Diêm Vương

Chương 101


Kỉ Tiễu vừa ra văn phòng đã bị người chặn lại, nhìn Ngũ Tử Húc và Hồng Hạo trước mặt, Kỉ Tiễu dừng cước bộ.

Ngũ Tử Húc biểu tình thực cứng ngắc, vẫn là Hồng Hạo mở miệng: “Có chút…ừm, muốn nói chuyện với cậu một chút.”

Kỉ Tiễu khó được phối hợp, gật đầu, cả ba đi tới sân sau trường

thường không có người, đến nơi, Kỉ Tiễu quay đầu lại thản nhiên nhìn bọn họ.

Chống lại tầm mắt không e dè của Kỉ Tiễu, Hồng Hạo thậm chí còn

chút không tốt lắm, thanh thanh cổ họng: “Cái kia… ảnh chụp bọn tôi đã

nhìn thấy, việc này là thật sao?” cuối cùng cũng biết Diêm Vương rất hay nhìn mình không vừa mắt.

Kỉ Tiễu không trả lời

Ngũ Tử Húc nhịn không được: “Đang nói với cậu đó, cậu và Diêm

Vương..rốt cuộc là thế nào vậy?” cứ việc trước đây Hồng Hạo cũng không

ít lần cằn nhằn qua với mình nhưng Ngũ Tử Húc cũng thấy bản thân có dấu

hiệu tiểu nhân đôi chút, nhưng những phỏng đoán so ra kém khiếp sợ rất

nhiều với sự thật, Ngũ Tử Húc nhất thời đích xác bị dọa sợ, trong đầu

hiện tại vẫn còn ong ong.

Kỉ Tiễu nói: “Giống dạng quan hệ của các cậu.”

“Thúi lắm, cậu hù ai đó!” Ngũ Tử Húc mắng: “Cậu coi tôi là đồ ngốc mà đùa à.”

Ngũ Tử Húc luôn vui cười hớn hở, cũng không tỏ vẻ cậu ta không

còn cách nào khác, nhưng cậu ta rất ít khi đỏ mặt tía tai cùng người

quen nói chuyện như thế, ngay cả Hồng Hạo cũng chưa từng thấy qua, lúc

này có chút kinh ngạc, khẽ khuyên nhủ: “Chỉ vui đùa chút thôi, mày có

cần xé ra to thế không, Đông ca cũng đâu có như vậy.”

“Là vui đùa sao? Mày hỏi Kỉ Tiễu xem Diêm Vương có phải vui đùa

không? Tao nhận thức Diêm Vương bao nhiêu năm, mày nhận thức bao nhiêu

năm, mẹ nó còn không biết nó tốt hay xấu nữa kìa.”

“vậy mày tính sao, không phải đùa, chẳng lẽ thật sự biến thành đồng tính luyến ái?” Hồng Hạo có chút tức giận.

Kỉ Tiễu yên lặng nhìn bọn họ, biểu tình trên mặt so với vừa rồi

trong văn phòng giáo viên hoàn toàn khác, lúc này cậu tựa như đang phê

phán hai người.

“Có thể tách ra không? Hai người có thể tách ra phải không?”

Ngũ Tử Húc thình lình nói ra những lời này khiến Kỉ Tiễu ngẩn ra, miệng mấp máy nhưng không phát ra thanh âm nào.

Hồng Hạo vội xen vào: “chiến gia à, chuyện này mày có quản được

không, vừa rồi mày còn nói mày hiểu Diêm Vương, mày cũng không phải

không biết tính nó thế nào.”

Ngũ Tử Húc ngây người, tựa như lúc này mới lãnh tĩnh một chút,

cậu ta phiền toái gãi đầu, cầm di động gọi điện cho Diêm Trừng, chỉ nghe thấy tiếng báo không liên lạc được.

“Không được, tao phải tới nhà tìm nó.”

Trường học đều biết rồi, phỏng chừng Diêm gia cũng đang nháo loạn, Diêm Vương không chừng lúc này đang bị kìm hãm.

Nhưng mà Ngũ Tử Húc vừa nhấc chân lại nghe Kỉ Tiễu mở miệng nói chuyện: “Không cần nhắc tới tôi.”

Hai người xoay đầu nhìn lại, Kỉ Tiễu lặp lại một lần: “Không cần phải nói, nói ra cũng không có tác dụng gì.”

Ngũ Tử Húc và Hồng Hạo không ngốc, với trình độ ngày thường Diêm Trừng đối với Kỉ Tiễu siêu để bụng, hiện tại người bị phiền nhất khẳng

định không phải là hắn mà là Kỉ Tiễu, chỉ cần tưởng tượng việc luôn là

mục tiêu chú ý của hàng trăm con mắt chiếu vào thì cũng biết Kỉ Tiễu xấu hổ và gian nan thế nào, nếu lúc này chuyện hai người còn bị thêm mắm

thêm muối một phen phỏng chừng Diêm Trừng nhất định sẽ bạo phát.

Ngũ Tử Húc nhìn Kỉ Tiễu ánh mắt cũng ôn hòa hơn nhiều, cậu ta

nói: “Cậu muốn tôi giúp đỡ gì không? Hoặc là cậu về nhà nghỉ ngơi vài

ngày đi?”

Kỉ Tiễu lắc đầu, nếu cậu nghỉ ở nhà chứng tỏ là có tật giật mình, nhưng đúng là có chuyện cần phải nhờ Ngũ Tử Húc giúp thật.

…..

Có lẽ do ngày hôm qua thật sự cao hứng, hơn nữa còn say rượu,

Diêm Trừng cảm giác giấc ngủ tối qua đặc biệt an ổi, hắn còn tính toán

sẽ thức dậy cùng Kỉ Tiễu tới trường nhưng khi mở mắt ra, bên giường đã

trống không, mà chiếc đồng hồ báo thức đã điểm hơn 10h sáng.

Diêm Trừng vội vàng từ trên giường nhảy xuống, thay quần áo rồi

tới bàn học ngồi thưởng thức bức tranh Kỉ Tiễu tặng hắn, hắn đã bao lâu

không ngủ nướng một giấc rồi, quả nhiên ngủ dậy xong cả người thả lỏng

tinh thần hăng hái.

Nhưng hắn vẫn vội vội vàng vàng thu thập sạch sẽ chạy ra khỏi

phòng, Diêm Trừng thấy bà ngoại đang nghe điện, mà khi bà nhìn về phía

mình, ánh mắt đó cả đời Diêm Trừng cũng không dám quên. Biết bao cảm xúc hiện rõ trong mắt bà, không dám tin, hỗn loạn, thất vọng cùng sợ hãi,

tuy rằng phi thường ngắn nhưng đối với bà ngoại luôn nội liễm thì đó

cũng là kich liệt nhất trước nay chưa từng có rồi.

Diêm Trừng lập tức nội tâm liền rơi xuống đáy cốc, thầm nghĩ: nhất định xảy ra chuyện!

Quả nhiên, bà ngoại vừa cúp điện thoại, lẳng lặng nhìn mặt Diêm

Trừng, hồi lâu mới cất tiếng hỏi: “Nhà trường vừa gọi tới, nói có người

up ảnh con và Kỉ Tiễu phi thường bất nhã lên mạng, con có thể giải thích với ta không?” Diêm Trừng trực giác liền muốn nói, lại bị bà ngoại lớn

tiếng đánh gãy: “Giỏi, giỏi lắm! nghĩ xong rồi nói cho ta biết.”

Diêm Trừng do dự hai giây, rồi nói: “Con không biết là ảnh chụp nào, nhưng con và Kỉ Tiễu…con không muốn tiếp tục dấu bà nữa.”

Hắn mới nói xong, bà ngoại đối diện mãnh liệt giơ tay lên, tuy

rằng bà ngoại từ nhỏ tới lớn đều chưa từng đánh hắn nhưng Diêm Trừng đã

làm tốt chuẩn bị ăn tát, nhưng bà ngoại chỉ giơ tay lên cao năm chặt rồi buông ra, cứ thế lặp đi lặp lại mấy lần, cuối cùng vẫn là bất lực buông xuống.

Bà ngoại hít thở thật sâu, Diêm Trừng thấy đôi môi bà run rẩy,

sắc mặt cũng trắng bệch, tưởng là cố gắng áp chế các loại kinh hoàng, bà ngồi xuống trên ghế sô pha.

Bà nói: “Con còn nhớ ta vì sao lại cho con tới U thị đi học không?”

Diêm Trừng dừng chút, rồi gật đầu: “Bà hi vọng con có thể hảo hảo học tập, không bị hoàn cảnh ảnh hưởng.”

“Vậy cuối cùng thì sao?” bà ngoại cực độ đau lòng: “Con ly khai

khỏi những xa hoa trụy lạc tránh khỏi những ảnh hưởng bao bọc từ gia

tộc, tới chỗ này rồi mà vẫn có những thoi hư tật xấu, con sao xứng được

với những kì vọng của ta và ông ngoại, con cả những cố gắng trước đây

của con?”

Diêm Trừng cắn răng: “Con không phải đang chơi đùa, bà ngoại, con đối với Kỉ Tiễu không phải đang chơi đùa.”

“Con thì biết cái gì!” bà ngoại hét lên: “Con căn bản không biết con sẽ phải đối mặt với những cái gì.”

“Con biết ——!” Diêm Trừng cũng cao giọng hơn: “Con biết hết.”

Bà ngoại nhất thời bị kiên quyết trên mặt hắn làm cho chấn động, quả thực… giống như thất chết không sờn, bà khi nào gặp qua Diêm Trừng

như vậy.

Bà ngoại nháy mắt mấy cái, phục hồi tinh thần lại, ngăn lại hắn

đang muốn cho bà thấy cõi lòng hắn, bà nói: “Ta hiện tại muốn tới trường học…con thành thật ở nhà cho ta, điện thoại trong nhà ta sẽ khóa, di

động của con cũng bị tịch thu, không phải vi giam lỏng con mà là muốn

trước khi mọi chuyện được giải quyết không cần làm phức tạp thêm, con có thể đối nghịch với ta nhưng con phải biết, ta… là thực đau lòng con, mà ba con cũng sắp tới rồi, con hảo hảo ngẫm lại cái gì là quan trọng nhất với con.”

Diêm Trừng ngẩn ngơ, trong lòng biết bà nói được làm được, chính là trong lòng hắn hiện tại rất không yên tâm, không biết Kỉ Tiễu bây

giờ thế nào, trường học đã gọi điện tới, vậy có phải tất cả mọi người

đều biết rồi không? Vừa nghĩ tới Kỉ Tiễu một mình ở trường đối mặt với

đủ mọi khó khăn, Diêm Trừng sao có thể an tâm ở nhà được.

Bà ngoại thấy bộ dạng hắn cũng biết nên xử lý chuyện thế nào, vì thế nói: “Để ta tới trường xem rốt cuộc thế nào, rồi sẽ về nói lại cho

con, ta biết việc học đối với một học sinh là rất quan trọng, không vạn

bất đắc dĩ, ta sẽ không để chuyện này ảnh hưởng tới con…còn về tương lai sau này, lựa chọn của các con, chờ ta về rồi nói với ta, con cũng nhân

dịp này mà hảo hảo ngẫm nghĩ đi, con rốt cuộc là muốn làm gì.”

Diêm Trừng nghe tới hai từ ‘các con’ tâm hắn mới thoáng thả lỏng một chút.

….

Khi bà ngoại tới trường, trường Phụ Trung cố ý chuẩn bị một

phòng riêng dành cho bà, bên trong còn có hiệu trưởng hiệu phó cùng giáo viên chủ nhiệm khối đều đang ngồi chờ, một bên còn có cô chủ nhiệm lớp

Ngô lão thái và một nữ sinh xinh đẹp cao gầy, bà ngoại biết nhỏ, nhỏ là

bạn học của Diêm Trừng, tên gọi Kinh Dao.

Thấy bà ngoại tới ban giám hiệu trước an ủi bà, sau đó vỗ ngực

cam đoan chuyện này nhất định trường học sẽ điều tra rõ, sẽ không để học sinh của mình bị bôi đen.

Bà ngoại bất động thanh sắc mà đem mọi chuyện cẩn thận tìm hiểu

rõ một làn, kể cả lời nói của Kỉ Tiễu phủ nhận chuyện này, nói chuyện

này chỉ là rượu say vui đùa, mà đồng dạng Kinh Dao bị gọi tới cũng lấy

thái độ quyết tuyệt khẳng định, tuy rằng hiện nay nhỏ và Diêm Trừng

thường thường giận dỗi vô cớ nhưng hai ngươi vẫn luôn không gạt bỏ cơ

hội tái hợp, Diêm Trừng sao có thể cùng một nam sinh qua lại đâu? Hai

người bọn họ chỉ là bạn bè thôi.

Bà ngoại đối với chuyện này gật đầu, bà hỏi hiệu trưởng: “học sinh Kỉ Tiễu đâu?”

Hiệu trưởng nói: “Lúc trước còn thấy nhưng vừa rồi tới lớp tìm

lại không thấy đâu, aiz, kì thật chúng tôi biết, hiện tại học sinh học

hành áp lực rất lớn, phỏng chừng uống rượu chơi đùa cũng chỉ là muốn

phát tiết một chút, nhưng hơi vượt quá chừng mực. phương diện này là là

nhà trường thất trách, chúng tôi sẽ cố gắng tăng mạnh theo sát các em,

hy vọng sẽ không bởi vậy mà làm ảnh hưởng tới kì thì đại học sắp tới.”

Bà ngoại nói: “Trẻ con tuổi này đích xác thích tìm kiếm chút

k*ch th*ch, không thể trách nhà trường, để nhà trường khó xử, tôi làm

gia trưởng đối vói nhà trường chân thành xin lỗi.”

Nhà trường có chút không nhận nổi, vội vàng cho nhau khách sáo

một phen, chuyện học sinh khiến vườn trường oanh động gièm pha đã bị bọn họ nhẹ nhàng bâng quơ bóc đi qua.

Mà lúc này Kỉ Tiễu đang ngồi ở phòng bảo vệ theo dõi bên trong, nhìn không chuyển mắt lên màn hình theo dõi trước mặt.

Tốc độ của cậu cũng thực nhanh nhẹn, bởi vì nếu không nhanh thứ

này sẽ bị ban giám hiệu lấy đi điều tra cho nên nhờ Ngũ Tử Húc ra mặt để cậu có thể xem trước. Kỉ Tiễu cùng lúc muốn nhìn một chút ngày đó mình

và Diêm Trừng có phải bị người ngoài chụp được hay không, về phương diện khác, cậu muốn tìm chút manh mối về người up hình.

Camera theo dõi trong trường được lắp đặt không ít, khu thực

nghiệm, thư viện, sân vận động đều là những đối tượng trọng điểm, dư lại thì phân bố tại các hành lang dãy học, tựa như cửa kí túc xá, cổng

trườn, còn có sân thể dục lớn.

Kỉ Tiễu xem xem băng ghi hình theo dõi ngày hôm đó, lúc trời

chạng vạng, có thể rõ ràng thấy thân ảnh mình và Diêm Trừng đang đi tới, chính mình bộ dáng lắc lư, đích xác say rượu, còn Diêm Trừng thì đang

đỡ mình, hai người đi qua màn hình, tư thế ái muội, cũng may camera theo dõi chỉ có thể thu được đến gàn phụ cận chỗ hai người đứng khoảng 30m,

tiếp tục đi tới dưới lầu kí túc thì không còn nhìn thấy.

Diêm Trừng đêm đó không về, cho nên trên màn hình không có thấy

hắn quay lại, nhưng Kỉ Tiễu đợi một lúc lâu, mãi cho tới khuya khi cổng

lớn sắp đóng, trừ bỏ những học sinh trong kí túc ra ra vào vào cũng

không có ai khiến người ta đặc biệt chú ý.

Nếu hiềm nghi người bên ngoài trường bị loại trừ thì chỉ có thể

là người trong trường, mà người này còn biết có camera theo dõi mà tiểu

tâm tránh khỏi.

Kỉ Tiễu cau mày, lấy băng ghi hình cổng lớn ra xem, so với cái

trước lại càng khó khăn hơn, Kỉ Tiễu đồng dạng không thấy được ai khả

nghi xuất hiện.

Xem ra nơi này cũng không thu được? thực sự là lập kế hoạch lâu dài.

Kỉ Tiễu không ranh đi xem những băng ghi hình theo dõi trước đó, cậu chỉ lùi thời gian lại lúc khối 12 tan giờ tự học, tiếp tục nhìn

chằm chằm dòng người như ong vỡ tổ lao ra khỏi cổng, dù trời đã dần tắt

nắng, nhưng Kỉ Tiễu đều không buông tha, vẫn luôn nhìn tới khi cậu và

Diêm Trừng từ bên ngoài đi vào, sau đó xem đi xem lại, cứ như vậy vài

lần, Kỉ Tiễu vẫn không tìm được cái gì.

Nhưng không tìm được cũng không đại biểu cho không phát hiện ra

cái gì, Kỉ Tiễu tắt màn hình, lấy ra bức ảnh Ngũ Tử Húc đưa cho, nhìn

kỹ, nhẹ nhàng hừ lạnh một tiếng.

Hết chương 101

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.