Độc Y Vương Phi

Chương 128: Quyển 3 - Chương 128


Âu Dương Dật đem Thủy

Ninh mang đi. Phượng Lan Dạ càng đắc ý, nàng một chút cũng không vội, chỉ phất

phất tay: "Không có chuyện gì, Âu Dương thái tử sẽ không làm hại Thủy Nhi."

"Ừ." Nam Cung

Diệp nghe được chuyện này, nhưng tự dưng tâm tình vô cùng tốt. Tại sao a? Chỉ

cần không đến cùng mình đoạt Lan Nhi, hắn muốn yêu bao nhiêu thiếu nữ thì cứ

việc, chả liên quan tới bọn họ a, hắn vươn tay chặn ngang ôm lấy Phượng Lan Dạ.

"Lan Nhi mệt mỏi

sao, hay là trở về nghỉ ngơi một chút đi, những người đó không liên quan chúng

ta a."

"Chàng a."

Hai người một đường vừa

cười vừa nói trở về Tuyển viện, lưu lại phía sau một đôi người cảm thán, Vương

gia cùng Vương Phi tình cảm thật tốt, khiến cho người ta hâm mộ.

Không tìm được Nam Sơn

Tử, trong lòng Nam Cung Diệp liền giống như đè ép một tảng đá lớn, vô cùng trầm

trọng, hắn liền phân phó Thiên Bột Thần nhất định phải bảo vệ tốt Vương Phi,

không thể để xảy ra một điểm sai lầm nào. Hiện tại hắn cực kỳ hối hận, ban đầu

không nên nể mặt mũi của Bách Lí Hạo mà thả tên kia, hiện tại thì tốt rồi, nam

nhân này nhất định sẽ trở lại trả thù. Đem mối thù trút xuống trên người hắn,

hắn cam nguyện nhận lấy, chỉ sợ Nam Sơn Tử có ý muốn động đến Lan Nhi. Nếu như

nàng bị làm sao, sư huynh đệ Bách Lí Hạo đừng mong hắn bỏ qua dù chỉ một người.

Mặt trận phương Nam

truyền đến tin tức, Tây Môn Vân liên tiếp thắng trận, lần này đang trên đường

hồi kinh. Hoàng Thượng phái An vương Nam Cung Quân dẫn người tự mình nghênh

đón.

Mặc dù thắng trận nhưng

Tây Môn Vân một chút cũng không có cảm giác vui sướng. Lúc chuẩn bị lên đường,

Hoàng Thượng còn hoàn hảo vô khuyết. Mấy tháng trôi qua, Hoàng Thượng đã băng

hà rồi. Tiên hoàng có ơn tri ngộ với hắn, nghĩ đến lúc cuối cùng mặt của người

hắn cũng không được nhìn thấy, trong lòng vô cùng khổ sở.

Buổi tối, Hoàng Thượng ở

trong điện Gia Khánh thiết yến, vì Tây Môn Vân đón gió tẩy trần. Sứ thần các

nước, còn có Vương gia, đại thần trong triều đều được mời, cùng nhau tham gia.

Hôm nay bữa tiệc có vài

chuyện vui mừng. Thứ nhất, Tây Môn Vân chiến thắng trở về. Thứ hai, Hoàng

Thượng hạ chỉ ban hôn cho Tây Môn Vân lấy Văn Tường công chúa. Thứ ba chính là,

chuyện Hoàng Thượng nạp phi đã chọn được người, ba nữ nhân đưa tiến cung làm phi,

một người là nữ nhi của Đại học sĩ, Diêu Tuyết, người thứ hai là thiên kim của

Lễ bộ Thượng thư Quân Thải Điệp, còn có cháu gái Triệu tướng quân Triệu Hỉ

Nguyệt. Ba vị phi tần cùng tiến cung hầu hạ Đế Vương.

Trong lúc nhất thời, cả

yến tiệc cao trào thay nhau nổi lên, đây là chuyện vui mừng đầu tiên sau khi

tiên hoàng chỉ qua đời, trong không khí náo nhiệt. Cả điện tràn ngập các loại

màu sắc, ca múa mừng cảnh thái bình.

Nam Cung Diệp cùng Phượng

Lan Dạ nhìn hết thảy trước mắt, triều đình của tân hoàng từng bước đi lên quỹ

đạo, đợi đến khi nàng sinh hạ hài tử, họ liền rời đi kinh thành mà trở lại Bắc

cảnh.

"Lan Nhi, tới ăn một chút đi. Cả đêm nàng chưa ăn a. Nghĩ ngợi gì thế?"

"Không có. "

Phượng Lan Dạ lắc đầu, thật ra thì nàng thấy Hoàng Hậu Chu Phong tựa hồ rất

không vui vẻ, cả đêm không nói gì. Thật ra thì thông qua mấy lần tiếpxúc,

Phượng Lan Dạ luôn cho là Hoàng Hậu Chu Phong rất có phong

phạm mẫu nghi thiên hạ, hơn

nữa có thể trợ giúp tân hoàng, nhưng nàng cũng nhìn ra được, Hoàng Thượng tựa

hồ vô cùng xa cách Hoàng Hậu.

Hoàng Hậu dung mạo không

tầm thường, mỹ nhân bại hoại trời sinh, hơn nữa còn có văn chương,

là người tài ba. Nhưng Hoàng Thượng do trong lòng còn chú ý chuyện lần

trước, nên nhất thời không thể sủng ái nàng. Mà Chu Phong vừa nhìn liền biết

nàng luôn an tĩnh, nói cũng rất ít chứ đừng nói chọc cho Hoàng Thượng chú

ý. Hoàng Thượng không để ý tới nàng, nàng cũng không nói gì, chẳng qua là ngầm

thương tâm trong lòng. Cứ như vậy sao được?

Phải nhớ Thiên Vận hoàng

triều muốn giang sơn thịnh vượng, thiên thu muôn đời, Đế cùng Hậu phải ân ái,

bằng không hậu cung nhất định không thể yên tĩnh, dù chỉ có ba nữ nhân tiến

cung thì cũng vậy.

Phượng Lan Dạ vừa nghĩ

vừa ăn. Thủy Ninh ngồi bên cạnh nàng, nha đầu này từ sau khi bị Âu Dương Dật

mang đi, cái miệng nhỏ nhắn khi trở về đỏ au, vừa nhìn cũng biết đã phát sinh

chuyện gì. Phượng Lan Dạ còn trêu chọc.

"Thủy Nhi đã ăn cái

gì a?"

Sắc mặt nàng lại càng đỏ

như máu, hận không tìm được một chỗ chui vào, thật ra thì chả có gì mà sợ,

chẳng qua là nha đầu này quá thẹn thùng mà thôi.

Bữa tiệc tiến hành đến

gần cuối, Lâm Phong quốc Âu Dương thái tử bỗng nhiên đứng lên, tà mị chỉ

tay hướng Thủy Ninh, trước cả điện nói muốn dâng Thủy Ninh làm Lâm Phong

quốc Thái Tử Phi. Trong lúc nhất thời mọi người đều ồ lên. Phản ứng đầu

tiên chính là Thái hậu nương nương, nàng cao hứng phất tay, than thở.

"Nha đầu Thủy Nhi là

nghĩa muội của Bắc cảnh Vương Phi, hoạt bát đáng yêu, ai gia cũng rất thích.

Nếu Thái tử có ý, ai gia sẽ thu nàng làm nghĩa nữ, ban thưởng phong hào Quận

chúa, cùng Tường công chúa ở trong Nhật Xuất Các, chờ ngày gả về Lâm Phong

quốc, như thế nào?"

Thái hậu lên tiếng, Âu

Dương Dật tự nhiên không kìm được vui mừng, ôm quyền mở miệng: "Tạ Thái

hậu ân tứ, Lâm Phong quốc nhất định cùng Thiên Vận hoàng triều vĩnh kết đồng

minh."

Trong lúc nhất thời,

trong điện mấy đạo ánh mắt nhìn về phía Thủy Ninh đều là thần thái hâm mộ. Thủy

Ninh đến Lâm Phong quốc làm Thái Tử Phi, tương lai sẽ là quốc mẫu. Hơn nữa,

quan trọng nhất là trong phủ Âu Dương thái tử một nữ nhân cũng không có, Thủy

Ninh này thật có phúc phận ghê gớm a. Bỗng nhiên được một giai tế như

vậy, trong lúc nhất thời ly chén giao nhau, thanh âm chúc mừng khắp nơi, không

khí đạt tới thời điểm cao trào nhất.

Ngày hôm sau, Lâm Phong

quốc Thái tử Âu Dương Dật liền lên đường về nước để chuẩn bị cho đại hôn, cùng

Thái hậu định ra ngày lành tháng tốt rồi đến đây cưới Thủy Ninh về.

Lúc này, trong cung

chuyện tình nhiều hơn. Thái hậu vừa bận rộn chuyện Văn Tường công chúa, vừa lo

chuyện Thủy Ninh, thân phận muội ấy giờ đã là Quận chúa của Thiên Vận

hoàng triều, gả cho Lâm Phong quốc, mang trách nhiệm hòa thân, cho nên đồ

cưới tất nhiên không thể đơn bạc. Thái hậu sớm đem Thủy Ninh đón vào cung ở,

cũng dạy nàng tất cả lễ nghi trong cung. Mặc dù Thủy Ninh không muốn nhưng

Phượng Lan Dạ bảo nàng cũng nên học một chút, tương lai đối mặt với hoàng thất,

ít nhất lễ tiết phải hiểu nếu không sẽ chỉ làm bản thân thất thố khổ sở.

Phượng Lan Dạ cùng Vụ

Tiễn cũng tiến cung không ít lần để trợ giúp Thái hậu chuẩn bị mọi chuyện. Mà trước

ngày đại hôn của Thủy Ninh và Văn Tường, Hoàng đế liền dâng kiệu đón Tân Phi.

Tân Phi vào mùng

hai tháng mười tiến cung, ba liễn xe hoa lệ, chia ra từ các cửa phụ mà vào, ban

thưởng Tuyết Cung, Điệp Cung, Nguyệt Cung.

Ba cung điện cách Phượng

Nghi cung của Hoàng Hậu Chu Phong tương đối xa, trong lúc nhất thời hậu cung

Tân Phi tràn ngập, hoan hỉ không ngừng.

Cả ngày Tân hoàng đại hôn

vô cùng náo nhiệt.

Hôm sau liền có tin đồn,

Hoàng Thượng sủng ái Điệp Phương Nghi, chỉ sau một đêm đã phong phi, bay lên nhị

phẩm thành Điệp Chiêu Nghi.

Hai người còn lại cũng

chưa có gì, như cũ là Tuyết Phân Nghi, cùng Nguyệt Phân Nghi.

Trong cung chỉ có bốn phi

cũng bình an vô sự, theo lý thuyết một hoàng đế chỉ có bốn phi tử cũng không

nhiều, mọi người không cảm thấy có cái gì không tốt.

Một ngày kia, Phượng Lan

Dạ nhận được lời mời tiến đến Tuệ An cung, bởi vì Thủy Ninh ầm ĩ đòi gặp nàng,

nói nhớ nàng. Thái hậu đành phải phái người đưa nàng vào.

Thủy Ninh vừa nhìn thấy

nàng, liền không kìm được vui mừng lôi kéo.

"Tỷ tỷ, mấy ngày nay

làm sao người không tiến cung a, ta nhớ người lắm, còn nhớ cục cưng nữa."

Nàng giống như tiểu hài

tử khom lưng, nghe thanh âm cục cưng trong bụng Phượng Lan Dạ động đậy, vịn

Phượng Lan Dạ đi tới một bên ngồi xuống.

"Muội ở trong cung

có tốt không?"

"À, rất tốt, tỷ tỷ

yên tâm đi. Còn người, có khỏe không? Bụng càng lúc càng lớn rồi, phải coi

chừng thân thể."

"Ta sẽ , Thủy Nhi

yên tâm đi."

Phượng Lan Dạ ôn

nhu cười, lôi kéo Thủy Ninh ngồi cạnh mà hỏi thăm nàng có quen ở trong

cung hay không, còn có trong cung mọi chuyện đều tốt chứ? Lúc này bên cạnh các

nàng không người, Thủy Ninh thật nhanh cúi đầu khẽ nói: "Hình như Hoàng

Thượng chỉ sủng ái Điệp Chiêu Nghi, đối với Hoàng Hậu chẳng quan tâm,

người biết không? Thủy Nhi ngày hôm trước còn chứng kiến Hoàng Hậu khóc

đấy."

Phượng Lan Dạ không nói

gì, ánh mắt thâm thúy u ám. Lúc này, bên trong điện truyền đến tiếng bước chân,

tiếng cười không ngừng vang lên. Thái hậu dẫn một đám người đi tới, đi theo

phía sau là Vụ Tiễn, Văn Tường, cùng Hoàng Hậu Chu Phong. Phượng Lan Dạ nhìn về

Hoàng Hậu nương nương, quả nhiên thấy thần sắc nàng ấy rất trầm, ít nói chuyện,

đối với người bên cạnh tùy ý hưởng ứng khẽ gật đầu.

Thái hậu đã phát hiện

Phượng Lan Dạ, nên dẫn người đi tới: "Thanh Nhã đã tới, tiểu nha đầu này vẫn

ầm ĩ muốn gặp ngươi, ai gia cũng không còn biện pháp mới bắt ngươi tiến

cung a."

Phượng Lan Dạ đứng dậy

thi lễ với Thái hậu cùng Hoàng Hậu, bất đắc dĩ nhìn Thủy Ninh: "Mẫu

hậu xin bỏ qua cho, muội ấy giỏi nhất chính là bướng bỉnh."

"Cũng là khả

ái khiến người ta thương."

Thái hậu nhu hòa mở

miệng, vươn tay lôi Phượng Lan Dạ đi tới ngồi xuống, ngửng đầu lên cũng phân

phó mọi người: "Các ngươi cũng ngồi xuống đi."

"Dạ, nương

nương."

Những người còn lại cũng

ngồi xuống, Thái hậu kéo tay Phượng Lan Dạ, quan tâm hỏi thăm tình huống

gần đây của nàng, dặn dò coi chừng thân thể và vân vân, cuối cùng bồi thêm một

câu: "Lục hoàng tẩu của ngươi cũng mang thai, cho nên nếu ngươi không có

việc gì thì cũng chú ý dặn dò nàng ấy một tiếng."

Thái hậu tiếng nói vừa

dứt, trên đại điện Tuệ An cung mọi người đều lộ ra nụ cười, cao hứng hướng Vụ Tiễn chúc mừng.

"Lục hoàng tẩu, chúc

mừng ngươi, " Văn Tường lôi kéo tay Vụ Tiễn.

Lan Dạ so với người khác

lại càng cao hứng, không nghĩ tới Vụ Tiễn cũng mang thai, nàng thật là thật cao

hứng: "Chúc mừng ngươi, tỷ tỷ."

"Cám ơn."

Trong điện tiếng cười

không ngừng, một mảnh vui sướng, chỉ có Hoàng Hậu đáy mắt có chút ảm đạm, bất

quá lại không làm trò trước mặt người khác mà biểu hiện ra. Mâu quang Thái hậu

như có như không nhìn nàng, khẽ thở dài một tiếng, hiện tại chỉ còn lại Hoàng

Hậu, chỉ mong nàng mang thai sớm hơn các phi tần khác. Tính tình nàng như vậy

ắt sẽ nuôi dạy ra hài tử vô cùng xuất sắc .

Trong điện mọi người đang

nói chuyện, bỗng nhiên từ ngoài cửa có thái giám đi vào bẩm báo: "Thái

hậu, Điệp Chiêu Nghi dẫn Tuyết Phương Nghi và Nguyệt Phân Nghi tới đây thỉnh an

Thái hậu nương nương."

Thái hậu cau mày có chút

mất hứng. Lúc này thỉnh cái gì an chứ. Bất quá

cũng muốn nhìn một chút mấy nữ nhân này có ý gì, bà phất tay để cho thái giám

đưa các nàng vào.

Thái giám chạy vội ra

ngoài, trước cửa đại điện rất nhanh xuất hiện ba bóng người, trong đó, một thân

ảnh đỏ tươi lả lướt, cẩm bào mỏng đỏ thẫm bao quanh triển lộ vóc người

linh lung khiến người ta hứng thú, giơ tay nhấc chân mang theo một cỗ ý vị hào

phóng, trâm vàng trên đầu lay động sáng rọi, phi phàm quý phái, chậm rãi đi tới

thỉnh an Thái hậu cùng Hoàng Hậu. Thái hậu phân phó ba người các nàng ngồi.

Phượng Lan Dạ đánh giá nữ

nhân đối diện. Mặt mày kiều mỵ, thanh nhã bức người, bất quá không thể so cùng

vẻ thùy mị của Hoàng Hậu. Hoàng Thượng thế nhưng bỏ qua Hoàng Hậu mà sủng ái nữ

tử như vậy không biết là có dụng ý gì. Nhìn lại hai nữ nhân bên người nàng cũng

lớn lên không tầm thường, giơ tay nhấc chân ưu nhã, hai đầu lông mày có một

loại lạnh nhạt thanh tao, cũng so với Điệp Chiêu Nghi thanh thấu hơn mấy phần.

Trong điện vài người đứng

lên ra mắt Điệp Chiêu Nghi, chỉ có Phượng Lan Dạ không đứng dậy. Thân thể nàng

có chút nặng, hơn nữa Thái hậu một tay giữ nàng lại, ý tứ chính là không muốn

nàng phải đứng.

Điệp Chiêu Nghi khẽ gật

đầu, cuối cùng nhìn Phượng Lan Dạ, mím môi cười khẽ, thật cũng không tức giận,

chẳng qua là lời kế tiếp nàng ta nói thật sự làm cho người ta căm hận.

"Thái hậu, hôm nay

thiếp thân thứ nhất tới đây là thỉnh an Thái hậu, thứ hai còn có một sự tình

xin Thái hậu làm chủ."

Thái hậu chút thủ:

"Ngươi nói."

"Là như vậy, thiếp

thân có một biểu muội tên Liên Yên, là thiên kim tiểu thư của Diêm Vận tỉnh

Thiểm Tây (TND: Diêm Vận là chức quan vận chuyển muối

hay sao á). Lần trước muội ấy tới kinh thành, gặp mặt Bắc cảnh

Vương gia một lần, lại đem lòng quyến luyến không quên, muốn vào Bắc cảnh Vương

Phủ. Hoàng Thượng vốn đã đồng ý để cho muội ấy làm trắc phi của Bắc Cảnh Vương,

nhưng thiếp thân nghĩ tới, chuyện này cũng nên bẩm báo mẫu hậu một tiếng."

Lời kia của Điệp Chiêu

Nghi vừa dứt, sắc mặt Thái hậu trong nháy mắt trở nên kinh ngạc. Bắc cảnh Vương

gia sủng ái Vương Phi là chuyện ai ai đều biết, sao phải nạp thêm phi, ngày đó

đại hôn cũng đã tuyên thệ trước thiên hạ chung thân không nạp phi nữa, mà Bắc

cảnh Vương Phủ nhất định chỉ có một vị Vương Phi.

Điệp Chiêu Nghi này không

phải là kiếm chuyện để gây sao? Nàng muốn làm gì? Hơn nữa Duệ Nhi vì sao có thể

đáp ứng nàng ta? Thái hậu tức giận nhìn Quân Thải Điệp.

"Điệp Chiêu Nghi,

chẳng lẽ ngươi không biết ngày đó lúc Bắc cảnh Vương gia nạp phi đã tuyên thệ

qua, cuộc đời này chỉ cưới một phi, đó chính là Bắc cảnh Vương Phi. Ngươi muốn

để cho Bắc cảnh Vương gia làm tiểu nhân bội bạc sao?"

Trong điện tất cả mọi

người đều gật đầu, căm tức nhìn Quân Thải Điệp, chỉ thấy nàng lơ đễnh mở miệng:

"Nam nhân làm sao có thể chỉ có một phi. Vương gia lúc ấy ngẫu hứng nói mà

thôi, ta nghĩ chỉ cần Bắc cảnh Vương Phi đồng ý, Vương gia chẳng lẽ sẽ không

đồng ý sao."

Phượng Lan Dạ từ từ đứng lên, nhìn Quân Chiêu Nghi ở đối diện, không biết nữ nhân này đến tột

cùng là có ý gì, vừa vào cung liền được sủng ái, còn càn quấy như vậy, mẫu hậu

không phải đã nói những nữ nhân tiến cung đều qua tinh khiêu tế tuyển đấy

sao? Phượng Lan Dạ nhìn về Thái hậu, Thái hậu vỗ tay nàng: "Yên tâm, mẫu

hậu sẽ vì ngươi làm chủ, nhất định không để cho ngươi chịu ủy khuất."

Phượng Lan Dạ sắc mặt

trầm xuống, nàng mới không sợ bị ủy khuất đâu, nàng sợ người nào a.

Khóe môi nhất câu cười

lạnh, chẳng lẽ nàng ta cho là một Chiêu Nghi nho nhỏ là có thể vô pháp vô thiên

rồi? Đừng nói là nàng ta, cho dù hoàng đế, nàng cũng có quyền lợi chống đối,

huống chi là nàng ta, hừ lạnh, chậm rãi mở miệng.

"Nếu là ta không

đồng ý? Ngươi sẽ làm thế nào?"

Trong điện mọi người một

lần nữa ngây ngẩn. Lần này tất cả đều nhìn về Phượng Lan Dạ, ngay cả Quân Thải

Điệp cũng vậy, sau đó nhìn Phượng Lan Dạ, rồi nhàn nhạt hướng Thái hậu:

"Mẫu hậu, Bắc cảnh Vương Phi vừa rồi phạm thượng, người nói có phải nên

trách phạt hay không?"

"Phạm thượng ?

Ai? Ai phạm thượng? Ta xem ngươi tốt nhất làm cho rõ ràng, không phải

chỉ là ỷ vào Hoàng Thượng sủng ái ngươi hai ngày mà đã vô pháp vô thiên?

Trong mắt đã không ai rồi, ngươi thật cho là hậu cung này đến phiên ngươi định

đoạt à? Đừng quên ngươi chỉ là một Chiêu Nghi, bên trên còn có Hoàng Hậu,

trên nữa còn có Thái hậu."

Phượng Lan Dạ lãnh ngôn

châm chọc, bỡn cợt Quân Thải Điệp đỏ bừng cả mặt, cuối cùng nghiến răng

nghiến lợi đứng lên: "Ta đi tìm Hoàng Thượng, chuyện này cho Hoàng Thượng

định rồi."

Nói xong, nàng liền xông

ra ngoài, trong điện mọi người ai cũng không để ý tới, Thủy Ninh lại càng

hưng phấn vỗ tay.

"Tỷ tỷ, tuyệt quá a, tuyệt quá a."

Hoàng Hậu Chu Phong không

nhịn được mở miệng: "Nàng ta nói đây là chủ ý của Hoàng Thượng."

Nàng lời tuy ít, cũng là

tinh túy, mọi người thoáng cái không nói tiếng nào. Thái hậu quét mắt nhìn mọi

người một cái, sau đó mở miệng: "Được rồi, không có gì. Chuyện này ai gia

sẽ cùng Hoàng Thượng nói, nhất định khiến hắn bỏ đi ý niệm đó. Không biết hắn

mấy ngày qua như thế nào lại sủng ái người đàn bà kia."

Thái hậu nói xong, nhìn

về Chu Phong: "Hoàng Hậu, ngươi đàng hoàng cùng ai gia nói xem, Hoàng

Thượng có đi cung Phượng Nghi hay không?"

Hoàng Hậu ảm đạm lắc đầu,

sau đó ngẩng lên thấy người khác đều nhìn mình với ánh mắt đồng tình, không

khỏi nhàn nhạt cười: "Hắn không đi, ta còn mừng rỡ thanh nhàn. Các ngươi

đừng suy nghĩ nhiều."

Nói xong liền đứng lên,

hướng Thái hậu thi lễ, thối lui ra khỏi Tuệ An cung.

Bên trong cung điện,

Phượng Lan Dạ nhìn Thái hậu: "Thật ra thì Hoàng Hậu không tệ, vì sao Hoàng

Thượng không thích nàng? Nếu Đế Hậu ân ái, ta nghĩ Chu Phong còn có thể giúp đỡ

Hoàng Thượng một tay."

"Xem ra ai gia phải

nghĩ chút ít biện pháp."

Thái hậu đồng ý gật đầu,

sau đó lại nghĩ tới chuyện của Phượng Lan Dạ: "Hoàng Thượng không biết đến

tột cùng muốn làm gì?"

Hắn so với lúc trước

giống như hai người vậy. Trước kia hắn cũng không thích bắt buộc người khác làm

chuyện gì, hiện tại rõ ràng biết hoàng đệ không thể nào thích nữ nhân

khác, còn nghe người đàn bà kia nỉ non, đây không phải là ép huynh đệ trở mặt

thành thù sao?

Ban đầu chọn Quân Thải

Điệp bà cũng đã cẩn thận tra xét, rõ ràng là nha đầu cử chỉ đoan chánh,

làm sao sau khi tiến cung được sủng ái liền khác trước rồi, chẳng lẽ cũng là

giả mạo?

Trong điện, một mảnh tĩnh

mịch, ai cũng không nói gì.

Thượng thư phòng, không

khí cũng vô cùng khẩn trương. Tân Đế nhìn Thất hoàng đệ bên dưới, không nghĩ

tới hoàng đệ lại phản đối. Nhưng hắn là Hoàng Thượng, ban thưởng phi là chuyện

quá đỗi bình thường rồi, huống chi Bắc cảnh Vương Phủ cũng không có quá nhiều

nữ nhân, chỉ một chính phi, ban thêm một nữ nhân nữa có cái gì phải khẩn

trương đâu.

"Hoàng Thượng, thần

đệ lặp lại lần nữa, thần đệ sẽ không để cho bất luận kẻ nào vào Bắc cảnh Vương

Phủ."

Nam Cung Duệ vừa nghe

Thất hoàng đệ nói, sắc mặt âm u lãnh trầm xuống, nhìn Nam Cung Diệp xoay mình

kêu lên: "Trẫm là Hoàng Thượng, chỉ hôn cho ngươi là ban ân."

"Hoàng Thượng giữ

cho mình đi, thần đệ không cần."

Nam Cung Diệp không để

cho Nam Cung Duệ mặt mũi. Hoàng Thượng thì sao, chỉ cần làm cho Lan Nhi không

vui, hắn tuyệt đối bất kể ai với ai.

Nghĩ tới đây, vung tay mở

miệng: "Thần đệ cáo từ."

Không đợi Nam Cung Duệ

nói xong, liền xoay người đi, để lại bóng lưng cho Nam Cung Duệ tức giận trừng

trừng nhìn, ngực điên cuồng phập phồng, thật vất vả mới dễ chịu một chút, ngoài

cửa thượng thư phòng truyền đến giọng nói: "Thiếp thân muốn gặp Hoàng

Thượng."

Sau đó là tiếng khóc rất

khẽ, ngực Nam Cung Duệ tựa hồ thoáng cái đau lòng, hắn biết nữ nhân bên ngoài

là người nào, lập tức khẩn cấp kêu lên: "Vào đi."

Ngoài cửa thư phòng, Quân

Thải Điệp vừa nghe đến thanh âm Hoàng Thượng, càng nức nở thương tâm, chạy

nhanh vào, nhào tới trong ngực Hoàng Thượng, khóc không kịp thở.

"Hoàng Thượng, người

cần phải làm chủ cho thiếp thân a, các nàng hết thảy đều khi dễ ta."

"Người nào?"

Nam Cung Duệ trầm giọng

hỏi, thật không thoải mái, vừa nhìn thấy nữ nhân này thương tâm, hắn liền khổ

sở, nhưng là lý trí trong đầu khiến cho hắn không rõ, vì sao mình lại đau lòng

nữ nhân này như thế, dĩ vãng chưa từng có a. Đây không phải là quá nhanh chứ?

Nghi ngờ vốn đè nén trong óc dần lộ ra.

"Là Bắc cảnh Vương

Phi, thiếp thân hảo ý cùng nàng nói chuyện Hoàng Thượng ban thưởng Liên Yên làm

trắc phi ở Bắc cảnh Vương Phủ, nàng ta trực tiếp cự tuyệt, chẳng những thế còn

cười nhạo thiếp thân, Thái hậu nương nương cùng Hoàng Hậu tỷ tỷ đều không giúp

thiếp thân, cùng Bắc cảnh Vương Phi thông đồng thành một mạch. Hoàng Thượng,

bọn họ không đem Hoàng Thượng để vào trong mắt, Hoàng Thượng nhất định phải ra

mặt cho thiếp thân a."

Quân Thải Điệp vừa nói,

vừa nhìn Nam Cung Duệ. Hắn trên mặt chợt lóe lên toan tính: "Điệp nhi, yên

tâm đi, trẫm sẽ cùng mẫu hậu nói. Ngươi trước trở về cung đi. Trẫm xong việc sẽ

ghé Điệp cung."

"Được, Hoàng Thượng,

người nhất định phải làm chủ cho thiếp thân a."

Quân Thải Điệp gật đầu đi

khỏi thượng thư phòng, bên trong, Nam Cung Duệ quanh thân lăng hàn. Hắn cảm

giác được bản thân khác thường, tựa hồ chỉ cần nữ nhân kia vừa khóc, hắn sẽ

theo bản năng mà đau lòng, khó chịu, sau đó dỗ dành nàng, nhưng trong đầu, ý

nghĩ rõ ràng không phải thế. Đây tột cùng là chuyện gì xảy ra? Nữ nhân này đề

nghị hắn ban hôn cho Thất hoàng đệ, hắn cũng theo bản năng đáp ứng. Hôm

nay thấy Thất hoàng đệ giận dữ khiến hắn bỗng nhiên thanh tỉnh một chút, nếu là

huynh đệ bọn họ xích mích từ trong nhà, loại chuyện thân nhân đau đớn trong khi

kẻ thù vui mừng như vậy mình sao lại làm chứ?

Nghĩ tới đây, Nam Cung

Duệ đứng ngồi không yên, gọi Nguyên Phạm đi vào.

"Đi tuyên ngự y tới

đây, trẫm muốn xem có phải ngã bệnh hay không."

Nguyên Phạm vừa nghe

Hoàng Thượng nói, sắc mặt thoắt cái trắng đi. Nam Cung Duệ trừng mắt liếc hắn

một cái: "Bớt ngạc nhiên đi, trẫm không có gì đại sự. Ngươi cẩn thận một

chút, chớ kinh động người khác, biết không?"

"Dạ, Hoàng

Thượng."

Nguyên Phạm đi ra ngoài,

rất nhanh tìm ngự y tới đây. Ngự y vội tới chẩn mạch cho Hoàng Thượng, cuối

cùng phát hiện trừ tim đập so với thường nhân mau một chút cũng không có dị

trạng gì, tim đập mau một chút hay

chậm một chút cũng là thường gặp, cho

nên liền hồi bẩm không có bệnh gì, nhưng Nam Cung Duệ hoàn toàn không hiểu được

mình tại sao lại sủng ái Điệp Chiêu Nghi như vậy, chỉ cần gặp nàng liền có ý

nghĩ sủng ái nàng, mà rời đi thì liền hết.

"Đi xuống đi, đi

xuống đi, chuyện này cấm truyền ra ngoài."

"Dạ, Hoàng

Thượng."

Ngự y lui xuống, bên

trong thư phòng an tĩnh lại, Nguyên Phạm cũng ra ngoài.

Mà Nam Cung Diệp bởi vì

tức giận, một đường ghé vào Tuệ An cung đón Phượng Lan Dạ xuất cung về Bắc cảnh

Vương Phủ.

Bên trong xe ngựa, Phượng

Lan Dạ cảm nhận được cơn giận của hắn, không biết hắn sao lại tức giận thành

như vậy, nên quan tâm hỏi thăm: "Diệp, sao vậy? Sắc mặt thật là khó coi

a."

Nam Cung Diệp duỗi tay ôm

siết Phượng Lan Dạ, hôn gương mặt nàng. Hắn là tuyệt đối không đành lòng để cho

Lan Nhi chịu một chút điểm ủy khuất nào hết. Với cá tính của nàng làm sao có

thể để cho người khác vào Bắc cảnh Vương Phủ, chỉ lo tới cảm nhận của hắn mà

thôi. Hiểu được, nên Nam Cung Diệp thấy dễ chịu hơn, nghĩ một chút liền nở nụ

cười.

"Hoàng Thượng hạ chỉ

muốn ban hôn cho ta, bị ta cự tuyệt."

"Đích thị là chủ ý

của Điệp Chiêu Nghi kia. Nữ nhân này chỉ sợ không có ý tốt. Hơn nữa Hoàng

Thượng vì sao sủng ái nàng đến thế? Chuyện này có chút không hợp lẽ thường, tựa

hồ ẩn giấu cái gì đó." Phượng Lan Dạ nheo mắt lại, trong đồng tử lóe

lên một tia lãnh trầm thị huyết. Trên đỉnh đầu Nam Cung Diệp một tay ôm một tay

véo mặt nàng, nghiêm túc nói.

"Lan Nhi, ngươi yên

tâm, ta sẽ không để cho ngươi khổ sở ."

Trên ngũ quan tuấn mỹ của

đều là kiên định chấp nhất, cho dù Hoàng Thượng hạ thánh chỉ cũng vô dụng, hắn

không cho phép bất cứ người nào thương tổn Lan Nhi. Nếu Hoàng Thượng cứ khăng

khăng một mực, hắn sẽ cùng Lan Nhi về Bắc cảnh có thể tự do tự tại.

Hai người trở về phủ thân

vương. Tích quản gia vừa thấy bọn họ xuất hiện, liền thở phào nhẹ nhõm, lau mồ

hôi run rẩy mở miệng: "Vương gia, Vương Phi. Các người sao đến giờ

này mới trở về a, Hoàng Thượng đã tới."

"Người nào?"

Nam Cung Diệp nhíu mày,

cho là mình nghe lầm, nhưng dù như vậy sắc mặt của hắn cũng thoắt cái trở nên

vô cùng dọa người. Nghĩ đến nam nhân kia lúc trước ép buộc ban hôn cho hắn, đến

bây giờ vừa nghe tên cũng đủ khó chịu, chán ghét. Tích Đan bị vẻ mặt hắn làm sợ

hết hồn, e dè cẩn trọng mở miệng.

"Hoàng Thượng đã

tới, bây giờ đang bên trong Tuyển viện chờ Vương gia cùng Vương Phi."

"Hắn tới làm gì?"

Sắc mặt Nam Cung

Diệp khó coi như vừa dẫm phải phân chó, muốn bao nhiêu khó coi liền có bấy

nhiêu, bàn tay còn siết chặt. Phượng Lan Dạ vội vàng cười cười kéo tay hắn, dù

hắn tức giận thì cũng không phải lúc. Còn không biết Hoàng Thượng tới đây làm gì?

Trước xem rõ ràng tình huống rồi lại tức giận a, hơn nữa thử ngẫm lại hoàng đế

mấy ngày gần đây đi. Sắc mặt Phượng Lan Dạ cũng không dễ nhìn. Hai người

cùng nhau hướng Tuyển viện đi.

Tuyển viện, trong phòng

khách, Nam Cung Duệ đang đùa giỡn Ngân Ca: "Ngân Ca, ngươi biết ta là

ai không?"

Ngân Ca nghiêng đầu, nhìn

hồi lâu, thế nhưng toát ra một câu: "Bại hoại, ngu ngốc, ngu đần, ngu

ngốc, ngu ngốc!"

Ngân Ca vừa nói dứt, Nam

Cung Duệ sắc mặt có chút khó coi, Nguyên Phạm ở phía sau kinh sợ vội đi

qua chỉ chỉ Ngân Ca: "Du côn cắc ké, ngươi nói ai đó? Đây chính là Hoàng

Thượng a."

"Du côn cắc ké,

ngươi nói ai đó? Đây cũng là Hoàng Thượng."

"Du côn cắc ké,

ngươi nói ai đó?" Ngân Ca giống như học vẹt, vừa học được một câu liền ở

trong lồng nhảy dựng lên. Trong phòng khách, Diệp Linh bị hù dọa vội quỳ xuống,

run rẩy bẩm báo: "Hoàng Thượng bỏ qua cho Ngân Ca, đây là Quận chúa trước

khi tiến cung mới dạy nên nó còn nhớ a."

Lúc này trước cửa phòng

vang lên giọng nói lành lạnh: "Bản thân ta còn cho là Ngân Ca nói không sai,

Hoàng Thượng nghĩ sao?"

Thanh âm Phượng Lan Dạ

vang lên, tùy tiện đi tới, phất phất tay ý bảo Diệp Linh đứng lên. Nam Cung Duệ

sắc mặt bao phủ lãnh sương, bình tĩnh nhìn Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ,

thật lâu cũng không nói được lời nào, nghĩ đến giữa hắn với hai người bọn họ

không phải chỉ là tình huynh đệ, còn có một loại giao tình cùng sinh cùng tử.

Thất hoàng đệ không cần giang sơn, tuy nhiên vẫn trợ giúp hắn, hắn làm sao lại

hồ đồ như vậy. Nghĩ tới đây cười khổ.

"Thất đệ muội miệng

lưỡi vẫn lợi hại như vậy."

Nam Cung Duệ ngồi vào

trên ghế. Nam Cung Diệp ôm lấy Phượng Lan Dạ trực tiếp đi tới, ngữ khí không

tốt mở miệng: "Hoàng Thượng tới làm gì? Thần đệ đã nói xong rất rõ

ràng, thần đệ sẽ không để cho bất luận kẻ nào vào Bắc cảnh phủ thân vương ."

"Trẫm có chuyện muốn

tìm ngươi."

Nam Cung Duệ cũng không

so đo sắc mặt với Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ, mặt mày bao phủ trầm trọng

khiến cho tim Nam Cung Diệp hơi nảy lên, mặc dù tức giận Hoàng Thượng tự chủ

trương nhưng đó cũng là Hoàng đế của Thiên Vận hoàng triều, hắn không hy vọng

trong thời gian ngắn như vậy đã xảy ra chuyện.

"Có chuyện gì

sao?"

"Trẫm không biết tại

sao, sau khi sủng hạnh Điệp Chiêu Nghi, chỉ cần nữ nhân kia nói gì, trẫm sẽ

theo bản năng nghe theo lời của nàng."

Nam Cung Duệ dứt lời,

Phượng Lan Dạ hừ lạnh, châm chọc.

"Nam nhân còn không

phải chính là như vậy sao, thổi gió bên gối."

Nam Cung Diệp vừa nghe

Phượng Lan Dạ nói, vội vàng kêu lên: "Lan Nhi, ta không giống hắn a."

Phượng Lan Dạ vừa bực

mình vừa buồn cười, đến lúc nào rồi mà hắn còn bắt bẻ cái này, ngẩng đầu nhìn

về Hoàng Thượng: "Trước mắt vẫn là thời kì mới lập quốc. Mọi việc Hoàng

Thượng phải cơ trí một chút, chớ bị yêu phi họa quốc. Cái gì nên nghe cái gì

không nên nghe, người nên cân nhắc."

Nam Cung Duệ nghe vậy

cũng không nói gì, nhưng cau mày lại, ánh mắt trở nên sắc bén: "Trẫm cảm

thấy bản thân tựa hồ có chút khác lạ."

Nam Cung Diệp quét mắt

nhìn Phượng Lan Dạ một cái. Ngũ hoàng huynh kiên trì nói như thế, chẳng lẽ hắn

thật sự có chuyện gì? Phượng Lan Dạ cũng kỳ quái nhìn hắn, cuối cùng gọi Đinh

Đương: "Đi mời Bách Lí Hạo tới đây, để hắn chẩn đoán một chút cho Hoàng

Thượng xem có nơi nào không thoải mái."

"Dạ."

Bất quá ánh mắt hai người

bọn họ nhìn hắn có chút không để tâm. Nam nhân mà, đều háo sắc cả thôi, họ đều

nghĩ như vậy.

Nam Cung Diệp nhìn Nam

Cung Duệ: "Hoàng Thượng, bọn ta một ít thời gian nữa sẽ trở về Bắc

cảnh."

"A, tại sao nhanh

như vậy?" Nam Cung Duệ cũng là bị kinh ngạc. Trước mắt trong triều đình

còn chưa chỉnh đốn tốt, năng lực của Diệp hắn luôn tin tưởng, nếu Diệp đi

sẽ chỉ còn lại một mình Lục hoàng đệ trợ giúp hắn, hắn hoàn toàn không hy vọng

như vậy. Biết bản thân đã chọc phải Thất hoàng đệ rồi, nên Nam Cung Duệ vội mở

miệng: "Trẫm sẽ không bắt ép ngươi dâng người khác vào phủ nữa, ngươi đừng

vội rời đi."

Nam Cung Duệ lời vừa

xong, ngoài cửa liền có người đi đến, phía trước chính là Bách Lí Hạo còn

Đinh Đương thì theo sau.

Bách Lí Hạo đi tới, vừa

nhìn thấy Nam Cung Duệ, liền vội cung kính thi lễ, Nam Cung Duệ hiện tại chính

là Hoàng Thượng a.

Phượng Lan Dạ mở miệng:

"Bách Lí, ngươi giúp Hoàng Thượng kiểm tra một chút đi. Hoàng Thượng nói

hình như có chút không khống chế được bản thân. Hắn sủng ái Điệp Chiêu Nghi

xong, hiện tại bất kể Điệp Chiêu Nghi nói gì, hắn đều tin tưởng. Hoàng Thượng

cho là mình mắc bệnh."

Phượng Lan Dạ nói xong,

thì sắc mặt Bách Lí Hạo biến hóa, Phượng Lan Dạ trầm giọng hỏi: "Sao

vậy?"

Bách Lí Hạo bắt đầu trị

liệu cho Nam Cung Duệ, sau đó đổi một tay khác, cuối cùng trầm trọng hỏi:

"Hoàng Thượng sủng ái người nào?"

"Nữ nhi của Lễ bộ

Thượng thư, Quân Thải Điệp."

"Nữ nhân này trên

người có Mỵ Tơ Ngọc, một loại độc điều khiển tình cảm con người, nó không nguy

hại đến tính mạng, nhưng vào lúc nam nữ g*** h*p, mà khống chế được nam tử kia

sau này sẽ nghe lệnh nữ nhân đó. Thuốc này là một loại dâm độc. Hoàng Thượng là

ngôi cửu ngũ chí tôn, định lực hơn người, mặc dù trúng độc nhưng có thể mạnh mẽ

khắc chế, trong đầu còn có hoài nghi. Nếu là người bình thường, chỉ sợ đã hoàn

toàn bất giác nghe theo nàng ta."

Bách Lí Hạo vừa dứt lời,

sắc mặt Nam Cung Duệ lập tức khó coi, dưới tay dùng lực, xoay mình, đầu ngón

tay xanh trắng. Hắn không nghĩ tới lần trước có người giả mạo Chu Phong tới hại

hắn, lần này lại tiếp tục như vậy. Trước là vì khống chế hắn, như vậy lần này

là vì cái gì nữa đây?

"Đáng chết! Ta lập

tức đi giết nàng!"

Nam Cung Duệ cuồng nộ

đứng lên, phóng ra bên ngoài. Bách Lí Hạo vội vàng ngăn trở đường đi:

"Hoàng Thượng chậm đã, Mỵ Tơ Ngọc còn chưa được giải, nếu người giết nữ

nhân kia chỉ sợ tính mạng mình cũng khó giữ."

Nghe Bách Lí Hạo tinh

thông loại độc này đến thế, Nam Cung Diệp không khỏi hoài nghi nhìn hắn, gằn

từng chữ mở miệng: "Bách Lí Hạo, ngươi nói, có phải là Nam Sơn Tử ẩn sau

lưng nữ nhân này hay không?"

Bách Lí Hạo ngơ ngác một

chút, cuối cùng gật đầu.

"Độc này là sư huynh

ta tự chế."

"Như vậy hắn là nhằm

vào ta, muốn ta cùng Hoàng Thượng trở mặt thành thù, sau đó mới tới thu thập

ta?"

Nam Cung Diệp tức đến đột

nhiên đập bàn một cái, lửa giận vạn trượng. Kẻ đáng chết này, lần này mà tìm

được ta nhất định phải đem hắn giết, tuyệt sẽ không bỏ qua lần nữa.

Phượng Lan Dạ nhìn Bách

Lí Hạo, rồi từ từ mở miệng: "Bách Lí, ngươi nói xem, tại sao Nam Sơn Tử

lại hận chúng ta như thế? Bọn ta đã từng đắc tội hắn sao?"

Bách Lí Hạo lắc đầu:

"Ta nghe sư huynh nói, hình như là Vương gia hại thân nhân của hắn. Sư

huynh thật lâu trước đây có một muội muội thất lạc, ta nghĩ hắn đại khái đã tìm

được, bất quá hắn cũng không nói nhiều cùng ta."

Lúc này Nam Cung Duệ bình

thản hơn một chút, nội liễm hỏi thăm: "Bách Lí Hạo, độc này có thể

giải không?"

Bách Lí Hạo cau mày suy

nghĩ một chút: "Ta sẽ thử. Ta cùng sư huynh học cùng môn phái, thủ pháp

chế biến của hắn ta đều biết, hẳn là không có vấn đề. Hoàng Thượng yên tâm

đi."

"Ừ, có thể trị khỏi

cho Hoàng Thượng là tốt nhất." Phượng Lan Dạ gật đầu, nhưng Quân Thải Điệp

sao lại biết đến Nam Sơn Tử? Hay là Nam Sơn Tử đã tìm tới nàng ta.

"Hoàng Thượng, không

bằng ngươi làm bộ như không biết, sủng ái nàng như trước, sau đó moi ra một

chút từ miệng Quân Thải Điệp xem nàng ta cùng Nam Sơn Tử có giao tình như thế

nào, nhất định phải tra được tung tích người này, và sau lưng Quân Thải Điệp ẩn

giấu cái gì."

Nam Cung Duệ nghe Phượng

Lan Dạ nói, nghĩ đến nữ nhân ghê tởm kia, trong lòng cuồng nộ không dứt, bất

quá cũng biết trước mắt nhất định phải tra ra nữ nhân này đến tột cùng có mục

đích gì, là bị Nam Sơn Tử lợi dụng, hay chính mình ẩn nhẫn chứa dã tâm.

"Tốt." Hắn sẽ

không sủng ái ả nữa nhưng có thể giả vờ quan tâm, dò hỏi một chút từ trong

miệng ả. Nam Cung Duệ gật đầu: "Bất quá chuyện này còn cần Thất hoàng đệ

cùng Thất đệ muội phối hợp."

Nam Cung Duệ vừa nói

xong, Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ liền biết ý tứ.

Nam Cung Diệp nhíu mày,

đuôi mắt lại trở nên sắc bén, trực giác liền muốn cự tuyệt. Phượng Lan Dạ vội

vàng gật đầu: "Được."

Ý tứ Hoàng Thượng chính

là để cho hai người bọn họ tại sự kiện lần này nháo một hồi, Điệp Chiêu Nghi

đắc ý vênh váo mà lộ ra sơ hở, Nam Sơn Tử nhất định sẽ xuất hiện, vậy bọn họ

không phải là bắt được chủ mưu phía sau màn kịch này hay sao?

Nhưng mà Nam Cung Diệp

cũng không vui lòng, cho dù là làm bộ cũng không được, hắn cứ nhìn chằm chằm

Nam Cung Duệ.

Nam Cung Duệ hướng Bách

Lí Hạo nói: "Bách Lí thần y, có thể theo trẫm về cung không?"

"Được." Hai nam

nhân thỏa thuận xong đã sớm lắc mình ra khỏi phòng khách trốn tránh một tên nam

nhân đang đùng đùng nổi giận, đối với cơn giận của hắn không có mấy người có

thể chịu được.

Quả nhiên chân trước mới

vừa đi, chân sau liền nghe được phịch một tiếng vang, không biết là thứ gì bị

đánh nát rồi, hai người chỉ cảm thấy cái ót lạnh lẽo: "Chúng ta đi

mau."

Thân hình nhanh chóng

chui vào kiệu hồi cung.

Trong phòng khách, Phượng

Lan Dạ thấy Nam Cung Diệp giận đến sắc mặt khó coi, vội kéo hắn ngồi xuống bên

cạnh.

"Diệp, chẳng qua là

làm bộ tức giận thôi, chẳng lẽ chàng không muốn bắt được Nam Sơn Tử sao? Hiện

tại ta mang thai, hắn núp chỗ tối, hơn nữa đã biết mục tiêu của hắn là đối phó

chúng ta, chàng nghĩ xem, ta và chàng người nào kém cỏi hơn, hắn sẽ ra tay với

người nào? Cho nên ta nhất định phải phối hợp với Hoàng Thượng để sớm tra ra

tung tích hắn, như vậy chúng ta không phải có thể an tâm"

Theo lời nói liên tiếp

của nàng, hỏa khí của Nam Cung Diệp tự nhiên cũng từ từ tiêu tan, hắn thở dài

một hơi, vươn tay ôm eo Phượng Lan Dạ. Mặt hắn khẽ tựa vào bụng nàng.

"Lan Nhi, ta không

muốn nàng bị thương, nếu hắn

nhằm vao ta, ta chẳng sợ."

"Ta biết, cho nên

chúng ta phải cùng Hoàng Thượng điều tra ra hắn a."

"Ừ, ta biết rồi, mới

vừa rồi chỉ là quá tức giận thôi."

Nam Cung Diệp đứng lên ôm

Phượng Lan Dạ ngồi ở trên đùi của mình, bên trong phòng khách nhân người đã sớm

rút hết rồi. . . . . .

Ngày thứ hai, bên trong

An Giáng thành truyền ra lời đồn, Tân hoàng ban cho Bắc cảnh Vương gia một trắc

phi, Bắc cảnh Vương Phi cùng Bắc cảnh Vương gia đại náo một trận, tức khí bỏ về

nhà mẹ đẻ.

Trong lúc nhất thời bên

trong An Giáng thành, đủ loại lời đồn tuôn ra, kẻ thì nói Nam Cung Diệp là tiểu

nhân bội bạc, cũng có người bảo Phượng Lan Dạ ghen tuông quá mức, nam nhân nùng

tình mật ý nơi nào chả có, hơn nữa trong Bắc cảnh vương phủ không có nhiều nữ

nhân, thêm một phi tử cũng không được, quá cứng nhắc rồi.

Sáng sớm, Phượng Lan Dạ

trở về Tô phủ, để chứng thực lời đồn xung quanh.

Tô phu nhân dẫn Tiểu Hoàn

ra đón, lôi kéo nữ nhi, một đôi mắt đã sớm đỏ, nghẹn ngào mở miệng.

"Thanh Nhã, có muốn

để phụ thân ngươi cùng Vương gia nói chuyện một chút hay không, tại sao có thể

làm ra chuyện như vậy chứ ?"

Phượng Lan Dạ có chút

kinh ngạc, vội thả chén trà trong tay xuống, ôm tay mẫu thân: "Mẫu

thân, ngươi nhìn ta có giống bị chồng ruồng bỏ không?"

Tô phu nhân đánh giá nữ

nhi, chỉ thấy nàng mặt mày hồng hào, trên mặt tươi cười nhẹ nhàng, một chút dấu

vết thương tâm cũng không có, nhưng khi nhìn đến nữ nhi như vậy, bà lại càng

thương tâm, trực tiếp khóc lên: "Nhã Nhi a, ngươi đừng đem thương tâm giấu

ở trong lòng, có lời gì nói cho mẫu thân nghe một chút, ngươi như vậy sẽ nín

hỏng chính mình mất."

Phượng Lan Dạ cùng Đinh

Đương nghe vậy trực tiếp hết chỗ nói rồi, rõ ràng là một người đang rất vui vẻ,

ở trong mắt Tô phu nhân lại thành đem thương tâm giấu ở trong bụng, đây là kiểu

suy nghĩ gì a, bất quá biết mẫu thân quan tâm nàng, nên rất cảm động, lôi kéo

mẫu thân đứng lên.

"Mẫu thân, thật ra

thì ta cùng Diệp căn bản không có chuyện gì, người không cần phải lo

lắng."

"Không có chuyện

gì ? Hoàng Thượng chưa ban hôn cho Vương gia à?" Tô phu nhân có chút

phản ứng không kịp.

"Ban rồi."

Phượng Lan Dạ đàng hoàng trả lời, ban thưởng là ban thưởng rồi, bất quá Diệp

nhà nàng không có tiếp nhận cũng là thật, Phượng Lan Dạ khóe môi vẽ ra nụ

cười. Tô phu nhân ở một bên lại nức nở lên, khóc đến đau đớn tâm can, còn mắng

đến hoàng đế.

"Cái đồ Hoàng Thượng

vô liêm sỉ, tại sao có thể làm chuyện như vậy? Nữ nhi nhà ta bụng đã lớn vậy

rồi, lại đem nữ nhân khác nhét vào Bắc cảnh vương phủ. Đây không phải là

cố tình hại Nhã Nhi sao?"

"Mẫu thân, Vương gia

không nhận mà."

Phượng Lan Dạ sợ Tô phu

nhân khóc, vội vàng nói rõ.

Tô phu nhân lập tức ngừng

tiếng khóc, nhưng nghĩ đến lời ngoài đường đồn đãi: "Nhưng phía ngoài

truyền nhiều lời khó nghe lắm a."

"Lời đồn có thể tin

sao?" Phượng Lan Dạ hỏi. Bà lắc đầu, nhìn nữ nhi tự nhiên tự đắc, quả thật

không giống với kẻ xảy ra chuyện như vậy, xem ra bà đã suy nghĩ quá nhiều, liền

nín khóc mỉm cười, lau khô nước mắt: "Không có chuyện gì là tốt rồi, không

có chuyện gì là tốt rồi."

Lúc này Tiểu Hoàn từ bên

ngoài đi tới, thi lễ: "Thái hậu phái liễn xe tới đón Nhị tiểu thư tiến

cung."

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.