Đến Phủ Khai Phong Làm Nhân Viên Công Vụ

Chương 36: Quyển 2 - Chương 16


Nhuyễn Hồng đường không bắt mà tan.

Bất đắc dĩ lại thăm Hầu phủ.

Mọi người vội vàng theo Bao đại nhân đến phòng khách trong hậu

đường. Bao đại nhân ngồi giữa phòng, Công Tôn tiên sinh, Triển Chiêu đứng hai

bên, tứ đại Hiệu úy thì hộ vệ ở bốn phía, Kim Kiền là người cuối cùng bước vào

phòng, vừa bước vào cửa đã thấy thế trận hiện tại vô cùng bức người, liền vội

vàng đứng ngay vào góc cửa, cúi đầu cụp mắt, nhất quyết đem mình biến thành đồ

trang trí trong phòng.

Bao đại nhân ngồi an ổn giữa phòng, nhíu chặt đôi mày, nhìn

một vòng, cuối cùng đưa mắt nhìn Công Tôn tiên sinh, nói: “Công Tôn tiên sinh,

theo ý tiên sinh, án của An Lạc hầu nên xử trí thế nào?”.

“Đại nhân”, Công Tôn tiên sinh khẽ thi lễ đáp, “Lý Thanh

Bình, tri phủ Trần Châu lúc lên công đường liền đổi lời khai, rõ ràng là chịu sự

áp chế của An Lạc hầu cùng Bàng thái sư hiện giờ nếu muốn để y lên công đường

làm chứng, vạch rõ tội trạng của An Lạc hầu Bàng Dục e rằng rất khó”.

Bao đại nhân cau mày nheo mắt, im lặng một lát, lại nói: “Vậy

theo như tiên sinh nhận định, án này nên bắt tay từ đâu?”.

Công Tôn tiên sinh sắc mặt lộ vẻ khó xử, do dự nói: “An Lạc

hầu giấu giếm tình hình hạn hán không báo, tuy là tội khi quân, nhưng chỉ có

mình tri phủ Lý Thanh Bình biết rõ sự tình, hiện giờ đã phản cung, ngặt nỗi lại

không có chứng cứ; mà An Lạc hầu ở Trần Châu làm bao chuyện trái vương pháp vi

phạm kỷ cương, tất sẽ khiến kẻ khác căm giận, nhưng hiềm vì thân phận đặc thù của

An Lạc hầu, hắn là quốc cữu đương triều, một tay che trời, nào ai dám đứng ra

làm chứng? Nay lại thêm Bàng thái sư ở một bên gây trở ngại, chứng cứ càng khó

tìm; cho dù đại nhân tiếp tục thẩm vấn, e là cũng chỉ phí công”.

Triển Chiêu nghe xong, nắm chặt Cự Khuyết, chắp tay bước

lên, cất cao giọng nói: “Lẽ nào để An Lạc hầu tiêu dao ngoài vòng pháp luật?!”.

Công Tôn tiên sinh ngước lên nhìn Triển Chiêu một cái, đôi

mày cau chặt, nhưng không đáp.

Bao đại nhân thấy tình huống như vậy, mi tâm càng nhíu chặt

hơn, cúi đầu không nói.

Trong phòng khách, nhất thời tĩnh lặng một mảnh.

Trương Long đứng một bên rốt cuộc kích động, vọt lên một bước

cất tiếng: “Đại nhân, An Lạc hầu ở Trần Châu ngang ngược làm càn coi trời bằng

vung, tội ác ngập trời, thuộc hạ cho dù phải liều mạng cũng phải làm cho An Lạc

hầu chịu tội trước vương pháp!”.

Vương Triều, Mã Hán, Triệu Hổ cũng đồng thời bước lên một bước,

ôm quyền cao giọng nói: “Đại nhân, chúng thuộc hạ nguyện từ quan, cho dù phải

liều mạng cũng phải để An Lạc hầu chịu tội trước vương pháp”.

Dứt lời tất cả cùng xoay người xông ra phía cửa, rất có khí

thế đi liều mạng, khiến Kim Kiền đứng cạnh lảo đảo suýt ngã.

“Quay lại!”

Bao đại nhân trầm giọng quát một tiếng, tức giận mắng, “Bốn

người các ngươi theo bản phủ đã nhiều năm, vì sao vẫn kích động nóng nảy như vậy?”.

“Đại nhân..”, bốn người họ quay lại, chắp tay vốn muốn tranh

luận, nhưng vừa thấy thần sắc của Bao đại nhân thì nửa câu cũng không thốt ra nổi,

chỉ đành lui sang một bên đứng.

Kim Kiền đỡ lấy thắt lưng bị đụng đau, cẩn thận lết vào

trong phòng, lòng thầm oán giận:

Hự hự, hôm nay cũng chẳng biết là động vào cái gì mà đen vậy,

đi đến chỗ nào phong phủy cũng đều không tốt cả, mới rồi đứng sau Tiểu Miêu, vô

duyên vô cớ bị vạ lây bởi nộ khí của lão cua già; bây giờ đứng cạnh cửa cũng

thiếu chút nữa bị Tứ đại kim cương xô vẹo cả eo… Không được, mình sao có thể ngồi

chờ chết chứ, vẫn nên tìm chỗ khác có phong thủy tốt thì hơn.

Nghĩ vậy, Kim Kiền vội ngẩng lên quan sát sắc diện mọi người

trong phòng khách, chỉ thấy Bao đại nhân sắc mặt sầm sì; Tứ đại kim cương cả

người cứng ngắc, rục rịch như muốn hành động; Triển Chiêu hai mắt càng sâu đen,

sát khí trùm thân, rất có dấu hiệu nổi bão; nhìn đi nhìn lại, chỉ có Công Tôn

Trúc Tử tuy rằng vẻ mặt không tốt nhưng cũng hơn mấy người kia, coi như bình

tĩnh đi.

Chậc, lão Bao mình không thể chọc vào, Tứ đại kim cương

không chạm được, Tiểu Miêu thì mình không có gan động đến… Hừm hừm, Công Tôn

Trúc Tử, một thư sinh, sức trói gà không chặt, cho dù có nổi giận hay gì đi nữa

thì mình vẫn có thể an toàn mà thoái lui được.

Kim Kiền nhìn một vòng, lập tức quyết đoán, dịch dịch mấy bước

chân chuyển qua đứng sau Công Tôn tiên sinh, đứng vững rồi lòng mới yên tâm vài

phần.

Chẳng ngờ người còn chưa ổn định đã thấy Công Tôn tiên sinh

phía trước đột nhiên quay đầu lại, cất tiếng: “Kim bổ khoái lúc này đến đứng cạnh

tại hạ, chẳng lẽ Kim bổ khoái đã có diệu kế?”.

Oh my God!

Kim Kiền thoáng cái hai mắt trợn tròn, các biểu bì khắp trên

người đều co rúm lại, nháy mắt tim đã lạnh đi nửa phần.

Lại thấy mọi người trong sảnh, ánh mắt sáng rực đều bắn chiu

chiu về phía này, dường như phải bắn thủng mấy chỗ trên người mình mới cam tâm ấy.

Kim Kiền bị nhìn đến mức da đầu phát run, bất giác mấp máy

miệng một chữ cũng không thốt lên được.

“Kim bổ khoái, nếu có diệu kế, chi bằng nói ra để mọi người

cùng nghiên cứu bàn bạc một phen”, Công Tôn tiên sinh ở bên tiếp tục quạt thêm

chút gió, thổi thêm tí lửa.

Thoáng cái ánh mắt mọi người càng trở nên nóng bỏng.

Kim Kiền chỉ cảm thấy mồ hôi lạnh túa ra trên trán, lại cảm

giác kiểu tình huống thế này dường như rất quen thuộc, nhất thời khiến Kim Kiền

có chút dở khóc dở cười.

Hự hự, lẽ nào mình đường đường một người hiện đại thế này, bị

cây gậy trúc trước mắt hành hạ nhiều mà đâm ra lại có khuynh hướng “thích bị

ngược đãi” rồi?

… Khoan đã, không lâu trước đây đúng là có gặp tình huống

tương tự… Hình như là lúc Bao đại nhân phái mình theo Tiểu Miêu và Tứ đại kim

cương đi Trần Châu tra án. Nói mới nhớ, vụ án điều tra lúc đó dường như là: Thạch

tín… Trương cái gì Đức ấy nhỉ… Thu Nương…

À há!

Trong đầu Kim Kiền lóe lên một ý nghĩ, hai mắt sáng rực buột

thốt: “Bẩm đại nhân, chỉ là thuộc hạ đột nhiên nhớ đến còn có một vụ án nữa mà

đại nhân vẫn chưa điều tra rõ”.

Bao đại nhân nghe vậy liền sửng sốt, hỏi: “Án nào vậy?”.

Kim Kiền ôm quyền bước lên, tiếp tục nói: “E là đại nhân đã

quên rồi, còn có vụ án Trương Tụng Đức mưu sát Hoàng Đại Hổ vẫn chưa điều tra

được”.

Những lời này vừa thốt ra, mọi người như bừng tỉnh ngộ.

Chỉ thấy Công Tôn tiên sinh thoắt cái hai mắt liền phát

sáng, lập tức quay người nói với lão Bao: “Theo như điều tra trước đây của Triển

hộ vệ, An Lạc hầu và vụ án Trương Tụng Đức hạ độc hại chết chồng của Thu Nương

nhất định có liên quan với nhau. Nếu bắt tay từ vụ án này, thì sẽ có mấy người

như Hoàng thị, Thu Nương và Trương Tụng Đức làm chứng, nếu đã như thế thì tội

chứng An Lạc hầu tự ý dựng Nhuyễn Hồng đường, giam cầm con gái nhà lành, luyện

chế xuân dược, coi muôn dân như cá thịt đã rõ rành rành. Tuy An Lạc hầu có thể

thoát được tội giấu giếm tình hình hạn hán, khi quân phạm thượng, nhưng nếu đem

những hành vi phạm tội này ra phán xử nhất định sẽ đưa được An Lạc hầu ra chịu

tội trước vương pháp”.

Bao đại nhân nghe vậy, sắc mặt liền hoàn hoãn phân nửa, ánh

mắt hướng sang Kim Kiền mang theo vẻ tán thưởng, nói: “Không câu nệ hình thức,

không bó buộc cách thức, Kim bổ khoái thật sự là tâm tư mẫn tiệp”.

Mọi người nghe xong, ai cũng tán thưởng nhìn Kim Kiền.

“Đại nhân quá khen rồi, có thể vì đại nhân mà phân ưu, quả

thực là may mắn của thuộc hạ”, Kim Kiền cười khan hai tiếng, vội chắp tay thi lễ

đáp.

Chỉ là trong một chớp mắt khom người, dường như nàng thoáng

thấy khóe miệng Công Tôn Trúc Tử hơi hơi nhếch lên, sao cứ thấy có cảm giác gai

mắt quen thuộc thế.

Hừ hừ… Không hay rồi, không hay rồi…

Bao đại nhân tay vuốt chòm râu đen nhánh, gật gật đầu,

nghiêm sắc mặt nói: “Công Tôn tiên sinh, lập tức phái người truyền Trương Tụng

Đức đến phòng khách hỏi chuyện”, rồi đưa mắt nhìn Triển Chiêu cao giọng nói:

“Triển hộ vệ nghe lệnh, bản phủ lệnh cho ngươi dẫn Vương Triều, Mã Hán, Trương

Long, Triệu Hổ lập tức đến Nhuyễn Hồng đường cứu Hoàng thị, Thu Nương ra đưa về

để bản phủ hỏi chuyện, không được có sai sót”.

“Thuộc hạ tuân lệnh!”, năm người Triển Chiêu lập tức bước

lên, chắp tay lĩnh mệnh, Công Tôn tiên sinh cũng vội vã đi ra cửa.

Kim Kiền vừa thấy mấy ngưòi họ sấp sấp ngửa ngửa, cuối cùng

cũng không rãnh để bận tâm đến mình, lúc này mới thầm thở phào một cái, nghĩ bụng:

Ai da, mấy vị ôn thần đại gia này mau mau xuất môn đi công cán đi, để mình còn

được dễ thở.

Nhưng mắt thấy mấy người họ sắp bước ra khỏi cửa, thì Triển

Chiêu đột nhiên dừng lại, quay người chắp tay hướng Bao đại nhân nói: “Đại

nhân, thuộc hạ còn muốn dẫn theo một người”.

Bao đại nhân trước sửng sốt, sau lại cười, nói: “Là bản phủ

sơ suất, phải chăng Triển hộ vệ muốn dẫn Kim bổ khoái cùng đi?”.

Không… không phải chứ?!

Da mặt Kim Kiền giật giật, mắt thấy vị Ngự tiền hộ vệ danh

chấn thiên hạ kia vẻ mặt nghiêm túc gật đầu, sau lưng bốn vị Hiệu úy lại cũng đồng

thời gật đầu, động tác đều tăm tắp, hệt như đã tập luyện từ trước vậy.

Giá họa! Tuyệt đối là giá họa tập thể, nhất định là mấy tên

này không vừa ý chuyện vừa rồi lão Bao khen ngợi mình, một thanh niên tứ hữu thời

hiện đại, nên mới ôm lòng bất mãn, đố kỵ anh tài!

Công Tôn tiên sinh vốn đã đi tới cửa cũng quay lại thi lễ, bỏ

thêm đá xuống giếng: “Triển hộ vệ quả nhiên suy nghĩ chu đáo, An Lạc hầu là kẻ

xảo quyệt nham hiểm, chứng cứ trong Nhuyễn Hồng đường e là không dễ tìm, Kim bổ

khoái tâm tư mẫn tiệp, nhất định có thể giúp Triển hộ vệ một tay”.

Bao đại nhân vuốt râu gật đầu, ánh mắt chuyển sang Kim Kiền,

nói: “Kirn bổ khoái…”.

“Thuộc hạ nguyện theo Triển đại nhân cùng đi, nhất định sẽ

đưa được Thu Nương trở về!”

Kim Kiền bước một bước dài lên trước, ôm quyền thề sắt son,

nhưng trong lòng lại không ngừng kêu khổ: Hức hức, dù sao thò cổ ra cũng bị một

đao, rụt cổ lại cũng bị một đao, đằng nào cũng thế, mình đành phải chủ động đứng

ra nhận nhiệm vụ, sau này cũng coi như danh chính ngôn thuận xin thêm chút phí

tăng ca.

Nói rồi Kim Kiền liền đeo lên bộ mặt thà chết không sờn đi đến

trước mặt Triển Chiêu, chắp tay thi lễ.

Triển Chiêu khẽ gật đầu, quay người phất vạt áo, đi thẳng ra

cửa, tứ đại Hiệu úy theo sát sau đó, Kim Kiền đi sau chót, lưng cũng thẳng như

cán bút, chỉ là vừa ra khỏi cửa một cái, khuất khỏi tầm mắt Bao đại nhân và

Công Tôn tiên sinh, hai vai Kim Kiền liền rũ xuống y như quả cà héo, rụt thành

một cục, thất thểu bước đi.

Hừ hừ, quả nhiên là nên đổi công tác đến phủ Thái sư…

Đến Nhuyễn Hồng đường thăm lại chốn xưa, mặc dù chỉ mới cách

có mấy ngày nhưng Kim Kiền lại thấy lòng bùi ngùi vô hạn, kích động vạn phần,

muôn vàn cảm xức trào dâng dồn nén lại thành một câu:

Thu Nương chẳng biết nơi nao, mặc cho nha dịch lao xao đứng

nhìn.

Bà nó, một tòa Nhuyễn Hồng đường to như vậy, nhưng đừng nói

cái gì mà “Xuân Nương” hay “Thu Nương” đến cả bóng ma cũng chả có.

Kim Kiền đứng giữa đình viện trong Nhuyễn Hồng đường, cho

hai tay vào trong ống tay áo, ngẩng đầu lên nhìn trời, miệng thì lẩm bẩm: “Tục

ngữ nói: Ông trời lúc nắng lúc mưa[1]. Mới ban ngày còn nắng chói chang, ai có

thể ngờ được đến đêm mây đen lại che lấp mặt trời, đến sao cũng không có ánh

sáng”.

[1] Trích trong câu: Ông trời lúc nắng lúc mưa, đời người

may rủi sớm trưa khôn lường.

Chậc chậc, hứng thứ gió này vào lúc nửa đêm, thật có thể làm

cho tế bào văn học dày công tu dưỡng của mình lạnh đến tỉnh lại… Lạnh quá đi…

Kim Kiền không khỏi giật mình đánh thót một cái, ánh mắt

nhìn đến năm bóng người trước mặt.

Triển Chiêu thân thẳng như cán bút, một thân quan bào đỏ rực,

múa lượn theo gió, tứ đại Hiệu úy đứng sau, sừng sững tựa núi. Nhìn từ xa đúng

thực có vài phần phong thế của: “Gió hiu hiu hề nước sông Dịch lạnh ghê[2]”.

[2] Trích từ hai câu “Gió hiu hiu hề nước sông Dịch lạnh

ghê. Tráng sĩ một đi không trở về” của Kinh Kha ứng tác với bạn đi tiễn, bên

dòng sông, trước khi lên đường sang Tần hành thích vua Tần.

Kim Kiền thầm thở dài, nghĩ bụng:

Ài ài, vốn chỉ mong đến Nhuyễn Hồng đường cứu được Hoàng thị,

Thu Nương ra để có người làm chứng, chẳng ngờ cái Nhuyễn Hồng đường này lại vườn

không nhà trống, tìm khắp trong viện từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, khắp

các ngóc ngách, lăn lộn cả một buổi chiều thêm nửa buổi tối nữa, nhưng đến cả một

con vật bé tí có thể thở được cũng không tìm thấy chứ đừng nói đến cái gì như

các dân nữ con nhà lành bị cưỡng đoạt. Thôi không tìm thấy người cũng coi như

chuyện tốt, cuối cùng cũng có thể kết thúc công việc về phủ sớm một chút, ăn bữa

tối, nhưng…

Kim Kiền đi lên trước thăm dò, ngó thấy sắc mặt Triển Chiêu,

không khỏi giật mình đánh thót một cái.

Chỉ thấy đôi mày lưỡi mác nhuốm sương của Triển Chiêu đang

cau chặt, đôi con ngươi lấp lánh như ngập tràn băng lạnh, đôi môi mỏng mím chặt,

Cự Khuyết trong tay lạch cạch rung động, bốn vị Hiệu úy phía sau cũng chìm

trong sầu não, mây đen đầy đầu.

Ôi ôi, nếu cứ như thế này, mấy tên kia nổi khùng lên, đem

Nhuyễn Hồng đường phá nát chỉ là chuyện nhỏ, nhưng nếu làm bị thương đến mình,

đường đường một người hiện đại thì không hay lắm đâu.

Nghĩ đến đây, Kim Kiền liền đi mấy bước đến bên Triển Chiêu

do dự một lát mới nói: “Triển đại nhân, hiện giờ trong Nhuyễn Hồng đường đã

không tìm được nhân chứng, chi bằng chúng ta quay về phủ nha trước, sau đó bàn

bạc với Công Tôn tiên sinh rồi tính tiếp”.

Triển Chiêu nghe xong lại không có chút xíu cử động nào đôi

mắt đen huyền chất chứa ánh sáng, chầm chậm y quét một vòng trong viện, thong

thả nói: “Kim bổ khoái, theo ý Kim bổ khoái trong thành Trần Châu này, nếu muốn

giấu người, thì nên giấu ở đâu mới là an toàn nhất?”.

“Hả?”, Kim Kiền nghe mà sửng sốt, ngước mắt lên nhìn, nhất

thời ngơ ngẩn.

Chỉ thấy Triển Chiêu đôi con ngươi đen láy sáng lấp lánh,

nhìn chằm chằm vào trời đêm, mới nhìn thì ngỡ ánh mắt sắc như dao, nhưng nhìn lần

nữa thì lại thấy trầm tĩnh như đêm tối.

Kim Kiền cảm thấy tim mình nảy lên một cái, buột thốt theo

phản xạ có điều kiện: “Tất nhiên là giấu ở chỗ không thể lục soát, tra khám là

an toàn nhất…”.

Vừa nói được nửa câu, Kim Kiền đột nhiên cảm thấy không ổn,

lập tức bừng tỉnh, cao giọng thét lên: “Triển đại nhân, không phải ngài muốn đi

đến phủ Hầu gia thăm viếng đó chứ?!”, bụng thì nghĩ: Này này, Tiểu Miêu ơi là

Tiểu Miêu, lần trước đến thăm viếng phủ Hầu gia, thiếu chút nữa thì cái mạng nhỏ

của tôi đi đứt, bây giờ mặc dù phủ Hầu gia không có con cua con kia ở nhà,

nhưng lại có một con cua già trấn giữ, hệ số nguy hiểm tăng lên gấp bội đấy!

Triến Chiêu gật đầu nói: “Triển mỗ đang có ý này”.

“Triển dại nhân!”, còn chưa đợi bốn vị phản ứng, Kim Kiền đã

lập tức kêu to. “Chúng ta không có bằng chứng chứng minh người trong Nhuyễn Hồng

đường bị giấu trong phủ Hầu gia, cứ tùy tiện đến thế này, nếu bị người ta phát

hiện thì tội danh tự ý xông vào phủ Hầu gia chúng ta không gánh nổi đâu!”.

Kim Kiền vừa nói vừa quay sang đánh mắt ra hiệu cho Tứ đại

kim cương, thầm kêu: Bốn tên l* m*ng này, còn không mau khuyên nhủ cái con mèo

cứ thích tận trung với chức trách một cách thái quá này đi, lẽ nào thật sự muốn

mọi người cột chung lại rồi tự đi vào chỗ chết sao?

Nhưng bốn vị Hiệu úy lại như bị điểm huyệt, chỉ nhìn chằm chằm

vào Tứ phẩm hộ vệ trước mặt, hoàn toàn không nhìn thấy ánh mắt của Kim Kiền.

Triển Chiêu từ từ quay người, đôi con ngươi sáng lấp lánh

quét qua mọi người, trầm giọng nói:

“An Lạc hầu nham hiểm xảo quyệt, rất có thể đã dự liệu tới

việc chúng ta đến Nhuyễn Hồng đường tìm chứng cứ nên mới có hành động này. Có

điều An Lạc hầu bị bắt trong thời gian ngắn, những người trong Nhuyễn Hồng đường

e là vẫn chưa đưa đi được xa mà vẫn giấu ở trong thành. Chúng ta phải mau chóng

tìm kiếm, nếu để chậm trễ lâu ngày ắt sẽ phát sinh biến cố“.

Ngưng một chút, Triển Chiêu lại nói: “Vả lại việc này rất

nguy hiếm, nếu hồi phủ bẩm báo đại nhân, rồi lại xảy ra sơ suất, e sẽ liên lụy

đến đại nhân, lúc này cứ tự ý đến, nếu không thể thoát ra an toàn, hết thảy

trách nhiệm sẽ do Triển mỗ một mình gánh chịu… Mấy vị nếu không muốn đi cùng,

Triển mỗ tuyệt không miễn cưỡng”.

Nói rồi, Triển Chiêu ôm kiếm thi lễ.

Gió đêm thổi mạnh, xua tan mây, mặt trăng lại ló ra, sáng vằng

vặc chiếu tỏ mặt đất, Triển Chiêu một thân quan bào đỏ bay bay, làm nổi bật đôi

mày lưỡi mác, cặp mắt thâm sâu như biển, thân hình bất động vững vàng tựa núi.

Bốn vị Hiệu úy làm sao chống lại sự mê hoặc của mỹ sắc như vậy,

nhất thời tám con mắt hơi đỏ, đồng thời ôm quyền bước lên, cao giọng nói:

“Chúng thuộc hạ nguyện đi theo trợ giúp Triển đại nhân!”.

Một giọt mồ hôi lạnh lăn từ trán xuống, Kim Kiền giơ tay lặng

lẽ lau trán, thầm nghĩ: Con mèo này thực quá lợi hại, chiến thuật đánh vào tâm lý

đã luyện đên độ thành thục rồi, lại thêm đúng vào thời điểm mấu chốt sử dụng cả

“Mỹ miêu kế”. Chậc chậc, lẽ nào mình, một thanh niên tứ hữu thời hiện đại với

chỉ số IQ và EQ tràn trề, lại phải cùng đám cổ nhân ấm đầu này đi vào chỗ chết?

Không phù hợp với hình tượng một người có IQ cao như mình! Hiến thân lại còn

không có lợi cho bản thân…

… Khoan đã, có lợi cho bản thân! Phủ Hầu gia… tìm kiếm…

He he…

Hai mắt Kim Kiền híp lại, tinh quang trong mắt b*n r* bốn

phía, khóe miệng nhếch lên ba phân, cũng vội bước lên ôm quyền cao giọng nói:

“Thuộc hạ cũng nguyện đi theo trợ giúp Triển đại nhân!”.

“Được!”

Đôi mày lưỡi mác của Triển Chiêu rung lên, tay nắm chặt Cự

Khuyết, xoay người, bóng hình màu đỏ thẳng như cán bút, thân tùng, dẫn đầu mây

người họ đi ra khỏi cửa, thẳng hướng phủ Hầu gia.

Kim Kiền đi theo sau rốt, không ngừng cười trộm, thầm tính

toán: Tìm kiếm trong phủ Hầu gia bằng vơ vét kho vàng, bằng kiếm đầy túi riêng,

bằng từ đủ ăn đủ mặc thẳng tiến lên phú hào, bằng từ nay về sau nằm ăn rồi chờ

chết… Hê hê, một vụ làm ăn hời như vậy sao mình không sớm nghĩ ra nhỉ?!

Phủ Hầu gia nằm ở hướng chính nam của Trần Châu, tựa bắc

quay mặt về nam, phong thủy đắc địa bậc nhất, ngói xanh cột đỏ, đình các sừng sững

trong mây, so sánh với những ngôi nhà tồi tàn lụn bại của dân cư xung quanh,

thì đúng là cảnh tượng “sùng kính thay cửa son tựa máu, ngoài kia bách tính lê

dân lệ đỏ tràn mi”.

Mấy người đi nhanh tới bên ngoài phủ, quan sát bốn xung

quanh, chỉ cảm thấy phòng ốc trong phủ Hầu gia nhiều vô số kể, rất nhiều nơi có

thể giấu người. Triển Chiêu lập tức quyết đoán, lệnh cho hai người một tổ, chia

nhau ra xâm nhập vào phủ tìm kiếm.

Kim Kiền nghe mà thấy cầu còn không được, Triển Chiêu chưa

nói xong đã vội gật đầu phụ họa, thầm nghĩ: Cái này đúng là trời giúp mình rồi!

Cứ như thế thì việc vơ vét của cải châu báu mà thần không biết quỷ không hay chẳng

phải dễ như trở bàn tay sao.

Nhưng những câu sau của Triển Chiêu đã lập tức đập nát cái kế

hoạch tuyệt mỹ của Kim Kiền.

“Vương Triều, Mã Hán, hai người tìm ở tiền viện; Trương

Long, Triệu Hổ, hai người tìm trong trung viện; bốn người nhất định phải nhớ kỹ,

hành sự ngàn vạn lần phải cẩn trọng, nếu trước khi trời sáng mà vẫn không tìm

được vật chứng, phải lập tức quay về phủ nha Trần Châu rồi bàn bạc tiếp.”

Kim Kiền nghe xong, lòng thấy không ổn: Tiêu rồi, nghe khẩu

khí Tiểu Miêu, thì không phải mình và Tiểu Miêu sẽ thành một tổ chứ?! My God,

như thế thì làm gì còn cơ hội mà vơ vét của cải?

Nghĩ vậy, Kim Kiền vội ôm quyền bước lên, cố gắng xoay chuyển

tình thế: “Triển đại nhân, thuộc hạ cho rằng…”.

“Kim bổ khoái”, Triển Chiêu hướng đôi mắt đen lấp lánh sang

Kim Kiền, cắt ngang lời Kim Kiền “Hậu viện của phủ Hầu gia canh gác nghiêm ngặt,

là nơi nguy hiểm nhất, mà trong sáu người, chỉ có Kim bổ khoái là có khinh công

tương đương với Triển mỗ. Kim bổ khoái có bằng lòng đảm nhận trọng trách này

không?”.

“Khụ… thuộc hạ xin nghe theo sự sắp xếp của Triển đại

nhân!”, hừ hừ, tôi dám không nghe mà được à?

Triển Chiêu gật gật đầu, phất tay ra hiệu. Sáu người lập tức

phân thành ba tổ, xoay người đạp tường, nhảy lên nóc nhà trong phủ Hầu gia, mỗi

tổ theo hướng đã phân công mà đi.

Kim Kiền đi theo sau Triển Chiêu, chỉ mấy lần tung người đã

đến được hậu viện của phủ Hầu gia, nằm rạp người trên nóc nhà trong viện đánh

giá xung quanh, chỉ thấy trong này đèn đuốc sáng trưng, hộ vệ canh gác cứ mười

mấy người một tốp, tuần tra đều đặn, so với tiền viện, trung viện thì nhiều hơn

gấp bội.

Nhất thời Kim Kiền thầm đánh trống rút lui trong lòng, lén

liếc Triển Chiêu bên cạnh một cái.

Chỉ thấy Triển Chiêu nhíu chặt mày một lát rồi đột nhiên

ngón tay cử động, một luồng ánh sáng bạc theo tiếng mà xuất ra, viu một cái bắn

vào cửa sổ gian chính trong hậu viện.

“Người đâu, có thích khách!”

“Bảo vệ Thái sư!”

Mấy tiếng kinh hô truyền ra, trong viện nhất thời biến thành

một đống hỗn loạn, các hộ vệ lập tức từ khắp nơi đổ về trước phòng, kín đặc viện,

tên nào tên nấy như lâm đại dịch, thần sắc vô cùng căng thẳng.

Kim Kiền, da mặt co rúm lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào người

bên cạnh, thầm nghĩ: Tiểu Miêu cũng thật quá nghĩa khí đi, cho dù ngài và Tứ đại

kim cương tình nghĩa còn kiên trinh hơn vàng bạc, nhưng cũng không đến mức làm

cho tất cả hộ vệ trong phủ Hầu gia tề tựu về đây để bảo đảm bình an cho họ chứ?!

Ngài là “Ngự Miêu”, “Thánh Miêu” có chín cái mạng rồi, còn tôi chẳng qua chỉ muốn

làm một tiểu sai dịch bé nhỏ an phận sống tạm qua ngày, không muốn chết sớm

đâu!

Triển Chiêu cảm nhận được ánh mắt của Kim Kiền, bất giác

quay đầu, vừa thấy vẻ mặt của Kim Kiền, trước là hơi giật mình, sau lại khẽ

cong môi, lắc lắc đầu.

Kim Kiền hai mắt mở to, thầm nghĩ: Tiểu Miêu ơi là Tiểu

Miêu, vào giây phút sinh tử này, cho dù anh có sử dụng “Mỹ nhân kế” cũng vô dụng

thôi. Tục ngữ nói: Tiền tài thực đáng quý, sắc đẹp giá càng cao, nếu mạng nhỏ gặp

nguy, hai thứ đều bỏ đi! Tôi không thể theo hầu được!

Nghĩ đến đây, Kim Kiền liền nhúc nhích người, những muốn chuồn

thật nhanh, nhưng vừa mới cử động liền cảm thấy trên bả vai có một cỗ kình lực,

mạnh mẽ ghì Kim Kiền nguyên tại chỗ.

Kim Kiền nghiêng đầu nhìn, đúng là “Miêu trảo” của ai đó đã

vồ chính xác vào vai minh.

Còn về phần Triển Chiêu, vẻ mặt nghiêm túc đang nhìn chằm chằm

vào cửa gian chính trong viện.

Kim Kiền bất giác sửng sốt, cũng nhìn theo ánh mắt Triển

Chiêu.

Chỉ thấy cửa gian chính mở toang, một người bước ra, tóc mai

hai bên bạc trắng, khóe mắt xếch cao, chòm râu trắng phau múa lượn phất phơ, đó

chính là thái sư đương triều, Bàng Cát.

Bàng thái sư nét mặt giận dữ, nhìn xung quanh viện một vòng

rồi cao giọng quát: “Tụ tập ở đây làm cái gì? Còn không mau đi bắt thích

khách?”, lại chỉ đội nhân mã ở phía bắc viện hét: “Mấy người các ngươi ở trong

này làm gì?! Còn không mau trở về canh gác?!”.

Đội đó vừa nghe lập tức thu binh khí lại, gấp rút chạy đi hướng

khác.

Kim Kiền chỉ thấy cỗ kình lực trên vai mình biến mất, quay đầu

nhìn thì thấy Triển Chiêu thân hình như mũi tên, lao vút theo đội nhân mã kia.

Kim Kiền suy nghĩ thật nhanh, liền hiểu ra, vội vàng phi

theo sau, thầm nghĩ:

Lão cua này trong lúc tính mạng bị uy h**p mà vẫn phái nhân

mã trở về canh giữ, vậy thì vị trí mà chúng canh giữ tất phải quan trọng vô

cùng, tám phần là nơi cất giấu tội chứng. Lo lắng căng thẳng cả nửa ngày, thì

ra chỉ là ném đá hỏi đường, là kế ném ngói rụng ngọc đây mà, chậc chậc, con mèo

này quả nhiên gian trá đáo để.

Hai người Kim, Triển rất nhanh đã thấy đội hộ vệ này và một

đội khác tập hợp lại, cùng canh giữ trước một gian phòng. Hai đội hộ vệ này ít

nhiều cũng phải trên dưới năm mươi người.

Kim Kiền hơi vươn cổ ra, nhìn xuống phía dưới, chỉ thấy phía

trên phòng có treo một tấm hoành phi, nhờ có ánh trăng mà nàng đọc rõ ba chữ:

Hàn Mặc Hiên.

Thư phòng?

Kim Kiền bĩu môi, thầm nghĩ: Cái đám cổ nhân này, sao giấu

thứ gì cũng đều chọn thư phòng nhỉ, quá thiếu sáng tạo. Nếu cho mình chọn, nhất

định sẽ đặt ở phòng bếp, nhỡ mà có xảy ra cái gì ngoài ý muốn, trong lúc chạy

ra bên ngoài mang theo lương khô cũng tiện hơn mấy phần.

“Kim bổ khoái, dược hoàn dùng để làm cho người ta hôn mê lúc

trước khi Kim bổ khoái trị thương cho Triển mỗ, có còn không?”

Kim Kiền đang suy nghĩ vẩn vơ, hồn vía lang thang tận chín tầng

mây, đột nhiên cảm thấy bên tai có một làn gió ấm thổi tới, tiếp đó là câu hỏi

nhỏ của Triển Chiêu theo phản xạ quay đầu lại, nhất thời chấn động đánh mất

luôn nửa cái mạng.

Triển Chiêu vốn đang nói nhỏ bên tai Kim Kiền không ngờ Kim

Kiền lại đột ngột quay đầu, đôi môi mỏng của Triển Chiêu vừa vặn lướt qua gò má

Kim Kiền.



Ôi trời đất ơi!

Cho dù có muốn lãng mạn rồ-man-tíc cỡ nào cũng không dám chọn

Tiểu Miêu đâuuuu!!!

Hơn nữa có muốn lãng mạn cũng không nên chọn loại thời điểm

này chứ aaaaa!!!

Mà quan trọng nhất là mình sẽ bị Cự Khuyết xử chết luôn á á

á á!!!

Mắt thấy khoảng cách giữa mình và khuôn mặt tuấn tú thoắt

cái đã biến sắc kia chỉ chưa đầy nửa tấc, mặt Kim Kiền cũng đồng thời trở nên

xanh mét, dựng cả tóc gáy; vội vàng lùi ra sau một bước, luống cuống quơ quào lấy

túi thuốc trong ngực áo ra, dốc mây viên dược hoàn, dâng lên trước mặt Triển

Chiêu dáng vẻ vô cùng xun xoe, đầu cũng không dám ngẩng lên, chỉ lo cười nịnh,

thấp giọng “Bẩm… bẩm Triển đại nhân, đây… tất cả chỗ này…”.

Cảm thấy mấy viên dược hoàn trong tay bị lấy đi, vạt áo đỏ

trước mắt thoắt cái đã cách xa, sau đó là mấy tiếng trầm đục vang lên từ trong

viện, Kim Kiền mới thở phào nhẹ nhõm.

Ngước mắt lên nhìn vào trong viện, đúng lúc thấy Triển Chiêu

một thân quan phục đỏ thẫm tiến vào thư phòng vạt áo còn tung bay, mà hộ vệ

trong viện đều ngã gục trên đất.

Kim Kiền ngẩng đầu lau lau mồ hôi lạnh trên thái dương, thầm

cảm thấy may mắn khi mình đã thoát được một kiếp, không dám chậm trễ, vội vàng

trườn từ trên xà nhà xuống, cong người lao vào trong thư phòng.

Trong thư phòng tối đen như mực, nhờ ánh trăng chiếu vào mới

có thể lờ mờ nhìn thấy bóng áo đỏ của Triển Chiêu đứng giữa phòng, lặng lẽ quan

sát bốn phía.

Kim Kiền tất nhiên là không dám tiến lên, chỉ co mình lại

bên cánh cửa, lẳng lặng nhìn khắp xung quanh.

Đến khi hai mắt từ từ quen với bóng tối, Kim Kiền mới nhìn

rõ bài trí trong này.

Ngay phía trước, đặt một chiếc bàn vuông, hai bên là thái sư

kỷ; bên trái cửa chính là thư án, bên trên bày thư phòng tứ bảo và giá để bút,

mực. Phía sau thư án là giá sách kê sát tường, thư tịch xếp đầy. Trên tường

phía bên phải thư phòng treo vô số thư họa đẹp lung linh, mặc dù không nhìn rõ

nhưng cũng có thể suy đoán nhất định không phái vật tầm thường.

Mới nhìn một cái, cả gian thư phòng đã thu hết vào trong tầm

mắt, đâu ra chỗ giấu người chứ?

“Kim bổ khoái”, Triển Chiêu đột nhiên cất tiếng, “qua đây

nhìn xem”.

Kim Kiền bỗng chấn động tinh thần, ngước lên nhìn, Triển

Chiêu đứng trước giá sách, không biết đang xem xét cái gì. Kim Kiền vội bước đến

bên cạnh Triển Chiêu, cúi đầu nói: “Triển đại nhân có gì sai bảo?”.

“Ngươi nhìn giá sách này đi, có chỗ nào không ổn không?”, âm

thanh sang sảng vang lên trên đỉnh đầu.

Kim Kiền nghe mà sửng sốt, thầm nghĩ: Chậc chậc, nghe khẩu

khí của Tiểu Miêu, cũng không khác gì lúc bình thường, xem ra mình có thể yên

tâm rồi, nghĩ xem đường đường một Nam hiệp là nhân vật cỡ nào chứ, đương nhiên

đã kinh qua vô số tình huống, chẳng qua chỉ là bị một tiểu sai dịch con con

không cẩn thận ăn chút đậu phụ[3] mềm mềm thôi, chắc sẽ không để trong lòng

đâu.

[3] Ăn đậu phụ: Từ lóng trong tiếng Trung chỉ tiếp xúc da thịt.

Nghĩ vậy, Kim Kiền mới đem quả tim mình đặt lại vào trong ngực,

tập trung tinh thần xem xét giá sách trước mặt.

Giá sách được làm bằng gỗ đàn hương màu đen, bên trên chạm

trổ công phu tinh tế, không cần hỏi cũng biết thứ này quý giá xa xỉ cỡ nào; thư

tịch trên giá, được sắp xếp ngay ngắn gọn gàng, cuốn nào cũng như mới, không

nghĩ cũng biết An Lạc hầu không thích đọc sách; tầng hai của giá sách, đặt mấy

lọ hoa trạng trí, hoa văn tinh xảo mỹ lệ, chất sứ mịn màng tinh tế không cần

đoán cũng biết chúng có giá trị liên thành.

Kim Kiền nhìn đến mức mắt cũng biến thành màu xanh, bàn tính

trong bụng lạch cạch gõ thẩm tính toán, không tự chủ được vươn tay ra chạm vào

bình hoa lớn nhất.

“Khoan đã”, Triển Chiêu đột nhiên đưa tay ngăn cánh tay vừa

mới vươn ra của Kim Kiền, rồi cầm Cự Khuyết gõ nhẹ vào bình.

Hết thảy đều không có gì xảy ra.

Kim Kiền lúc này mới hiểu, thầm nghĩ: Thì ra Tiểu Miêu coi

cái bình hoa đó là cơ quan… chậc chậc, dùng bình hoa làm cơ quan, loại tình tiết

nhàm chán này chỉ có trong những bộ phim truyền hình hạng ba mới xuất hiện

thôi… Đợi đã, chi bằng đã sai thì cho sai luôn đi, tùy ý di chuyển đi chỗ khác,

rồi chôm cái bình hoa quý mới không uổng chuyến này chứ.

Nghĩ đến đây, Kim Kiền liền lên tinh thần, xắn ống tay áo,

bước lên ôm lấy bình hoa. Nhưng cái bình hoa đó giống. như mọc rễ vậy, dùng sức

thế nào cũng chẳng mảy may suy chuyển, Kim Kiền vật lộn cả một lúc lâu cũng

không có tí xíu hiệu quả nào, không khỏi có chút tức giận, quay người một cái,

đang định kêu cái vị Tứ phẩm hộ vệ nhàn nhã đứng môt bên xem náo nhiệt kia tới

giúp, thì chẳng ngờ cái bình hoa này lại như chuyển động đồng thời cùng với cơ

thể Kim Kiền, chợt nghe cách một tiếng, dường như là tiếng cơ quan nào đó mở

ra.

Kim Kiền nhất thời cả kinh, cuống quýt nhảy ra sau một bước,

mở to mắt nhìn giá sách dịch sang một bên như cửa đẩy ở thời hiện đại, để lộ ra

một đường ngầm tối đen như mực.

“Triển… Triển đại nhân!”, Kim Kiền kéo ống tay áo; Triển

Chiêu, kích động chỉ, ngón tay hơi run run.

Cơ quan! Mật thất! Kho vàng! Phát tài rồi!

“Khụ khụ, Kim bổ khoái…”

Ống tay áo bị giật mạnh khỏi tay, giọng nói sang sảng bên cạnh

lúc này có chút kỳ quái.

Hở?

Kim Kiền nghi hoặc, bất giác nghiêng đầu nhìn, vừa vặn nhìn

đúng vào đôi mắt đen lấp lánh của Triển Chiêu.

Một đôi mắt đen láy sáng ngời lúc bình thường vô cùng bình

tĩnh ấy vậy mà giờ đây lại có chút bối rối tránh đi, chỉ còn cái tai mèo đỏ ửng

đối diện với Kim Kiền.



“Phụt…”

Kim Kiền thề, mình tuyệt đối không có cái gan cười: nhạo cái

vị “Ngự Miêu” đại nhân kia, chỉ là nước bọt hơi nhiều, muốn phun ra một chút mà

thôi.

Chỉ là cái đám nước bọt này phun ra không đúng thời khiến

cho thân hình của cái người đường đường là Ngự tiền tứ phẩm đới đao hộ vệ kia cứng

cả lại, lập tức nghiêm giọng nói: “Kim bổ khoái, theo Triển mỗ vào trong xem

xét”.

“Khụ khụ khụ… thuộc hạ tuân lệnh.”

Hai người một trước một sau tiến vào, bên trong tối đen như

mực, Triển Chiêu rút trong người ra một mồi lửa, thắp sáng rồi xem xét đánh giá

bốn xung quanh.

Kim Kiền bỗng thấy thất vọng ghê gớm.

Mật thất chỉ có thể dùng bốn chữ để hình dung: có bốn bức

vách.

Cả gian mật thất còn chẳng bằng nửa thư phòng, chỉ có vài

cái thư án đặt bên trong, phủ đầy bụi, nói nó là mật thất còn không bằng bảo là

cái nhà kho.

Triển Chiêu sắc mặt có chút khó coi, nhìn một vòng, khẽ thở

dài nói: “Xem ra chuyến này không có thu hoạch gì rồi. Kim bổ khoái nơi này

không tiện ở lâu, chúng ta nên mau chóng rời đi, đến nơi khác điều tra”.

Dứt lời, Triển Chiêu định đi ra ngoài, nhưng liếc mắt một

cái, lại phát hiện bóng người bên cạnh bỗng nhiên thấp tẹt, quay đầu nhìn thì

phát hiện Kim Kiền đang nằm bò xuống đất, hệt như một con thạch sùng.

“Kim bổ khoái?!”

Chỉ thấy Kim Kiền dán lỗ tai lên mặt đất, vừa di chuyển chầm

chậm vừa lấy ngón tay gõ gõ, miệng còn lẩm bẩm: “Không thể nào, tuyệt đối không

thể, mật thất lớn như vậy mà sao đến cả một tấm ngân phiếu cũng không có? Quá

khác thường… chắc chắn là chôn dưới nền đất..”.

Đột nhiên, Kim Kiền thẳng người lên, mặt hớn hở nói: “Chính

là chỗ này!”.

Nói rồi, rút trường đao từ bên hông ra, gõ một cái thật mạnh

xuống đất.

Viên gạch vuông trên đất phát ra tiếng rồi nứt ra, Kim Kiền

nhất thời hỉ hả trong bụng, đang muốn hoan hô hai tiếng cho hợp cảnh, chẳng ngờ

dưới chân bỗng trống rỗng, mặt đất bỗng nhiên sụt lún, Kim Kiền hoa cả mắt chỉ

cảm thấy một mảnh tối đen ập vào mặt.

Rơi tự do… Đây chính là ý nghĩ đầu tiên của Kim Kiền.

Con cua con này lại dám bẫy mình… Đây là ý nghĩ thứ hai của

Kim Kiền.

Trước mắt là một màu đỏ như máu, tiêu rồi, khẳng định mình

đã bị trọng thương…

Đây là ý nghĩ cuối cùng còn sót lại trong ý thức của Kim Kiền.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.