Đến Phủ Khai Phong Làm Nhân Viên Công Vụ

Chương 9: Quyển 1 - Chương 9


Công Tôn hiến kế ngoài dự đoán,

Đêm kinh hoàng bái phỏng phò mã phủ

Một phong thư của Vương thừa tướng, một chiếc kiệu, đã dễ

dàng đem mẹ con Tần Hương Liên dưới sự bảo vệ chu toàn rời khỏi Khai Phong phủ.

Đến lúc đi, Bao đại nhân và Công Tôn tiên sinh đối với Tần Hương Liên luôn luôn

muốn nói nhưng lại thôi, Triển Chiêu cũng chỉ nói một tiếng, “Tần đại tẩu…” liền

không thể nói tiếp.

Kim Kiền biết mấy người họ chính là băn khoăn về địa vị và

thân phận của phò mã phủ cùng Vương thừa tướng, lại vì bản thân đang mang chức

quan trên người, không tiện nhiều lời. Kim Kiền vốn định thay mặt nói vài câu,

nhưng nhìn thấy hai mắt Tần Hương Liên hàm chứa nét vui mừng, hai má hồng nhuận,

còn hai đứa bé vừa nghe thấy đi gặp phụ thân thì vẻ mặt vô cùng vui sướng, lời

nói đã đến miệng mà chẳng có cách nào thốt ra, đành phải nuốt trở lại.

Đợi đến khi mẹ con Tần Hương Liên lên kiệu đi xa, chúng nha

dịch Khai Phong phủ, người nào người nấy mang đầy tâm sự trở về phòng.

Về đến sương phòng, Kim Kiền đứng ngồi không yên, đi đi lại

lại mấy vòng, chỉ cảm thấy nóng ruột, cứ như có một khối đá đè nặng trong lòng

vô cùng khó chịu, còn đầu óc lúc này lại chẳng có kế sách nào, đành nằm lên giường

hít thở thật sâu, niệm đại bi chú. Không biết đã qua bao lâu, Kim Kiền chỉ biết

sắc đêm dần thẫm, chợt nghe thấy ngoài cửa vang lên những tiếng ồn ào, tiếng bước

chân vội vã rầm rập náo loạn, thấp thoáng đâu đó truyền đến có tiếng “Tần Hương

Liên…”.

Kim Kiền cả kinh, từ trên giường bật dậy, đẩy cửa chạy ra.

Chỉ thấy bên ngoài rất đông người tụ tập, dưới ánh đèn mờ ảo,

mấy nha dịch đang khiêng một người gấp rút đưa vào Đông sương phòng gần đối diện

với phòng của Kim Kiền.

Kim Kiền nghĩ bụng không ổn rồi: Đông sương phòng đó chính

là địa bàn của Công Tôn tiên sinh, bình thường chỉ có những ai bị trọng thương

nặng khó chữa trị mới có may mắn viếng thăm, hẳn là có người bị thương… Chỉ là,

người mà mấy nha dịch đang khiêng kia, sao lại giống Tần Hương Liên vậy?!

Nghĩ đến đây, Kim Kiền lập tức phát lực dưới chân, thoắt cái

cái đã vào trong Đông sương viện. Lại định thần nhìn kĩ, liền biết chuyện lớn xảy

ra rồi.

Cửa Đông sương phòng mở toang, bên trong các nhân vật lớn tề

tựu đầy đủ. Công Tôn tiên sinh, Bao đại nhân, Triển Chiêu cho đến Trương Long,

Triệu Hổ toàn bộ đều sắp thành một hàng, Vương Triều, Mã Hán không chen vào được,

đành phải đứng canh ở cửa.

Mã Hán vừa thấy Kim Kiền, vội chắp tay nói: “Kim Kiền huynh

đệ”.

Kim Kiền vừa nhìn, liền thấy khuôn mặt của Mã Hán dường như

dài hơn so với bình thường nửa thước, trong lòng bỗng thấy lạnh hẳn đi, hít sâu

một hơi mới hỏi: “Mã đại ca, có phải là Tần Hương Liên đã trở lại?”.

Mã Hán gật đầu, còn chưa nói lời nào, Vương Triều ở bên đã lớn

tiếng: “Phò mã gia thật quá đáng! Thế mà…”.

Nói được nửa câu, lại cũng dừng lại.

Kim Kiền hít sâu một hơi, tiếp tục hỏi: “Tôi có thể vào xem

một chút không?”.

Hai người nghe thế mới ý thức được rằng thân hình cao lớn của

họ đang đứng chắn trước cửa, liền vội vàng tránh ra, để Kim Kiền lách người đi

vào.

Bên ngoài ồn ào là thế nhưng trong phòng lại vô cùng yên

tĩnh.

Kim Kiền đi vòng qua Trương Long, Triệu Hổ, thấy Triển Chiêu

và Bao đại nhân mỗi người đứng một đầu giường, còn Công Tôn tiên sinh ngồi bên

cạnh giường, đang bắt mạch cho người nằm trên đó. Người nằm trên giường sắc mặt

tái xanh, đôi môi trắng bệch mang theo vết máu, hai mắt nhắm nghiền, tóc tai rối

bời, y phục hỗn loạn, đó chính là Tần Hương Liên, người mới rời đi mấy giờ trước.

Kim Kiền dùng mu tay dụi dụi mắt, nhìn kĩ mấy lần, cuối cùng

mới xác định mình không nhận lầm người, thầm nghĩ: Đã xảy ra chuyện gì? Tần

Hương Liên đi gặp tình lang hay mới trải qua cuộc trường chinh hai vạn năm

nghìn dặm thế? Xuất môn chưa quá nửa buổi tối, sao lại biến thành cái bộ dạng

người không ra người, quỷ không giống quỷ này?

Lại quay đầu nhìn hai người đứng ở đầu và cuối giường. Bao đại

nhân tất nhiên là không cần nói rồi, nếu không thắp đèn, e rằng cả khuôn mặt

cũng chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt mà thôi, còn Triển Chiêu bên cạnh… Kim Kiền

nhìn một cái, toàn thân run rẩy.

Chỉ thấy Triển Chiêu, đôi lông mày lưỡi mác nhíu chặt lại,

đôi mắt thanh tú như ngưng đọng đầy phẫn nộ, trên khuôn mặt nho nhã tuấn tú ẩn

hiện sát khí, tựa như dây cung căng lên chỉ chờ phát động là lao đi.

Kim Kiền lập tức thấu triệt: Trong Khai Phong phủ, đắc tội với

ai cũng được, tuyệt đối không thể đắc tội với “con mèo” này. Đừng thấy con mèo

này bình thường nho nhã, khiêm cung, lời nói ôn hoà hữu lễ, theo ta thấy thì mười

phần hết tám, chín là thuộc loại người ngoài lạnh trong nóng, một khi nổi giận

lên thì sợ rằng chính là núi lửa phun trào, bị đôi mắt của Triển Chiêu trừng

lên một cái thì ba hồn bảy vía đã phiêu tán đi mất một nửa rồi!

Nghĩ đến đây, Kim Kiền vội vàng bước hai bước đến chỗ Công

Tôn tiên sinh, vô cùng cẩn thận tránh phạm vi phát hoả của tầm mắt Triển Chiêu.

Bấy giờ, vừa lúc Công Tôn tiên sinh chẩn bệnh xong, thu tay

lại đứng lên, hướng về Bao đại nhân nói: “Đại nhân, Tần Hương Liên hoả cấp công

tâm, nhất thời khí huyết sôi trào, làm thương tổn tới tâm phế mà hôn mê, lại

thêm vết thương cũ chưa lành, hiện thời e là không ổn”.

Bao đại nhân nghe vậy không khỏi nộ khí xung thiên, thấp giọng

quát: “Tần Hương Liên cùng Trần Thế Mỹ đến thái ấp của Vương thừa tướng gặp mặt,

rốt cuộc đã phát sinh chuyện gì, sao lại có thể như thế này?”.

Công Tôn tiên sinh ở bên dè dặt nói: “Đại nhân, việc này sợ

rằng chỉ có Tần Hương Liên và Trần Thế Mỹ mới rõ. Học trò bạo gan suy đoán, có

lẽ Trần Thế Mỹ đã có những hành động rất bất thường mới có thể khiến Tần Hương

Liên thành ra thế này”.

Kim Kiền bên này muốn thổ huyết: Cho tôi xin, thế này mà còn

cần phải suy đoán sao? Chuyện này căn bản rất rõ ràng, rõ y như con chấy trên đầu

kẻ… hói vậy!

Bao đại nhân gật gật đầu, vẻ mặt ẩn chứa bi thương: “Bản phủ

vốn không nên đáp ứng để Tần Hương Liên đi”.

Công Tôn tiên sinh lắc đầu: “Đại nhân, lúc đó chính Tần

Hương Liên quyết định, hà cớ gì đại nhân phải tự trách mình?”.

Lúc này Kim Kiền không có tâm trạng nghe hai người này nói

qua nói lại, nàng đứng trong phòng quan sát hồi lâu, nhưng trước sau gì cũng

không phát hiện ra hai người mà lúc này đáng ra phải xuất hiện, không khỏi kinh

hoàng, vội hỏi: “Đại nhân, hai đứa bé con Tần Hương Liên đâu?”.

Bao đại nhân và Công Tôn tiên sinh nghe xong không trả lời,

chỉ cụp mắt xuống.

Triển Chiêu người từ nãy đến giờ vẫn im lặng đột nhiên lại

hai tay ôm kiếm, cao giọng nói: “Đại nhân, hai đứa bé nhất định đã bị bắt về

phò mã phủ, thuộc hạ sẽ đi tìm!”, dứt lời Triển Chiêu định nhấc kiếm đi ra khỏi

cửa, Trương Long, Triệu Hổ lập tức đi theo.

“Triển hộ vệ!”, Bao đại nhân bỗng cao giọng quát, thấy Triển

Chiêu dừng bước quay đầu lại rồi, âm thanh tiếp theo chậm rãi phát ra: “Không

được!”.

Triển Chiêu quay người tiến lên một bước, đôi mày lưỡi mác

nhíu lại: “Đại nhân!”.

Công Tôn tiên sinh thấy vậy, vội nói: “Triển hộ vệ, phò mã

phủ là nơi thế nào, sao có thể tuỳ tiện đột nhập? Huống hồ, có thật là hai đứa

bé bị phò mã đưa đi không, chúng ta cũng không biết chắc. Mà cho dù hai đứa thực

sự bị Trần Thế Mỹ đem đi, chúng ta không bằng không chứng, sao có thể đến cửa

đòi người?”.

Công Tôn tiên sinh liên tiếp đặt ra hai câu hỏi khiến Triển

Chiêu nhất thời không biết nói gì, chỉ đành cùng Trương Long, Triệu Hổ đứng

sang một bên.

Kim Kiền lúc này tâm loạn như ma, ngẫm lại tình tiết các vở

kịch hạng ba thời hiện đại mà mình từng xem trước đây cũng chẳng mảy may có chỗ

vận dụng được, suy nghĩ cả một lúc lâu, trong đầu cũng chỉ xuất hiện một câu, bất

giác buột miệng nói ra: “Minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng”.

Lời nói tuy rất nhỏ nhưng mọi người trong phòng lại nghe thấy

rất rõ ràng.

Chỉ thấy hai mắt Công Tôn tiên sinh sáng lên, sắc mặt mang

theo vẻ vui mừng nói: “Kim tiểu huynh đệ thật là một lời thức tỉnh người trong

mộng! Đại nhân, học trò có một kế”.

“Tiên sinh mau nói!”, Bao đại nhân vội đáp.

“Đại nhân,” Công Tôn tiên sinh chắp tay: “Nếu chúng ta không

có cách nào xác định được hai đứa trẻ con Tần Hương Liên có phải do phò mã đưa

đi không, chẳng bằng để Triển hộ vệ đêm khuya âm thầm đến thám thính phò mã phủ.

Nắm được chứng cớ xác thực rồi, ngày mai đại nhân lại thăm viếng, truy hỏi. Nếu

phò mã thừa nhận, đem trả lại hai đứa trẻ chúng ta liền bỏ qua, còn nếu như phò

mã một mực phủ nhận, thì lúc này Triển hộ vệ sẽ âm thầm hành sự, đem hai đứa trẻ

đến trước mặt mọi người, khiến cho phò mã không cách nào biện giải”.

“Tiên sinh, quả là diệu kế! Như thế thì bản phủ cũng có thể

đòi lại chút công đạo cho Tần Hương Liên”, Bao đại nhân nghe xong, sắc mặt liền

nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Sát khí trên người Triển Chiêu lập tức tản mát đi ít nhiều,

Trương Long, Triệu Hổ thì âm thầm gật đầu.

Kim Kiền cũng cảm thấy vui mừng, thầm nghĩ: Công Tôn tiên

sinh quả nhiên không hổ là một gia sư mẫu mực, chỉ một câu nói bâng quơ, xa tít

mù tắp của mình thế mà lại có thể khiến cho Công Tôn tiên sinh nghĩ ra một kế

sách hoàn hảo như thế, thực sự quá cao minh.

“Có điều…”, Công Tôn tiên sinh tựa hồ chưa vừa ý, khuôn mặt

lộ vẻ khó xử: “Học trò còn lo lắng một chuyện”.

Bao đại nhân hỏi: “Tiên sinh lo lắng điều gì?”.

“Học trò lo lắng, phò mã phủ canh phòng nghiêm ngặt, lần này

Triển hộ vệ đi một mình, e là…”

Trương Long, Triệu Hổ nghe thế vội bước lên trước, chắp tay

cao giọng nói: “Đại nhân, thuộc hạ nguyện trợ giúp Triển đại nhân một tay!”.

Bao đại nhân nghe vậy vô cùng vui mừng, đang định đáp ứng lại

bị Công Tôn tiên sinh cắt ngang.

Công Tôn tiên sinh lắc đầu nói: “Không ổn. Lần này đi, mục

đích là để thăm dò tin tức, không cần động võ, chỉ cần một người khinh công

trác việt cùng đi với Triển đại nhân, phối hợp hỗ trợ lẫn nhau là được. Hai người

võ công tuy không tầm thường, nhưng khinh công so với Triển hộ vệ lại kém quá

xa, đều không phải là người thích hợp”.

Kim Kiền nghe thế, trong lòng bỗng dấy lên một dự cảm không

lành, vội lùi vào góc phòng, muốn đào thoát khỏi hiện trường.

Nhưng có vẻ như Công Tôn tiên sinh đặc biệt muốn gây trở ngại

cho Kim Kiền, hai mắt sáng quắc lia tới Kim Kiền, nói: “Kim tiểu huynh đệ,

ngươi thân mang tuyệt thế khinh công, không biết có bằng lòng trợ giúp Triển hộ

vệ một phen không?”.

Kim Kiền nhất thời kinh hoàng thất sắc, trong một thoáng như

thể bị kinh hoàng quá độ, ngay cả đầu lưỡi cũng không điều khiển được, miệng cứ

ú a ú ớ cả nửa ngày trời, đảm bảo có thể phun ra toàn là tiếng Đức, đành lắc lắc

đầu liên hồi như đánh trống bỏi, thầm nghĩ: Không muốn! Đương nhiên là không muốn

rồi! Nơi Triểu Chiêu muốn đi chính là phủ phò mã, không phải là cái chợ, chỉ cần

sơ sảy một chút thôi là có thể rơi đầu, ai ăn no rửng mỡ không có chuyện gì làm

lại xách đầu chạy đến phủ phò mã chứ?

Mọi người đều nói Công Tôn tiên sinh tâm tư mẫn tiệp, nhưng

lúc này không biết vì sao lại hiểu nhầm ý của Kim Kiền, khẽ cười nói: “Kim tiểu

huynh đệ thực lo lắng sẽ ngáng chân Triển hộ vệ sao?”.

Kim Kiền vội vàng gật đầu: Không sai, không sai, tôi võ

không có, khinh công cũng chẳng ăn thua gì, là bùn loãng không trát được tường,

khẳng định sẽ làm vướng chân Miêu Nhi.

Lúc này Bao đại nhân cũng cười nói: “Tiểu huynh đệ tuổi còn

trẻ mà suy nghĩ thật chu toàn, sau này ắt sẽ trở thành nhân vật lớn”.

Da mặt Kim Kiền co rúm lại, mồ hôi lạnh túa ra: Lão Bao ơi

là lão Bao, câu này của ông một lời mà hai nghĩa, há chẳng phải nói phen này đến

phủ phò mã không phải tôi thì còn là ai được nữa sao?

Hít sâu một hơi, rốt cuộc Kim Kiền cũng tìm lại được cái lưỡi

của mình, vừa nghĩ muốn mở miệng cự tuyệt, lại bị hai người từ ngoài cửa bước

vào cắt ngang.

“Kim Kiền huynh đệ khinh công trác tuyệt, nhất định sẽ không

làm vướng bận Triển đại nhân, hai huynh đệ chúng thuộc hạ xin bảo đảm điều

đó!”, Vương Triều, Mã Hán đứng ở cửa cao giọng nói.

Trong nháy mắt Kim Kiền mồm miệng ngay đơ, lưỡi cứng ngắc, hồi

lâu sau cũng chưa phản ứng lại, chỉ có thể giương mắt nhìn Ngự tiền tứ phẩm đới

đao hộ vệ, được đích thân đương kim hoàng thượng ngự phong “Ngự Miêu” – Triển

Chiêu, Triển đại nhân trong tư thái oai hùng hào sảng đi đến trước mặt mình, ôm

quyền cười nói: “Một khi đã như vậy, Triển mỗ mong được Kim huynh chiếu cố nhiều

hơn”.

Đôi mắt sáng ngời trong như nước, đôi môi mỏng mềm mại động

lòng người, cười mà tựa như gió xuân mơn man qua mặt, cười lần nữa đẹp tựa mây

trời xanh thẳm…

Đợi đến khi Kim Kiền chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào, gật

đầu đồng ý rồi mới phát hiện, mình thế nhưng lại có thể trúng “mỹ nhân kế”…

Ôi chao, thật sự là mất mặt người tương lai mà!

***

Phò mã phủ của phò mã đương triều Trần Thế Mỹ là do đương

kim thiên tử ngự ban, toạ bắc hướng nam, đất chiếm trăm khoảnh[1], phía đông tiếp

đường ra vào cung, phía tây giáp nơi phố thị phồn hoa, thật đúng là một nơi

phong thuỷ đắc địa. Trong đó, lầu son gác tía nhiều vô kể, tiểu viện tính sơ

cũng hơn bốn mươi cái, ngự hoa viên thì bảy tám nơi. Lại nói kỹ hơn thì bên

trong thái giám, nô tì, cung nữ, đầu bếp… số lượng không sao đếm xuể, càng

không nói đến thủ vệ hộ viện bên trong, luân phiên gác đêm, canh phòng nghiêm

ngặt, chỉ một câu mới có thể biểu đạt: Đến cả một con ruồi cũng đừng mơ bay vào

được.

[1] Khoảnh: Đơn vị đo lường của Trung Quốc, 100 khoảnh =

1000 mẫu.

Kim Kiền đáp xuống nóc nhà phủ phò mã, thận trọng dùng ống

tay áo lau mồ hôi trên cổ, phổi đã thiếu dưỡng khí lắm rồi mà còn phải phí sức

khống chế hô hấp, lo sợ chỉ cần không cẩn thận một cái là đánh động tới đội ngũ

tuần tra phía dưới. Lại liếc mắt nhìn Triển Chiêu bên cạnh, thần sắc vẫn bình

thường, hô hấp sâu và ổn định, trên gương mặt đến cả nửa giọt mồ hôi cũng không

có, một đôi mắt đen lấp lánh như sao trên bầu trời đêm, phát ra ánh sáng long

lanh, đang chăm chú nhìn thủ vệ phía dưới.

Lúc này hai người đang ở trên cao, vừa hay thu được hết địa

hình phủ phò mã vào tầm mắt. Trong phủ đình viện tầng tầng lớp lớp, phòng ốc vô

số, quét mắt nhìn một cái chỉ thấy giống như mê cung. Kim Kiền vừa nhìn, nhất

thời trong lòng đã muốn đánh bài chuồn, hơn nữa lúc trước vừa phi như điên

xong, lúc này toàn thân đẫm mồ hôi mệt mỏi, thầm hô to xui xẻo!

Chậc chậc, mọi người đều nói Nam hiệp Triển Chiêu, võ công

cái thế, khinh công vô song, đến hôm nay rốt cuộc mình cũng được mở rộng tầm mắt.

Từ Khai Phong phủ đến phò mã phủ, nói xa thì không xa, nói gần cũng chẳng gần,

nhưng nói thế nào cũng là lộ trình một hai cây số, thế mà Triển Chiêu lại có thể

mặt không đổi sắc, tim không đập nhanh dùng khinh công một lèo phi đến đây. Hiệu

suất công tác được nâng lên không ít, nhưng cũng lại làm khổ lây cái người

tương lai đang làm cái đuôi bám theo sau như tôi đây.

Bà nó, mình và Triển Chiêu có thù hận gì không đấy? Cho dù

là thời gian gấp gáp cũng không cần phải liều mạng như vậy chứ! Triển đại nhân,

ngài công lực thâm hậu, cho dù có chạy một ngày một đêm cũng chẳng phải là vấn

đề to lớn gì, còn tôi đến nửa phần công lực cũng không có, một thân khinh công

này là dựa vào bộ pháp vi diệu, mượn lực, dùng trợ lực, loại khinh công này chạy

trốn bạt mạng thì còn được, chứ chạy kiểu đường trường thế này thực không phải

thế mạnh của tôi đâu!

Kim Kiền đang hăng say oán thán trong lòng thì đột nhiên thấy

trước mắt hoa cả lên, cắt đứt mạch suy nghĩ của nàng. Định thần lại nhìn thì thấy

đội thủ vệ đi tuần đã rời đi, Triển Chiêu đang đưa tay ra hiệu với mình. Thấy

Kim Kiền hoàn hồn, Triển Chiêu bèn điểm nhẹ mũi chân, thả người từ trên nóc nhà

nhẹ nhàng đáp xuống trong sân. Kim Kiền vừa nhìn vừa kêu khổ không thôi nhưng

cũng tung người xuống, không có tiếng động y như Triển Chiêu, chỉ là dáng vẻ có

chút chật vật.

Nơi hai người đáp xuống đúng vào phía sau một hòn giả sơn,

ánh trăng mờ mịt, bóng núi bao phủ, vừa hay là một chỗ trốn lý tưởng.

Triển Chiêu thân hình vừa mới chuyển động, định tiến về phía

trước, lại bị Kim Kiền nắm lấy ống tay áo.

“Triển đại nhân”, Kim Kiền thấp giọng nói: “Ngài có sơ đồ của

phò mã phủ không?”.

Triển Chiêu sửng sốt, lập tức trả lời: “Không có”.

Kim Kiền nghe vậy, nghẹn họng tức muốn chết, thầm nghĩ: Đùa

à, phòng trong phò mã phủ không phải một trăm cũng tám mươi, chúng ta đến cả một

tấn bản đồ hướng dẫn du lịch cũng không có, hai đứa tiểu quỷ ở đâu vốn chẳng mảy

may có chút đầu mối, tìm thế quái nào được chứ?

Nghĩ đến đây, Kim Kiền vội nói: “Đã không có bản đồ, chúng

ta bắt đầu tìm từ chỗ nào?”.

Triển Chiêu nghe thế, khẽ gật đầu, nói: “Kim tiểu huynh đệ

không cần phải lo lắng, Triển mỗ đã có tính toán”.

Nói xong Triển Chiêu liền khom người vận khí chạy vào trong

sân.

Kim Kiền thấy vậy cũng đành khom người, miễn cưỡng chạy thật

nhanh, ảo não theo sau Triển Chiêu.

Trên đường đi, Kim Kiền đúng là kinh hồn táng đảm. Sáu lần đụng

độ đội tuần tra, chín lần chạm trán thái giám, cung nữ, nếu không phải Triển

Chiêu tai thính mắt tinh kịp thời nhắc nhở, e là Kim Kiền đã sớm đến quỷ môn

quan mấy phen rồi.

Không biết qua bao lâu, cho đến khi hai người đi tới một tiểu

viện hẻo lánh cây cối um tùm, Triển Chiêu mới dừng lại, trầm mặc không nói,

dáng vẻ tựa như đã phát hiện ra điều gì.

Kim Kiền thấy vậy, vội bước lên trước hỏi: “Triển đại nhân

có phát hiện gì sao?”.

Triển Chiêu khẽ gật đầu, thân hình lắc lắc vài cái, đi vào

phía sau một bụi cây, chỉ tay về phía trước.

Kim Kiền nhìn theo ngón tay Triển Chiêu thì thấy phía sau bụi

cây hiện ra một gian nhà gỗ, cỏ dại mọc thành lùm, cũ nát đến kinh người, chấn song

cửa sổ thì hư hại, cửa chính thì ọp ẹp sắp long ra, nhưng kỳ lạ là trên cánh cửa

mục ấy lại có một cái khoá đồng rất to, sáng loáng như mới.

Kim Kiền nghe thấy Triển Chiêu bên cạnh nói: “Viện này là

nơi hẻo lánh nhất phủ phò mã, vốn là chỗ để những đồ linh tinh, nhưng không biết

vì sao lại dùng một cái khoá đồng có giá trị nhưng thế để khoá, há chẳng phải

là làm cho người ta thấy khó hiểu sao”.

Kim Kiền cũng nghĩ như vậy, vội theo Triển Chiêu tiến lên

phía trước, bám vào chấn song cửa sổ mà nhìn vào trong.

Vừa nhìn thì hay rồi, Kim Kiền thiếu chút nữa đã hét lên

thành tiếng.

Trên tấm phản trong căn nhà gỗ có hai đứa trẻ non nớt đang nằm,

đó chính là hai đứa con của Tần Hương Liên: Ninh Nhi, Hinh Nhi.

Kim Kiền nhìn hai đứa nhóc áo quần nhếch nhác, tóc tai tán

loạn, gương mặt mang dấu lệ, không khỏi cảm thấy chua xót, vừa định gọi thì bị

Triển Chiêu bịt miệng lại.

Kim Kiền quay lại nhìn thì thấy Triển Chiêu hai mắt sẫm lại,

đen đặc như màn đêm, khẽ lắc đầu nói: “Lúc này không nên bứt dây động rừng, nếu

đã biết được hai đứa bé ở đâu rồi, chúng ta nên mau chóng rời khỏi đây là hơn”.

Lúc này Kim Kiền mới nhớ tới lời của Công Tôn tiên sinh,

lòng thầm thở dài một tiếng.

Triển Chiêu thấy vậy liền bỏ tay xuống, ra hiệu cho Kim Kiền

rồi tung người nhảy lên nóc nhà, Kim Kiền lập tức nối gót theo sát.

Trên đường đi, hai người không nói với nhau câu nào, chỉ là

im lặng đồng hành, mỗi người ôm một nỗi niềm tâm sự riêng.

Điều Kim Kiền lo lắng chính là không biết liệu kế hoạch ngày

mai có thành công không. Mà Triển Chiêu cũng tâm sự trùng trùng, Kim Kiền tuy

không biết nhưng thấy sắc mặt Triển Chiêu trầm mặc nghiêm trang, ắt là cũng

đang lo lắng chuyện ngày mai. Không khí nhất thời ngưng đọng đến bức người.

Cho đến khi hai người đến phía ngoài cửa hông của Khai Phong

phủ, Triển Chiêu thi lễ với Kim Kiền: “Kim tiểu huynh đệ, đêm nay đa tạ tiểu

huynh đệ trượng nghĩa tương trợ. Triển mỗ phải đến chỗ đại nhân bẩm báo, thứ

cho Triển mỗ không thể phụng bồi”.

Kim Kiền vội vàng đáp lễ nói: “Triển đại nhân không cần

khách khí, xin cứ tự nhiên”. Lòng thầm nghĩ: Con mèo này còn không mau chạy đi,

có ngài bên cạnh, áp lực tâm lý nặng nề quá.

Triển Chiêu gật đầu, xoay người rời đi, Kim Kiền cũng cất bước

hướng về Phu Tử viện, nhưng mới đi được hai bước, đột nhiên nghe thấy giọng Triển

Chiêu từ sau lưng truyền đến:

“Tiểu huynh đệ, khinh công của huynh đệ là do ai truyền thụ?”

Kim Kiền bỗng bàng hoàng, cả người chớp mắt cứng đờ, thầm

nghĩ không ổn rồi: Không dưng sao đột nhiên Triển Chiêu lại hỏi câu đó? Lẽ nào

Triển Chiêu nhìn ra một thân khinh công của mình chính là “Tiêu dao du”, đã biết

mình chính là đồ đệ của Độc Thánh, Y Tiên… Úi úi, hôm nay đã đủ xui xẻo lắm rồi

đó nha, không cần dệt gấm thêm hoa nữa đâu! Nếu thân phận của mình bởi vì

nguyên nhân này mà bại lộ, há chẳng phải sẽ đưa đến vô số kẻ tầm thù sao… Gượm

đã, bộ pháp “Tiêu dao du” này là do nhị vị sư phụ vì mình mà hợp tác cải biên

thành, là bản mới nhất, trên giang hồ vốn không có mấy người từng thấy qua, huống

hồ y thuật của mình được che giấu vô cùng hoàn mỹ chẳng chút sơ hở, sao lại có

khả năng bại lộ cơ chứ. Nhất định là mình cả nghĩ quá rồi, bình tĩnh lại nào,

bình tĩnh lại nào!

Đôi mắt Kim Kiền đảo vài vòng, vẫn cảm thấy không trả lời

thì không ổn, thế nên làm ra vẻ thoải mái nói: “Cái này… sư phụ vẫn chưa nói

cho tiểu nhân, tiểu nhân cũng không biết”.

Triển Chiêu cũng không truy vấn thêm, chỉ hướng về phía thư

phòng của Bao đại nhân đi tiếp.

Kim Kiền lắc lắc cổ, trong lòng thực sự không nghĩ ra lý do,

đành cất bước về sương phòng.

Về tới sương phòng, Kim Kiền lăn qua lăn lại, tuy cả người mệt

mỏi, cũng đã dùng đủ mọi cách nhưng vẫn chẳng thể nào chợp mắt được, trong lòng

cứ cảm thấy chuyện đêm nay ẩn chứa điều quái dị.

Mà nghĩ tới Khai Phong phủ, ai ai cũng tận trung với cương vị

công tác của mình, sao lại để một kẻ chẳng biết ở đâu chui ra như mình nhúng

tay vào công việc trong phủ nhỉ?

Cả Triển Chiêu nữa, lấy thân thủ của Tiểu Miêu, một mình đến

thăm dò phủ phò mã là quá đủ rồi, tội gì phải đeo thêm một cái của nợ như mình

theo cho nặng chứ?

Còn có câu cuối cùng Triển Chiêu hỏi đêm nay… Đường đường một

Nam hiệp, từ lúc nào lại biến thành kẻ tò mò chuyện riêng tư của người khác thế?

Kim Kiền càng nghĩ càng cảm thấy không thích hợp, càng nghĩ

càng cảm thấy trong đầu tựa như có hàng trăm con nhặng, kêu vo ve ầm ĩ nhức óc.

Cả người vì thế mà không thoải mái, tâm phiền ý loạn, không kìm được trở mình

ngồi dậy bước xuống giường, định uống ngụm nước cho tỉnh táo.

Nhưng vừa mới nhấc người dậy được một nửa liền giật mình cảm

thấy có một vật kề ngang trên cổ, hàn quang toé ra bốn phía, sát khí bức người,

đó chính là một thanh trường kiếm u tối lạnh lẽo.

Kim Kiền kinh hãi trong lòng, nhất thời tay chân lạnh ngắt,

ánh mắt thẳng tắp thuận theo thanh trường kiếm từ từ nhìn lên trên. Chỉ thấy

người cầm kiếm, đôi mày lưỡi mác nhíu chặt, cặp mắt sáng như sao ẩn chứa băng lạnh,

khiến người ta sợ hãi đến khó thở.

Kim Kiền cảm thấy toàn bộ lục phủ nghĩ tạng trong nháy mắt đều

bãi công hết, máu huyết toàn thân như đông cứng lại, môi run run mấp máy hồi

lâu mới miễn cưỡng thốt ra được vài từ: “Triển… Triển Triển Triển đại nhân…”

Không sai, người đang cầm kiếm kề vào yết hầu Kim Kiền lúc

này lại chính là Nam hiệp Triển Chiêu!

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.