Đến Phủ Khai Phong Làm Nhân Viên Công Vụ

Chương 13: Quyển 1 - Chương 13


Dưới Long đầu trảm phò mã phải đền tội. Gặp Bao đại nhân sau

cũng vào được Khai Phong

Tiếng hô truyền từ ngoài cửa công đường vào tựa như tiếng

sét giữa trời quang, thoáng chốc chúng nhân trên công đường Khai Phong phủ sững

sờ đứng nguyên tại chỗ. Bao đại nhân tay cầm thẻ lệnh, lập tức khựng lại đương

trường, tựa như đã hoá đá.

Lại nhìn Trần Thế Mỹ, hai vai bị đè xuống, cổ còn đang kề dưới

lưỡi đao của Long đầu trảm, nhưng trên mặt đã đeo vẻ vui mừng, cao giọng nói:

“Ha ha ha, Bao Hắc Tử, Thánh thượng đến rồi, công chúa đến rồi, công chúa đến cứu

bản cung! Bản cung đã sớm nói rồi, bản cung chính là phò mã đương triều, một phủ

doãn Khai Phong cỏn con như ngươi thì có thể làm gì được ta?”.

Bao đại nhân lúc này mới phản ứng lại, sắc mặt trầm xuống, hạ

thẻ lệnh trong tay, cao giọng nói: “Theo bản phủ tiếp giá!”, nói rồi, ngài vội

đi từ sau bàn xử án đi ra, dẫn đầu chúng thuộc hạ, tất cả đều phủ phục xuống quỳ

lạy.

Ngoài cửa công đường một loạt những tiếng bước chân vang

lên, nặng nề nhưng đều đặn, chỉnh tề. Không lâu sau, ngoài cửa xuất hiện rất

nhiều người, nhưng lại yên tĩnh đến dị thường, chỉ thấy lọng vàng thêu hình rồng

cuộn bồng bềnh, cung phiến dát vàng khảm ngọc, điểm xuyết thêm đôi phượng; thái

giám vận cẩm bào, cung nữ bận váy đầy màu sắc, cấm quân thị vệ cầm đao, giơ

thương tua tủa, ai nấy đều oai phong lẫm liệt, tất cả rầm rập rầm rập đi tới đứng

ngoài công đường, ít nhất cũng gần trăm người.

Kim Kiền vừa nhìn, hai mắt bỗng sáng lên, nhủ thầm: Ai da,

quả nhiên là qúa phô trương, quá xa hoa, quá phung phí, cả nhà lão Hoàng đế này

quả thực đã đem hai từ “xa hoa” phát huy triệt để đến mức tinh tế sâu sắc. Nếu

là thời hiện đại, muốn phô trương như thế này, không biết phải tiêu tốn bao

nhiêu “bác Mao[1]” đây.

[1] Ở đây chỉ tờ tiền của Trung Quốc, trên đó có in hình Chủ

tịch Đảng cộng sản Trung Quốc – Mao Trạch Đông

Chỉ thấy hai người chính giữa đội ngũ tựa như quần tinh ủng

nguyệt, chầm chậm cất bước tiến vào công đường. Bao đại nhân vừa thấy liền vội

khấu đầu, cao giọng hô: “Vi thần khấu kiến hoàng thượng! Hoàng thượng vạn tuế,

vạn tuế, vạn vạn tuế! Công chúa thiên thuế, thiên tuế, thiên thiên tuế”. Chúng

nhân trên công đường cũng đồng thanh hô, Kim Kiền nhép miệng, cũng hô mấy câu

theo kiểu nhìn bầu trời vẽ gáo.

“Bao khanh gia không cần đa lễ, tất cả bình thân.”

Âm thanh sang sảng chậm rãi vang lên trên công đường khiến

Kim Kiền bất giác giật mình, không kìm được ngước mắt lên nhìn trộm.

Hai người đứng giữa công đường, vị bên trái kia, đầu đội

Bách mai châu ngọc hoa thoa quan, thân bận váy Chiêu hà bách hoa, đôi mày lá liễu,

miệng chúm chím anh đào, đang quắc mắt khinh thị, chính là bà hai của Trần Thế

Mỹ, đại công chúa đương triều. Mà vị bên cạnh công chúa quả thật khiến cho người

khác thấy trước mắt sáng lóa cả lên. Người này mình vận long bào bằng gấm màu

vàng sáng chói, đầu đội kim quan đính ngọc dát vàng, chân đi Long hý châu hài,

toàn thân trên dưới tỏa ra quý khí bức người, mới nhìn qua mà tự như bị mấy chục

cái đèn pha bao phủ, chói lòa khiến cho người ta cơ hồ không mở được mắt.

Kim Kiền nhất thời bị lóa mắt, cảm giác như trước mặt ánh

hào quang tỏa ra bốn phía, đến cả tướng mạo của đương kim thiên tử cũng thấy

không chân thực, liền vội vàng dời ánh mắt về phía khuôn mặt đen bóng của lão

Bao đang cúi người tạ ơn, khi ấy lòng mới yên ổn vài phần.

Thái giám không biết lấy từ đâu ra hai cái ghế, mời Hoàng

thượng và công chúa ngồi. Bao đại nhân cung kính đứng một bên, chúng nhân Khai

Phong phủ cũng lui ra phía sau. Trần Thế Mỹ không bị Trương Long, Triệu Hổ áp nữa

liền co rúm người lại ngồi bên trảm đao, thở hổn hển, những muốn hô to lên

nhưng lại bị công chúa phất phất tay áo ngăn lại.

Chỉ thấy công chúa khẽ liếc hoàng huynh ngồi bên cạnh, muốn

nói gì nhưng lại thôi, ánh mắt vô cùng bi thiết.

Thiên tử vừa nhìn, sắc mặt lộ vẻ khó xử, một lúc lâu, mới mở

miệng: “Bao khanh, tội khi quân của phò mã Trần Thế Mỹ trẫm không truy cứu nữa,

Bao khanh hãy thả phò mã ra”.

Bao đại nhân nghe mà không khỏi bàng hoàng, ngẩng lên mở miệng

nói: “Thánh thượng, Trần Thế Mỹ…”.

Nhưng còn chưa nói hết câu thì đã bị công chúa ở bên cạnh cắt

ngang.

Công chúa ưỡn lưng, trừng mắt lạnh lùng nói: “Bao đại nhân,

lời vàng của hoàng huynh đã thốt ra chính là thánh chỉ, ngươi lại năm lần bẩy

lượt khước từ, trong mắt của Bao đại nhân có còn hoàng thất nữa không?”.

Bao đại nhân sững lại một chút rồi vội nói: “Vì sao công

chúa lại nói như vậy? Lòng trung của Bao Chửng đối với Thánh thượng, trời đất

thấu hiểu, nhật nguyệt chứng giám”.

Công chúa hừu lạnh một tiếng, nói: “Nếu đã như vậy, còn

không mau mau thả phò mã ra?”.

Bao đại nhân khựng lại rồi chắp tay nói với Hoàng thượng:

“Thánh thượng, Trần Thế Mỹ không thể thả!”.

Công chúa đứng bật dậy khỏi ghế, cao giọng quát: “Bao Chửng,

ngươi dám kháng chỉ?”.

“Hoàng muội…”, Thiên tử thở dài, nói: “Hoàng muội bình tĩnh

lại, không được nóng vội”, sau đó hướng về phía Bao đại nhân nói: “Bao khanh,

trẫm đã không truy cứu nữa, khanh còn không thả phò mã ra”.

Bao đại nhân nghe vậy, lập tức nâng áo bào quỳ xuống, ngẩng

đầu chắp tay nói: “Thánh thượng, cho dù Thánh thượng bao dung nhân từ, xá cho

Trần Thế Mỹ tội khi quân, nhưng Trần Thế Mỹ vẫn còn hai đại tội sát thê diệt tử,

sai khiến kẻ khác giết người, tội nào cũng đáng chém, không thể tha được!”.

Thiên tử nghe xong bỗng ngây người ra, lát sau mới hỏi: “Bao

khanh, lời khanh nói có thật không?”.

“Khởi bẩm Thánh thượng, vật chứng và nhân chứng đầy đủ, tội

trạng vô cùng xác thực!”

Đương kim thiên tử nghe xong, sắc mặt sa sầm, từ từ quay

sang công chúa, trầm giọng hỏi: “Công chúa, lời của Bao Khanh, vì sao trẫm

không hề nghe thấy công chúa nhắc tới?”.

Công chúa sững sờ một lát, nhúi mày nói: “Toàn bộ đều là bịa

đặt, bản cung cho rằng không cần phải để hoàng huynh nhọc lòng”.

“Công chúa nói sai rồi!”, Bao đại nhân tuy vẫn đang quỳ dưới

đất nhưng khí thế lại chẳng hề giảm nửa phần, hai mắt ngày sáng quắc, lưng thẳng

tắp, cao giọng nói: “Trần Thế Mỹ tham vinh hoa phú quý, đình thê tái thú, vứt bỏ

người vợ kết tóc là Tần Hương Liên, khi quân phạm thượng, sau lại sợ hành vi phạm

tội bị bại lộ, bèn sai khiến Hàn Kỳ, Từ Thiên Lân giết người diệt khẩu, còn bức

Tần Hương Liên ký vào hưu thư, đoạt đi hai nhi tử của Tần Hương Liên. Tội lỗi

chồng chất, tất cả đều có chứng cứ xác thực! Thánh thượng, Trần Thế Mỹ tội ác

ngập trời, không thể khoan thứ!”.

Lời của Bao đại nhân nhịp nhàng uyển chuyển, lên bổng xuống

trầm, xác đáng rõ ràng, hùng hồn đanh thép. Thiên tử nghe xong không khỏi xoa

xoa cằm, chầm chậm nói: “Vậy theo ý của Bao khanh, phò mã nên xử tội như thế

nào?”.

“Vi thần đã phán phò mã chịu trảm hình!”.

Công chúa nghe thế, kinh hoàng sợ hãi, vội vàng xoay người đến

bên Hoàng thượng, cầu xin: “Hoàng huynh, phò mã là phu tế của hoàng muội, là muội

phu của hoàng huynh!”.

“Việc này…”, khuôn mặt Thiên tử lộ vẻ khó xử, trầm ngâm hồi

lâu lại nói: “Bao khanh, khanh phán phò mã trảm hình, liệu có nặng quá không?”.

Bao đại nhân cúi đầu trầm giọng nói: “Tội không thể tha,

theo luật phải chém!”.

Thiên tử nhất thời không nói, chau mày, ngừng lại một lát mới

nói: “Nếu đã như vậy…”.

“Hoàng huynh!”, phịch một tiếng, công chúa quỳ xuống đất, lớn

tiếng khóc: “Nếu phò mã bị xử trảm, há chẳng phải hoàng muội sẽ trở thành quả

phụ sao, hoàng huynh nỡ nhẫn tâm thế ư?!”.

Nói xong còn bò lên trước, nắm lấy vạt áo của Hoàng đế, khóc

lặng đi.

Kim Kiền vừa nhìn đã thấy sao động tác này quen mắt thế?

Nghĩ một lát, lòng không kìm được bật cười, thầm nghĩ: Công chúa này quả nhiên

là bà hai của Trần Thế Mỹ, ngay cả động tác, trình tự, cách thức, tất cả đều giống

y đúc Tần Hương Liên, nửa phần cũng chẳng sai. Ba người này thật ứng với câu

nói của cổ nhân: “Người không cùng một nhà thì không vào chung một cửa”.

Vị Thiên tử đương triều lúc này đối mặt với dáng vẻ đau khổ

cầu xin của muội muội, cũng có chút bất đắc dĩ, không biết làm thế nào. Thiên tử

cúi đầu nhìn công chúa, lại ngước lên nhìn lão Bao với khuôn mặt không lộ chút

cảm xúc nào, rồi lắc đầu thở dài, cuối cùng cũng bị tiếng khóc than của muội muội

làm lay chuyển, Hoàng thượng ngẩng lên nói: “Bao khanh, Trần Thế Mỹ tuy tội

không thể dung thứ, nhưng xét cho cùng vẫn là phu tế của công chúa, là muội phu

của trẫm, là kiều khách của hoàng gia, chi bằng khanh hãy giảm nhẹ tội cho hắn!”.

Công chúa vừa nghe thế liền lập tức nín khóc, khấu đầu rồi

cao giọng nói: “Đa tạ ân điển của hoàng huynh!”.

Vừa dứt lời, công chúa bèn đứng dậy, xoay người trừng mắt liếc

nhìn Bao Chửng một cái, hạ lệnh cho thái giám trước mặt: “Còn không mau mau dìu

phò mã về phủ!”.

Kim Kiền không khỏi sửng sốt, nghĩ bụng: Tình huống phát triển

kiểu gì thế này, chẳng lẽ lịch sử bị thay đổi sao?!

Bên này Kim Kiền suy nghĩ vừa mời lóe trong đầu, bên kia

hành động của Bao đại nhân còn nhanh hơn. Chỉ thấy Bao đại nhân đột nhiên đứng

bật dậy, hướng về phía mấy tiểu thái giám cao giọng quát: “Khoan đã!”.

Mấy tiểu thái giám vừa mới đi được vài bước lúc này bị giọng

nói như sấm rền của Bao đại nhân làm cho sợ đến mất mật, run rẩy lui sang một

bên.

Bao đại nhân quay người nâng vạt áo quỳ xuống, khấu đầu cao

giọng nói: “Thánh thượng, Trần Thế Mỹ không thể tha!”.

Công chúa nghe xong, lập tức nổi giận, đôi mày lá liễu dựng

ngược, khuôn mặt rúm ró cả lại, chỉ tay vào Bao đại nhân quát: “Bao Chửng, rốt

cuộc ngươi có mấy lá gan, dám ngang nhiên kháng chỉ?! Người đâu, lôi Bao Chửng

ra chém đầu cho ta!”.

Bao đại nhân lại ngẩng lên, mở to mắt, chắp tay cao giọng

nói: “Công chúa, muốn cái đầu của Bao Chửng có gì là khó?”, rồi lại quay sang

Thiên tử vái lạy: “Thánh thượng, cho dù mất đầu, Bao Chửng cũng phải tâu lên những

lời can gián tâm can, mong thánh thượng chuẩn tấu!”.

Lời này nói ra, tất cả mọi người trên công dường đều bàng

hoàng ngẩn ra.

Công chúa trợn tròn mắt ngây ra, con người cứ nhìn chằm chằm

về phía trước, Thiên tử vẻ mặt lại càng kinh ngạc dị thường; chúng nhân Khai

Phong phủ, Công Tôn tiên sinh, Triển Chiêu, Tứ đại kim cương đương nhiên chẳng

cần miêu tả chi tiết làm gì, tất cả đều là ba phần khiếp đảm, bẩy phần lo lắng,

còn các nha dịch khác thì đều bị dọa đến thất sắc, có vài kẻ còn len lén nhìn

trộm ra phía cửa, lòng bàn chân như được tra dầu, để sẵn trong tư thế chuẩn bị

chạy.

Lại nhìn Trần Thế Mỹ, vừa mới lóe lên một tia hy vọng sống

đã lại bị Bao Chửng ngang nhiên dập tắt, không khỏi nghiến răng nghiến lợi, hận

không thể đem Bao Hắc Tử ra mà rút gân lột da, nghiền nát thành tro bụi; còn Tần

Hương Liên thì dường như từ lúc trảm đao được nâng lên đã bắt đầu mất đi ý thức.

Cả công đường từ trên xuống dưới, chỉ có một người vẻ mặt vẫn trấn tĩnh như thường,

đó chính là Kim Kiền.

Chỉ thấy sắc mặt Kim Kiền chẳng có gì khác lạ, đôi mắt dài

nhỏ như đường may. Kỳ thực là Kim Kiền bị dọa cho đến mất mật, tất cả các cơ mặt

đều đơ cơ ra, thế nên mới chẳng có biểu hiện gì.

Xong rồi xong rồi, lão Bao định liều mạng rồi! Liều mạng

phen này, chẳng há là kéo theo tất cả Khai Phong phủ tử trên xuống dưới cũng liều

mạng theo sao? Cổ nhân có câu: Làm bạn với vua như chơi với hổ! Lão Bao à, cho

dù ngài muốn can gián thì cũng nên chú ý nghiên cứu mở mang thêm chút kỹ năng kỹ

xảo chứ, cứ cương lên như thế quả thật là quá thiếu trình độ kỹ thuật rồi! Nhỡ

ra chọc giận Hoàng đế lão đại, lão ấy lại đem tất cả chúng ta ra ngoài xử cái

“phập” thì sao! Ôi, đường đường một người hiện đại như mình mà lại chết một

cách không rõ ràng như thế này ư! Mình thấy, mình vẫn nên xài chiêu cũ thôi, phải

thi triển kế tuyệt đỉnh trong ba mươi sáu kế, chuồn mau!

Nghĩ đến đây, Kim Kiền lập tức khom người xuống bò trên đất,

bộp bộp vài cái đã lùi ra đến cửa công đường, đúng lúc đang định dùng khinh

công để chạy trốn thì Kim Kiền nghe thấy một giọng nói sang sảng vang lên trên

công đường.

“Bao Chửng, trẫm chuẩn tấu.”

Hả?

Kim Kiền vừa nghe vậy liền bộp bộp vài bước bò trở lại, len

lén đưa mắt nhìn Thiên tử đương triều.

Chỉ thấy Thiên tử đương triều, khuôn mặt như ôn ngọc, mắt

sáng mày ngài, nghe những lời của Bao Chửng như vậy tuy sắc mặt có chút sa sầm,

đôi mày nhíu lại, nhưng không hề có vẻ gì là giận dữ, ngược lại còn có vẻ kiên

nhẫn lắng nghe.

Kim Kiền, bỗng ngộ ra, thầm nghĩ: Thì ra là thế, giờ mới nhớ

ra, vị này hẳn là Nhân Tông Triệu Trinh thời Bắc Tống đây mà. Sử sách có ghi,

đây là vị hoàng đế có tính khí dễ chịu hiếm có trong lịch sử, chẳng trách lão

Bao dám can gián như vậy, té ra lão Bao cũng là “bà già đi mua hồng… phải chọn

quả mềm tay”.

Bao đại nhân vừa nghe Thiên tử đã chuẩn tấu, lập tức phủ phục

khấu đầu lạy tạ, sau đó thẳng người lên, ôm quyền cao giọng nói: “Thánh thượng,

triều đại ta từ thuở Thái tổ khai quốc bốn bề đều thái bình, đến nay cũng bởi Thánh

thượng trị vì luôn lấy nhân đức làm gốc mà quốc thái dân an, con dân Đại Tống đều

hàm ơn hoàng ân dạt dào như mưa nguồn suối bể, bởi vậy dưới có bách tính, trên

có vương công đại thần đều tôn sùng hoàng thất, đem hành động và lời nói của

hoàng thất làm gương, lấy việc làm của hoàng thất làm chuẩn mực! Trần Thế Mỹ được

chọn làm phò mã, trở thành kiều khách của hoàng thất, hành vi cử chỉ càng phải

đúng mực, nghiêm túc, càng phải dưỡng đức tu thân, nhưng nay, Trần Thế Mỹ lại

làm ra những việc vong luân bại đức, làm ô nhục hoàng thất. Nếu Bao Chửng không

nghiêm trị Trần Thế Mỹ, há chẳng phải là để cho tôn nghiêm của hoàng thất bị

phường bại hoại làm cho hoen ố, dám hỏi Thánh thượng, như thế thì sau này còn

có kẻ nào tôn sùng hoàng thất nữa, tôn nghiêm của hoàng thất đã không còn thì địa

vị thiên tử của Thành thượng cũng khó lòng giữ vững, e rằng khi ấy xã tắc Đại Tống

ta nguy mất!”.

Những lời này vừa được thốt ra, đừng nói đến Thiên tử kinh

hoàng thất sắc mà ngay cả công chúa mới rồi còn hống hách ngang ngược nhất thời

cũng ngã xuống ghế, toàn thân mềm nhũn. Lại nhìn Trần Thế Mỹ, phải nói là mất hồn

mất vía, hai mắt trợn ngược trắng dã.

Kim Kiền lòng lại thầm tán thưởng: Uầy! Lão Bao này, quả

nhiên là miệng lưỡi sắc bén, tâm sáng như gương. Một tràng những lời này, ngoài

tránh chỗ hiểm yếu nhắm vào nơi nhẹ nhàng, còn vòng vo tam quốc, công lý, công

đạo gì đó cũng chẳng đề cập đến – thực ra nói mấy chuyện này với người trong

hoàng thất vốn cũng chẳng có tác dụng gì mấy, mà nhắm thẳng và tử huyệt là sự

tôn sùng và địa vị của hoàng thất trong lòng dân chúng, một lời như lở núi khơi

sông, lập tức có hiệu quả. Mình kiến thức quá nông cạn, thật sai lầm khi cho rằng

lão Bao không biết cái gì là mở mang, khai sáng về kỹ năng kỹ xảo, nay xem ra,

trình độ kỹ thuật trong đó có khi còn vượt qua cả tàu Thần Châu số Sáu ấy chứ.

Chỉ thấy Thiên tử Triệu Trinh nheo mày cân nhắc hồi lâu, sau

đó từ từ đứng dậy khỏi ghế, đến trước mặt Bao đại nhân, đưa tay đỡ Bao đại nhân

dậy. Bao đại nhân thấy thế, vội vàng đứng lên, khom người lui sang một bên.

“Bao khanh!”, Thiên tử khẽ gật đầu, thần sắc ngưng đọng nói:

“Bao khanh, mỗi câu của khanh đều trung trinh tiết liệt, mỗi từ đều đáng quý tựa

vàng, hôm nay quả thực trẫm suy nghĩ chưa thấu đáo”, ngưng lại một lát, Thiên tử

đột nhiên cao giọng: “Phủ doãn Khai Phong Bao Chửng tiếp chỉ!”.

Chúng nhân Khai Phong phủ nghe vậy, lập tức nhất tề quỳ xuống.

“Phò mã đương triều Trần Thế Mỹ, tội ác ngập trời, chứng cứ

vô cùng xác thực, hôm nay trẫm lệnh cho phủ doãn Khai Phong phủ phải tra xét rõ

ràng vụ án này, tuân theo phép công mà xử lý, xét xử nghiêm túc!”

“Thánh thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”, mọi người vội

dập đầu tạ ơn.

Triệu Trinh gật gật đầu, lại nói tiếp: “Hồi cung!”.

Công chúa nghe xong, đứng phắt dậy, hô vang: “Hoàng huynh!”.

Thiên tử nghe vậy, bèn từ từ quay đầu lại, trừng mắt lạnh

lùng nhìn, trầm giọng nói: “Công chúa, còn không mau cùng trẫm hồi cung?!”.

Một câu này lạnh tựa băng tuyết, buốt giá thấu xương, long

uy khiếp người, nhất thời khiến cho mọi người trên công đường đều rùng mình ớn

lạnh.

Còn công chúa, thoáng chốc sắc mặt đã biến đổi, đôi môi run

run không dám thốt ra một lời, cung kính đi theo Thiên tử, lặng lẽ rời khỏi.

Đến khi đoàn người hộ giá Thiên tử rời khỏi Khai Phong phủ

nha, tất cả nha dịch đều đứng dậy, ai về vị trí người nấy. Bao đại nhân đi đến

sau bàn xử án, cầm thẻ lệnh trên bàn lên, hạ giọng nói: “Đưa Trần Thế Mỹ lên trảm

đao!”.

Trương Long, Triệu Hổ lôi Trần Thế Mỹ lên, ghì đầu hắn xuống

dưới lưỡi đao. Lần này Trần Thế Mỹ lại im lặng, ngoan ngoãn đến lạ thường, hai

mắt hắn trống rỗng, tựa như một cái xác không hồn

“Trảm!”, Bao đại nhân ngưng thần, thẻ lệnh trong tay thuận

theo tiếng nói rơi xuống.

Vương Triều hạ đao xuống, nhất thời đương trường máu tươi ngập

tràn, Trần Thế Mỹ đầu lìa khỏi cổ, lập tức vong mạng.

Mặc dù Kim Kiền rất nhanh, trốn vào được một góc, chỉ thoáng

thấy một vệt máu đỏ tuôn ra nhưng bụng dạ vẫn nôn nao không thôi, không kìm được

quay đầu nhìn Tần Hương Liên, chỉ thấy thân hình Tần Hương Liên co rúm, sau đó

lại xuội lơ bất động.

“Bãi đường!”

Bao đại nhân hạ lệnh một tiếng, kết thúc vụ án.

***

Hôm nay, ánh nắng rực rỡ, mây nhẹ gió hiu hiu, trong Phu Tử

viện của Khai Phong phủ là cảnh tượng thong dong nhàn nhã.

Kim Kiền ngồi xếp bằng trên ghế đá trong Phu Tử viện, mặc dù

nàng muốn nhắm mắt nghỉ ngơi thư giãn, nhưng đành chịu bởi hai đứa nhóc bên cạnh

cứ líu ríu suốt.

“Thần tiên ca ca, vì sao cha lại không muốn gặp bọn đệ?”,

Ninh Nhi ngồi trên ghế đá bên cạnh, đôi chân đi giầy vải không ngừng đá qua đá

lại.

“Đúng thế, bọn muội và mẫu thân tới đây đã lâu lắm rồi, sao

cha không hề đến thăm dù chỉ một lần?”, Hinh Nhi bên cạnh cũng nghiêng đầu hỏi.

Kim Kiền đưa mắt nhìn Tần Hương Liên phía đối diện, thấy sắc

mặt Tần Hương Liên buồn bã, u sầu, rũ mắt xuống không nói lời nào.

Kim Kiền bất giác thầm thở dài một tiếng.

Án phò mã kết thúc được bảy ngày rồi, hai đứa nhóc cũng đã

thuận lợi đón về, nhưng chỉ có Tần Hương Liên vẫn mang dáng vẻ sống dở chết dở

như ma như quỷ, thật khiến người ta não ruột.

Kim Kiền xoa cằm suy tư, rồi mở miệng nói: “Bọn đệ còn nhớ

câu chuyện mà ca ca từng kể không?”.

“Thần tiên ca ca có phải đang nói đến câu chuyện về các ngôi

sao không?”, Ninh Nhi hỏi.

Kim Kiền gật gật đầu, lại nói tiếp: “Bởi vì Ngọc Hoàng trên

thiên đình muốn cha bọn đệ giúp đỡ, nên đã triệu cha bọn đệ về thiên đình. Bây

giờ cha bọn đệ đã trở thành một vì sao trên trời rồi”.

Tần Hương Liên nghe thế không khỏi sửng sốt, liền ngước mắt

lên nhìn Kim Kiền.

Kim Kiền bèn đưa một ngón tay lên môi, khẽ mỉm cười, lại nghiêng

đầu nói với hai đứa trẻ: “Chính vì thế, nếu Ninh Nhi và Hinh Nhi nhớ cha thì chỉ

cần ngẩng đầu lên nhìn những vì sao trên trời, ở đó có cha của Ninh Nhi và Hinh

Nhi đấy”.

Hai đứa trẻ nghe xong liền hưng phấn mãi không thôi, chúng

nhảy từ trên ghế đá xuống, nắm lấy vạt áo Kim Kiền hỏi: “Vậy thì cha cũng biến

thành thần tiên rồi phải không ạ?”.

Kim Kiền gật đầu.

“Thế Ninh Nhi và Hinh Nhi cũng có thể trở thành thần tiên phải

không?”

Kim Kiền bất đắc dĩ chỉ đành gật đầu tiếp.

Hai đứa nhóc lập tức cao hứng, một trước một sau chạy ra giữa

sân, cười khanh khách nói: “Tốt quá rồi, Ninh Nhi, Hinh Nhi cũng có thể trở

thành thần tiên rồi…”.

Tần Hương Liên nhìn hai con, sắc mặt dần trở nên nhu hoà,

khe khẽ nói: “Ân công lại giúp Hương Liên lần nữa rồi”.

Kim Kiền lắc đầu cười nói: “Ninh Nhi, Hinh Nhi còn nhỏ, đành

phải soạn ra một câu chuyện để dỗ dành chúng, sau này đợi đến khi chúng lớn, tỷ

hãy đem đầu đuôi sự việc kể hết cho chúng biết”. Nghĩ một chút, Kim Kiền lại

nói thêm: “Hương Liên đại tỷ, tỷ phải nhớ, nhất định phải đích thân tỷ nói ra,

đừng giấu giếm gì cả, cũng đừng thêu dệt thêm, chỉ cần đem chân tướng sự việc

nói ra là được”.

Tần Hương Liên không hiểu, hỏi: “Vì sao vậy?”.

Kim Kiền thầm nghĩ: Chậc, trả lời thế nào giờ? Không thể nói

cho tỷ ấy biết đây là tâm lý học do mình xem phim truyền hình rồi đúc rút ra được.

Phàm là những chuyện như thế này, nếu chúng nghe được sự thật từ miệng người

khác, hoặc là chỉ biết một phần sự thật, hoặc biết được sự thật đã được phóng đại,

dựa theo những tình tiết cũ rích của phim truyền hình mà phán đoán, thì hai đứa

nhóc này tám phần là sẽ đi theo con đường cực đoan. Phim truyền hình mặc dù

không đáng tin lắm nhưng ít nhiều trong đó cũng có vài cơ sở lý luận, lúc này

cũng chỉ đành bám vào mà vận dụng thôi, còn tốt hơn nhiều so với việc chẳng có

chút căn cứ lý luận nào.

Nhưng những điều này Kim Kiền lại không cách nào nói ra được,

đành phải làm ra vẻ thần bí nói: “Xem như là tiên pháp của Thần tiên ca ca đi”.

Tần Hương Liên dường như đã hiểu, liền mỉm cười gật đầu.

“Xem ra hai vị trò chuyện với nhau rất vui vẻ.”

Một âm thanh từ sau lưng Kim Kiền truyền tới, Kim Kiền xoay

người lại nhìn một cái, liến thấy Bao đại nhân, Công Tôn tiên sinh và Triển

Chiêu đang đi vào viện.

Kim Kiền và Tần Hương Liên vội đứng dậy, chắp tay thi lễ

nói: “Bái kiến Bao đại nhân, Công Tôn tiên sinh, Triển đại nhân”.

Hai đứa nhóc vừa nhìn thấy liền nhào về phía trước, nắm lấy

hai ống tay áo của Triển Chiêu mà reo lên: “Miêu ca!”, rồi quay đầu cười với

Bao đại nhân và Công Tôn tiên sinh: “Bá bá mặt đen, bá bá mặt trắng”.

Ba người vừa nghe thấy cách xưng hô này, nhất thời cười khổ.

Kim Kiền ở bên cúi đầu cười trộm, lại không dám cười thành

tiếng khiến cho ruột già ruột non toàn bộ đều co thắt lại thành hình nơ bướm.

Tần Hương Liên vẻ mặt ngại ngùng, vội mở miệng gọi hai con lại.

Hai đứa nhóc nghe tiếng mẹ gọi mới miễn cưỡng buông quan bào đỏ thẫm của Triển

Chiêu ra, chạy tới bên Tần Hương Liên.

Kim Kiền thoáng nghe thấy tiếng thở phào nhẹ nhõng của “Miêu

Nhi”.

Công Tôn tiên sinh bước lên phía trước vài bước, hắng giọng

hỏi: “Án của phò mã đã kết thúc, không biết sau này các vị đã có dự định gì

chưa?”.

Kim Kiền vừa nghe liền nghĩ: Tiêu rồi, lão Công Tôn Trúc tử

này đã hạ lệnh đuổi khách rồi. Có điều ngẫm lại thì cũng đến lúc rồi, hơn nữa

tình hình kinh tế của Khai Phong phủ cũng không dư giải gì, không thể nào bao

nuôi mấy kẻ ăn không ngồi rồi như mình cả đời được. Làm thế nào bây giờ, nếu rời

khỏi khai phong phủ, mình tìm đâu được một nơi mà các danh nhân lịch sử tề tựu,

ăn uống miễn phí, lại còn cả bác sĩ tại gia kinh nghiệm đầy mình, thêm cả đội vệ

sĩ chuyên nghiệp, đẹp trai như nơi đây?

Bên này Kim Kiền đau khổ khôn nguôi, còn bên kia Tần Hương

Liên sớm đã có dự tính.

Chỉ thấy Tần Hương Liên khẽ cúi đầu nói: “Bẩm các vị đại

nhân, cha mẹ Hương Liên có để lại một gian tổ ốc cùng ba sào đất bạc màu, Hương

Liên định đưa các con về quê”.

Công Tôn tiên sinh nghe vậy thì gật đầu, bèn lấy từ trong ngực

áo ra một tấm ngân phiếu nói: “Đại nhân niệm tình các ngươi là cô nhi quả phụ,

cuộc sống vô cùng khó khăn, cho nên đã đem năm mươi lạng bạc này tặng cho các

ngươi, ngươi hãy nhận lấy đi”.

Tần Hương Liên nghe thế liền cảm động mãi không thôi, vội dắt

tay các con quỳ lạy nói: “Tần Hương Liên đa tạ đại ân đại đức của Bao đại

nhân”.

Bao đại nhân gật đầu nói: “Mau đứng dậy, không cần đa lễ như

thế”.

Mẹ con Tần Hương Liên bèn đứng dậy, lui sang một bên.

Công Tôn tiên sinh lại quay sang hỏi Kim Kiền: “Không biết

tiểu huynh đệ có dự tính gì chưa?”.

Kim Kiền vừa thấy Công Tôn tiên sinh xuất tờ giấy ngân phiếu

năm mươi lạng bạc thì kích động đến nỗi hai mắt dại đi, tâm tư đảo điên vài

vòng, nhất thời trong lòng có một chủ ý. Vừa nghe Công Tôn tiên sinh hỏi đến

mình, liền vội vàng lùi ra sau mấy bước dài rồi tiến lên, quỳ xuống dập đầu cúi

lạy Bao đại nhân.

Cử chỉ này khiến mọi người kinh hoàng, Bao đại nhân lùi về

sau nửa bước, rồi mới hỏi: “Kim tiểu huynh đệ, hà cớ gì lại hành đại lễ như vậy?”.

Chỉ thấy Kim Kiền đập đầu binh binh xuống đất, cao giọng

nói: “Đại nhân, tiểu nhân người Sái Châu (lòng thầm nghĩ: dù sao diện tích

Trung Quốc cũng hơn chín trăm vạn kilomet vuông, Sái Châu chắn chắn là ở Trung

Hoa đại lục, cũng không tính là mình nói dối), từ nhỏ đã mồ côi không nơi nương

tựa (người từ hiện đại quay về thời cổ đại đương nhiên là không nơi nương tựa rồi),

không thể làm gì hơn là xin cơm mà sống (từ nhỏ mình đã xin cơm bố mẹ để lớn

lên mà), nay có thể tới Khai Phong phủ, thực là phúc phận của tiểu nhân! Tiểu

nhân ngưỡng mộ đại nhân chấp pháp như núi (lời thực lòng đó!), ngưỡng mộ Công

Tôn tiên sinh túc trí đa mưu (vô cùng thực lòng!), ngưỡng mộ Triển đại nhân hiệp

khí cuồn cuộn ngút trời (ngoài ra còn siêu cấp đẹp trai nữa), hôm nay nếu bảo

tiểu nhân phải rời đi thì đó chính là lấy đi nửa tính mạng của tiểu nhân! Tiểu

nhân không có tâm nguyện gì, chỉ mong đại nhân có thể cho tiểu nhân làm một tiểu

sai dịch trong phủ nha (chính là để cho mình được làm một công nhân viên chức),

để có thể vì đại nhân mà phân ưu giải nạn (thuận tiện kiếm tiền), tiểu nhân sẽ

cảm kích vô cùng!”.

Những lời dõng dạc cảm động lòng người này vừa dứt, ngay cả

Kim Kiền cũng thầm đắc ý.

Bao đại nhân càng lộ vẻ tán thưởng, vuốt râu gật đầu cười:

“Kim Kiền, quả nhiên ngươi là kẻ ôm chí lớn. Được, hôm nay bản phủ nhận lời

ngươi, ngày mai bắt đầu làm việc. Ngươi hãy đến Tam ban phòng nhận sai phục, giữ

chức sai dịch của Khai Phong phủ”.

“Đa tạ công ơn tái sinh của đại nhân!”

Kim Kiền đứng dậy, hành lễ với Công Tôn tiên sinh, Triển đại

nhân. Tần Hương Liên bước lên phía trước chúc mừng, còn hai đứa trẻ tuy không

hiểu chuyện nhưng cũng hò reo theo, nhất thời trong Phu Tử viện vô cùng náo nhiệt.

Chỉ là trong lòng Kim Kiền có chút phân vân: Nhớ lại hồi

mình còn ở thời hiện đại, luôn tìm cách để được làm nhân viên công chức, xui xẻo

thay lại không có cửa sau nào để đi, còn đến thời cổ đại này lại thuận lợi như

vậy… Có điều nói đi nói lại, mình xin lão Bao như thế này, chắc cũng không tính

là đi cửa sau đâu nhỉ…

Sáng sớm ngày hôm sau, mẹ con Tần Hương Liên chuẩn bị hành

trang khởi hành, hai đứa bé cứ níu lấy Kim Kiền khóc lóc mãi không thôi. Triển

Chiêu đến đưa tiễn, đành phải hy sinh cả hai ống tay áo quan, vất vả lắm mới tiễn

được ba mẹ con lên đường. Tiễn biệt mẹ con Tần Hương Liên xong, từ biệt Triển

Chiêu, Kim Kiền liền đến Tam ban phòng báo danh.

Tam ban phòng nằm ở hai bên thông đạo giữa Chính môn và

Nghĩa môn của phủ nha, mỗi bên có hai mươi gian công phòng, giải thích theo

cách nói của thời hiện đại thì đây chính là văn phòng làm việc của nha dịch.

Tiếp đãi Kim Kiền là tổng ban đầu của Tam ban nha dịch, đó

là một đại hán trung niên với thân hình hơi hơi pháp phì, mặt đầy râu quai nón,

tính tình thẳng thắn hào sảng, miệng cười rộng như miệng thùng gỗ.

“Kim Kiền, hôm qua Công Tôn tiên sinh có dặn ta phải tiếp

đón ngươi chu đáo, nói rằng hôm nay ngươi sẽ đến báo danh, thế nên, từ sáng sớm

nay ta đã đợi ngươi rồi”.

Kim Kiền ngồi bên cạnh cười phụ họa, lòng lại phiền muộn,

thái độ của vị tổng ban đầu này sao lại tốt thế nhỉ?

Kim Kiền không biết, từ sau vụ án Trần Thế Mỹ, Kim Kiền cũng

được xem như có chút danh tiếng, nghiễm nhiên trở thành một danh nhân của Khai

Phong phủ, huống chi chức vị của nàng lại do đích thân Bao đại nhân phê chuẩn,

còn được Công Tôn tiên sinh đặc biệt căn dặn, thế nên vị ban đầu này tất nhiên

phải đối đãi chu đáo với Kim Kiền.

Tổng ban đầu lại cười, hỏi: “Không biết Kim Kiền ngươi muốn

làm ở ban nào?”.

Kim Kiền bất giác ngẩn người, thầm nghĩ: Ban nào nhỉ? Lẽ nào

công chức viên của thời cổ đại này còn phải phân ban phân cấp, rồi tiến hành huấn

luyện nghiệp vụ trước khi nhậm chức? Không đến mức như vậy chứ… Thôi, cứ hỏi rõ

ràng cho chắc.

Nghĩ vậy, Kim Kiền liền chắp tay lại: “Không biết ý tổng ban

đầu thế nào?”.

Tổng ban đầu vừa nghe, liền hầy một tiếng, đứa nhỏ này cũng

thật có lễ nghĩa, nhanh như vậy đã biết thỉnh giáo tiền bối, trong lòng không

khỏi có chút đắc chí, vì thế ông bèn vuốt râu cười nói: “Tạo ban làm tạp vụ, rốt

cục vẫn là làm những việc nhỏ nhặt vặt vãnh, e rằng không phát triển được.

Tráng ban là chỗ sai dịch làm những việc nặng, xem ngươi thân hình gầy yếu, sợ

là cũng không thích hợp, mà Khoái ban chuyên đi tróc nã tội phạm, là nơi sản

sinh ra nhiều danh bổ, ngươi lại có một thân kinh công tuyệt đỉnh, theo lý thì

nên gia nhập vào ban này”.

Kim Kiền giờ mới hiểu, thì ra chữ “ban” này không phải là chữ

“ban” kia[3], nó có nghĩa là chức vụ được phân công. Kim Kiền suy nghĩ rất nhiều

rồi lập tức quyết định, mở miệng nói: “Tổng ban đầu, tiểu nhân quyết định ra nhập

Tạo ban”.

[3] Ở đây Kim Kiền hiểu nhầm từ “ban” có nghĩa là lớp học.

“Hả?”, tổng ban đầu nghe xong không khỏi có chút kinh ngạc,

vội hỏi lại: “Kim Kiền, ngươi đã suy nghĩ kĩ chưa?”.

Kim Kiền gật mạnh đầu, thầm nghĩ: Mình đương nhiên là nghĩ

kĩ rồi. Tráng ban là nơi làm việc chân tay, Khoái ban thì làm những việc nguy

hiểm, chỉ có Tạo ban là làm việc nhàn nhã. Mình chẳng qua chỉ muốn làm kẻ bình

thường, đủ ăn đủ mặc, dư dả chút đỉnh, Tạo ban lại thừa tiêu chuẩn ấy.

Vẻ mặt tổng ban đầu mù mờ không hiểu, nhưng lại thấy Kim Kiền

thần sắc kiên định, cũng không nói nhiều nữa, chỉ ghi tên Kim Kiền vào danh

sách Tạo ban, lại lấy một bộ trang phục nha dịch đưa cho Kim Kiền.

Kim Kiền nhận lấy y phục, không cảm thấy vui sướng trong

lòng, hỏi tiếp: “Xin hỏi tổng ban đầu, bổng lộc của nha dịch Khai Phong phủ là

bao nhiêu?”.

“Sáu lượng bạc”, tổng ban đầu đáp.

Kim Kiền gật đầu, thầm nghĩ: Không tồi, chuyện tích cóp tiền

riêng xem ra ta có hy vọng rồi. Lại hỏi tiếp: “Vậy cuối năm có phụ cấp không?”.

Ban đầu nghe xong không khỏi kinh ngạc, ngưng lại một chút rồi

mới trả lời: “Sáu lượng bạc chính là lương bổng một năm, phụ cấp là gì?”.

“Cái gì?!”, nhất thời Kim Kiền hét một tiếng lớn, “Ngài nói

sáu lượng bạc này là… là… là… là lương bổng một năm?!”.

Tổng ban đầu bị dọa nhảy dựng lên, một hồi lâu sau mới phản ứng

lại, gật gật đầu.

Kim Kiền bỗng đứng ngây người, mãi sau mới hỏi: “Xin hỏi ban

đầu, bản triều ta đại tham quan là vị nào?”.

Tổng ban đầu lại sửng sốt, kinh ngạc, thầm nghĩ: Cái tên Kim

Kiền này sao lại hỏi những vấn đề quái dị như vậy? Người được Công Tôn tiên

sinh lựa chọn tiến cử, quả nhiên là tâm tư khác hẳn người bình thường, nói như

thế thì tương lai ắt sẽ là kẻ xuất chúng rồi. Nghĩ đến đây, tổng ban đầu cũng

không dám trễ nải, ngẫm nghĩ một lát rồi mới trả lời: “Ta cũng không rõ lắm,

nhưng có từng nghe Vương giáo úy nói qua, cũng có chút ấn tượng, có lẽ là thái

sư của bản triều, tên gọi là… họ gì ấy nhỉ…”.

“Bàng thái sư.”

“Đúng, đúng, đúng thế, chính là Bàng thái sư, Kim Kiền sao

ngươi lại biết?”

Kim Kiền thở dài một cái, ngước mắt lên nhìn tổng ban đầu,

tiếp tục hỏi: “Vậy xin hỏi chỗ của Bàng thái sư có thiếu thuộc hạ không?”.

“Hả?”

“Quên đi, tiểu nhân không hỏi nữa. Bàng thái sư kia cũng chẳng

phải hạng tốt đẹp gì, đi theo lão ta có khả năng còn chẳng bằng đi theo lão Bao

ấy chứ.”

“Hả?”

“Xin hỏi tổng ban đầu, áo mặc cùng cơm ăn hẳn là không thu

tiền chứ?”

“Đúng thế…”

Kim Kiền nghe vậy mới đưa tay lau mồ hôi lạnh đầy đầu, ôm quần

áo, chật vật đi ra khỏi Tam ban phòng.

Cho đến khi xác định xung quanh không có ai, Kim Kiền mới ngồi

sụp xuống, ôm đầu, miệng lẩm bẩm: “Một năm sáu lượng bạc, thế có nghĩa là một

tháng nửa lượng, nửa lượng bạc tương đương hai xâu rưỡi tiền, một xâu tiền là

năm mươi đồng, một tháng có tất cả là một trăm hai mươi lăm đồng, mà một tháng

ba mươi ngày, vị chi mỗi ngày chỉ có 4,16666 đồng. Một bát mì Dương xuân là hai

đồng… Thượng đế ơi, chi bằng ngài cho tôi hít gió Tây Bắc mà sống đi!!!”.

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.