Cưới Chui Với Trung Tá

Chương 25


Từ lúc rời khỏi ký túc xá của Lưu Vũ chị Chu cứ đứng bên ngoài che miệng cười, cười đến khàn cả giọng, nhưng còn đang đứng bên ngoài nên không

dám lớn tiếng, đành phải bịt chặt miệng lại.

Đoàn trưởng Cảnh khó hiểu nhìn cô, cảm thấy hôm nay vợ mình rất quái lạ, trong long nghĩ: Vợ yêu phát rồ gì không biết mà cười dữ thế? Liệu anh

có nên hỏi cô ấy bị làm sao không nhỉ?

Nghĩ một lúc rồi kéo chị Chu ra trước mặt, nhỏ giọng hỏi: "Vợ, em vừa

làm gì thế ?” Anh nhớ rõ ràng là vợ mình luôn giúp đỡ hai người này, thế mà hôm nay không có mắt sao lại đi nói mấy lời chẳng có chút trình độ

như vậy, nhìn cái mặt đen kia của Lưu Vũ cũng biết trong lòng cậu ta rất không vui rồi.

Chị Chu ghé vào tai anh thì thầm mấy tiếng, đoàn trưởng Cảnh mở to hai

mắt: "Vợ à, không thể nào? Em còn muốn phá bọn họ nữa? Bọn họ đã tốt đẹp rồi mà, em không thấy lúc ăn cơm bọn họ anh một miếng em một miếng đấy

hả, chúng ta không nên quản việc vớ vẩn của người khác mà quản chuyện

của chúng ta thôi được không? Vợ à, mấy ngày rồi mà anh với em còn chưa

có..." Nói xong cứ nháy mắt không ngừng với chị Chu.

Chị Chu liếc mắt nhìn đoàn trưởng Cảnh, cái ông chồng ngày thường hay cơ trí nhạy bén của cô chạy đi đâu rồi?

Cô đã có quyết định, tiếc con thì sao bẫy được sói*, t*nh d*c không phải trong một lúc mà nó còn lâu dài, đầu tiên phải làm Từ Nhan yêu say đắm

Lưu Vũ mới được, đó mới là điều quan trọng. Bằng không chỉ có sinh hoạt

mỹ mãn thì đâu có đủ, trong tim người phụ nữ không có người chồng thì dù phương diện sinh hoạt cầm sắt hài hòa cũng đâu có ích gì?

*tiếc con thì sao bẫy được sói: ý là muốn đạt được mục đích nào đó tất phải trả một cái giá tương ứng.

"Anh biết cái gì? Càng bị áp bức thì sự phản kháng càng mạnh mẽ, đây

chính là lí do mà những người yêu đương vụng trộm khó chia lìa như thế.

10 hoặc 20 phút sau anh gõ cửa phòng bọn họ, em chờ anh trong phòng."

Chị Chu ngáp một cái, hôm nay mệt chết đi được, phải về ngủ bù cái nào.

Đoàn trưởng trợn trừng mắt, lúc này mới phản ứng kịp với lời chị Chu

nói, lập tức lên tiếng: "Vợ yêu, em không thể chỉnh anh thế chứ. Vợ

chồng son nhà người ta khó khăn lắm mới được bên nhau, anh không thể đi

phá bọn họ được." Sẽ xảy ra án mạng đó, anh thầm bỏ thêm một câu nhưng

không dám nói ra.

"Anh cũng phá người ta một lần rồi, phá thêm lần nữa cũng chết ai đâu?"

Chị Chu liếc anh một cái, vừa đi vừa ngáp. Mấy ngày gần đây chẳng biết

vì nguyên nhân gì mà cô cứ thấy buồn ngủ hoài.

"Không phải đâu... Vợ yêu, trước kia không phải anh cố ý phá đám đâu,

thật đó... Đúng lúc thôi mà... Vợ yêu, em tạm tha cho anh đi." Đoàn

trưởng Cảnh như con cún chạy đến dưới chân làm nũng, đấm lưng cho chị

Chu.

"Ai bảo anh khiến tiểu Nhan ngã bệnh, đây là trừng phạt dành cho anh." Chị Chu đẩy anh ra, rõ ràng đang trả thù.

Tội nghiệp đoàn trưởng Cảnh của chúng ta mặt buồn rười rượi mà không dám đắc tội với vợ, chỉ có thể ra sức cầu xin, hi vọng lương tâm vợ bỗng

Bạn đang đọc truyện Cưới Chui Với Trung Tá tại website ssTruyen. Truy cập ssTruyen.Net để đọc đầy đủ các chương của bộ truyện này

nhiên thức tỉnh mà tha cho anh.

"Vợ yêu, do em yêu cầu cả mà... Đúng là anh có chút hơi quá, nhưng thật

tình thì việc ấy cũng hâm nóng tình cảm của hai người họ lên đấy thôi,

coi như anh chó ngáp phải ruồi vậy. Vợ yêu, em hãy bỏ qua cho anh đi,

chuyện vợ chồng nhà người ta, chúng ta không tham gia vào được em biết

không?" Đoàn trưởng Cảnh cân nhắc, vẫn cảm thấy việc này không thể làm

được.

Chị Chu lại nói: "Vậy anh khỏi cần về nhà. Anh mà làm tốt việc này, em

sẽ nằm trên giường đợi anh về." Nói xong còn đá lông nheo, đi về phòng.

Đoàn trưởng Cảnh sửng sốt một lúc, ý vợ là chỉ cần làm tốt việc này là

hôm nay anh có thịt ăn rồi đúng không? Nếu là thế thì dù phải bỏ cái

mạng này, anh cũng phải phá hai vợ chồng nhà kia.

Vừa nghĩ đến đây, anh lập tức mừng rỡ như điên, đuổi theo: "Vợ yêu, em chờ anh chút."

Hai người một lòng mơ tưởng lập kế hoạch phá chuyện tốt của người ta thế nào, cũng không biết hai người bên kia đã thân thiết tới mức không thể

cứu vãn.

Từ Nhan lau người, lúc chuẩn bị đâu ra đấy rồi thì nghe được cuộc đối

thoại của anh với chị Chu nên bảo anh đem quần áo lại. Cô tự tin tràn

chề tưởng anh sẽ đưa quần áo qua khe cửa, có dùng đầu gối cũng chẳng

nghĩ tới một Lưu Vũ đàng hoàng lại đi dùng chiêu thức ấy xông vào. Lúc

cửa bị đẩy ra, cô đứng hình một lúc không biết làm thế nào, chỉ há hốc

mồm nhìn Lưu Vũ xộc đến mà không có động tác gì.

Khi một người phụ nữ l** th* đứng trước mặt thì có người đàn ông nào

chịu nổi? Huống chi người phụ nữ ấy lại là vợ anh, là người anh ngày nhớ đêm mong, cho dù người đàn ông có sự kiềm chế tốt cỡ nào cũng không

chịu nổi k*ch th*ch mạnh mẽ ấy, nếu núi lửa không phun trào chỉ có thể

nói người đó bị bất lực thôi.

Ngay lúc này nếu có xảy ra chuyện gì cũng không thể trách Lưu Vũ, như

anh nói đó, chồng thân thiết với vợ sao có thể gọi là khinh bạc*? Nếu đã có quyền hợp pháp, vậy anh có thể quang minh chính đại làm việc anh

muốn làm. Thời gian qua đã nhịn lâu như thế, giờ còn nhịn nữa chắc anh

phải xem lại năng lực của mình.

*khinh bạc: thái độ chẳng coi ra gì

Hô hấp của Lưu Vũ dồn dập, trong mắt không thấy bất cứ cái gì khác ngoài Từ Nhan, đẩy cửa ra lách vào.

Lúc Từ Nhan trợn mắt há hốc mồm, anh đã tiến tới ôm lấy cô, sau đó lấy

khăn tắm trong tay cô, vừa giúp cô lau người vừa nói: "Nước trên người

phải lau hết, nếu không em sẽ bị cảm, không nên làm qua loa." Tay anh

rất thành thật, không có giở trò gì khác, cực kỳ thành thật chỉ giúp cô

lau người.

Từ Nhan sửng sốt, đoạt khăn tắm lại thì bị anh vòng tay ôm chặt vào người, cái miệng để sát tai cô thì thầm: "Em sợ à?"

Giọng điệu dịu dàng vừa thốt ra liền phả hơi lên mặt, có hơi ngứa ngứa

tê dại làm Từ Nhan rung động, cô lúc này như chiếc lá run rẩy không

ngừng trong gió.

"Ai sợ chứ? Không phải chỉ lau người thôi sao? Từ Nhan em đã từng sợ cái gì đâu?" Bị anh nói kích như vậy, Từ Nhan rất tự nhiên quanh co cãi

bướng.

Tuy mạnh miệng cãi lại nhưng cô có ngu ngốc đến mấy cũng biết bây giờ

sắp xảy ra chuyện gì, nhiệt độ cơ thể hai người đã nhanh chóng tăng lên, hoàn cảnh như thế này, không phát sinh chuyện gì mới là lạ.

"Nếu không sợ thì sao người em run thế?" Anh càng không ngừng phả hơi vào tai cô.

"Ai nói em run? Con mắt nào của anh thấy em run?" Từ Nhan không nhịn được run thêm mấy cái.

Trong lòng như có sợi lông vũ đang cào cào, cảm giác ấy ngứa ngáy vô

cùng, thật sự là làm cho cô sống không bằng chết, cô càng muốn, lại càng sợ hãi, tâm lý mâu thuẫn ấy làm cô thật khó chịu. Nhưng người đàn ông

trước mắt này như không muốn tha cho cô, đầu lưỡi nhẹ nhàng đi động

quanh tai. Khi cái lưỡi dừng ở vành tai, cô chỉ thấy như có tỉ tỉ con

kiến đang bò trong lòng, lúc thì dùng chân cào, lúc thì dùng râu đụng

hoặc chốc chốc lại cắn một cái.

"Hưm..." Cô r*n r* thành tiếng, âm thanh này lọt vào tai người đàn ông còn hơn cả liều thuốc k*ch th*ch.

Người cô nhũn ra, chân đứng không vững, hai tay ôm cổ anh thật chặt, hi

vọng có thể bám vào anh để mình không bị ngã. Tay Lưu Vũ từ trên đầu

trượt xuống lưng, sau cùng dừng trên cặp mông đẹp, tay ép mạnh cô về

phía mình.

Từ Nhan khàn giọng hít lấy không khí, trong lúc đó cũng phát hiện vật

cứng rắn như côn sắt đang đè vào n** m*m m** của cô. Đó là thứ quý giá

nhất trên người anh, lúc này đang đặt g*** h** ch*n cô, thỉnh thoảng ma

sát, đôi khi lại đẩy vào trong. Cô không phải đứa ngốc, rất hiểu rõ tình hình lúc này, biết kế tiếp sẽ phát sinh chuyện gì, muốn ngăn cản mà đầu óc đã mê muội, bị anh hôn như thế, cơ thể nhũn ra làm gì còn sức đâu mà ngăn cản, trong đầu trống rỗng, lý chí cũng dần bay đi đâu mất.

Khóe miệng Lưu Vũ cong lên thành hình cung hoàn mỹ, miệng chẳng ngừng mà còn xu hướng lấn lướt, bàn tay cũng gia nhập đội ngũ v**t v*, nhen nhóm ngọn lửa bùng lên trong cô.

Có người sẽ hỏi, vùng mẫn cảm của phụ nữ ở đâu? Người nói ở ngực, người

nói ở vùng tam giác, số ít lại nói ở tai. Lỗ tai là vị trí khá mẫn cảm,

không chỉ phụ nữ mới có, đàn ông cũng có điểm mẫn cảm như thế. Từ Nhan

xụi lơ cả người, cô đã đ*ng t*nh, lý trí hoàn toàn bị h*m m**n điều

khiển.

"A Vũ, đừng đùa nữa." Từ Nhan bị anh giày vò, nhưng đầu óc vẫn còn thanh tỉnh, cho nên lên tiếng nhắc nhở.

"Chúng ta về phòng ngủ." Anh đã sớm vứt cái túi quần áo kia sang một bên, lúc này trong mắt anh chỉ có vợ yêu.

Trong phòng tắm mặc dù là nơi “hành sự” rất tốt, nhưng anh sợ làm khổ Từ Nhan, dù sao cô vẫn còn bệnh, không thể làm trong phòng tắm nhỏ này

được.

Anh dùng khăn tắm bọc lấy Từ Nhan, nhẹ nhàng ôm cô ra ngoài. Hiếm khi

nào tim anh đập nhanh thế này, Từ Nhan cũng không có cự tuyệt anh, bảo

sao anh lại không vui được cơ chứ?

Trong lòng Từ Nhan ít nhiều vẫn có sự khẩn trương với sợ hãi, nhưng lúc

này cô lại không cự tuyệt hành động của anh, hai người đã kết hôn, có

thể nói cự tuyệt được sao? Nếu lúc này người đàn ông có cứng rắn cô cũng không thể cự tuyệt, nếu truyền ra ngoài thì cũng chỉ là lỗi của cô. Kỳ

thật cô đã cân nhắc rất lâu, bản thân mình không ghét Lưu Vũ, đã kết hôn với anh thì tất nhiên cũng có thiện cảm, ban đầu mới kết hôn cô còn lo

lắng gả cho người không tốt, nhưng mấy ngày nay ở chung với nhau, đặc

biệt đêm động phòng đó, anh không cương quyết với cô là có thể thấy

người đàn ông này đáng để cô lấy.

Cô đã chuẩn bị tốt việc giao mình cho anh, mặc kệ có thích anh hay

không, bây giờ cô nguyện ý giao bản thân ra, cũng nguyện ý thử sống

chung cùng Lưu Vũ, từ từ để trái tim mình tiếp nhận anh. Tuy hôm nay mệt chết, lại còn bị bệnh, nhưng thời gian bên nhau thật hiếm có, vậy nên

cô kiên định sẽ giao hết cho anh.

Kỳ thật không chỉ cô khẩn trương, Lưu Vũ cũng khẩn trương, đừng thấy đàn ông có thế mạnh trong chuyện này, nhưng anh cũng khẩn trương không kém

gì Từ Nhan.

Đối mặt với Từ Nhan, anh sợ hãi không biết mình có làm tổn thương cô không, nhưng nếu bảo anh buông cô, anh tuyệt đối không làm.

Anh thả nhẹ cô lên giường, coi cô như báu vật không dám đặt nặng. Nhìn

thân thể nõn nà ấy, anh không vội vã ăn ngay mà từ từ thưởng thức.

Phụ nữ l** th* không phải chưa gặp, chẳng những gặp rồi mà còn sờ nữa,

thế nhưng có cơ thể hoàn mỹ như Từ Nhan quả thật chưa từng thấy. đồi núi trắng ngần, rừng rậm bao quanh hang nước, ôm trọn khe núi, không có chỗ nào là không đẹp cả. Anh bị k*ch th*ch, muốn sờ muốn hôn chúng nhưng

nhịn lại. Điều này làm anh run rẩy, anh phát hiện chính mình đang sợ

hãi, đang khẩn trương.

"Tiểu Nhan, em thật sự chuẩn bị xong chưa?" Trước khi vào cuộc, anh vẫn không nhịn được hỏi một tiếng.

Nếu Từ Nhan không đồng ý, anh sẽ không bắt buộc cô, anh sẽ từ từ chờ đến ngày cô gật đầu đồng ý, bọn họ là vợ chồng, còn rất nhiều thời gian

tiếp xúc với nhau, không cần phải vội.

Từ Nhan không nói gì, chỉ nhẹ nhàng gật đầu rồi thẹn thùng quay đi, không dám đón nhận ánh mắt nóng rực của anh.

Lưu Vũ mừng rỡ, xúc động hô: "Tiểu Nhan..." l*t s*ch quần áo trên người xong nằm đè lên Tử Nhan.

Khoảnh khắc da thịt chạm vào nhau, cả hai cùng r*n r* rồi sau đó thở dài thỏa mãn.

Tình cảm mãnh liệt càng không thể cứu vãn, lửa cháy hừng hực. Khi cơ thể Lưu Vũ đụng tới da thịt của cô, anh đã biết hôm nay anh không thể dừng

lại.

Tuy lửa đã nhóm, nhưng anh vẫn là sợ làm Từ Nhan sợ hãi, trân trọng nâng niu dịu dàng hôn nữ thần trong lòng anh.

Từ mi, hôn thẳng đến môi rồi đến cổ, cuối cùng dừng lại trên hai quả mơ

chín mọng. b* ng*c Từ Nhan cực kỳ đầy đặn, cũng tới cúp C, cho nên nắm

trong tay rất thích, cũng khiến trái tim anh rạo rực. Đàn ông đều thích

phụ nữ có b* ng*c đầy đặn, bình thường trông cô rất gầy, anh cũng tưởng

ngực cô cũng thế, không ngờ cô lại đầy đặn thế này, liệu có tính là nhặt được bảo bối không nhỉ?

Anh ngậm chặt một quả mơ, lúc m*t lúc cắn, hành động nào cũng áp dụng.

Ở trong mắt Từ Nhan, Lưu Vũ hẳn là có kinh nghiệm phong phú, từ nụ hôn

của anh có thể thấy đây tuyệt đối không phải một người mới biết. Nghĩ

đến việc trước kia anh có bạn gái, trong lòng cô liền không thoải mái.

Lưu Vũ là chồng cô, sao có thể tùy tiện cho người phụ nữ khác đụng chạm? Nhưng ai bảo cô gặp anh muộn như vậy, cô có thể oán trách ai đây?

"A Vũ..." Trong lòng có bận tâm nên khi gọi tên anh cũng mang theo hương vị khác.

Nhưng Lưu Vũ cũng không biết, tiếng kêu ấy lọt vào tai anh lại biến

thành tiếng r*n r* kích động của Từ Nhan, anh khẳng định đó là hành động đang cổ vũ anh, anh như thế nào có thể phụ lòng tốt của cô được.

Nói thật, anh đã không chịu nổi với cơ thể mỹ miều này, cứ tiếp tục hôn

nữa làm cho anh cảm thấy chịu đựng là một chuyện rất đau khổ, cho nên

anh quyết định tốc chiến tốc thắng.

Anh không có quá nhiều thời gian thưởng thức cơ thể xinh đẹp này, cũng

không có nhiều thời gian với lạc thú hôn rồi xoa bóp, bởi vì chỉ v**t v* vậy thôi anh đã không chịu nổi rồi.

Anh ôm lấy cô, ôm mặt cô hỏi thật sự: "Anh đến đây, em chuẩn bị xong chưa?"

Từ Nhan do dự một hồi lâu, cuối cùng buông lỏng rồi gật đầu: "Em chuẩn bị tốt rồi."

Lưu Vũ hít sâu một hơi, trầm người xuống.

Từ Nhan mở to đôi mắt, trong lòng sớm đã chuẩn bị nghênh đón sự khiêu

chiến của anh, chẳng qua khi thấy cây gậy kia của anh chen vào giữa đôi

chân thì càng khẩn trương hơn.

Nhưng cây côn to lớn này lại không đi vào trong cô, cứ đâm trái rồi lại

đâm phải, nhìn như đâm rất mạnh, nhưng lại không có đâm trúng mục tiêu,

cũng không có len lỏi vào hang động, cô cảm thấy rất kỳ quái, anh đang

làm sao vậy? Trừng phạt cô ư? Có kiểu trừng phạt nào thế không?

Lúc này trên đầu Lưu Vũ đổ đầy mồ hôi, anh cắn chặt răng như đang phải

chịu đựng rất nhiều dày vò, Từ Nhan thấy vậy tâm can tê rần, khẽ nói:

"Vào đi, em đã chuẩn bị tốt rồi."

Lời nói là vậy nhưng Lưu Vũ vẫn không đưa gậy vào, cũng chẳng biết anh đang làm cái gì.

Lưu Vũ cảm thấy rất khó mở miệng, bản thân anh cân nhắc hồi lâu, vẫn

không thể nào vào được, cắn chặt răng, do dự mãi mới lấy nổi dũng khí,

đỏ mặt nói: "Anh không tìm thấy cửa."

Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.