Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 227: Để tôi nói cho các người biết một bí mật (28)


Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Dừng một chút, Thịnh Thế lại bổ sung một câu, “Có điều, tôi tin cô Vương đây tìm tôi vào đêm hôm khuya khoắt như vậy, nhất định là có chuyện rất

quan trọng muốn bàn với tôi.”

Thịnh Thế cố ý nhấn mạnh vào điểm mấu

chốt. “Đêm hôm khuya khoắt” và “muốn bàn với tôi”, tám chữ này, đủ khiến lỗ tai của mấy người trong phòng động đậy.

Một nam một nữ, đêm hôm khuya khoắt, bọn họ có thể bàn cái gì chứ? Sợ là dù có bàn cũng là bàn ở trên thân thể...

Sắc mặt của Vương Giai Di càng lúc càng khó coi. Cô ta muốn Cố Lan San

không chịu nổi, vậy mà tại sao sau tất cả, rốt cuộc lại biến thành cô ta ở thế tiến thoái lưỡng nan*?

*Tiến không được, lùi chẳng xong

Cả

phòng nhìn cô ta, ánh mắt sắc bén đến đáng sợ. Bọn họ đều có chung một ý nghĩ, đều hoài nghi cô ta không quên được Thịnh Thế, thậm chí còn vì

những câu ban nãy mà không cho cô ta đường lui. Mọi người càng lúc càng

khẳng định, Vương Giai Di còn chưa hết hy vọng đối với Thịnh Thế, cô ta

muốn cướp chồng của Cố Lan San!

Bởi vì Thịnh Thế cho cô ta

số điện thoại, bởi vì Thịnh Thế mỉm cười với cô ta, cô ta mới hồi tưởng

lại những nhớ thương lúc ban đầu, nhưng cái gì cô ta cũng đều chưa làm,

vậy mà mọi người đều khẳng định như cô ta đã làm rồi vậy!

Vương Giai

Di đang nhớ lại lúc mình mở miệng nói chuyện thì như thế nào, Cố Ân Ân

lại nhoẻn miệng cười, nhìn Cố Lan San rồi dịu dàng nói, “San San, trước

kia Giai Di từng thích Nhị Thập, nhưng sau khi Nhị Thập kết hôn, Giai Di cũng chưa từng làm ra cái gì cả. Có phải mọi người đã chuyện bé xé to

rồi không? Em có lầm chăng San San? Có thể là hiểu lầm gì đó, đêm hôm

như vậy, sao Giai Di lại đi tìm Nhị Thập chứ?”

Cố Lan San vốn muốn mở miệng phản bác, nhưng Cố Ân Ân lại ra mặt thay cho Vương Giai Di, cô

đành ngoan ngoãn im miệng, không nói gì.

“Em đâu có biết ban đêm cô

Vương tìm em làm gì, cho nên em mới hỏi à nha!” Chỉ duy có Thịnh Thế

không thèm để ý tới mặt mũi của Cố Ân Ân, anh cứ giữ vẻ mặt nghiêm túc,

dáng vẻ cứ như là đang sợ Cố Lan San hiểu lầm mình, “Huống hồ, chị Ân Ân à, chị cũng nói rồi đó, trước kia cô Vương từng thích em, cho nên em

cần phải cố gắng giữ khoảng cách với cô ta. Bây giờ mọi người đều ở đây

cả, em mới hỏi cô ta tìm em có chuyện gì, tránh để Sở Sở hiểu lầm chứ.”

Nói đến đây, Thịnh Thế cố tình ngừng lại, sau đó nhìn Vương Giai Di, cất

giọng vô cùng thành khẩn, tôn trọng, “Vì vậy, cô Vương à, cô nói thẳng

đi, tối hôm qua cô tìm tôi có chuyện gì?”

Vương Giai Di muốn tìm

Thịnh Thế để nói cho anh biết là Cố Lan San thích Hàn Thành Trì. Vừa

nãy, cô ta mới nói là Cố Lan San thích người khác, nếu bây giờ tiếp tục

nói, chỉ sợ là mấy người trong nhà càng thêm hoài nghi cô ta muốn quyến

rũ Thịnh Thế. Bị Thịnh Thế cự tuyệt trước mặt nhiều người như vậy, cô ta mà nói thêm về Cố Lan San, không chừng đã chẳng hay ho mà còn khiến

người ta chán ghét. Tạm thời, cô ta không nghĩ ra được chuyện, gì tốt

để xoay chuyển. Huống hồ, trong đầu cô ta cũng chẳng biết nên xoay

chuyển như thế nào. Rõ ràng Thịnh Thế đối với cô ta rất dịu dàng kia mà, sao bây giờ lại biến thành như thế này?

Cố Ân Ân dù sao cũng là chị

họ của Vương Giai Di, không đành lòng thấy cô ta chịu trận như vậy, đành liếc cô ta một cái rồi nói, “Nhị Thập, chị còn nhớ rất rõ, em luôn

không cho phép bất kỳ một ai nói số di động của em cho Giai Di biết.”

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.