Đến Phủ Khai Phong Làm Nhân Viên Công Vụ

Chương 33: Quyển 2 - Chương 13


Trong linh đường sát cơ bốn bề.

Tiểu sai dịch dũng cảm liều mình.

Lại nói về Băng Cơ vừa khom người quỳ gối trước An Lạc hầu

Bàng Dục, lúc ấy chúng nhân trong linh đường không ai là không kinh hoàng thất

sắc.

An Lạc hầu ngả người tựa vào lưng ghế, tay nâng chén trà

lên, thong thả nhấp một ngụm, nói: “Băng Cơ, trước mặt bản hầu không cần đa lễ,

đứng lên đi”.

“Băng Cơ tuân lệnh.”

Mỹ nhân vận đồ trắng khoan thai đứng dậy, cung kính đứng bên

cạnh An Lạc hầu.

Bàng Dục nheo nheo mắt, đuôi mắt liếc nhìn tất cả một vòng,

chầm chậm nói: “Băng Cơ, ngươi không ở Thiên Hương lâu làm hoa khôi, vì sao lại

chạy đến phủ nha làm tì nữ?”.

Băng Cơ cúi đầu thu ánh mắt lại, cung kính đáp: “Bẩm Hầu

gia, Băng Cơ là do nhận được sự ủy thác của người khác”.

“Ồ?”, An Lạc hầu khẽ mở mắt, hừ lạnh một tiếng, “Nhận được sự

ủy thác của kẻ nào? Lẽ nào lại chính là Bao đại nhân, người đang nằm trong quan

tài?”.

“Hầu gia anh minh.”

“Hừ, ủy thác chuyện gì?”

“Dùng sắc đẹp của Băng Cơ để mê hoặc Hầu gia, rồi thừa dịp Hầu

gia chỉ có một mình bắt Hầu gia.”

“Vậy linh đường này…?”

“Bẩm Hầu gia, linh đường này chính là cái bẫy được dựng lên

để dụ bắt Hầu gia.”

“Ha ha ha…”

Đột nhiên, một tràng cười ha hả bật ra từ miệng An Lạc hầu,

tiếng cười the thé, trong đại sảnh im ắng cứ vang dội từng hồi, lởn vởn vờn

quanh linh đường vốn đã thê lương tang tóc, càng làm cho không khí thêm phần u

ám, những ai nghe được lông mao đều dựng đứng hết cả lên.

Hồi lâu sau, tiếng cười mới dần ngừng lại, An Lạc hầu Bàng Dục

nhẩn nha đặt chén trà xuống, đôi mắt phượng khép hờ, chầm chậm nhìn hết lượt mọi

người một vòng, lạnh giọng nói: “Bản hầu thường nghe nhân tài trong Khai Phong

phủ lớp lớp xuất hiện, nay được tận mắt nhìn thấy quả nhiên danh bất hư truyền.

Các vị mới đến Trần Châu chưa đầy hai ngày, thế mà đã bố trí được cảnh huống

như thế này để làm quà chào mừng bản hầu, khiến bản hầu thực sự trở tay không kịp!

Chỉ là…”.

An Lạc hầu khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười lạnh, nói

tiếp: “Các vị có biết, tất cả các thanh lâu kỹ viện trong đất Trần Châu này đều

thuộc quyền quản lý của bản hầu không? Các tú bà, gia nô, bao gồm cả vị hoa

khôi bên cạnh bản hầu này cũng không phải ngoại lệ, đều là thuộc hạ của bản hầu.

Các vị muốn lợi dụng thuộc hạ của bản hầu để tróc nã bản hầu, há chẳng phải là

chuyện hoang đường nhất trong thiên hạ sao?!”.

Những lời này vừa thốt ra, chúng nhân ai nấy mặt đều trắng bệch

như giấy sáp.

Kim Kiền núp ở cạnh cửa nghe được những lời này, mồ hôi lạnh

đầy đầu lại càng túa ra dữ dội hơn, thầm nhủ:

Chà chà, thì ra không phải là người này khinh thường không

thèm thăm viếng thanh lâu kỹ viện, mà bởi vì thanh lâu là sản nghiệp của nhà hắn,

không cần phải ra ngoài chơi, chỉ cần ở nhà trực tiếp hô lên “đưa hàng” là

“hàng” được giao đến tận phòng luôn. Mọi người đều nói, một cây làm chẳng nên

non, nhưng thế nào mà các nhân vật thành tinh của Khai Phong phủ và mình, đường

đường một thanh niên tứ hữu[1] của thời hiện đại cộng lại, mà cũng không “đỉnh”

hơn cái con cua trước mặt là sao?! Công Tôn Trúc Tử à, ngài ngàn tính vạn toán,

thế nào mà không tính đến An Lạc hầu chính là người đỡ đầu dựng nên cái khu

“đèn đỏ” ở Trần Châu này chứ…

[1] Thanh niên tứ hữu hay nói cách khác thanh niên của thời

đại mới là những người: có lý tưởng, có đạo đức, có văn hóa, có kỷ luật.

Nghĩ đến đây, Kim Kiền không khỏi đưa mắt nhìn mấy vị đang đứng

trong linh đường, chỉ thấy Công Tôn tiên sinh phía bên trái, đôi mắt đen như mực

sa sầm, khuôn mặt nho nhã mơ hồ hiện lên vẻ tái xanh; còn vị Tứ phẩm đới đao hộ

vệ bên phải, thân hình vẫn thẳng như cán bút, chỉ là ngón tay có chút trắng bệch,

vỏ kiếm kêu lạch cạch không ngừng.

Bốn vị đại Hiệu úy phía sau thì mặt mày sa sầm xuống, cũng

không biết có phải do hoa tiêu xoa lên mặt hay do hỏa cấp công tâm, mà người

nào người nấy hai mắt đỏ au. Bốn người nắm chặt cương đao, cả người căng cứng,

rất có xu hướng xông lên túm lấy tên An Lạc hầu kia mà loạn đao chém chết.

Lại nhìn An Lạc hầu, mắt thấy chúng nhân Khai Phong phủ dường

như hóa đá cả lượt, đến nửa câu cũng không nói ra được, vẻ miệt thị trong nháy

mắt càng đậm, đầu mày nhướng cao, khóe miệng nhếch lên lạnh lẽo, đứng dậy chậm

rãi bước đến trước quan tài giữa linh đường, đánh giá tỉ mỉ một phen, nói: “Nếu

chỉ dùng để dụ bắt bản hầu thì linh đường này làm cũng giống thật đấy, bản hầu

muốn xem xem, Bao đại nhân phải chăng là đang nằm trong quan tài để nghênh tiếp

bản hầu?”.

Dứt lời, An Lạc hầu đưa mắt liếc gã người hầu bên cạnh, gã hầu

giơ tay lên, liền thấy một đội bảy, tám tên nhân sĩ giang hồ tiến lên, xắn tay

giắt vạt áo lên, định mở quan tài của Bao đại nhân ra.

Chúng nhân thấy vậy đều sửng sốt kinh hoàng, ngay cả Kim Kiền

đang nhoài người bên cánh cửa cũng thiếu chút nữa thốt lên kinh hãi.

Phải biết rằng Bao đại nhân thật sự đang nằm trong quan tài,

không vì điều gì khác, chỉ sợ An Lạc hầu không tin ngài đã chết, muốn mở quan

tài kiểm tra, để phòng ngừa bất trắc, mới đành để đại nhân tạm thời nhân nhượng

vì toàn cục mà nằm trong quan tài. Nhưng nay kế hoạch dụ bắt đã bại lộ, mà An Lạc

hầu lại chọn lúc này mở quan tài kiểm tra, rõ ràng là tương kế tựu kế, biến Bao

đại nhân “đã chết” thành “chết thật sự”, nhân cơ hội này bồi thêm hai nhát đao,

giết người diệt khẩu, để diệt trừ hậu họa.

Nhưng mấy kẻ đó còn chưa lại gần quan tài trong phạm vi ba

thước, thì bỗng thấy một trận kình phong quét qua trước mắt, một thanh kiếm với

vỏ màu đen chắn ngang trong không trung trước mắt chúng, ngăn không cho chúng

tiến lên.

Triển Chiêu một thân áo tang trắng, mắt lấp lánh ánh nước,

đôi mày lưỡi mác nhíu lại, Cự Khuyết trong tay tuy chưa rút ra khỏi vỏ nhưng

sát khí đã nổi lên tứ bề.

“Có Triển mỗ ở đây, đừng mong tiến lên nửa bước!”

Âm thanh lạnh lẽo như gió tuyết mùa đông, buốt giá thấu

xương, chúng nhân trong linh đường nghe mà không khỏi tim đập dồn dập.

Mấy tên hung đồ giang hồ thủ hạ của An Lạc hầu này cũng chẳng

phải hạng chết nhát, chỉ nghe “keng keng keng” mấy tiếng, hơn trăm lưỡi đao

cùng binh khí đã tuốt hết ra, nhất thời đứng trước linh đường hàn quang lóe

sáng, lưỡi đao rung lên không ngừng vang bên tai.

An Lạc hầu nhướng mày quét mắt nhìn Triển Chiêu trước linh

đường một cái, đôi mắt phượng thoáng chốc lóe lên ánh nhìn tàn nhẫn b*n r* tứ

phía, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngự tiền tứ phẩm đới đao hộ vệ – Triển Chiêu

– hừ, cho dù ngươi có thể lấy một địch mười, nhưng chẳng lẽ ngươi còn có thể lấy

một địch trăm được sao?! Đều lên hết cho ta!”.

An Lạc hầu hạ lệnh một tiếng, cả trăm tên hung đồ tức thì liền

trở nên hăng hái, tên nào tên nấy đều chỉ mũi đao sắc nhọn hướng Triển Chiêu

xông tới.

Triển Chiêu vẫn bất động như trước, người thẳng như thân

tùng, chỉ là cổ tay khẽ lắc một cái, Cự Khuyết theo đó mà xuất ra, chỉ trong nháy

mắt, hàn quang chói mắt lóe ra bốn phía, khiến chúng không khỏi lùi lại sau một

bước, định thần nhìn kỹ, thì thấy Cự Khuyết chỉ mới rút ra một nửa, mũi kiếm vẫn

như cũ vững vàng nằm trong vỏ, chỉ có nửa thân kiếm là lộ ra ngoài, sát khí cuộn

khởi, hàn khí dâng tràn, sánh ngang với cả trăm binh sĩ đang đứng trước mặt,

khiến chúng không cách nào lại gần dù chỉ nửa bước.

Trong một lúc cả sảnh tịch không một tiếng động, chỉ có tro

giấy uốn lượn bay theo gió.

Kim Kiền co người lại bên cửa quan sát tình hình, lúc này vừa

thấy trong sảnh đao kiếm sẵn sàng, bầu không khí biến đổi, lòng thầm hô to

không hay rồi, lập tức ra quyết định, lòng bàn chân như được thoa dầu bôi trơn,

lạch bạch lùi ra ngoài sân. Nhưng vừa lùi đến giữa cửa, liền nghe thấy bên

ngoài vang lên một tràng tiếng động lạ, ngoái đầu lại nhìn, Kim Kiền không khỏi

kinh hoàng thất sắc.

Bên ngoài cửa phủ nha, chúng bách tính khóc tang Bao đại

nhân đã sớm không biết tung tích đâu, thay vào đó là mấy trăm quan binh, cờ xí

như rừng, giáo kích như nêm, san sát chật kín cả con đường.

Nhất thời Kim Kiền rét run từ đỉnh đầu cho đến ngón chân,

thân hình xoay chuyển, lạch bà lạch bạch lủi lại vào trong linh đường, nhìn thế

cục trong phòng thầm nghĩ:

Khủng khiếp quá, nhìn xem An Lạc hầu người ta kìa, ngoài có

binh đội tiếp ứng, trong có tuyệt đại giai nhân làm nội gián, hơn nữa lúc này

mình lại đang ở Trần Châu, địa bàn của người ta… Thời tiết bên ngoài tựa hồ

cũng rất đẹp, con cua này chiếm hết “thiên thời, địa lợi, nhân hòa” rồi… Lại

nhìn phe mình xem, Tiểu Miêu rồi thêm Tứ đại kim cương, tự bảo vệ mình thì

không vấn đề gì; còn bảo vệ lão Bao đang giả chết… mấy người này tất nhiên là

cúc cung tận tụy cho dù phải đầu rơi máu chảy rồi, ắt hẳn cũng không vấn đề gì;

nếu lại thêm một cây gậy trúc Công Tôn… hình như có chút khó khăn… Còn nếu nói

là bảo vệ một quan sai tôm tép ất ơ như mình thì…

Kim Kiền đưa tay vuốt vuốt mồ hôi lạnh trên trán.

Nói như thế, mình, đường đường một “bạch cốt tinh[2]” hiện đại

trưởng thành dưới lá cờ đỏ, lẽ nào lại bị một con cua, mà còn là một con cua để

lại tiếng xấu muôn đời, kill.

[2] Bạch cốt tinh: Từ viết tắt của đứng đầu, cốt cán, tinh

anh.

Nghĩ đến đây, hai chân Kim Kiền như muốn nhũn ra, bắp chân

như bị chuột rút, suy nghĩ chạy loạn cào cào trăm ngàn lần nhưng trong đầu vẫn

trống rỗng, cuối cùng lại theo bản năng đưa ánh mắt nhìn sang cái người đa mưu

túc trí của Khai Phong phủ.

Chỉ thấy Công Tôn tiên sinh đứng sau bóng lưng thẳng như cán

bút của Triển Chiêu, thân thể chắn trước quan tài, khuôn mặt nho nhã nghiêm nghị,

đối với thế trận trước mắt, lại chẳng mảy may có dáng vẻ dao động thoái lui, tứ

đại Hiệu úy phía sau, tay cũng nắm chặt hàn đao, nghiêm cẩn bảo vệ quan tài.

Kim Kiền thấy tình huống như vậy, nhất thời bừng tỉnh hiểu

rõ:

Quả nhiên Công Tôn Trúc Tử tâm tư mẫn tiệp. Lúc này, thời khắc

này, duy chỉ có bảo vệ tính mạng lão Bao, chúng ta mới có một con đường sống, nếu

không lão Bao mà chết thì chưa đến nửa ngày, tất cả chúng ta ắt sẽ phải chôn

cùng; nếu lão Bao có thể vượt qua cửa ải này, người bên ngoài biết được khâm

sai chưa chết… Cho dù An Lạc hầu có gan to bằng trời, cũng không dám ngay trên

đất của mình mà lại trắng trợn vây giết ngự mệnh khâm sai…

Nhưng đôi con ngươi của Kim Kiền đảo một vòng trong ngoài

linh đường, lại không khỏi nhíu mày: Lúc này trong ngoài phủ nha đều là binh mã

của An Lạc hầu, cho dù mấy người kia võ công cái thế, nếu cứ cứng rắn đối chọi

thì e rằng song quyền nan tứ địch thủ, nếu muốn bảo vệ tính mạng của lão Bao,

thật sự là khó khăn chồng chất, trừ phi…

Trong đầu đột nhiên lóe lên một ý nghĩ, Kim Kiền vội vàng

lôi túi thuốc từ trong người ra, cúi đầu tìm kiếm bên trong, nhưng tìm một hồi,

mới đau khổ lấy ra vài viên dược hoàn màu xám tro, lòng thầm bi ai oán thán

không thôi:

Hức hức, mình quên mất, mấy viên “đạn khói”, “đạn hơi cay” vẫn

mang theo bên mình, trong cái đêm thăm viếng phủ Hầu gia đã dùng hơn nửa rồi,

giờ chỉ còn lại vài viên, sợ là không bõ dính răng với cái bọn hung thần ác sát

này.

Lẽ nào lão Bao, danh nhân lịch sử một thời phải táng mạng tại

đây?!

Lão Bao ơi lão Bao, sớm biết như thế, sao còn giả chết làm

chi, cứ trực tiếp kết liễu luôn đi, còn có thể lấy được chút phí mai táng…

… Đợi đã… Phí mai táng…

Đúng rồi! Nếu làm cho con cua kia nghĩ rằng lão Bao đã chết

thật sự, tất nhiên sẽ không “giết tiếp” lão Bao lần nữa, thế thì cái mạng nhỏ của

mình không phải sẽ được bảo toàn ư?

Nghĩ vậy, trong Kim Kiền liền có tính toán, lập tức đổ dược

hoàn trong túi ra đất, quỳ xuống tìm kiếm chọn chọn hồi lâu mới lấy ra một viên

dược hoàn màu đen cầm trong lòng bàn tay, thầm thở phào một cái:

May mà mình đã dự kiến từ trước, đặc biệt chuẩn bị viên “đan

dược giả chết” dùng để bảo toàn tính mạng trong lúc nguy cấp này, cũng không uổng

công mình nửa đêm canh ba quên ăn quên ngủ sớm khuya vất vả bất chấp nguy hiểm

tính mạng, bị xem là thích khách, đi trộm hơn mười loại dược liệu quý giá của

Công Tôn Trúc Tử làm nguyên liệu.

Có điều, nhân mã của An Lạc hầu đã bao vây linh đường chặt

chẽ đến một giọt nước cũng không lọt… Viên “đan dược giả chết” này, phải phá

vòng vây trùng điệp như thế nào, để đưa được vào miệng lão Bao?

Kim Kiền đảo mắt một vòng, thì thấy quan sai, hộ về, nha dịch

trong sảnh cơ hồ đều mặt cắt không còn hột máu, ý chí chiến đấu mất hết, dĩ

nhiên là không dùng được rồi; lại nhìn sang mấy vị tinh anh của Khai Phong phủ,

họ đang bị thủ hạ của An Lạc hầu bao vây tứ phía dồn lại chính giữa linh đường,

hiển nhiên không cách nào thoát thân nổi.

Một giọt mồ hôi lăn từ trán Kim Kiền rơi xuống.

Aizz…

Viên “dược hoàn giả chết” nắm chặt trong tay, Kim Kiền làm dấu

chữ “thập” trước ngực một cái, hít sâu một hơi, trừng mắt một cái, dưới chân

phát lực, thân hình như mũi tên bắn khỏi dây cung, “viu” một cái liền xông ra.

Lại nói về tình hình trên linh đường, An Lạc hầu cùng chúng

nhân Khai Phong phủ hai bên đang giằng co, tình thế hết sức căng thẳng, đột

nhiên một tiếng hô vang lên, từ xa rồi đến gần, xuyên suốt đại sảnh.

“Ngàn vạn lần không được… Hầu gia…”

Tiếng kêu này của Kim Kiền là tiếng kêu siểm nịnh, chấn động

cả xà nhà trong đại sảnh phủ nha làm mạt gỗ rơi lả tả, chúng nhân nghe mà rợn hết

cả người.

“Kẻ nào?!”, thị vệ của An Lạc hầu bao vây bên ngoài liền rút

đao, quát hỏi.

Một bóng người theo tiếng mà tới, mọi người chỉ cảm thấy trước

mặt nháng lên một hình ảnh, bên hông phía sau đại sảnh vốn không có ai đột

nhiên xuất hiện một sai dịch gầy yếu, gã xoa xoa tay đứng bên ngoài vòng vây hộ

vệ của An Lạc hầu, vẻ mặt tươi cười.

“Hầu gia hạ thủ lưu tình, là tiểu nhân!”, Kim Kiền nặn ra

khuôn mặt tươi cười nịnh hót, giơ cánh tay lên cao hô.

An Lạc hầu còn cách một đám người nên không thấy được rõ

ràng, nheo mắt lại đánh giá hồi lâu mới lờ mờ nhớ ra y chính là tiểu sai dịch vừa

rồi đã dẫn đường cho mình, mở miệng hỏi:

“Vì sao lại hô lên?”

“Hầu gia!”, Kim Kiền mặt đầy nếp nhăn vì cười híp mắt, hai

tay ôm quyền cao giọng nói, “Tiểu nhân là vì suy nghĩ cho Hầu gia!”.

Hả?

Chúng nhân đều bàng hoàng, không đợi mọi người hoàn hồn lại,

thì Kim Kiền đã cao giọng nịnh bợ: “Tiểu nhân vừa nhìn thấy Hầu gia, liền cảm

thấy trước mắt như có hào quang vạn trượng, khí cát tường nổi khắp, lòng kính

ngưỡng của tiểu nhân đối với Hầu gia cuồn cuộn như nước sông chảy mãi không ngừng,

bởi vậy tiểu nhân mới đánh liều, bất chấp tính mạng xông lên can gián, chỉ mong

Hầu gia ân trạch, thu nhận tiểu nhân, tiểu nhân tất sẽ làm trâu làm ngựa, trung

thành vì chủ, cho dù phải lên núi đao, xuống biển lửa, cũng tuyệt không chau

mày!”.

Những lời này vừa thốt ra thì ngay đến Băng Cơ, vốn có khuôn

mặt lạnh lùng trứ danh cũng phải lộ ra ba phần kinh ngạc, thế nên không cần

miêu tả tỉ mỉ biểu cảm của những người khác làm gì, tất nhiên là “ngoạn mục” hết

cỡ rồi.

Chỉ thấy Trương Long xông lên hai bước, tay xiết chặt cương

đao, buột thốt lên mắng chửi: “Kim Kiền, không ngờ ngươi lại là loại ham sống sợ

chết, con bà nó, ngươi có gan làm vậy thì chính tay ông đây sẽ chém chết

ngươi!”.

Ba vị Hiệu úy còn lại cũng đang định mở miệng mắng chửi,

nhưng lại bị Công Tôn tiên sinh giơ tay ngăn lại.

Mọi người không hiểu đồng loạt quay sang nhìn Công Tôn tiên

sinh, chỉ thấy Công Tôn tiên sinh nhíu mày lắc đầu, ý rằng mọi người không nên

hành động thiếu suy nghĩ, sau đó lại hướng ánh mắt về vị Tứ phẩm hộ vệ phía trước.

Triển Chiêu thân hình vẫn bất động, nhưng Cự Khuyết trong

tay lại lặng lẽ đưa về trước nửa tấc, nếu không nhìn kỹ, cơ hồ sẽ không cách

nào quan sát thấy.

Khóe mắt An Lạc hầu liếc nhìn phản ứng của chúng nhân Khai

Phong phủ đang bị vây khốn, nhướng mày, không nhanh không chậm gật gật đầu với

gã sai vặt bên cạnh.

Gã sai vặt nhận lệnh, lập tức cao giọng quát Kim Kiền: “Hầu

gia hỏi ngươi, vì sao lại kêu chúng ta không được vọng động?”.

Kim Kiền nghe vậy, lập tức khuôn mặt nhăn nhúm lại nặn ra nụ

cười, y hệt bộ dạng Hán gian bợ đỡ, cao giọng nói: “Tiểu nhân ơn nhờ Bao đại

nhân không chê, trong Khai Phong phủ cũng được coi là nhân vật có tiếng nói, mà

nay Bao đại nhân vì Hầu gia mà dựng lên kế ‘Mỹ nhân khóc tang’ này, vừa hay tiểu

nhân lại biết được một hai phần, không biết Hầu gia có hứng thú nghe không?”.

Những lời này vừa thốt ra, nhất thời tứ phía chấn động ngỡ

ngàng.

Chỉ thấy các nhân vật tinh anh của Khai Phong phủ nhất thời

biến sắc, ngay cả Công Tôn tiên sinh trước giờ vẫn trấn tĩnh cũng lộ vẻ kinh ngạc.

Vương Tiều, Mã Hán, hai người tính khí nóng nảy, liền bị

kích động, giơ đại đao lên mở miệng mắng: “Kim Kiền, sao ngươi dám…”.

Lời vừa thốt ra một nửa thì đã bị tiếng một quát trầm trầm cắt

ngang:

“Kim Kiền!”

Chỉ thấy Triển Chiêu sát khí bao trùm, đôi con ngươi đen

sáng lấp lánh như sao, thâm sâu khó dò, b*n r* ánh mắt như chớp như điện, lướt

qua đội nhân mã trùng trùng của An Lạc hầu, chiếu thẳng tắp vào Kim Kiền.

Kim Kiền bị nhìn đến nỗi toàn thân giật nảy, sau lưng mồ hôi

tuôn chảy thành sông, khổ sở nuốt nuốt mấy ngụm nước bọt, lại cảm thấy cổ họng

khô rát, đến nửa chữ cũng khó thốt ra nổi, bụng không khỏi kêu khổ: Ôi chao ơi,

may là mình trá hàng quân địch, nếu là hàng thật sự, tạm thời không nói đến người

khác, chỉ cần dựa vào một đôi con ngươi sắc bén của Tiểu Miêu cũng đủ để lăng

trì xử tử mình rồi.

An Lạc hầu vốn không tin tên tiểu sai dịch lâm trận rồi quy

hàng này mở miệng nói bậy, nhưng lúc này thấy chúng nhân Khai Phong phủ đều biến

sắc, đến cả Triển Chiêu sắc mặt cũng khác thường, lòng bất giác tin đến hai phần,

khóe miệng nhếch lên, chầm chậm mở miệng: “Cho hắn đến đây”.

Thủ hạ của An Lạc hầu nhận lệnh, từ từ giãn ra thành một con

đường, để Kim Kiền tiến vào.

Kim Kiền đi đến trước An Lạc hầu, lập tức quỳ phủ phục xuống,

miệng hô to: “Tiểu nhân Kim Kiền, tham kiến An Lạc hầu gia”.

An Lạc hầu Bàng Dục nhướng mày nhìn tiểu sai dịch đang quỳ

thành một đống dưới đất, chẳng hề có ý để cho y đứng dậy, khóe mắt liếc sắc mặt

của mọi người trong Khai Phong phủ, hỏi tiếp: “Nói về kế ‘Mỹ nhân khóc tang’

đi”.

“Tiểu nhân tuân lệnh!”, Kim Kiền vội đáp: “Cái gọi là kế ‘Mỹ

nhân khóc tang’ chính là dụ Hầu gia đến Khai Phong phủ để phúng điếu Bao đại

nhân, rồi tìm một nữ tử tuyệt sắc dâng trà hầu hạ, sau đó lợi dụng mỹ sắc đưa Hầu

gia rời khỏi đội hộ vệ, thừa cơ bắt giữ Hầu gia”.

Chúng nhân Khai Phong phủ nhất thời hít vào một luồng khí lạnh.

An Lạc hầu khép hờ hai mắt, nghe xong không khỏi hừ lạnh một

tiếng, vẻ khinh thường trên mặt càng sâu thêm.

Gã hầu bên cạnh An Lạc hầu thấy vậy, liền mở miệng nói:

“Chút tiểu xảo con con như thế, sao có thể qua nổi pháp nhãn của hầu gia nhà

chúng ta?! Huống hồ người Khai Phong phủ tìm tới là Băng Cơ, cũng chính là người

của phủ Hầu gia chúng ta, cái kế rách nát như vậy thì còn có gì mà phải e sợ chứ?”.

“Việc này…”, Kim Kiền len lén lau mồ hôi lạnh trên trán, nuốt

nuốt nước bọt, tiếp tục nói: “Chuyện đó… Hầu gia chỉ biết một mà không biết

hai, kỳ thực Công Tôn tiên sinh đã dự liệu được tình huống này từ trước, nên sớm

đã nghĩ ra đối sách…”.

An Lạc hầu Bàng Dục nghe vậy liền khẽ hé mở mi mắt ra, thong

thả nói: “Ồ… đối sách thế nào?”.

“Đó là… cái đó…”, Kim Kiền chỉ cảm thấy mồ hôi trên trán to

như hạt đỗ tí tách rơi thẳng xuống đất, nghĩ bụng: Ôi ôi, làm quỷ gì có đối

sách chứ, nếu thật sự đúng như lời mình nói thì đã chẳng cần cái thân này ở đây

xông pha rồi…

Mắt đảo một vòng, Kim Kiền dùng khóe mắt liếc chúng nhân

Khai Phong phủ đang bị bao vây một cái, thì thấy Tứ đại kim cương sắc mặt đã

không còn vẻ phẫn nộ như vừa rồi, thay vào đó là vẻ kinh ngạc, Công Tôn tiên

sinh vẫn vững vàng đứng chắn trước quan tài như cũ, tuy sắc mặt vẫn như thường

nhưng đôi mắt điềm đạm lại ẩn hiện tinh quang, còn vị Tứ phẩm đới đao hộ vệ

đang đứng phía trước kia, một thân nghiêm cẩn, đôi mắt đen lấp lánh như sao,

tĩnh tại như nước, đang bình thản nhìn mình.

Lạ lùng thay, chỉ một cái nhìn như vậy thôi, Kim Kiền đột

nhiên cảm thấy tâm tư thanh thản, thần trí minh mẫn, lòng vững như ngã giá,

trong đầu chỉ hiện lên một ý nghĩ duy nhất: Lão Bao còn, mọi người còn; lão Bao

mất, mọi người mất… Mợ nó, đường đường một người hiện đại như ta đây mà phải sợ

một con cua đã thành thứ đồ thiên cổ như ngươi sao?!

Nghĩ đến đây, hai mắt Kim Kiền sáng lên, ngẩng phắt đầu,

khóe miệng kéo sang hai bên, tạo thành nụ cười nịnh bợ: “Hầu gia không biết đấy

thôi, Công Tôn tiên sinh đã sớm bố trí thuốc độc trong quan tài của Bao đại

nhân rồi, chỉ cần khai quan một cái, phấn độc liền lập tức bay ra, đến lúc đó đừng

nói là Hầu gia mà ngay đến chúng nhân trong linh đường này cũng khó thoát được

một kiếp”.

Những lời này vừa thốt ra, không khí liền lặng như tờ.

Đám thủ hạ của An Lạc hầu chấn kinh đã đành, ngay đến mấy vị

tinh anh trong Khai Phong phủ cũng đều lâm vào trạng thái há hốc miệng kinh ngạc.

Chỉ thấy khóe miệng Công Tôn tiên sinh lộ ra ý cười không dễ

dàng gì mà phát hiện ra, còn bóng hình “Ngự Miêu” lại hướng về trước nửa tấc.

Nhưng An Lạc hầu Bàng Dục lại nhìn chằm chằm vào Kim Kiền,

thấy đôi mắt thản nhiên, vẻ mặt ton hót xum xoe, không chút dao động, hồi lâu

sau, Bàng Dục bỗng cất tiếng cười rộ:

“Ha ha ha… Người coi bản hầu là kẻ ngốc hay sao? Nếu trong

quan tài đã bố trí một lượng lớn phấn độc, vậy há chẳng phải Bao đại nhân chết

chắc rồi?”.

Ánh mắt Kim Kiền vẫn kiên định, nhìn thẳng vào An Lạc hầu, nụ

cười vẫn giữ nguyên trên mặt, nói: “Lời của Hầu gia rất chính xác, đích thực

Bao đại nhân đã chết rồi!”.

Tiếng cười đột nhiên ngưng bặt.

An Lạc hầu trợn đôi mắt phượng lên, lạnh lùng hỏi: “Ngươi

nói cái gì?”.

“Hầu gia…”, Kim Kiền cúi đầu khom lưng, tiếp tục hình tượng

nịnh bợ, ton hót: “Tiểu nhân vừa may biết được cơ quan bố trí độc dược đặt

trong quan tài, chi bằng bây giờ để tiểu nhân đi phá giải cạm bẫy đó, để Hầu

gia đến xác nhận lại Bao đại nhân còn sống hay đã chết, có được không? “.

Nói rồi, Kim Kiền ngẩng đầu lên trưng ra bộ mặt tươi cười

tranh công lĩnh thưởng đúng tiêu chuẩn, còn tim lại đập như trống, rất rộn rã.

Đôi mắt phượng của An Lạc hầu Bàng Dục lóe lên tia hàn

quang, đánh giá Kim Kiền từ trên xuống dưới mấy lần, rất lâu sau, mới chầm chậm

gật đầu.

Kim Kiền thấy vậy vô cùng mừng rỡ, vội vàng đứng dậy chân bước

về phía quan tài, nhưng vừa mới nhấc chân, lại nghe thấy một giọng nói lạnh

băng vang lên từ phía sau lưng: “Băng Cơ cho rằng Hầu gia không cần làm chuyện

dư thừa đó”.

Kim Kiền bỗng cảm thấy trái tim mình như bị Cửu âm bạch cốt

trảo chọc thủng mấy cái lỗ liền, thoáng cái máu tuôn xối xả chảy cho đến hết, cả

người như trong hầm băng.

Chỉ thấy Băng Cơ bên cạnh An Lạc hầu chậm rãi nâng mắt nhìn

Kim Kiền một cái, rồi từ từ cụp mắt xuống.

Oh my God! Sao mình lại quên mất trong đây còn có một nhân vật

nằm vùng chính hiệu chứ, đại sự không ổn rồi!

Kim Kiền vội đánh mắt về phía Triển Chiêu, lòng thầm hô: Tiểu

Miêu ơi Tiểu Miêu, nay thời điểm khảo nghiệm công lực của anh đã đến, hoặc là

anh phi Cự Khuyết qua đánh ngất Băng Cơ, hoặc là anh dùng ánh mắt quyến rũ của

mình phóng điện đánh choáng Băng Cơ, dù sao sự sống chết của cả đám chúng tôi đều

dựa vào công lực nông hay sâu của anh hết!

Chỉ thấy ống tay áo của Triển Chiêu khẽ động, thân hình vừa

nhúc nhích thì bị một câu nói của Băng Cơ làm cho đứng yên tại chỗ.

“Bao Chửng xác thực đã bỏ mạng đêm qua, Băng Cơ cho rằng Hầu

gia không cần phải liều lĩnh phái người đi mở quan tài”.

Ớ? Gì ? Hả?

Đôi mắt nhỏ dài của Kim Kiền trợn tròn, ngơ ngác nhìn vị mỹ

nhân áo trắng đang đứng cạnh An Lạc hầu kia.

Nhưng nhìn Băng Cơ rũ rèm mắt xuống, dáng vẻ rất cung kính,

một lời nói ra kia thực khiến cho mọi người chấn kinh tại chỗ:

“Thi thể của Bao đại nhân Băng Cơ đã tận mắt nhìn thấy, cái

kế ‘Mỹ nhân khóc tang’ này chẳng qua chỉ là sự giãy chết của đám thủ hạ Bao Chửng

nghĩ ra mà thôi, muốn dùng phấn độc trong quan tài để đầu độc giết hại Hầu gia,

Hầu gia chớ mắc mưu.”

Hai mắt Kim Kiền dán lên người Băng Cơ đánh giá mấy phen, rồi

đột nhiên bừng tỉnh ngộ, thoáng cái liềm cảm thấy hình tượng Băng Cơ trước mắt

như tỏa ánh hào quang vạn trượng, lòng thầm kính phục nghĩ: Hê hê, Vô gian đạo[3]

bản cổ đại nha…

[3] Vô gian đạo: Là bộ phim hình sự, trinh thám của điện ảnh

Hồng Kông, về đề tài điệp viên nằm vùng trắng đen lẫn lộn của cả hai phía, cảnh

sát và băng đảng xã hội đen.

Đôi mắt phượng của An Lạc hầu lóe lên tia hàn quang nhìn chằm

chằm vào Băng Cơ, qua một lúc hắn mới nói: “Băng Cơ, nếu quả thật là như thế,

vì sao đến giờ này ngươi mới báo cho bản hầu?”.

Băng Cơ duyên dáng quỳ xuống, cúi đầu đáp: “Hầu gia thứ tội,

Băng Cơ tuy biết rõ chuyện Bao đại nhân đã chết nhưng không biết về kế hoạch đặt

phấn độc trong quan tài, chắc hẳn chúng nhân Khai Phong phủ cố ý giấu giếm thuộc

hạ. Lúc này nghe được những lời của tiểu sai dịch kia, cảm thấy sự việc vô cùng

nghiêm trọng nên mới mở miệng nhắc nhở Hầu gia”.

An Lạc hầu Bàng Dục nghe vậy, đầu lông mày nhướng lên, lim

dim đôi mắt phượng, nhìn chằm chằm mỹ nhân áo trắng trước mặt.

Trong một lúc, cả linh đường rơi vào trong tĩnh lặng, không

một tiếng động.

Kim Kiền đứng cạnh An Lạc hầu, cho dù không dùng mắt nhìn,

cũng có thể cảm nhận được đôi mắt sáng quắc của An Lạc hầu, tựa như mũi kiếm hết

quét từ Băng Cơ sang mình, rồi lại quét đến những chỗ khác… Kim Kiền chỉ cảm thấy

trái tim trĩu nặng, dường như có một tảng đá lớn đang đè nặng lên ngực, ngay cả

thở cũng vô cùng khó khăn.

Cũng không biết đã qua bao lâu, chỉ thấy khóe miệng An Lạc hầu

nhếch lên thành nụ cười lạnh, chầm chậm nói: “Nếu Bao đại nhân đã quy tiên thật

rồi, bản hầu cũng không quấy quả sự thanh tịnh của cố nhân”. Ngưng một chút hắn

lại nói: “Băng Cơ, theo bản hầu hồi phủ”.

Dứt lời, liền rũ áo đứng dậy, nhấc chân lên hướng ra cửa bước

đi. Băng Cơ cũng theo sát, lúc đi qua Kim Kiền còn lặng lẽ nhướng mắt lên, nhìn

Kim Kiền một cái rồi cụp mắt xuống, vội vàng rời đi. Đám hung đồ võ lâm đang

bao vây chúng nhân Khai Phong phủ cũng rầm rập rầm rập theo chủ nhân của mình

rút lui khỏi linh đường.

Cảm tạ trời đất, A di đà Phật…

Kim Kiền chỉ thấy tảng đá lớn đang đè lên ngực bỗng rơi xuống

đất, hít thở liền thông thuận hơn nhiều, vừa mới hít sâu một hơi không khí

trong lành, khóe mắt liếc về sau một cái vừa vặn nhìn thấy Triển Chiêu thì

không khỏi giật thót tim.

Triển Chiêu thân hình căng cứng, gương mặt tuấn tú như phủ

sương, một thân sát khí tựa như sóng lớn biển sâu, tầng tầng lớp lớp tràn ngập

đại sảnh, hàn quang trong đôi mắt đen lấp lánh sắc nhọn như kiếm, bắn thẳng vào

bóng lưng An Lạc hầu đang đi về phía cửa.

Kim Kiền thầm hô to không hay rồi, thầm nghĩ: Ôi ôi, mình

sao lại quên mất chứ, hiện giờ kế “Mỹ nhân khóc tang” không thành, lại để An Lạc

hầu an nhiên rời đi, sau này nếu muốn bắt hắn lần nữa sợ là đã khó lại càng

thêm khó.

Lại liếc Triển Chiêu một cái, thấy sát khí trong mắt Triển

Chiêu càng tăng.

Hỏng rồi, cái con mèo này không phải muốn bất chấp tất cả,

không màng hậu quả, xông lên đánh bừa chứ?! Đùa à, sau lưng cái con cua kia là

một đám hung đồ giang hồ đông vô số kể, cho dù Tiểu Miêu có võ công cái thế,

cùng với đám này hỗn chiến, khó đảm bảo rằng sẽ không liên lụy đến những người

vô tội như mình…

Kim Kiền đang tưởng tượng đến cảnh chiến đấu kinh hoàng, thì

chợt nghe thấy tiếng kiếm rút ra khỏi vỏ, một trận kình phong rít đến sau tai.

Ông trời của con ơi…

“Hầu gia xin dừng bước!”

Đợi đến khi Kim Kiền hoàn hồn lại thì nàng đã hô lên thành

tiếng mất rồi.

Sự thật chứng minh, cho dù khinh công của Tiểu Miêu có trác

tuyệt cỡ nào, cũng không thể nhanh hơn tốc độ của âm thanh phát ra từ cái cổ họng

to của Kim Kiền được.

Một thân y phục trắng của Tứ phẩm đới đao hộ vệ bị tiếng hô

làm cho khựng đứng tại chỗ cách lưng Kim Kiền chưa đầy nửa bước chân, lúc này

Triển Chiêu đang dùng đôi mắt đen sáng quắc đánh giá sai dịch gầy yếu trước mặt.

Đội ngũ ngừng lại trước cửa, rồi dần dần để lộ ra một khoảng

trống, tiếng An Lạc hầu Bàng Dục cũng theo đó truyền ra:

“Lẽ nào ngươi còn muốn ban thưởng?”

“Tiểu nhân sao có lá gan đó”, Kim Kiền cười, hai tay đặt trước

ngực xoa xoa không ngừng, nhưng lại chẳng nhìn ra chút lo lắng nào, “Tiểu nhân

chỉ đột nhiên nhớ ra có một chuyện vẫn chưa bẩm báo với Hầu gia, sự việc trọng

đại, kính xin Hầu gia gia ân ng tiểu nhân nói một lời”.

“Hử? Ngươi lại có chuyện gì bẩm báo bản hầu?”, Bàng Dục bước

ra từ phía sau đám hộ về chậm rãi đến trước mặt Kim Kiền, nhướng mày hỏi.

Kim Kiền thầm hít sâu một hơi, cố gắng ổn định lại giọng

nói, vận sức nặn ra bộ mặt tươi cười, tỏ vẻ bí mật tiến lên vài bước nói: “Bẩm

Hầu gia, Bao đại nhân trước khi tự vẫn từng viết một bức mật tấu, không biết Hầu

gia đối với mật tấu này…”.

“Mật tấu?”, Bàng Dục lại nhướng cao mày, cười lạnh một tiếng

nói: “Lẽ nào bản hầu lại phải sợ một cái tấu sớ sao?”.

“Hầu gia”, Băng Cơ đứng sau lưng Bàng Dục mở miệng, chỉ thấy

Băng Cơ lạnh nhạt nhìn Kim Kiền một cái, nói tiếp: “Mặc dù Bao Chửng đã bỏ mạng,

nhưng ông ta vẫn là khâm sai đại nhân, tấu chương của ông ta, ắt cũng vẫn có

vài phần phân lượng”.

Bàng Dục nheo mắt không nói, hồi lâu sau mới hỏi: “Tấu

chương ở đâu?”.

“Bẩm Hầu gia, ở hậu đường”, Kim Kiền vội đáp.

“Đi lấy cho bản hầu.”

“Bẩm Hầu gia, tiểu nhân không biết cụ thể nó nằm ở đâu, xin

Hầu gia phái người đi lục soát.”

“Lục soát?”, Bàng Dục hừ lạnh một tiếng trong cổ họng, đôi mắt

phượng trợn trừng nhìn Kim Kiền, lạnh lùng nói: “Rốt cuộc ngươi có dụng ý gì?”.

Kim Kiền giật nảy mình, nhất thời tim ngừng đập mất nửa nhịp,

vội vàng nói: “Hầu gia chê cười rồi, đích thực tiểu nhân không biết rốt cuộc tấu

chương được đặt ở đâu, chỉ có thể đưa ra hạ sách này”.

Bàng Dục trầm mặc không nói, chỉ lạnh lùng nhìn Kim Kiền,

nhìn đến nỗi Kim Kiền đổ mồ hôi lạnh như mưa.

Đột nhiên, một âm thanh truyền ra từ phía sau lưng Kim Kiền:

“Kim Kiền, ngươi dám đối đãi như vậy với đại nhân, thực uổng

cho tấm lòng bồi đắp nhân tài của đại nhân dành cho ngươi”.

Âm thanh trong trẻo lạnh lùng, ẩn chứa khí chất nhà nho, là

Công Tôn tiên sinh lên tiếng.

Kim Kiền kinh ngạc, không khỏi ngoái đầu lại nhìn một cái.

Nhưng vừa mới quay đầu lại thì Kim Kiền bị dọa cho suýt nữa

bay mất nửa cái mạng.

Chỉ thấy ánh kiếm lóe lên trước mắt, hàn quang chói sáng, một

bóng người bay vèo đến trước mặt, định thần nhìn kỹ, chính là Triển Chiêu tay cầm

Cự Khuyết xông tới.

Trong một thoáng đại não của Kim Kiền trống rỗng, theo phản

xạ có điều kiện, dưới chân phát lực, nhảy vọt về phía sau, giữ khoảng cách chừng

năm sáu bước chân với Triển Chiêu.

Nhưng thân hình Triển Chiêu không dừng lại, tựa như chớp giật,

mũi kiếm nhắm thẳng vào cổ họng Kim Kiền lao vút đến.

Tiếng kim loại va chạm nhau vang lên, rất nhiều binh khí

ngăn Cự Khuyết lại, đó chính là mười mấy tên nhân sĩ giang hồ sau lưng An Lạc hầu

xông tới, chẳng phân bua thét hỏi gì liền cùng vây đánh Triển Chiêu.

Trong linh đường, ánh đao lóe lên như chớp, bóng người bay

lượn.

Cự Khuyết vững vàng, thế công như gió.

Đao kiếm vây công, bóng kiếm như núi,

Kim Kiền lùi sang một bên, trợn tròn hai mắt, há miệng nhìn

cuộc chiến ác liệt trước mắt.

Nè nè, chuyện gì vậy? Tiểu Miêu xông lên làm gì? Lẽ nào lão

Bao thật sự viết tấu chương gì đó sao? Mình chẳng qua chỉ thuận mồm bịa ra…

không cần phải như phim truyền hình lúc tám giờ chứ…

Kim Kiền đang lúc khiếp sợ cộng thêm khó hiểu thì bỗng nghe

mấy tiếng reo truyền ra từ vòng chiến, định thần nhìn lại, Kim Kiền thiếu chút

nữa thì rơi con ngươi ra ngoài.

Cự Khuyết rơi trên đất, khuôn mặt tuấn tú bị hàng loạt mũi

đao chĩa vào, bóng hình thẳng như cán bút kia đang bị đao kiếm vây quanh, một

thanh đao còn chĩa vào ngực Triển Chiêu.

Diễn biến diễn biến quái quỷ gì vậy?

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.