậy, chưa nói đến việc nó có phải là kỳ vật trời ban hay

không, chỉ riêng khối phỉ thúy thôi cũng đã là bảo vật hiếm thấy của thế gian,

huống chi nó được điêu khắc tinh tế tỉ mỉ như thế, nên một lúc nhất thời trong

đại điện mỗi người đều có một phản ứng khác nhau.

Có người cao hứng, có người

buồn bực, có người tức giận khó chịu.

Tấn vương Nam Cung Trác

vừa rồi còn thật cao hứng, đến khi thấy bảo bối của Nam Cung Liệt vừa hiện

thân, lập tức âm ngao vô cùng, chẳng lẽ hôm nay lại là lễ vật của Sở Vương phủ

đứng nhất, càng nghĩ càng không cam lòng, tại sao những thứ tốt đều bị hắn

giành trước.

Trong đó những đại thần

thuộc phe Sở Vương , khen không dứt miệng.

Hạo Vân đế nhếch môi, lộ

ra nụ cười hiếm thấy, trong con ngươi sâu u hiện

lên hứng thú , mắt không nháy không chớp nhìn con rồng phỉ thuý kia.

Phượng Lan Dạ mắt lạnh

nhìn tất cả, từ xưa nay hoàng đế cho dù khôn khéo cơ trí hơn nữa, chỉ sợ cũng

chạy không thoát quyến rũ của những kỳ vật mang điềm báo trước, Nam Cung Liệt

thật là có tâm tư a, nếu không phải mình đã động tay động chân, chỉ sợ hôm nay

lễ vật của hắn đúng là hạng nhất, nàng nghĩ đến việc hắn lợi dụng mình, khóe

môi lên nụ cười.

Tối hôm đó, nàng đã bỏ

một chút đan dược trên mình con rồng, đan dược này có màu đỏ , khi gặp nhiệt

thì chảy ra, không biết ngọc long phun ra chất lỏng màu đỏ, thì Hạo Vân đế sẽ

tức giận như thế nào?

Phượng Lan Dạ đang nghĩ

đến nhập thần, ở một bên đại điện đã có người kêu lên.

"Ngọc long chảy

máu."

Một lời rơi xuống, cả

điện biến sắc, không khí yên lặng chết chóc, vừa rồi Nam Cung Liệt một thân

ngạo khí lập tức sắc mặt đại biến, tái nhợt thành một mảnh, hắn cẩn thận đi qua

xem xét, quả thật nhìn thấy trong miệng của ngọc long chảy ra dòng chất lỏng

màu đỏ, thật đúng là như ngọc long đang hộc máu, hắn lập tức liền nghĩ đến

thích khách đêm hôm đó xông vào Sở Vương phủ, không ngờ người đó đã động vào

ngọc Long này, vậy mà lúc trước hắn vẫn nghĩ không ra, thích khách kia đến tột

cùng là muốn làm gì? Không ngờ một người thông minh tài trí như hắn lại phạm

phải sai lầm này, cuối cùng là người phương nào đã động tay động chân, Nam Cung

Liệt phịch một tiếng quỳ gối trên đại điện, con ngươi tàn bạo, lạnh lùng quét

nhìn về phía mấy hoàng tử trên điện, ánh mắt hoài nghi hết lần này đến lần khác

xẹt qua bọn họ, nhưng trong miệng vẫn thành khẩn với hoàng thượng.

"Nhi thần đáng chết,

xin phụ hoàng thứ tội, nhi thần đáng chết."

Ngồi ở trên cao Nguyệt

phi vốn đang đắc ý, xảy ra tình huống lúc này kịch liệt hoảng hốt, không khỏi

từ chỗ ngồi trên cao chạy xuống quỳ gối trên đại điện cùng Nam Cung Liệt, buồn

bã mở miệng.

"Xin hoàng thượng bỏ

qua cho Liệt nhi một mạng, hết thảy đều là lỗi của thiếp thân, xin hoàng thượng

tha thứ."

Trong điện tình huống lập

tức thay đổi, vừa rồi xảy ra biến hóa long trời lỡ đất, các hoàng tử công chúa

đều biến sắc, tuy nói Sở Vương phạm sai lầm, không liên quan đến người khác ,

nhưng nếu như hoàng thượng trách tội xuống, chỉ sợ cũng không có kết quả gì

tốt, cho nên trong đại điện, trừ tiếng thở ra không còn một chút tiếng

vang nào khác.

Hạo Vân đế ngồi ở trên

cao con ngươi híp lại, quét mắt nhìn hai mẫu tử Nguyệt phi ở dưới điện, tựa hồ

như không quá để ý, phất phất tay.

" hôm nay là đại thọ

của trẫm, cần gì khẩn trương như vậy, Liệt nhi cũng chỉ là một mảnh hảo tâm,

trẫm cũng không tin đây là thần vật trời ban, hãy đứng lên đi."

Sở Vương Nam Cung Liệt có

chút khó tin, vốn tưởng rằng mình khó thoát kiếp nạn, không nghĩ tới lại không

có chuyện gì, cuối cùng hắn thở phào nhẹ nhõm, đưa tay đỡ mẫu phi đứng dậy,

thân là phi tử của hoàng thượng, Nguyệt phi hiểu rõ hoàng đế hơn Nam Cung Liệt

nhiều, mặc dù Hạo Vân đế mặt ngoài một mảnh nhu hòa như không có chuyện gì,

nhưng e rằng đáy lòng đã nổi giận, Liệt nhi lần này chỉ sợ là công dã tràng

rồi, bất quá giữ được một mạng vẫn quan trọng hơn, nên nàng cũng không dám nói

thêm gì nữa, kế tiếp không khí căng thẳng hơn rất nhiều.

Tiếp theo là đến phiên An

vương Nam Cung Quân, Nam Cung Quân không nói lời nào, nhìn về phía Tư Mã

Vụ Tiễn, Tư Mã Vụ Tiễn và hắn cùng nhau đứng lên, cung kính mở

miệng.

"Phụ hoàng đại thọ,

bất kể kỳ trân dị bảo như thế nào đều khó lọt vào mắt của phụ hoàng, nhi thần

vì tỏ tâm ý, đã tự mình thêu một bức hoạ, xin phụ hoàng ngắm thưởng."

Tư Mã Vụ Tiễn vung tay

lên, người An vương phủ ở phía sau chạy vội lên, kéo ra một màn cẩm tú, dài năm

thước, chiều rộng hai thước, một cái nhìn lại, nơi nơi núi sông thanh tú, giang

sơn gấm vóc, bên bờ có người làm ruộng dệt vải, trong sông có người giăng lưới

đánh cá, phía dưới có bốn chữ lớn màu đen, thiên hạ thái bình.

Bức tranh gấm thiêu vừa

mở ra, mọi người trên đại điện thỉnh thoảng gật đầu một chút, khen ngợi không

ngừng, không khí cứng ngắc mà lúc trước Liệt Vương mang đến cuối cùng cũng hòa

hoãn xuống, Hạo Vân đế vẻ mặt đã nhu hòa một chút, bất quá sâu trong đồng tử sự

âm u vẫn chưa giải toả.

Tề vương Nam Cung Diệp

thờ ơ nhìn hết thảy sự việc trong điện, sau đó nghiêng thân hỏi: "Nàng

định làm thế nào đây?"

Phượng Lan Dạ mím môi

cười, cũng không để ý tới hắn, lúc này mảnh gấm thiêu của đã An vương phủ bị

thu vào, đến phiên Tề vương phủ bọn họ, năm trước Tề vương phủ cũng không có

tặng lễ vật, nên mọi người cũng không có hi vọng gì, nhưng lúc này Nam Cung

Diệp đã đứng lên.

Tề vương Nam Cung Diệp

luôn luôn ru rú trong nhà, bí hiểm, hôm nay lại công khai làm nhân vật nổi bật,

nên trong đại điện nhiều thiếu nữ tử nhìn đến ngây người.

Tề vương quả nhiên là mỹ

nam tử hiếm thấy trong thiên hạ, hai đầu lông mài tuấn tuyển bức người, giở tay

nhấc chân tự phát ra ánh sáng rực rỡ, kích động lòng người.

Nhưng mà nhìn qua hắn rất

lạnh khốc, làm cho người ta không dám nhìn nhiều.

Phượng Lan Dạ chậm rãi

đứng lên, cũng không nhìn người bên

cạnh, ngửng đầu lên nhìn về phía Hạo Vân đế, chậm rãi mở miệng: "Đại thọ

của phụ hoàng, Tề vương phủ cũng chuẩn bị hạ lễ, xin phụ hoàng vui lòng nhận

cho."

Phượng Lan Dạ một lời rơi

xuống, lập tức có người đem đàn đưa tới.

Tin đồn Tề vương

phi cầm kỹ nhất tuyệt thiên

hạ, đáng tiếc rất nhiều người cũng chưa từng được nghe qua, lần này vừa thấy,

mọi người không khỏi nhiệt tình dâng cao.

Tề vương phủ lấy Hoa Ngạc

cầm đầu dẫn thêm mấy tên tỳ nữ uyển chuyển đi lên, tám tên tỳ nữ mặc Hồng

Y đồng loạt đứng ở

ngay giữa đại điện, mọi người vừa nhìn, không biết Tề vương phủ định làm trò

gì, không khỏi nhỏ giọng nói thầm.

Phượng Lan Dạ đã ôm cầm

bước lên, hai gã thái giám mang ra cầm thai (bàn để cây đàn), bày ở ngay giữa

đại điện, Phượng Lan Dạ đặt cầm lên đó rồi ngồi ở ngay giữa đại điện.

Tiếng đàn mênh mông vang

lên, tám tên tỳ nữ bên người liền bắt đầu múa.

Ống tay áo nhẹ mỏng như

mây, bay, múa, nhúng, xoay tròn, cả điện nhuộm màu đỏ tươi.

Tiếng đàn réo rắt xa xa,

vang vọng ở trên đại điện.

Linh hoạt kỳ ảo dễ nghe,

thật giống như ngọc châu rơi vào cái khay, như tiếng suối réo rắc, mọi người

tựa hồ như đến một nơi có nhiều hoa thơm cỏ lạ chim hót líu lo.

Bỗng nhiên, trong đại

điện có nhiều loài hoa run rẩy, mấy bó hoa tươi trên bàn, rối rít bức khỏi cành

bay lên, nhắm giữa không trung mà phi, chậm chạp mà có tiết tấu.

Một, hai , ba .

Càng ngày càng nhiều,

người người nhìn thấy quang cảnh trước

mắt như thế, đều hứng thú mười phần, người chưa từng thấy qua cảnh tượng này,

thì ngay cả hít thở cũng khó khăn, đôi mắt mở lớn, tựa hồ rất khó để tin, tiếng

đàn này lại có thể khiến cho Hoa bứt ra khỏi cành, còn mang theo làn hương thơm

động lòng người.

Nhìn lại tiểu nha đầu

đang ngồi ngay ngắn ở trước đài cầm, thật giống như trích tiên cưỡi trên đoá

mây hồng sắc, toàn thân linh động, mặt mày trong sáng xinh đẹp tuyệt trần,

những ngón tay ngọc nhỏ và dài, uyển chuyển lướt trên dây đàn, hương thơm như

lan toả từ trên đầu ngón tay.

Mọi người chỉ cảm thấy

lòng ngực hít thở không thông, điều tuyệt đẹp nhất thế gian, cùng lắm cũng chỉ

giống thời khác này mà thôi.

Tấn vương Nam Cung Trác

con ngươi hiện lên sự tham lam, tiểu nha đầu này đáng lý phải là đồ của hắn mới

đúng, sao lại để cho Tề vương chiếm trước, hắn tuyệt đối sẽ không để cho Tề

vương đạt được, trong lòng dấy lên sự âm u khó lường

Sở Vương Nam Cung Liệt

lúc trước thập phần cao hứng, nhưng thời khắc này hắn có vẻ buồn bực phiền

lòng khó chịu.

Không nghĩ tới nha đầu

này càng ngày càng xuất sắc, càng ngày càng làm cho người ta dời không ra tầm

mắt, tương lai nhất định sẽ trở thành mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành, hoặc

là một nữ nhân thông minh tuyệt đỉnh .

Nhìn xem hoàng thượng

ngồi ở trên cao là biết, hoàng thượng khẽ nhắm mắt lại, tựa hồ giờ phút này

đang vì tiếng đàn và khung cảnh mà nàng mang lại khiến hắn thấy an nhàn.

Trong đại điện một mảnh

nhu hòa, không có một chút tiếng vang ầm ỹ.

Những cánh hoa trôi nổi

giữa không trung đã nhập lại thành hai trái cầu hoa rực rỡ, càng lúc càng lớn,

ánh mắt mọi người cũng theo sự chuyển động của nó càng lúc càng say sưa, không

biết kế tiếp còn khung cảnh hoành tráng kỳ lạ nào nữa.

Lúc này tiếng đàn đột

ngột trầm xuống, Một tiếng trống bong vang lên, Hoa cầu đột nhiên vở ra , cánh

hoa bay lả tả phiêu tán rơi xuống, tựa như một trận mưa hoa.

Cả điện mưa hoa rơi xuống

khắp nơi, những người xung quanh không tự chủ được mà đứng lên, ngẩn ngơ bất

động, trong mắt chỉ còn có những nữ tử mặc áo hồng vũ động như tinh linh.

Hết thảy thật giống như

trong giấc mộng.

Mọi người thậm chí nghi

ngờ bản thân đang nằm mộng.

Tề vương Nam Cung Diệp

loé lên vẻ kiêu ngạo cùng tự hào, khóe môi nở nụ cười hiếm thấy.

Gương mặt tuyệt mỹ luôn

luôn lãnh khốc, lúc này lại bao phủ một tầng ánh sáng, chảy tràn ngập các loại

màu sắc, thanh tuyệt động lòng người, đôi mắt thâm thúy không nháy không chớp

nhìn vào giữa không trung.

Một màn này làm sợ hãi

biết bao nhiêu người, ghen tỵ biết bao nhiêu người.

Giữa cơn mưa hoa từ không

trung đột nhiên rớt xuống một đôi câu đối ghi lời chúc, giống như được treo ở

giữa không trung vậy, chỉ thấy chữ viết trên tranh rõ ràng sắc nét, Hạc toán

thiên niên thọ, Tùng linh vạn cổ xuân. (TT: để ta tra

lại hai câu này rồi bổ sung sau vì thấy hơi là lạ nên phải xem lại bản tiếng

Trung đã)

Hôm nay thật là kỳ quan

xuất hiện, hai câu chúc cứ như vậy mà lơ lửng giữa không trung, mắt thấy tiếng

đàn đột nhiên thu lại, trên đại điện hoàn toàn rơi vào yên tĩnh, mà tám tên nữ

tỳ Hồng Y đã bày ra một thế đứng, Phượng Lan Dạ ở ngay giữa ôm cầm dựng thẳng,

lúc này Ngô Vân đế không nhịn được tán thưởng: "Thật là rất nổi bật, đương

thời chỉ có một."

Tám tỳ nữ cùng Phượng Lan

Dạ, mỗi người một tư thế, đoan đoan chánh chánh, bày ra một chữ thọ to đỏ tươi

rõ nét.

Hạo Vân đế tiếng nói vừa

dứt, đại thần hai bên đại điện không

nhịn được vỗ tay không ngừng vang động mà kéo dài, hôm nay đại thọ của hoàng

thượng , lễ vật của Tề vương phủ là nổi bật nhất, không nghĩ tới Tề vương luôn

luôn không tặng lễ, một khi tặng lại xuất chúng như vậy.

Lúc này ngay giữa đại

điện Phượng Lan Dạ vung tay lên, mọi người lui xuống, nàng vung tay một lần

nữa, hai bức tranh chữ từ không trung rơi vào trên tay của nàng, lập tức có

thái giám tiến lên nhận lấy.

Trong điện lần nữa vang

lên tiếng vỗ tay sôi nỗi, trong tiếng vỗ tay của mọi người, Phượng Lan Dạ ưu

nhã rời đi, đến bên người Nam

Cung Diệp.

Lúc này Tấn vương cùng Sở

Vương trong lòng đều rất sâu

hối hận, sớm biết nha đầu này có khả năng như thế, vì sao lại không công tặng

cho Tề vương Nam Cung Diệp.

Tam hoàng tử Nam Cung

Tiếp cũng tràn đầy cảm xúc, ngây ngốc nhìn về

hướng Phượng Lan Dạ đang ngồi, Bát hoàng tử Nam Cung Sâm thì tức giận trừng

mắt liếc mẫu phi của mình, nếu không phải mẫu phi không chịu giúp hắn, thì hiện

tại Lan Dạ đã là hoàng tử phi của hắn.

Trong điện, trừ những nam

tử, thì tất cả những nữ nhân kia đều đỏ mắt, không ngờ hôm nay tiểu nha đầu này

một lần nữa phóng ra tia sáng lớn vậy, hấp dẫn tầm mắt của mọi người, ngay cả

hoàng thượng cùng các đại thần cũng đối với nàng khen không dứt miệng, chỉ sợ

ngày mai cả An Giáng thành đều biết Tề vương phi là một mỹ nhân kinh tài tuyệt

diễm, là một nữ tử hiếm thấy trong thiên hạ.

Đám người Lâm Mộng Yểu

cùng Tô Nghênh Hạ luôn luôn tự cho mình rất cao, cũng không dễ dàng đem người

khác để vào trong mắt, lần này không ngờ hôm nay lại để cho nha đầu này cướp

đoạt hết quan vinh, lúc này trong lòng khó chịu như có vạn mũi kim đâm phải,

nhất là Tô Nghênh Hạ, ban đầu Sở Vương vốn đứng đầu, nhưng hết lần này tới lần

khác Tề vương phủ đã chiếm đầu khôi, điều này càng làm cho nàng căm hận vạn

phần.

Trừ hai cô gái này, thì

Văn Tường cùng Văn Bội công chúa không thoải mái nhất rồi, vì hôm nay tuy nói

là đại thọ của phụ hoàng, nhưng các nàng xuất hiện vì muốn xem một chút trong

triều có người nào là nhân tài xuất sắc để chọn lựa làm phu tế, nhưng hiện tại

nhìn lại một cái, tất cả mọi người trong điện đều nhìn chăm chú vào nha đầu

này, làm sao mà các nàng không căm hận được.

Phượng Lan Dạ a, Phượng

Lan Dạ, ngươi thật có bản lãnh cướp đi danh tiếng mà.

Văn Tường công chúa gương

mặt hết trắng rồi lại xanh, nàng vốn nhìn trúng Đại tướng quân Tây Môn Vân,

nhưng Tây Môn Vân cứ một mực nhìn nha đầu này, căn bản là không có nhìn nàng,

điều này làm cho nàng hận giết không được nữ nhân này, nhưng trong lúc này,

không phải là thời cơ tốt để nàng làm thế.

Các hoàng tử dâng tặng lễ

vật xong, kế tiếp là các đại thần trong triều, bắt đầu trước là thần tử tam

công (gồm có thái sư, thái phó, thái bảo), nhưng những thần tử này nào dám đoạt

đi vinh quang của các hoàng tử, cho nên đợt tặng lễ cũng có vẻ yếu kém hơn, Hạo

Vân đế đã có chút ít mệt mỏi, vung tay lên phân phó thái giám đem thọ lễ của

đại thần toàn bộ thu lại, kế tiếp chính là vũ khúc của cung đình, mọi người bắt

đầu ăn uống nói chuyện.

Ánh mắt của rất nhiều

người điều nhìn vào Phượng Lan Dạ, tối nay nàng là

một nhân vật truyện kỳ.

Nam Cung Diệp một thân

lạnh lẽo, quanh thân tiêu điều chết chóc, gương mặt tuấn dật xuất sắc lại càng

bao phủ dày sương lạnh, thấy người khác vẫn nhìn chăm chú vào Phượng Lan Dạ,

trong lòng của hắn rất khó chịu, cho nên giờ phút này thật giống như người khác

đã thiếu hắn mấy trăm vạn lượng vậy, nên trong lúc nhất thời không ai dám tới

đây nói chuyện.

Bên cạnh Tư Mã

Vụ Tiễn không quên chúc mừng Lan Dạ.

" Lan Dạ, chúc mừng

muội, hôm nay thọ lễ của Tề vương phủ đã đứng

đầu, còn được phụ hoàng khen ngợi nữa."

" Các ngươi cũng

không kém."

Phượng Lan Dạ gật đầu,

lời nàng nói rất thực lòng, lễ vật của An vương phủ rất có ý nghĩa, bất quá nhớ

tới lễ vật của Sở Vương phủ, Phượng Lan Dạ không khỏi buồn cười, sau đó ngửng

đầu lên nhìn về phía Nam Cung Liệt, thì vô tình chạm phải một đôi mắt sâu không

lường được.

Đáy mắt của Sở Vương Nam

Cung Liệt tựa hồ mang theo rất nhiều ý vị thâm trường, bất quá Phượng Lan Dạ

còn không có kịp nhìn kỷ, thì Nam Cung Diệp ở bên cạnh đã đưa tay lôi kéo nàng

nói chuyện.

" Lan Nhi, nàng nhìn

cái gì đấy?"

Phượng Lan Dạ quay người

nhìn lại, chỉ thấy trên ngũ quan tuấn dật của Nam Cung Diệp bao phủ sương lạnh,

trong đôi mắt sâu u kia lạnh giá không ngừng trải rộng, tựa hồ như có cái gì

sắp bộc phát vậy.

" Sao thế?"

Phượng Lan Dạ nhìn ra

người nầy đang tức giận, chẳng qua nàng không biết hắn giận cái gì, cau mày lấy

làm kỳ quái, đáng tiếc Nam Cung Diệp không nói gì, im lìm khó chịu, sau đó đem

một khối điểm tâm nhét vào trên tay của nàng: "Ăn cái này đi, không một tí

lại la đói."

"Một quái nhân

mà."

Phượng Lan Dạ bĩu môi,

sau đó cúi đầu ăn điểm tâm, ở bên cạnh Tư Mã

Vụ Tiễn nhìn thấy tình huống bên này, lập tức lòng dạ hiểu rõ, Tề vương đang

bực cái gì, bất quá nàng cũng không muốn vạch trần, vẫn thanh tao lịch sự ngồi ở

bên người Nam Cung Quân ăn điểm tâm, trong lòng âm thầm cao hứng.

Xem ra Tề vương rất thích

Lan Dạ, nên mới sinh hờn dỗi, chẳng qua là vì ghen thôi, đáng tiếc Lan Dạ cái

gì cũng không biết, nên làm cho Tề vương ăn bực bội, Lan Dạ thông minh như vậy,

tin tưởng rất nhanh sẽ từ từ hiểu ra, chỉ tiếc nàng ấy còn quá nhỏ, Tề vương

phải chờ đợi, hơn nữa còn phải đề phòng nhiều

người như vậy.

Sau bữa tiệc, hoàng

thượng đã mệt mỏi, liền dẫn mấy vị hậu phi lui xuống, tiết mục kế tiếp vẫn chỉ

nghe hí khúc thôi, hơn nữa buổi tối vẫn còn một tiệc rượu.

Thiên điện của Gia Khánh

điện, trên đài cao tạm thời đã bắt đầu hát xướng, mấy vị Vương gia, tam công

đại thần, lần lượt ngồi xuống, nhất nhất đều nhìn trên bàn, nhưng không biết có

mấy người đang thật lòng nghe hát, lại có bao nhiêu người trong lòng đang tính

quỷ kế?

Phượng Lan Dạ híp mắt lại

một chút, ngáp một cái, ngày hôm nay thức dậy sớm một chút, lúc nãy còn phải

đánh đàn nên giờ mệt mỏi rồi, nghe hí khúc hừ hừ nha nha này, nàng nửa điểm

hứng thú cũng không có, mà ở bên cạnh Nam Cung Diệp cũng không kiên nhẫn, bất

đắc dĩ mới ngồi vững, thật nóng lòng muốn bỏ đi.

Bất quá bọn người các

nàng cũng không có chịu tội lâu, liền có người đứng dậy đi tản bộ.

Tư Mã Vụ Tiễn nhìn Phượng

Lan Dạ một cái rồi cũng đứng lên, đưa tay kéo nàng: "Chúng ta đi ra ngoài

tản bộ một chút."

" ừ."

Phượng Lan Dạ đứng dậy

cùng Nam Cung Diệp chào hỏi một tiếng, liền dẫn Diệp linh cùng Hoa bồ đi theo

Tư Mã Vụ Tiễn ra ngoài, hai người cùng khỏi Gia Khánh điện, đứng trong hoa viên

cách đó không xa để ngắm hoa.

Trong vườn hoa, thỉnh

thoảng nhìn có bóng người qua lại, vì đại bộ phận cũng không muốn ngồi trong đó

nên chạy ra đây, ba người một đám, năm người một nhóm nói nói cười cười, ở bốn

phía vườn hoa đi dạo .

Bỗng nhiên cách đó không

xa có tiếng nói.

" Hôm nay Tề vương

phi có thể nói một thân toả hào quang, chẳng những hoàng thượng, mà nhiều người

ở trong điện cũng nhìn nàng không dời tầm mắt, may là nàng tuổi không lớn, nếu

không nhất định là họa thủy."

Một đạo thanh âm khinh

thường đột nhiên tăng âm điệu: "Nàng ta chính là một con hồ ly, còn nhỏ đã

biết dụ dỗ, chuyên phác câu mất linh hồn nam nhân."

Nữ nhân này thanh âm vừa

nghe đã biết là Tấn vương phi Lâm Mộng Yểu, Lâm Mộng Yểu sở dĩ tức giận, là bởi

vì phu quân mình cả bữa tiệc đều ở ngắm nhìn người đàn bà kia, hơn nữa vẻ mặt

còn mang tiếc hận, điều này không làm nàng khó chịu sao được, thật giống như có

cái gì đó đè nặng trong lòng, không thể để xuống được.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.