Độc Y Vương Phi

Chương 65: Quyển 2 - Chương 65


Phượng

Lan Dạ nhẹ nhíu mài, phất phất tay, tiểu nha hoàn áo hồng đi ra ngoài, Diệp

linh cùng Diệp khanh cũng bước qua một bên, cùng nhau nhìn ra cửa phòng.

Thân

ảnh của Tích Đan rất nhanh liền xuất hiện, kể từ sau khi bị đánh, Tích Đan đối

với vị tân vương phi này cung kính không thua gì Vương gia, cái mông của hắn

đến bây giờ vẫn còn đau, và cũng không muốn chết, cho nên hắn vừa đi vào , liền

kính cẩn nghe phục tùng mở miệng.

“Tiểu

nhân tham kiến Vương phi.”

“Ừ đã trễ thế này, Tích quản gia tới có việc gì

không?” Phượng Lan Dạ tùy ý hỏi, Tích Đan lập tức trả lời “Bẩm Vương phi, có

người trong cung tới, tuyên ý chỉ của Hoàng Thượng để cho Vương gia cùng Vương

phi ngày mai tiến cung tạ ơn.”

Phượng Lan Dạ nhớ tới, đám cưới của nàng cùng Tề Vương

còn chưa có tạ ơn, nếu Tích Đan không nói, nàng cũng quên mất việc này, bất quá

vì sao hôm nay vừa đánh Bát Hoàng tử cùng Cửu Hoàng tử, Hoàng Thượng lập tức

tuyên chỉ triệu bọn họ tiến cung, chuyện này cùng với Mai phi thoát không khỏi

có quan hệ, ánh mắt Phượng Lan Dạ sâu thẳm, khóe môi hé ra nụ cười, gật đầu:

“Biết rồi.”

Tích Đan nói tiếp: “Vương gia nói, sáng sớm mai đợi

Vương phi ở cửa phủ cùng nhau đi.”

“Ừ đi đi.”

Phượng Lan Dạ phất tay, Tích Đan liền lui ra ngoài,

đợi đến khi hắn rời đi, đám người Hoa Ngạc Diệp Linh liền vây quanh phòng

khách, ân cần mở miệng.

“Vương phi, có phải Hoàng Thượng đã tức giận hay

không?”

“Đúng vậy, hôm nay Bát Hoàng tử cùng Cửu Hoàng tử bị

đánh, Hoàng Thượng có trách cứ Vương Gia hay không?”

Diệp Linh Diệp Khanh đương nhiên là lo lắng, mà Hoa

Ngạc còn lo lắng nhiều hơn cho chủ tử nhà nàng, Hoàng Đế thương yêu Tề Vương

thiên hạ này ai không biết, nói không chừng Hoàng Thượng giận giữ trách tội

trên đầu Vương phi, hơn nữa Vương phi còn hạ độc Bát Hoàng tử a.

“Chủ tử?”

Phượng Lan Dạ nhìn thấy những người này quan tâm nàng,

mặc dù trong lòng ấm áp, nhưng lo lắng của các nàng căn bản là thừa thải.

“Các ngươi đừng lo lắng, nếu Hoàng Thượng tức giận

nhất định sẽ hạ chỉ trị tội mà không phải tuyên tiến cung tạ ơn.”

Mặc dù Phượng Lan Dạ nói thế

nhưng trong lòng biết rõ, chỉ sợ Mai Phi sẽ không dễ dàng bỏ qua cho mình, bởi

vì nàng rất yêu thương Bát Hoàng tử, nàng nuôi Bát Hoàng tử thành tiểu hài tử,

bây giờ hắn bị đánh, làm sao xem như không thấy được, ngày mai tiến cung chỉ sợ

không đơn giản như vậy.

Đêm đã rất khuya rồi, Phượng Lan Dạ ngáp một cái, tay

chân đều có chút lạnh, phất tay cho mấy tiểu nha hoàn ở cửa đi xuống nghỉ ngơi.

“Được rồi, Diệp Linh lui lại, những người còn lại đi

xuống đi.”

“Dạ, Vương phi.”

Những người không có nhiệm vụ đều lui xuống, Diệp Linh

đỡ Phượng Lan Da vào phòng ngủ trong Liên Viện, rửa mặt trước rồi mới nghỉ

ngơi.

Phượng Lan Dạ nằm ở trên giường, sáng sớm ngày mai đã

phải vào trong cung, bây giờ nàng nghĩ tới chính là Tề Vương Nam Cung Diệp, đêm

hôm đó bọn họ gặp nhau, Tề Vương tựa như sứ giả đến từ địa ngục, thị huyết mà

tàn nhẫn , hắn hiện tại lại hoàn toàn bất đồng, đến tột cùng ai mới là hắn,

người đời nói Tề Vương là thần Long thấy đầu không thấy đuôi, sợ rằng không ai

biết bộ mặt khác của hắn, đây cũng là nguy hiểm trí mạng, thân thủ hắn lợi hại

vô cùng, chắc chắn cũng nuôi dưỡng một nhóm thủ hạ, như vậy người từ trước tới

nay luôn âm thầm ở trong bóng tối bảo vệ nàng cũng là thủ hạ của hắn sao?

Hắn vì sao phải giúp đỡ mình? Phượng Lan Dạ trăm mối

ngổn ngang lại không nghĩ ra đáp án, Tề Vương còn có một thân phận khác quỷ dị

như vậy, chỉ sợ hắn cố ý giấu diếm

không tiết lộ ra ngoài, nếu nàng đem chuyện này nói cho Tấn Vương hay Sở Vương,

chắc chắn sẽ rước lấy họa sát thân từ hắn.

Nhưng nghĩ tới mình thật sự có nên làm việc này hay

không, thì tâm Phượng Lan Dạ liền trùng xuống, tựa hồ như đây là chuyện duy

nhất nàng không nên làm, tại sao?

Nghĩ đến Tề Vương Nam Cung Diệp đối nàng làm những

chuyện như vậy, nàng tiết lộ bí mật của hắn ra bên ngoài cũng không quá đáng,

nhưng nàng tựa hồ không muốn để cho Tề Vương chịu thương tổn, đây lại là vì

sao? Bởi vì Tề Vương cùng nàng giống nhau, đều có vận mệnh trớ trêu khắc người,

chỉ có lòng nàng mới chân chính hiểu rõ, trong lòng có chút khó chịu.

Phượng Lan Dạ suy nghĩ một hồi, rồi chầm chậm ngủ

thiếp đi.

Ngày thứ hai, trời vừa sáng, Diệp Linh cùng Hoa Ngạc

liền chờ ngoài cửa, thúc giục Tiểu Vương phi, Phượng Lan Dạ căn bản không thèm

để ý đến các nàng, chẳng những không để ý tới, còn ban bố mệnh lệnh, người nào

dám gọi nàng liền chịu phạt hai mươi đại bản, vừa hạ lệnh xuống không còn ai

dám đến thúc giục nàng nữa.

Các nàng đều là tiểu nha đầu da thịt mỏng manh, không

giống như Tích quản gia, chịu hai mươi đại bản, chỉ sợ da rách thịt bong, cái

mạng nhỏ cũng chẳng còn.

Quản gia Tích Đan liên tiếp tới ba lần cũng không thấy

Vương Phi tỉnh lại, Vương gia đã đợi trong xe ngựa trước cửa phủ rất lâu rồi a!

Bất quá đến lần thứ ba, Tích Đan cùng đám người Hoa

Ngạc Diệp Linh cuối cùng đã hiểu được một chuyện, Tiểu Vương phi là cố ý, sắc

trời đã không còn sớm, mặt trời đã lên cao, bình thường nàng cũng không ngủ trễ

như thế, ngày hôm nay làm sao lại ngủ đây?

Cuối cùng Hoa Ngạn cắn răng xông vào, lại phát hiện

chủ tử đã ngồi trên giường đọc sách từ lúc nào, thấy vẻ mặt của Hoa Ngạc…, nàng

cười lên chào hỏi:

“Hoa Ngạn, tại sao sắc mặt ngươi khó nhìn vậy a?”

Hoa Ngạc cũng chẳng quản Phượng Lan Dạ hỏi cái gì, ô ô

khóc lên, nàng biết chủ tử ghét nhất là người ta khóc, rất phiền chán!

Quả nhiên nàng vừa khóc Phượng Lan Dạ có chút không

kiên nhẫn, sắc mặt khó coi, bất quá biết nha đầu này muốn làm gì, bất đắc dĩ mở

miệng: “Tới đây hầu hạ ta dậy đi.”

“Dạ vâng Vương phi.”

Hoa Ngạc lập tức vọt vào, tay chân mau lẹ giúp chủ tử

mặc quần áo, chọn lấy một bộ y phục trang nhã mặc lên, bên trong màu trắng,

phía ngoài là một màu tím nhạt yên hà, thật giống như một làn sương mù dày trên

mặt hồ nước, một mảnh lung linh, càng làm tôn thêm khí chất cao nhã, thanh linh

ôn nhu của nàng, trên đầu là một búi tóc kiểu công chúa, có mấy sợi tóc nhẹ rớt

xuống, nổi bật lên làn da nõn nà, mắt ngọc mày ngài, đẹp không sao tả xiết.

“Tốt lắm, chúng ta đi thôi.”

“Ta còn chưa ăn cơm.”

Phượng Lan Dạ lập tức kêu lên, Hoa Ngạc vừa nghe lời

của nàng, miệng lập tức méo xuống, biểu thị rất rõ ý tứ của nàng, nếu Vương phi

còn không đi nàng khẳng định sẽ khóc, Phượng Lan Dạ trầm mặt, tự nhiên hiểu

được cảm giác tự lấy hòn đá đập chân mình, cuối cùng đành để bụng đói mặt lạnh

đi ra ngoài.

“Đi thôi.”

Hai người vừa ra khỏi phòng, Diệp Linh Diệp Khanh cùng

Tích quản gia cuối cùng cũng thởi phào nhẹ nhõm, Tích quản gia cung kính tham

kiến Phượng Lan Dạ.

“Vương phi, vương gia ở trong xe ngựa bên ngoài cửa

phủ.”

“Biết rồi.”

Phượng Lan Dạ bởi vì chưa ăn đồ ăn sáng, nên giọng nói

không tốt, nổi giận đùng đùng vung tay đi về phía trước, đám người Tích Đan

không dám nói gì, theo đuôi phía sau một đường hướng đến cửa phủ.

Cửa lớn Vương Phủ uy nghiêm rộng rãi, lúc này có một

chiếc xe ngựa xa hoa đang đậu ở trước cửa, phía sau thưa thớt vài tuấn mã, mấy

tên thị vệ đứng ở bên thân ngựa, cung kính chờ đợi.

Ánh mặt trời nhu hòa như nước, mang theo một chút

nhiệt độ, bao phủ đám người trước cửa, dẫn đầu là một một tiểu cô nương vận váy

tím như mây trôi, nhẹ nhàng đẹp đẽ, xinh đẹp bức người, gương mặt nhỏ bé kiều

diễm bao phủ một tầng lãnh sương, hai tay đặt trước ngực, một đôi con mắt âm

lãnh sâu u túy ý lướt qua phía trước đại môn , từ từ bước xuống thềm đá, lạnh

lùng hỏi quản gia ở phía sau.

“Tích Đan, xe ngựa đâu?”

Tích Đan nghe được lời nói của Tiểu Vương phi sắc mặt

liền tái đi, chiếc xe ngựa lớn như vậy, Vương phi làm sao không nhìn thấy? Rõ

ràng là muốn hại chết hắn a, mạng hắn thật là khổ, vội vàng chỉ chỉ xe ngựa ở

phía trước, kính cẩn mang theo cẩn thận mở miệng: “Vương phi, vương gia ở trong

xe ngựa chờ ngài!”

Trong lòng nói thầm, tiểu cô nãi nãi à, người ngạn vạn

lần đừng làm khó dễ tiểu nhân, tiểu nhân làm quản gia cũng không dễ a, đánh

cũng đã đánh, mắng cũng đã mắng, tiểu nhân thật sự là tận tâm tận lực rồi.

Nam tử tà mị vẫn nhắm mắt dưỡng thần bên trong xe

ngựa, xoay mình mở mắt, bên trong đôi mắt đen nhánh hiện lên những tia quang

mang, bàn tay to thon dài như ngọc nhẹ nhàng nhấc lên màn xe, ánh mặt trời nhu

hòa vui vẻ chiếu lên dung nhan xinh đẹp, lúc này đang bị bao phủ bởi một nụ

cười thanh thuần, thật giống như minh châu phát ra ánh sáng, làm cho người ta

không sao dời tầm mắt, một tay khác của hắn đưa ra ngoài, âm thanh từ tính vang

lên.

“Lan nhi, lên xe!”

Thanh âm kia mềm mại tựa như hồ nước tháng ba, chính

là tảng đá bị đóng băng cũng sẽ bị hòa tan, nháy mắt Phượng Lan Dạ giật mình

một chút, không tự chủ thong thả bước tới hai bước, đem tay nhỏ bé đặt ở tay to

của hắn, bàn tay ấm áp kia trong mùa đông thật giống như cái ấm lô, làm cho

quanh thân nàng đều trở nên ấm áp, chóp mũi tràn đầy mùi thơm, là mùi vị thuộc

về hắn. (TT: haha bị thôi miên)

Bất quá chỉ trong nháy mắt hoảng thần, Phượng Lan Dạ

vừa nghe thấy mùi vị này, liền hồi phục tinh thần, thật nhanh rút tay lùi bước,

nhưng đã muộn, lòng bàn tay Nam Cung Diệp nắm chặt, bàn tay to bao trọn tay nhỏ

bé của nàng, hơi dùng sức một chút, liền đem tiểu thân thể của nàng nhấc lên,

màn xe lập tức buông xuống.

Bên trong xe ngựa, Phượng Lan Dạ rút tay ngồi cách xa

hắn, cùng Nam Cung Diệp duy trì một khoảng cách nhất định, sau đó bắt đầu đánh

giá xe ngựa.

Phía ngoài xa hoa cũng không bằng bên trong, mái hiên

trên vách tất cả đều là bình phong Tuyết ti thượng đẳng, thêu hoa văn màu, bên

trong xe ngựa giống như một cái phòng khách nhỏ, cái gì cần đều có, một chiếc

giường êm rộng rãi chiếm nửa không gian, trên giường là tấm thảm dài mềm mại,

vừa nhìn đã làm cho người ta muốn nằm lên, một bên là bàn viết, bên trên để ít

sách và giấy, thật đúng là cái gì cần đều có.

Phượng Lan Dạ đánh giá xung quanh xong , liền bắt đầu

đánh giá nam nhân nằm trên giường, một thân tử y, thân thể cao ráo của hắn giờ

phút này đang tựa trên giường, một tay giữ lấy đầu, tóc đen như mây từ trên vai

chảy xuống, tựa như tằm ti bạc phát ra ánh sáng trong suốt, gương mặt tuyết

trắng càng nổi bật hơn với mái tóc đen, bởi vì khoảng cách giữa hai người khá

gần, Phượng Lan Dạ dễ dàng nhìn thấy da thịt hắn mềm mại mịn màng, lông mày hẹp

dài, con ngươi thâm thúy sáng ngời, thật giống như hồ nước mùa xuân, lúc này

hắn cũng đang nhìn nàng không nháy mắt, con ngươi lóe lên tia hứng thú, khóe

môi cong lên, là một nụ cười nhợt nhạt không dễ thấy.

Không có thị huyết sát khí, hắn thanh thoát giống như

một trích tiên.

Trên người là hơi thở sạch sẽ, mùi thơm này còn rất

nhẹ nhàng khoan khoái.

Trên người hoàn toàn không còn sự tàn nhẫn cùng âm u,

nếu không phải chính nàng biết được bộ mặt thật của hắn, thật hoài nghi là mình

nhìn lầm rồi, nam tử này làm sao có thể sắm hai vai xuất thần nhập hóa như vậy

được, đến tột cùng đâu mới thật sự là hắn?

Xem ra ma và tiên chỉ có một đường ngắn cách mỏng manh

a.

Phượng Lan Dạ trầm mặt đánh giá, cảm thán xong, cuối

cùng vẻ mặt lạnh lùng, vươn tay ra nghiêm khắc nói: “Giải

dược đâu?”

Nam tử bên trong xe ngựa bỗng phát ra tiếng cười vui

vẻ, tiếng cười kia vang ra bên ngoài, làm những người đứng ngoài xe ngựa đều có

vẻ mặt khó tin, Vương gia cười, cười sao? Tiểu Vương phi làm cái gì có thể

khiến Vương gia vui vẻ a?

Người người suy đoán, bên trong xe ngựa lại truyền ra

một thanh âm lạnh lẽo: “xuất phát.”

“Dạ, Vương gia.”

Mấy tên thị vệ phía sau phi thân lên ngựa, Tích quản

gia lập tức an bài một chiếc xe ngựa khác cho Hoa Ngạc cùng DIệp Linh, một đoàn

hướng thẳng phía trước mà đến.

Bên trong xe ngựa xa hoa, Phượng Lan Dạ trừng mắt nhìn

Nam Cung Diệp, không biết hắn cười cái gì, sắc mặt nàng lại càng lạnh hơn, kiên

trì đưa tay.

“Không phải nói gả vào Tề Vương phủ sẽ đem giải dược

tới sao? Không nghĩ ra đường đường là Tề Vương điện hạ lại nói không giữ lời.”

Nam Cung Diệp nghe lời của nàng, không thấy tức giận

chút nào, đưa tay lên trêu đùa mái tóc đen nhánh của mình, tư thái cực kì ưu

nhã cao quý, Phượng Lan Dạ khinh thường bĩu môi, không phải lớn lên xinh đẹp

một chút sao? Không cần ngay cả một động tác nhỏ cũng ưu nhã như vậy. (TT: nàng

ganh tỵ sao? ^.^)

“Chẳng lẽ ngươi không phát hiện căn bản không có chút

chất độc nào sao? Chỉ là một loại hoàn đan bình thường mà thôi.”

Phượng Lan Dạ mở to mắt, nàng từng tự kiểm tra qua,

trên người quả thật không có chút độc tính nào, nhưng là nàng thật sự không thể

tin nổi, đường đường là một đại nam nhân lại rảnh rỗi đi hạ thuốc trêu đùa tiểu

nha đầu như nàng, bởi vì có nguyên nhân mà hắn vẫn nói là trong người nàng có

độc, nhưng bây giờ hắn lại cho nàng biết sự thật.

“Nam Cung Diệp ngươi quá vô sỉ rồi, vì sao phải gạt ta

nói rằng có độc? Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”

Nam Cung Diệp không nói chuyện, trong nháy mắt sắc mặt

hắn bị che phủ bởi một tầng hoa quang, cả người lâm vào trầm tư.

Lần đầu hắn gặp nàng là ở đại điện nghị sự của Vân

Phượng quốc, ngày đó Nhị hoàng huynh vốn muốn xử tử nàng, hắn luôn luôn rất ít

thương hại người khác, thế nhưng quỷ thần xui khiến lại lên tiếng ngăn trở, bởi

vì từ ánh mắt tuyệt vọng của nàng hắn thấy được bản thân mình lúc còn bé, cô

tuyệt, đau khổ như vậy, thật giống như là bị toàn bộ thế giời vứt bỏ, vì vậy

hắn lên tiếng cứu nàng.

Lần thứ hai gặp lại, bởi vì có người ám sát hắn, nàng

vốn là không nên nhìn thấy chuyện này, nếu là người bình thường ở thời điểm đó,

chỉ có một con đường chết, nhưng hắn nhận ra nàng, cũng nhìn thấu nàng cô tuyệt

ngông nghênh, hình như bắt đầu từ lúc đó, hắn liền tính toàn bảo vệ nàng, sâu

trong tim như có gì đó thúc giục, khiến cho hắn thấy được bóng dáng của mình,

cho nên hắn phải bảo vệ nàng.

Nam Cung Diệp suy nghĩ đã rõ ràng, bất quá giờ phút

này nói cho tiểu nha đầu nàng chưa chắc đã tin, cho nên không nói cái gì vẫn

tốt hơn.

Phượng Lan Dạ thấy Nam Cung Diệp sắc mặt âm u cả người

lâm vào trầm tư, kì quái là bốn phía tự nhiên có loại cương khí, làm cho người

ta không dám tới gần, đây là loại công lực gì a, thật là kỳ hoặc, trong lòng âm

thầm suy đoán, trong miệng cũng không quên châm chọc.

“Nói đi, vì sao muốn ta làm phi của ngươi, không lẽ

ngươi có bí mật gì không thể cho ai biết? Ngươi không phải là đồng tính đấy

chứ?”

Phượng Lan Dạ trăm phần trăm khẳng định, nam nhân này

nhất định là có bí mật, bằng không vì sao phải để cho nàng làm chánh phi, ngày

đó trên đại điện, hắn sai thuộc hạ đưa cho hoàng thượng tờ giấy, nên hoàng

thượng mới hạ chỉ ban thưởng nàng làm Tề Vương phi, khắp cả Thiên Vận hoàng

triều, đoán chừng chỉ có hắn mới có năng lực này.

“Đồng tính?”

Trên dung nhan như ngọc của Nam Cung Diệp tràn đầy

kinh ngạc, ánh mắt sâu thẳm dậy sóng, đúng là hắn không thích nữ nhân, nhưng

nếu nói hắn đồng tính, có phải hơi quá rồi không, bất quá nhìn bộ dáng thành thật

của tiểu nha đầu này, nếu hắn không cho nàng một cái lý do, nàng nhất định

không để yên, cuối cùng Nam Cung Diệp không nói gì, nếu nàng muốn lí do thì cho

nàng một cái vậy.

Bên trong xe ngựa lại lâm vào trầm mặc, dù đây là ý

nghĩ của Phượng Lan Dạ nhưng thấy Nam Cung Diệp không phản ứng, nàng vẫn có

chút tiếc hận: “Không nghĩ tới ngươi đúng là đồng tính.”

Nam nhân tuấn mĩ như vậy lại là đồng tính thật đáng

tiếc.

Tiếc

hận không dứt, nhưng cuối cùng nhớ tới một chuyện khác "Nếu như ngươi muốn

kết hôn với ta, vì sao lại để cho ta cùng gà trống bái đường, thật là quá đáng,

Nam Cung Diệp, ngươi nhớ kỹ cho ta, chuyện này ta tuyệt đối sẽ không tha thứ

cho ngươi."

Phượng

Lan Dạ cắn răng phát hận, Nam Cung Diệp khóe môi xe ra nụ cười hiếm thấy, tùy ý

thản nhiên nhìn tiểu nha đầu đang giương nanh múa vuốt phát ra cơn giận kia,

ánh mắt nhẹ nhàng đóng lại, không biết vì sao, khi nghe giọng nói nàng, còn có

tiếng ồn ào của nàng, lại không có một chút tức giận nào, ngược lại từ trong

đến ngoài đều có một cảm nhận mà ngày thường hắn không có.

Hắn

không hề còn cô tịch nữa, dường như có một người luôn ở bên người phụng bồi

hắn.

Xe ngựa

một đường hướng hoàng cung chạy đi, Phượng Lan Dạ thấy nam nhân này không để ý

tới nàng, nàng cũng lười nói nữa, liền nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

Hai

người vào cung , thì sắc trời đã không còn sớm, Nam Cung Diệp đem Phượng Lan Dạ

dẫn đến trước cửa nội cung, phân phó thái giám ở trước cửa cung coi chừng dùm

xe ngựa, liền đem Phượng Lan Dạ đưa về phía Hậu cung hướng nơi ở của Mai Phi

nương nương mà đi đến để tạ ơn, còn mình thì đi thượng thư phòng gặp phụ hoàng.

"Lan

nhi, một lát ta tới đón ngươi trở về phủ."

Nam

Cung Diệp thanh âm vẫn nhu hòa như cũ, mềm nhẹ như nước vậy.

Phượng

Lan Dạ nhịn khôngđược run run một chút, quanh thân nổi da

gà, dùng sức tra chà chà cánh tay của

mình, động tác này chọc cho Nam Cung Diệp một lần nữa cười khẽ một tiếng, thái

giám cùng cung nữ trông chừng xe ngựa dùm

nhìn đến ngây người, Tề vương rất tuấn mỹ, hơn nữa đối với Vương Phi thật ôn

nhu a, cho tới bây giờ cũng chưa nghe nói qua Tề vương đối với người nào lại ôn

nhu như thế, không nghĩ tới thế sau khi đại hôn lại đối với Vương Phi tốt như

vậy.

Bởi vì

thấy bộ dạng che chở của Tề vương gia, những thái giám trong cung này không dám

chậm trễ với Phượng Lan Dạ, mà đây cũng chính là mục đích của Nam Cung Diệp,

hắn ở trước mặt người khác biểu hiện rõ động tác, chính là muốn nói cho những

người trong cung này biết, nếu muốn động Phượng Lan Dạ chính là đối đầu với

hắn.

Nam

Cung Diệp quay lại nói xong, thì đi đến thượng thư phòng.

Phượng

Lan Dạ dẫn Hoa Ngạc cùng Diệp Linh dưới sự hướng dẫn của thái giám một đường

hướng Mai linh điện nơi ở của Mai Phi nương nương mà đi, Mai Phi nương nương là

chủ sự trong cung, mà nàng thân là Tề vương phi, ngày thứ hai sau đại hôn vốn

nên tiến cung tạ ơn , chỉ bởi vì cùng Tề vương diễn trò khôi hài, cho nên đến

hôm nay mới đến tạ ơn.

Bất quá

Phượng Lan Dạ trong lòng biết rõ ràng, hôm nay tạ ơn chỉ sợ chưa chắc thuận lợi

như vậy, Mai Phi sẽ không dễ dàng bỏ qua cho nàng, nhưng đồng thời nàng một

chút cũng không sợ Mai Phi.

Nàng

bây giờ có thân phận bảo đảm, dù thế nào đi nữa, chỉ cần không sơ hở bị Mai Phi

nắm trong tay, nàng ta đối với mình cũng không có biện pháp nào.

Mà Nam

Cung Diệp nếu như đã hao tổn tâm cơ cưới nàng vào Vương Phủ, lại để cho nàng

biết hắn là đồng tính, nói vậy trong khoảng thời gian ngắn, hắn sẽ không làm

khó mình, như vậy mình ở Tề vương phủ vẫn có thể làm mưa làm gió một chút .

Phượng

Lan Dạ dẫn Hoa Ngạc cùng Diệp Linh hai nô tỳ, một đường vào Mai linh điện.

Hậu

cung mặc dù là Mai Phi chủ sự, nhưng nàng cũng chỉ là một kẻ phi tần, cũng

không có được phong Hậu, nghe nói hoàng thượng từng có quá một vị hoàng hậu,

còn từng có một vị Hoàng quý phi, hoàng hậu là mẫu thân của thái tử, bởi vì

thái tử làm phản mà bị tàn sát, cả gia tộc nhà mẹ đẻ của hoàng hậu cũng bị

chém, hoàng hậu bị đánh vào lãnh cung, giận dữ đụng đầu vào cột mà chết, về

phần vị Hoàng quý phi kia, từng thấy trong sách ghi lại, nói vị Hoàng quý phi

này được quang vinh sủng hạnh nhất, rất được hoàng thượng sủng ái, là phi tử ân

sủng nhất từ xưa đến nay, nhưng mà vị này Hoàng quý phi chỉ ở trong cung được

mấy năm liền bệnh qua đời, nàng sinh được một đứa con trai, là Ngũ hoàng tử

Thụy Vương Nam Cung Duệ, Nam Cung Duệ từng tham dự vào chuyện thái tử làm phản,

bởi vì hoàng thượng yêu vị Hoàng quý phi này, nên không trị Thụy Vương tử tội,

mà đem Thụy Vương đày đến phương bắc lạnh khủng khiếp.

Những

chuyện về Thiên Vận hoàng triều này, Phượng Lan Dạ là ở bên trong thư phòng

Vương Phủ tìm kiếm được một ít sách đọc mà biết được, rất nhiều chuyện cũng

không hẳn là sự thật, bởi vì hoàng thượng không cho phép sử quan ghi chép những

thứ này, có rất nhiều điều đã bị bỏ qua.

Vị

Hoàng quý phi này sau khi qua đời, nghe nói hoàng thượng rất sủng ái mẫu thân

của Thất hoàng tử, tuy nhiên chỉ vài năm sau, đã truyền ra tin tức vị hoàng phi

này tự sát, sau đó thì không nghe nói hoàng đế quá sủng ái vị phi tử nào nữa.

Phượng

Lan Dạ vừa nghĩ vừa đi vào Mai Linh điện.

Trước

cửa điện có hai hàng cung nữ cùng thái giám, thái giám vừa nhìn thấy liền lĩnh

người đi tới, biết trước mắt vị tiểu nha đầu này là Tề vương phi, lập tức cung

kính quỳ gối: "Tham kiến Tề vương phi."

Phượng

Lan Dạ gật đầu một chút, nhìn ra những cung nữ thái giám đều là người mắt cao

lông mày thấp , mặc dù thái độ cung kính, bất quá đáy mắt có chút ít khinh

thường, cũng lười để ý tới các nàng, nhấc chân bước lên thềm đá, đang chuẩn bị

đi vào, liền nhìn thấy một gã cung nữ lớn tuổi trong số đó, vươn tay chặn lại

đường đi của nàng.

"Tề

vương phi xin chờ một chút, cho nô tỳ đi vào bẩm báo một tiếng với nương

nương."

"Ừ,

"Phượng Lan Dạ cũng không phải suy tính gì, gật nhẹ đầu, dẫn hai nha đầu

đứng ở trước cửa.

Ai biết

này cung nữ này đi vào, thời gian khoản một nén hương cũng không có đi ra

ngoài, đem các nàng ba người phơi ở ngoài cửa điện, hai bên cung nữ thái giám

mặc dù cúi đầu, bất quá khóe môi cũng nhếch lên nụ cười, hơn nữa thật đúng

lúc bên trong liền truyền tới

tiếng cười vui vẻ, rất hiển nhiên ngày hôm nay trong

Mai linh điện có khách.

Phượng

Lan Dạ đôi mài nhíu lại, liền biết Mai phi cố ý làm khó nàng, cho nên đem các

nàng đứng ở ngoài cửa điện phơi nắng.

Bất quá

nói thật ra, ánh nắng mùa đông sáng rỡ thật đúng là ấm áp cả người, phơi nắng

cũng làm người ta thoải mái bớt lười biếng.

Phượng

Lan Dạ biết trong thời gian ngắn chỉ sợ vào không được, nên dứt khoát ưu

nhã ngồi ở trên thềm đá, nhàn

nhã chơi đùa cùng thái giám gác ở trước cửa, hàn huyên như nói việc nhà.

"Ngày

hôm nay nơi này còn có khách sao?"

Những

thái giám cung nữ kia mặc dù không muốn đáp lời, nhưng cũng không dám ngang

nhiên đắc tội vị Tề vương phi này, tin đồn Tề vương phi cũng không phải là chủ

tử thiện lương, mặc dù ngày đại hôn cùng gà trống bái đường, biến thành trò

cười, nhưng mà thân phận của nàng rõ ràng được công nhận, Cho nên lập tức có

thái giám bẩm báo.

"Đúng

vậy, ngày hôm nay còn có Tấn vương phi cùng Sở Vương phi, Tam hoàng tử phi cũng

tới đây thỉnh an nương nương ."

"À."

Phượng

Lan Dạ nở nụ cười trong trẻo, mọi người chỉ cảm thấy nụ cười kia lạnh như sương

một chút nhiệt độ cũng không có, trong lúc nhất thời ai cũng không dám nói

chuyện.

Hoa

Ngạc cùng Diệp linh vừa nhìn thấy tình huống trước mắt, không khỏi tức giận,

Mai Phi nương nương có ý gì, rõ ràng là làm khó chủ tử nhà các nàng, đã như

vậy, còn không bằng trở về thôi?

"

Vương Phi, Mai Phi nương nương đại khái là không rảnh gặp chúng ta, chúng ta

không bằng đi bái kiến Nguyệt phi nương nương đi."

Trong

cung cũng không phải chỉ có một mình Mai Phi , tuy nói nàng là chủ sự, nhưng

vậy thì thế nào, chẳng qua là quản sự thôi, hoàng thượng cũng không có sắc

phong nàng bất kỳ quyền lợi đặc biệt gì, cho nên nói trừ quản sự, thân phận của

nàng cùng Nguyệt phi nương nương còn có Hoa phi nương nương là giống nhau.

Diệp

linh mới vừa nói xong, bên trong liền truyền đến tiếng bước chân, rất gấp, mọi

người ngửng đầu lên nhìn qua.

Chỉ

thấy người từ bên trong vọt ra quả nhiên là Bát hoàng tử Nam Cung Sâm, vừa nhìn

thấy Phượng Lan Dạ ngồi dưới đất chờ chực, liền biết nàng tới rất lâu rồi,

không khỏi tức giận quay nhìn mấy tên cung nữ thái giám ngoài điện gào lên:

"Các ngươi là người chết a, còn không biết đem người dẫn đi vào."

Những

người đó bị Nam Cung Sâm rống giận, lập tức phịch phịch quỳ xuống , luôn miệng

cầu khẩn: "Bát hoàng tử tha mạng a, Bát hoàng tử tha mạng a."

Bát

hoàng tử Nam Cung Sâm mặc kệ mấy người đang quỳ trên mặt đất dập đầu, quay người

lại nhìn Phượng Lan Dạ một cái, mặc dù rất giận nàng, nhưng khi nhìn đến nàng

chịu khổ, trong lòng hắn vừa không vui, còn cảm thấy đau lòng, sắc mặt khó chịu

nhìn về Phượng Lan Dạ: "Ngươi còn chưa đi vào sao."

Lúc

này, cung nữ vừa rồi đi vào bẩm báo cũng đã đi ra, trên mặt vẫn dịu ngoan giống

như lúc trước, nhu hòa cười: "Tề vương phi vào đi, Mai Phi nương nương

tuyên vào đấy."

Thái độ

của nàng ta tựa hồ như lúc nãy không hề xảy ra chuyện gì cả, Phượng Lan Dạ

không nói không rằng, chậm rãi đứng dậy, nhẹ phủi quần áo trên người, mang Hoa

Ngạc cùng Diệp Linh đi theo phía sau cung nữ kia vào.

Bát

hoàng tử Nam Cung Sâm cũng vào theo, hắn vừa đi vừa khiển trách cung nữ kia.

"

Thanh Phượng, ngươi hãy biết chừng mực một tí cho ta."

Thanh

Phượng run rẩy một chút, nàng biết Bát hoàng tử thích vị Tề vương phi này, nhìn

mình làm khó nàng cho nên cảnh cáo mình, nhưng đây là ý tứ của nương nương,

nàng chỉ là một tiểu cung nữ giữ cửa thì liên quan gì, Bất quá Thanh Phượng cái

gì cũng không dám nói, dưới chân bước đi rất nhanh.

Phượng

Lan Dạ liếc Nam Cung Sâm một cái, đáy lòng than nhẹ, Bát hoàng tử a, liên quan

gì tiểu nha đầu này, đây điều do mẫu phi ngươi làm ra cả đó, bất quá từ đầu tới

đuôi bọn ta không nói gì nói, nói thật ra , Bát hoàng tử Nam Cung dò mặc dù ghê

tởm, nhưng hắn tâm tính thật sự còn

giống như đứa bé, nàng không muốn cùng hắn so đo cái gì, dĩ nhiên cũng không

muốn cùng hắn dính dấp ra cái gì, không phải sợ Mai Phi, mà là không muốn hại

hắn. Nàng biết Bát hoàng tử thích mình, đáng tiếc nàng không thích hắn, ngược

lại vô cùng phiền chán.

Đoàn

người vào đại điện của Mai linh điện, nhìn lại một cái, nguy nga lộng lẫy, rèm

nhẹ rủ xuống, lay động trong gió, ngay giữa trãi một tấm thảm đỏ quý giá, bên

trên có đặt một cái kim đỉnh hình con hươu, đang đốt huân hương, mùi thơm toả

ra nồng nặc.

Lúc này

bên trên chỗ ngồi cao quả nhiên là Mai Phi nương nương, phục trang đẹp đẽ, sang

trọng quý phái, giờ phút này đang nở nụ cười nhu hòa trên khuôn mặt.

Nhìn bộ

dạng như vậy của bà ta, người ta khó mà nhìn nhìn ra sự ác độc âm hiểm trong

lòng bà ấy.

Đáng

tiếc Phượng Lan Dạ đã sớm thấy rõ tâm cơ thâm trầm của nữ nhân này, động một

chút là trăm phương ngàn kế tính toán người khác.

Trừ nữ

tử đang ngồi phía trên cao của đại điện, bên dưới còn có mấy bị nữ nhân mặc y

phục hoa lệ.

Tóc mây

búi cao, quần hồng uyển chuyển, Lâm Mộng Yểu quanh thân quý phái, ngồi ngay

ngắn ở giữa mấy nữ tử, thì dung mạo nàng lộ ra vẻ rất bình thường, chẳng qua là

ngạo khí cao quý giữa mi tâm của nàng lại làm cho người không dám khinh thường.

Bên tay phải của nàng, chính là Sở Vương phi Tô Nghênh Hạ, Tô Nghênh Hạ da

trắng nõn nà, vòng eo nhỏ nhắn, tùy ý ngồi ở

chỗ đó, cả người mềm mại giống như không xương, thiên kiều bá mị.

Kế bên

hai nữ tử này, Trầm Vân Tinh ngồi ở ghế cuối, lộ ra vẻ có chút không vui, trên

mặt thiên kiều bá mị tựa như hoa sen mới nở, thần thái mờ mịt, trong đôi mắt mỹ

lệ không ánh sáng, bất quá vừa nhìn thấy Phượng Lan Dạ, ánh mắt bình thản không

ánh sáng lúc trước giờ phút này chợt lóe lên ghen tỵ, không nghĩ tới nàng đệ

nhất mỹ nữ An Giáng thành, thế nhưng phải gả cho Tam hoàng tử người không được

sủng ái nhất, hắn lớn lên bình thường, thế lực sau lưng hoàn toàn không có, đến

bây giờ còn không có phong vương, làm cho nàng kém người ta một bậc.

Nhìn

lại vị vong quốc nô này, vậy mà nhảy một bước đã thành Tề

vương phi, thân phận tài trí hơn người.

Tin đồn

Tề vương lớn lên nghiêng nước nghiêng thành, mặc dù lúc trước có người nói hắn

khắc mẫu khắc vợ, nhưng bây giờ nhìn lại vị Tề vương phi này, không phải đang

sống rất tốt hay sao?

Điều

này nói rõ lời đồn khắc mẫu khắc vợ, căn bản là không đáng tin, mà không

công lại tiện nghi cho vong

quốc nô này, hoàng thượng vì sao không đem nàng ban cho Tề vương, hết lần này

tới lần khác lại ban cho Tam hoàng tử.

Trên

đại điện, mọi người đều có tâm tư riêng, Phượng Lan Dạ quét mắt một cái, liền

mặc kệ những người này, bộ dạng không giống với họ, dẫn Hoa Ngạc cùng Diệp Linh

đi tới, đoan trang hành lễ

"Lan

Dạ tham kiến Mai Phi nương nương."

Mai Phi

ngồi trên cao không nói một lời nào, cứ như vậy bình tĩnh nhìn Phượng Lan Dạ.

Trên

đại điện, Lâm Mộng Yểu, Tô Nghênh Hạ còn có Trầm Vân Tinh, vừa nhìn bộ dạng của

Mai Phi, liền biết bà ta muốn làm khó Phượng Lan Dạ, mấy người này không khỏi

lộ ra nụ cười có chút hả hê, mắt không chớp không nháy nhìn cục diện trước mặt.

Bất quá

tình thế này cũng không có giằng co quá lâu, Bát hoàng tử Nam Cung Sâm đi tới

đài cao, ngồi ở bên người Mai Phi, vẻ mặt mất hứng mở

miệng.

"Mẫu

phi."

Kể từ

buổi lễ Tứ Hôn, Mai Phi không có trợ giúp Bát hoàng tử, trong lòng Bát hoàng tử

đối với Mai Phi liền có một vết nứt, không còn hoàn toàn tín nhiệm như trước

kia nữa.

Mai Phi

lòng dạ biết rõ, nên càng giận Phượng Lan Dạ hơn, bất quá khi ở trước mặt con

trai, nàng không muốn biểu hiện rõ ràng như vậy, cho nên vung tay lên mở miệng.

"Đứng

lên đi, ban thưởng ghế ngồi."

"tạ

ơn Mai Phi nương nương."

Phượng

Lan Dạ kính cẩn ngoan ngoãn mở

miệng, từ đầu tới đuôi cũng không hờn không giận, cử chỉ ưu nhã, mặc dù tuổi

còn nhỏ, thân thể cũng nhỏ, nhưng khí thế quanh thân cũng không thua bất kỳ một

nữ nhân nào ở đây.

Cả

người khí thế ngạo nghễ, hơn nữa nàng lớn lên lại diễm lệ bức người, hôm nay

mặc một bộ quần áo màu tím nhạt yên hà, tựa như ảo mộng, làm nổi bật được khuôn

mặt nhỏ nhắn thanh tươi đẹp động lòng người, như Bảo Châu màu tím chói mắt ,

thấy vậy ba nữ nhân ở một bên đại điện ghen tỵ không dứt, mọi người có mắt đều

có thể thấy được, tiểu nha đầu này trưởng thành, tất nhiên là xinh đẹp bất phàm

, khó trách ban đầu rất nhiều Vương gia hoàng tử cũng

muốn nạp nàng làm phi.

Nghĩ

đến đây , Lâm Mộng Yểu liền nhớ đến chuyện Tấn vương từng muốn nạp nàng làm

sườn phi, sau đại hôn, nàng nghe được những nữ nhân bên trong Tấn vương phủ

nói, Tấn vương chẳng những lúc ban hôn muốn nàng mà, sau khi ban hôn một lần

nữa muốn nàng, nếu không phải nàng ta cố tình không để ý tới, giờ phút này chỉ

sợ nàng là trắc phi của Tấn vương phủ.

Lâm

Mộng Yểu sắc mặt khó coi cực điểm,

một bên Sở Vương phi Tô Nghênh Hạ tất nhiên biết sắc mặt nàng vì sao khó coi

như thế, làm như có lòng tốt hỏi thăm.

"Tỷ

tỷ, sao thế?"

Lâm

Mộng Yểu trợn mắt nhìn nàng một cái, ngoài cười nhưng trong không cười nhìn

Phượng Lan Dạ.

"

Tề vương phi mặt mũi thật là lớn, đám cưới cũng mấy ngày rồi, bây giờ mới tiến

cung tạ ơn, mẫu phi mặc dù tính tình ôn hòa , nhưng cũng không thể như thế mà

lớn lối như vậy."

Nàng

trực tiếp nói thẳng, dù sao ngày hôm nay nàng vừa nhìn là hiểu, mẫu phi đang

tính toán dạy dỗ Phượng Lan Dạ , bởi vì nghe nói Bát hoàng tử ở Tề vương phủ bị

đánh, nói vậy mẫu phi đã đem chuyện này tính lên người tiểu nha đầu này.

Đối với

chi tiết trong đó, Lâm Mộng Yểu không có hiểu rõ ràng, cho nên mới nghĩ như

thế.

Nhưng

mà mấy người trong đại điện này cũng có mối thù chung, nên lúc này tất cả đều

đem đầu mâu nhắm ngay Phượng Lan Dạ.

Lâm

Mộng Yểu tiếng nói vừa dứt, thì Trầm Vân Tinh liền tiếp lời: "Tỷ tỷ đừng

trách Tề vương phi, thật ra thì nàng cũng là bất đắc dĩ, đám cưới phải bái

đường cùng gà trống, chuyện sỉ nhục như vậy, Tề vương phi làm sao dám ra khỏi

cửa, tất nhiên sẽ muốn trốn tránh mọi người một chút, hôm nay tiến cung xem như

cũng không phải dễ dàng."

Trên

cao Mai Phi vừa liếc mắt nhìn

xong ba nữ nhân lại nhìn vào Phượng

Lan Dạ, nhưng cũng không nói nhiều lời, chẳng qua là cười nhẹ nhàng nhìn tất cả

mọi chuyện.

Bên

người nàng Bát hoàng tử Nam Cung Sâm dù có lòng che chở cho nàng, nhưng khi

nghĩ đến thái độ tuyệt quyết của nàng, liền lười để ý tới nữa, nhìn Mai Phi

nương nương một cái, rồi đứng lên kính cẩn mở miệng: "Mẫu phi, nhi thần

xin được cáo lui trước."

Mai Phi

thấy nhi tử nguyện ý rời đi thì mừng thầm, nàng chỉ ước gì hắn đi khỏi thôi,

gật đầu phất phất tay: "Ừ, đi đi, để nữ nhân chúng ta trò chuyện, ngươi ra

ngoài tản bộ đi."

Bát

hoàng tử Nam Cung Sâm liền rời khỏi đại điện, trong điện bây giờ tất cả đều là

nữ nhân.

Lúc này

Phượng Lan Dạ khóe môi nhẹ cười, nhàn nhạt quét mắt nhìn một cái ba nữ nhân bên

người, còn có Mai Phi đang ngồi ở trên cao, những người này tất cả đều có vẻ

mặt xem kịch vui, tốt, thật sự là quá tốt.

"Mấy

vị Vương Phi nương nương nói sai rồi, không phải là Lan Dạ không muốn tiến cung

tạ ơn, mà là Tề vương nói, trên tổ chế có ghi lại, việc tiến cung tạ ơn vốn là

chuyện của hoàng hậu, nhưng bây giờ trong cung vô hậu, nên mặc dù Lan Dạ muốn

tiến cung nhưng phải tìm ai để tạ ơn đây, hôm nay tiến cung cũng do hoàng

thượng hạ chỉ, nên Lan Dạ mới nhân tiện tới đây thỉnh an Mai Phi nương nương

thôi."

Một lời

vừa rơi xuống, cả điện yên lặng giống như chỗ chết, trong đại điện tràn ngập

khí âm hàn lạnh lẽo.

Đám

người Lâm Mộng Yểu, Tô Nghênh Hạ sắc mặt khó coi, Mai Phi ngồi trên cao lại

càng đen thành một mảnh, vốn các nàng muốn mượn cơ hội này châm chọc tiểu nha

đầu kia, không nghĩ tới bây giờ lại để cho tiểu nha đầu phản thủ châm chọc lại,

Mai Phi sắc mặt khó coi dị thường, đôi mắt lại càng âm trầm thị máu.

Mà ngôi

vị hoàng hậu chính là một cái gai trong lòng nàng, trong cung ngoài cung người

người đều biết.

Nàng nỗ

lực bao nhiêu năm, cũng chỉ được đến chức chủ sự trong cung, tuy nhiên còn

không có được phong hậu, nói cho cùng nàng vô danh vô phận, nếu như thẳng thắng

phân địa, nàng cùng Nguyệt phi Hoa phi có địa vị giống nhau, mà hai người các

nàng lại rơi vào cảnh thanh nhàn, còn mình thì mệt mỏi đến chết được mà kết quả

ngay cả hậu vị cũng chưa có chạm vào được.

Bây giờ

ngay cả một tiểu nha đầu cũng châm chọc mình, sao không làm nàng phát điên

được?

Mà Lâm

Mộng Yểu là người bắt đầu gây chuyện, hiện tại sắc mặt lại khó coi giống như

trước, chuyện này các nàng ai cũng biết, nếu như Mai Phi trách tội xuống, các

nàng cũng không có kết quả tốt.

Trong

đại điện thái giám cùng cung nữ

lại càng không dám thở mạnh, bầu không khí yên lặng chết chóc.

Chỉ có

Phượng Lan Dạ vẻ mặt tự nhiên ngồi đó, phía sau nàng Hoa Ngạc cùng Diệp linh

đang đứng thẳng nhìn nhau, thở dài một cái, khóe môi vẽ ra nụ cười yếu ớt,

trong nội tâm hừ lạnh.

Muốn

cùng Vương Phi chúng ta đấu, các ngươi còn non một chút, đừng cho là tiểu chủ

tử chúng ta dễ khi dễ thế.

Tất cả

mọi người không nói lời nào, Phượng Lan Dạ vung lên nụ cười yếu ớt, nhàn nhạt

quét mắt ba nữ nhân bên người đang hóa đá.

"Đây

là sao vậy? Khó có được cơ hội họp mặt, cần gì khách sáo thế, Mai Phi nương

nương làm người luôn luôn ôn nhu hiền hòa, ngàn vạn lần đừng đem nàng nghĩ

giống như những chủ tử âm hiểm độc ác thế." (TT: ác, chiêu này hay, cần

phải học hỏi ^_^)

Trong

điện mọi người sắc mặt tái hơn, mặt Mai Phi bây giờ càng lúc càng xanh, tiếng

thở ồ ồ, trên ngực phập phòng, mắt thấy nàng sắp phun lửa, nhưng hết lần này

tới lần khác tìm không được cớ để phát.

Phượng

Lan Dạ khóe môi nở nụ cười càng sâu, nhưng một chút nhiệt độ cũng không có, lại

tiếp tục mở miệng.

"Mấy

vị Vương Phi nương nương sắc mặt làm sao tái vậy, không phải là ăn cái gì bị

đau bụng chứ, hay là trúng độc rồi?

Phượng

Lan Dạ làm bộ dạng thật ngây thơ, vẻ mặt có mười phần là tiểu hài tử, sắc mặt

đầy lo lắng.

Đám

người Lâm Mộng Yểu-Tô Nghênh Hạ nghiến răng nghiến lợi, nhưng cũng không dám

nói cái gì, chỉ ngửng đầu lên đánh giá Mai Phi nương nương trên cao.

Mai Phi

nương nương sắc mặt càng khó nhìn hơn, vốn là muốn dạy dỗ tiểu nha đầu này một

chút, không nghĩ tới nàng ta lại liên tiếp đả kích

mình như thế, tốt, thật sự là quá tốt, nàng nghiến răng nghiến lợi vì tức nhưng

tìm không được biện pháp để phản kích lại.

Lúc

này, một cung nữ ở bên trong đại điện, bởi vì khẩn trương quá độ, mà không nhịn

được phát ra một tiếng ho khan rất nhỏ, Mai Phi vừa nghe, liền giống như bắt

được nơi để trút giận, bà ta rống lên: "Lớn mật, một tiện tỳ có thân phận

thấp mà một chút quy củ cũng không có, người đâu, kéo ra đánh mạnh hai mươi đại

bản."

Cung nữ

kia vốn đang khẩn trương lại càng hoảng sợ, không muốn trở thành nơi để Mai Phi

trút giận, một hơi thở không ra được, liền trực tiếp ngất

đi.

Ngoài

điện có thái giám chạy đi vào, căn bản là không thèm đếm xỉa đến cung nữ kia

đang hôn mê, cả bọn túm kéo lôi nàng đi ra ngoài.

Lúc này

người trong điện cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhỏm, đám người Lâm Mộng Yểu vội

vàng mở miệng trấn an Mai Phi: " nương nương đừng tức giận nữa, không nên

cùng những kẻ có thân phận thấp, không hiểu quy củ kia so đo."

Lời này

rõ ràng là chỉ cây dâu mà mắng cây hòe, mọi người vừa nghe liền lòng dạ biết

rõ.

Đám

người Trầm Vân Tinh lập tức gật đầu đồng ý, sắc mặt trắng bệch lúc trước, bây

giờ mới hòa hoãn một chút.

"Đúng

vậy a, nương nương đừng tìm những thứ không có người nuôi dạy mà so đo."

Ba

người các nàng hợp lại mà hát, tự nhiên ăn ý, Mai Phi sắc mặt cuối cùng cũng dễ

chịu một chút, bất quá bầu không khí vẫn có chút cứng ngắc.

Mai Phi

một đôi mắt lộ ra âm lãnh hàn khí thỉnh

thoảng quét qua Phượng Lan Dạ,

Phượng Lan Dạ lơ đễnh, đoan trang thanh tao lịch sự ngồi ở

chỗ cuối nhất, thấy Mai Phi nương nương nhìn sang, cũng vẻ mặt kính dịu ngoan

mở miệng: "Đúng vậy a, nương nương đừng tìm những thứ người không hiểu

chuyện kia mà giận, cũng không nên chấp nhặt những kẻ thích nói bậy bạ, giận dữ

chỉ làm hại thân thể của mình mà thôi."

Nàng

vừa mở miệng, đám người Lâm Mộng Yểu cùng Tô Nghênh Hạ sắc mặt đang tốt lên,

đồng loạt nhìn nàng, cuối cùng Lâm

Mộng Yểu thật sự không nhịn được kêu lên.

"Ngươi

nói ai đó?"

Phượng

Lan Dạ vẻ mặt không vô tội: "Ta chưa nói người nào a, ta chỉ

nói nương nương chớ vì người không hiểu quy củ mà phiền lòng, làm tức giận bản

thân mình thì không đáng giá lắm."

Mấy câu

nói hời hợt, nhưng nhắm trúng nhiều người khác làm mặt của họ tái đi, đáng tiếc

người trong cuộc, vẫn một thân nhẹ nhàng, vân đạm phong khinh.

Nhìn

nàng còn nhỏ tuổi, thế nhưng lại thay đổi như chong chóng, bàn tay khẽ vẫy, đã

dễ dàng thao túng toàn cục, Mai Phi ánh mắt u ám hẳn đi, xem ra nhi tử ban đầu

băn khoăn là đúng, người này nếu để cho mình sử dụng, quả thật người bình

thường không thể so sánh được, chỉ tiếc nàng ta đã gả cho Tề vương rồi?

Đại

điện lần nữa yên tĩnh lại, ngoài cửa điện có thái giám chạy đi vào, phá vỡ sự

an tĩnh.

"Nương

nương, đám người của Nguyệt phi nương nương cùng Hoa phi nương nương đã

tới."

Sắc mặt

Mai Phi âm trầm khó coi, nhíu lông mày, nàng vốn tâm tình đang không tốt,

Nguyệt phi lại tới, chẳng phải là để cho nàng ta nhìn thấy mà chê cười sao,

nhưng trước mặt mấy tiểu bối bên dưới, nàng lại không thể không biểu hiện sự

khoan dung rộng lượng, cũng không còn biện pháp giả bộ bệnh vân vân, chỉ đành

phải phất phất tay, phiền lòng buồn bực mở miệng.

"Làm

cho các nàng vào đi."

Thái giám

chạy vội đi ra ngoài, trước cửa đại điện rất nhanh xuất hiện mấy đạo thân ảnh

uyển chuyển, đoàn người vừa nói vừa cười tiêu sái đi vào, cầm đầu chính là

Nguyệt phi nương nương có vóc người cao gầy cùng Hoa phi nương nương, tiếp đến

là người đứng đầu Cửu tầng Trữ chiêu dung cũng tới, đi theo phía sau các nàng

còn có Văn Tường công chúa và Văn Bội công chúa, trong lúc nhất thời xanh vàng

hồng trắng, y phục phiêu động, mùi thơm xông vào mũi, tiếng cười nói thanh

thoát, đồng loạt vang ở trên đại điện.

Đoàn

người đi thẳng đến ngay giữa đại điện, đồng loạt ngưng tiếng cười cùng nhau

nhìn về phía Mai Phi trên cao, Mai Phi lúc này sắc mặt

tỏ vẻ không kiên nhẫn, con ngươi sâu u nhìn đám người bên dưới.

Đám

người Nguyệt phi cùng Hoa phi hành lễ thỉnh an Mai Phi, đây cũng là sự khách

khí bên ngoài thôi.

"Tham

kiến tỷ tỷ."

"Các

muội muội khách khí, cùng ngồi xuống đi."

Người

ta cho nàng mặt mũi, nàng cũng không thể lớn lối, bàn về thân phận địa vị, nàng

cùng Nguyệt phi Hoa phi có thân phận địa vị giống nhau, cũng là một trong bốn

phi vị, đứng đầu Cửu tần Trữ chiêu dung tương đối thấp hơn một chút, cho nên

Trữ chiêu dung cũng không có cùng Nguyệt phi Hoa phi giống nhau tùy ý ngồi vào

một bên, mà là đoan trang đứng thỉnh an Mai Phi.

"

tỷ tỷ vạn an."

"Ừ,

muội muội ngồi xuống đi, hiếm khi có dịp các tỷ muội họp mặt, đừng xa lạ như

vậy"

Mai Phi

mặt ngoài công việc luôn luôn làm được rất tốt, mặc dù sắc mặt của nàng buồn

bực hết sức khó coi, nhưng người ta không có chọc tức nàng, nàng tự nhiên không

có lý do để phát tác.

Trữ

chiêu dung đi tới chỗ bên dưới của Nguyệt phi cùng Hoa phi ngồi xuống.

Văn

Tường công chúa và Văn Bội công chúa trước thỉnh an Mai Phi, sau đó hai người

mới đi tới trước mặt đám người Tấn vương phi Lâm Mộng Yểu cùng Tô Hạ Nghênh,

nhất nhất làm lễ ra mắt với ba người.

"

Tham kiến nhị hoàng tẩu, Tam hoàng tẩu, tứ hoàng tẩu."

Lâm

Mộng Yểu vốn là bạn tốt của Văn Tường công chúa, nên không đợi công chúa khom

người xuống, liền đứng lên kéo nàng dậy: "Công chúa cần gì khách khí

vậy."

"Đúng

vậy a, Đúng vậy a."



Nghênh Hạ lập tức gật đầu, mà Trầm Vân Tinh đâu còn lời nào để nói, nên hùa

theo mấy người đó cười đùa phụ hoạ.

Văn

Tường công chúa và Văn Bội công chúa tựa hồ đã quên Phượng Lan Dạ đang ngồi ở

vị trí cuối cùng, bất kể Phượng Lan Dạ lúc trước là thân phận gì, nhưng bây giờ

nàng là Tề vương phi, Thất hoàng tẩu của các nàng, mà hai người các nàng vốn

muốn hành lễ, nhưng bước qua bên này, mọi người tựa hồ cũng đã cô lập một mình

Phượng Lan Dạ, nên cũng đem nàng gạt ở một bên.

Hoa

Ngạc cùng Diệp Linh vẻ mặt tức giận, hai vị công chúa rõ ràng là khinh người

quá đáng.

Trên

đại điện Mai Phi giống như thấy được trò hay, không khỏi bắt lấy cơ hội mở

miệng.

"Văn

Tường, Văn Bội, còn không bái kiến Thất hoàng tẩu của các ngươi."

Ngồi

phía bên phải đại điện Hoa phi nương nương sắc mặt lạnh lùng, khó coi trợn

mắt nhìn Văn Tường một cái, trầm giọng ra lệnh.

"Văn

Tường, còn không mau hành lễ với Tề vương phi ."

Văn

Tường cùng Văn Bội hai người luôn luôn tuân thủ quy cũ, lúc này nhìn nhau, trăm

miệng một lời nói: "Tại sao phải làm lễ ra mắt nàng ta."

Chẳng

những thân phận thấp, còn nhỏ tuổi như vậy, các nàng đường đường là công chúa,

tại sao phải làm lễ ra mắt nàng a, ánh mắt mang vẻ khinh thường chí cực.

Mai Phi

nương nương lộ ra khuôn mặt tươi cười, con ngươi liền sáng lên, thở dài:

"Hai hài tử này thật là tùy hứng, Tề vương phi sẽ không trách móc

chứ?"

Mai Phi

tiếng nói vừa dứt, mâu quang mọi người cũng rơi vào trên người Phượng Lan Dạ.

Chuyện

này xử lý không tốt, Phượng Lan Dạ có thể sẽ đắc tội với nhiều người, tâm ý của

Mai Phi rõ rành rành ra đấy, nếu

như nàng nói năng l* m*ng, chẳng những đắc tội với Văn Tường công chúa, Văn Bội

công chúa, còn đắc tội cả Hoa phi cùng Trữ chiêu dung, thật là tâm kế tốt a.

Nhưng

Phượng Lan Dạ đã quyết định từ nay về sau không thèm nhẫn nhịn nữa, bởi vì nàng

đã bị cuốn vào trong hoàng quyền, nghĩ rút lui căn bản không thể nào, cho nên

không bằng chính diện đối mặt, cần gì làm cho người ta chê cười.

Phượng

Lan Dạ khóe môi nở nụ cười, kích diễm động lòng người, chậm rãi đứng lên, kính

cẩn dịu ngoan mở miệng.

"Lan

Dạ làm sao dám trách móc, công chúa không hành lễ cũng có nguyên nhân của nó,

suy nghĩ lại có lẽ Tề vương không phải là huyết mạch của hoàng thất."

Nàng

một lời rơi xuống, rất nhiều người sắc mặt quái dị, Văn Tường công chúa giận

dữ, thật giống như bắt được nhược điểm gì đó kêu lên: "Ngươi lớn mật, dám

can đảm nói Thất hoàng huynh ta không phải là huyết mạch hoàng thất, muốn chết,

Bổn cung lập tức đi bẩm báo phụ hoàng, cho ngươi một tử tội."

"Xử

ta tội chết sao? Nếu như Tề vương thật là huyết mạch hoàng thất, vì sao công

chúa lại khinh khi bổn vương phi như thế, hoàng thượng hẳn nên cẩn thận mà điều

tra một chút rồi?"

Dứt

lời, cả điện trở nên tĩnh mịch, tất cả mọi người nhìn Phượng Lan Dạ, rõ ràng là

tiểu nha đầu, nhưng thái độ ngạo nghễ lãnh

diễm, giống như một gốc Hàn Mai vào đông toả ra mùi thơm, làm người ta dời

không ra tầm mắt, trước giai lệ cả điện, chỉ có gốc cây này đang toả hương mà

thôi.

Bất quá

lời của nàng không thua gì một tiếng sét giữa trời, Văn Tường Văn Bội ngây ngẩn

cả người, chuyện này nếu làm náo động đến phụ hoàng nơi đó, không cần phải nói,

hai người các nàng bị trừng phạt là không cần nghi ngờ, không ngờ tới nữ nhân

này thật lợi hại? Các nàng đã coi thường nàng ta.

Đám

người Nguyệt phi cùng Hoa phi hai mắt không khỏi nhìn Phượng Lan Dạ với ánh mắt

khác, sắc mặt Hoa phi lãnh chìm, nữ nhi của mình quả thật quá

kiêu ngạo rồi, một chút lễ nghi tiến thối cũng không có, cho dù lúc trước

Phượng Lan Dạ có thân phận thấp, nhưng bây giờ nàng đúng là Tề vương phi, sau

này nên học cách tôn trọng nàng ấy mới phải.

"Văn

Tường, còn không hành lễ với Tề vương phi."

Hoa phi

ra lệnh một tiếng, Trữ chiêu dung sắc mặt cũng có chút khó coi, trợn mắt nhìn

Phượng Lan Dạ một cái, ra lệnh Văn Bội công chúa: "Văn Bội, hướng Thất

hoàng tẩu ngươi làm lễ ra mắt."

Văn

Tường cùng Văn Bội nhìn nhau, hảo hán không ăn thiệt thòi trước mắt, thù

này sẽ nhớ kỹ.

Hai

người nhẹ nhàng khuynh xuống thân thể hướng Phượng Lan Dạ hành lễ: "Tham

kiến Thất hoàng tẩu."

Phượng

Lan Dạ thân thể nhẹ nhàng tránh qua, tạo ra một hướng trống rỗng không người,

ngữ khí xem thường chậm rãi mở miệng: "Tốt lắm, Các công chúa không cần

hành lễ, thân thể tôn quý sao có thể hành lễ với

người có thân phận thấp đâu, chớ để mình bị dính nhục."

Nàng

nói xong, Mai Phi cùng Nguyệt phi khóe môi nhẹ cười, vẻ mặt xem náo nhiệt nhìn

Hoa phi cùng Trữ chiêu dung một cái, mà sắc mặt hai người nàng cũng không quá

tốt, Hoa phi giận tái mặt khiển trách Văn Tường: "Còn không cùng Thất

hoàng tẩu nói lời xin lỗi."

Lần này

Văn Tường đã học khôn, lập tức dịu ngoan mở miệng: "Thất hoàng tẩu, xin

đừng tức giận, Văn Tường hướng ngươi nói lời xin lỗi."

"

Văn Bội cũng nói xin lỗi với Thất hoàng tẩu Thất hoàng tẩu chớ nên trách

cứ."

Phượng

Lan Dạ mím môi nở nụ cười, sáng loá giống như đoá hoa thơm, nhàn nhạt mở miệng:

"Các công chúa thật quá khách khí rồi, thôi bỏ đi."

Nếu các

nàng đã nói xin lỗi rồi, loại chuyện thế này thấy tốt nên biết dừng, hơn nữa

nàng lòng dạ biết rõ, Văn Tường công chúa và Văn Bội công chúa e là đã cùng

mình ghi nhớ mối thù này rồi, nhưng nếu

mình thật không làm thế, các nàng chưa chắc sẽ bỏ qua cho mình, nên phải mạnh

mẽ đả kích, ít nhất các nàng có điểm sợ, sau này thấy mình sẽ mang ba phần cố

kỵ.

Phượng

Lan Dạ nghĩ thông suốt, thần sắc trên mặt càng phát ra rực rỡ.

Người

trên cả điện, đa số đều có tâm tình không tốt, ngày hôm nay coi như đã lãnh

giáo lợi hại của Tề vương phi, ngay cả đám người của Lâm Mộng Yểu lòng dạ cũng

biết rõ, tiểu nha đầu mười hai tuổi này chỉ sợ là nhân vật lợi hại, cho nên sau

này kiềm chế một chút mới tốt.

Mai Phi

mắt thấy mọi chuyện như vở kịch đả kéo màn, nên cụt hứng, bất quá cũng không

tiện phản ứng, Văn Tường hòa Văn Bội đi tới đối diện, ngồi xuống.

Các

nàng chính là Tiểu công chúa của hoàng thất, không nghĩ tới hôm nay phải chịu

nỗi khuất nhục này, nên trong lòng đâu có dễ chịu, bất quá giờ phút này thật

cũng không tốt để phát tác ra ngoài, thời gian kế tiếp hai nàng rất ít nói

chuyện, chỉ là một lòng tính toán ánh mắt

thỉnh thoảng quét về phía Phượng Lan

Dạ, trong lòng cũng rất rõ ràng, tiểu nha đầu này không phải là người dễ đối

phó như vậy .

Mai Phi

ngồi ở chỗ cao, cười hỏi đám người Nguyệt phi.

"Ngày

hôm nay các muội muội làm sao có thời gian rãnh rỗi tới Mai linh điện

này?"

Trước

đây cũng không thấy các nàng nhiệt tình như vậy, ai cũng đi tới chổ này để nhìn

nàng bị chê cười ?

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.