Đạo

Chương 516: Quyển 4 - Chương 82 Thương nguyệt (Chương 516)


Hưu

Thân ảnh từ bên trong khe không gian b*n r* tiến vào

Huyền Sát giới, thân ảnh Tiêu Thần dừng lại, ánh mắt một lần nữa đặt lên trên khe không gian kia, đầy sự kiêng kị.

- Thế giới thê lương tĩnh mịch đó hẳn phải có vô số sinh linh bị g**t ch*t mới có thể

tạo thành Hyền Sát khí kinh người như vậy, lại ẩn chứa một ma thần kinh

thiên, khe không gian thông hai thế giới này rốt cuộc chứa bí mật gì

đây?

Tiêu Thần cau mày, một lát sau cũng chỉ chậm rãi lắc đầu. Hắn vốn tưởng tu vi của mình đã đạt tới đỉnh cao của Nhân Giới,

tung hoành vô kị nhưng càng ngày càng được mở mang tầm mắt, càng phát

hiện ra mình thật nhỏ bé, thế giới này cất dấu vô vàn bí mật, tu vi của

Tiêu Thần hôm nay còn chưa có tư cách so với bọn họ.

Tiêu Thần nhìn khe không gian này thật sâu một lần, sát khí nồng nặc vẫn

cuồn cuộn tuôn ra như cũ không ngừng. Thu hồi ánh mắt, bên ngoài cơ thể

chợt lóe quang mang, thân ảnh biến mất trong màn Huyền Sát khí, không

còn tung tích.

. . . . .

Đoàn tu sĩ Cơ

gia, ở trung tâm ngoại trừ mấy tu sĩ Cơ gia bị thương ra còn có một tu

sĩ của Sa Hải Môn ở trong đó, sắc mặt người này trắng bệch, khí tức yếu

ớt, hiển nhiên bị thương cực kì nghiêm trọng. Ở bên ngoài vòng tu sĩ Cơ

gia, ít nhất cũng có trăm con Huyền Sát thú tụ tập chi chít thành một

đoàn, điên cuồng đánh giết. Nếu không phải đám tu sĩ Cơ gia có thể xếp

thành trận thế cộng thêm mỗi người lại có nhiều bảo vật thì sợ rằng đã

vô pháp duy trì tới lúc này, dù sao thì số lượng Huyền Sát thú cũng thực sự quá nhiều.

Ngọc dung Cơ Tịch Nguyệt cứng lại, đôi mắt đẹp lưu chuyển lóe ra hàn quang lạnh lẽo, nàng một thân y phục bồng

bềnh đứng trước đám người Cơ gia, đầu ngón tay lật vũ, phong khinh vân

đạm thế nhưng uy lực phát ra thì cực kì cường hãn, bất kì Huyền Sát thú

nào có can đảm nhích tới gần đều sẽ bị nàng dùng thần thông g**t ch*t,

không có con nào chống được. Chiến đấu cường độ cao như thế đã nửa canh

giờ, Cơ Tịch Nguyệt ít nhất đã giết hơn trăm đầu Huyền Sát thú, lúc này

sắc mặt đã dần trắng bệch, hiển nhiên pháp lực trong cơ thể đã tổn hao

nghiêm trọng. Nhưng lúc này Huyền Sát thú vây giết xung quanh cũng không hề giảm số lượng, dõi mắt nhìn lại còn thấy dường như hội tụ ngày càng

Bạn đang đọc truyện Đạo tại website ssTruyen. Truy cập ssTruyen.Net để đọc đầy đủ các chương của bộ truyện này


nhiều. Cục diện như thế đối với tu sĩ Cơ gia thực là bất lợi tới cực

điểm.

Cơ Lạc Vũ theo sát sau Cơ Tịch Nguyệt, ra tay quyết đoán, hắn có thể không quan tâm đến sự sống chết của những tu sĩ Cơ gia khác nhưng quyết không để cho Cơ Tịch Nguyệt có nửa điểm thương tích

nào. Tu vi hắn cho dù hơi kém Cơ Tịch Nguyệt một bậc nhưng hai người

đứng ở một chỗ liên thủ nên uy năng cũng không thể khinh thường, nếu

không phải do hai người đứng mũi chịu sào, ngăn cản phần lớn áp lực thì

số lượng tu sĩ thương vong của Cơ gia còn phải lớn hơn nhiều.

- Tịch Nguyệt sư tỷ, nếu cứ thế này thì hôm nay Cơ gia chúng ta khó thoát khỏi đại kiếp, nơi này đột nhiên có Huyền Sát thú chờ đợi vây công

chúng ta, thật sự kì quặc, như có ai đó đã sắp xếp vậy. Có lẽ chuyện này có liên quan tới Thôn Sát, lúc này nếu muốn thoát hiểm được thì phải

tìm tên Thôn Sát kia để tiêu diệt trước, nếu không sức lực cạn kiệt thì

hậu quả không thể tưởng tượng được.

Cơ Lạc Vũ hạ giọng,

lời nói lộ ra sự lo lắng nhàn nhạt. Lúc này thời gian đã kéo dài, có bảy tám tên tu sĩ do pháp lực không chống đỡ nổi nên đã bị Huyền Sát thú đả thương, nhưng may mắn còn chưa có ai vong mạng.

Đôi mi thanh tú của Cơ Tịch Nguyệt khẽ nhăn lại, đôi mắt đẹp lưu chuyển, vô cùng nhanh nhạy.

- Chư vị đạo hữu Cơ gia, vì giúp tại hạ nên mới rơi vào hiểm cảnh, Vân mỗ sao có thể an lòng, xin các vị để tại hạ cùng xuất thủ chia sẻ bớt gánh nặng.

Trong đám người, tu sĩ Sa Hải môn chợt độn quang

tới bên hai người Tịch Nguyệt, Lạc Vũ, trầm giọng mở miệng, giọng điệu

nghe vô cùng thành khẩn.

Tịch Nguyệt nghe thế cũng khẽ gật đầu, nhẹ giọng bảo:

- Nếu đạo hữu có lòng thì ta cũng không ngăn cản, nhưng xin đạo hữu cẩn

thận tự bảo hộ mình, đừng để bản thân rơi vào vòng nguy hiểm.

Nói xong nàng xoay người tiếp tục ra tay ngăn cản đám Huyền Sát thú đang điên cuồng đánh sâu vào.

Ánh mắt Cơ Lạc Vũ lóe lên, ẩn chứa lãnh ý, khẽ quét qua tên tu sĩ Sa Hải

môn, mặc dù mặt ngoài lãnh đạm nhưng trong lòng hắn đang dè bỉu khinh

thường tên kia. Lấy thương thế của tên tu sĩ kia mà nói thì nếu cậy mạnh xuất thủ căn bản là tìm đường chết.

- Chỉ vì muốn Tịch

Nguyệt sư tỷ chú ý mà ngay cả tính mạng cũng không cần. Cũng tốt, chờ

thêm chút nữa ta sẽ giúp ngươi, để đám Huyền Sát thú này đưa ngươi lên

đường! Tịch Nguyệt sư tỷ là của ta, người nào cũng không thể cướp đi,

cho dù chỉ âm thầm có ý định đó ta cũng không cho phép.

Trong lòng Cơ Lạc Vũ hạ quyết tâm, thần thông phát ra càng lăng lệ nhưng không lộ ra nét dị thường nào.

Tên tu sĩ Sa Hải môn kia đứng sau hai người một đoạn, ánh mắt hắn chợt lóe

lên, một tia máu xẹt qua đáy mắt, tiếp đó hắn vung một chưởng về phía

trước. Đột nhiên khí tức trong người hắn tăng vọt, uy thế bàng bạc phá

thể trào ra, mà một thức thần thông mới thi triển đó cũng không hề hướng tới đám huyền sát thú bên ngoài mà lại hướng thẳng tới tấm lưng Cơ Tịch Nguyệt! Tên tu sĩ Sa Hải môn đột nhiên đánh lén như thế hoàn toàn nằm

ngoài ý liệu của mọi người, ánh mắt đám tu sĩ Cơ gia đều phẫn hận vô

cùng, muốn ra tay tương trợ nhưng đã không còn kịp nữa.

Nhưng khi tu sĩ Cơ gia còn đang lo lắng thì Cơ Tịch Nguyệt đột nhiên xoay

người, khuôn mặt ngưng trọng nhưng đôi mắt thu thủy vẫn cực kì bình

tĩnh, không có nữa điểm kinh hoảng, tựa như nàng đã biết trước kế hoạch

của tên kia.

Ngọc thủ trong ống tay áo vươn ra, những ngón tay trong suốt như thủy tinh nhanh chóng điểm về phía trước.

Oanh! Truyện được dịch tại 4vn.eu

Linh áp mạnh mẽ bộc phát từ nơi hai người giao thủ, khiến cho tu sĩ Cơ gia

xung quanh vội vã tránh ra. Tu sĩ Sa Hải môn kia kinh sợ, thân ảnh bị

lực phản chấn bay ra khỏi khu vực của tu sĩ Cơ gia, rơi vào trong bầy

Huyền Sát thú. Nhưng cũng thật quỷ dị, đám Huyền Sát thú đó chẳng những

không công kích người này mà ngược lại còn cúi đầu kính sợ thối lui, tỏ

ra vô cùng sợ hãi.

Tịch Nguyệt bình tĩnh, bên trong thân

thể mềm mại pháp lực ba động không ngừng, tản ra uy áp mạnh mẽ xung

thiên, hoàn toàn không có nửa điểm suy yếu như lúc trước, ánh mắt nàng

lạnh lùng nhìn tu sĩ Sa Hải Môn kia.

- Thật giỏi cho một

nha đầu tỉnh táo, nói vậy ngươi đã sớm nhìn thấu thân phận của bổn đại

nhân, thế nên mới ẩn nhẫn tìm cơ hội bức ta ra. Chẳng qua là không biết

bổn đại nhân rốt cuộc đã lộ sơ hở lúc nào nên bị tiểu cô nương đoán

được?

Tu sĩ Sa Hải môn trầm giọng thốt, tròng mắt hắn đã

dần hóa thành màu đỏ thẫm, cùng với bầy Huyền Sát thú xung quanh thực sự là độc nhất vô nhị. Cùng lúc đó khí chất trên người hắn đại biến, lộ ra khí tức hung tàn bạo ngược.

Đôi mắt Cơ Tịch Nguyệt vốn đạm bạc nhưng lúc này cũng lộ ra ý kiêng kị,

- Đạo hữu giấu diếm kĩ càng, lúc đầu ta cũng không nhận ra điều gì. Nhưng đạo hữu có lẽ không để ý, mỗi khi tu sĩ Cơ gia ta g**t ch*t Huyền Sát

thú thì sẽ có một tia sát khí tinh thuần nhích tới gần đạo hữu, mặc dù

mỗi lần chỉ bị động nhẹ là sẽ tiêu tán nhưng như thế cũng đã đủ để hiểu

rõ mọi chuyện.

“Vốn ta cũng không nắm chắc mười phần nhưng lúc

này ngẫm lại thì có lẽ ta nên gọi đạo hữu là Thôn Sát nhỉ. Các ngươi là

thứ do Huyền Sát khí ngưng tụ lại nhưng lại có thể đoạt xá thân thể tu

sĩ khác, điều này thực nằm ngoài dự tính. Dù không biết trong chuyện này có bí mật kinh thiên gì nhưng đối với việc tu sĩ Cơ gia bắt giữ ngươi,

tất cả coi như cũng sáng tỏ rồi.

Thanh âm bình thản nhưng tràn đầy sự tự tin.

Tu sĩ Sa Hải môn im lặng trong chốc lát, tiếp theo lại cười lạnh liên tục,

- Mặc dù các ngươi đoán được chân diện của bổn đại nhân nhưng các ngươi

có thể làm gì, chả lẽ bằng mấy chục tu sĩ nhân tộc các ngươi lại mưu

toan ngăn cản chuyện của bổn nhân. Về nguyên nhân chuyện đoạt xá kia thì các ngươi không cần tò mò, đợi đến khi bổn nhân bắt được tất cả các

ngươi thì các ngươi sẽ biết được nguyên do trong chuyện đó. Lên cho ta,

bắt lấy toàn bộ đám tu sĩ này, chờ đoạt xá!

Nói xong,

những Huyền Sát thú quanh thân hắn gầm nhẹ, trong đôi mắt huyết sắc của

chúng ánh lên sự tàn bạo thú tính, thân ảnh chúng ầm ầm hóa thành lưu

ảnh lao tới. Những thứ yêu vật này mặc dù chỉ có thể dựa vào nanh vuốt

bản thân để phát động công kích nhưng thân thể rắn chắc có thể so với

pháp bảo bình thường nên lực công kích cũng không thể khinh thường. Nếu

giao chiến một mình, một con Huyền Sát thú linh trí thấp lại không có

thần thông thì không thể là đối thủ của một tu sĩ, thậm chí là một tu sĩ có pháp bảo mạnh mẽ có thể lấy một chống hai, ba con, nhưng lúc này mấy trăm con thú đồng thời công kích cường hãn, lại không sợ chết, nháy mắt đã đè tu sĩ Cơ gia xuống thế hạ phong, đám tu sĩ chỉ có thể mệt mỏi

thúc dục bảo vật cầm cự, tình huống vô cùng nguy hiểm.

Đôi mắt đẹp của Cơ Tịch Nguyệt lóe lên, hàn quang khẽ hiện nơi đáy mắt, lúc này đột nhiên nàng bước lên một bước, ngọc dung nghiêm nghị. Một cỗ khí tức tôn quý từ trong huyết mạch tản ra, quét ngang hết thảy tràn ngập

đến chân trời, lộ ra uy áp nhàn nhạt. Dưới uy áp này, Huyền Sát thú vốn

hung hãn không biết lùi bước kia bỗng nhiên cũng lộ ra sự sợ hãi trong

từng cặp mắt, thế công chậm lại, dần dần lui về phía sau.

Biến cố như thế khiến cho tu sĩ Sa Hải Môn trầm mặt xuống, tên này cảm giác

được khí tức uy áp này nhất thời cảm thấy kinh nghi. Uy áp như thế lại

khiến cho trong lòng hắn sinh ra sự sợ hãi.

Cơ Tịch

Nguyệt lăng không mà đứng, uy áp mạnh mẽ đẩy vòng Huyền Sát thú ra ngoài mấy trăm trượng, ba ngàn thanh ti phất phơ trong gió, tay áo bồng bềnh, ngọc dung tuyệt mĩ nghiêm trang, thoáng hiện sự mệt mỏi.

-Thương Nguyệt!

Môi anh đào hé mở, tiếng nói nhẹ vang lên, tất cả tu sĩ Cơ gia bao gồm cả

Cơ Lạc Vũ đều nhất tề ngẩng đầu, ánh mắt rung động mang lẫn sự kính sợ

nhìn nàng.

Ở nơi này, bên trong Huyền Sát giới, toàn bộ

không gian nồng nặc Huyền Sát khí, cho dù vòm trời lộ ra cũng chỉ là một mảnh mông lung khiến người khác nhìn không rõ. Nhưng lúc này lại khác,

thanh âm Tịch Nguyệt hạ xuống, hư không bên trên bỗng rung động, một

khỏa trăng tròn chậm rãi hiện ra, sáng tỏ bầu trời, ánh sáng vô cùng thê mỹ. Đột nhiên ở trên vầng trăng tròn đó từng tia huyết sắc hiện ra,

khiến cho cả vầng trăng nhanh chóng hóa thành một vầng trăng máu, lành

lạnh, quỷ dị, cứ thế rơi xuống!

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.