Độc Y Vương Phi

Chương 72: Quyển 2 - Chương 72


Âu Dương Thác lui xuống, trong thư phòng chỉ còn lại

hoàng đế cùng Tề vương Nam Cung Diệp.

Hoàng đế sắc mặt lãnh trầm, con ngươi lấp lánh ánh

sáng lạnh, thâm trầm không thể phỏng đoán, nhìn chằm chằm Tề vương Nam Cung

Diệp, chỉ thấy Nam Cung Diệp ngũ quan thanh nhuận, tuấn mỹ chính trực, thản

nhiên nhìn hoàng đế, toàn bộ không có nửa điểm gì không ổn, tựa hồ hắn đối với

những chuyện như vậy cho là đương nhiên.

" Diệp nhi, ngươi làm lớn chuyện như vậy ngươi

nói phải làm thế nào đây? Mặc dù Âu Dương tướng quân có sai, nhưng hắn vẫn là

hộ quốc lão tướng của Thiên Vận hoàng triều chúng ta, ngươi có thể nào mang

người tiến vào tướng quân phủ đem tất cả mọi người đánh chứ?"

" Phụ hoàng nói sai rồi, đường đường Tề vương phủ

chẳng lẽ thật sự mặc cho người khác khi dễ, nhi thần làm không được"

Nam Cung Diệp thanh âm ôn hòa như trước, bất quá ý tứ

trong lời nói cũng không có sự thoả hiệp.

Hạo Vân đế nhìn hắn, hơn nữa ngày mới cúi đầu, khoát

khoát tay "Lần sau đừng l* m*ng như thế nữa, lui xuống đi, phụ hoàng mệt

mỏi"

Nhi tử này cũng không bớt lo, hắn thật đúng là mệt a,

hoàng đế dựa vào phía sau nhuyễn tháp, khép hờ đôi mắt, không hề nhìn Nam Cung

Diệp nữa, Nam Cung Diệp cũng không có nói thêm cái gì, lặng lẽ lui xuống.

Buổi tối, thánh chỉ tới An vương phủ, An vương Nam Cung

Quân không nghĩ tới sự tình thế lại thuận lợi như thế, vốn hắn định uy h**p Âu

Dương Tình sẽ đem chuyện của nàng vạch trần ra, ai ngờ nữ nhân này thà chết

cũng không nguyện ý đi nói với hoàng thượng, cho nên chính mình giận dữ đi tìm

phụ hoàng, lại bị phụ hoàng cự tuyệt.

Âu Dương Tình khi biết Nam Cung Quân tiến cung, liền

quay về Âu Dương gia khóc lóc kể lể, tướng quân Âu Dương Thác luôn luôn yêu

thương nữ nhi, nghe được nữ nhi nói như thế, quả nhiên tức giận, không nghĩ tới

ngoài ý muốn lại giúp An vương hắn đạt được mong muốn.

Nam Cung Quân liền chuẩn bị xe ngựa, đi Tề vương phủ

đón Vụ Tiễn, hiện tại chính mình cuối cùng cũng làm được một việc không làm Vụ

Tiễn thất vọng, để cho nàng như ý nguyện trở thành An Vương phi.

Liên viện Tề vương phủ.

Bên trong phòng khách, Phượng Lan Dạ nắm tay Tư Mã Vụ

Tiễn "An vương đại khái sẽ lập tức đến đây, lần này quay về An vương phủ

đi, nhớ kỹ thân phận của ngươi, ngươi mới là An Vương phi, bên trong vương phủ

nên chỉnh đốn thì phải chỉnh đốn, nên thay đổi người liền thay đổi người, tuyệt

đối không thể có nửa phần mềm lòng, những người đó hay bắt nạt kẻ yếu, còn có

tiểu thiếp trong phủ, lần trước ta vốn định giáo huấn các nàng, bởi vì thời

gian cấp bách, lần này trở về, ngươi cũng phải chấn chỉnh nhiềi, đừng quên lòng

An vương đang ở trên người của ngươi, chỉ cần ngươi làm việc thản nhiên, đúng

lý hợp tình, không có gì phải sợ"

Phượng Lan Dạ vẻ mặt lạnh lùng, một bộ dáng lý lẽ hiển

nhiên để nói chuyện, một bên Hoa Ngạc cùng Diệp Linh hai người nghe xong vẻ mặt

hắc tuyến, trong lòng thầm niệm, may mắn Tề vương phủ nữ nhân gì cũng đều không

có, nếu không xét cá tính của tiểu Vương phi, khẳng định sẽ đem Vương phủ toàn

bộ diệt sạch sẽ.

Tư Mã Vụ Tiễn tâm tình trăn trở hết lần này đến lần

khác, thời khắc này nói cái gì cũng đều là dư thừa, vốn nàng cho rằng sẽ trợ

giúp tiểu nha đầu này, ai biết bởi vì sự mềm lòng của bản thân, hiện tại ngược

lại là nàng ấy trợ giúp mình, thiên ngôn vạn ngữ chỉ có thể hóa thành trầm mặc,

hai tay nắm chặt tay Phượng Lan Dạ, đã nhiều ngày nàng hiểu rõ, lần này quay về

An vương phủ, những nữ nhân ấy an phận thì bỏ qua, nếu không an phận, nàng

tuyệt đối sẽ không tha các nàng.

" Ừ, ta đã biết"

Vụ Tiễn cuối cùng gật đầu, ngoài phòng truyền đến âm

thanh của tiểu nha đầu "Tiểu vương phi, Tích quản gia đến, nói người An

vương phủ tới"

Quả nhiên tới nhanh như vậy, Phượng Lan Dạ nhẹ gật

đầu, An vương đối Vụ Tiễn là thật tình, thôi thôi thôi, trong hoàng thất có thể

có tình nghĩa nhường này đã là đáng quý, chỉ mong Vụ Tiễn sau này có thể được

thuận lợi một chút.

" Ừ, đã biết, nói cho hắn, chúng ta sẽ đi

qua"

Phượng Lan Dạ phân phó. Tiểu nha đầu lên tiếng trả lời

rồi đi ra ngoài, Phượng Lan Dạ nắm tay Vụ Tiễn, hai người đứng dậy, cùng nhau

bước ra ngoài, cẩn thận nói tiếp.

" Vận mệnh hai người chúng ta nhiều trắc trở, mặc

dù tránh né, chỉ sợ cũng tránh không khỏi, cho nên phải làm như thế nào, hãy

làm hết lòng, không cần phải tránh né"

" Ừ."

Vụ Tiễn nghe nàng nói, gật đầu, mấy đạo thân ảnh nhỏ

bé phản chiếu ở hành lang dài, ánh trăng mù mịt, gió đêm rét lạnh nhẹ thổi qua,

mọi người nhịn không được khẽ run, đêm đông trong trẻo nhưng lạnh lùng a.

Trong đại sảnh Tề vương phủ, Nam Cung Diệp cùng Nam

Cung Quân đang chờ đợi, hai người nói một ít chuyện triều đình, vì Nam Cung

Quân có chút không yên lòng, nên thỉnh thoảng nhìn quanh cửa, cho đến khi có

người đi đến, hắn đột ngột đứng lên, nhìn qua.

Phượng Lan Dạ di chuyển thân mình, bên cạnh Tư Mã Vụ

Tiễn đi ra theo, ngẩn ngơ nhìn Nam Cung Quân.

Mấy ngày không gặp, nhìn thấy Nam Cung Quân quả thật

tiều tụy không ít, không khỏi đau lòng, nàng vẫn rất yêu nam nhân này, liền đi

nhanh lên phía trước vài bước gọi một tiếng "Ngươi đã đến rồi?"

" Ừ"

Nam Cung Quân thấy Tư Mã Vụ Tiễn hoàn hảo vô khuyết,

sắc mặt cũng hồng nhuận, tâm tình trong lòng cuối cùng cũng buông xuống, vốn nghe

nói nàng bị thương, hắn đã muốn sang đây, bất quá vì lần lượt chờ tin tức của

phụ hoàng, để có được ý chỉ, hắn mới qua đây đón nàng hồi phủ.

" Ta đón ngươi quay về An vương phủ"

Hai người cùng nhau kéo tay quay đầu nhìn lại.

Trong đại sảnh, ánh sáng đèn lòng chiếu sáng rõ nét

khuôn mặt Phượng Lan Dạ, thanh tươi diễm

lệ, trên mặt nàng thiếu đi tầng hàn khí, làm cho nàng lúc này tựa như nữ hài tử

xinh đẹp hiền hoà, khóe môi có chút giống như vô ý cười, gật đầu "Trở về

đi, An vương hãy đối xử tốt với nàng"

Nam Cung Quân dìu Tư Mã Vụ Tiễn rời đi, Tư Mã Vụ Tiễn

cũng không nói gì, nói cảm tạ thì sẽ khinh nhờn một phần tâm ý của nàng ấy, cho

nên nàng sẽ đem phần tình nghĩa này chôn ở đáy lòng.

Phượng Lan Dạ chưa quên phân phó một tiếng "Tích

quản gia, tiễn An Vương gia An Vương phi xuất phủ"

"Vâng, tiểu Vương phi"

Tích quản gia đáp lời, nhanh chóng đi ra ngoài, trong

phòng, Phượng Lan Dạ chậm rãi quay đầu, nhìn Nam Cung Diệp trong đại sảnh,

khuôn mặt tinh tế như điêu khắc, lông mày hẹp dài, đôi mắt thâm thúy như hồ sâu

không thể dự đoán, âm u huyền bí, môi mỏng hướng về phía trước giương lên, tạo

thành một vòng cung duyên dáng, tựa tiếu phi tiếu, tuy rằng động tác rất đơn

giản, nhưng mà giống như nước suối nơi khe núi, thanh khiết vô cùng, thấm vào

ruột gan.

Nhưng đây chẳng qua chỉ là vẻ bề ngoài của hắn, chân

thật thì hắn thị huyết tàn nhẫn, như Tu La địa ngục, hắn đến tột cùng vì sao

phải cất dấu bộ mặt như vậy.

Phượng Lan Dạ suy đoán, sắc mặt nhiễm tầng âm trầm,

thanh âm biếng nhác của Nam Cung Diệp vang lên "Lan nhi nghĩ cái gì

đấy?"

Hiện tại hắn gọi nàng là Lan nhi, Phượng Lan Dạ cũng

không có phản bác cùng ác hàn như lúc đầu, nhưng vẫn có chút không quen, trong

lòng nàng biết rõ ràng, dù mình có kháng nghị cũng không có hiệu quả.

"Diễn kịch đã kết thúc, có phải nên hạ màn hay

không Vương gia"

"Vở kịch này chưa kết thúc, ngừng thì đâu có thu

hoạch gì, Lan nhi, chúng ta nên tiếp tục diễn?"

Nam Cung Diệp đuôi lông mày khẽ nhướng, vẻ mặt đầy

hứng thú, rõ ràng là một động tác đơn giản, lại tà mị vạn phần.

Phượng Lan Dạ vừa nghe hắn nói liền giận, sắc mặt tối

sầm, hai tay vòng quanh ngực, một thân chính khí nghiêm nghị.

"Nam Cung Diệp, diễn cái gì diễn, ngươi mơ đi, ta

thích sạch sẽ"

Nói xong buông tay đi ra ngoài, chỉ chừa cho Nam Cung

Diệp một cái bóng lưng tinh tế đầy ngạo khí, nam nhân bên trong phòng, trên ngũ

quan xuất trần hiện lên vẻ bất đắc dĩ, khẽ nói một câu "Ta cũng thích sạch

sẽ, không phải rất hợp nhau để diễn hay sao?"

Đáng tiếc không ai để ý tới hắn.

Phượng Lan Dạ ra khỏi phòng, dẫn Hoa Ngạc cùng Diệp

Linh trở về viện, ai biết vừa mới tiến vào, liền nghe được Ngân Ca hân hoan nói

"Gia tới, Gia tới"

Phượng Lan Dạ dưới chân như bị kiềm hãm, có cần khoa

trương như vậy hay không , biết tên kia thân thủ rất cao, nhưng chuyện này cũng

quá thể đi, rõ ràng nàng đi trước mà, nghĩ vậy liền nổi giận đùng đùng xông

vào, bên trong phòng khách dưới ánh đèn, không phải Nam Cung Diệp thì là ai,

hắn đang cho Ngân Ca ăn, Ngân Ca kia không biết có phải thời gian dài không

thấy được chủ tử hay không, nên kêu lớn một tiếng, rồi vừa ăn vừa kêu "Gia

tới, Gia tới"

Vừa nhấc đầu thấy Phượng Lan Dạ đi vào, lập tức đong

đưa cái đầu nhỏ.

"Tiểu Vương phi thật xinh đẹp a, tiểu Vương phi

thật xinh đẹp"

Nam Cung Diệp vừa nghe, khóe môi mĩm cười, nhẹ nhàng

gõ đầu Ngân Ca "Như thế nào có sánh bằng với gia không"

Phượng Lan Dạ trừng mắt nhìn một người một chim, còn

nói lời tâng bốc lẫn nhau lên làm thú vui, bất quá lúc này nàng cũng không công

phu thưởng thức phong tư hai người bọn họ, sắc mặt trầm xuống mặc kệ bọn họ,

phía sau Hoa Ngạc cùng Diệp Linh khom người mở miệng "Tham kiến Vương gia,

chúng nô tì đi xuống trước"

Nam Cung Diệp hơi nghiêng đầu nhìn, hai tròng mắt dưới

ánh đèn khẽ sáng, phát ra tia sáng lạnh u ám kinh người, và sâu không lường

được, quanh thân một tầng khí âm u, tựa như Tu La địc ngục, làm Hoa Ngạc cùng

Diệp Linh đánh một cái rùng mình, cảm thấy được, tuy rằng Gia đối tiểu Vương

phi nhu hòa, nhưng đối với người khác sẽ vĩnh viễn lạnh lùng như băng, Nam Cung

Diệp vung tay lên, hạ nhân phía sau Phượng Lan Dạ đều lui xuống.

Phượng Lan Dạ sắc mặt lạnh lại, các nàng chính là nha

đầu của nàng, nàng còn chưa cho phép, như thế nào liền đi, mặc dù muốn phát

tác, bất quá nàng biết, nếu lưu lại các nàng, Nam Cung Diệp cũng sẽ không tha

các nàng, cuối cùng đành bỏ qua, nghiến răng nhìn chằm chằm Nam Cung Diệp liếc

mắt một cái, rồi đi qua.

" Nói đi, đã trễ thế này, đến đây muốn làm

gì?"

" Ta muốn nghe đàn, ngủ không được"

Ở chỗ tối, đám người Nguyệt Cẩn cùng Nguyệt Hộc còn có

Thiên Bột Thần đều trừng mắt, sau đó mắt trợn trắng, nếu không phải chính tai

nghe được, thật đúng là không biết gia nhiều trò như vậy, ngươi nói muốn nghe

đàn thì nghe đàn đi, lại đi nói chính mình ngủ không được, hắn có thời điểm ngủ

không được sao?"

Bất quá trong phòng khách, Phượng Lan Dạ vừa nghe Nam

Cung Diệp nói, liền thu lại vẻ lạnh lẻo, thần sắc nhu hòa vài phần, chậm rãi đi

tới trước mặt Nam Cung Diệp.

"Quy tắc cũ, một khúc một vấn đề"

Nam Cung Diệp nheo con mắt, ánh sáng khiếp người lưu

chuyển, mê hoặc nhân đến cực điểm, đổi là một nữ tử khác chỉ sợ đã bị mê hoặc

ngất xỉu không biết trời trăng gì, đáng tiếc Phượng Lan Dạ hiện tại đã trở

thành thói quen, nàng đang suy nghĩ đến việc mình muốn hỏi.

"Tốt" Trong con ngươi tà mị của Nam Cung

Diệp hiện lên ngọn lửa thâm u, gật đầu.

Phượng Lan Dạ cuối cùng không nói thêm cái gì, quay

đầu mệnh lệnh Hoa Ngạc bên ngoài "Đem đàn của ta mang tới"

"Vâng" Vài âm thanh vang lên.

Hoa Ngạc cùng đám người Diệp Linh lui ra ngoài, có

người lấy đàn, có người nâng bàn, rất nhanh liền đem đàn mang tới, rồi lui ra

ngoài.

Trong phòng khách, Phượng Lan Dạ cũng không nhiều lời,

nhẹ nhàng tiêu sái đến trước cầm, ngồi xuống bắt đầu gảy đàn. Lúc nàng gảy đàn,

tao nhã động lòng người, cả người đắm chìm trong âm nhạc, tựa như cùng cầm hòa

làm một,

Nam Cung Diệp ngồi cách đó không xa, ánh mắt sâu thẳm,

thân mình hắn tựa lưng vào ghế ngồi, lúc này hắn cũng không còn lạnh lùng như

lúc trước nữa, mà mang theo chút đăm chiêu, lông mi dài đóng lại, dường như

đang chậm rãi thưởng thức cảm giác tinh tế trong đó, kỳ thật trong đầu hắn đang

suy tư.

Cầm của Lan nhi thực sự là nghe không ra có chỗ nào

huyền diệu, vì sao Thiên Bột Thần lại nói cầm của nàng là Âm sát cầm kỹ.

Âm sát tồn tại đã lâu, nhưng chỉ có nghe đồn đãi, cho

tới bây giờ cũng không có ai gặp qua, không nghĩ tới Lan lại tập được. Tuyệt thế

võ công tâm pháp hiếm thấy, được giấu ở Vân Phượng quốc sao?

Nam Cung Diệp một bên nghe đàn một bên suy tư, bất tri

bất giác, một khúc lại trôi qua.

Phượng Lan Dạ cũng không có dừng lại, tiếng đàn vừa

chuyển, lúc này đây âm điệu lên cao rất nhiều, tựa như vạn mã đạp sóng, lao

nhanh trên biển mây, càng giống như thập diện mai phục, mãnh liệt không thôi,

nghe đến lòng người xúc động, quanh thân huyết mạch đều tăng vọt lên.

Ngoài phòng khách, nhóm tiểu nha đầu trong Liên viện

đều đứng ở thềm đá chú ý lắng nghe, tựa như bị hóa thạch.

Chẳng những Liên viện, ngay cả tòa vương phủ, hành

lang, trong lối đi nhỏ, còn có trong các viện, tất cả mọi người đều đứng thẳng,

si ngốc nghe tiểu vương phi đàn, thật là quá tuyệt a.

Khó trách mọi người trong An Giáng thành đều nói tiểu

Vương phi cầm kĩ là thiên hạ nhất tuyệt, quả thật là danh bất hư truyền, ngay

cả bọn họ là người không hiểu về cầm, tựa hồ cũng có thể lãnh hội thâm ý trong

đó, đây mới là cảnh giới cao nhất của cầm kỹ

Một khúc trào dâng như vạn mã phi nhanh rất mau kết

thúc, Phượng Lan Dạ vốn dự định đàn tiếp , nhưng Nam Cung Diệp đã nghiêng mình

đứng lên, duỗi ra tay đè lại tay nàng.

Không phải là hắn không muốn trả lời câu hỏi của nàng,

mà là đau lòng tay nàng.

Một khúc khí thế này đã hao tổn rất nhiều lực nơi tay,

chỉ sợ tay nàng đã bị thương, lại có muốn đàn tiếp nữa sao.

Nam Cung Diệp lật tay nàng lại, quả nhiên có nhè nhẹ

điểm hồng, lây dính trên đầu ngón tay, nháy mắt, vẻ mặt Nam Cung Diệp trầm

xuống, quanh thân hàn khí lãnh liệt, tiếng nói ám trầm mang theo mấy phần sắc

bén.

"Lần sau không được như thế phải yêu quý chính

mình. Nếu còn như vậy, ta sẽ tức giận, từ nay về sau ngươi sẽ không được đàn

nữa"

Hắn bá đạo nghiêm túc nói, khóe môi nhếch lên lạnh

lẽo, rõ ràng có thể thấy được trong lòng hắn quả thật rất giận, bất quá Phượng

Lan Dạ lại cảm thấy trong lòng thật cao hứng, nam nhân này là thật lòng quan

tâm nàng, nàng có thể cảm nhận được, người tốt kẻ xấu nàng vẫn phân biệt được,

nàng chỉ hồ đồ, hắn vì sao đối với nàng tốt thế? Từ trước cho tới nay người đối

với mình tốt nhất định là có mục đích, nhưng cho tới bây giờ xem ra, nàng cũng

không thấy được hắn có mục đích gì với nàng , cho nên trong lòng vừa khẩn

trương, rồi lại lộ ra cao hứng, đôi mắt xinh đẹp không chớp mắt nhìn hắn.

Giây lát, trong mắt thế nhưng ê ẩm, cúi đầu thấp lẩm

bẩm "Cho tới bây giờ không ai đối với ta tốt như vậy"

"Ta sẽ đối với ngươi tốt, sẽ không để cho ai khi

dễ ngươi"

Nhìn nàng thân thể nho nhỏ gầy yếu nhưng bên trong

người tựa hồ chống đỡ thống khổ thật lớn, Nam Cung Diệp tuy rằng không rõ tiểu

nha đầu này vì sao lại tuyệt quyết chịu đựng như thế, nhưng hắn thật sự sẽ

không để cho bất luận kẻ nào khi dễ nàng.

Nam Cung Diệp vén tà áo lên, nhưng lại trực tiếp xé áo

bào quý giá của bản thân, xé một mảnh nhỏ băng lại ngón tay chảy máu của nàng,

Phượng Lan Dạ thấy động tác hắn vụng về, thực hiển nhiên là không rành làm việc

này, không khỏi giãn môi cười một chút, đưa tay rút lại ngón tay bị băng bó

thật sự khó coi quơ quơ.

"Rất khoa trương đi, chỉ có chút máu, không cần

phải bọc như vậy" Lời nói vừa rơi xuống, Nam Cung Diệp có điểm lúng túng,

vội vàng kéo nàng ngồi vào một bên "Không phải nói hỏi ta vấn đề sao? Bổn

vương mệt rồi đó"

Phượng Lan Dạ mím chặt môi, muốn cười, bất quá cuối

cùng nhịn xuống, không có cự tuyệt động tác của hắn, ngồi ở bên cạnh hắn, suy

nghĩ trong chốc lát nghiêm túc hỏi

"Ta muốn hỏi ngươi, vì sao ngày ấy ta lại ở trên

thuyền lớn của Sở vương?"

Nếu không phải bởi vì ở trên thuyền lớn của hắn, nàng

cũng sẽ không nhận định hắn là ân nhân cứu mạng nàng, còn thiếu chút nữa làm

người trái lương tâm, may mắn phát hiện sớm.

"Ác, bởi vì lúc ấy thuyền khác không có chỗ

trống, đều để đầy đồ vật , chỉ có thuyền hắn còn chỗ, cho nên liền mang ngươi ở

đó trở về Thiên Vận hoàng triều"

Nam Cung Diệp đã biết Sở vương động tâm tư gì ở nàng,

ánh mắt u ám xuống, trong lòng hừ lạnh.

Nam Cung Liệt ngươi là tiểu nhân ti bỉ vô sỉ, thế

nhưng ngay cả một tiểu cô nương cũng không buông tha, nhỏ như vậy cũng lợi

dụng, ngôi vị hoàng đế nếu thật sự rơi xuống tay ngươi, còn sinh linh thiên hạ

còn có ngày lành sao?

Phượng Lan Dạ nghe xong lời này, có chút dở khóc dở

cười, không nghĩ tới bởi vì trên thuyền Sở vương có phòng trống, cho nên bị hắn

nhân tiện dẫn theo trở về.

Buồn cười.

Bất quá trong lòng quả thật đã buông xuống, về sau

nàng cùng Sở vương phủ không còn nửa điểm quan hệ, nhưng nàng cũng nên tặng

những tin nên tặng, Sở vương không phải muốn biết Nam Cung Diệp có che dấu bí

mật gì sao? Nàng đúng lúc cần tương kế tựu kế, Phượng Lan Dạ quyết định tính

toán, sau đó hỏi tiếp vấn đề thứ hai.

"Ngươi không phải muốn điều tra rõ nguyên nhân

cái chết của Ngọc phi nương nương sao?

Nàng hỏi vấn đề này, là bởi vì muốn giúp hắn, cho tới

nay đều là hắn trợ giúp nàng, hiện tại nên đến phiên nàng trợ giúp hắn điều tra

rõ một việc.

Sắc mặt Nam Cung Diệp đột nhiên u ám, đôi đồng tử biến

hóa, đầu ngón tay lạnh lẻo thành một mảnh, Phượng Lan Dạ đưa tay nắm tay hắn,

nàng biết đây là đề tài làm cho hắn nhạy cảm, bất quá khi nàng nắm tay hắn, Nam

Cung Diệp ngược lại không có nổi giận giống mọi khi, chỉ thâm trầm nhìn Phượng

Lan Dạ.

"Lan nhi vì sao muốn hỏi chuyện này?"

"Ta sẽ giúp ngươi điều tra rõ chuyện Ngọc phi,

nếu cái chết của Ngọc phi thật sự có điều bí ẩn, ta nghĩ có người âm thầm chú ý

hướng đi của ngươi, nhưng sẽ không ai để ý ta, cho nên ta sẽ dễ dàng giúp ngươi

điều tra rõ chuyện này"

Phượng Lan Dạ vừa nói xong , thần sắc Nam Cung Diệp

nháy mắt che phủ tầng mũi nhọn lạnh lẽo, lạnh lùng lắc đầu "Lan nhi, đây

là chuyện của ta, ngươi không thể mạo hiểm, trong việc này không phải như ngươi

tưởng tượng dễ dàng như vậy, nếu để cho người ta biết ngươi điều tra chuyện

này, chỉ sợ sẽ gặp nguy hiểm"

Phượng Lan Dạ biết hắn lo lắng cho nàng, trong lòng ấm

áp dị thường, nhưng chuyện nàng đã quyết định thì sẽ không thay đổi

"Ta đã nói thì sẽ không thay đổi "

Thanh âm như chém đinh chặt sắt biểu hiện quyết tâm

của nàng, tuy rằng ở chung không lâu nhưng Nam Cung Diệp biết tính nàng quật

cường, hắn bình tĩnh nhìn nàng, trong giây lát, bất đắc dĩ đưa tay nhéo cái mũi

của nàng, chậm rãi mở miệng "Như vậy phải hành động dưới sự cho phép của

ta, không đươc tự mình điều tra"

"Ừ" Phượng Lan Dạ nhẹ gật đầu xem như đáp

ứng, kỳ thật gặp được biến tình huống khác thường, nàng đâu cần phải chờ hắn

đồng ý, nhưng cũng phải gật đầu để đối phó trước đã.

Hai người thái độ thực vô cùng thân mật, Ngân Ca trong

góc phòng khách bỗng nhiên kêu lên.

"Xấu hổ, xấu hổ, xấu hổ"

Phượng Lan Dạ ngẩn ra, chỉ thấy Nam Cung Diệp động tác

vô cùng thân mật nhéo mũi nàng, hai người tư thế cũng có chút mờ ám, dựa gần

sát vào nhau, ngay cả mùi hương trên người, hai bên cũng đều cảm nhận được,

Phượng Lan Dạ đầu liền ngã ra sau, vội vàng đứng lên.

"Ta mệt mỏi, Vương gia hãy mau trở về đi, sắc

trời đã muộn"

Nam Cung Diệp nhìn dáng vẻ nàng khẩn trương, không

đành lòng chọc ghẹo nàng, hôm nay hai người xem như có một bước tiến triển

nhanh, Lan nhi không hề bài xích hắn nữa, đều do Ngân Ca làm hỏng, Nam Cung

Diệp đứng dậy, lãnh trừng mắt nhìn Ngân Ca liếc một cái, trong lòng nghĩ, thực

sự nên nướng con chim này, Ngân Ca hoàn toàn xem Phượng Lan Dạ là chủ tử, vừa

thấy Nam Cung Diệ đứng dậy, còn không quên ở phía sau kêu lên.

"Gia tạm biệt, Gia tạm biệt a"

Nam Cung Diệp chắp tay sau lưng đi ra ngoài, bên

ngoài, Hoa Ngạc cùng Diệp Linh vừa rồi nghe được Ngân Ca nói, đoán là Vương gia

vừa cùng Vương phi làm cái gì đó? Bằng không Ngân Ca như thế nào lại nói xấu hổ

xấu hổ đâu, chẳng lẽ là chuyện đỏ mặt, một đám tiểu nha đầu suy đoán, vừa thấy

Vương gia đi ra, cung kính hành lễ "Vương gia"

"Đứng lên đi"

Nam Cung Diệp lời vừa rơi xuống cũng không có nói gì

thêm nhẹ nhàng đi ra ngoài, thân ảnh cao lớn vui vẻ hòa tan dưới ánh trăng,

trác tuyệt tao nhã như vây trúc.

Hoa Ngạc cùng Diệp Linh từ bên ngoài tiến vào, chạy

vội đến bên người Phượng Lan Dạ, chỉ thấy tiểu Vương phi sắc mặt kiều diễm, quả

thật có chút hồng không bình thường, Hoa Ngạc trêu chọc hỏi "Chủ tử, vừa

rồi phát sinh chuyện gì? Ngân Ca kêu vui vẻ như vậy"

Phượng Lan Dạ ngẩng đầu, thấy hai nha đầu trong mắt

toàn là trêu ghẹo, sắc mặt không kềm được, trừng mắt nhìn Ngân Ca liếc một cái,

phát giận.

"Ngày khác nhất định nướng con chim này"

Ngân Ca run run cái đầu nhỏ, nghĩ không rõ lại như thế

nào đắc tội với tiểu chủ tử, đợi cho nàng đi ra ngoài rồi mới kêu.

"Ngân Ca là chú chim thông minh, Ngân Ca là chú

chim thông minh"

Hoa Ngạc phốc cười một tiếng, hướng vào bên trong kêu

"Ngươi là con chim ngu ngốc, có chỗ nào thông minh đâu, ngày mai đem

nướng"

Ngân Ca rốt cuộc chán ngán, lập tức không lên tiếng,

tưởng tượng bộ dáng mình bị đem nướng, càng nghĩ càng sợ hãi a, đầu nhỏ co rút

lại, rồi cho ra một cái kết luận, chủ tử này thật tàn nhẫn.

Vụ Tiễn trở về An Vương phủ, Phượng Lan Dạ cũng yên

lòng, hiện tại nàng là An Vương phi, Âu Dương Tình kia trong khoảng thời gian

ngắn sẽ không xuống tay đối phó với nàng ấy, hơn nữa Vụ Tiễn nhất định sẽ nghĩ

biện pháp ứng phó lại.

Ngày kế tiếp thực thanh nhàn, lúc này, Phượng Lan Dạ

hứng trí, gọi Hoa Ngạc cùng Diệp Linh, chuẩn bị ra phủ mua sắm, ở mãi trong phủ

cũng có chút buồn bực.

Hai cái tiểu nha đầu vốn thích chơi đùa, cho nên lập

tức liền gật đầu đồng ý, lần này Phượng Lan Dạ không mang theo nhiều người, chỉ

kêu một mình Thiên Bột Thần đi theo, Thiên Bột Thần mặc thường phục, tùy thân

đi theo xe ngựa, một đường bảo hộ Phượng Lan Dạ.

Trên đường cái, người đến người đi, thực náo nhiệt, xe

qua lại như nước chảy.

Bên trong xe ngựa, Hoa Ngạc vén rèm nhìn ra bên ngoài,

cảm thấy hứng thú dạt dào, giống như con chim tước bị nhốt trong lồng vậy, đối

với cái gì cũng đều ngạc nhiên.

Phượng Lan Dạ xuyên qua rèm nhìn ra bên ngoài, cửa

hàng khắp nơi ngã tư đường quả thật rất xa hoa, ý niệm trong đầu vừa chuyển,

quyết định đi xem cửa hàng nhà mình, âm thanh trong trẻo nhưng lạnh lùng vang

lên ""Hòa Phúc, đi Thái Hòa Nhai"

Xa phu đằng trước lên tiếng đáp, xe ngựa hướng Thái

Hòa nhai chạy đi.

Ai biết vừa mới di chuyển một cái, liền nghe được phía

trước ai nha kêu to một tiếng, xe ngựa tựa hồ có chút không khống chế được, Hòa

Phúc dùng sức lôi kéo dây cương, tuấn mã chân trước vung lên, người bên trong

xe ngựa toàn bộ bị chao đảo, cũng may Phượng Lan Dạ phản ứng mau, duỗi tay bắt

lấy thành xe , mới không bị hất ra, Hoa Ngạc cùng Diệp Linh không may mắn như

vậy, đầu hướng mái hiên hung hăng đập tới, đợi cho xe ngựa dừng lại, hai nha

đầu không khỏi giận dữ, hướng phía trước kêu lên "Hòa Phúc, ngươi phát

thần kinh gì thế"

Mã phu Hòa Phúc cuối cùng cũng phản ứng lại, kinh

hoảng mở miệng.

"Vương phi, không nghĩ tới nữ nhân này đột nhiên

lao ra"

Thiên Bột Thần phía sau Xe ngựa đã xoay người xuống

ngựa xem xét, rất nhanh trở lại phía trước bẩm báo.

"Vương phi, có người bị dọa ngất"

"Hử?"

Phượng Lan Dạ cau mài, vén rèm nhìn ra bên ngoài một

chút, phía trước xe ngựa quả nhiên có một nữ tử đang hôn mê, bên cạnh còn có

một tiểu nha đầu kinh sợ lay gọi, bốn phía đã lần lượt có người vây quanh, Hoa

Ngạc vừa thấy chạy nhanh nhảy xuống ngựa, vươn tay giúp đỡ chủ tử bước xuống, đi

qua thăm dò.

Người vây xem tự động nhường đường, Phượng Lan Dạ dẫn

Hoa Ngạc cùng Diệp Linh đi qua, thân mình ngồi xuống, chỉ thấy trên đất có một

nữ tử trên mặt đeo một sa mỏng(khăn che), lại bởi vì va chạm xe ngựa, lúc này

đã té ngã trên mặt đất, sa mỏng kia bị gió thổi đi, hé lộ ra khuôn mặt của

nàng, khuynh thành tuyệt đẹp, hoàn mỹ không tì vết, đám người vây xem lập tức

phát ra một tiếng thét kinh hãi, lại có người kêu lên.

"Đây không phải là Lam Cơ cô nương của Tuyết Nhạn

lâu sao? không ngờ bị đụng phải"

Tuyết Nhạn lâu chính là một thanh lâu sở quán, Phượng

Lan Dạ có biết đến, chỉ là không nghĩ tới thanh lâu lại có nữ nhân xinh đẹp như

thế, từ xưa hồng nhan bạc mệnh, không biết là may mắn hay bất hạnh của nàng

đây, bất quá nữ tử này sao có chút quen mắt vậy? Nàng vừa suy nghĩ, liền nghe

được bên người Hoa Ngạc hô nhỏ ra tiếng.

"Ngũ công chúa"

Phượng Lan Dạ kinh ngạc, đã hiểu được chính mình vì

sao cảm thấy quen thuộc, nguyên lai nữ tử này chính là Vân Phượng quốc Ngũ công

chúa Phượng Lan Hoạ, không nghĩ tới hai người lại ở chỗ này gặp nhau, càng

không nghĩ tới nàng ta lại thành danh kỹ thanh lâu.

Hoa Ngạc kích động nhanh chóng đi qua nâng người trên

mặt đất dậy, giương mắt nhìn chủ tử một cái, Phượng Lan Dạ không nói gì, vươn

tay nắm lấy cánh tay Phượng Lan Hoạ, cẩn thận bắt mạch, phát hiện mạch của nàng

bình thường, cũng không có cái gì trở ngại, là vì sao lại hôn mê bất tỉnh,

trong lòng vừa nghĩ, liền nhanh chóng vươn tay điểm hai huyệt vị trên người

nàng.

Phượng Lan Hoạ ho khan một tiếng chậm rãi tỉnh dậy,

hai hàng lông mi dài run run, mở mắt ra, ánh mắt đen nhánh như mực, thanh thấu

vô cùng nhìn Phượng Lan Dạ, rồi chậm rãi kích động hẳn lên, nâng lên ngón tay

vô lực, hơn nữa ngày mới chỉ được...

"Ngươi, ngươi là?"

Phượng Lan Dạ liếc mắt nhìn đám người vây xem, nơi đây

nói chuyện không tiện, liền ôn nhu mở miệng "Cô nương, chúng ta tìm một

chỗ ngồi đi"

Phượng Lan Hoạ tựa hồ cũng thấy không ổn, môi mím chặt

gật đầu, một giọt nước mắt chảy xuống, làm người ta thấy thương xót, cũng đẹp

đến động lòng người, trong đám người vây xem có rất nhiều nam tử hận không thể

tiến lên từng bước bảo hộ nữ tử như thế, bất quá có Tề Vương phi ở đây, nào ai

dám làm càn.

Phượng Lan Dạ ý bảo Hoa Ngạc cùng thị nữ khác đỡ

Phượng Lan Hoạ, theo sau Phượng Lan Dạ cùng tiến lên xe ngựa, người vây quanh

khi nãy cũng lần lượt tản ra

Phượng Lan Dạ phân phó mã xa phu tìm một trà lâu gần

đây dừng lại

Sắp tới giữa trưa, người trong trà lâu không nhiều

lắm, thật ra tửu lâu tiệm cơm thì nhiều người một chút, cho nên nàng bảo người

ta chọn nhã gian lầu hai ngồi xuống.

Thời điểm trong nhã gian không có ai, Phượng Lan Hoạ

kích động vươn tay lôi kéo bàn tay nhỏ bé của Phượng Lan Dạ

"Cửu muội, quả nhiên là ngươi, ta vẫn muốn gặp

ngươi, cũng chưa có cách nào gặp mặt ngươi"

Phượng Lan Dạ gật đầu, cũng không kích động như Phượng

Lan Hoạ, trái lại con ngươi màu đen có chút đăm chiêu, nhưng Hoa Ngạc ở một bên

thì lại kích động nhanh bước tới, quỳ xuống "Hoa Ngạc tham kiến Ngũ công

chúa"

Phượng Lan Hoạ nghiêng tay liếc mắt nhìn Hoa Ngạc,

thật cao hứng vươn tay kéo nàng đứng lên "Tốt, tốt, Hoa Ngạc hộ chủ không

tồi"

Phượng Lan Dạ lành lạnh mở miệng '' Tỷ tỷ có khỏe

không?"

Tiếng nói của nàng không kiêu ngạo không siểm nịnh,

trong trẻo nhưng lạnh lùng bình tĩnh, Ngũ công chúa Phượng Lan Hoạ có chút

không quen, trong trí nhớ Cửu muội dường như không phải bộ dạng này, nhìn thấy

nàng đã sớm nhào vào trong lòng nàng, vì sao lãnh tình như thế, bất quá nàng

cũng không có suy nghĩ nhiều, thân là nô lệ mất nước, ở vào nghịch cảnh như

vậy, là người khẳng định sẽ thay đổi , may mắn nàng đã thành Tề Vương phi, thế

nhưng chính mình, Vân Phượng đệ nhất mỹ nhân Phượng Lan Hoạ lại thành danh kỹ

thanh lâu Lam Cơ, tâm không khỏi đau đớn hẳn lên, chẳng lẽ nói hồng nhan thì

bạc mệnh?

Không, nàng không cam lòng, Phượng Lan Hoạ hồi tưởng

lại nở nụ cười, thập phần xinh đẹp, rồi vươn tay nắm lấy tay Phượng Lan Dạ,

trong mắt chậm rãi ngưng tụ lệ.

"Như thế nào thì tốt, Lan Dạ, ngươi không biết,

ngày đó Tấn vương mang ta quay về An Giáng thành, nhưng lại đem ta ném vào

thanh lâu, ta trải qua thời gian này thật sự thống khổ?

Nàng nói xong liền rơi lệ mà khóc, bộ dáng kia thật là

giống như được làm bằng nước mắt mềm yếu trong suốt.

Hoa Ngạc thấy vậy không khỏi đau lòng, ở một bên

khuyên giải an ủi "Ngũ công chúa, người đừng quá thương tâm, hiện tại công

chúa là Tề Vương phi, nàng nhất định có biện pháp cứu người thoát ly bể

khổ"

Ngũ công chúa Phượng Lan Hoạ nâng khuôn mặt tràn đầy

nước mắt lên, hy vọng dào dạt nhìn Phượng Lan Dạ, tựa như mưa móc ngưng châu,

càng giống như thu lan đẫm sương, làm cho người ta không đành lòng cự tuyệt

nàng.

Nhưng trớ triêu người nàng gặp gỡ chính là Phượng Lan

Dạ, nàng từ nhỏ cá tính lạnh nhạt, lúc này không thấy xúc động, trái lại dâng

lên sự nghi ngờ.

Ngũ công chúa Phượng Lan Hoạ trải qua nhiều chuyện như

vậy, hình như không nên là một người yếu đuối như thế, nàng ta giờ phút này yếu

ớt dường như không hợp với lẽ thường, bất quá nàng cũng thật là muốn nhìn một

chút xem này nàng ta muốn làm gì? Phượng Lan Dạ bất động thanh sắc, thân thủ

nắm tay Ngũ công chúa "Tỷ tỷ hy vọng ta làm như thế nào? Nếu Tấn vương Nam

Cung Trác đã đem ngươi để lại trong Tuyết Nhạn lâu, chỉ sợ muội muội có muốn

đưa tay cứu, thì Tấn vương kia cũng sẽ không thả ngươi, vậy nên làm thế nào cho

phải?"

Khuôn mặt giống như mĩ ngọc của Phượng Lan Hoạ trong

nháy mắt kinh ngạc, không nghĩ tới muội muội lại nói như thế, nhất thời không

biết nói cái gì, chỉ cúi đầu rơi lệ.

Bên trong nhã gian chỉ nghe tiếng khóc nức nở, lại

không có tiếng nói chuyện của nàng.

Giây lát, Hoa Ngạc kêu lên "Vương phi, không bằng

chúng ta giúp Ngũ công chúa chuộc thân đi, sau đó mang nàng về Tề vương phủ, nô

tỳ nghĩ, Tấn vương nhất định sẽ không khó xử Tề vương"

Lời nói của Hoa Ngạc vừa rơi xuống, Phượng Lan Dạ ánh

mắt tối sầm lại, chỉ nhìn Ngũ công chúa Phượn Lan Hoạ bên cạnh, trong mắt nàng

thần thái chợt lóe qua, khi ngẩng đầu lên, cắn cắn đôi môi, trên môi đã có

nhiều điểm hồng, mang theo một bộ dạng xinh đẹp.

"Tỷ tỷ nếu như có thể thoát ly khổ ải, nhất định

cảm tạ đại ân đại đức muội muội"

"Công chúa?"

Hoa Ngạc còn muốn nói cái gì nữa, lúc này ánh mắt của

Phượng Lan Dạ giống như mũi nhọn lạnh lẽo bắn tới, Hoa Ngạc hậu tri hậu giác

nhớ tới lời công chúa từng nói qua, thân mình không khỏi cứng đờ, nên không dám

mở miệng nói nhiều thêm một câu nào, trong lòng ảo não không thôi, có chuyện gì

công chúa sẽ xử lý, nàng nhiều chuyện làm gì nghĩ vậy liền không nhiều lời nữa.

Phượng Lan Dạ vương tay nắm tay Phượng Lan Hoạ, nhẹ

giọng cất tiếng.

"Tỷ tỷ yên tâm đi, việc này không nóng vội, muội

muội sau khi trở về cùng Tề vương bàn bạc, xem có thể tìm một biện pháp lưỡng

toàn hay không, tốt nhất là cùng Tấn vương nói chuyện chuộc thân cho tỷ tỷ, nếu

mạo muội hành sự, chỉ sợ Tấn vương lại gây ồn ào, hắn cũng không thể so với

người bình thường"

Phượng Lan Hoạ kinh ngạc giật mình trong chốc lát,

cuối cùng chỉ có thể gật đầu.

Phượng Lan Dạ đứng dậy "Tỷ tỷ an tâm đợi ở Tuyết

Nhạn lâu, muội muội sẽ nghĩ biện pháp"

"Ừ, cám ơn muội muội"

Phượng Lan Hoạ trơ mắt nhìn Phượng Lan Dạ đi ra ngoài,

tiểu nha hoàn bên ngoài liền đi đến, kính cẩn nhu thuận mở miệng "Lam cô

nương, ngươi xem việc này?"

Người trong phòng, bây giờ đã không còn nhu nhược bất

lực như lúc nãy, giờ phút này trong con ngươi hiện lên ánh sáng tàn độc, chậm

rãi đứng dậy, tao nhã lau sạch vết bẩn trên người nhà những giọt lệ trên mặt,

đứng ở phía trước cửa sổ, nhìn tiểu nha đầu đi ra khỏi trà lâu, khóe môi hiện

lên nụ cười lạnh.

Không nghĩ tới tiểu Cửu nhi ngày đó, hôm nay lại lòng

dạ sắt đá như thế, chính mình sống trong hạnh phúc, thế nhưng không cứu tỷ tỷ,

tốt, tốt lắm.

Nàng Lam Cơ cũng sẽ không ngồi không, tiểu Cửu nhi,

nếu có một ngày ta bay lên cành cao, thì sỉ nhục hôm nay tất sẽ báo lại.

Nàng ta nói ra những lời vừa rồi, nàng làm sao không

biết ý, Lam Cơ vươn tay che lại lụa mỏng trên mặt, lạnh giọng mở miệng "Đi

thôi"

"Dạ, Lam cô nương"

Một chủ một tớ hai người bước xuống lầu rời đi.

Bởi vì gặp được sự tình của Ngũ công chúa Phượng Lan

Hoạ, Phượng Lan Dạ không còn lòng dạ nào đi dạo phố cùng việc quan sát thực tế

cửa hàng nhà mình, nên phân phó mã xa phu đánh xe quay về vương phủ.

Dọc theo đường đi, ai cũng không nói chuyện, không khí

bên trong xe ngựa u ám lạnh vù.

Hoa Ngạc trong lòng biết rõ chủ tử vì sao tức giận,

ngày đó nàng ấy đã nói rõ ràng với mình, không nghĩ tới tự mình vẫn phạm vào,

lúc này nàng một tiếng cũng không dám nói.

Một lúc sau đến vương phủ, Phượng Lan Dạ liền dẫn Hoa

Ngạc cùng Diệp Linh về Liên viện.

Bên trong sảnh, Hoa Ngạc quỳ gối ở giữa, cúi đầu nhìn

mặt đất, tuỳ ý chủ tử trừng phạt, Phượng Lan Dạ hàng mi thanh tú lạnh lùng, con

ngươi lạnh lẽo sâu thẳm, tiếng nói lạnh nhạt vang lên " Hoa Ngạc, lời của

ta nói, ngươi lại không nghe, bắt đầu từ hôm nay, ngươi không cần hầu hạ ta, sẽ

do Diệp Linh cùng Diệp Khanh hầu hạ"

"Chủ tử, Hoa Ngạc biết sai rồi, Hoa Ngạc cũng

không dám nữa, Người đừng đuổi Hoa Ngạc rời khỏi người"

Hoa Ngạc vừa nghe Phượng Lan Dạ nói, sắc mặt đã sớm

thay đổi, chạy nhanh đến dập đầu, Diệp Linh và Diệp Khanh bên cạnh không biết

đã xảy ra chuyện gì, ban nãy Diệp Linh chỉ đứng bên ngoài nhã gian, cũng không

có đi vào, bên trong chỉ có Hoa Ngạc hầu hạ, ai biết Vương phi ở trong đó một

hồi liền giận dữ, không biết đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?

Mấy tiểu nha đầu trong Liên viện đều quỳ xuống, thay

Hoa Ngạc cầu tình.

"Vương phi, người bỏ qua cho Hoa Ngạc tỷ tỷ

đi"

"Bỏ qua cho nàng đi."

Lần này nhiều thanh âm vang lên một lược, Phượng Lan

Dạ khuôn mặt bình tĩnh nhìn xuống, kỳ thật nàng cũng không phải không hiểu, chỉ

phải để cho Hoa Ngạc nhớ kỹ giáo huấn lần này, nếu không sẽ hại chết các nàng,

Phượng Lan Dạ vững vàng truyền lệnh.

"Muốn lưu lại cũng được, lập tức lĩnh hai mươi

đại bản, mặt khác từ nay về sau phụ trách công việc quét tước ở Liên viện, nếu

biểu hiện tốt hãy nói sau, nếu như còn không rõ ràng bổn phận của chính mình,

liền đuổi ra khỏi vương phủ"

Phượng Lan Dạ tiếng nói vừa dứt, Hoa Ngạc nhanh chóng

dập đầu: "Nô tỳ nguyện ý chịu phạt, nô tỳ cái gì cũng nguyện ý, chỉ cần

không đuổi Hoa Ngạc rời đi"

Hoa Ngạc khóc lên, Phượng Lan Dạ nhắm mắt lại, mặt

không chút thay đổi phất tay.

Diệp Linh cùng Diệp Khanh đỡ nàng ra ngoài, đối với

chuyện xảy ra giữa chủ tử cùng Hoa Ngạc trong nhã gian, Diệp Linh các nàng

Bạn đang đọc truyện Độc Y Vương Phi tại website ssTruyen. Truy cập ssTruyen.Net để đọc đầy đủ các chương của bộ truyện này


không dám phỏng đoán, tóm lại khẳng định là Hoa Ngạc làm chuyện gì đó khiến cho

Vương phi buồn bực.

Mọi người lui xuống, phòng khách yên tĩnh không tiếng

động, Phượng Lan Dạ nhắm mắt lại suy nghĩ về Phượng Lan Hoạ, đột nhiên mở to

mắt hướng ra phía ngoài gọi một tiếng "Thiên Bột Thần"

Thiên Bột Thần lắc mình đi ra, lần này hắn mặc cẩm y

màu đen như trước, nội liễm lãnh khốc, mặt không chút thay đổi ôm quyền.

"Tham kiến tiểu Vương phi"

"Lập tức đi thăm dò chuyện của Lam Cơ, ta phải

biết nhất cử nhất động của nàng"

"Vâng, thuộc hạ lập tức đi làm"

Thiên Bột Thần vừa định đi, Phượng Lan Dạ lại gọi

một tiếng "Chờ một chút, còn có chuyện Tuyết Nhạn lâu, nói cho Vương gia

các ngươi, Tuyết Nhạn lâu kia nhất định là sản nghiệp của Nam Cung Trác"

"Vâng, tiểu Vương phi"

Thiên Bột Thần lắc mình rời đi, Phượng Lan Dạ đã bạo

gan phỏng đoán việc này, nơi đó nhất định là Nam Cung Trác ở phía sau điều

khiển, hắn muốn cho Lam Cơ vào Tề vương phủ, để nàng ta tiến vào làm gì, chẳng

lẽ là muốn câu dẫn Nam Cung Diệp, Phượng Lan Dạ trong đầu chợt lóe qua ý niệm

này, cuối cùng bậc cười rộ lên, nếu như bọn họ biết Nam Cung Diệp đoạn tụ,

không biết sẽ nghĩ gì.

Diệp Linh dẫn hai tiểu nha đầu từ bên ngoài đi đến,

kính cẩn mở miệng "Tiểu Vương phi"

Phượng Lan Dạ đứng lên, hôm nay vốn đang hảo hảo hưng

trí, lại bị phá hủy, nàng vẫn là nghỉ ngơi một hồi đi.

"Cho Hoa Ngạc chút dược đi"

"Dạ, Vương phi"

Diệp Linh vươn tay giúp đỡ chủ tử đi vào nghỉ ngơi,

đối với chuyện giữa các nàng, nàng cũng không dám có nửa phần trách móc.

Ngày hôm sau, Thiên Bột Thần mang tin tức đến.

"Bẩm Vương phi, Lam Cơ là người của Tấn vương Nam

Cung Trác, hiện tại mặc dù ở Tuyết Nhạn lâu treo biển hành nghề, nhưng bán nghệ

không bán thân, vẫn là thiên kim chi khu (thân thể ngàn vàng)"

Phượng Lan Dạ khóe môi mĩm cười, một tay bưng chun

trà, vẻ mặt xinh đẹp như hoa mai, tỏa ra hương thơm tươi mát, thật sự là rạng

rỡ.

"Tốt, ta đã biết, xem ra ta phải đi Tuyết Nhạn

lâu một chuyến, nhìn xem bên trong có cất giấu bí mật gì"

Nàng khẽ nhấp một hớp trà, lạnh lùng mở miệng, ai biết

lời của nàng vừa xuất ra, liền nghe được một đạo thanh âm lãnh trầm bá đạo vang

lên.

"Không được, những chuyện như thế này vẫn là để

cho bổn vương xử lý, ngươi đi nơi đó làm gì? Rất nguy hiểm"

Một thân áo trắng Nam Cung Diệp từ ngoài cửa đi tới,

Ngân Ca vừa nhìn thấy hắn, liền kêu lên "Gia tới, Gia tới, Ngân Ca nhớ

Gia"

Người này là bị mấy tiểu nha đầu dạy dỗ càng ngày lợi

hại, câu nói được càng ngày càng dài, thành chuỗi thành chuỗi vuốt mông ngựa

liên tiếp.

Phượng Lan Dạ ở trong phòng khách trừng mắt liếc nó

một cái, con chim chết, ngươi cho là ngươi là ai a, còn nhớ Gia.

Nam Cung Diệp không thèm quan tâm đến lý lẽ của Ngân

Ca, thân ảnh cao lớn lập tức đi tới, đứng trước mặt Phượng Lan Dạ, Thiên Bột

Thần vừa thấy thiếu chủ xuất hiện, thân hình khẽ động liền lui ra ngoài, trong

phòng cực im lặng, Phượng Lan Dạ cúi đầu uống trà, không để ý tới Nam Cung

Diệp, cũng không nhìn hắn.

Giây lát, không nhanh không chậm mở miệng "Ta là

nói quyết định của ta, cũng không hỏi ngươi có đồng ý hay không"

Nam Cung Diệp da trắng như tuyết, làm nổi bật ngũ quan

như thơ như hoạ, ba nghìn tóc đen như cẩm trù, xõa trên vai, giơ tay nhấc chân,

mạnh mẽ rạng rỡ, mắt đồng màu đen như diệu thạch, thâm thúy huyền bí, biến hoá

thất thường, cuối cùng khóe môi gợi lên ý cười nhạt.

"Như vậy chúng ta cùng đi"

Biết ngăn cản không được, chi bằng cùng đi.

Phượng Lan Dạ kinh ngạc nhíu mài, nàng nghĩ đến hắn sẽ

ngăn cản, không nghĩ tới hắn lại muốn cùng đi, bất quá cùng đi thật là có chút

phiền, nàng buông chén trà trong tay, nâng má lên nhìn Nam Cung Diệp, nghiêm

túc nhấn mạnh.

"Cùng đi không có vấn đề, bất quá ngươi phải nghe

an bài của ta, nếu không miễn bàn nữa"

"Ách?"

Nam Cung Diệp cau mài, không biết đây là ý tứ gì, hắn đang

muốn hỏi Phượng Lan Dạ.

Tiểu nha đầu động tác đã linh hoạt đứng dậy, duỗi tay

kéo bàn tay to của hắn dẫn đi, Nam Cung Diệp lực chú ý liền dời đi, ánh mắt dời

về phía bàn tay lôi kéo mình, rất nhỏ, rất trơn bóng, tự nhiên nắm tay chính

mình, nhưng lại làm tâm hắn có một mảnh mềm mại, tựa hồ không giống như kẻ khác

động chạm, liền tùy nàng kéo hắn vào phòng ngủ của nàng.

"Ngồi xuống"

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.